Hoa mong manh Phuong Ha Ph ần 1 Con chưa muốn lấy chồng bây giờ đâu, mẹ ơi Mẹ ráng chờ con học mấy năm nữa ra làm cô giáo, con sẽ phụ mẹ nuôi em Bây giờ con vẫn vừa học vừa làm thêm được mà mẹ Đ áp lạ[.]
Trang 2ần 1
Con chưa muốn lấy chồng bây giờ đâu, mẹ ơi Mẹ ráng chờ con họcmấy năm nữa ra làm cô giáo, con sẽ phụ mẹ nuôi em Bây giờ convẫn vừa học vừa làm thêm được mà mẹ
Đ áp lại câu năn nỉ cộng những giọt nước vắn dài của Khuê An làcái lắc đầu tuy nhẹ nhàng nhưng cương quyết của bà mẹ Bà vuốtmái tóc dài mượt mà của đứa con gáo đầu lòng, cất lời giải thích:
- Đây không phải là chuyện muốn hay không muốn, mà bắt buộcphải làm, con hiểu chưa? Bà Thuận Phát là người ơn của gia đìnhmình, ý bà ấy muốn cưới con về làm dâu để có người phụ quản lýcông việc buôn bán Suy cho cùng, đây là điều tốt chứ phải ép uổng
- Ch ị à! Tội chỉ có mình thằng Mẫn là con trai, mấy đứa con giá
gả đi hết rồi thì con dâu còn quý hơn con ruột Chỗ chị em đồnghương với nhau thân đã mấy chục năm, không lẽ tôi đối xử tệ với nósao mà chị lo?
Bà Công - mẹ Khuê An - thần người ra, chép miệng:
Bi ết vậy nhưng con bé An còn nhỏ quá, sợ chưa đủ sức cángđáng trách nhiệm làm dâu, làm vợ đâu Hay mình làm đám hỏi trướccho tụi nó rồi chờ mấy năm nữa Khuê An ra trường thì cưới, nghechị?
Bà Thuận Phát nóng nảy nạt phắt đi:
- Không được Nếu đủng đỉnh được như vậy thì tôi đâu cần xuốngđây nói khó với chị làm gì Để mấy năm nữa mới tiến tới thì tới
Trang 3chừng đó mới bàn chứ Thấy bà Công lặng người đi vì tủi thân, bàThuận Phát liền dịu dàng xuề xòa:
- Ch ị thông cảm, đừng giận tôi Lúc này tôi mệt mỏi trong người
do nhiều việc phải lo lắng quá nên hay gắt gỏng Tại sức khỏe kémnên đâm ra như bị thần kinh vậy đó, có người đỡ đần là hết bệnhliền
Thấy bà Thuận Phát nói tới nói lui rồi cũng lái về mục đích chính bàCông ái ngại cố thuyết phục lần nữa sao cho bà ta khỏi Phiền:
- Ch ị để tôi hỏi lại ý Khuê An coi sao, rồi quyết định nghe chị.Chứ nó vừa đậu vô trường sư phạm xong, tự dưng lại bắt nó nghỉngang để lấy chồng, sợ nó không chịu đâu
Bà Thu
ận Phát cau mày:
- Chị là mẹ thì nói con phải nghe, có đâu hỏi ý kiện tới lui vậy? Nếu
nó không chịu thì thôi luôn vụ này à Kẹt hết công chuyện của tôi còngì? Bà Công buồn rầu nhìn người đàn bà giàu có trước mặt thấpgiọng kể lể:
- Ch ị Hường à! Tôi vẫn nhớ ơn chị giúp đỡ tôi cả mấy chục nămnay, từ hồi chồng tôi qua đời đến bây giờ, nhờ vậy mà tôi mới nuôimỗi mấy đứa con khôn lớn Hễ chị cần gì là tôi làm cho được đẻ chịvui, nhưng riêng chuyện này thì lại liên quan đến hạnh phúc cả đờicủa con tôi, thành ra tôi phải đắn đo dò ý nó chứ đâu phải tôi khôngbiết điều hả chị?
Nghe người bạn thân từ thuở thiếu thời nói vậy bà Thuận Phát có sẽ
ân hận vì sự quá lời của mình nên lắc đầu thở ra chứ không nóithêm tiếng nào nữa Im lặng một lúc, bà Công hỏi lại bà Thuận Phát:Trên thành phố thiếu gì chỗ xứng đáng, sao chị không hỏi cho thằngMẫn mà lặn lội về đây cho khổ thân vậy chị Hương?
B ị chạm phải nỗi niềm sâu kín cố cất giấu trong lòng, bà ThuậnPhát lặng người đi một lúc lâu rồi nhìn thẳng nào mặt bà Công, mímmôi hỏi bằng giọng sắc lại:
- Đặt trường hợp chị là tôi có thằng con trai nổi tiếng ăn xài hơn
là chịu làm ăn, thì chị có muốn rước mấy đứa con gái cùng loại đó
về cho nó phá tan mạt hết của cải luôn không? Hay là phải chọn một
cô con dâu hiền lành, nề nếp lại chịu thương chịu khó biết chắt chiuvun vén nhà chồng chứ?
Trang 4Nh ận được cầu trả lời thẳng thắn và phũ phàng vào lúc mìnhkhông hề mong đợi này, bà Công lặng người đi, không nói được lờinào, chỉ hướng ánh mắt van vỉ lẫn băn khoăn về phía bà Thuận Phátthay muôn câu nói.
Đón được tia nhìn khắc khoải đầy tội nghiệp ấy, bà Thuận Phátchùng lại, nắm tay bạn nói khẽ khàng:
- S ự thật là vậy đó, Tú à Tôi không quản lý nó nổi mà chẳng lẽ
cứ trơ mắt nhìn nó phá phách riết ở ngoài vậy sao? Chi còn biết cầuxin chị thương tôi mà tiến hành sớm đám cưới, thằng Mẫn sống cótrách nhiệm hơn, lo tu tỉnh làm ăn thì là phúc ba đời của nhà tôi đó
Đ ã nói vậy tức là hết lý hết tình rồi, chưa kể đến việc bà ThuậnPhát( hay bà Hường theo cách bà Công gọi) đã hạ mình năn nỉngười bạn gái mấy chục năm của mình Riêng chuyện gọi bằng tênhồi con gái của bà Công, tức là bà Thuận Phát đã khôn khéo gợi lạitình bạn thuở của hai ngươi với biết bao kỷ niệm ấu thơ Bị bao vây
đủ mọi phía như thế bà Công còn cách nào để chống đỡ được kiachứ? Nhìn nét mặt bà Công, bà Thuận Phát biết mình đã thành côngđến chín mươi chín phần trăm rồi Thừa thắng xông lên, bà tấn côngluôn cho thắng lợi nằm hẳn trong tay:
ai cầm cản chứ?
- Chính câu l ời hứa hẹn này đã làm sụp đổ hoàn toàn bức tườngchống đỡ của bà Công, bởi không còn lấn cấn chuyện học hành dởdang của con gái nữa, chứ bà hoàn toàn không nhận ra sự khônkhéo ''nắm đằng chuôi'' của bà Thuận Phát khi hứa sẽ cho Khuê An
đi học với điều kiện: còn son rỗi
Có mấy khi vợ chồng mới cưới mà chậm có con đến độ để vợ tungtăng ôm cặp đến trường học bao giờ không chứ?
Cuối cùng bà Thuạn Phát ra về với lời hứa chắc chắn của bà Công:Chị cứ chọn ngày làm lễ dạm hỏi đi, tôi sẽ sắp xếp đâu vào đó
Trang 5Giờ đây, đối diện với con gái, bà Công xua qua một bên nhữngchuyện còn lấn cấn sang một bên, cố thuyết phục con xuôi lòng:Khuê An à! Bác gái đã hứa với mẹ là cho con đi học lại khỉ có điềukiện Nhà người ta giàu có, đâu kẻ ăn người ở mà sợ cực hả con?Khuê An bu ồn so, hai tay bó gối, cố năn nỉ lần chót:
- Con hoàn toàn không quen biết gì với anh Mẫn, rồi tự nhiên lấylàm chồng khơi khơi vậy đâu có tình cảm gì thì làm sao có hạnhphúc được hả mẹ
Bà Công nín l ặng lúc lầu trước cái sự thật hiển nhiên mà con gáinêu ra ấy Tuy nhiên, với kinh nghiệm và uy thế của người mẹ, bàvẫn dễ dàng vượt qua bằng câu khuyên răn con:
Không quen r ồi cũng sẽ quen “Thia thia quen chậu, vợ chồngquen hơi” Cả đời mẹ khổ cực nuôi chị em con khôn lớn, chỉ mongcho con được sung sướng Gia đình Thuận Phát giàu có, nhân hậu,
gả con về đó thì mẹ yên tâm Chứ để tự tụi con chọn lựa rồi gặp đứakhông ra gì thì bao công sức của mẹ hy vọng vô con hóa ra đổ sông
đổ biển hết sao?
Khuê An s ợ nhất là nghe lời kể lể của mẹ về quá trình cực khổnuôi đàn con mà thiếu vắng người cha Cô luôn cảm thấy mình hoàntoàn phục tùng ý của mẹ mỗi khi bà giở chiêu bài đặc biệt này ra.Lần này, vấn đề đặc biệt quan trọng, ảnh hưởng đến cả cuộc đờicủa cô không cân nhắc sao được?
Vì vậy, dù biết chắc rằng sẽ bị mẹ giận, cô vẫn khăng khăng giữvững ý định của mình:
Ngày nào ch
ưa tiếp xúc với Mẫn, ngày đó con vẫn chưa đồng ýlấy anh ta
đượ c
Mẹ thương con, mẹ ráng giúp con chuyện này với
Là ng ười mẹ, dĩ nhiên bà Công không thể từ chối yêu cầu chínhđáng này của con Nhất là trong thâm tâm là vẫn cộm lên mối ámảnh về tư cách của cậu con rể tương lai theo lời thú thật của bàThuận Phát
Ngẫm nghĩ một hơi, bà gật đầu bảo con:
- Được rồi, để mẹ bàn lại với bà Thuận Phát
Thế là qua bao trục trặc lúc đầu, cuối đã diễn ra với sự hài lòng của
Trang 6cả hai bên gia đình trước ngày rước dâu, Hoàng - đứa bạn thânnhất và cũng là đứa duy nhất có mặt cạnh Khuê An ngày trọng đạinày không ngớt trêu ghẹo bạn:
- Sao r ồi nhỏ? Từ hồi cầu được ước thấy gặp mặt chàng rồi thìđêm nào cũng nằm mơ hết, đúng không? Thật không thấy ai táo gannhư mày Chỉ có đàng trai đi coi mắt vợ, chứ không ai là con gái đòicoi mắt chồng hết đó
Khuê An cười, tuy vẫn còn vương nét buồn trên mắt:
Trong nh ững cái bất đắc dĩ, phải chọn điều ít thiệt thòi nhất chomình chứ Không từ chối, được cuộc hôn nhân này, thì ít ra tao cũngphải có quyền biết được ông chồng tương lai của mình mày ngangmũi dọc ra sao trước khi:
“C ũng liều nhắm mắt đưa chân,
Thứ xem con Tạo xoay vần đến đâu” chứ mày
Hoàng cười khúc khích:
- Rồi bây giờ "trên cả sự mong đợi” thì phải vui lên chứ sao bí xịhoài vậy nhỏ?
