CHƯƠNG V CHO TRẺ CON CÁ KHÔNG BẰNG CHO TRẺ CÁCH BẮT CÁ110 61. Từ trẻ con đến người lớn
71. Thưởng thức hương vị của cuộc sống
Cà phê thì đắng, xà phòng thì chát, bùn thì tanh…. sau khi ngăn chặn một cách vô hiệu sự thưởng thức của con trai, Lisa bắt đầu buông tay, để con trai mìnhđi thưởng thức một sốmùi vị, cho dù chúng là đồ ăn hay là cuộc đời.
Vị đắng của rượu và cà phê.
Cà phê luôn là thứ Lisa thích nhất, lúc đó con trai vừa học biết đi, hơi nóng nghi ngút tỏa ra từcốc cà phê cùng với mùi thơm đặc biệt của nó khiến người ta thèm nhỏdãi.
Lisa có ý định nói với con, cà phê rất đắng nhưng đứa con nhỏ bán tín bán nghi. Đứa con trai nhìn chằm chằm vào Lisa, xem cô uống từng chút một đồng thời còn biểu thị một thái độ sung sướng giống như cậu được ăn sữa chua vậy, làm sao lại đắng được cơ chứ? Nhất định là ngọt vô cùng thì mới đúng. Lisa thật sự không muốn để con thử, nhưng nó ngồi đợi mãi, nhìn không chớp mắt vào cốc cà phê. Cuối cùng, có một lần, cốc cà phê Lisa pha
xong và đặt trên bậc cửa sổ chưa kịp uống, cô quay người đi làm một việc khác, cậu con trai lập tức đi tới lấy cà phê. Chỉ nghe thấy “Choang”tiếp đó là
“ối”vang lên. Lisa quay người lại, thì nhìn thấy cảnh tượng 4/5 cốc cà phê bị hắt vào tường, nước cà phê chảy lênh láng, và cậu con trai giống như chú gà bị dội nước, đứng nhếch nhác thảm thương, sau khi nhịn tiếng khóc thì đứng imở đó.
Nhất định là cậu với tay lấy chiếc cốcở trên bậc cửa sổ, bị nước cà phê dội vào và còn làm vỡcốc nữa.
Lisa vừa buồn cười vừa tức, lập tức bế nó vào phòng vệ sinh. Chiếc khăn mặt đụng vào má nó 0.1 giây, đứa trẻ đột nhiên thè lưỡi liếm nước cà phê trên mặt, cũng 0.1 giây sau, cái mặt nhỏ bỗng chốc biến thành hình dạng giống như là quả mướp đắng, lông mày nhăn lại như một ngọn núi nhỏ, mồm thì há ra, rất lâu không ngậm lại.
Lisa cười, hỏi: “Ngon không?”Con trai nhỏlập tức nhăn mày khổ sởcúi đầu.
Sau này, Lisa vẫn uống cà phê, con trai chỉ mỉm cười nhìn cô, nhưng không dám đứng bên cạnh để ngửi cái mùi cà phêmê đắm lòng người đó nữa.
Giống như vậy, đối với việc uống rượu của cha, sau khi con trai uống trộm xong cũng học được bài học “đứng xa mà nhìn’.
Vịcay củaớt.
Mỗi bữa cơm, Lisa không có ớt không cảm thấy ngon miệng, do vậy, trên bàn ăn dường như ngày nào cũng có vài món ăn xào ớt. Con trai nghe Lisa nói ớt làm cay lưỡi, nó có chút sợ hãi. Có điều, những thứ mà không được nếm quakhó có đượcấn tượng sâu sắc.
Có một lần, Lisa bưng một đĩa mướp đắng đã xào ớt đến bàn ăn, quay người đi lấy bát đũa. Chỉ trong tích tắc quay người đi, cậu bé đã bỏtọt miếng khổqua vào mồm.
Chưa đợi Lisa ngăn lại, cậu đã nhổngay miếng mướp ra khỏi miệng và thè chiếc lưỡi dài ra đến nỗi có thể treo vài bình dầu ăn lên đó, khuôn mặt cũng trở nên đỏ gay giống như vị ớt ở trong khoang miệng đã đốt cháy toàn bộcổhọng cậu vậy! Hai tay cậu theo bản năng móc miệng ra, nếu có thể, Lisa tin rằng, nó sẽlấy toàn bộ lưỡi của mìnhđem đi rửa!
