1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Trai tim mu loa phuong ha chua xac dinh

139 3 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Trai Tim Mu Loa Phuong Ha Chua Xac Dinh
Trường học Trường Đại Học Nông Nghiệp Hà Nội
Chuyên ngành Văn học Việt Nam
Thể loại Tiểu luận
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 139
Dung lượng 598,6 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Trai tim mu loa Phuong Ha PHẦN 1 Trang trại Hoài Vân Một buổi chiều muộn cuối thu Hai bóng người nhập nhòa trong bóng hoàng hôn Không gian im lìm Lâu thật lâu, người đàn ông mới khẽ khàng lên tiếng Kh[.]

Trang 2

PHẦN 1

nhập nhòa trong bóng hoàng hôn Không gian im lìm Lâu thật lâu,người đàn ông mới khẽ khàng lên tiếng:

- Không còn hy v ọng gì nữa Tai nạn xảy ra bất ngờ quá! Tôi cânnhắc rất lâu mới dám báo tin cho Vân hay Phải cố lên để vượt quamọi khó khăn, Vân nhé

Người phụ nữ nói trong rã rời:

- Anh không nói thì tôi c ũng thầm đoán ra sự thật rồi Ba nămqua Thiên Vũ không trở về, không một lời nhắn gởi, chỉ có chết đi thìanh ấy mới lãng quên được vợ con thôi

V ừa nói, nước mắt cô vừa lã chã tuôn rơi Cô đã cố gắng tỏ rakiên cường, nhưng không thể kiềm chế nỗi đau lâu hơn được nữa.Trong cô lúc này như cánh hoa trước gió - mong manh, yếu đuối -Khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phát sinh cảm giác thươngxót, muốn được đùm bọc che chở cho người phụ nữ này

Nguyên Hào c ũng không ngoại lệ Trong phút chốc, anh bỗngquên đi khoảng cách giữa hai người rằng Lệ Vân là vợ người bạnthân mà cũng là chủ của anh hiện tại

Ba n ăm trước, Thiên Vũ đi tìm một loại lan quí tận vùng cao đểmang về trang trại gây giống, không ngờ bị sụt lở núi nên mất tíchluôn từ đó Dù Nguyên Hào với tư cách là người quản lý trang trại

đã dốc hết sức lực lẫn tiền của để tìm kiếm nhưng vô vọng Cho đếnlúc này thì anh phải thông báo chính thức với Lệ Vân cái tin nghiệtngã này Anh không dè cô đã sáng suốt đoán ra sự thật từ lâu, nhờvậy mà bây giờ cô có đủ bình tĩnh để đứng vững

Lệ Vân nghẹn ngào nói cho vơi những đau đớn đã chất chứa tronglòng bấy lâu:

- Thiên V ũ không còn Thiên Hưng còn quá nhỏ dại Tôi là đàn

bà có biết gì mà lèo lái trang trại Không có anh thì ba năm qua trạiHoài Vân này chỉ còn là đống gạch nát Những ngày sắp tới mẹ contôi sẽ xoay sở ra sao đây?

Trang 3

Nguyên Hào bồng bột khí thế, thốt lên với tất cả nhiệt huyết của tuổitrẻ:

- Vân đừng lo! Tôi sẽ không rời bỏ trang trại đâu Anh Vũ đối vớitôi như ruột thịt, lẽ nào tôi bỏ mặc vợ con anh ấy bơ vơ sao?

Nụ cười tươi đã thấp thoáng hiện trên môi ngườithiếu phụ âu sầu Tuy vậy, cô vẫn cẩn thận hỏi lại:

- Hào có chắc không? Ngân Thy có bằng lòng cho Hào ở lại đâykhông? Cô ấy đã vì chuyện này mà giận dỗi biết bao nhiêu lần rồi

đó

Nguyên Hào khựng lại một lúc rồi trả lời:

Ngân Thy có công vi ệc ổn định ở thành phố nên không chịu lênđây lập nghiệp Tôi hứa với cô ấy là chừng nào cưới thì sẽ về thànhphố, nhưng lúc này chưa thể được Ngân Thy hiểu tôi thì phải chấpnhận chờ một thời gian nữa

Lệ Vân nhè nhẹ lắc đầu:

- Con gái có thì chứ! Hào không thấy bắt người ta chờ đợi hoài làbất công sao?

