Cậu bé mình trần

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 144 - 148)

CHƯƠNG VI TÌNH YÊU THẬT KHÔNG HỀ ĐƠN GIẢN!

82. Cậu bé mình trần

William là một bác sĩ khoa nhi rất giỏi chuyên môn. Ông có một bệnh nhân nhỏtuổi, đó là một cậu bé trai chừng khoảng 10 tuổi, tên là Robert. Bác sỹ William đã từng nói, cứ mỗi khi Robert đến khám bệnh, các bạn đồng nghiệp của ông đều cảm thấy vô cùng sợ hãi. Nếunhư nói Robert tấn công cả phòng khám thì cũng không phải là quá. Nó nghịch các đồdùng, lục lọi hồ sơ, nghịch điện thoại, giẫm đạp lên bàn ghế và giá để tài liệu. Người mẹ của cậu thường bất lực ngồi ngay bên cạnh và cảm thấy rất ngại ngùng.

Có một lần, Robert đến khám bệnh như thường lệ, bác sỹ William đã vô tình phát hiện một chiếc răng của cậu đã bị sâu một lỗrất lớn. Lần này Robert nhất định phải được chuyển đến phòng khám nha khoa. Nhưng ai sẽ có diễm phúc được phục vụ cậu? Nếu như giới thiệu một bệnh nhân giống như Robert cho các bạn đồng nghiệp thì tình cảm tốt đẹp giữa họtừ trước đến nay coi như chấm dứt. Cuối cùng bác sỹWilliam quyết định đưa Robert đến một ông bác sỹchuyên vềnha khoa mà nghe nói rất hiểu tâm lý bọn trẻ. Cục diện tiếp theo giờ xem ra đúng là một thời khắc kinh điển trong lịch sử xung đột nhân tính.

Khi Robert bước vào phòng khám thì cuộc chiến coi như bắt đầu.

“Ngồi xuống ghế đi, cậu bé”Ông bác sĩ nói.

“Đừng hòng!”Cậu bé đáp lại.

“Cậu bé, tôi muốn cậu ngồi lên chiếc ghế kia, đóchính là việc tôi muốn cháu làm bây giờ”. Ông bác sỹnói.

Robert trợn tròn mắt nhìn ông bác sỹ già một lúc, nói: “Nếu như ông nhất định bắt cháu ngồi lên chiếc ghếkia, cháu sẽcởi hết tất cảquần áoởtrên người ra cho mà xem”.

“Cháu bé, vậy thì cháu cởiđi”. Ông bác sỹnói một cách lạnh lùng.

Cậu bé không chút do dựcởi ngay áo trong, áo ngoài, giày và tất ra, rồi ngước ánh mắt tinh quái lên nhìn ông bác sỹ.

“Tốt lắm, cháu bé, giờthì cháu ngối lên ghế đi”. Ông bác sỹnói.

“Ông không nghe rõ à? Cháu vừa mới nói nếu ông nhất định bắt cháu

ngồi lên chiếc ghếkia, cháu sẽcởi hết quần áo ra”Cậu bé tiếp lời.

“Vậy được, cháu cứcởi ra đi”.

Robert tiếp tục cởi nốt quần ngoài, quần trong, cuối cùng trần trụi đứng trước mặt bác sỹ và người trợlý của ông.

“Bây giờ thì cháu hãy ngồi lên ghế đi”Bác sỹyêu cầu.

Robert ngoan ngoãn nghe lời, hơn nữa trong suốt quá trình khám bệnh còn rất hợp tác với bác sỹ. Khi chiếc răng sâu đã được hàn xong, cậu nghe theo chỉ dẫn của bác sỹ, từtừrời khỏi chiếc ghế.

“Bây giờ trảlại quần áo cho cháu đi”.Cậu bé nói.

“Không thể được, hãy nói cho mẹ cháu biết, quần áo của cháu tối nay do bác bảo quản, ngày mai mẹcháu có thể đến lấy”. Ông bác sỹtrảlời.

Một lát sau, khi cửa phòng chờ mở ra, bà mẹ nhìn thấy con trai mình trong tư thế trần trụi trông giống như một đứa trẻ sơ sinh, bà vô cùng ngạc nhiên. Bên ngoài phòng chờ đông chật người, Robert cùng mẹ không dám để ý đến nụ cười chếnhạo của những người bên cạnh, hai mẹ con lướt thật nhanh ra hành lang, lên thang máy đi ra bãiđỗxe.