Cuối cùng, bà cho cậu uống một bình nước to sau đó cho thêm ba
126
miếng cơm đầy mới làm cho miệng của nó ngậm lại. Từ đó, vị cay của ớt in sâu trong tâm trí của cậu. Mỗi lần nhìn thấy Lisa bưng ra một đĩa ớt xào, cậu bé lại thè chiếc lưỡi dài của mình, tưởng nhớ lại vị cay củaớt đã làm cậu khổ sở thếnào.
Vịchát của phấn rôm, kem bôi da và xà phòng.
Tắm là sở thích của cậu con trai, mỗi lần tắm xong, Lisa đều xoa lên người cậu một ít phấn rôm. Cậu rất thích thú với cái bột trắng nhỏ li ti màu trắngấy, cảm giác thoải mái khi được bôi thứ bột ấy khiến cậu sung sướng vô cùng. Do vậy, tựnhiên cậu nảy sinh tính hiếu kỳvới mùi vị của phấn rôm.
Nhân lúc Lisa đang xoa phấn rôm vào người cậu, cậu lấy tay đút vào trong hộp phấn và nhanh như chớprút tay ra và đút ngayvào mồm!
Đợi khi Lisa phảnứng thì cậu đã bắt đầu thè lưỡi ra đểnhổ.
Cũng giống như thế, xà phòng và kem bôi da, sau khi được kiểm nghiệm qua là: ăn không ngon, cậu bắt đầu tiếp nhận chúng là vật chỉ để dùng chứkhông phải để ăn.
Mùi tanh của bùn.
Bùn là thiên đường của cậu bé, cậu có tình cảm đặc biệt với loại bùn bẩn và đen đen ấy. Chỉ cần một đống bùn nhỏ, nó có thể chơi cả ngày. Bùn đất chơi thật là vui làm sao lại không ngon chứ? Thế là, đứa trẻ không thểbỏ đi cơ hội đểnếm nó.
Vì sợ Lisa ngăn cản, cậu con đã cố ý đánh lạc hướng ánh mắt của bà đi chỗ khác: “Mẹ ơi, nhìn kìa!”Trong khoảnh khắc đó, cậu đã đút tọt miếng đất nhỏvào mồm.
“Bùn ngon không?”Lisa đã không còn lạ gì đối với những trò của cậu bé, và còn cười hỏi con. “Không ngon”- Con trai mở to mồm nhét đầy bùn trả lời mẹvới vẻmặt của một đứa con hối hận nhất thếgiới.
Bài học rút ra:
Mỗi đứa trẻ bẩm sinh đều có tính hiếu kỳ triệt để nhất và tâm lý tạo phản chân thực nhất. Những thứmà người lớn không cho đụng vào thì chúng cứ sờ vào để xem, những việc mà người lớn không cho làm thì chúng cứ làm,
những thứ mà người lớn không cho thì chính là ước mơ được sở hữu của chúng, những thứ mà người lớn không cho ăn thì sao, chúng sẽ phải thử một chút mới thỏa mãn. Nếu như bạn cố ngăn ý muốn của con cái, nếu có khả năng xảy ra là nơi nào có áp bức, nơi đó có đấu tranh”. “Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất kiểm nghiệm chân lý”, câu nói này cũng nên sửdụng như vậy với trẻ.
Cuộc sống chính là như vậy, cuộc sống cuả đứa trẻchính là thuộc vềnó, chúng ta không cầm tay dạy trẻ thế nào để lớn, con đường phải để trẻ từng bước in dấu chân mình, chúng ta không nên sợcon ngã màđứng một bên đợi chúng, càng không thểcả đời cõng chúngđi hoặc đứngở đó vội vàng dọn dẹp sạch cỏdại cản bước chúng. Sựchua cay mặn ngọt của cuộc đời luôn dựa vào trẻtựmình đi thưởng thức, mới có thểnếm được mùi vị thật sựcủa nó, không có sự thể nghiệm của chính bản thân thì không thể cảm nhận thế giới xung quanh. Cho nên, rất nhiều lần, chúng ta nên biết đâu là hành vi không nên làm, những thứ không nên ăn., nhưng nếu không có hại gì lớn lắm, nếu không có hại gì cho bản thân có thể thỏa mãn tính hiếu kỳ muốn tìm hiểu thế giới của trẻ, nếu có thể làm tăng kinh nghiệm nếm trải mùi vị của chúng, tại sao lại không vui vẻthực hiện chứ?
Mùi vịcủa cuộc sống nên do trẻtựmình trải nghiệm.