Giới tính: Nữ
Nghề nghiệp: Buôn bán
Địa điểm: Phường Bình Hưng Hòa A, Q. Tân Bình.
Thời gian: Thời gian: 14h đến 15h ngày 01/07/2010 Nội dung phỏng vấn:
H:chào cô! Hiện con đang là sinh viên năm 4 ngành xã hội học trường đại học Tôn Đức Thắng, lớp cháu đang làm đề tài “ Đời sống của người dân sau tái định cư thuộc dự án cải tạo kênh Tân Hoá- Lò Gốm. Con rất mong cô cung cấp một số thông tin phục vụ cho đề tài thực tập của lớp.
H: Khu mình đường xá nhìn đẹp quá, cái này khi chuyển về đây đã như vậy rồi hả cô?
Đ: Không có đâu con, con có thấy con đường vô đây không, hồi tụi tôi chuyển đến đường xá trong này nó y hệt thế đấy, chẳng có gì hết, chỉ có cái ao sen lớn với toàn là cát mà thôi.
H: Vậy là sau khi chuyển về người ta mới xây cơ sở hạ tầng cho mình ?
Đ: Đúng rồi, mấy chục nhà dọn từ bên kia về khổ sở lắm. Đường đi vào lúc đó không có.
Chồng của cô xuống đây coi chỗ mà mình chuẩn bị ở như thế nào, xuống xong chú nản quá tính đổi sang chung cư nhưng thôi, chú nói chuyển đến đây biết đâu thay đổi cuộc sống, chịu cực một chút cho con nó sướng.
H: Cô có nói là đường sá không có, cụ thể là sao hả cô?
Đ: Cái dở của dự án là đưa dân vào ở mà không có đường sá cho người ta đi. Chồng cô nói khi chú tới đây coi địa điểm phải để xe bên ngoài kênh nước đen rồi đi bộ vào vì không có đường vào thẳng trong này. Cái hẻm mà con đi vô là nhờ mấy cái xe tải nó vô chở đất đá mà thành đó.
H: Tại sao dự án không làm luôn con đường ra vào hả cô?
Đ: Cái đó tụi cô cũng có hỏi nhưng họ trả lời vô trách nhiệm lắm. Họ nói họ đưa tụi cô về đây nên chỉ làm đường trong khu dân cư này thôi, còn đường ngoài kia là của phường, của quận, không phải trách nhiệm của họ.
H: Vậy khu của mình có đề xuất ý kiến lên phường không?
Đ: Có chứ con, người ta họp tổ dân phố, nói là đường sá như vậy cản trở giao thông, làm người ta không đi lại được. Cuối cùng phường cũng xuống làm nhưng cũng chẳng tới đâu, cái hẻm đó là sửa rồi mà vẫn gồ ghề thế đấy, không tráng nhựa hay bê-tông gì hết. giờ đã tệ con cứ tưởng tượng hồi đó nó còn tệ thế nào. Nói nhiều rồi mà chẳng thấy mấy ổng đả động tới.
Trong khu này, đường nào cũng được tráng nhựa hết rồi chỉ có con đường đó là vẫn chưa làm.
Người ta ở đây muốn đón xe taxi cũng khó tại đường nhỏ, chỉ đủ cho hai xe máy đi thôi
H: Thế nào người ta cũng làm tới khu mình cô ơi, trong khu này đường xá nâng cấp hết rồi còn gì. Vậy còn điện nước thì sao hả cô, lúc mình mới dọn về có được như vầy?
Đ: Làm gì mà được như vầy. Chẳng có gì hết con ơi, như là cái đảo hoang. Ở trên đó cô có đồng hồ điện nước đàng hoàng mà về đây phải câu nước của nhà người ta gần 1 năm. Đã có nước máy hay điện đóm gì đâu. Hơn 1 năm sau người ta mới cho lắp đường nước máy, hình như chỉ có khu này là có thôi, mấy khu xung quanh vẫn chưa có. Điện cũng vậy, xây nhà xong để đường dây đó rồi câu nhà người khác mà xài, làm gì có cột điện hay đồng hồ điện đi thẳng vào nhà.
H: Tại sao lại không có vậy cô?