Ngày hôm sau, khi mẹ của Robert dến phòng khám để lấy quần áo của con trai mình, bà yêu cầu được gặp bác sỹ để nói mấy lời. Thì ra bà không phải đến để kiến nghị điều gì, dưới đây là những lời cảm kích của bà: “Tôi vô cùng cảm ơn bác sỹvềtất cả những việcđã xảy ra ngày hôm qua. Bác sỹbiết không, con trai tôi đã rất nhiều lần lấy việc cởi hết quần áo ra đểdoạtôi nhiều năm nay. Mỗi khi chúng tôiở nơi công cộng, như trong cửa hàng bách hoá, nó muốn tôi mua thứ này thứ nọ cho nó, nếu như tôi không đáp ứng mua những thứ mà nó thích, nó bèn doạtôi cởi hết quần áo ra. Bác sỹ chính là người đầu tiên vạch rõ thói xấu đó của nó. Tác dụng của việc này đối với Robert quả là không thểngờ được.”

Bài học rút ra:

Trong hoàn cảnh nếu con bạn làm cho bạn rơi vào tình thế khó xử, đặc biệt là ởnhững nơi công cộng, có một số đứa trẻ sẽ trở nên vô cùng khó bảo hơn nữa lại rất cứng đầu... Nếu cha mẹ không đáp ứng những yêu cầu của chúng, chúng sẽ dùng mọi biện pháp để uy hiếp cha mẹ mình. Trong những lúc như vậy, chúng ta nên xửlýnhư thếnào?

146

Dưới đây chính là lời khuyên của các nhà tâm lí học:

trong một trường hợp nào đó, nếu như những yêu cầu của bọn trẻ không được thực hiện, con cái bạn sẽ có những hành vi mà bản thân chúng không thểkiểm soát nổi. Bạn phải nói ngay cho chúng biết, hơn nữa còn phải bày tỏ quan điểm và ý muốn của bạn. Một khi những hành vi không tốt được biểu hiện ra, chúng ta phải đưa chúng đến những nơi công cộng hoặc là những nơi mà chúng không có ai dể dựa dẫm ví dụ như đến bãi đỗ xe chẳng hạn... để chỉ ra lỗi sai của chúng. Làm như vậy chúng sẽnhận thức được lỗi lầm của mìnhđểsửa chữa.

83.Lời hứa của cha.

Khi jack còn là học sinh tiểu học, thành tích học tập có thể nói là xếp vào hàng xuất sắc, điểm các kỳ thi của cậu đều xếp trong top 10 của lớp.

Nhưng đến năm học cấp 2, vì ham mê chơi điện tử, nên thành tích của cậu đã tụt xuống thứ 40 của lớp. Điều này quả là một cú sốc lớn với một ông bố từ trước đến nay luôn dành nhiều niềm tin vào cậu con trai mình. Ông dùng mọi biện pháp đểkìm hãm cậu con trai không chơi điện tửnữa, nhưng xem ra vẫn không có kết quảgì.

Một hôm, ông bố đang trên đường đi làm về liền phát hiện Jack đang chơi điện tử ở quán bên cạnh đường, ông vô cùng tức giận, không nói không rằng liền bước vào và rút ngay nguồn điện, kéo cậu con trai ra bên ngoài. Khi về đến nhà, ông nổi cơn thịnh nộ nói với con mình: “Thành tích học tập của con kém như vậy mà con vẫn có thể chơi điện tửsao? Con lẽnào không muốn lên cấp 3 hay sao? Bố đã nói với con bao nhiêu lần rồi, trước hết con phải lo học cho tốt đi cái đã”.

Cậu con trai liền trảlời: “Con học rất tốt đấy chứ, lần nào thi con cũng đạt cơ mà”.

Ông bố lại tức giận nói: “Cảlớp chỉ có 50 bạn , con đứng thứ40, lẽnào như thếvẫn coi là tốt được à?”

Cậu con trai lại hỏi tiếp: “Thếthì bố nói đi, liệu con phải đứng thứ bao nhiêu mới được coi là tốt?”

