Hôn nhân bắt đầu từ cạm bẫy tình yêu

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 176 - 179)

CHƯƠNG VIII ĐỂ TRẺ ĐƯỢC RÈN LUYỆN TRƯỞNG THÀNH TRONG GIAN KHÓ

1. Hôn nhân bắt đầu từ cạm bẫy tình yêu

Có lẽ tuổi của bạn trai nhiều hơnthì tính tình có thể sẽ hiền hoà hơn. Nếu như có con rồi, thái độ của anh ta có thể sẽ tốt hơn. Chính tôi đã ôm trong lòng kỳ vọng này mà dần dần mài mòn sinh mệnh của chính mình.

Hôn nhân là thiên đường mà tất cả các cô gái hướng tới, tôi tưởng tượng hôn nhân có lẽ sẽ giống như bố mẹ tôi. Sự hợp thành hai người có cùng chí hướng, cùng yêu thương lẫn nhau, tin tưởnglẫn nhau để xây dựng nên một gia

đình hạnh phúc. Họ không chú ý đến sự giàu có về vật chất, ngược lại họ lại chú ý đến sự dung hoà tình cảm, trọng nhau như khách, vợ chồng kính trọng nhau, có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chịu, yêu thương, quan tâm lẫn nhau, không lừa dối nhau, không che giấu, không có sự qua loa, không có sự đùn đẩy, tình yêu của họ có thể trải rất nhiều thử tháchcủa cuộc sống khắc nghiệt nàynhưng một đời nguyện không thay đổi.

Và tất cả các cô gái đều như vậy, tôi cũng có suy nghĩ giống họ. Để có được một cuộc hôn nhân hạnh phúc, có một người chồng yêu thương tôi, trong tim tôi, anhấy giống như một người bố, lại giống như người anh cảvì ngay từ nhỏ, tôi đã gặp phải rất nhiều khó khăn.

Từ trong sâu thẳm của tâm hồntôiđã có vết thương lòng, vì vậy tôi so với các cô gái bình thường khác, càng khát vọng tìmđược một người bạn trai tính tình lương thiện, lại hiểu biết, thấutìnhđạt lý để làm bạn trăm năm, tôihy vọng người chồng tương lai về mọi mặt đều mạnh mẽ hơn tôi, có khả năng trở thành chỗ dựa cho cả cuộc đời tôi.

Vì cuộc “Đại cách mạng văn hoá”, vì vấn đề gia đình, tôicơ bản đã sống một cuộcsống cách ly với bên ngoài, tôi rất bảo thủ và không hiểugì về chuyện nam nữ, chưa từng bước tới vấn đề tình cảm nào.

Nhưng không ngờ rằng số phận lại trêu đùa tôi một cách tàn nhẫn như vậy, trong một tình cảnh không hề cảnh giác, tôi đã hồ đồ đi theo sự sắp đặt của người khác và rơi vào cạm bẫy của hôn nhân!Bị động chấp nhận quan hệ với một người mình chưa từng giao lưu tư tưởng, chưa từng xem xét kỹ càng mà bị ép buộc bước vào một cuộc hôn nhân vĩnh viễn không thể lựa chọn lại được nữa.

Từ đó cuộc đời tôi coi như vô nghĩa. Tôi trở nên lạnh lùng với người khác.Tôi được coi là “nữ thần băng giá”trong một đêm từ một người con gái bị mất đi cáiquý giá nhất của mình– “trinh tiết”. Khi đó anh ta đã thề với tôi, nhất định sẽ rất yêu thương tôi, chăm sóc cho tôi, vì tôi là cô gái chưa có chồng, vì đêm đầu tiên đãđể anh ấy chiếm hữu, lúc đó tôi thật ngốc mà hoàn toàn tin vào sự đảm bảo, lời thề củaanh ta.

Tôi quyết tâm khi nào có thời gian thích hợp sẽ giới thiệu anh ấy với gia đình tôi, mong lúcấy mọi người đồng ý để cho tôi và anhấy kết hôn.

Vậy mà, tất cả những điều này xảy ra khi thời tiết chuyển mùa từ xuân

178

sang hè của năm 1977, khi đó tôi mới 21 tuổi.

Thời gian đó tôi không dám nói thật với bố mẹ là vì chuyện của bố mẹ vẫn đang khiếu nại, chưa có kết luận cuối cùng. Tôi cũng không đành lòng để cho bố mẹ tôi vì cảnh ngộ của tôi mà đau lòng, mà thêm bực tức, tôi cũng càng không dám đi tố giácanh ta. Do anh ta nói rằng, nếu như đi tố giác anh ta, người khác sẽ không tin vào tất cả những gì tôi nói, anh ta cũng sẽ không thừa nhận.

