CHƯƠNG IV CHIẾC CẦU NỐI LIỀN TÌNH CẢM
57. Hộp đựng nhạc thô ráp
104
Cuộc thi âm nhạc của trường sắp bắt đầu, Nathalie rất muốn tham gia, cậu cần một hộp đựng nhạc. Cậu đi tìm bốbàn bạc, nhưng người bố nói: “Rất xin lỗi con, con trai, chúng ta không có tiền”
“Bố à, nhưng nếu không có hộp đựng nhạc, con không thể tham gia cuộc thi!”. Khi nghe thấy bố nói những lời đó, cậu thấy buồn. Bởi vì cậu rất thích âm nhạc, nếu không có hộp nhạc cậu không thểtham gia cuộc thi, không thểlên sân khấu biểu diễn được.
Do vậy, khi bốvừa nói dứt lời, cậu cảm thấy đau lòng. Nathalie à,đừng buồn, con thấy việc bốcon mình tựlàm một chiếc hộp thì thế nào? Người bố nói.
“Tự làm?”Nathalie hoài nghi nhưngcũng thấy le lói hi vọng. “Được bố ạ”. Nathalie trong lòng chưa cảm thấy tốt hơn bao nhiêu, mặc dù không vui nhưng cũng miễn cưỡng nhận lời.
“Thế thì bắt đầu ngay bây giờ nhé. Bố biết là cách ngày thi đấu không còn bao nhiêu thời gian nữa”. Người bốnói.
Do vậy, hai cha con đã vạch ra kế hoạch làm một chiếc hộp nhạc. Đầu tiên, họ cùng nhau chọn lựa gỗ dùng làm hộp nhạc, kèn và các loại vải dệt giống như làm hộp nhạc người ta hay bán. Sau đó, trải qua một tuần bận rộn, cuối cùng đã hoàn thành xong và Nathalie có thể tham gia cuộc thi ở trường được.
Nhưng trong lòng Nathalie luôn có một chút hoài nghi. Anh phát hiện là tiền bỏ ra mua các thứ để làm hộp nhạc như vậy thì có thế mua được một chiếc hộp nhạc khác rất khá.
Ngày thi đấu đã đến, Nathalie hồi hộp đi đến trường, các bạn kéo đến xem gia sản của cậu. Họ chú ý đến hộp nhạc do Nathalie tự làm. Có người hỏi
“Sao có vẻkỳlạvậy? tựmình làm à?”Nathalie cảm thấy hơi ngại, liền trảlời:
“Đúng vậy, là bốvà mình tự làm”
Ngoài dự đoán của cậu, tất cảcác bạn đềukhông cười nhạo cậu, trái lại trong lòng còn mang một chút đố kỵ “Ồ, bố của tớ chưa bao giờcùng tớ làm một việc như thế này!”Một bạn trai nói. Nghe những lời này, sựxấu hổ bỗng chốc tan biến, Nathalie cảm thấy tự hào và hạnh phúc vô cùng. “Tớ có một người bố rất tuyệt vời, ông có thể vô tư cống hiến sức lực và thời gian của
mình chỉ để tớ biến giấc mơ thành hiện thực”. Lúc này, Nathalie đột nhiên phát hiệnởmột góc khuất sân trường, bốcủa cậu đang mỉm cười nhìn cậu.
Nathalie cuối cùng không đạt được giải, nguyên nhân lớn nhất là âm nhạc phát ra từ chiếc hộp nhạc không đủ thánh thót và chuẩn. Nhưng cậu không cảm thấy buồn, bởi vì cậu biết mình đã giànhđược thắng lợi có ý nghĩa thật sự.
Sự việc đã trôi qua rất lâu, có một hôm, khi Nathalie và bố nhắc đến chuyện này, người bố mỉm cười nói. “Bốchỉ muốn cùng con chia sẻ một chút thời gian. Đêm đó, khi làm hộp nhạc, chúng ta đều hiểu ra rất nhiều điều, không đơn giản chỉlà tiền bạc và cuộc thi. Nathalie, bố yêu con!
“Bố, con yêu bố”. Nathalie nói nhẹ.
Quảthực, người bố đã cho Nathalie sựthân tình mà khó có thểthay thế bằng tiền bạc. Những người bố khác chỉ đơn giản mua cho con cái họ hộp nhạc, nhưng người bố của Nathalie đã cho con trai thời gian, sự quan tâm và tình yêu. Những đứa trẻ khác có thể dùng những đồ đắt tiền mà vui, nhưng hơn thếNathalie cảm thấy tựhào vì cóđược tình yêu thương đặc biệt của bố.
Bài học rút ra:
Cùng con chia sẻ một chút thời gian bên nhau, khiến chúng cảm nhận được sựcoi trọng, tình yêu của cha mẹ. Điều này còn quan trọng hơn là cho con cái tiền bạc, đồ chơi hay đồ ăn uống.
Trong sự bận rộn của thế giới này, có một vài cha mẹ không sắp xếp thời gian và cũng không nhận thức được tầm quan trọng của việc giao lưu tình cảm với con cái. Họ thường đánh mất thời gian thân mật, gần gũi với con cái. Nếu trong một thời gian dài nhất định, sẽ có một khoảng cách rất lớn giữa cha mẹvà con của họ.
Là cha mẹ nên có những trải nghiệm như trong câu chuyện trên, con cái của mình rất thích được cùng bố mẹ làm một việc gì đó. Ví dụ như cùng chơi trò chơi, cùng đọc sách… Thật ra, chúng ta đều hiểu, giá trị của một vài thứkhông thểdùng vật chất mà đo, chúng chỉ có trong tim chúng ta mà thôi.
106