Đừng keo kiệt trong lời nói

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 88 - 91)

CHƯƠNG IV CHIẾC CẦU NỐI LIỀN TÌNH CẢM

48. Đừng keo kiệt trong lời nói

Một buổi tối, Cherritina cầm lại quyển sách đã từng đọc, nội dung của cuốn sách là những điều viết về cha mẹ, cuốn sách này Cherritina đã xem qua hàng trăm lần, nhưng ông cảm thấy có chút gì áy náy, bởi vì cuốn sách đã miêu tảmột vài điều mà cha mẹnên vận dụng.

Nhưng ông chưa bao giờ sử dụng sách lược đó cả. Sách lược chủ yếu chính là phải nói chuyện với con cái, sửdụng ba chữthần kỳ: “Bố yêu con”.

Câu nói này được nhấn mạnh rất nhiều lần, đó là con cái phải biết: dù trong bất kỳhoàn cảnh nào bốmẹluôn yêu chúng.

Cherritina đi lên lầu, đứng trước phòng của con trai.

Khi gõ cửa, ông nghe thấy tiếng dịch chuyển trong phòng, nhưng con ông không hềra mở cửa. Vì vậy ông tự mình mở cửa, không ngờ cậu bé đang ngồi đó, đeo headphone, vừa nghe nhạc vừa đánh trống, Cherritina tập trung sựchú ý vào cậu con trai: “Timothy, con có rỗi không?”

Đứa trẻ bỏ tai nghe xuống nói: “Ồ, đương nhiên là có, bố à, con luôn rảnh rỗi mà”.

Họ cùng ngồi xuống, nhưng trong hai mươi phút chỉ nói về những chuyện vụt vặt, không đầu không cuối. Cherritina chỉ nhìn con trai nói:

“Timothy, bốthật sựrất thích phong cách con đánh trống”.

Con trai nói: “Cảm ơn bố, con rất cảm kích”.

Sau hai mươi phút, Cherritina bước ra khỏi phòng con trai. Khi ông xuống lầu, đột nhiên nhớra ý định muốn gặp con để nói chuyện nhưng ông đã không truyền đạt được ý đó, ông nghĩ là mình phải trở lại phòng con, tìm cơ hội nói ra ba chữthần kỳ đó.

Cherritina lại leo lên tầng, gõ cửa: “Timothy con có rỗi không?”

“Đương nhiên ạ, bố, con lúc nào cũng rỗi, có chuyện gì phải không bố?”

“Con trai, bố vừa lên vì muốn chia sẻ cùng con một số chuyện, nhưng không biết tại sao, nói một hồi nhưng không phải là những lời bố muốn nói.

Timothy, con có nhớ lúc trước khi con học lái xe đã mang lại cho bốrất nhiều phiền toái không? Bốmẹ đã viết ba chữ nhét dưới gối của con hi vọng con lưu ý. Làm cha mẹ, bốmẹ đã muốn biểu đạt tình yêu của mìnhđối với con.”

Con trai nhìn Cherritina nói: “Cảm ơn bố, Bố nói là cả bố và mẹ phải không?”

Cherritina nói: “Đúng vậy, là hai bốmẹ, bốmẹ đã biểu đạt chưa đủ”.

Con trai nói: “Cảm ơn bố, điều đó có ý nghĩa rất lớn đối với con, con biết bốmẹrất yêu con”.

Cherritina quay người bước ra phòng bên. Khi xuống lầu, ông bắt đầu nghĩ: “Mình thật sự không dám tin! Mình đã lên tầng hai lần rồi, mình biết mình phải truyền đạt cái gì, nhưng tại sao luôn cố ý nói vòng vo với nó?”Cherritina quyết định lập tức trở lại tầng trên, để con trực tiếp nghe thấy ba chữ từ miệng ông. Cherritina không để ý là con trai bây giờ đã cao 1m70 rồi. Cho nên, ông quyết định trở lại, gõ cửa, nghe thấy tiếng con trai ở bên

90

trong nói to: “Đợi một chút, đừng nói cho con biết là ai. Nhất định là bốphải không?”