Khuê An thở ra với vẻ buồn thật sự, tuôn hết nỗi lòng với bạn:
- Không hi ểu sao tao cứ có cảm giác rồi đây tao sẽ buồn nhiều,vui ít khi về làm vợ Mẫn Mày chưa thấy vẻ lạnh lùng xa lạ đầy gò bócủa anh ta khi xuống đây làm lễ hỏi đâu Tao có cảm giác như ngườianh ta ở một nơi mà hồn lại ở một chỗ nào khác vậy Sống cạnhngười chồng như vậy thử hỏi mày có vui được không?
Hoàng buồn lây theo bạn, cô cất giọng hơi đầy bất bình:
- Vậy thím không thấy điều đó sao?
- Th ấy vậy chứ không phải vậy đâu Biết đâu chừng anh ta cũngnhư mày, đang tự do thoải mái lại bị bắt cưới vợ nên mặt mày chù ụ
đó thôi Cưới nhau rồi, hợp tình hợp ý lại dính như sam, không cònnhớ tới ai nữa kìa
Trang 7Khuê An l ặng thính, bùi ngùi không nói Người ta đã nói rằng:
"Người thiếu nữ'' nào đi lấy chồng cũng để lại sau lưng những giọtnước mắt của thời con gái Nếu gom hết những giọt lệ ấy, chắc cũngchứa đầy cả đại dương và đủ sức nhấn chìm hết mọi lục Địa''.Nhưng may mắn thay, mọi buồn vui cũng chóng trôi qua theo dòngthời gian, định luật của tự nhiên đã cân bằng đâu vào đấy nênnhững ''gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ"vẫn sống khỏe chỉ rất ítngười bi lụy theo kiểu:
“Có th ầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng”
Và bao thiếu phụ cũng yên phận làm vợ, rất ít khi còn thời giờ nghĩđến chuyện ngày xưa…
''Cái ngày x ưa ấy vẫn là ngày xưa"
Suy cho cùng, đó cũng là lẽ công bằng Khuê An chớp mắt, cườibuồn:
- Từ giờ trở đi không nhắc chuyện xưa nữa, nghe Hoàng
Hoàng gật đầu tỏ vẻ hiểu ý, nên nói lảng chuyện khác
Trang 8òn bây giờ, đứng cạnh bàn thờ làm lễ gia tiên vớichồng, Khuê An cũng
c ảm thấy hồi hộp run rẩy như mọi cô dâu khác, thêm vào đấy là
sự ngượng ngùng trước người đàn ông xa lạ chưa hề quen biếttrước, khiến càng thêm bẽn lẽn, cứ cúi gằm đầu không dám nhìnthẳng vào mặt Mẫn, mà cũng không dám ngó xung quanh nênkhông phát hiện ra bầu không khí kỳ lạ đang diễn ra quanh mình.Đàng trai đầy vẻ căng thẳng hấp tấp muốn kết thúc buổi rước dâucàng sớm càng tốt và hạn chế tối đa việc chụp hình, quay phim –điều cần thiết trong mọi cuộc hôn lễ Còn bà Công thì mặt mày xanhmét, cứ thở dốc từng cơn biểu lộ sự tức giận cố kềm nén, bởi vậycũng chẳng mặn mà việc tuân thủ đúng mọi quy tắc của đám cưới
Do vậy mà buổi lễ kết thúc rất chóng vánh, chứ không rình rang, kéodài nghi thức như ý nghĩ của mọi người
Chỉ thoáng qua một chút, rồi đàng trai vội vã đưa dâu về Sài Gòntrước sự ngỡ ngàng của đàng gái, bà con xóm giềng
Như hiểu sự dị nghị của mọi người, bà Thuận Phát đứng ra giảithích trước lúc lên xe:
Bà con thông c ảm giùm Vì coi giờ rồi, phải đưa dâu về nhà sớmmới tốt Hơn nữa còn đãi đằng khách khứa trên đó, đường thì xa,chần chừ sợ không kịp qua phà, lỡ dở hết công việc
Câu giải thích của bà ít nhiều gì cũng làm thỏa mãn được nỗi thắcmắc của người ngoài chứ người nhà thì không thông rồi
Hoàng b ĩu môi nói thầm, sợ Khuê An nghe được lại buồn:
- Cưới vợ gì mà giống chạy giặc
Còn bà Công thì đứng sẵn trước mặt bà Thuận Phát, mắt rực lênniềm giận dữ lớn lao dù không thốt thành lời khiến bà mẹ chồngphải cúi mặt, hạ thấp giọng:
- Chị Tú à! Tôi đã nói hết sự thật với chị rồi, xin chị thông cảm, đừnggiận nữa
M ấy bữa nữa, mọi việc đâu vào đó rồi, tôi sẽ cho vợ chồng nó
về xin lỗi chị Bà Công lạnh giọng:
Trang 9- Con gái tôi có lỗi gì mà bắt nó chịu lỗi chứ?
Bà Thuận Phát vội vã sửa lại cho vừa ý sui gia:
- Phải, phải, chỉ thằng Mẫn bậy thôi Mình làm cha mẹ cũng nênrộng lòng cho tụi nó nhờ nghe chị
Bà Công lắc đầu, thở dài không ngớt:
-
Đã tới nước này rồi còn thay đổi gì được nữa mà
cố chấp Phải ráng ''chín bỏ làm mười'' chứ biết sao hơn? Làm khóthì con mình khổ chứ ai Bà Thuận Phát mừng rỡ nói vuốt theo:
- Chí ngh ĩ như vậy thì tôi mừng biết mấy Con nào cũng là con
"Dâu hiền như con gái, rể thảo như con trai'' Tôi sẽ đối xử với Khuê
An như con ruột vậy, chị đừng lo gì hết
Bà Công não nề gật đầu:
Cũng mong được vậy để tôi đừng hối hận cả đời, vì quyết định gảcon của mình
Bà Thuận Phát có vẻ tự ái, nhưng vì đang bị lép vế nên im lặngkhông thốt lên lời nào
Cô đâu chú rể đã ra đến chỗ hai bà mẹ đang đứng
Khuê An ôm vai mẹ, đưa ý kiến:
- Mình chụp một tấm hình gia đình ở đây nha mẹ?
Hai bà mẹ cùng kêu lên một lúc:
- Thôi, đừng chụp
Khuê An ngỡ ngàng nhìn mẹ, sao bỗng dưng bà lại từ chối yêu cầurất bình thường của đứa con gái trước lúc về nhà chồng chứ?
Cộng thêm những cử chỉ kỳ lạ từ nãy đến giờ của mẹ, Khuê An có
cơ sở để tin rằng: bà đang không hài lòng chuyện gì đó Không lẽ
mẹ còn giận cô? Thật vô lý vì cô đã lấy Mẫn theo ý mẹ rồi mà
Lén liếc sang mẹ chồng, thấy mặt mày bà cũng nặng chình chịchkhông kém mẹ ruột Khuê An càng tủi thân hơn
Có ai gặp cảnh buồn thê thảm này ngay ngày cưới như cô haykhông kia chứ?
Đ ó là chưa kể ông chồng cứ lạnh lùng, trơ trơ như bức tượngđang đứng cạnh cô lúc này, không hề có vẻ vui mừng hay thân mậtvới người vợ mới cưới chút nào hết Có cảm giác như anh ta là mộtdiễn viên đang cố hoàn thành vai diễn của mình và mong cho bức
Trang 10màn sân khấu mau mau khép lại để anh trút bỏ lớp áo mượn này ravậy.
Bao nỗi uất ức đến khiến Khuê An rơm rớm nước mắt, suýt tí nữa làtuôn trào ra ngoài Cô nghẹn lời hỏi mẹ:
- Tại sao hôm nay mọi người đều có vẻ kỳ lạ quá vậy? Hay con có gìsay quấy khiến hai mẹ không vui?
Bà Công quay mặt đi, chùng giọng:
Ph
ải chăng cô đã sai lầm khi không giữ vững lậptrường của mình mà lại xuôi theo cái đám cưới được đinh đoạt sẵnnày?
Rồi cũng về đến nhà Nhà chồng bây giờ đã chính thức trở thànhnhà của
mình r ồi Khuê An đưa cặp mắt lạ lẫm quan sát một vòng tòa biệtthự lộng lẫy này và lấy làm ngạc nhiên vì không hề thấy dấu vết gìchứng tỏ đây là xưởng dệt may theo ngành nghề của gia đình chồng
có cả
Bà Thu ận Phát trút bỏ vẻ nhún nhướng đối với sui gia lúc đirước dâu, lấy lại phong cách đường bệ của bà chủ uy quyền, vượtlên dẫn đầu đưa đoàn người bước qua cổng “Tân hôn” và cất tiếnggọi lớn:
- Hiền, Thảo đâu? Sao để nhà im vắng vậy?
M ột phụ nữ khoảng ba mươi tuổi và cô gái trạc tuổi Khuê An từnhà dưới lên, thoạt trông đã biết là hai chị em vì giống nhau của họ
Có khác chẳng là cô có vẻ vui tính hơn, còn người chị thì khó chịuhơn thôi
Nhìn sang Khuê An đang đứng bỡ bà Thuận Phát giới thiệu:
Ng ọc Hiền là chị Hai của chồng con, còn Ngọc Thảo là em út.Mấy chị em Ngọc Hiền chỉ gật đầu đáp lại tiếng chào của Khuê An,rồi quay đi sắp xếp công việc, còn Ngọc Thảo thì nhanh nhảu chạyđến gần chị dâu, thân thiện nắm tay cô mạnh, cười hồn nhiên:
- Úi chà! Chị Ba dễ thương ghê! Đẹp hơn trong hình nhiều Diều này
là anh bị xiềng chân ở nhà luôn rồi
Mãi đến lúc này, Khuê An mới sực nhớ đến chồng mình Từ lúcngồi chung xe với mẹ chồng về đến đây, cô không hề nhìn thấy
Trang 11bóng dáng của anh đâu nữa Có chú rể nào lại ơ hờ với vợ mới cướiđến thế không chứ?
Trong lúc Khuê An ngơ ngác đảo mắt kiếm tìm chú rể thì bà ThuậnPhát vừa chỉ huy người nhà sắp đặt nhà cửa để đón vị khách, vừahỏi con gái lớn:
- Con không mời bạn bè, khách khứa gì sao mà không khí khôngxôm tụ gì hết vậy Hiền?