Nguyên Hào mím môi:

- Tôi không có cách nào để vẹn toàn cả nghĩa lẫn tình Vân yên tâm

đi, rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đó

L ệ Vân không đáp Cô lặng yên nhìn vào khoảng không trướcmặt Bầu trời đã tối hẳn, không thấy rõ mặt người nữa, nhờ vậy mà

dễ dàng giấu được những ý tưởng đang hiện rõ trên mặt Trongthâm tâm, cô nhận thấy mình thật ích kỷ khi mặc nhiên đón nhận sự

hy sinh của Nguyên Hào dĩ nhiên là Ngán Thy cũng bị ảnh hưởng,nhưng không thể làm khác được Cô đã quen với sự lo toan, bảobọc của anh suốt mấy năm qua, rồi còn Thiên Hưng nữa Làm vợThiên Vũ, cô được anh chiều chuộng như nàng công chúa nhỏ chỉbiết vui cười ca hát Thiên Vũ mất đi thì lại có Nguyên Hào ghé vaigánh vác Anh đã,thành người không thể thiếu với mẹ con cô và cảtrang trại này nữa

Đầu nhức buốt, Lệ Vân nhắm mắt lại cố không nghĩ gì nữa ngoàitrang trại vâ đứa con trai giờ đây đã chính thức mồ côi cha

Nhìn Nguyên Hào bàng ánh mắt giận dữ, Ngân Thy gằn giọng:

- Em h ởi anh lần cuối cùng! Anh có chịu theo em về thành phốkhông? Sự kiên nhẫn nào cũng có giới hạn Em chờ đợi anh đã năm

Trang 4

năm rồi, anh muốn em chết già mà vẫn không được lên xe hoa sao?Hơi nhăn mặt vì câu hỏi nặng nề ấy, nhưng Nguyên Hào vẫn cốđiềm tĩnh đáp lại:

- Bình t ĩnh lại đi em! “No mất ngon, giận mất khôn'' đó Anhkhông thể bỏ trang trại ra đi vào lúc này được Biết bao nhiêu việc

mà chỉ có sự xốc vác của người đàn ông mới điều hành được

Ngân Thy cáu glận, âm thanh càng lúc càng gaygắt:

- Không l ẽ chỉ có anh mới lo được cho mẹ con người ta sao?Chẳng qua là họ lợi dụng sự dễ dãi của anh mà thôi Cái bằng kỹ sưbách khoa của anh đâu phải để treo meo mốc ở chốn ''khỉ ho cògáy'' này

Sắc mặt Nguyên Hào thay đổi hẳn Anh lớn tiếng nạt Ngân Thy:

- Em đừng nói những lời vô ơn như vậy! Em có biết rằng nếuanh Vũ không cưu mang anh như đứa em ruột thì giờ này anh vẫn

là đứa trẻ lang thang đầu đường xó chợ chứ nói gì đến tấm bằng đạihọc hay một mái nhà để chui ra chui vào như bây giờ

Sự nóng giận của anh có làm Ngân Thy chùn lại Nhưng chỉ một lúcsau thì tính ngang bướng của con gái đã thắng thế, cô hất mặt cãilại:

- Ơn nghĩa có thiếu gì cách trả, đâu phải chỉ chôn vùi cuộc đời vô cáitrang trạI này mới là người có nghĩa

Đấ m mạnh tay xuống bàn, Nguyên Hào gằn từng tiếng:

- Vậy em muốn anh phải làm gì?

Ngân Thy nói nhanh không chút đắn đo:

- Về Sài Gòn với em! Ba đã dành sẵn chỗ trong công ty cho anh.Đám cưới xong, anh muốn ở chung với gia đình thì ở, mà thích rariêng thì em cũng chiều

Nguyên Hào dao động với sự sắp xếp đó Ngân Thy đã bộc lộ hếttình yêu sâu sắc dành cho anh Là tiểu thư giàu có được cưng nhưtrứng mỏng, nhưng cô chấp nhận hy sinh lợi ích bản thân đến mức

ấy thì sắt đá cũng phải mềm lòng

Đ ã toan gật đầu nhưng bất chợt nhìn lên tấm hình của Thiên Vũtreo trên tường, anh sực nhớ đến lời hứa của mình với Lệ Vân.trước vong linh người anh kết nghĩa nên không thể thực hiện độngtác đó được nữa

Trang 5

Điệu bộ lừng khừng của anh làm Ngân Thy tức điên ruột Cô giậtmạnh tay anh, hét lớn vào tai:

- Anh ch ọn bên nào, nói thẳng cho em biết đi!