Đ: Vì khu tụi cô dọn về đây, bên phường họ có công nhận tụi cô là dân địa phương đâu, họ coi tụi cô là dân nhập cư trái phép ở đâu về địa bàn họ gây rối. Chồng cô đi xin thay đổi hộ khẩu không được vì ở đây lúc đó không cấp tổ, cũng chẳng cấp khu phố. Trong hai năm, gia đình cô không có hộ khẩu vì giấy tờ nhà bên kia giải tỏa họ thu lại mà không chịu nói với bên này để tụi cô được nhập khẩu.
H: Không ngờ gia đình các cô,các chú gặp khó khăn nhiều vậy. Ban quản lý dự án người ta không giúp gì mình hết à?
Đ: Có giúp thì cũng là hỏi thăm này nọ thôi chứ có cái gì thực tế đâu con. Họ nói là họ sẽ tác động để bên địa phương nhanh chóng làm giấy tờ nhà, nói vậy chứ mấy năm sau mới có. Có số nhà, hậu khẩu đàng hoàng tụi cô mới vô đồng hồ điện, đồng hồ nước. Về đây 5 năm hơn rồi mà mới được sướng có 2 năm chứ mấy.
H: Nghe cô kể con thấy chính quyền địa phương hình như không quan tâm đến cuộc sống của người dân cho lắm?
Đ: Thì họ không quan tâm thật mà. Người ta tới mà họ không cử người xuống hỏi thăm, đâu phải 1 hay 2 nhà mà tới mấy chục nhà. Lúc mới tới tụi cô tức lắm, chẳng hiểu vì cái gì mà họ không nhập hậu khẩu cho mình làm mọi việc chậm trễ. Rồi giấy tờ nhà nữa, mấy bà bên ban dự án đã bàn giao sổ sách cho phường rồi mà đến bây giờ giấy tờ nhà tụi này người có người không.
H: Nhưng có được như hôm nay thì bên địa phương người ta cũng có cố gắng nhiều lắm đúng không cô?
Đ: Thì tất nhiên phải có, không quan tâm hoài sao được, đã về đây ở thì trước sau gì họ cũng phải chấp nhận tụi này. Bây giờ mọi thứ yên ổn rồi, không còn gì đáng lo nữa. trách họ là trách lúc mới chuyển về thôi.
H: Theo con thấy thì tình hình an ninh trong khu mình có vẻ rất là trật tự, con còn thấy ban quản lý khu phố nằm ở cuối đường nữa. cái đó có phải của khu phố lập ra không cô?
Đ: Cái đó không phải của khu phố lập ra mà của mấy người tái định cư lập ra. Ý kiến này là do bên ban dự án họ đề nghị. Hồi trước thì có người trong tụi cô làm thôi, giờ thì có người khác họ làm, không còn là người tái định cư làm nữa.
H: Họ làm công việc có giống mấy người dân phòng làm không cô?
Đ: Thì cũng đại loại vậy. tại hồi trước ở đây đánh nhau nhiều lắm. Ở đây dân cư phức tạp lắm, mình không dám nói chuyện với nó. Có đánh nhau nhưng đâu có ai can tại khu này hồi đó cũng không được ai quan tâm đến, mấy người trong ban tự quản cũng chẳng dám hó hé. Ra là nó đập chết. Giờ thì được địa phương quan tâm, ban quản lý có người trên chính quyền theo dõi nên đánh nhau ít hơn lúc trước. Nhưng mà có đánh nhau thì cũng chẳng ai can đâu, chờ đánh hết rồi kêu lên lập biên bản.
H: Nghe cô nói có vẻ như dân địa phương họ không có thiện cảm với mình?
Đ: Ừh, tụi nó ghét mình lắm. Hồi tụi cô mới tới không có đèn đóm gì hết, đi làm về hay tối đến là đóng cửa ở trong nhà. Xây nhà mà tụi nó cứ chôm đồ hoài, không làm gì mà tụi nó cũng ghét. Hình như tụi nó nghĩ mình giàu nên phá. Giờ thì đỡ hơn rồi, đôi bên qua lại nói chuyện với nhau.
H: Người ta ghét mình như vậy có ảnh hưởng gì đến cuộc sống của gia đình không cô?
Đ: Ảnh hưởng là sao?
H: Là cô có cảm thấy khó khăn hay ngột ngạt khi mà xung quanh người ta cứ ghét mình?
Đ: Cũng không nhiều lắm. Tụi cô đâu phải là con nít mà có người ghét lại buồn. nó không chơi với mình thì mình còn người khác, tụi cô chuyển về đây tới mấy chục nhà lận mà.
