CHƯƠNG IV CHIẾC CẦU NỐI LIỀN TÌNH CẢM
52. Điều hiểu biết thông thường của trẻ
Có một cô giáo đảm nhận vị trí chủ nhiệm lớp 2 trong một trường tiểu học. Bài giảng đầu tiên sau khai giảng, cô đột nhiên nghĩ ra là làm một cuộc điều tra tâm lý đơn giản.
Cô bảo các bạn học sinh trong lớp nhắm mắt lại, sau đó nói với các em:
“Ai cảm thấy mình ngốc nghếch thì giơ tay! Không cần để ý người khác có giơ tay hay không, các em cảm thấy mình thật sự hơi ngốc thì giơ tay”. Không ngờ, cảlớp có 54 em thì có 37 em giơ tay. Cô giáo rất kinh ngạc với điều này:
làm sao lại có nhiều em ngốc đến vậy? Sau đó, cô giáo lần lượt hỏi từng em:
“Tại sao em lại cho rằng mình ngốc? Ai nói với em như vậy? Các em rất ngây thơ trả lời: “Bố em nói em là con lợn ngốc, ngốc một cách kỳ cục”. “Mẹ em nói em là đứa ngốc nghếch, không bằng cả con cún con, cún con còn biết trông nhà”. “Mẹ em nói em là một đứa đại ngốc, nói với em như gảy đàn tai trâu”. Những học sinh được hỏi đều trả lời là bố mẹ các em bảo như vậy. Có những bậc cha mẹ còn biến câu “Mày thật ngốc”thành câu nói cửa miệng. Cô giáo lại hỏi học sinh: “Vậy các em nghĩ rằng mình ngốc không? Các em trảlời như sau: “Có ngốc ạ”“Em cũng không biết mình ngốc hay không”“Gặp phải những việc không làm được, em cảm thấy mình thật sựngốc”.
Đối với cô, 37 em giơ tay đều không hề ngốc, chúng có cách tư duy rất linh động, nhưng tại sao các em lại cho rằng mình ngốc? Phải biết rằng, chúng đều là những đứa trẻ chưa đến 10 tuổi, trong tâm hồn non nớt của các emđã vạch dấu ấn ngốc nghếch cho mình, lòng tự tôn và sựtự tin của các em chắc chắn bịtổn thương!
Bài học rút ra:
Trẻ em cảm thấy mình ngốc nghếch chính là cảm nhận từ lời nói của cha mẹ. Khi cha mẹ nói không nhất định là ý nghĩ thật, có người còn hoàn toàn nói theo thói quen, nhưng hậu quả đáng sợ của nó thì đã xuất hiện rõ ràng. Về điểm này không thểkhông nhận được sự lưuý của bốmẹ.
Nói thếnào với con cái và nói những gì?Điều này cần phải suy nghĩ kỹ lưỡng. Những lời nói tiêu cực tạo nên áp lực tâm lý rất lớn cho trẻ. Những đứa trẻkhả năng chịu đựng kém một chút rất dễbị những lời nói như vậy làm tổn thương. Là cha mẹ, bạn cấm kỵdùng những lời nói nặng nề đểnói với trẻ.
53.“Ngón tay cái màu xanh”.
Cha của cậu bé người Canada Franky Andy là một thợ mộc, mẹ là phụ nữ chính trong gia đình. Hai vợ chồng hết sức tiết kiệm, để dành tiền từng chút một, họ đã chuẩn bị cho con trai lên đại học từrất sớm.
Khi Franky Andy học lớp 11, một hôm, một nhà tâm lý học của trường đã gọi cậu bé 16 tuổi vào phòng và nói: “Franky Andy, tôi đã xem qua thành tích học các môn khoa học của em đồng thời nghiên cứu kỹtình hình các mặt của em”Franky Andy nói thêm vào: “Em luôn rất cố gắng ạ”. “Vấn đề ở chỗ đấy”. Nhà tâm lý học nói: “Em luôn rất cố gắng nhưng tiến bộ không nhiều.
Giáo trình của lớp 11 đối với em mà nói có chút lực bất tòng tâm, nếu tiếp tục học sợem sẽlãng phí thờigian”.
Đứa trẻ dùng hai tay che mặt: “Như vậy bố mẹ em sẽ buồn, họ luôn mong em vào đại học”.
Nhà tâm lý học vỗ vai cậu : “Tài năng của con người rất phong phú, Franky Andyạ”. Ông nói: “Kiến trúc sư không biết âm nhạc, điều này có thể xảy ra lắm chứ. Nhưng mỗi người đều có sở trường khác nhau, em cũng không ngoại lệ đâu. Vào một ngày nào đó, em sẽphát huy sở trường của mình.
