Mãi mãi không nên nói câu “Con không làm được”với trẻ

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 127 - 130)

CHƯƠNG V CHO TRẺ CON CÁ KHÔNG BẰNG CHO TRẺ CÁCH BẮT CÁ110 61. Từ trẻ con đến người lớn

72. Mãi mãi không nên nói câu “Con không làm được”với trẻ

Khi Joey sinh ra, hai chân của cậudường như không bằng nhau, xem ra cậu sẽ bước đi tập tễnh. Điều đó có nghĩa là, Joey bịbệnh bại liệt nhẹvềchân.

Bác sĩ nói với bố mẹ của cậu, chỉ cần trải qua điều trị thích hợp, cậu bé nhất định có thể đi bình thường, nhưng rất có thểmãi mãi không chạy nhanh được.

Ba năm đầu tiên, Joey trải qua các kỳphẫu thuật, chân phải băng bó đủ thứbằng kim loại. Đôi chân của cậu trải qua hàng loạt quá trình mát xa, luyện tập, vận động…Tuy nhiên khi cậu 7–8 tuổi, nếu bạn nhìn thấy cậu bé đi, bạn nhất định nghĩ rằng cậu bé là một người bình thường.

Nhưng nếu cậu đi một đoạn đường dài, ví dụ như đi chơi ở công viên hay đi từ nhà cậu đến trường, cậu bèn phàn nàn là chân của cậu rất mệt, rất mệt, giống như bị thương vậy. Tuy nhiên, cha mẹcậu chưa bao giờnói với cậu

128

vềkhuyết tật bẩm sinh đó, do vậy Joey luôn cho rằng mình là một người bình thường, đồng thời có thểlàm bất cứchuyện gì.

Năm Joey 7 tuổi, cậu quyết định tham gia tổ chức chạy vòng quanh thành phố. Mỗi ngày cậu đều luyện tập cùng với đội của mình. Cậu xem ra luyện tập cố gắng hơn rất nhiều so với các thành viên khác trong đội và chạy nhiều hơn. Nhưng cậu có lẽ đã cảm nhận thấy một điều gì đó đến rồi, có một số khả năng mà những người khác trong đội sử dụng rất tự nhiên nhưng cậu lại rất khó có thểthực hiện được.

Không có ai nói với cậu, mặc dù cậu có thể chạy được, nhưng có thể mãi mãi xếp sau cùng trong đội, cũng không ai nói với cậu, cậu vốn không nên tham gia vào đội. Các thành viên trong đội đều là những tuyển thủxếp thứ 7 trong trường, mặc dù tất cả đội đều đi chạy nhưng chỉ có 7 người mới có khả năng tranh điểm số cho trường.

Tuy nhiên, Joey không hề biết cậu không thể làm những việc này. Do vậy cậu rất tựtin vềbản thân. Cậu kiên trì một ngày chạy 4000–5000 m. Mỗi ngày đều như vậy, ngay cả khi bị sốt, cậu cũng không bỏ cuộc. Sau 2 tuần, trước hôm cuộc thi đấu vòng thứ 2 diễn ra, ban tổ chức chính thức công bố danh sách những thành viên tham gia, Joey đứng thứ 6 trong danh sách của đội tuyển. Joey quảthực đã thành công khi gia nhập vào đội tuyển. Lúc đó cậu lên cấp 7, toàn bộ 6 người khác trong đội tuyển đềuởcấp 8.

Chính bởi vì bố mẹ của Joey chưa bao giờ đối xử với cậu như một người tàn tật, chưa bao giờ nói với cậu cái này không được, cái kia không được, cho nên Joey mới tràn đầy niềm tin như vậy để làm những việc mà bản thân cậu muốn làm.

Trong cuộc sống cũng có rất nhiều chuyện như vậy, rất nhiều chuyện không phải là không thực hiện được mà chúng ta không tin mình có thể làm được.

Rất nhiều người thích xem đội Phượng Hoàng Charlotte của NBA, đặc biệt là chơi bóng rổvới German Burgos.

German Burgos cao 1m60, đối với những người bình thường, cũng coi là thấp huống hồ nói đến chiều cao 2m của các cầu thủ đội NBA. Nghe nói German Burgos không chỉ là cầu thủ thấp nhất trong đội NBA và cũng bị coi là cầu thủ thấp nhất trong lịch sử của đội. Nhưng hình dáng thấp lùn này

không khác những người bình thường là bao, cậu là một trong những hậu vệít phạm sai lầm nhất, kiệt xuất nhất, không chỉ khống chế bóng tốt, mà còn bắt bóng rất chính xác, thậm chí không hề sợ hãi khi tung bóng qua mặt đối thủ cao lớn.

Mỗi lần xem German Burgos chơi bóng như một con phượng hoàng nhỏnhảy nhót trong sân, mọi người đều hết lời ca ngợi.

Cậu không chỉ khiến cho những tâm hồn người yêu bóng rổ có thân hình nhỏ bé trên thế giới này được cảm thấy anủi, mà còn cổ vũ ý chí những người có nội tâm bình thường.

German Burgos có phải là cầu thủ giỏi bẩm sinh không? Đương nhiên là không, mà chính là niềm tin và nghịlực giúp cậu thành công.

German Burgos từnhỏ đã có thân hình thấp bé, nhưng cậu rất yêu bóng rổ, hầu như ngày nào cũngthiđấu với các bạn trên sân bóng. Lúc đó, ước mơ của cậu là có một ngày được chơi trong đội NBA. Mỗi lần, German Burgos nói với bạn bè mình: “Sau này lớn lên, tớ sẽ chơi bóng cho đội NBA”. Tất cả những người bạn nghe cậu nói câu này đều không nhịn được phá lên cười, thậm chí có người cười đến nỗi ngã lăn ra đất. Bởi vì chúng “nhận định”một người thấp lùn chỉcao có 1m60 tuyệt đối không thể chơi trong đội NBA được.

Chí hướng của German Burgos không hề bị suy chuyển vì tiếng cười của các bạn. Cậu dùng thời gian luyện tập nhiều hơn những người có thân hình cao lớn, cuối cùng trở thành vận động viên bóng rổ toàn năng, cũng trở thành hậu vệ bắt bóng giỏi nhất. Cậu cố gắng sử dụng “ưu thế”nhỏ bé của mình, động tác rất nhanh nhẹn linh hoạt, giống như một trái lựu đạn, hướng trọng tâm của việc bắt bóng thấp nhất, nhưng không được phạm sai lầm, thân hình nhỏ bé không được người ta chú ý nên có thểbắt bóng gọn tay.

Bài học rút ra:

Cha mẹ nhất định phải nói cho trẻ câu này: không phải vì có một số việc khó làm được, chúng ta mới mất đi tựtin, mà vì chúng ta mất đi tựtin nên một sốviệc mới cảm thấy không làm được.

Rất nhiều khi, đối với những đứa trẻ khuyết tật, cha mẹ luôn dành sự

130

quan tâm, chăm sóc cho chúng nhiều hơn và thường nói với chúng: Sức khỏe của con không tốt lắm, không thể so với người bình thường được. Kết quả trẻthật sự không làm được rất nhiều việc.

Hãy ghi nhớ, mặc dù khi sinh ra có những trẻ em bị khuyết tật nhưng chỉ cần bố mẹ coi chúng là những người bình thường, tạo cho chúng niềm tin thìđiều thần kỳsẽxảy ra.

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 127 - 130)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(422 trang)