H: Nhưng mấy bé trong nhà chuyển về chỗ mới không có ai chơi chung không buồn hả cô?
Đ: Chắc tụi nó cũng buồn. về đây cô bắt ở trong nhà, không dám cho ra ngoài do không an toàn lại không quen thuộc. Có cái công viên nhưng cô không dám cho ra chơi bởi toàn mấy đứa thanh niên lớn tuổi ngoài đó không à. Nhắc mới nhớ, cái công viên đó bị dân ở đây chiếm dụng đó con. Xây cho tụi cô mà tụi cô đâu có ra đó ngồi, toàn tụi thanh niên ở đây không thôi, ra đó là tụi nó gây sự.
H: Con thấy nhà cô có bán tạp hóa, buôn bán có đỡ không cô?
Đ: Cái này cô mới mở thôi, cũng không đắt lắm, chủ yếu là bán cho mấy người trong đây. Ở lâu nên quen với họ mới bán được, con nhìn cũng thấy đó, trong này như cái ốc đảo, ra vô tách biệt nên cũng khó buôn bán.
H: Đúng là khó khăn thiệt, như vậy thì gia đình mình sống như thế nào?
Đ: Chồng cô hưu trí, mấy đứa nhỏ nhà cô thì đi làm ở chỗ cũ nên không sao.
H: Sao anh chị không thử kiếm việc ở đây hả cô?
Đ : Ở đây có việc gì mà làm hả con. Ở đây chỉ để ở thôi, không làm được gì cả. Muốn làm gì thì người ta toàn trở về chỗ cũ thôi.
H: Bên dự án người ta không hỗ trợ hay giới thiệu việc làm khi mình chuyển tới đây hả cô?
Đ: Giới thiệu thì có nhưng bắt tụi nhỏ đi học rồi mới đi làm, tụi nó thất học từ lâu nên làm biếng đi học lắm, thà vô chỉ việc cho tụi nó làm liền, đằng này đòi tụi nó phải đi học. Học mất mấy tháng thì tiền đâu tụi nó xài. Thế là tụi nó nghỉ. Giới thiệu riết mà chẳng ai làm nên cũng thôi luôn. Mọi người phải tự tìm việc thích hợp với mình là chủ yếu.
H: Cô cho con hỏi một chút, thế cô thấy địa phương mình có giúp đỡ gì trong vấn đề việc làm không?
Đ: Họ giúp thì giúp chung cho cả địa bàn chứ đâu có ưu tiên gì mình, cô nghe chồng cô nói họ cũng cho mấy suất đi học nghề nhưng không thành. Chỗ làm đòi hỏi trình độ với tay nghề, tụi nhỏ thì làm việc dăm ba tháng lại nghỉ. Đi làm không phù hợp là tụi nó nghỉ, chẳng cần biết ai khó khăn xin việc cho mình. Đi học nghề thì tụi nó chán tại không có tiền. Cứ như vậy thì chẳng có công việc nào mà tụi nó làm được.
H: Vậy còn những chính sách hỗ trợ của dự án?
Đ: Dự án này làm gì có chính sách hỗ trợ. Họ lo cải tạo cái kênh với đền bù, kiếm nhà cho người ta đã mệt rồi. Có mấy bà nhân viên xã hội cũng hỏi han, giúp đỡ nhưng làm sao mà giúp hết được, họ có phải cha mẹ tụi nó đâu. Nhưng nói chung họ có lòng kiếm việc giùm tụi nó thì cũng đã tốt lắm rồi. Có cái này cô bức xúc lắm, hồi đó cô nhận tiền, giao nhà rồi qua đây xây nhà ở. Mất hai tháng trời đi mướn nhà thuê mà có ai đền bù phần đó cho mình đâu, vừa không có chỗ ở, vừa chạy lên chạy xuống để lo việc xây nhà xây cửa, chẳng ai giúp mình cả. sao họ không đưa tiền để mình xây nhà xong rồi họ hẵng lấy nhà, tự dưng quăng tiền cho người ta rồi bắt người ta ra đường ở.
H: Thế còn những vấn đề khác như y tế, giáo dục thì sao hả cô? Địa phương họ có giúp đỡ gì mình không?
