Tài năng đã mất đi như vậy!

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 57 - 60)

CHƯƠNG II GIÁO DỤC CON CÁI, CHA MẸ NÊN BẮT ĐẦU TỪ BẢN THÂN MÌNH

28. Tài năng đã mất đi như vậy!

Jim, một cậu bé thiên tài đã biết đọc biết viết ngay từ năm 3 tuổi. Khi lớn hơn, cậu bé luôn tỏra nổi trội so với bạn bè cùng trang lứa và được mệnh danh là “thần đồng”.

Jim là một cậu bé cởi mở, luôn thích chia sẻ niềm vui của mình với người khác. Điều này cũng không có gì xấu nhưng ôngRossell, bốcậu bé lại tỏ ra không bằng lòng. Ông vốn là một người sống nội tâm nên không thích nói chuyện với người khác và cũng không thích chứng tỏ bản thân trước mặt mọi người. Ông cho rằng, con người sống cần phải khiêm tốn, có lòng tự trọng, không được lúc nào cũng cho rằng mìnhđúng.

“Jim, con lại ồn ào gì vây?”Ông hỏi khi Jim đang rất vui.

“Bố! Con lại đọc xong một quyển sách nữa rồi!”Jim sung sướng chạy lại khoe với bố.

“Đọc được một quyển sách cũng bình thường thôi, huống chi quyển sách này lại thú vị như thế. Con không cần quá vui mừng vậy đâu!”Ông bố nói.

“Nhưng mà, con thật sự thích thú với quyển sách này bố ạ! Hơn nữa, có thể đọc xong một quyển sách khó hiểu thế này, con thật sự thấy vui lắm!”Jim nói và có vẻ như đang chờ đợi một lời khen từbố.

Có lẽ do ông Rossell vốn không thích tính cách của Jim, và cũng có thểông nghĩ mình bịJim làm phiền nên đột nhiên tức giận quát lớn: “Con lại nhiễu sự gì nữa? Con nghĩ chỉ có con mới có quyển sách này sao? Bố thấy con quá kiêu ngạo rồi đấy. Còn định chờ bố khen ngợi nữa ư? Nói cho con biết, chuyện đósẽkhông bao giờ xảy ra đâu!”.

“Bố ơi, con đã làm sai gì sao?”Cậu bé bị trách mắng, tủi thân hỏi lại bốmình.

“Con không làm gì sai cả. Nhưng đừng suốt ngày quấy như thế, khiến

58

người khác thấy khó chịu!”Ông Rossell tiếp tục dạy con: “Con không được nghĩ mình là một thần đồng tài giỏi. Bố nói con nghe, con không là gì cả.

Con chỉ là một đứa trẻngốc nghếch mà thôi! Con đang tựlừa dối chính mình và cả người khác nữa đấy!”.

Ông Rossell nói xong rồi đóng mạnh cửa phòng lại.

Cậu bé Jim đứng ngoài cửa buồn tủi khóc to. Cậu không hiểu tại sao bốlại như thế. Cậu chỉ muốn chia sẻniềm vui với bố và muốn bốgiảng cho hiểu một số điều. Vậy mà bây giờ, cậu bé đột nhiên nhận ra rằng bố không thích việc làm đó của mình.

Trong giây phút ấy, tâm hồn trẻ thơ trong sáng, tươi đẹp của cậu bé dường như đã tan biến. Sựvui vẻ, tựtin của cậu bénhư cũng đã bị thứgì đó cướp đi. Và cậu nghĩ: Mình là một đứa trẻ hư hỏng.

Từ đó trở đi, mọi người không ai còn nhìn thấy sự vui tươi trên nét mặt của cậu bé Jim nữa. Cậu bé đã hoàn toàn trở thành một con người khác.

Tài năng bẩm sinh vốn có của cậu bé cuối cùng đã bị lãng quên rồi mất đi.

Bài học rút ra:

Nếu như ví một đứa trẻ không được nhận sự khen ngợi của người lớn như một cây giống thiếu nước lâu ngày, thì một đứa trẻ không những không được nhận sự động viên, khen ngợi mà còn bị đánh đập sẽ giống như một cây non khô hạn đang chờngày chết, chúng rất đáng thương.

Nhà giáo dục nổi tiếng người Mỹ Sedeci cho rằng: “Đánh mắng chỉ có thể khiến cho con cái trở nên nhu nhược, luôn nghĩ mình là một người vô dụng. Tất nhiên, quá nuông chiều con cái cũng không phải là phương pháp tốt, nhưng phương pháp này còn tạo cho con cái có cảm giác được tự do, không bị trói buộc. Cònđánh mắng thì có tác dụng ngược lại, chỉ làm nguy hại đến sự trưởng thành của con cái mà thôi.”.

Các bậc cha mẹ hãy đừng làm tổn thương đến tâm lý, tình cảm của

con cái mình!

60

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 57 - 60)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(422 trang)