Tính hiếu kỳ khiến trẻ tự nguyện học bài

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 115 - 118)

CHƯƠNG V CHO TRẺ CON CÁ KHÔNG BẰNG CHO TRẺ CÁCH BẮT CÁ110 61. Từ trẻ con đến người lớn

65. Tính hiếu kỳ khiến trẻ tự nguyện học bài

Herbert Spencer con có một thời gian không hứng thú gì đối với chuyện sách vở, chỉ thích chơi điện tử. Herbert Spencer bố rất muốn thay đổi tình trạng này.

Một hôm, Herbert Spencer bố nắm một ít cát, nói với con, đây là đồng hồ ngày xưa đấy, và khi toàn bộ cát ở bên trong rơi xuống hết thì vừa đúng 3 phút Herbert Spencer con bắt đầu thấy thích thú với cái đồng hồcát này và rất muốn chơi. Lúc này, Herbert Spencer bố mới nói để số cát này làm máy tính giờ, con cùng bốxem sách truyện, mỗi lần giới hạn là 3 phút Herbert Spencer con vui vẻ nhận lời Herbert Spencer con quả nhiên ngồi một cách yên lặng nghe bốkểchuyện. Nhưng trên thực tế, cậu không hề để ý đến việc xem sách mà dán mắt vào cái đồng hồcát, sau khi hết 3 phút bèn chạy đi chơi.

Herbert Spencer bốkhông hềnhụt chí, ông quyết định thửlại nhiều lần.

Quảnhiên, nhiều lần sau đó, ánh mắt của Herbert Spencer con dần dần chuyển sang hướng cuốn sách. Mặc dù nói ước định là 3 phút, nhưng sau 3 phút, bởi vì tình tiết của câu chuyện rất hấp dẫn, Herbert Spencer con nghe rất chăm chú và cậu yêu cầu kéo dài thời gian để nghe xong câu chuyện. Nhưng Herbert Spencer bố kiên quyết căn cứ theo giao ước là 3 phút, không kể nữa.

Herbert Spencer con vì muốn biết sớm tình tiết của câu chuyện nên đã tựmình đọc sách.

Lúc bắt đầu, Herbert Spencer bố đứng bên cạnh cùng con đọc. Gặp phải từmới không hiểu, Herbert Spencer con cũng biết hỏi bố.

Không bao lâu, Herbert Spencer bốdạy con cách tra từ điển. Trong nửa năm sau đó, những từmới mà cậu bé biết đã vượt xa bạn bè.

Đương nhiên, niềm đam mê đọc sách của cậu cũng không dừng lại ở việc đọc truyện, Herbert Spencer con bắt đầu đọc những sách về kiến thức

116

khoa học, mởrộng tầm hiểu biết của mình.

Bài học rút ra:

Lòng hiếu kỳkhông tựnhiên mà có, chúng có thể được nuôi dưỡng, nếu như nội dung của việc học tập giống như một bình nước sôi, không có ai thích thú, không có một chútấn tượng nào, mùi vị thực sựcủa nó nằm ởviệc tạo ra ấn tượng, từ nông đến sâu.

Có một phụ huynh như thế này, họ không đặt cuốn sách trẻ muốn xem lên bàn, mà giấu chúng đi, những đứa trẻ đáng yêu thì thấy việc bố mẹ giấu những cuốn sách đó đi thì cho rằng nhất định là những cuốn sách không bình thường và bèn xem trộm chúng một cách rất kỹ lưỡng. Có thể thấy, chỉ cần nắm bắt tính hiếu kỳcủa trẻthì không phải sợtrẻ không có động lực học bài.

Chỉ khi vạch ra tính hiếu kỳ trong việc đọc sách của trẻ, quyển sách đó mới trở nên có ý nghĩa. Những sự vật trước mắt mới trở nên đẹp đẽ vô cùng.

Cha mẹ hoàn toàn có thể lợi dụng tính hiếu kỳ của trẻ khiến trẻ học hành ngoan ngoãn và chúng chođó là niềm vui.

66.Thấm dần vào tai mắt.

Nghị sĩ Houstor Johnson của bang Califolia đã để lại cho con trai ông Linton một ấn tượng không thểnào quên.

Từ nhỏ Linton đã rất gần gũi với cha, đi đâu cũng không rời cha nửa bước. Khi Linton 3 tuổi, cậu giống như hìnhảnh của cha vậy, người bốcho dù đi tới đâu, cậu cũng đi theo bố đến đó. Ngay cả khi bố đến tiệm cắt tóc, cậu cũng phải đi theo, khăng khăng ngồi trên chiếc ghế, bắt thợ cắt tóc cạo râu như bố, dùng mặt sau của dao cạo râu cạo mặt cho cậu. Năm 1913, do sự điều động công việc của cha, cả gia đình Houstor Johnson chuyển đến thành phố Washinton sống. Linton càng ít có cơ hội gặp người thân và những bạn nhỏ ngày trước của cậu.

