-1910).
Dưới thời Shilla (năm 57 trước Công nguyên - 935 sau Công, nguyên) và thời Koryo, những cuộc thi đấu Sšzeum lớn nhất thường được tổ chức vào ngày 15 tháng 7 4m lich hang nam - ngdy Paekchung (100 thứ) - hay vào ngày của những người bảo hộ (vệ si) khi mà họ muốn thể hiện vị trí xã hội của mình băng, cách phô trương sức mạnh thể chất ở những môn thể thao chính trong các ngày như Tano - tức ngày 5 tháng 5 âm lịch - và người thắng cuộc sẽ được thưởng một con bò đực cùng với đanh hiệu “Mgưởi đản
ông siêu khỏe".
Hiện nay, Ssireum vẫn được ưa thích và phổ biến rộng rải trong, chương trình giáo đục thể chất tại các trường phổ thông, cơ sở và trung học. Nó trở thành một môn thể thao chuyên nghiệp với số lượng võ sĩ đông đảo. Một liên đoàn vật nhà nghề đã được
chia thành nhiều hạng cân khác nhau. Một năm có 8 lần người ta
tổ chức giải thi đấu quốc gia và đô vật nào giành giải của loại không giới hạn sẽ được ban đanh hiệu “Mgười khoẻ nhật dưới bầu
trời".
e Tha diéu
Vào thời điểm bắt đầu của ngày đầu tiên trong năm cho đến cuối ngày rằm, ở khắp nơi, từ thành thị đến nông thôn, những cậu bé, những chàng trai và cả những người đàn ông thả lên trời những cánh diều của họ. Vào ngày cuối cùng, khi mà người ta cho rằng mùa thả diều đã hết, người ta viết những bức thư lên những
Thể thao giải trí và trò chơi dân gian 411
cảnh điều của mình với nội dung là muốn xua đi những điều rủi ro, những, gì không may mắn. Họ sẽ thả cánh điều mang bức thư đó lên trời, càng cao càng tốt, rồi họ cắt day diéu để cánh điều kia sẽ mang những điều rủi ro bay xa, xa mãi. Như thế, họ đã gửi những điều rủi ro đi xa mãi cùng với cánh diều của mình. Đây là một trò chơi được tất cả mọi người tham gia và người ta thưởng thức nó, tận hưởng, nó với một niềm thích thú tuyệt đỉnh.
Những, chiếc điểu được thả lên trời sẽ không, bay theo một hướng nhất định mà luôn đổi hướng, lúc dâng lên lúc lại bổ nhào xuống, lúc ngoắt ngoéo bên này, lúc ngoắt ngoéo bên kia, lúc lại quay tròn đó cũng, thể là do hướng gió, cũng có thể do kĩ thuật của người thả diéu. Diéu sẽ bay lên tầng cao nhất của nó một vài ngày trước ngày rằm tháng giêng. Vào ngày rằm, người ta sẽ thả lên trời những cánh điều xua đuổi những cánh điều không may mắn và sau đó điều coi như bị lãng quên đi và nếu có một người nào vẫn còn thả điều thì anh ta sẽ bị lăng mạ bằng những lời nói bẩn thỉu, xấu xa.
Để làm diều, người ta dùng giấy trăng, giấy này sẽ được cắt thành hình chữ nhật với một cái lỗ ở giữa. Năm chiếc trụ bằng tre sẽ được đán vào bằng hồ, làm xương của chiếc điều. Một đán ở phần đầu, hai đán ở thắt lưng, ba dán ở xương sống, và bốn, năm làm hai đường chéo.
Tất cả những xương trụ đó đều phải đi qua lỗ trung tâm của thân chiếc diều. Người ta sẽ cắt hình tròn và dán lên phía đầu được coi như phần dán của chiếc điều và trang trí bằng các màu sắc khác nhau trên khắp thân của chiếc diều. Những chiếc diều có nhiều tên khác nhau dựa theo màu sắc hay hoạ tiết trên mình nó
412 TRA CUU VAN HOA HAN QL
như: điều nửa vắng trăng hay diều nửa vâng trăng, đỏ, diều năm sic Vv...
Diều có thể tim thấy ở khắp các nước trên thế giới, từ xa xưa cũng như ngày nay. Trên bán đảo Hàn, theo những thư tịch lịch sử
còn lưu giữ được thì những cánh điều sớm nhất xuất hiện trên bán
dao na
là vào thời Shilla nhưng một số người cho rằng nó có thể đã xuất hiện ở đây thậm chí là trước đó rất nhiều.
e Kéoco
Người ta không xác định được trò chơi này xuất hiện ở xứ Hàn từ bao giờ nhưng chắc chắn là từ rất sớm. Nó thịnh hành ở
nhiều vùng khác nhau thuộc nửa phía Nam của bán đảo và được chơi chủ yếu vào ngày rằm tháng 8 (tức Trung thu).