Ngọc Hiền dấm dẳng trả lời mẹ:
- Có ai đâu mà bày đặt rình rang Càng đông người biết thì tiếng đồnthổi càng nhiều chứ ích lợi gì đâu má?
Bà Thuận Phát im lặng một lát rồi trả lời:
- Con nói cũng đúng Thôi, để nó về rồi tính
Đứ
ng cách đấy không xa, nên cuộc trao đổi này lọt hếtvào tai Khuê An
khi ến nỗi hoang mang càng lớn thêm ở cô Dường như có một
bí mật rất lớn ẩn chứa trong cuộc hôn nhân này mà mọi người đồngloạt giấu giếm cô - một cô dâu ngờ nghệch – ngay cả mẹ ruột côcũng có thái độ kỳ lạ như vậy thì cô biết hỏi ai nữa bây giờ?
Càng lúc cô càng khó hi ểu với hiện trạng của ngôi nhà này.Tiếng là đám cưới rước dâu về, nhưng từ đầu đến cuối chẳng thấy
ai khác ngoài số người đi xuống nhà gái về đến đây rồi vào nhàngồi chơi xơi nước Không lẽ hôn lễ đã chấm dứt rồi sao?
Không ki ềm chế được lâu hơn nữa, Khuê An bước lại gần NgọcThảo - người tạo cảm giác gần gũi nhất cho cô trong gia đình này -kéo tay cô bé, hỏi nhỏ:
- Anh M ẫn đâu rồi? Sao chị không thấy?
Ngọc Thảo tròn xoe mắt nhìn cô, đáp trả bằng vẻ ngạc nhiên: Ảnhvẫn còn ở trại mà Em tưởng chị biết rồi chứ
Khuê An điếng người, đầu kêu ong ong, cô cố gắng hỏi bằnggiọng vô hồn:
- Vậy nghĩa là sao? Còn đám cưới này, ai là chú rể?
Ngọc Thảo đưa tay bụm miệng, lấm lét nhìn chị dâu, ấp úng nói:
- Chị chưa biết thật hả? Thôi, để má nói Em qua phụ chi Hai đây
Ch ưa dứt lời, cô bé đã chạy biến Chẳng còn gì để giữ ý tứ khi
sự đối lừa dối lên đến đỉnh điểm như thế này nữa, Khuê An đi thẳng
Trang 12đến bên bà Thuận Phát, cất giọng nói nhỏ nhưng rõ ràng từng tiếngmột khiến những người đứng cạnh đó như Ngọc Hiền, mấy ngườigiúp việc đều nghe thấy:
- Thưa má, con có chuyện muốn hỏi, má cho con mấy phút
H ầu như mọi ngươi đều ngở ngàng, đồng loạt trố mắt nhìnchằm chằm vào mặt cô dâu táo gan và cùng hồi hộp chờ đợi cơnthịnh nộ của bà mẹ chồng quyền uy sắp sửa giáng xuống
Nh ưng trái với suy đoán của mọi người, bà Thuận Phát chỉ lẳnglặng gật đầu,
- Vô phòng rồi hẳng nói!
Mẹ chồng và nàng dâu ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn nhỏ trongphòng bà Thuận Phát Khuê An mở lời:
- Th ưa má, con muốn biết chồng của con hiện đang ở đâu và cáiđám cưới này chứa đựng những bí mật gì, mà sao ai cũng có vẻnhư đang che giấu âm mưu nào đó, chỉ riêng con là hoàn toànkhông biết gì hết?
Bà Thu ận Phát nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng trước sự thẳngthắn của con dâu Những câu hỏi dồn dập ấy chứng tỏ cô không có
sự rụt rè, sợ sệt mà một cô gái mới về nhà chồng cần phải giữ Tuyvậy, bà vẫn trả lời một cách bình thường, không tỏ vẻ cáu giận:
- Thôi được Bấy nhiêu đây cũng đủ chứng tỏ con là đứa có bảnlĩnh Má chỉ sợ con không đủ bình tĩnh chấp nhận sự thật, rồi làm hưmọi sự xếp đặt của má, nhưng nếu sự thể như thế này thì má chẳngphải giấu giếm nữa Thằng Mẫn hiện đang ở trại tạm giam vì tội đua
xe gây tai nạn chết người, mà cái đám cưới này lại không thể hoãnđược, nên má phải đưa người đóng thế nó để đưa con về
Trang 13Có nằm mơ, Khuệ An cũng không nghĩ ra được tình huống đầy kịchtính như một vở tuồng thế này Cô hỏi mẹ chồng bằng giọng không
âm sắc:
- Vậy ai là người thế Mẫn trong suốt vở kịch này vậy má? Sao khôngthể chờ anh ấy về rồi hãy tổ chức cho khỏi rắc rối liên lụy đến nhiềungười? Bà Thuận Phát gằn giọng:
- Ng ười trong gia đình phái có bổn phận tương trợ lẫn nhau,không có gì phiền toái cả Thằng Cần là con cháu, má đã bảo dĩnhiên là nó không dám phản đối rồi Chỉ còn con nữa thôi Má hyvọng con sẽ mau chóng thích ứng với nề nếp của nhà này để cócách cư xử phù hợp
Khuê An cười cay đắng Như thế có nghĩa là cô phải biết thỏa hiệpvới sự giả dối để được tiếng là biết điều
Bài học vỡ lòng mà cố học được khi đặt chân vào nhà họ Đinh này
là thế đấy
Mãi đến cả tuần lễ sau, Khuê An mới có dịp trò chuyện lâu với NgọcThảo để làm sáng tỏ phần nào cầu chuyện rối như mớ bòng bongliên quan trực tiếp đến cả cuộc đời cô này
B ắt đầu từ Mẫn – người chồng đầy xa lạ với cô và kết thúc bằngmột số thông tin về Cần - một ''người dưng'' chính hiệu, nhưng lại là
kẻ có liên quan chặt chẽ với số phận của cô vì sự dun rủi của địnhmệnh
Hôm
đó, bà Thuận Phát đi dự đám cưới Ngọc Hiền vềnhà riêng nên Khuê An cả thấy thoải mái hơn nhiều Cô phụ chị giúpviệc dọn cơm xong, liền lên phòng Ngọc Thảo gọi to từ ngoài cửa:
- Xu ống ăn cơm, cô út ơi
Ngọc Thảo mở cửa ra, ngạc nhiên hỏi:
- Nhà không còn ai hết sao mà chị phải lên kêu em vậy?
Trang 14Khuê An th ở ra:
Cũng mong được như vậy
Bi ết chị đâu đã bị ấn tượng không lấy gì làm hay ho về cuộc hônnhân kỳ quặc với anh trai mình Ngọc Thảo cố tìm cách xuề xoa đểvớt vát lại phần nào Cô tươi cười bảo chị dâu:
- Anh Ba c ũng dễ thương chứ không đến nỗi nào đâu Tại mácưng chiều quá làm ảnh sinh hư đó chứ Hồi ba còn sống, thì mọithứ răm rấp đâu vào đó, có muốn đi chơi cũng lén lén thôi, mà phảicanh giờ về nữa kìa Sau này, má bận rộn quá nên không quản lýnổi nên ảnh mới làm tới vậy đó Khuê An cười chua chát:
Hai mươi mấy tuổi đầu rồi chứ có phải con nít lên ba đâu mà phải cóngười theo dõi, nhắc chừng một bên chứ?
Ngồi vào bàn ăn, Ngọc Thảo so đũa đặt trước mặt chị dâu, cất tiếngmời rồi nói tiếp luôn:
Ch ị cũng nên thông cảm cho ảnh rằng: hiếm có tên thanh niênnhà giàu được cưng chiều nào lại thoát được sức cám dỗ củanhững cuộc vui nổ trời thâu đêm suốt sáng lắm Chủ quan nhìnnhận thì đúng là anh Ba thiếu ý chí, ham chơi hơn làm Nhưngkhách quan mà nói, thì những điều kiện ắt có và đủ về vật chất đãlàm hư ánh đó
Tuy ch ỉ nói đến đó, nhưng cả Khuê An và Ngọc Thảo đếu hiểuchính sự nuông chiều thái quá của bà Thuận Phát đã tạo nên hậuquá mà Mẫn phải gánh chịu ngày hôm nay
Hai người con gái nhìn nhau chia sẽ sự cảm thông qua ánh mắt rồiđồng chuyển đề tài sang hướng khác để khỏi "phạm thượng'' hơnnữa
Khuê An b
ật lên câu hỏi canh cánh bên lòng từ đầu đến giờ:
- Sao má không ch ờ anh Mẫn về rồi hãy tổ chức đám cưới màphải nhờ người khác đống thế vậy? Để có nhiều thời gian chuẩn bị,
sẽ tiện lợi cho những người trong cuộc hơn chứ?
Th ốt lên câu này, Khuê An đã bao hàm luôn ước vọng của mìnhtrong đó: Một, hai hay ba năm nữa không biết chừng cô không phảidang dở việc học mà cũng có thể cuộc hôn nhân giữa cô và Mẫncũng sẽ không diễn ra
Ngọc Thảo lắc đầu:
Trang 15- Em không bi ết má tính toán những gì, nhưng trước mắt là thiệpcưới đã phát rồi, tin tức đã loan khắp nơi, nên không thể hoãn đượcbởi như thế sẽ làm mất thể diện lắm Thêm vào đó, má lại muônbưng bít tin anh Ba đang ở tù "Một cống đôi ba việc, không gì tốthơn là mượn cái đám cưới này để che mắt thiên hạ.
Gi ờ thì Khuê An đã hiểu vì sao phải hạn chế tối đa việc quayphim, chụp hình trong đám cưới Thậm chí, rước dâu về xong thì chỉđãi tiệc tại nhà trong vòng bà con thân hữu chứ không tổ chức rìnhrang nhà hàng, khách sạn theo tầm cỡ mà một chủ doanh nghiệplớn cần phải có
Bất giác cô buột miệng thốt lên thành lời:
- Hèn gì mà tổ chức đám cưới cập rập sơ sài như cưới chạy tangvậy, làm cả họ hàng bên mình không ngớt lời bàn tán, dị nghị
Ngọc Thảo tìm lời an ủi:
- Chắc là má tính chờ anh Ba về sẽ làm rình rang lại cho nở mặt nởmày, khi đó chị cũng có cơ hội giải thích với mọi người mà:
Khuê An c ười lạt:
Như thế có khác gì lên xe hoa hai lần chứ?
