Đáp án của người mẹ

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 121 - 124)

CHƯƠNG V CHO TRẺ CON CÁ KHÔNG BẰNG CHO TRẺ CÁCH BẮT CÁ110 61. Từ trẻ con đến người lớn

69. Đáp án của người mẹ

Có một đứa trẻ luôn không trảlời được câu hỏi: tại sao người bạn ngồi cùng bàn với cậu ngay lập tức thi đãđượcđứng thứnhất, trong khi cậu muốn xếp thứnhất thì chỉ đứng thứ21?

Sau khi về nhà cậu đem thắc mắc này hỏi mẹ: “Mẹ à, có phải con ngốc hơn người khác không? Con cảm thấy con cùng bạn ấy đều nghe thầy giáo giảng như nhau, cùng nghiêm túc làm bài tập về nhà như nhau, nhưng tại sao con luôn kém hơn bạnấy?”

Người mẹ nghe những lời con nói, hiểu được rằng lòng tự tôn của con đang bị vị trí xếp hạngở trường làm tổn thương. Nhưng bà không biết nên trả lời thếnào câu hỏi của con trai.

Lại sau một bài kiểm tra nữa, đứa trẻ đứng thứ 17 trong lớp, nhưng người bạn ngồi cùng bàn vẫn xếp thứ nhất. Sau khi về nhà, cậu bé lại hỏi những câu y như vậy. Bà rất muốn nói rằng, trí lực con người rất khác nhau, thi xếp thứnhất chắc chắn đầu óc của nó phải linh hoạt hơn những người bình thường. Nhưng bà đã ngăn mình lại. Bà nghĩ nếu trảlời như vậy, lẽnào chính là đáp án thật sự mà con bà đã nghĩ.

Nên trảlời thếnào câu hỏi của con đây? Có vài lần, bà thật sựmuốn nói những câu mà rất nhiều cha mẹ hay nói với con đó là: con đã quá ham chơi;

con học hành chưa đủ nghiêm túc chăm chỉ như những đứa trẻ khác … đểtrả lời cho con. Tuy nhiên, bà không muốn để đầu óc chưa được minh mẫn của

122

mình trảlời câu hỏi của con, khiến thành tích của con trên lớp cũng như cuộc sống của nó khổ hơn, nên bà đã không làm vậy, bà muốn có một đáp án thật hoàn mỹ đểtrảlời cho con.

Con trai đã tốt nghiệp tiểu học, mặc dù nó chăm chỉ hơn trước nhưng vẫn không vượt qua người bạn ngồi cùng bàn, có điều so sánh với trước kia, thành tích của nó luôn được nâng cao. Đểbiểu thị sựkhen ngợi đối với sựtiến bộcủa con, bà mẹquyết định đưa con đi xem biển một lần. Chính trong kỳdu lịch này, người mẹcuối cùng đã tìm rađáp án đểtrảlời cậu con trai.

Người mẹ và cậu con trai ngồi trên bãi cát, bà chỉ về phía trước và nói với cậu, con xem những con chim nhỏ đang tranh nhau thức ăn ngoài biển kia, khi sóng biển ập đến, con chim tước nhỏ luôn bay rất nhanh, chúng vẫy đôi cánh nhỏ bé để vươn lên trời xanh nhưng hải âu lại tỏra rất vụng về, từ dưới bãi cát chúng bay lên trời mất rất nhiều thời gian, nhưng thực sự vượt qua biển lớn, bay qua đại dương mênh mông thì cũng chỉcó chúng.

Như vậy, người thật sự gặt gái được thành công, không nhất định là những đứa trẻcó sẵn thiên chất thông minh mà là những đứa trẻkhông ngừng cố gắng, mặc dù nếu thiên chất không tốt thì chưa chắc đã gặt hái được thành công.

Bây giờ đứa con trai đó không lo lắng về việc xếp hạng của mình nữa, cũng không ai hỏi anh ngày nhỏthành tích xếp thứmấy nữa, bởi vì năm ngoái anh đã thi đậu vào một trường danh tiếng với số điểm cao nhất trong trường.

Bài học rút ra:

Người thật sự gặt gái được thành công, không nhất định là những đứa trẻ có sẵn thiên chất thông minh mà là những đứa trẻ không ngừng cố gắng, mặc dù nếu thiên chất không tốt thì chưa chắc đã gặt hái được thành công.