Cuối cùng sẽ làm cho tôi thân bại danh liệt. Tôi cùng với sự suysụp về tinh thần thì dường như không còn conđường nào khác để đi nữa! Mà bố mẹ tôi khi nhìn thấy con gái mình kiên quyết như vậy, đã đến mức không lấy anh ta không được, nên cũng đành phải đồng ý cho tôi lấy anh ta. Quan hệ của chúng tôi sau khi được công khai, hầu hết những người bạn mà tôi quen biết đềunói: Thật lạ, các bạn vốn không phải là người đi cùng con đường, tại sao lại có thể gặp nhau được nhỉ?

Nửa kia trong mắt của tôi chắc chắn không phải kiểu người giống anh ta!

Nhưng do sự lừa dối của cuộc đời mà tôi rơi vào tình trạng gửi lại cho đời một nụ cười “nhạt nhẽo”.

Tôi quá ấu trĩ, quá ngây thơ, tôi đã quên rằng hôn nhân là việc của hai người, tôi ngây thơ tin rằng chỉ cần tôi cố gắng là một người vợ tốt chuyên tâm, dốc lòng làm những việc mình nên làm và có khả năng làm tốt là có thể làm anh ta cảm động. Tôi tin vào lời dạy của cố nhân “nhân hoán nhân, tâm hoán tâm”.

Tôi đã từng nuôi hy vọng lấy sự chân tình của mình,để anhta cảm động, lấy đức hạnh, năng lực làm việc của mình, từng ly từng tý chăm sóc cho anhta, thậm chí tôi còn lấy cả tiền lương của mình để mua quần áo cho anh ta…. Vậy mà tất cả những điều này không thể thay đổi được những tật xấu của anh ta, cũng không lấy được tính trách nhiệm, quan tâm, dốc lòng của anh ta với gia đình, với cuộc hôn nhân, với tình yêu chân thành của tôi. Dovậy anhta cho rằng tất cả những gì tôi làm là lẽ đương nhiên, tôi như là con gà đã bị nấu chín, gạo đã nấu thành cơm, mọi sự đã rồi không thể thay đổi được nữa!

Từ nhỏ đến lớn tôi đã gặp phải rất nhiều khó khăn, chịu nhiều thiệt thòi, quả thực ngay đến trong mơ cũng không dám nghĩ đến hôn nhân của tôi hôm nay sẽ gặp phải sự đen đủi cực độ nhưthếnày. Sau khi trở về nhà, khi chuyện của bố bị bình phản triệt để, tôi lại rơi vào vực thẳm của một nỗi đau đáng sợ.

Cũng vìđể cho anhta hiểu hết được quá trìnhtrưởng thành của tôi. Chị cả

của tôi thậm chí đã gửi thư cho anh ta biết, tôitừ nhỏ đến lớn đã chịu rất nhiều vất vả, không dễ dàng gì cóđược cuộc sống ngày hôm nay. Thỉnh cầu anh ta đối xử tốt với tôi, thấy chị tôi ở miền xa xôi của quê nhà chăm sóc cho tôi, nhưng tất cả những lời khuyên đó đều là uổng công vô ích! Đối với anh ta mà nói mãi là

“giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”tôi vừa không thể thông cảm với anh ta, cũng không thể sửa được tính cách của anh ta.

Giảng đạo lý anh ta không nghe, đánh chửi thì tôi không thể, tôi vốn không phải là đối thủ của anh ta. Tôithấy đối với anh ta đúng là“vô phương cứu chữa”.

Tôi kiên quyết một lần từ bỏ anh ta, muốn li hôn, nhưng luôn bị sự yếu đuối, sự bất lực do không dám quyết định, luôn cho rằng mình là một đứa con gái hư hỏng, bị mất đi sự trinh trắng của mình, đành phải ngậm đắng nuốt cay sống cho qua ngày.

Sau khi mẹ tôibiết, mẹluôn khoan dung, anủi tôi, mẹ đã nói: có lẽ tuổi anh ta lớn hơnchút nữa thì tính tình sẽ tốt hơn, chỉ cần có con thái độ của anhấy sẽ tốt hơn. Tôicứ nuôi hy vọng đó mà dần mất đi tuổi thanh xuân của mình.

Một phần của tài liệu 101 daoly chame nenbiet (Trang 176 - 179)

Tải bản đầy đủ (PDF)

(422 trang)