Quả thật là Ngọc Thảo bí luôn Không sao gờ gạc được nữa Côchọn con tôm to nhất, gắp vào chén chị dâu, cuời giả lả:
Tôm rang muối ngọt thịt lắm chị, lại không mất mùi do tẩm ướp giavị: Ăn nhiều lên đi chị, không sợ mất eo đâu
Khuê An cười:
- Được rồi, để đó chị Ăn nhiều cua thì sợ ngang như cua Còn xơinhiều tôm thì bị giật lùi đó, không tiến bộ được đâu
Ng ọc Thảo xuýt xoa:
- Tại chị suy diễn vậy thôi, chứ ai dám có ý nghĩ đó tội lỗi chết.Điệu bộ cuống quít của cô em chồng làm Khuê An bật cười Cô trìumến bảo Ngọc Thảo:
- Chị làm em hết hồn Cứ tưởng chị ghim gút, bắt lỗi như chị Hai là
em khó sống Chịu tới mấy từng áp lực thì thở sao nổi chứ?
Trang 16Vừa nói, cô vừa ra điệu tự bộ minh họa khiến Khuê An phá lên cườingặt nghẽo.
Đ ã lâu rồi, Khuê An mới có được những giờ phút sảng khoáinhư thế này Ngọc Thảo chợt chép miệng tỏ vẻ tiếc rẻ:
Mấy lúc được tự do, thoải mái như vầy mà anh Cần lại không cômặt, uổng ghê vậy đó Không thì vui phải biết, ảnh bày nhiều trò haylắm!
Dù v ẫn còn ấm ức về cuộc hôn nhân kỳ quặc của mình, nhưngKhuê An vẫn không nén được hiếu kỳ khi nghe đề cập đến ngườichồng giả của mình Cô hỏi Ngọc Thảo:
Cần có quan hệ nào với nhà mình vậy? Sao từ bữa đó tới giờ, chịkhông thấy anh ta nữa?
Ngọc Thảo ngẫm nghĩ một lúc để sắp xếp thứ tự câu chuyện lại, rồi
Xét vai vế thì ảnh là con, nhưng theo tuổi tác thì ảnh bằng anh Ba
Về sau này thì mạnh ai nấy kêu, chứ không phân biệt gì hết
Thì ra gia ph ả nhà này cũng nhiều rắc rối quá!
Khuê An lại hỏi:
- Anh ta làm cho nhà mình hay làm ngoài?
Ngọc Thảo đáp:
- Ảnh theo ba làm bên xường dệt từ hồi nhỏ Lớn lên, quen việcnên ba má để ảnh làm luôn, chứ mấy lần ảnh xin ra ngoài làm mà ba
má không chịu vì không ai quản lý bên đó được
"Nói ít nhưng hiểu nhiều'' Khuê An hiểu ngay rằng Mẫn ham chơihơn ham làm, lẽ tất nhiên là không chịu đút đầu vào xưởng suốtngày rồi Càng biết nhiều điều, cô lại càng ngao ngán về đức ôngchồng chưa hề gần gũi của mình Bất giác cô thở dài
Ng
ọc Thảo tinh ý, chuyển sang chuyện khác
Từ đó trở đi, hai chị em chỉ nói chuyện linh tinh, không hề cập đếnviệc nhà nửa
Trang 17Về nhà chồng được mấy tháng, Khuê An mới có buổi trò chuyệnthực sự với bà Thuận Phát
Sau bữa cơm tối, bà đột ngột bảo con dâu:
- Lên phòng với má, má có một số việc cần nói với con, Ngọc Thảo
lo ngại bấm tay chị dâu nói nhỏ:
- Bình t ĩnh, nhịn má một chút nghe chị
Khuê An khẽ trả lời cho cô yên tâm:
- Không có gì đâu, chị biết bổn phận mà
Bà Thu ận Phát là con người của công việc, nên phòng ngủ vàphòng làm việc của bà được bố trí theo đạng phòng đôi, chỉ mở cửangách mà thông luôn hai phòng
Đã xoay nắm đấm cửa phòng làm việc rồi, nhưng chẳng hiểu suynghĩ thế nào, bà lại bảo con dâu:
Qua phòng ngủ cũng được,để nằm nghi thoải mái hơn
Đúng là không gian ấm cúng của phòng ngủ dễ tạo cảm giác thânthiết hơn là chốn làm việc
Ng ồi trên giường, bà Thuận Phát vỗ nhẹ tay lên nệm, bảo condâu:
- Ngồi đây đi con! Câu chuyện cũng khá dài đó
Khuê An lắc đầu, lễ phép trả lời:
- Dạ, con ngồi ghế được rồi Má cứ dạy, con xin nghe
Bà Thuận Phát cười nhếch môi:
- Tùy con thôi Con bi ết rồi đó, thằng Mẫn hiện không có ở nhà,con Hiền còn công việc bên chồng nó, út Thảo thì đang i học, má thìphải ôm đồm hết, từ ngoại giao tiếp khách đến mua hàng kiếmnguyên vật liệu không thể làm xuể Vì thế, việc làm ở xưởng hầunhư khoán trắng cho thằng Cần, mà một mình nó phải quản lý mấytrăm công nhân đâu phải chuyện đơn giản, phải tìm người phụ giúpchứ Nhìn tới nhìn lui đâu ai bằng người nhà mình Bởi vầy, mámuốn nhờ con từ ngày mai xuống xưởng phụ thằng Cần, chờ thằngMẫn về rồi sắp xếp lại Con thấy sao, hả An?
Trang 18- Thưa má, ngoài giờ làm việc ra, nếu còn ránh rỗi, con đi học thêmngoại ngữ tin học được không?
Nén sự bực dọc vào lòng, bà Thuận Phát cười ngọt ngào:
- Dĩ nhiên là được Má chỉ sợ con qúa mệt, không đủ sức theo đuổiviệc học thôi
Vẫn như lần trước hứa hẹn với bà Công cho cô đi học lại, bà ThuậnPhát đã sắp xếp trong đầu mọi việc đầu ra đấy hết rồi
Thế thì mất gì một tiếng nói để đối phương hân hoan, dốc sức làmviệc cho mình chứ?
H ứt ''Trứng mà đòi khôn hơn vịt''! Đừng có hòng, con ạ
Và thêm một lán nữa, bà lại vỗ về con dâu:
- Má hi ểu tâm trạng của con có chồng cũng như không nênmuốn học hành nọ kia cho khuây khỏa Càng tốt chứ đâu sao Cóđều nên giữ sức khỏe, đừng ỷ sức nghe chưa An, không thì má conkhông vui mà chồng con về lại trách má
Khuê An ch ỉ “dạ” một tiếng vắn tắt để đáp lại tràng giáo điều của
mẹ chồng: Được thoát khỏi cái không gian ngột ngạt, tù túng của tòabiệt thự đồ sộ này là một diễm phúc của cô rồi, chẳng sợ gì côngviệc sắp nhận nhiều hay ít, khó dễ ra sao nữa Vả lại, đã quen làmlụng từ nhỏ, bây giờ phải ăn không ngồi rồi quả là một cực hình cho
cô Chưa kể đến ánh mắt soi mói cùng những lời cạnh khóe của bàchị chồng nữa
Đúng thật "tự do là cái vốn quý nhất của con người"
Đi lướt qua những phân xưởng dệt may đông đúc công nhân, bàThuận Phát giải thích với Khuê An:
Nhà mình t ừ xưa tới giờ đã mấy đời theo ngành dệt vải sợi Khi
ba má lấy nhau rồi mới khuếch trương thêm hàng may mặc Cứ “tựsản tự tiêu” từ khâu đầu đến khâu cuối nên đỡ hao hụt, chỉa sớt rangoài, nhưng cũng vì vậy mà bận rộn hơn người ta nhiều Con rángphụ giúp má một thời gian, chứ má cũng chẳng biết trông cậy vào ainữa bây giờ
Nh ững tiếng sau cùng bà hạ thấp giọng bùi ngùi khiến Khuê Anchạnh lòng nhìn bà bằng cắp mắt cảm thông và thương mến nhiềuhơn Cùng là phụ nữ, cô rất hiểu sự cô đơn của bà khi phải quánxuyến cả cơi nghiệp to lớn này mà không có người đàn ông bêncạnh đỡ đần Chồng không còn, có mỗi một đứa con trai thì “phá gia
Trang 19chi tử” chẳng trách bà hành động có phần nghiệt ngã, thủ đoạngiành phần thắng về mình.
Ngh
ĩ đến đó rồi Khuê An không còn thấy miễn cưỡngkhi phải răm rắp tuân lệnh mẹ chồng nữa và chứng tỏ thiện ý củamình bằng câu trả lời dịu dàng:
- Tụi con là con cái trong nhà, đương nhiên phải có trách nhiệm phụgiúp cha mẹ rồi Má dạy bảo đến đâu, con ráng theo học đến đó
Là người giỏi chế ngự cảm xúc, bà Thuận Phát không để lộ ra nốt gìngoài mặt trước sự biến chuyển của con dâu mà chỉ nói vắn tắt:
- Tốt!
Dừng chân trước căn phòng có treo bảng ''Giám đốc", bà ThuậnPhát đẩy cửa bước vào và nhíu mày thốt lên:
- Ủa! Sao trống trơn vậy? Thằng Cần đâu rồi?
Bà đi đến góc phòng, nhấn một tiếng chuông ngắn rồi đường bệngồi xuống ghế bành với vẻ chờ đợi
Chỉ một phút sau, có một thanh niên xuất hiện, vội vã cúi đầu chào
bà Thuận Phát:
- Th ưa cô mới tới
Bà Thuận Phát khẽ gật đầu và hỏi luôn:
- Cần đi đâu mà bỏ văn phòng vắng hoe vậy Phúc?
Phúc trả lời:
- Dạ, máy may ở bên thành phẩm bị trục trặc? Ảnh chạy xuống coirồi Để con đi kêu ảnh về gặp cô
Bà Thu ận Phát gật đầu vả dặn thêm:
- Nói nó giao việc lại cho thợ sửa máy nghe
Khuê An ng ồi vào chiếc ghế nhỏ mà cô đã ý tứ kéo khuất vàomột góc phòng để tránh khỏi bị để ý Dù muốn dù không, cô vẫn sắpchạm mặt với với Cần, người chồng giả của mình mà cảm giácngượng ngùng không thể xóa tan trong một sớm một chiều nên néđược lúc nào hay lúc đó
Cần đẩy cửa bước vào phòng So với vẻ khô lạnh như ''xác ướp AiCập'' hôm đó đón dâu thì trông anh ta tươi tỉnh, nhanh nhẹn hơnnhiều
Ng ồi xuống chiếc ghế trước mặt bà Thuận Phát, Cần cất tiếnghỏi:
Trang 20- Mợ mới xuống à? Có việc gì vậy mợ?
Bà Thuận Phát chậm rãi bảo anh bằng một cung cách chẳng hiểu làkhen hay chê:
- Chuy ện không phải của mình thì vào làm gì cho mệt? Máy hưthì để thầy thợ họ làm Bộ trên này không có việc làm hay sao màchạy xuống xưởng vậy?