Cha mẹ không chỉ tràn đầy hi vọng vào những đứa trẻ có tư chất thông minh mà đối với những đứa trẻ có tư chất không cao thậm chí còn hơi ngốc cũng không nên đánh mất niềm tin của mình, cũng nên kỳ vọng vào chúng.

Phải thay đổi những ấn tượng không tốt đối với trẻvà phải thông qua lời nói hành động của mìnhđểtruyền đạt tới trẻ, nó sẽ ảnh hưởng rất lớn tới hành vi

của trẻ, cuối cùng trẻcũng làm thỏa mãn bốmẹ

Cha mẹ nên quan sát và nghiền ngẫm hoàn cảnh tâm thái của trẻ, sau đó chọn cơ hội dùng những “đáp án”khác nhau đểanủi, xoa dịu và cổvũ trẻ.

Khi chúng phải chịu sự ấmức, có thể nói vài câu đểgiải vây; khi trẻ đau lòng, hãy nói những lời nhiệt tình để cổ vũ trẻ. Khi chúng tự ti, đừng quên dùng

“điểm phát sáng”thắp lên ngọn lửa niềm tin nơi chúng; khi chúng đau khổ, hãy cố gắng nói những lời từ đáy lòng để an ủi chúng. Như vậy, bông hoa lý tưởng trong lòng trẻsẽdần dần nởrộ.

70. "Nhẫn nại”bồi dưỡng "nhẫn nại".

Có một hôm, Vinnie nói với mẹ: “Mẹ ơi, con muốn đến công viên chơi”.

Người mẹ lúc đó đang viết luận văn liền nói với con: “Đợi mẹviết xong trang luận văn này rồi đi”

“Không, đi ngay bây giờ cơ”.

“Vinnie, bài luận văn này rất quan trọng, mẹ bắt buộc phải viết xong, con hãy chơi đồ chơi gì đó trước, đợi một lát nữa, mẹ nhất định dẫn con đi, được không?”

Được khoảng 15 phút, đứa trẻ lại thúc giục: “Còn phải đợi bao lâu nữa?”

Khi người mẹnói với bé đợi thêm một lúc nữa, Vinnie không nói không rằng bỏra ngoài.

Người mẹsau khi viết xong bài luận văn đi gọi Vinnie: “Mẹhoàn thành công việc rồi, đi thôi con, mẹdẫn con đi chơi”.

“Không, đợi con một lát, câu chuyên này con đang xem được một nửa”.

Cô con gái cầm quyển sách, bắt chước khẩu khí của người mẹnói.

Bởi vì cuối cùng đã hoàn thành bài luận văn, người mẹ rất muốn đi ra ngoài ngay để thư giãn một chút. Nhưng lúc này, người mẹ vẫn rất kiên nhẫn, bà ngồi trên ghế ởphòng kháchđợi con gái.

Cuối cùng, đợi Vinnie đọc xong câu chuyện ở trong cuốn sách, hai mẹ con mới bước ra ngoài.

124

Bài học rút ra:

Có những bậc cha mẹ chỉ muốn con cái đợi mình mà mình không thể đợi con cái. Điều này khiến con cái nghĩ rằng mình không được tôn trọng, từ đó không muốn tiếp nhận những yêu cầu của bốmẹ.

Chúng ta có lẽkhông thể truyền thụ cho trẻ những phẩm chất kiềm chế bản thân và tính nhẫn nại. Nhưng kinh nghiệm xã hội thì có thể. Trong một môi trường xã hội tốt, trẻsẽdần dần hình thành phẩm chất tốt. Chúng sẽhiểu phải tôn trọng công việc của người khác, không phải là một số người dạy chúng phải như vậy, mà là mỗi ngày chúng đều gặp phải những chuyện như thế. Nếu trong nhiều năm sự việc diễn ra, như vậy tư tưởng tôn trọng người khác, luân lưu đợi nhau sẽdần biến thành một bộphận trong đời sống của trẻ, không những thếmà còn ngày càng thuần thục hơn.

Do vậy, là cha mẹ, bồi dưỡng những thói quen tốt không chỉ có lợi cho bản thân, cũng là trách nhiệm đối với con cái của mình.

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 121 - 124)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(422 trang)