Giới tính: Nữ
Nghề nghiệp: Buôn bán
Địa điểm: Phường Bình Hưng Hòa A, Q. Tân Bình.
Thời gian: Thời gian: 15h30 đến 17h ngày 01/07/2010 Nội dung phỏng vấn:
H: Chào cô! Hiện con đang là sinh viên năm 4 ngành xã hội học trường đại học Tôn Đức Thắng, lớp con đang làm đề tài “ Đời sống của người dân sau tái định cư thuộc dự án cải tạo kênh Tân Hoá- Lò Gốm”. Con rất mong cô cùng gia đình cung cấp một số thông tin phục vụ cho đề tài thực tập của lớp.
H: Từ khi chuyển về đây công việc làm ăn của cô thế nào ạ?
Đ: Có khó khăn hơn một chút. Cô bán đồ ăn từ hồi nào đến giờ, chuyển xuống đây lâu rồi mà vẫn bán trên đó.
H: Sao cô không chuyển về đây luôn cho gần?
Đ: Chuyển về đây chỗ nào mà bán hả con. Bán trên đó cả chục năm nay, người ta quen mặt rồi, có khách quen rồi bạn hàng nữa. Về đây hẻm cụt chẳng ai ra vô thì buôn bán cho ai.
H: Mọi người đều vậy hết hả cô?
Đ: Ừh. Lên đây nó không có thích nghi với cuộc sống, ví dụ như bán chanh ớt ra chợ bán nhưng ở đây chưa có, chợ là chợ đằng sau nè nhưng là chợ của người ta lâu rồi, mình mới đến thì làm sao mình ra mình bán được với người ta đúng không, còn ở trên kia thì nó lại dễ hơn, buôn bán nó dễ hơn, còn ở đây thì đi làm đâu rồi về đây ngủ, chẳng làm được gì ở đây cả, đường sá xa xôi vậy ai mà vào tận đây làm, nên việc khó lắm. Phải chịu vậy chứ biết làm thế nào.
H: Sao cô không thử tìm địa điểm để mướn mặt bằng cho nó gần nhà đỡ cực nhọc?
Đ: Thử tìm rồi đó chứ nhưng thấy bất tiện quá, trên kia người ta quen mình rồi buôn bán dễ hơn. Ở đây mướn cũng được nhưng dăm bữa nửa tháng nó đòi lên tiền thì lại phải kiếm chỗ khác. Về đây cô bị mất khách dữ lắm nên thà xa một chút còn hơn là gần nhà mà ế hoài.
H: Cô buôn bán như vậy thì chuyện học hành của con cô như thế nào?
Đ: Tụi nhỏ có trường gần nhà lo gì, sắp tới tụi nó lên cấp 2 mới lo. Mà tới đâu hay tới đó, không thì cho tụi nó nghỉ rồi ra đây phụ cô bán cũng được.
H: Vậy sao được cô, cho mấy em học cao để có gì đỡ đần cô sau này chứ?
Đ: Giờ cô đi bán chẳng ai chăm tụi nó. Sáng sớm thì đi, gần chiều mới về đâu có thời gian mà chăm. Tụi nó không biết có học hết cấp 2 không đó chứ ở đó mà mong tụi nó học cao.
H: Vậy trong nhà mình có ai học cao không cô?
Đ : Chẳng ai học cao hết, chưa tới cấp 2 nghỉ rồi nhưng mà vẫn kiếm tiền được đó thôi.
H: Lúc mới chuyển về đây cô sắp xếp công chuyện như thế nào để có thể đi bán ạ?
Đ: Lúc mới về có hơi khó khăn. Nhà đang xây nên phải mướn, mướn gần chỗ cũ rồi giao hết cho thầu nó xây nhà chứ có ai đâu mà coi. Nghĩ cũng lạ, bao nhiêu người người ta nói rồi. tại sao bên dự án không xây nhà luôn cho người ta xuống ở. Xuống ở rồi mới xây nhà, xây nhà rồi mới cho mắc điện mắc nước. Vậy mà nói có điều kiện đầy đủ, lúc đó còn tệ hơn là ở chung cư. Ở chung cư người ta có phải lo đủ thứ như mình đâu. Trả tiền một cọc rồi vào nhà mà ở, còn mình bên này trả đủ thứ, tiền đất, tiền xây nhà, chưa chi thấy nhiều hơn người ta quá trời.