C
ần phân trần:
- T ại thợ chưa tới, nên con sất ruột mày mò thứ coi có sửa đượckhông thôi Bà Thuận Phát buông giọng:
Mợ nhắc chừng vậy thôi, tùy con làm sao được thì làm
Cần lặp lại câu hỏi:
- Có việc gì gấp sao mà mợ xuống đây, mà không kêu điện thoại haychờ con về rồi nói?
Bà Thuận Phát gật đầu:
M ợ dẫn chị Ba con xuống cho nó phụ với con coi sóc công việc
ở xưởng Để nó ở nhà một mình đi ra đi vô vò võ, buồn chết Concoi chỉ dẫn công việc từ từ cho chị Ba, nghe Cần
Không liếc về phía Khuê An một lần, Cần chị ''dạ'' một tiếng ngắngọn đáp lại lời dặn dò của bà
Bà Thuận Phát đứng dậy, bảo Khuê An:
- Con ở lại làm việc nha Má về trước Cần và Khuê An - kẻ trướcngười sau tiễn bà ra khỏi cửa rồi quay vào
- Chẳng nói chẳng rằng gì hết, Cần xoay lưng đi luôn ra ngoài, buộcKhuê An phải lên tiếng gọi giật lại:
- Nè! Đi đâu vậy? Tôi phải làm gì đây chứ?
Vẫn giữ nguyên tư thế, không hề xoay đầu lại, Cần đáp trống khônghệt như cô:
- Đi xuống xưởng Cứ ở yên đó đi, lát nữa thằng Phúc lên hướngdẫn:
Khuê An nhìn theo dáng t ất bật của anh chàng đang đi xa dần,lắc đầu ngao ngán Bực thì có bực, nhưng cô không giận hắn chútnào bởi gặp lại nhau sau cái màn kịch hôn lễ vừa qua chẳng phải làđiều dễ chịu gì cho cả hai Nhất là hắn, khi không lại vác mặt đi cưới
vợ thay người khác trong lúc bản thân còn đang "ê sắc" (theo lời của
Trang 21Ngọc Thảo) Còn cô, dù sao cũng đã hơn vì danh phận cũng định rõràng rồi.
Nh ưng tránh được hôm nay thì vẫn còn chuỗi ngày về sau nửaphải làm sao đây Biện pháp tối ưu là phải chấp nhận sự thật chứkhông thể trốn lánh hoài được
Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng Khuê An cũng nghiệm ra được điềunày và bình tĩnh trở lại
Cô đứng lên, vừa định bước ra ngoài thì Phúc đi vào, ngập ngừngbảo: Anh C
ần kêu tôi, bảo chị xuống xưởng xem công nhânlàm để nắm qua tình
hình công vi ệc rồi ngày mai sẽ bắt đầu nhận sổ sách chấmcông
Khuê An cười tươi:
- Gọi tên tôi được rồi, không cần lễ phép như vậy đâu, mất tự nhiênlắm Mình sẽ làm việc chung lâu dài mà
Phúc lúng túng:
- Sợ cô la chết
Khuê An xua tay:
Má tôi đâu có mặt thường xuyên để quản lý chuyện xưng hô chứ.Mình đi thôi Phúc!
Phúc bị sự giản dị của cô chinh phục, cười theo:
- Được rồi, để tôi dẫn An đi, nhưng từ mai trở đi là An tự xuốngxưởng một mình đó
Khuê An g ật đầu tỏ vẻ dạn dĩ:
- Dĩ nhiên rồi Ai bắt cóc được mà chứ?
Phúc cười vui vẻ, nhưng vẫn giữa nét mặt nghiêm trang "hộ tống"Khuê An xuống "ra mắt'' công nhân cho xong thủ tục đầu tiên
Ph
ần 2
Trang 22Dắt xe ra khỏi cổng xí nghiệp, thấy Phúc còn đứng kiểm hàng cholên xe,
Khuê An c ất tiếng hỏi:
- Sao không để bên KCS làm hả, anh Phúc? Quá giờ làm việc lâu rồi
mà Phúc ngẩng đầu lên, cười giải thích:
Chuy ến hàng này xuất qua Đài Loan, họ khó tính lắm, nên mìnhtheo dõi luôn cho yên tâm Cũng sắp xong rồi Ờ, An cũng về trễvậy, đã hơn sáu giờ rồi còn gì
Khuê An cười xòa:
Vì tôi là người trong nhà nên tự giác làm thêm giờ cũng không sao.Chỉ sợ mấy anh tham công tiếc việc quá rồi vi phạm luật lao độngđấy chứ Phúc hất đầu về phía Cần đang từ trong đi ra:
- Có b ắt lỗi hay giở luật gì ra thì áp dụng với ông này trước nèổng chúi đầu vô công việc bất kể ngày đêm, ngày nghỉ, ngày lễ gìcũng quãng tuốt Tôi thật không hiểu là ổng nghiện việc làm hay vìchẳng còn niềm vui nào khác chứ?
Khuê An m ất tự nhiên hằn khi đề cập đến Cần, cô vội vã rồ xe,bảo Phúc:
- Tôi về trước đây
Cần ra đến nơi, nhíu mày hỏi Phúc:
- “Mợ chủ'' làm gì lẩn quẩn ở đây lâu vậy?
Phúc lắc đầu:
- Đâu có gì Cô ấy đứng chơi rồi nhắc
Tụi mình làm quá giờ thôi
Cần lầu bầu:
Tao không thích có phụ nữ dính vào việc của mình Chuyện ai này lo
đi, chúi mũi vào việc của người khác làm gì?
Phúc bênh vực Khuê An:
- Em thấy tính tình Khuê An cũng được lắm: vui vẻ hòa đồng chứđâu lên mặt ta đây Sao anh lại dị ứng với cô ấy quá vậy?
Bị nói trúng tim đen, Cần nhột nhạt tìm cách chống chế:
- Tao không ghét mà c ũng chẳng ưa Chẳng qua là từ xưa đếngiờ, anh em mình vẫn đang làm việc ăn ý, bình thường, tự dưng mợlại đưa cô ta xuống đây
nh
ư là để đi kiểm soát mình vậy Tâm trạng đã
Trang 23không vui rồi thì làm sao cởi
m ở được chứ?
Phúc xua tay:
- T ại anh nhạy cảm qúa thôi, chứ vẫn thấy mọi việc rất bìnhthường Sếp không hề có ý đặt người kiểm soát, mà khi An lại càngkhông phải là hạng người rình rập để về báo cáo lại
Cần cắn môi gằn giọng, nói hết nỗi bực bội trong người ra:
- Công nhân ở đây cứ xì xầm rằng mợ Hai đưa con dâu xuống xínghiệp là để dọn chỗ sẵn cho ông Mẫn về nắm quyển Nói thật vớimày, tao đâu mang tiếng nhờ vả bà con Thà tự mình ra ngoài bươnchải còn khẳng định được năng lực cua bản thân, cậu mợ nhất địnhkhông chịu cho tao bây giờ đột ngột muốn đẩy tao ra thì đẩy Mày cứthử đặt mình vào địa vị tao coi, có bị sốc không cho biết:
Khoát tay ra hiệu cho xe lăn bánh, Phúc khoác vai Cần đi ngược vàosân xương để lấy xe Vừa đi, anh vừa khuyên Cần:
- Anh bình t ĩnh lại đi! Chuyện không có gì đâu, chẳng qua là anhmặc cảm thân phận ''ăn nhờ ở đậu'', nửa nạc nửa mở không ruột thịt
mà cũng chẳng ra người dưng nên mới có những suy nghĩ vậy thôi.Cần không nói nhưng nếp nhăn hằn sâu trên trán, chứng tỏ nhữngđiều Phúc vừa nói không phải là không chạm đúng tâm tư anh
Hai xe chạy song song ra cổng Phúc chợt tủm tỉm cười, ranh mãnhhỏi Cần:
- Nè! Em hỏi thật nhé Nếu màn kịch hôm đám cưới là sự thật, liệuanh có xét nét ''người ta'' đến thế không?
Trang 24Để kiểm tra lại nỗi nghi ngờ của mình Khuê An giở lại xấp áo vừakiểm xong ban nãy so với chiếc áo đang cầm trên tay.
Không còn nghi ng ờ gì nữa Chỉ nhìn bằng mắt thường thì mẫu
mã và màu sắc của chúng đều giống hệt nhau, nhưng khi cầm lêntay thì rõ ràng chất liệu lại khác hẳn
Cô đã kiểm hết bốn mươi tám thùng hàng, mỗi thùng một trămcái thì không có gì lạ, nhưng chỉ còn hai thùng cuối cùng này là đủ
số lượng năm ngàn cái áo sơ mi giao cho khách thì lòi ra chuyện lập
Phúc từ ngoài đi vào, thấy bộ dạng bất thần của Khuê An Anh ngạcnhiên hỏi:
- Chuy ện gì vậy Khuê An?
Cô không trả lời ngay mà cầm hai chiếc áo đưa cho Phúc xem, nóivắn tắt:
- Anh thử nhìn giùm tôi xem, có gì không?
Trang 25- Không phải tốn nhiều thời gian suy nghĩ, phúc kêu lên:
- Hai loại vải khác hẳn nhau Tại sao vậy?
Nét kinh ng ạc đầy thành thực trên mặt anh đã xóa tan nghi vấntrong đầu Khuê An Hơn nữa, cô vẫn tin vào sự trung thực của anh.Không có gì khó chịu bằng lòng tin của mình bị phản bội!
Phúc xòe hai bàn tay t ỏ dấu bất lực:
- Tôi chịu thua, không thể hiểu được
- Không biết anh Cần đã hay chuyện này chưa?
Khuê An đứng phắt dậy, mím môi:
- Để tôi đi hỏi cho ra lẽ mới được
Phúc cũng lập tức đi theo cô
Cần nhăn mặt khó chịu khi trông thấy Khuê An xuất hiện ngay trướcmặt
mình Đúng là anh có thành kiến khá nặng với cô nên khôngthích chạm mặt chút nào, bất đắc dĩ lắm mới phải tiếp xúc trongcông việc thôi Thế nhưng có việc gì mà cô xồng xộc tuôn vào phònglàm việc của anh vào cái giờ muộn màng này kia chứ?
Không đợi anh lên tiếng, Khuê An đi hỏi luôn một lèo:
- Chú Cần! Lô hàng năm ngàn áo sơ mi xuất đi Đông Âu này, ai chịutrách nhiệm theo dõi vậy?
C ần cau mày hỏi lại:
- Có chuyện gì vậy? Là tôi đó
Khuê An kêu lên đầy phẫn nộ:
- Sao chú vô trách nhiệm quá vậy?
