CHƯƠNG VIII ĐỂ TRẺ ĐƯỢC RÈN LUYỆN TRƯỞNG THÀNH TRONG GIAN KHÓ
2. Sự ra đời của đứa con đã cho tôi có nơi gửi gắm tinh thần
Tôi cảm thấy sự bắt đầu cuộc sống hàng ngày của mỗi người là rất quan trọng. Sự mở đầu nếu không tốt, không những người mẹ mệt mỏi, con cái cũng gánh chịu sự cực khổ đó. Cuộc sống hàng ngày có nhiều điều tươi đẹp biết bao! Chính dưới sự dạy dỗ và yêu cầu nghiêm túc cẩn thận của người mẹ mà dần dầnnuôi dạy con cái nên người.
Vào một buổi chiều 19/9/1982, tôi dường như đã trải qua sự tận cùng của gian khổ, một ngày một đêm chịu đủ sự giày vò cuối cùng cũng sinh ra đứa con trai nặng 3,5 kg. Trong thời khắc đau khổ và sự quyết tâm sinh con,tôi liền thề rằng nhất định phải là một người mẹ tốt, vì quá trình mang thai và sinh nở quả thực là rất gian khổ và vất vả. Đứa con hoàn toàn là một kỳ tích của người mẹ, dùng cả tính mệnh của mình sinh ra con, có con rồi tôi có nơigửi gắm tinh thần, tình cảmcủa mình .
Từ khi đứa trẻ sinh ra, tôi quyết định nuôi con bằng sữa mẹ. Do tôi biết nuôi con bằng sữa mẹ đứa trẻ vừa khoẻ mạnh, vừa thông minh, hơn nữa lại tiết
180
kiệm đượcrất nhiều tiền.
Khi tôi phát hiện ra đứa trẻ có khả năng biết tự ăn cơm, tôi đã phát hiện ra vấn đề mà nhiều bà mẹ phải đau đầu. Đó là đứa trẻ không chịu ngồi ăn cơm, người mẹ đều tay cầm bát cơm đi theo sau con để bón cho con, đứa con vừa nghịch vừa chơi. Cứ như vậy kết quả là vừa ảnh hưởng đến sức khoẻ của con, vừalàm cho mẹ mệt đứt cả hơi, tôi nghĩ rằng con tôituyệt đối không được như vậy.
Biện pháp của tôi là: sau khi đón con từ nhà trẻ về, đầu tiên là nấu cháo cho con ăn, sau đó chuyển con đến một chiếc ghế tựa cho con ngồi lên đó, để con ngồi ăn cơm thật ngoan và không chạy lung tung, tôi lại lấy một chiếc dây chun mỏng rất dễ chịu để con ngồi cố định trên chiếc ghế tựa đó, tất nhiên độ lỏng của chiếc dây đó phải rất phù hợp. Tôi nói nhẹ nhàng với con “Bây giờ là lúc ăn cơm, một đứa con ngoan, biết nghe lời trước tiên phải ăn cơm ngoan, đợi sau khi ăn xong rồi lại chơi tiếp”.
Đứa trẻ biết mình không thể chạy được vì vậy đành phải nghe lời há to miệng ăn cơm, một bát cơm được ăn hết sạch rất nhanh. Lúc này tôi mới giải thoát cho con khỏi chiếc giây chun đó, để con trai ăn no rồivui vẻ chơi tiếp.
Với sự rèn luyện như vậy, con trai hiểu được rằng khi ăn cơm phải ngồi yên trên ghế ngoan ngoãnăn cơm mà không nên chạy lung tung, từ đó mỗi lần đến bữa ăn con đều nói với tôi: mẹcho con ngồi trên ghế tựa ăn cơm, con tự xúc ăn.
Tôi nhận ra rằng sự bắt đầu của mỗi thói quen trong cuộc sống đều rất quan trọng, mở đầu không tốt, không chỉ người mẹ chịu mệt, đứa con cũng chịu khổ, kỳ thực rất nhiều thói quen tốt có được là do sự rèn luỵện dạy dỗ nghiêm túc của người mẹ mà dần dần hình thành, quan trọng là người mẹ phải biết làm thế nào mới tốt cho sự trưởng thành của con cái, thế nào mới có lợi cho sự phát triển khoẻ mạnh của con mình. Chính vì vậy mà tôi kiên quyết có những giáo điều nghiêm khắc với con, thói quen vệ sinh, thói quen sinh hoạt của Ngô Thuần đều rất tốt. Do đó cơ thể của nó rất khoẻ mạnh, từ nhỏ đến lớn nó chưa phải một lần phải đi viện, chưa một lần mắc bệnh nặng, thân thể và tâm trí đều rất bình thường. Tôi với tư cách là một người mẹ tất nhiên cũng đỡ lo hơn rất nhiều.