Ông bố trả lời: “Bố cũng không hy vọng con có thể đứng thứ 3 trong lớp, bây giờ nếu như con có thể đứng trong top 15 của lớp, cho dù con có chơi

điện tửthì bốcũng không cấm con nữa, nếu con chơi điện tửcảngày thì bốsẽ mang cơm cho con”.

“Thật thếhảbố?”. Cậu con trai trợn tròn mắt nhìn bốmình.

“Đương nhiên là như vậy rồi.”Ông bố trả lời con mình một cách dứt khoát.

Cậu con trai không nói gì, cậu nghĩ: “nếu đứng thứ 1, 2 trong lớp thì mới khó, còn nếu chỉ đứng trong top 15 thì cậu có thể làm được”. Thế là, cậu tạm thời từ bỏ không chơi điện tử nữa, bắt đầu chăm chỉ ngày ngày học tập.

Trải qua một quãng thời gian học tập rất siêng năng, đến kỳthi cuối của học kỳ 2, Jack đã xếp thứ 9. Hôm đó trong bữa ăn trưa, Jack đã đưa phiếu điểm cho bố mình xem. Ông bố cầm tờ phiếu điểm của con mình lên, dường như ông không tin vào mắt mình nữa, ông nhíu mày nhìn cậu con trai và nói: “con trai của bố, con đã tiến bộthật sự! Được, bốsẽ có quà cho con.”

Jack nói: “Thưa bố, ngày 1-5 sắp tới, bọn con được nghỉ 7 ngày, con muốn được chơi điện tử”.

Ông bố nói: “À, hay là như thế này đi, con chơi 2 ngày, mấy ngày còn lại thì ở nhà xem lại sách vở nhé, con phải tranh thủthời gian này học tập để có thể vượt qua được các bạn khác”.

“Không, đã lâu lắm rồi con không được chơi, 7 ngày này con chỉ chơi điện tửthôi. Buổi trưa bố mang cơm cho con nhé”. Cậu bé nói nghe không rõ nhưng khẩu khí rất kiên quyết.

“Cái gì? chơi cả7 ngày, lại còn phải mang cơm cho con à?”Ông bố mở to mắt ngạc nhiên.

“Dạ thưa bố, đó là những lời mà bố đã hứa với con. Bốnói chỉ cần con đứng trong top 15 là được, lần này con đã đứng thứ 9 cơ mà! Bố đừng có mà không giữlời hứa, lần sau con nhất định sẽ...”. Không đợi cho cậu con trai nói hết, ông bố dường như đã hiểu được ý của cậu.

Trong ngày nghỉ đầu tiên, từsáng sớm cậu đã chạy đến ngay quán chơi điện tửcạnh nhà, trước khi đi, cậu còn cốnói với bốmình một câu: “Bố đừng quên mang cơm cho con đấy nhé.”

Ông bố nghĩ ngợi hồi lâu, nhận thấy mang cũng không được, không mang cũng không được.

148

Bài học rút ra:

Có những người làm cha mẹvì muốn khích lệ con mình học tốt, thường áp dụng phương pháp hứa hẹn với chúng, nếu con đạt được thành tích như thế này, bốsẽ có quà cho con. Đây quảthật không phải là một phương pháp hay, có lúc còn phản tác dụng. Nhưng khi đã hứa nhất định phải thận trọng chứ không được nói ra mà lại không giữ lời, không được đánh mất nguyên tắc.

Nếu không, việc dạy dỗcon cái mình sau này sẽgặp rất nhiều khó khăn và rơi vào tình trạng bị động.

Người bố của Jack trong câu chuyện vừa rồi vì khi hứa đã không thận trọng nên đã tự đem lại sựkhó xửcho bản thân mình.

Khi hứa thì phải hết sức thận trọng, chủ yếu bao gồm 3 nội dung chủ yếu: một là, khi hứa phải suy nghĩ xem bản thân mình có thể thực hiện được không. Khi lời hứa đã được nói ra, nhất định phải là những điều mà mình có thể làm được chứ không phải nói ra để đấy. Hai là, những điều mà mình đã hứa nhất định phải có lợi cho sự phát triển lành mạnh của con. Không nên đáp ứng mọi yêu cầu vô lý của bọn trẻ. Thứ ba là những điều hứa với bọn trẻ phải phù hợp với những quy định của nhà trường và xã hội.

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 144 - 148)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(422 trang)