Dám làm chuyện lừa lọc như vậy mà không cắn rứt lương tâm sao?Cần gằn giọng.:
Theo vai v ế trong gia tộc thì chị trên trôi, nhưng như thế không
có nghĩa là chị muốn mạt sát tôi lúc nào cũng được đâu nhé Muốnnói chuyện gì cũng phải có đầu có đuôi cho rõ ràng mới được chứ
Trang 26Khuê An thở hắt ra, quay sang bảo Phúc:
- Anh nói cho "ng ười ta'' nghe đủ ngọn ngành giùm tôi đi Khôngthôi tôi lại bị bắt lỗi nữa
Phúc
đằng hắng, đẩy ghế cho Khuê An ngồi xuống và tựanh cũng ngồi xuống theo, báo hiệu câu chuyện trao đổi sẽ phải kéodài Chuẩn bị xong đâu đấy, anh mới nhập đề:
- Anh C ần à! Trong lô hàng đó, trộn một số đồ giả
Cần nhảy nhổm người lên, trừng mắt nhìn Phúc:
- Chú mày nói giỡn chơi đó hả? Không thể nào có chuyện đó được.Khuê An ngồi cạnh đó, cười khẩy
Thái độ kinh thường của cô như ''đổ dầu vào lửa'' khiến Cần càngnổi nóng hơn nữa Anh gằn giọng hỏi Phúc:
- Chị không cần tung cú “vô lê” như vậy đâu Tôi có đủ kinh nghiệm
để giải quyết những vấn đề loại này mà
Phúc lại phải đứng ra dàn hòa:
- Tôi nghĩ sự việc cũng tương đối rõ ràng, chỉ cần mỗi người dằnchút tự ái thì sẽ mau chóng tìm ra sự thật thôi
C ả Cần lẫn Khuê An thốt lên hầu như cũng một lúc:
Trang 27hông khí trong phòng làm việc của bà Thuận Phátlặng như tờ, ngoài tiếng máy điều hòa nhiệt độ đang kêu đều đều rathì chẳng còn tiếng động nào khác
Ngo ại trừ bà Thuận Phát đang đưa mắt nhìn từng người mộttrước mặt với vẻ xét đoán, thì ba người nọ đều cố tránh nhìn nhau,không hề trao đổi và ngồi thẳng như tượng để chờ đợi lời phán xétcuối cùng
Cuối cùng bà mẹ - người có uy quyền tối thượng - cũng cất giọngđầy buồn phiền, xót xa:
- T ất cả những đứa đang có mặt ở đây là con cái trong nhà: congái, con dâu, con nuôi Ta tự thấy mình không có lỗi gì với các con
để các con phải bất mãn và phản kháng lại Vậy thì sao lại xảy rachuyện này quá thật là má có sai lầm, thì các con cứ việc nói ra cho
má sửa chữa, chứ đừng ngấm ngầm oán trách rồi làm hại cá công
ty, làm sụp để danh dự của cả dòng họ
Cần và Khuê An vẫn giữ được bình tĩnh còn Ngọc Hiền thì xanh métmặt mày, ấp úng nói quanh:
- Suy cho cùng thì chuyện cũng đâu hậu quả gì nghiêm trọng Đãphát hiện ra thì mình khắc phục, điều tra làm gì cho rõ tung lên hảmá?
Nhìn xoáy vào mặt đứa con gái ruột, giọng bà Thuận Phát vỡ ra đầyđau đớn:
- Con ch ỉ suy nghĩ đơn giản vậy sao Hiền? Nếu Khuê An khôngphát hiện ra chuyện tráo hàng thì con có biết điều gì sẽ xảy rakhông? Hễ có bệnh thì phải trị tận gốc chứ không phải cắt cơn làxong đâu Ai dám bảo đảm là điều này sẽ không tạo tiền lệ để có lầnhai, lần ba chứ?
Ném tia nhìn đầy căm ghét về phía cô em dâu, Ngọc Hiền dằn giọnghỏi:
- Sao không đặt giả thuyết rằng có kẻ làm chuyện phi pháp, nhưngbiết sẽ bị lộ nên giá vờ hô hoán lên để chạy tội chứ?
Khuê An tức nghẹn, kêu lên:
Trang 28- Ch ị đừng vu cáo như vậy Ngoài giờ làm ở xưởng ra, em đithẳng về nhà, làm bất cử chuyện gì cũng đều có người quan sát thì
có thời gian đâu mà thực hiện được cả quá trình công phu như thếđược?
Ngọc Hiền cười khẩy:
- ''Biết đâu được ma ăn cỗ'' Nếu đám toa rập với nhau thì qua mặtmọi người cái vèo chứ gì
Cần vẫn bàng quang từ đầu đến giờ cho đến lúc này thì không nhịnđược nên xẵng giọng hỏi Ngọc Hiền:
- Ch ị Hai à? Chị là người lớn, muốn cho em út nể thì nên ''uốnlưỡi bảy lần'' hãy nói, đừng phát ngôn bừa bãi không nên đâu
Tuy có th
ốt lời cay độc thật, nhưng rõ ràng là Ngọc Hiền rấtngán ngại Cần nên khi thấy phản ứng đầy cứng rắn của đứa emnuôi, cô vội xuống nước xuề xòa:
Nóng giận thì nói vậy thôi, chứ chị đâu dám ám chỉ ai Em để bụnglàm gì cho mệt hả Cần?
Cần cười lạt:
- Lời nói cũng là vũ khí giết người đó chị Cần gì phải động tay độngchân mới hại nhân mạng
Ngọc Hiền sượng trân, cúi mặt không dám nhìn lên
Bà Thu ận Phát nặng nề gõ tay xuống bàn ra hiệu cho tất cả imlặng, cười cay đắng Ta già thật rồi, không còn điều khiển được giađình nữa Có mặt má sờ sờ ở đây mà con cái cãi lẫy hơn kẻ thù,không coi má ra gì Giả sử má chết đi, chắc nhà này đại loạn
Ngọc Hiền không dám sừng sộ nữa, nhưng cứ nhìn nét mặt hậmhực của cô ta thì đủ biết lời than của bà mẹ chỉ mang lại tác dụngngược mà thôi Bà Thuận Phát ngồi ỉm lìm một lúc khá lâu rồi bảovới cả ba:
- Chuy ện dừng ở đây được rồi Má hy vọng sẽ không xảy ra lầnthứ hai Cần với Khuê An xuống nhà kêu dọn cơm chờ xuống ănchung cả nhà cho vui, còn Ngọc Hiền ở lại để má bàn công việc mộtchút
Cần và Khuê An lặng lẽ làm theo bà
Xu ống đến phòng ăn, Khuê An phụ Ngọc Thảo bày biện chénbát, trang trí bàn cho dẹp mắt theo ý thích của bà Thuận Phát trong
Trang 29lúc Cần ra phòng khách ngồi đọc báo Ngọc Thảo hỏi nhỏ chị dâu:
- K ết cuộc ra sao rồi chị?
Khuê An cũng đáp lại như vậy:
Má không nói gì thêm, chỉ than buồn thôi Còn chị Hai thì nóng nảylắm, cứ ầm lên vậy đó
Ngọc Thảo ngó trước ngó sau rồi thầm vào tai Khuê An:
- Bên chồng chị Hai có tổ hợp may gia công Hôm trước, em nghechị xin má hợp đồng cho họ làm với Chị nghĩ coi có đáng nghikhông?
Ch ỉ thoáng nghe qua, Khuê An đã hiểu hết đầu đuôi Hèn gì màhàng độn lại giống hệt hàng thật Đợt hàng này cần giao gấp, nên
má chồng cô đã chia bớt việc cho sui gia và kết quả là như thế đó
Cô ngao ngán thở dài, ngồi xuống ghế cẩn thận xếp dĩa rau sốngcho thật đẹp để khỏi nghĩ đến chuyện bức xúc ấy nữa
Ng
ọc Thảo hiểu ý nên cũng chấm dứt câu chuyện,chạy ra xa lông nói
chuy ện với Cần
Một lát sau, bà Thuận Phát và Ngọc Hiền đi xuống
Ngọc Hiền chẳng chảo hỏi, ngó ngàng đến ai, khoác giỏ xách lên vai
đi thẳng một nước ra cổng
Bà Thu ận Phát ngồi vào bàn, cầm lên, giục mọi người:
- Ăn đi mấy con Để đồ ăn nguội, mất ngon
Vì dư âm của câu chuyện không vui hôm nay nên chẳng ai muốn
mở miệng, do bửa ăn trôi qua trong sự yên ắng khác thường
Đế n gần cuối bửa cơm Khuê An ngập ngừng lên tiếng:
Tuần sau là đám giỗ ba con Xin phép má cho con về nhà một ngày
Bà Thuận Phát gật đầu:
- Được rồi Đúng ra má phải đi với con cho đủ lễ đủ nghĩa,nhưng vì thằng Mẫn không có ở nhà, công việc thì bận rộn qúakhông rứt ra được Vậy con chuyển lời xin lỗi chị sui giùm má nghe.Khuê An v ội đáp:
- Dạ, con không dám Cám ơn má
Bà Thuận Phát lại hỏi:
- Con tính về bằng cách nào?
Khuê An trả lời:
Trang 30- Dạ, con đi xe đò
Bà mẹ chồng cau mày:
Đ i xe đò chen chúc vừa mệt, vừa lâu lại không an toàn nữa Hay
là vầy bữa đó thằng Cần lấy xe nhà chở chị Ba mày về ngoại giùm,sẵn tiện đại điện cho má luôn
Cần im lặng không tỏ thái độ gì, trong lúc Khuê An cuống lên, lậptức từ chối:
- Thôi kh ỏi làm phiền gia đình, con tự đi được rồi
Bà Thuận Phát phẩy tay ra hiệu miễn bàn cãi:
- Mẹ đã sắp đặt rồi, cứ việc thi hành thôi Không ý kiến lôi thôi gì hết.Khuê An không dám ph ản đối nữa thật nhưng chỉ nhìn mặt thôicũng đủ biết viễn cảnh có "ông chồng giả'' làm bạn đồ hành khôngphải là chuyện thích thú đối với cô hết
Trang 31e vừa dừng trước ngõ là đàn em của Khuê An đã
ùa ra reo mừng inh ỏi
khi ến Cần phải dẹp bộ mặt hình sự suốt mấy tiếng đồng hồ liền(từ lúc khởi hành đến giờ) để tươi cười đáp lại rồi anh khệ nệ bưng
mớ quà cáp của bà Thuận Phát gởi đám giỗ biếu sui gia đi vào nhà
Bà Công trông th ấy con gái liền ứa nước mắt, buông lời trách:
- Tưởng mày quên luôn còn mẹ trên đời này rồi chứ
Khuê An cũng dâng trào cảm xúc không kém gì mẹ, lã chã nướcmắt, nghẹn ngào phân trần:
- Những chuyện bất ngờ xảy ra khiến con rối lên, không biết giảiquyết như nào Cho má hay chỉ làm má buồn thêm nên thà con imlặng nén chịu còn hơn
Đư a mắt nhìn về Cần đầy thắc mắc, bà Công hạ thấp giọng hỏicon gái:
- Tình hình thằng Mẫn ra sao rồi mà nó lại cùng về với con bửa nayvậy?