H: Nhưng giờ nhà mình có giá hơn rồi đúng không cô?
Đ: Ừh thì có giá hơn nhưng vẫn lỗ. Có ai tính lỗ trong mấy năm nhà cô khổ cực không. Tiền bạc thì lời nhưng mấy chuyện khác thì lỗ. Đưa người ta về chỗ khỉ ho cò gáy rồi chẳng thèm quan tâm, xuống hỏi vài ba câu để đó rồi có làm được gì đâu.
H: Con nghe họ cũng phụ mình nhiều lắm mà, giấy tờ nhà rồi xây trường học.
Đ : Trường học là Bỉ nó xây cho còn ổng bả chỉ đưa người ta vô học. Giấy tờ nhà thì ai trả tiền hết mới có không thì còn lâu mới có. Nhà cô trả tiền xong xuôi rồi mà mấy năm sau mới có sổ hồng, trong khu còn mười mấy nhà thiếu tiền chưa trả, chắc vài bữa là bán nhà đi rồi.
H: Bán nhà trả nợ hả cô?
Đ: Ừh. Siết người ta quá mà. Đuổi người ta đi, kiếm chỗ cho người ta ở mà đền bù có tiền đất thôi hà, tiền nhà không có thì phải vay mà xây, xây xong bán lấy tiền trả nợ chứ mấy chục triệu tiền đâu mà trả.
H: Vay như vậy lãi suất bao nhiêu vậy cô?
Đ: Nghe mấy bà đó nói đâu như 3,5 hay 3,6 gì đó. Nó lấy lãi theo tuần, trăm mấy rồi lấy lãi theo tháng. Nhiêu đó thì ai mà trả nổi, người ta đi làm ngày chưa tới 100 ngàn thì tiền đâu mà trả lãi.
H: Nghe cô nói vậy hình như nhà mình cũng được đền bù cao lắm?
Đ: Cũng bình thường thôi. Chừng 100tr à. Cô có tiền nên không sao.
H: Vậy công việc của cô thuận lợi lắm?
Đ: Cũng sống được với nuôi mấy đứa nhỏ.
H: Cô có biết khu mình người ta làm gì là chủ yếu không?
Đ: Lúc trước hay bây giờ H:Cả hai ạ?
Đ: Lúc trước thì làm gần nhà, buôn bán tạp hóa, xe ôm, làm bì, làm keo…nhiều lắm, toàn là nghề lặt vặt thôi. Bây giờ cũng không khá hơn mà còn khổ hơn.
H: Sao vậy cô?
Đ: Thì không kiếm được việc gần nhà. Ở đây chẳng có gì để làm hết, ai có công chuyện làm ăn ổn định như làm nhà nước thì không sao chứ buôn bán như cô thì khổ. Về chỗ cũ làm, tiền cũng vậy mà chi nhiều hơn. Xăng xe, điện nước. cái gì cũng nhiều hơn lúc trước. Chi nhiều hơn .
H: Nhưng cuộc sống mình tốt hơn đúng không cô?
Đ: Có tiền thì đi đâu mà chẳng tốt (cười). Công nhận là ở đây tốt hơn thiệt nhưng chỉ mấy năm gần đây thôi chứ lúc trước thấy ghê lắm.
H:Cô kể cho con nghe thử đi?
Đ: Đường thì lầy lội, nhà cửa chẳng thấy đâu toàn là sao sen với bùn sình. Đường ra vô không có, điện nước vẫn phải câu. Đánh lộn đánh lạo thì như cơm bữa có ai giải quyết đâu. Ôi thôi cứ như ở dưới quê đó.
