Ang nhuộm và lụa trắng

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 172 - 176)

CHƯƠNG VII CON CÁI LÀ NGƯỜI THẦY CỦA CHÚNG TA

99. Ang nhuộm và lụa trắng

Kennedy là một nhà doanh nghiệp thành công, do đã luống tuổi mới có con nên rất mực nuông chiều con.

Bé Kennedy thì rất nghịch ngợm và đáng yêu, nhưng bố ông lại cảm thấy đứa bé này đi đâu cũng gây rắc rối, và lo lắng sau này cậu bé sẽ gây hoạ, không thể trở thành một “nhân sĩ thành công”như mình.

Một hôm ông Kennedy dẫn con trai đến thăm xưởng nhuộm, nhìn thấy người công nhân bỏ từng tấm từng tấm lụa trắng tinh vào trong ang nhuộm, tấm lụa trắng lập tức chuyển màu. Ông Kennedy than thở rằng: “Lụa màu trắng vốn rất thuần khiết nhưng khi bỏ vào trong ang nhuộm màu hồng thì sẽ chuyển thành màu hồng, bỏ và trong ang nhuộm màu xanh thì sẽ chuyển thành màu xanh. Không phải mỗi người chúng ta khi vừa mới chào đời cũng giống như nhau hay sao? Chỉ là do sau nàyở vào những hoàn cảnh khác nhau, chịu những ảnh hưởng khác nhau, thì sẽ trở nên muôn màu muôn vẻ và trở thành đủ loại người.”

Bé Kennedy thông minh nghe xong gật đầu như đã nhớ tất cả. Dần dần, bé không cònđi khắp nơi gây chuyện nữa mà chuyên tâm vào học lĩnh vực mà mình thấy hứng thú.

Ông Kennedy cảm thấy vừa kinh ngạc vừa vui mừng trước sự thay đổi của cậu con trai, ông không còn phải lo lắng cho tương lai sau này của con nữa, cũng không mắng mỏ con nữa, chỉ khi cậu ta gặp rắc rối gì mới giảng giải kết quả của sự việc cho con nghe một cách rõ ràng,đồng thời bảo con biết làm như thế nào thì mới có thể tránh được những sai lầm này. Sai lầm của cậu bé ngày càng ít đi và nó trở nên rất hiểu chuyện. Vài năm sau, bé Kennedy trở thành nhà doanh nhân và nhà từ thiện nổi tiếng nhất vùng đó.

Bài học rút ra:

Mỗi đứa trẻ ngây thơ hồn nhiên đều là những tấm lụa trắng thuần khiết

mà môi trường chính là một cái ang nhuộm to, một môi trường tốt sẽ giống như những ang nhuộm có sắc màu tươi sáng mà lụa nhuộm ra sẽ sáng đến chói mắt còn hoàn cảnh không tốt lại giống nhưnhững ang nhuộm có sắc màu u ám, lụa nhuộm ra sẽ tối tăm không màu. Điều đáng tiếc là tấm lụa đã từng nhuộm thì có giặt thế nào nó cũng không thể khôi phục lại màu sắc cũ.

Con cái của chúng ta cũng như vậy, môi trường tốt hay xấu đều có những ảnh hưởng sâusắc đến sự phát triển sau này của chúng. Helvetius đã từng nói:

“Con người mới sinh ra đều giống nhau, chỉ vì môi trường, đặc biệt là môi trường sống khác nhau trong thời kỳ thơ ấu, mà có người có thể trở thành thiên tài hay anh tài, cũng có những người lại trở thành những người bình thường, thậm chí là người ngu ngốc.”

Cha mẹ và gia đình chính là “môi trường”quan trọng nhất trong quá trình trưởng thành củatrẻ. Vô số thực tiễn đã chứng minh, giáo dục gia đìnhở giai đoạn đầu phần nhiều đã quyết định con cái có thể leo lên cao bao nhiêu, có thể đi bao xa.

100. Bàn chải đánh răng của Seth

Trong nhà vệ sinh, người mẹ phát hiện bàn chải của con trai vẫn để bên ngoài cốc súc miệng.

Bà mẹ liền gọi đứa con trai đang chơi trong phòng khách: “Seth, sao con lại để bàn chải ra ngoài như thế? Không phải mẹ đã nói với con, sau khi dùng bàn chải xong thì phải để vào trong cốc hay sao?”

Sethđangbàyđồ chơi của mình nghe thấy những lời mẹ nói liền trả lời lơ đãng: “Con biết rồi ạ.”

Bà mẹ thấy con trai vẫn chưa chú ý, muốn tăng thêm hiệu quả của việc

“giáo huấn”nên bà nói to và dứt khoát : “Seth, con lại đây một chút!”

“Để làm gìạ?”Seth liền bỏ đống đồ chơi lại một cách miễn cưỡng và đi vào trong nhà vệ sinh.

“Để bàn chải vào trong cốc súc miệng”-Người mẹ chỉ tay vào bàn chải nói.

174

Seth liền bỏ bàn chải vào một cách nhanh chóng rồi quay người bỏ đi.

“Lần sau phải nhớ đấy nhé”-Người mẹ lại tiếp tục nhấn mạnh.

“Con biết rồi ạ.”

Ngày hôm sau, sau khi đánh răng xong Seth liền bỏ bàn chải vào trong cốc, nhưng người mẹ lại không chú ý. Sang đến ngày thứ ba, chiếc bàn chải lại xuất hiện ở trên bàn.

“Này Seth, con lại quên bỏ vềchỗ rồi, con làm cái gì thế hả”-Người mẹ không giữ được bình tĩnh.

“Con tưởng rằng mẹ đã quên rồi”- Seth nói.