Đến lúc đó, em sẽkhiến bốmẹtựhào về em”.
Franky Andy từ đó không đến lớp nữa.
Cậu tìm một công việc là giúp người ta cắt tỉa hoa cỏ, xây vườn hoa.
Cậu làm việc rất chăm chỉ. Không bao lâu, các khách hàng bắt đầu chú ý đến tài nghệcủa cậu thanh niên trẻvà họgọi cậu là “Ngón tay cái màu xanh”–Bởi vì những chậu hoa cây cảnh cậu cắt tỉa trở nên xanh tốt, đẹp đẽ vô cùng.
98
Franky Andy từ rất lâu, đã chú ý đến một nơi đầy rác rưởi và nước bẩn. Cậu rất muốn biến nó thành vườn hoa. Không lâu sau, cơ hội cho cậu đãđến. Một hôm, cậu vào thành phố, vừa hay đến trước tòa thị chính và nhìn thấy một vị tham tán của tòa thị chính. Lúc này, cậu liền chạy lại hỏi vị tham tán: “Thưa ngài, ngài có đồng ý giúp tôi biến bãi rácđằng kia thành vườn hoa không?”
“Tòa thị chính thiếu một món tiềnđểtrảcho cậu”Vị tham tán nói.
“Tôi không cần”. Franky Andy nói: “Chỉcần cho phép tôi làm là được”.
Tham tán kinh ngạc, ông chưa từng gặp người nào làm việc mà không cần tiền!
Do vậy, ông đã dẫn đứa trẻ vào văn phòng. Khi Franky Andy bước ra khỏi cửa lớn của tòa thị chính, cậu đã có giấy phép sửdụng bãi rác công cộng kia.
Chiều hôm đó, cậu đi lấy dụng cụ, mang thêm hạt giống, phân bón đến bãi rác. Một người bạn rất nhiệt tình đã cho cậu một vài mầm cây. Một vài khách hàng quen biết mời anh đến vườn nhà mình cắt ghép, chọn những cành hồng đem trồng, có vị còn cho cả hàng rào. Tin tức được truyền đến một xưởng gia dụng lớn nhất thành phố. Chủ xưởng lập tức cung cấp một số bàn ghếmiễn phí đặt ở vườn hoa.
Không lâu sau, mảnh đất đầy rác và bùn dất đã biến thành một vườn hoa công cộng tuyệt đẹp, những vạt cỏ xanh um, những con đường ngoằn nghèo nhỏ xinh, mọi người ngồi trên ghế còn nghe thấy tiếng chim líu lo ca hát–Bởi vì Franky Andy không quên xây cho chúng những chiếc tổnhỏxinh.
Mọi người trong toàn thành phố đều bàn tán, nói rằng chỉ một mình thôi mà anh đã làm được một việc thật vĩ đại. Mọi người thông qua vườn hoa đã nhìn thấy tài năng của Franky Andy, công nhận anh là một nghệ gia phong cảnh bẩm sinh.
Đây đã là chuyện hơn hai mươi năm về trước, Franky Andy giờ đây đã là một nghệgia phong cảnh nổi tiếng người Canada.
Bài học rút ra:
Franky Andy đến bây giờ vẫn chưa biết nói tiếng Pháp, cũng không
hiểu chữ La Tinh, vi tích phân càng là một con số xa lạ đối với ông, nhưng màu sắc và nghệ thuật hoa viên là sở trường của ông. Ông đã khiến cho cha mẹ cảm thấy tự hào, không phải là vì ông đã tìm được thành công trong sự nghiệp mà vì ông khiến cho cuộc sống của mọi người thấy thoải mái và thư thái. Ông làm đến đâu, nơi ấyđều tràn ngập cỏcây hoa lá.
Mỗi con người khi sinh ra đều không giống nhau. Bốmẹphải đối xửvới con cái theo tính cách của chúng. Có thể trong kỳ thi kiến thức chúng không đạt kết quả nhưý muốn, nhưng ởmột phương diện khác, chúng lại tạo ra khả năng đặc biệt, bất ngờ, chỉ là trẻ biểu hiện sự tài trí thông minh của mình ở các phương diện khác nhưng không được sự chú ý của bố mẹ hoặc mặc dù phát hiện ra nhưng bốmẹcảm thấy không đáng để biểu dương hoặc cho rằng chỉ là “ngõ ngách cửa bên”không quan trọng, thậm chí còn cự tuyệt từ chối những yêu cầu của trẻ. Do vậy, tài năng và sự thông minh của rất nhiều đứa trẻbịmai một và không ít “thiên tài”cũng bịchôn vùi một cách đáng tiếc.