“Anh ấy muốn bắt chước ý muốn của cha”. Em gái của Linton nhớ lại.

Linton xem bốcủa cậu như một đối tác làm ăn và là một người bạn tri âm.

Linton tiếp đó nhớ lại: “Tôi muốn bắt chước cha tôi, tôi luôn cố gắng làm theo cha, tôi nhìn thấy ông làm gì, tôi cũng muốn làm thế đó. Ông rất thích các hoạt động bên ngoài, tôi cũng dần dần thấy thích thú với các hoạt động đó. Ông rất nhiệt tình đối với đời sống chính trị và hoạt động công ích, tôi lúc đó mặc dù vẫn là một đứa trẻ, nhưng ở đâu cũng tham gia các hoạt động đó cùng với ông. Thậm chí đến khi trở thành một thanh niên, Linton vẫn nói với bạn bè của anh như sau: “Tôi muốn trở thành người như bố tôi, làm tất cả những việc liên quan đến chính trị, ví dụtôi có thểcố gắng vì những người già mà kiếm tiền dưỡng lão”.

Do được thấm dần vào tai mắt, Linton đặc biệt đam mê cuộc sống chính trị của bố. Năm 1914, Linton năm đó chỉ mới 6 tuổi đã bắt đầu viết bản thảo tuyển cửngắn gọn và còn tham gia một sốhiệp hội. Trong nhà, khi mọi người đến thỉnh giáo Houstor Johnson cha của cậu, Linton bèn chú ý đến họ và tập trung trí lực nghe họ nói chuyện. Có lúc, khi cha và những người khách tham gia thảo luận vềnhững việc của chính phủvà sựvụcủa địa phương, người cha cho phép cậu con ngồi bên cạnh nghe. Nếu cha không cho phép Linton nghe họ nói chuyện trước mặt khách, Linton trốn ở phòng bên, tìm mọi cách nghe thấy nội dung đàm đạo của họ.

Năm 1918, Johnson bắt đầu dẫn cậu bé Linton đi dự hội nghị của bang, ông đặc biệt để con trai ngồi ở phía sau của phòng họp lớn, nhìn xem sự tiến hành nghị trình như thế nào, đồng thời thôi thúc Linton cố gắng hiểu các nghị viên sẽlàm những gì trong hội nghị.

Con trai cũng rất nghe lời cha, lắng nghe họ nói chuyện mà không hề làm phiền họ. Khi còn trẻ, Linton rất vui được cùng cha tham gia hội nghị tranh cử. Trải qua một vài kinh nghiệm như vậy, những ngày sau này của Linton bắt đầu manh nha sự nghiệp chính trị của riêng mình, đặt cơ sở thực hiện nó. Vài chục năm sau, Linton viết những câu gây rung động lòng người như sau:

“Chúng tôi lái chiếc xe Funafuti từ nông trường này đến nông trường khác, chúng tôi đi qua rất nhiều cánh đồng ngũ cốc, mỗi lần nhìn thấy một hộ gia đình, chúng tôi đều dừng lại trước cửa nhà họ. Cha tôi và họ nói chuyện với nhau có thể nói là thao thao bất tuyệt. Nội dung mà cha tôi và họ nói chuyện vô cùng phong phú. Khá vui là, cha tôi luôn mang bánh mì và mứt quả

118

rất nhiều nhà làm theo. Khi chúng tôi mệt hoặc đói, chúng tôi dừng xe ở bên đường, bốcắt bành mì thành từng miếng, phết lên đó mứt quả sau đó chia cho tôi ăn. Rất nhiều gia đình đều mở rộng cửa đón hai bố con tôi: Nếu thời tiết hơi lạnh, họsẽ rót cho chúng tôi những cốc trà nóng. Nếu bên ngoài thời tiết nóng thì họ rất nhiệt tình mời chúng tôi vào nhà ngồi thưởng thức cốc nước mát nhà họ. Tôi thật sựhi vọng sống một cuộc sống như vậy với cha.”

Bài học rút ra:

Cha mẹ ảnh hưởng sâu rộng trong sự trưởng thành của trẻ, không thể chôn vùi. Khả năng bắt chước trong sự trưởng thành của trẻ rất lớn và tính sang tạo cũng rất mạnh. Tất cả những kiến thức, khả năng, trí tuệvà bản lĩnh cơ bản nhất của trẻ đều do bố mẹ dạy cho chúng. Tính cách, phẩm chất, thói quen và phương hướng của trẻ đều được bồi dưỡng từ ảnh hưởng của cha mẹ.

Trẻ em luôn coi cha mẹ là ngọn núi lớn nhất của mình mà còn là một ngọn núi rất sừng sững và nguy nga, mãi mãi không thểsụp đổ.

Tư thái sống tích cực hướng tới của cha mẹ nhất định trẻ sẽ lãnh hội được.

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 115 - 118)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(422 trang)