“Tại sao con lại nói mẹ quên”-Người mẹ không hiểu gì cả.

“Bởi vì hôm qua conđãđể bàn chải trong cốc nhưng mẹ lại chẳng nói gì cả!”

Bài học rút ra:

Khi con cái làm việc gì sai trái, chúng ta thường hay trách móc một cách hàm hồ, nhưng sau khichúng sửa chữa lỗi lầm và có được những hành động tốt đẹp thì chúng ta lại luôn lơ là khẳng định những nỗ lực mà bọn trẻ làm được, lâu dần bọn trẻ sẽ mất đi sự hứng thú với thành quả khẳng định bản thân.

Hãy để trẻ hình thành những thói quen tốt đẹp một cách vui vẻ, nó dễ dàng hơn nhiều bị ép buộc phải học những hành vi tốt khi không vui vì bị trách móc. Đây chính cách làm đúng đắn,khuyến khích và khen ngợi chính là những bí mật mà những người làm cha mẹ thông minh thường áp dụng.

101. Không còn tờ nào

Bé Brown là một đứa trẻcó tính cáchhướng nội, hay xấu hổ.

Một hôm sau khi tan học, bé nói với mẹ, giáng sing sắp đến rồi, bé rất muốn làm cho mỗi bạn trong lớp một tấm bưu thiệp. Trong lòng người mẹ chợt nặng nề: “Mẹ nghĩ tốt nhất là con đừng làm như vậy.”Vì người mẹ từ lâu đã

quan sát thấy cảnh bọn trẻ từ trong trường ra về: Bọn trẻ cười nói vui vẻ, bọn chúng thân mật như không hề có khoảng cách nào cả, chúng nói chuyện say sưa không ngừng nghỉ. Nhưng trong đó không hề có Brown, Brown của bà luôn đi theo sau cũng những đứa trẻ khác.

Mặc dù như vậy, bà vẫn quyết định ủng hộ con trai. Vì thế bà đã mua giấy, hồ, bút màu. Trong vòng ba tuần sau đó, từ đêm này sang đêm khác, Brown đã rất vất vả làm ra 35 tấm bưu thiếp.Vào buổi sáng sớm của ngày giáng sinh, Brown vui mừmg khôn xiết. Cậu bé cẩn thận xếp các tấm thiếp lại một cách ngay ngắn rồi bỏ vào trong cặp sách, sau đó đóng cửa và đi học.

Mẹ cậu bé quyết định rán món bánh ngọt mà bé yêu thích nhất, vì khi bé vừa từ trường về đến nhà là có thể ăn được ngay bánh ngọt nóng hổi, hoặc có thể sẽ làm giảm bớt phần nào nỗi đau buồn của sự thất vọng. Cứ nghĩ đến thằng bé không nhận được nhiều thiếp hoặc không nhận được tấm nào thì trong lòng người mẹ lập tức lại cảm thấy buồn phiền.

Buổi chiều ngày hôm đó, người mẹ đã bày bánh ngọt lên trên bàn, và yên lặng chờ đợi con trai quay về. Khi nghe thấy tiếng bọn trẻ tan học ở bên ngoài, bà liền ngóng ra ngoài cửa sổ, đúng là bọn trẻ đã tan học về. Bọn trẻ đi trên đường một cách vui vẻ, đây chính là khoảng thời gian bọn chúng vui vẻ nhất, cũng giống như mọi ngày, Brown vẫn đi theo sau tất cả bọn trẻ, nó dường như đi nhanh hơn bình thường một chút. Người mẹ chú ý thấy hai tay nó trống trơn, cònnước mắtthì cứ như chực trào ra.

Đúng lúc đó thì cửa mở, người mẹ cố ngăn không để cho nước mắt tuôn ra:

“Mẹ đã làm cho con vài chiếc bánh ngọt”

Nhưng dường như bé không nghe thấy lời mẹ nói, mà chạy thẳng lại, Trên khuôn mặt cậu bé như có ánh sáng phát ra, mồm lẩm bẩm: “Không còn tấm nào cả, không còn một tấm nào cả.”

Người mẹ lặng đi.

Bé tiếp tục nói: “Không còn thừa tấm nào cả, không còn tấm nào cả.”

Người mẹ cứ ngây người ra, lúc sau nước mắt cũng đã chảy ra, nhưng

176

trong lòng bà hiểu rất rõ rằng đó là giọt nước mắt sung sướng.

Bài học rút ra:

Tình yêu thương là thứ mềm yếu và dễ bị tổn thương nhất. Trong lòng bọn trẻ luôn ngập tràn tình yêu thương lại càng vô cùng yếu đuối.

Nếu đứa trẻ luôn xuất phát từ lòng tốt để làm việc thì đừng bao giờ phủ định nó, mà phải toàn tâm toàn lực để ủng hộ nó. Và cho dù kết quả không được lạc quan lắm cũng phải cổ vũ bọn trẻ tiếp tục yêu thế giới, yêu những người khác. Thật ra kết quả không hề quan trọng, huống hồ bố mẹ cũng không thể biết trước kết quả, trên thực tế kết quả có thể là sự vui mừng ngoài dự kiến.

Tình yêu thương là một sức mạnh và cũng là một loại ranh giới. Bố mẹ phải làm tăng thêm sức mạnh này cho con trẻ, và phát triển ranh giới này, như vậy sẽ làm cho trẻ cảm nhận được con đường cơ bản nhất của cuộc sống tốt đẹp. Nếu bố mẹ bóp chết tình yêu thương đơn thuần nhất trong trẻ thì chúng sẽ phải sống rất lâu trong bóng râm do nhân cách chưa hình thành tạo ra.

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 172 - 176)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(422 trang)