H: Nhưng giờ thay đổi quá trời rồi phải không cô?
Đ: Ừh, bà con họ hàng tới chơi nói mình đầu tư tốt, biết nhìn trước. Thiệt tình có ai muốn đâu, bốc thăm nó cho về đây thì về chứ chẳng ai muốn đi cả. bạn bè rồi công việc trên đó hết.
H: Con có đi lên trên đó thử, khu đó cũng thay đổi nhiều lắm nhưng theo con thì ở đó không bằng ở đây?
Đ: Ở đây có nhà riêng, không phải gửi xe. Nói chung ở thì được nhưng chơi với làm chẳng có.
Muốn chơi thì phải đi tuốt ra ngoài, ngoài con kênh kia cũng có gì chơi đâu phải ra Nguyễn Sơn mới có.
H: Con hỏi nhiều nhà về nhà cầu trên mặt nước, ai họ cũng nói cái đó cải thiện quá trời.
Nhà mình thì sao hả cô?
Đ: Thì cải thiện được nhiều lắm. Không còn hôi nữa, lại được vệ sinh. Tụi nhỏ nó hỏi hồi đó nhà mình đi vệ sinh không cần dội thiệt hả mẹ. Nghe mà mắc cười. Giờ mà đi kể cho người khác nghe hồi đó mình đi cầu trên kênh nghe mắc cỡ dễ sợ. Cứ như dân ở quê lên
H: Vậy theo cô thì từ khi về đây cái gì thay đổi nhiều nhất? Việc làm, thu nhập, chi tiêu hay chuyện học hành, chuyện thăm hỏi qua lại của gia đình với bạn bè, hàng xóm?
Đ: Tất cả luôn. Bây giờ cô thấy rằng cuộc sống của mình lúc này là tốt nhất từ hồi đó đến giờ.
Không những cô có cơ hội thay đổi mà con cô cũng vậy, thoát khỏi con kênh đó là mừng lắm.
Không còn ngập lụt, không còn hôi thối, nhà cửa thì khang trang. Bà con họ hàng của cô họ nói có mơ cũng không nghĩ là cô có nhà ở nơi tốt như thế này
H: Nhắc mới nhớ, cô bán như vậy là mướn mặt bằng à?
Đ: Ừh. Hồi trước thì chỉ mướn cái mặt bằng thôi, đồ đạc đem về nhà. Còn bây giờ thì phải gửi lại, thêm cho họ chút tiền.
H: Con nghe nói là mỗi người tái định cư được cho cái sạp trong chợ buôn bán, sao cô không bán trong chợ?
Đ: Con vào thử mà coi, chợ ế lắm, ai vô đó mà mua. Không ai vào mua thì mình có điên mới vô đó bán. Cô còn giữ cái sạp nè, chưa có sang cho ai hết, sạp cho không nên cứ để xem sao.
H: Con đi vô chợ xem thì thấy người ta cũng có bán quán ăn, cũng tấp nập lắm?
Đ: Người ta bán quán nhậu đó, bán buổi chiều còn cô bán ăn sáng với ăn trưa, bán trong chợ chẳng ai mua hết.
H: Con quên hỏi, cô có bận gì không?
Đ: Lát cô phải đi chuẩn bị đồ để bán.
H: Đồ bán là cô phải đi lấy hay người ta giao tận nơi cho mình?
Đ: Hồi đó thì nó giao tận nơi, gần nhà mà. Còn bây giờ thì mình đi lấy, chuẩn bị rồi mang lên, hơi cực một chút nhưng phải chịu thôi.
H: Vậy để con hỏi một chút rồi về để cô đi nghỉ sớm. theo cô thì địa phương cần giải quyết chuyện gì để cuộc sống của người dân mình tốt hơn?
Đ: Họ giải quyết xong hết rồi, đâu còn gì nữa đâu. Giờ chỉ cần họ làm cho mình cái đường đi ra đi vô cho đàng hoàng. Cái đường ngoài đó nhỏ xíu mà xe tải cứ ra vô hoài mình không đi lại được.