Vào dịp này, người ta chia mỗi làng thành hai nửa, chăng hạn
như nửa phía Đông và nửa phía Tây. Tất cả mọi người trong, làng, cùng đóng góp rơm để bện những chiếc day thing rất lớn Mỗi đội tự bên những dây thừng của mình với rất nhiều nhánh chẽ ra từ đây chính và họ sẽ sắp xếp trước nhóm người tham gia. Một trong, hai chiếc dây thừng gọi là dây thừng đản ông và chiếc kia la day đân bà. Trong cuộc thị, hai chiếc dây thừng được nối với nhau bằng những chiếc móc nối và tất cả những người trong làng để có thể tham gia chơi. Người ta cho rằng đội thắng, cuộc sẽ được hưởng sự may mắn, có mùa vàng bội thu trong suốt năm 46 va tat cả những người cổ vũ cho đội thắng bằng tất cả sức lực của họ
cũng, sẽ có một mùa bội thu và may mắn.
Thể thao giải trí va tro choi dan gian 413
Ở một vài nơi, trò chơi kéo có được thực hiện trên một phạm
vi rộng, với sự tham gia của toàn thể những, người ở địa phương đó nhưng, vẫn chia thành hai đội, đội Đông và đội Tây. Nhưng cũng có những nơi, phạm vi san lớn hơn rất nhiều, có khi là giữa hai địa phương, hai vùng, với nhau thậm chí người ta có thể tuyển thêm những người tham gia từ các vùng lân cận đưa đến con số.
người tham gia lên tới hàng chục ngàn người và khi đó quy mô chơi giống như thể một trận đánh lớn thời cổ.
Đội ngũ người cổ vũ cho môi đội cũng rất lớn: có những, người nhảy múa, hò reo, có những người mang, cờ chiến, có người thổi kèn trumpet, người đánh chiêng, người gõ kẻng, người đánh chũm chọc, tất cả đưó
sự chỉ huy của một vài người đứng đầu
như những nhạc trưởng,
Trong, suốt thời gian hai đội kéo co, người ta hát một bài hát kéo co để tăng thêm sức mạnh. Sau khi phân thắng bại, người ta lại hát, lại múa. Và điều đó sẽ được lặp đi lặp lại nhiều lần. Đội thắng cuộc là đội lôi được đối phương, sang, phần sân của mình.
Với những cuộc chơi ở phạm vi rộng như trên, môi nhả cũng, dong góp rơm hoặc tiền để mua rơm và người ta cũng bện những, chiếc dây thừng cực lớn, có khi đường kính của nó lên tới 2 feet.
Đó là dây chính và từ đây chính có nhiều nhánh rẻ ra để cho số.
lượng người tham gia kéo được đông, Mỗi phe tự làm chiếc thừng của mình và hai chiếc thừng cũng, được nối vào nhau bằng, một
chiếc móc cực lớn.
Thường, thì trò chơi kéo co kéo dài khoảng 3 hoặc 4 ngày, bắt đầu lúc 11 giờ sáng và kết thúc lúc 1 giờ đêm hàng ngày.
414 TRA CỨU VĂN HÓA HÀN QUỐC
e Trò chơi rùa
Hai người đàn ông, hai tay và từ hai đâu gối trở lên được bọc bằng một miếng vỏ lớn như hình mai con rùa làm từ rơm, rạ. Com rùa này được một tốp đàn ông dẫn đi đến hết nhà nảy đến nhà khác trong khắp làng để giải trí và làm trò vui. Đến mỗi nhà, người dắt rựa lại năn nỉ núi với chủ nhà: “7#za ụng 5ọ, nú vượt
qua một chặng đường dài, vượt biển Đông và đến đây, nó đã rất mệt, xi ông bà làm phúc cho nó chút gì ăn đị!": Chủ nhà sẽ mang, ra rất nhiều bánh trái, thức ăn, hoa quả. Khi đó, người dẫn rùa sẽ nói với con rùa của mình: “7#za ông, rùa ông sẽ được một bữa no
sa, nhưng ăn rồi thì phải nhảy múa nhé". Con rùa sẽ ăn rỗi đứng, đậy và nhảy múa một hồi lâu. Sau đó, người ta lại dẫn nó sang nhà khác và lại lặp lại những trò chơi như thế. Trò chơi này được thực hiện vào những ngày rằm tháng tám với niềm tin rằng, rùa - một biểu tượng cho tuổi thọ - sẽ mang lại may mắn, đồng thời cũng xua đưổi hết những gì xấu xa.
e Tro choi nudi bo
Trò chơi này được chơi hai lần trong một năm: rằm tháng, Giêng và rằm tháng Tám do những chảng nông dân trẻ thực hiện.