Dù đã đoán ra rằng mẹ cô đã biết trước chuyện chàng rể giả,nhưng Khuê An vẫn thấy nhói lòng khi nghe chính miệng bà thốt ra
sự thật này Cô run giọng hỏi:
- Vậy là mẹ đã biết chuyện Cần không phải là chồng con trước khirước dâu rồi phải không?' Sao mẹ không nói rõ cho con biết?
Kéo con ngồi xuống bộ ván, bà Công bùi ngùi nói:
Má ch ồng con chỉ cho mẹ biết sự thật trước đám cưới vài ngày
và đã khẩn khoản yêu cầu đừng cho con biết, sợ con bị sốc sẽ cóphản ứng không hay trong ngày hôn lễ
Ban đầu, mẹ cũng rất giận bà ấy đã tạo ra màn kịch tráo hôn, thếngười, nhưng bình tâm suy nghĩ lại thì bà ta đáng thương hơn làđáng giận, bởi lẽ phải gánh trên mình quá nhiều áp lực từ công việccho đến gia đình, do đó bà hành động có phần độc đoán, áp đặt vàrồi, nhìn với tấm lòng của một người mẹ, mẹ thương chị ấy nhiềuhơn nữa
Trang 32Có người mẹ nào không cố hết sức chở che bảo vệ cho con mìnhđâu hả con? Dù có hư hỏng đến đâu thì vẫn là núm ruột của mìnhkia mà.
Khuê An l ặng thinh không nói, nhưng từng lời, từng chữ mà mẹ
cô biện minh chỉ mẹ chồng cô đang thấm sâu vào trí não Đúng là cógần gũi mới thấu hiểu bà Thuận Phát và thông cảm cho hành vi của
bà Có những đứa con như Mẫn, như Ngọc Hiền thì bà phải lao tám,khổ trí gấp đôi, gấp ba người khác là phải rồi
cũ, sui gia tương lai vì dối gạt luôn đứa con gái thơ ngây mới chậmchững bước vào đời nữa Nói tới nói lui cũng ẵn cái vòng lẩn quẩnkhông dứt ra được thôi đành xem con tạo xoay vần đen đâu''chứbiết nói gì hơn nữa bây giờ?
Bà Công nhìn xuống nhà dưới, thấy Cần đang chẻ củi chất đầy ngócbếp, cạnh đó là mấy lu nước cung vừa được đổ đầy ắo liền chắtlưỡi kêu lên:
- Cái thằng thiệt ''có tiếng mà không có miếng lăng xăng làm gìcho cực vậy không biết
Khuê An đỏ bừng mặt, kêu lên nho nhỏ:
- Mẹ kỳ quá! Nói vậy người ta nghe được sẽ cười chết luôn cho coi
Bà Công khoác khăn lên vai, vừa đi txuống nhà dưới vừa nói với lại:
- Người nhà không chứ ai mà ngại
Ti ếng là đám giỗ, nhưng thực tế chỉ gia đình bà Công và Cần
mà thôi Nhất để giữ kín điều bí mật về cuộc hôn nhân của Khuê An,nên bà Công càng không rìn rang, mọi người khỏi xúm vào hỏi han
cô thêm phiền Vì vậy, sau khi nấu nướng xong bà lần lượt mangthức ăn, xôi, chè, trái cây sang bà con, hàng xóm rồi cả nhà quâyquần lại ăn uống Nhờ vậy mà Cần với Khuê An cũng đỡ ngượngngùng giữ ý tránh né nhau hoặc phải đóng kịch cho người ngoàixem
Trang 33G ắp thức ăn chén Cần, bà Công ận cần gì mà ngại:
- Ăn mạnh vô đi con, khách khứa gì mà ngại
Cần lúng túng không biết xưng hô sao cho phải, đành nói nuốt chữ:
- Dạ, được rồi, con cảm ơn
Bà lại quay sang nói với Khuê An:
G ả con lấy chồng xa, mẹ không lo gì được cho con, nên conráng ăn ở cho có khuôn phép, đừng để mất lòng gia đình chồng,nhất là chị em gái người ta nghe con ''Giặc bên ngô không bằng bà
cô bên chồng", tuy có người vầy người khác nhưng tránh được thìvẫn hơn, đừng quen vết cứng cỏi như ở nhà mình sẽ khổ đó An
Mi ếng mít hầm trộn gỏi ngọt mềm trong miệng Khuê An bỗng trỡnên dai nhách, nuốt hết trôi Bài học muôn đời của người con gái khi
đi làm dâu vẫn không cũ chút nào, chỉ tiếc rằng trường hợp của cô
có muốn tránh cũng không được, bởi nó đã xảy ra rồi, thầm chỉ cònkhá nặng nề nữa kìa Bất giác cô đưa
m
ắt ngó về phía Cần theo phản xạ, bởi chỉ có anh làngười cùng chua sẻ câu chuyện về Ngọc Hiền với cô vào thời điểmnày mà thôi
Không ngó sang còn đỡ tức, chứ trông thấy nụ cười mím mímtrên môi gã em chồng ngang hông ấy, Khuê An càng thêm tức đầybụng Cô quay ngoắt đi để khỏi trông thấy bộ mặt đáng ghét ấy nửa,phụng phịu đáp lời mẹ:
- Con đâu muốn đụng chụm ai đâu miễn người ta đừng gây chuyệnvới con trước là được
Bà Công lắc đầu thở ra:
"Một câu nhịn chín câu lành", con ơi Ai làm gì kệ người đa, mắt lấptai ngơ là được
Khuê An ấm ức lý sự lại:
Như vậy là thỏa hiệp với cái xấu sao mẹ? Thấy chuyện sai trái màkhông đấu tranh sao được? Im lặng là đồng lõa với tội ác đó
Bà Công xua tay:
- Thôi, đừng hăng máu dùng những từ ngữ cao siêu nữa Để rồi con
sẽ thấy những lời mẹ nói không có thừa đâu, ''thức lâu mới biết đêmdài mà”
Trang 34Khuê An x ụ mặt, lẩm bẩm:
- “Cây muốn lặng, gió chẳng muốn ngừng'' mà Đâu phải lỗi của con
Bà Công nghe không rõ, hỏi gặng lại:
- Lỗi phải gì ở đây? Hay là có chuyện gì với bên chồng rồi?
Khuê An giật thót mình, vội lấp liếm:
- Đâu có gì, không tin thì mẹ cứ hỏi chú Cần sẽ rõ
Khi không bị lôi vào cuộc, Cần ngẩn người, chớp chớp mắt liên tụckhông biết phải làm gì đây cho vẹn đôi đường
Quả nhiên, bà Công đã truy vấn anh ngay lập tức:
- Cần à! Con nói cho bác biết coi, con nhỏ này sinh sống ra sao ởtrên đó? Có làm mích lòng ai không vậy?
Cần ngập ngừng một lúc rồi tìm là cách gỡ bí tuyệt diệu, vừa khôngphải nói dối vừa chẳng đụng chạm ai:
- Con ở bên xưởng chứ không về nhà nên không biết chuyện gìhết Khuê An thở phào, tủm tỉm cười
Bắt gặp gương mặt trẻ con của cô trong khoảnh khắc ấy, chẳng hiểusao Cần thấy nao lòng
"S
ống trong môi trường phức tạp dường ấy với cuộchôn nhân đã được đoán trước chứa đựng nhiều giông tố, liệu cô ấy
sẽ giữ nét hồn nhiên này được bao lâu nữa?''
Anh quay đi để đừng ai trông thấy nét xao động trên gương mặtmình
M ấy đứa em Khuê An đã mau chóng làm với quen Cần và rõràng rất quý mến anh, nên vừa ăn xong ngoài trước là chúng ùa vôkéo tay níu chân "áp giải" anh ra sân chơi với chúng
Bà Công nhìn theo c ười bao dung Quay sang nhìn con gái địnhnói gì đó, nhưng trông thấy bộ dạng thẫn thờ cùng đôi mắt buồn của
cô đang dõi theo cảnh tượng ấy, bà cúi đầu nén tiếng thở dài rồigiục con:
- Ăn xong coi nghỉ ngơi một chút rồi về kẻo trễ nghe An
Khuê An lặng lẽ phụ mẹ dọn dẹp, lòng cô chợp trống vắng lạthường, mênh mang một nỗi buồn không thể gọi tên
Xe chạy khuất ngõ rồi, mà bà Công vẫn còn đứng trông theo.Khuê An ngoái đầu nhìn bà, chợt sa nước mắt
Trang 35Một tay giử vô-lăng, tay kía rút khăn giấy có sẵn trong bọc bọc rađưa cho Khuê An, Cần khẽ nói:
- “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào” tôi vô cùng thấm thíacâu hát này
Chỉ tiếc ràng tôi không còn mẹ để báo hiếu thôi
L ần đầu tiên, anh mới nói chuyện với cô bằng một giọng bìnhthường, thậm chí còn mang tính chất tâm sự, chia sẻ cả xúc chứkhông đối nghịch hay khô khan cứng ngắc như những ngày vừaqua, khiến Khuê An vô cùng ngạc nhiên Nhưng cô cũng cảm thấyđược an ủi rất nhiều và xem đấy là nguồn động viên vô cùng to lớntrong cuộc sống hiện tại của mình, bởi lẽ người thường xuyên tốt vớimình thì có quan tâm vẫn là chuyện bình thường, nhưng kẻ vẫn lạnhnhạt nay bỗng tử tế chỉ rõ ràng tình cảm phải được nhân đôi rồi.Nói th ế để thấy được với tình cảm của Khuê An ở gia đìnhchồng hiện tại thì sự cởi mở của Cần là điều làm cô rất vui mừng,bởi lẽ có được một đồng minh nơi đấy, tức là cô có thêm sức mạnh
để tồn tại trong ngôi nhà có quá nhiều điều khuất tất ấy
Cô cũng hỏi lại anh bằng giọng chân tình của một người bạn đối vớimột người bạn:
V ới tôi thì bà ngoại mới thật sự là người thay thếvai trò người
mẹ chăm sóc, lo lắng cho tôi, dù trên danh nghĩa thì tôi vẫn gọi mợ
là má nuôi Chị thấy đó tôi có tới hai người mẹ, nhưng lại chẳng cóngười nào để mình phụng dường và tìm tình mẫu tữ như người ta
cả
-Lời tự sự của anh tuy vẫn mang âm điệu bình thường, nhưng nghesao xót xa lạ
Khuê An ái ngại nhìn anh, vụng về lên tiếng:
- Xin l ỗi, tôi lỡ lời khơi gợi nổi buồn của chú Thật tệ quá! Chẳngnên thân Cần mỉm cuời Anh có vẻ vui vui không trông thấy vẻ hối lỗi
Trang 36rất trẻ con của người ngồi bên cạnh và cất giọng xuề xòa:
- Có gì đâu Người trong nhà nên tốt mới nói, chứ ai dám thố lộ tìnhcảm ướt át thế này ra ngoài, người ta cười chết
Khuê An cũng cười theo, cô lại hỏi với sự thẳng thắn như thường lệ:
Ba má chồng tôi cũng tử tế lắm, nếu không đâu có nuôi dưỡng dứacháu họ ngang hông từ nhỏ cho đến giờ?