Nguyên Hào ngơ ngác:

- Em nói gì, anh không hiểu?

Ngân Thy hầm hầm đứng phắt lên, giọng run rẩy vì khích động:

- Gi ữa tôi và chị ta, anh chỏ được chọn một thôi Quyết địnhluôn bây giờ để khỏi phiền toái

Nguyên Hào hét lên:

- Em điên rồi à? Sao lại nói những lời bậy bạ như vậy Anh cấm emxúc phạm đến người khác!

Anh càng bênh vực Lệ Vân bao nhiêu thì càng khơi gợi lòng ghentuông của Ngân Thy bấy nhiêu Cô cười khẩy, nói giọng cay độc:

- Nếu trang trại này không có bà chủ xinh đẹp đến thế thì làm gì đủsức giữ chân chàng lãng tử đa tình chứ?

Nguyên Hào đứng phắt dậy, chỉ tay ra cửa, giọng khàn đi vì cố ghìmcho khỏi bật lên quá to làm náo động xung quanh:

- Em về đi!Tôi không muốn phí lời với những kẻ không biết lẽ phải.Ngân Thy nhìn anh tr ừng trừng, không tin ở tai mình Anh đámđuổi cô sao? Chỉ đến khi Nguyên Hào đi vùn vụt ra khỏi phòng, bỏmình cô ngồi trơ trọi thì cô mới chịu nhận rạ sự thật phũ phàng

Không đủ sức lê chân, Ngân Thy úp mặt vào tay khóc òa, chẳngcần để ý đến xung quanh nữa Một bàn tay mềm mại nhè nhẹ lay vai

cô kèm theo câu hỏi đầy lo lắng:

- Em sao vậy hở Ngân Thy? Nếu mệt thì vô phòng chị nằm nghỉ nhé:Ngân Thy vùng mạnh ra, nhìn người phụ nữ đang đứng cạnh mìnhbằng ánh mắt căm thù, nghiến răng nói dằn từng tiếng:

- Tôi hận bà!

Gi ữa lúc Lệ Vân ngở ngàng đứng lặng người thì Ngân Thy đứngvụt dậy chạy thẳng ra ngoài Cô chạy ngang qua mặt Nguyên Hào

mà như không thấy, anh cũng không gọi, chỉ im lặng nhìn theo

C ầm trên tay tấm thlệp báo hỷ, Nguyên Hào không biết mìnhnên vui hay buồn Năm năm trời yêu nhau, đột nhiên người yêu bỏ

đi lấy chồng Làm gì không hụt hẫng Thế nhưng sau cuộc tranh cãicuối cùng giữa hai người thì biết rằng có tiếp tục cũng chẳng đi tới

Trang 6

đâu, bởi tư tưởng đã cách xa nhau quá rồi Hơn nữa, với những lời

lẽ xúc phạm đến Lệ Vân cũng như sự ám chỉ đến quan hệ của anhvới người góa phụ ấy thì trong lòng cô đã chẳng còn chút tôn trọngnào đối với anh, níu giữ sao được nữa chứ

Lệ Vân đến sau lưng anh từ lúc nào không rõ, đến khi Nguyên Hàođứng lên định đi mới phát hiện ra sự có mặt của cô

Nguyên Hào bối rối giấu tấm thiệp ra sau lưng nhưng vô ích bởingười phụ nữ đã cất tiếng hỏi:

- Hào có chuyện buồn à? Mặt mày không tươi tỉnh chút nào hết Biết

có giấu cũng không được, anh lẳng lặng đưa thiệp cho Lệ Vân xem.Lướt mắt qua tên cô dâu, chú rể, Lệ Vân bức xúc kêu lên:

- Không th ể được! Sao Ngân Thy hành động nông nổi như thế?Hạnh phúc cả đời người chứ đâu phải chuyện đùa mà không hàilòng thì vội đi lấy người khác Hào không làm gì để ngăn cô ấy à?Nguyên Hào mệt mỏi lắc đầu:

- Tôi chỉ biết cô ấy lấy chồng khi cầm thiệp trên tay thôi Không đếnvới nhau được thì đường ai nấy đi, ngăn cản làm gì hở Vân?

L ệ Vân đưa tay che mặt như sợ cả những lời mình sắp thốt ra:

- Có phải vì mẹ con tôi mà ra kết cuộc này không?

Nguyên Hào gắt lên:

- Không liên quan gì đến Vân, đừng tự dằn vặt mình vì nhữngchuyện không đâu như thế Chúng tôi khô ng hợp nhau thì chia tay,vậy thôi?