Hai người trẻ tuổi đứng gần nhau, trên đầu họ đội chung một chiếc thẩm bằng rơm làm như mình cơn bò, bốn chân của hai người như là bốn chân của con bò. Người phía trước thò ra hai bó rơm được bện nhỏ, dải, hình cong như là sừng bò, người phía sau thò ra một bó rơm được bện nhỏ và đải như là đuôi bò, Có một người đàn ông khác được xem như là chủ của con bò đắt nó đi. Nó
Thể thao giải trí và trò chơi dân gian 415
sẽ được dắt đi thăm tất cả mọi nhà trong làng. Đến mỗi nhà, nó đều đập chân vào cổng, nhà mấy tiếng và chủ của nó sẽ hỏi to:
“Còn bò này đói quá rồi xin ông bà làm phúc cho nó chút gì để ăn đi `, rồi nó giả bộ lấy bẩy, rên rỉ, đứng không vững vì đói. Người chủ nhà sẽ tỏ vẻ thương, tình, mở cửa mời người đắt con bò và nó vào: nha rồi cho ăn uống, Sau đó, chủ con bò xin phép chủ nhà dắt bò đi. Họ lại đến nhà khác và lặp lại những hành động như thế:
Ho sé chơi đến khuya, cho đến tận khi đã thăm hết tất cả mỗi nhà trong làng,
Trò chơi bò biểu hiện niềm mong ước có một mùa màng bội thu và dư dật. Cùng với nó là mục đích giải trí, thư giãn sau những ngày lao động mệt nhọc và căng, thắng của người nông, dâm. Phong, tục này hiện vẫn còn rất thịnh hành ở hai tỉnh Hwanghaedo và Kyongjido.
e Tro choi YUT
Đây là một trò chơi được người Hàn đặc biệt ưa thích trong những ngày hội lớn nhất là vào địp năm mới. Chỉ với một loại bàn cờ khá cơ động, và bốn chiếc gây ngắn, bạn có thể chơi trò chơi này ở bất cứ đâu. Bạn có thể dùng bàn cờ ở bất cứ đâu, bằng, phấn hay but, bàn cờ càng rộng càng tốt.
Những chiếc gậy này có hình cái xuống nhỏ, một mặt det, mat kia tròn và hai dau thon. Trén mat det (còn gọi là mặt đáy) của môỗii chiếc gậy có một dấu đặc biệt gọi là back - do. Môi đội có bốn chiếc coi như bốn quân, hoặc màu đen hoặc mâu trắng, Tất cả bốn quân cùng một màu phải đi vòng quanh bàn một lần thì mới được coi là thắng.
416 TRA CỨU VĂN HOA HAN QUOC Số bước di chuyển của mỗi đội phụ thuộc vào việc những chiếc gậy sẽ rơi xuống như thế nào sau khi tung. Khi một chiếc gậy ngửa còn ba chiếc kia sấp - kết hợp này gọi là “dŒo“- thì bạn sẽ được phép đi một bước; nếu hai sấp gọi là “Kae“- bạn se được đi hai bước (tức hai 6); ba ngửa một sấp - gọi là “Kỉ/“- bạn được phộp đi ba ụ và nếu cả bốn đều sấp - gọi là “Yứ/ bạn cú thể đi bốn 6. Sau cùng nếu tất cả gậy đều ngửa - goi 1a "mo", ban duge di
nam 6.
Khi quân của bạn đi vào chỗ đối phương, đang chiếm đóng,
bạn có thể cho nó quay lại từ đầu và được một lần tung gậy. Nếu ở
lượt tung gậy đó, bạn có kết hợp một ngửa ba sấp thì bạn phải lui lại một bước.
Trên bàn chơi có cả những lối đi tắt. Thông thường, quân phải đi ngược chiều kim đồng hồ. Nếu quân của bạn rơi vào trong môt vòng tròn đặc biệt, bạn có thể di tắt đường chéo, tùy thuộc vào việc đối phương của bạn đang ở đâu.
Dù có bao nhiêu người chơi thì cuộc chơi cũng chỉ chia làm
hai đội, mỗi đội có 4 quân. Đội trưởng của mỗi đội phải phối hợp các chiến thuật tránh, tấn công và đi ngược lại sao cho cả 4 quần phải đi hết một vòng, trong, thời gian ngắn nhất.
Không như các cuộc chơi của người lớn được ưa thích khác, trò chơi này không chơi ăn tiền nhưng người thắng cuộc có thể được ăn thêm những, chiếc bánh gạo.