- Xin l ỗi, tôi nhiều chuyện Bậy bạ quá!
Khuê An không giấu được sự cay đắng trong giọng nói:
Sự thật vẫn luôn là sự thật mà, có che giấu cũng chẳng được
Một khoảng lặng mênh mông vụt bao trùm lấy họ, khiến bầu khôngkhí đang rất cởi mở chợt im ắng hẳn đi
Chẳng hiểu qua bao nhiêu đoạn đường nữa thì Khuê An vụt mởmiệng, nói mà không nhìn Cần:
Cần làm ơn kể về Mẫn cho tôi nghe đi
C
ần cau mày ra về khó nghĩ, tìm cách thoái thác:
- Để chừng nào anh Mẫn về thì biết Người ngoài kể sẽ không kháchquan đâu
Khuê An nở nụ cười ảm đạm:
- Tôi đã hỏi Cần, nghĩa là hoàn toàn tin vào sự khách quan củaCần rồi, còn có những người thích được ru ngủ bằng sự hư ảonhưng cũng có những người chịu sự dung nạp sự thật dù nó nghiệtngã đến cỡ nào đi nữa, bởi họ dũng cảm chấp nhận thực tế để chếngự nó để nhấn chìm Khuê An chính là mẫu người như thế
C ần hiểu rằng dối lừa người con gái trong sáng này dù với mụcđích tốt thì vẫn là điều khó được tha ở cô tha thứ, nên anh cố gắngthuật chuyện sao cho trung thực nhất
- Anh M ẫn và tôi bằng tuổi nên học chung lớp từ nhỏ đến lớn.Hồi tiểu học rồi lên cấp hai Mẫn rắn mắt, nghịch phá nhưng học lực
Trang 37vẫn ở mức khá Đến chừng vộ cấp ba thì bắt đầu tụ tập theo bạn bèxấu chơi bời, vì thế mà thi rớt đại học Vịn vào lý do chán nản, anh
ấy càng quậy phá nhiều hơn nữa Cậu mợ bất lực, không thể quản
lý được nữa Cuối cùng sự việe xảy ra như thế đó Chẳng hiểu saubài học xương máu này, anh Mẫn có tu tâm dưởng tính hay không.Nếu được vậy là “trong cái rủi có cái may” người thân cũng được an
ủi nhiều sau cú sốc này
Khuê An nuốt cục nghẹn ngang cổ xuong để giữ vẻ bình thản trướcmặt Cần, thế nhưng cô vẫn nghe giọng mình lạ hoắc:
Đ iều đó tùy thuộc vào nghị lực của mỗi người và tác động củangười xung quanh Tôi hy vợng rằng Mẫn không u mê đến mứckhông nhận ra tình thương va sự quan tâm của gia đình để sốngcho tốt hơn, đoạn tuyệt với quá khứ
C ần khẽ đáp lại:
- Tôi cũng nghĩ thế
Nếu thực tế không diễn ra như mơ ước của họ thì qủa là định mệnh
đã bài công đối với người con gái ngoan hiền này
Ph
ần 3
Xong bữa ăn, nhưng bà Thuận Phát vẫn chưa đụng đến món trángmiệng trước mặt mà lại tựa người sâu vào lưng ghế, đặt hai tay lênbàn, chứng tỏ bà có điều muốn thông báo với cả nhà
Hiểu được tín hiệu ngầm này, nên Khuê An, Ngọc Hiền, Ngọc Thảo
và Cần đồng loạt ngừng các động tác đang làm, tỏ ý lắng nghe Gật nhẹ đầu tỏ ý hài lòng, bà Thuận phát chậm rãi lên tiếng:
Hai ngày nữa, thằng Mẫn sẽ về Má báo trước cho các con chuẩn bịtinh thần
Ph ản ứng của mỗi người trước chuyện này hoàn toàn khácnhau Hồn nhiên nhất là nàng út Ngọc Thảo Vừa vỗ tay cô bé vừareo lên:
Trang 38- Hay quá! Vậy là nhà mình là đông đủ như xưa rồi Có anh Ba ởnhà là em được theo chơi dài dài
Niềm hân hoan của cô bé vừa bộc lộ đã bị Ngọc Hiền tạt ngang vàomặt một cái gáo nước lạnh Người chị cả bĩu môi, kéo dài giọng:
- Còn tới phiên mày chắc? Bây giờ ông trời còn ở hàng thứ hai, thìnghĩ coi mày đang ở đâu chứ?
Câu xiên x ỏ của cô ta không chỉ làm Ngọc Thảo cụt hứng, Khuê
An khó chịu mà đến cả bà mẹ cũng cảm thấy bị chạm tự ái Bằngchứng là bà cau mày, gằn giọng:
- Còn má trong c ăn nhà này tức là vẫn còn tôn ti trật tự, ai cóphận nấy chứ đâu lộn xộn như vậy được Má ra má, con ra con, em
là em, vợ là vợ Không thể muốn đưa người này lên cao, đạp kẻ kiaxuống thấp theo ý mình được đâu
Thấy ngón đòn hiểm mình đưa ra đã đánh trúng huyệt, Ngọc Hiềnnhếch môi cười đắc ý, vuốt đuôi theo:
- D ạ, chuyện này là dĩ nhiên rồi Má là ''Lão phật gia'' rồi, còn aidám qua mặt chứ? Con chì ví dụ nghe chơi vậy thôi, chứ có đứanào ba đầu sáu tay vô đây làm loạn được
Câu m ỉa mai của bà chị chồng quá rõ ràng khiến Khuê An khôngnén được sự ngao ngán trước đối trả thù vặt đầy hèn hạ của kẻ vẫnmang tiếng là người ruột thịt một nhà ấy Cô đẩy ghế đứng lên, vắntắt nói với má:
- Con no rồi Xin phép má cho con lên phòng làm chút việc
Bà Thuận Phát có vẻ phật ý trước vẻ thản nhiên của con dâu khinhắc đến con trai mình, nhưng vẫn gật đầu chấp thuận lời cô:
Ngọc Thảo thắc mắc hỏi mẹ:
- Sao anh Ba được về sớm vậy má? Con tưởng anh bị tuyên ánphải có năm đến bảy năm đó chứ
Mặt bà Thuận Phát trĩu buồn khi trả lời con:
- Nó bị tạm giam trên bảy tháng rồi Má phải chạy vạy năn nỉ bồi
Trang 39thường cho gia đình nạn nhân để họ đồng ý bãi nại
Mất biết bao lần lạy lục, than van sùi bọt mép, người ta mới xiêulòng chứ bộ chuyện giởn chơi sao
Ngọc Hiền chêm vào:
- ''Nén bạc đâm toạc tờ giấy" mà Con trai một của nhà họ Đinh mà,làm sao để chết rục trong tù được chứ
Bà Thuận Phát nghiêm khắc nhìn con gái lớn, buông lời quở trách:
L ớn rồi, đừng ăn nói bậy bạ đâm đằng đông, chọc đằng tây nữanghe Hiền Rủi ai nghe thấy sẽ suy diễn lung tung có phải tai hạikhông? Tuy má có xin người ta bãi nại thật, nhưng cũng do tòa ánxác định rằng thằng Mẫn chỉ ngồi sau xe chứ không trực tiếp cầmlái, nên chi tuyên án bấy nhiêu thôi, hoàn toàn không phải do mìnhtác động đâu Con rõ chưa?
M ặt Ngọc Hiền đỏ bừng, cô ta đau ê ẩm bởi liên tiếp bị sụp hố(mà lại là hố do chính tay mình đào mới ghê chứ) Mấy lúc về saunày, má cô càng tỏ ra nghiêm khắc hơn về những lỗi lầm của cô chứkhông xuề xòa bỏ qua như ngày xưa nữa
B ắt nguồn từ chuyện tráo lô áo sơ mi kém ,chất lượng bị Khuê
An phát hiện ra,từ đó bà Thuận Phát dè dặt thấy rõ với đứa con gái
đã lấy chồng, ở riêng này Lẽ ra, Ngọc Hiền phải thấy lỗi của mình
và sửa đổi sao cho mẹ mình hài lòng và lấy lại sự tin yêu như trước,nhưng trái lại, cô ta lại căm ghét đứa em dâu dữ dội vì cho rằng đầudầy mối nhợ đều từ Khuê An mà ra
''Nếu nó không đâm thọc thì làm gì nên chuyện? Làm sao má biếtđươc để chửi mắng mình và không cho dính vào những khâu trựctiếp nữa chứ?'' Với lối suy nghĩ mù quáng ấy, Ngọc Hiền đã xếpKhuê An vào danh sách những đối thủ để đối phó
Rồi đây Khuê An sẽ gặp nhiều rắc rối trong gia đình chồng khi đã vôtình tạo cho mình một kẻ thù xấu tính tại chốn này
Trang 40Ngọc Thảo đang bắt máy, nghe vậy sửng sốt la lên:
Không được đâu chị Hai, nhà đầu còn ai Má với chị Ba đi đón anh
Ba liền nè Còn anh Cần thì đang làm việc bên phòng thuế, chị rángchút xíu đi
Ng ọc Hiền trả lời gọn lỏn:
- Tao mệt lắm Đi còn không nổi, sao làm việc được chứ?
Nói xong là cô gác máy luôn, mặc cho Ngọc Thảo hốt hoảng la í ới:
- Khoan đã chị Hai, để em nói với má đã
Bà Thuận Phát với Khuê An từ lầu đi xuống thấy điệu bộ luốngcuống như gà mắc tóc của con gái út liền hỏi:
- Chuy ện gì vậy Thảo?
Ngọc Thảo sợ sệt lặp lại lời của Ngọc Hiền
Nghe xong, bà Thuận Phát thở hắt ra:
Nó c ố tình làm cho đã nư đây mà
Ngọc Thảo rụt rè hỏi lại:
- Vậy má tính sao đây?
Dường như chẳng có chuyện gì khó giảiquyết đối với người đàn bàquyết đoán này
Bà quay sang Khuê An, b ảo cô:
- Con ở lại tiếp khách cho má rồi về nhà gặp thằng Mẫn sau, đượcchứ An?
Bà đã nói thế thì không được cũng phải được huống gì trongthâm tâm Khuê An cũng chẳng tha thiết chuyện đi đón người chồngđầy xa lạ mà cô đã màng sẵn thành khiến không hay ngay từ đầunây Vì thế, phải nói rằng cơ thật sự nhẹ nhõm khi cất tiếng ''dạ"tuân theo sự sắp xếp của mẹ chồng