Người thiếu phụ cúi thấp đầu, nước mắt rưng rưng:

- Nếu Hào chịu về thành phố thì mọi việc đã đâu vào đó rồi Tôi thậtquá ích kỷ làm lỡ dở việc riêng của Hào rồi

Chàng thanh niên xua tay, nói bằng giọng không cho phép bàn cãitiếp:

- Tôi là đàn ông, dĩ nhiên phải tự quyết định hướng đi của mình,không để ai sắp đặt hết Từ giờ tôi hoàn toàn thảnh thơi, khôngvương bận gì nữa có thể dồn hết tâm trí vào trang trại rồi Tất nhiênvới điều kiện là bà chủ đừng đuổi việc giữa chừng

Lệ Vân đã yên tâm trở lại trước câu khẳng định pha đùa vui củaanh, nhưng vẫn gợn băn khoăn, hỏi lại:

- Hào nói thật hay chơi? Chẳng lẽ Hào định gắn bó cả đời vói vùng

Trang 7

đất này sao? Nơi đây hoang sơ lắm tôi sợ đến lúc nào đó Hào sẽchán nản bỏđi thôi Nguyên Hào cười vang, nói giọng bông đùa:

- Thiên V ũ ở được, tôi lại thua kém sao Cũng phải nói thêmrằng anh ấy chịu làm rể xứ này là do có người níu chân Nếu Vânmuốn buộc chặt tôi hơn nữa thì phải kiếm cho tôi một cô vợ tại chỗmới được

Lệ Vân cười theo, cô nói một cách đầy quyết tâm:

- Hào không nói thì tôi cũng sẽ làm như vậy, bởi tôi đã làm mất củaHào mối duyên thì phải đền lại mới công bằng

Nguyên Hào gật đầu:

Được rồi! Chuyện này từ từ tính Bây giờ tôi ra ngoài xem nhâncông gieo hạt giống Vân nhớ nhắn nhà bếp nấu nhiều cơm nhé

V ừa dứt lời là anh đã ở ngoài sân rồi Lệ Vân nhìn theo, buồnvui ngổn ngang Không biết việc Ngân Thy lấy chồng như vậy sẽảnh hưởng tốt hay xấu đến tâm trạng của anh đây? Trước mắt thì côthầm cám ơn đấng tối cao đã nhỏ phước cho mẹ con cô giữ anh lạiđây Còn về lâu về dài, điều gì sẽ xảy ra, cô cũng không lường trướcđược Nhớ đến ''điều kiện'' trao đổi vừa qua, cô mỉm cười một mình,thấy nhẹ nhõm hẳn Nhất định cô sẽ kiếm cho Nguyên Hào một cô

vợ như ý để anh đừng bay khỏi trang trại này!

Trang 8

- N guyên Hào! Tối nay là sinh nhật Ngọc Cúc, nhở đi dự cho người ta

Nguyên Hào với tay cầm tờ báo tỏ ý muốn chấm dứt câu chuyện:

- Tôi không thích mấy chỗ tiệc tùng đình đám, ở trại còn nhiều việc

phải làm lắm

Lệ Vân xịu mặt, thở ra:

- Chán ơi là chán! Tôi cố công tìm chỗ làm mai cho Hào mà hếtlần này đến lần khác Hào cứ từ chối Riết rồi tôi cùng chẳng hiểu tạimình vô duyên hay do Hào quá khó tính nữa

Nguyên Hào đáp cộc lốc:

- C ứ cho là tại tôi đi Vân khỏi tốn công nhọc sức làm gì nữa.Người thiếu phụ chưng hửng

- Ủa! Sao Hào kỳ vậy? Tôi lo chuyện hôn nhân giùm Hào cũng là

sự quan tâm chính đáng mà Lúc trước Hào đã nói là sẽ ở lại đâylâu dài nếu có được người vợ cùng chung sức gây dựng gia đình để

an cư lập nghiệp Bây giờ lại bàn ra là sao?

Nguyên Hào l ầm lì:

- Kệ tôi! Vân lo việc của Vân đi!

