Ngôi trường của các loài vật

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 35 - 38)

CHƯƠNG II GIÁO DỤC CON CÁI, CHA MẸ NÊN BẮT ĐẦU TỪ BẢN THÂN MÌNH

16. Ngôi trường của các loài vật

Một ngày nọ, các loài vật quyết định phải làm một việc lớn để chào đón “thếgiới mới”. Vì vậy, tất cả đã cùng nhau xây một ngôi trường.

Những môn được dạy trong trường bao gồm bò, chạy, bơi và bay. Để thuận tiện cho việc quản lý thì tất cảcác loài vật đều phải tham gia một môn học bất kỳ.

Vịt tỏ ra rất xuất sắc khi học bơi, thậm chí còn giỏi hơn cả thầy giáo.

Tuy nhiên, học bay và học chạy thì vịt lại rất kém, thành tích trong môn bay chỉ dừng ở mức đạt yêu cầu mà thôi. Bởi vì vịt chạy rất chậm nên sau mỗi giờ học đều rất chăm chỉ luyện tập, vịt cố gắng nhiều đến nỗi màng chân bị trầy xát hết nhưng kết quảvẫn không thay đổi. Những yêu cầu thành tích này chỉ thích hợp áp dụng trong nhà trường nên ngoài vịt ra cũng chẳng ai chú ý đến nó.

Thỏ khi bắt đầu học cũng rất giỏi trong môn chạy bộ, thành tích của thỏ luôn đứng đầu lớp, nhưng sau một thời gian ngắn, do sự phiền phức trong hóa trang trước khi bơinên cậu đã bị suy nhược thần kinh.

Sóc vốn học bò rất giỏi. Một lần khi học môn bay, thầy giáo yêu cầu sóc bay lên từmặt đất thay vì việc trượt xuống từngọn cây. Vì là lần đầu làm như vậy nên sóc rất sợ thất bại. Sóc bắt đầu luyện tập nhưng vì quá sức nên cậuđã bịchuột rút, và kết quảlà chỉ đạtđược70 điểm.

Bài học rút ra:

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, vì thế mỗi gia đình cần phải biết dựa vào đó đểgiải quyết những vấn đềgặp phải trong giáo dục con cái một cách phù hợp nhất.

Cha mẹ nào cũng mong muốn con mình “thành rồng, thành phượng”, nhưng mỗi đứa trẻ lại có một trí tuệ, khả năng, sức khoẻ khác nhau nên không phải ai cũng làm được như vậy. Vì thế, cha mẹ cần đánh giá đúng về

36

khả năng của con, nhìn ra những thếmạnh của chúng để kịp thời bồi dưỡng và tạo điều kiện cho trẻ phát triển tốt nhất. Tuy nhiên bên cạnh đó cũng cần xác định mục tiêu giáo dục con cái phù hợp với yêu cầu thực tiễn cuộc sống.

Nếu con bạn có hứng thú với một môn học hoặc một lĩnh vực bất kỳ thì bạn nên tích cực hướng dẫn, chỉ bảo cho con. Với con cái, cha mẹ không nên đặt ra yêu cầu quá cao cũng không nên ép trẻlàm theo ý mình, vì như thếcó thể sẽlàm tổn thương tâm hồn non nớt của bọn trẻ.

Trong thực tế, dù con bạn chỉ là một đứa trẻ bình thường, không thể trở thành một nhà văn hay nhà khoa học nổi tiếng nhưng để trở thành một con người lao động khoẻ mạnh, một thành viên có ích cho xã hội thì không phải là việc khó làm.

17.“Chúng ta nuôi con chứ đâu phải chăm hoa”

David có hai đứa con, một đứa lên 7 và một đứa lên 5.

Một ngày nọ, khi anh đang hướng dẫn cho Kelly, đứa con lớn của mình, cách sửdụng máy cắt cỏthì vợanh gọi vào nhà nghe điện thoại. David vừa quay đi thì Kelly do không biết điều khiển chiếc máy nên đã đẩy nó ra gần vườn hoa. Lập tức chỉ trong nháy mắt, cả vườn hoa rộng khoảng 2 thước đã bị cắt trụi.

Thấy vậy, David đã rất tức giận, bởi vì anhđã phải dành rất nhiều thời gian và công sức để chăm sóc vườn hoa. Thếlà, anh bắt đầu quay sang mắng con.

Lúc đó, vợ anh đã chạy đến bên cạnh, đặt tay lên vai anh và nói rằng:

“Anh ạ, anh hãy nhớ rằng chúng ta đang dạy con chứ không phải chăm hoa đâu nhé!”.

Bài học rút ra:

Làm cha mẹ, ai cũng cần phân biệt rõ việc gì quan trọng hơn. Cho dù bất cứ đồ vật gì bị hư hỏng hoặc mất đi thì cũng không thể quan trọng bằng lòng tựtrọng của con cái.

Tất cả những gì mất đi đều không thểlấy lại được, cha mẹ không nên vì thế mà làm tổn thương con mình. Bởi nếu tâm hồn non nớt của bọn trẻ bị tổn thương thìđó mới thực sựlà điều khiến cha mẹphải hối tiếc.

Ví dụ như câu chuyện sau: Có một lần, Fijiancùng đi dùng bữa tối với mấy người bạn. Con trai bạn anh mới lên 5, do không cẩn thận đã làm đổ cốc sữa bò lên bàn. Bốmẹcậu bé không ngừng trách mắng con, trong khi đó thì Fijian cũng đã cố ý làm đổ cốc nước của mình. Anh giải thích với mọi người rằng mình đã 48 tuổi nhưng đôi khi vẫn làm đổ đồ vật thế này. Nghe thấy vậy, cậu bé đã mỉm cười với anh, còn bố mẹcậu bé thì dường như cũng hiểu ra ý Fijian muốn nói, nên không còn giận con mình nữa.

38

Nhiều bậc cha mẹvẫn luôn quên rằng chính bản thân cũng đang phải học nhiều điều, mắc lỗi cũng là chuyện khó tránh khỏi nên cũng đừng khiến con cái mình phải sợhãi mỗi khi mắc lỗi. Bạn nên giúp chúng hiểu rằng, mỗi lần mắc lỗi sẽlà một cơ hội đểhọc thêm nhiều điều mới mẻ, thất bại sẽgiúp chúng ta hiểu rõ hơn giá trịcủa mọi thứ, đó mới là điều quan trọng nhất.

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 35 - 38)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(422 trang)