Cherritina: “Con làm sao biết là bố”. Con trai đáp: “Bố à, con biết bố không phải mới hai ngày mà”“Con à, có thểcho bố chút ít thời gian không?”.

“Bốbiết là con có rất nhiều thời gian mà, bố vào đi ạ! Con đoán là bố vừa nãy chưa nói hết những gì mình muốn nói?”

“Con làm sao biết được?”

“Từ khi con được bốôm trên tay thì conđã biết bốrồi mà.”

Cherritina nói: “Timothy, điều này là bố luôn muốn nói nhưng không nói lên lời. Bố chỉ muốn con biết, đối với gia đình chúng ta, con rất đặc biệt!

Chúng ta yêu con không phải bởi vì những việc vĩ đại mà con đã làm mà chỉ bởi vì con là con trai của bố mẹ. Bố yêu con và bốchỉ muốn cho con biết là bố yêu con.

Con trai nhìn Cherritina nói: “Bốà, con đều hiểu, nghe thấy bố nói vậy con cảm thấy rất đặc biệt, cảm ơn ý nghĩ và sựcốgắng của bố.”Khi Cherritina bước ra khỏi phòng, cậu con trai nói: “Bố à, có thể xin bố một phút được không?”

Cherritina trong lòng bắt đầu nghĩ: “Trời, nó muốn nói với mình cái gì đây?”. Ông liền nói: “Ồ, đương nhiên không vấn đề gì”.

“Bố, con chỉ muốn hỏi bốmột câu”.

“Vấn đề gì?”

Con trai nhìn bố một lát rồi nói: “Bố, có phải bố tham gia hội nghiên cứu thực tập hay là có gìđó đặc biệt phải không?”.

Cherritina điếng người: “Trời, cũng giống như những chàng trai 18 tuổi khác, nóđã thấu hiểu lòng mình”.

“Không, bố chỉ xem một cuốn sách, trong cuốn sách nói phải để cho con cái biết cảm nhận thật sựcủa bạn là rất quan trọng”

“Bố, cảm ơn bố, cảm ơn bố đã mất nhiều thời gian thế để cho con biết bố yêu con”.

Bài học rút ra:

Làm cha mẹ, bạn đã từng trải qua việc muốn biểu đạt tình yêu mà khó mởmiệng hoặc rất ngại ngùng chưa?

Timothyđã cho bốmẹcủa anh một vài gợi ý: phải hiểu rõ ý nghĩa chân chính và mục đích của tình yêu, phương pháp duy nhất là phải bỏ ra một cái gìđó. Bốmẹphải dũng cảm bước lên một bước.

Phải nói rõ ràng với con cái của bạn, bạn yêu chúng! Bởi vì điều này rất quan trọng với con cái của bạn.

“Báo ngày nay của Mỹ”đã từng tổng hợp cuộc điều tra trong 35 năm, kết qủa của cuộc điều tra cho thấy: “Bố mẹ là trụ cột tinh thần quan trọng trong cuộc sống của trẻ”. Cuộc điều tra còn phát hiện, nếu con cái biết bốmẹ yêu mến chúng sẽmang lại không biết bao nhiêu điều tốt đẹp. Nhân viên điều tra đã phân tích 87 nam học sinh từ lúc chúng cầm quyển sách đầu tiên đến khi chúng học ở trường Haward và cho đến khi chúng trưởng thành, kết quả cho thấy, những em nam khi 20 tuổi có thể đánh giá bố mẹ rất quan tâm đến chúng, ngoài ra những em thiếu đi trải nghiệm này, khi đến 50 tuổi, chúng thường mắc bệnh nội tạng, cao huyết áp và các bệnh có liên quan đến áp lực.

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 88 - 91)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(422 trang)