Khi Ngô Thuần còn nhỏ tuổi, tôi vì con mà muađủcác loại đồ chơi,nào
là xếp gỗ, xếp hình,để con học xếp các loại hình thù, cũng mua các loại sách dành cho trẻ em để con học nhận mặt chữ, mỗi lần chơi xong nó tiện tay vứt bừa, tôisuốt ngày phải đi thu dọn “chiến trường”cho nó. Lâu ngày những hành động của con trở thành thói quen, mà tôi lại cứ phải ở phía sau thu dọn cho nó, dọn mãi cũng không hết, tôi cảm thấy như vậy không phải là một biện pháp tốt, tôi bắt đầu “chỉnh đốn tác phong”của con.
Trước tiên tôi bảo con: Saunày khi lấy đồ chơi, muốn chơiloại đồ chơi nào thì lấy đồ chơi đó, mẹ không cho phép con bầy lung tung hơn nữa phải học cách dọn dẹp chiến trường, khi xemsách cũng giống như vậy phải giữ gìn cẩn thận, xem xong phải để nguyên vào chỗ cũ, càng không được phép xé sách.
Khi mới bắt đầu, contôi có một chút không quen, tôi nhắc con, con luôn phải nhớ rõ, khi mẹ không nói con liền quên ngay.
Có một lần tật cũ của con lại tái phát, tôi liền nhân cơ hội này tiến hành nghiêm khắc chỉnh đốncon, tôi nói với con: Hôm nay tật cũ không chịu dọn dẹp của con lại phạm phải, mẹ đã nói với con rất nhiều lần, con đã không nghiêm túc sửa đổi tính nết, giờ mẹ bảo con nhanh chóng cầm đồ chơi này đặt vào nguyên vị trí, sắp xếp lại tất cả các đồ chơi để bừa bãi, nếu không hôm nay đừng hòng chơi bất cứ một thứ gì, nếu con không tin concứthử xem. Con trai khi nhìn thấy thái độ nghiêm khắc của tôi liền bắt đầu dọn dẹp tử tế theo đúng yêu cầu của tôi.
Sau khi từng bước dọn dẹp xong, con bảo mẹ kiểm tra hộ xem như thế đãđược chưa?
Lúc này tôi nhân tiện với con: “Ngô Thuần con tự mình nhìn lại xem bừa bộn tốt hay gọn gàng tốt? Nhà mình đồ vật nhỏ rất nhiều, con lại lấy sách vứt lung tung, nhà này còn giống cáigì nữa đây? điều kiện kinh tế của mẹ có hạn vì con mà muađồ chơi sách vở cũng không phải là đơn giản, con nên học cách biết giữ gìn mới đúng. Mẹ hàng ngày đều rất bận đi làm, bận dọn dẹp nhà cửa, việc nhà, rất vất vả, con cũng nên bỏ ra một chút sức lao động để giúp mẹ chứ! Trước tiên nên học việc của mình, tự mình làm.
Tôi nói một hồi rất thật lòng, con tôi cảm độnggật đầu lia lịa rồi trả lời:
“Mẹ yên tâm sau này con nhất định làm tốt việc này theo yêu cầu của mẹ”. Từ đó con traitôi giống như một người lớntuổi nhỏ thân xác, những đồ chơi của mình xắp xếp gọn gàng có trật tự, sách của mình bầy xong lại xếp ngay ngắn, con còn giúp tôiđổ rác, đến cửa hàngmua đồ, tự mình trải ga giường và cũng từ
182
đó trở thành người giúpviệc nhỏ tuổi đắc lực của tôi.
Là người mẹ, đối với con trai từ nhỏ tôi đã có yêu cầu, tuyệt đối không phải là tất cả tuỳ con. Từ trước đến naytôi không tán thành quan niệm giáo dục gia đình cũ rích, lỗi thời đó. Nào là cây lớn tự nhiên thẳng không cần phảigiáo dục con trẻ, đến khi lớn rồi tất sẽ hiểu việc. Kỳ thực cách nói này là biểu hiện củangười mẹ có phương pháp dạy convô trách nhiệm, cực đoan với đứa trẻ.
Yêu cầu của tôi với trẻ nhỏ là toàn diện, cụ thể, có bố trí có kiểm tra, có thực hiện. Cho dù là một việc nhỏ tôi đều nghiêm khắc yêu cầu con phải cố gắng làm hết sức mình, chú ý rèn luyện cho con thói quen cẩn thận kỹ lưỡng, theo đuổi hoàn mỹ.