Trong tâm hồn của con trai có một chiếc khóa

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 74 - 77)

CHƯƠNG III NẮM BẮT CHÌA KHÓA ĐỂ MỞ CỬA TÂM HỒN TRẺ

39. Trong tâm hồn của con trai có một chiếc khóa

Chủ nhật, con trai của David cùng bạn bè ra ngoài chơi, một mình David vào phòng con trai, phát hiện sách vở trên bàn con bày biện rất lộn xộn bèn bước vào sắp xếp lại một chút. Lúc này, David đột nhiên tò mò, mở chiếc ngăn kéo của con trai. Trong ngăn bàn, David phát hiện một quyển nhật ký màu xanh lam.

Trang thứ nhất trong quyển nhật ký của con trai viết như sau: “Từ sau khi mình vào tiểu học, tâm hồn mình bắt đầu cảm thấy trống rỗng và cô đơn, bố mẹ ngoài việc quan tâm đến học hành của mình ở trường thì luôn nhốt mình trong phòng để học bài, mỗi ngày ngồi trước bàn học, khi mà mãi mãi không làm hết những bài tập đáng ghét, mình cảm thấy rất đau khổ, mình rất muốn có thời gian ra ngoài đánh cầu, đá bóng, sống một cuộc sống thoải mái dễchịu”.

Đọc xong nhật ký của con trai, trong lòng David có những chấn động mãnh liệt. Anh luôn cho rằng mình và con trai là tri kỷ, rất hiểu nhau, nhưng không ngờcon anh không hềcoi anh là bạn.

Buổi tối, con trai trở về nhà, đóng cửa phòng mình lại. Trong khi đang ăn bữa tối, cậu bé đột nhiên hỏi:“Bốmẹ, hai người có ai đụng đến đồ đạc của con không?”.

David giảvờkhông biết đáp: “Không, conạ”.

Nhìn thấy thái độ của David kiên quyết như vậy, cậu bé không nói gì, mặt tỏvẻ không vui bước vềphòng.

Hai ngày sau, thừa lúc con trai không có nhà, David lại nhẹ nhàng bước vào phòng của con, có ý định muốn thấy rõ những bí mật trong lòng của cậu con trai từ cuốn nhật ký kia, điều khiến David ngạc nhiên là, trên ngăn kéo không biết từ lúc nào xuất hiện một ổ khóa. Lúc đó David đờ người ra, anh bỗng nhận ra mìnhđã phạm một sai lầm thấp hèn.

Buổi tối, sau khi con trai trở vềnhà, David lấy dũng khí nói với con trai:

“Con trai, bố đã phạm một sai lầm, con có thểtha thứcho bố được không?”.

Cậu bé trầm tư một chút, rồi hỏi một cách lạnh nhạt: “Không phải là chuyện xem trộm nhật ký ạ, con không muốn nhắc lại chuyện này nữa”.

“Nếu con tha thứ cho bốthì xin con hãy mở khóa, đừng xem bố như kẻ trộm thế”.

76

Cậu bé nói với David: “Đây là chìa khóa, giao cho bố, thế này bố thỏa mãn rồi chứ?”.

Không biết bao nhiêu ngày sau đó, khi David vô ý lại một lần nữa đến phòng của con trai, một David mà trong lòng luôn muốn bước vào thếgiới nội tâm của con trai, yêu ma quỷ thần xui khiến muốn xem nhật ký của con.

David kinh ngạc phát hiện, ngăn kéo của con mặc dù không khóa nhưng quyển Nhật ký thìđã không thấy đâu cả.

Có một hôm, người con đột nhiên nói với David: “Bốà, Bố có phải là rất hoang mang không?”

“Câu này nghĩa là thế nào?”

“Bởi vì con đã vứt cuốn nhật ký đi và thề rằng sẽ không viết nhật ký nữa”.

David tỉnh ngộtrong kinh ngạc: Trong tâm hồn của con trai mình đã có một chiếc khóa.

Bài học rút ra:

Sự tín nhiệm giữa con người với con người được xây dựng trên cơ sở bình đẳng, chỉ có sựtín nhiệm giữa mọi người lẫn nhau mới có thểkhông có bất cứ điều bí mật nào.

Mặc dù, quan hệgiữa cha mẹvà con cái hết sức thân mật, nhưng địa vị giữa họ nên bình đẳng, bất kì ai cũng không nên xâm phạm vào đời tư của người khác, bất kỳ người nào cũng là cá thể độc lập.

Rất nhiều bậc cha mẹchủ quan cho rằng, trẻ con chỉ là trẻ con, những tâm tư nhỏ bé của chúng có gì mà đáng nói là bí mật. Phủ nhận sự độc lập của con cái, cha mẹ đương nhiên sẽ không để ý đến việc tôn trọng bí mật của con.

Cha mẹ luôn vô tình phá vỡ sự bình đẳng, do đó cũng vô tình tự mình cắt đi sợi dây gắn bó tin tưởng giữa cha mẹvà con cái. Có thểcho rằng, nếu không lấy bất kì sự tín nhiệm nào làm cơ sở, thì hiệu quả của việc giáo dục cũng trở nên thấp vô cùng.

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 74 - 77)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(422 trang)