Đ: Địa phương thì họ không có giúp gì hết. Chuyện học hành của tụi nhỏ thì có cái trường cấp 1 dự án xây ngay ở đây, tụi nhỏ đi học không phải đưa rước thì rất là tiện. Cũng may là họ còn
cho cái trường cấp 1, không có thì chắc càng khổ hơn. Tụi nó còn nhỏ đâu có tự đi học được trong khi trường học ở đây ít quá. Vài năm nữa tụi nhỏ lên cấp 2 chắc khổ thêm.
H: Nhưng theo con biết thì cấp 2 ở khu mình nhiều trường lắm mà?
Đ: Ừh thì nhiều nhưng của quận khác, mình đâu vô học được. Người ta phân tuyến hết mà, mình ở quận này thì không học trường quận khác được, muốn học thì phải lo lót. Người ta có dự án xây trường cấp 2 trong quận nhưng mãi chẳng thấy đâu. Tụi nhỏ ở đây muốn đi học thì một là về quận 6, hai là đi học ở mãi bên Vĩnh Lộc, xa lắm.
H: làm như vậy thì người ta bỏ học hết còn gì?
Đ: Thì đúng rồi, trong khu này mấy nhà cho con mình nghỉ học tại không có thời gian chăm cho tụi nó. Cấp 1 thì đỡ chứ lên cấp 2 thử coi. Đưa rước kiểu đó thì thời gian đây làm ăn mà trả nợ.Gia đình cô muốn con cái học hành đàng hoàng, nó học cao được tới đâu thì cô cố gắng lo tới đó. Thời buổi này nghỉ học thì chẳng bằng ai, người ta ai cũng bằng đại học này nọ thì con mình cũng phải cố mà theo kịp thiên hạ. Cô chú cố gắng tạo điều kiện cho nó dữ lắm để nó không chán mà bỏ học.
H: Cô nói nợ là nợ gì vậy cô?
Đ: Thì nợ do mượn tiền xây nhà. Người ta đền bù đâu đủ để xây, đủ để mua nền thôi, có khi còn thiếu nữa chứ. Vài năm nữa mà không trả hết là người ta lấy lại nhà, có nước ra đường mà ở. Nhiều nhà họ biết trước là trả không nổi nên họ bán hết rồi, khu này dạo gần đây đất cũng có giá nên người ta bán đi gần hết. Bán lấy tiền trả nợ rồi mua nhà mới, chứ ở đây không chừng chẳng còn nhà để ở
H: Làm vậy thì chẳng khác nào đẩy dân vô đường cùng?
Đ: Nhiều nhà họ biết trước là trả không nổi nên họ bán hết rồi, khu này dạo gần đây đất cũng có giá nên người ta bán đi gần hết. bán lấy tiền trả nợ rồi mua nhà mới, chứ ở đây không chừng chẳng còn nhà để ở.
H: Vậy địa phương không có chính sách gì hỗ trợ dân nghèo hả cô, những người không có khả năng trả nợ chắc họ cũng phải có kế hoạch gì chứ?
Đ: Cái này cô không rõ, chỉ biết là họ mà không trả nợ thì mất nhà, còn nợ của ai thì cô không biết, hồi đó là nợ của ban dự án, vay tiền của CEP để cất nhà, giờ xong rồi thì không biết nợ ai, chỉ biết tới tháng là họ xuống đòi tiền.
H: Cuộc sống họ khó khăn nên không thể trả nợ đến mức phải bán nhà, vậy cô có biết là phường mình có chính sách gì hỗ trợ họ không?
Đ: Hình như có, cho họ vô diện xóa đói giảm nghèo. Chồng cô làm tổ trưởng nên nghe ổng nói hàng năm có cấp phát gì cho họ nhiều lắm, miễn giảm đủ thứ nữa chứ. Bây giờ thì mình là dân địa phương rồi nên những cái gì trong quy định thì mình cũng được hưởng.
H:Ví dụ như thẻ bảo hiểm y tế?
Đ: Có được cấp thẻ bảo hiểm y tế nhưng cô không đi khám. Chán lắm, toàn đi bệnh viện lớn khám thôi. Bệnh viện ở đây không có chất lượng, thà đi xa nhưng khám có chất lượng.
H: Vậy theo ý cô thì địa phương cần làm gì trong tương lai để giúp dân mình nhiều hơn?
Đ: Nếu được thì làm cái trường học trước cho con em nó có chỗ học hành. Quận khác thì cả đống trường chỉ riêng cái quận này là thiếu thốn. Tại sao không hỗ trợ nhau để người quận khác có thể học trường quận này, bày vẽ cái phân tuyến chi cho dân nó khổ.