Nói xong anh cầm tờ báo đứng lên bỏ đi một nước Lệ Vân ngồixuống ghế, tiện tay cầm lại bình hoa mà đầu óc nghĩ đâu đâu, khôngtập trung chút nào

Trang 9

Ngân Thy l ấy chồng đã hơn một năm Từ ngày đó cho đến giờ,Nguyên Hào đã thực hành đúng như những gì đã nói với cô hôm đótập trung toàn bộ sức lực lo cho trang trại Bây giờ phóng mắt nhìnkhắp vùng, không nơi nào sung túc bằng Hoài Vân cả Người ngoàikhen một thì Lệ Vân phải biết ơn Nguyên Hào đến mười, vì thế côkhông tiếc sức đi tìm một đám thật xứng đáng làm mai cho anh Thếnhưng thái độ của Nguyên Hào thật kỳ lạ - khó chịu, cau có - mỗi khi

đề cập đến chuyện này “Hay anh chàng vẫn còn yêu Ngân Thy?''Ngh ĩ đến đây Lệ Vân giật mình Nếu đúng vậy thì tội của côkhông nhỏ rồi Câu nói hằn học mà Ngân Thy ném vào mặt cô hôm

ấy đã bộc lộ hết nỗi căm hận cô ta dành cho cô Đến lúc này mỗi khinghĩ lại Lệ Vân vẫn thấy sợ hãi ''Ô đời có bốn cái ngu” mà cô lại dạidột ôm cái ngu đứng đầu thì mệt thân là phải rồi, còn trách ai nữa!

“Muôn sự tại thiên'' Lệ Vân lẩm bẩm câu thành ngữ tự an ủi mình rồi

đi đến quyết định sẽ đi dự sinh nhật Ngọc Cúc tối nay thay NguyênHào để cô nàng đừng buồn

Đ úng như Lệ Vân dự đoán, Nguyên Hào không có mặt thì NgọcCúc kém tươi Cô nhận gói quà từ tay Lệ Vân mà mắt cứ đảo lia saulưng người thiếu phụ để bám víu chút hy vọng mong manh làNguyên Hào sẽ xuất hiện sau đó như kết cuộc có hậu của một tròđùa tinh nghịch

Khi biết,chắc rằng người mình mong đợi sẽ không đến, Ngọc Cúcvùng vằng giậm chân đi vào nhà quên cả việc mời khách cùng vào

L ệ Vân thông cảm khẽ lắc đầu rồi dắt con trai kiếm chỗ ngồi.Bàn của cô toàn những bà lớn tuổi có tiếng tăm trong vùng nên hầunhư đều quen biết nhau, nhờ vậy mà câu chuyện xã giao đỡ bởngỡ

Bà bác s ĩ Hoàng xoa đầu Thiên Hưng khen dồi:

- Đẹp trai đữ há! Sau này chết con gái người ta hết nha con

Bà ch ủ tiệm vàng Hoa Lan nói nửa đùa nửa thật:

- Không đẹp mà có của cũng chết thiên hạ như thường Lần này đếnphiên bà Tuệ - có trang trại gần Hoài Vân - xen vào:

- M ấy bà nói chỉ đúng một nửa thôi Người ta nói ''Trai tham sắc,gái tham tài'', vừa có tiền lại vừa có của thì dù góa chồng thiên hạ

Trang 10

cũng nhào vô như thường Có những tiếng cười râm ran phụ họalan khắp bàn Lệ Vân tái mặt, cố trấn tỉnh đáp lại:

- Dựng vợ gả chồng là chuyện riêng của mỗi người Chỉ có mấy kẻganh ăn ghét ở mới kiếm chuyện vọc vạch thôi

Bây giờ thì mọi cặp mắt dều đổ dồn về phía bà Tuệ, hào hứng chờxem phản ứng của người đàn bà vốn nổi tiếng mồm mép đáo đểnày

Qu ả nhiên bà Tuệ không chịu thua, cười khẩy rồi cao giọng:

- Trai tơ gái góa ở chung một nhà mà không có gì xảy ra mới lạ đó.Ngọc Cúc vừa đi ngang bàn, nghe dứt câu liền hỏi giật giọng:

- Dì ám chỉ ai vậy dì Tuệ?

Bà Tuệ nhún vai, chao chát:

- Tôi đâu dám động chạm người nào, chỉ nói chuyện đời nghe chóivậy thôi

Tuy nói v ậy nhưng tất cả đều hiểu như nhau rằng nhân vậtchính đang được đề cập đến là ai Ngọc Cúc ném cho Lệ Vân cáinhìn soi mói lẫn khinh miệt rồi ngúng nguẩy bỏ đi Không ai nói thêmcâu nào sau chuyện rắc rối vừa qua, nhưng Lệ Vân vẫn cảm thấyphẫn uất, không sao nuốt trôi thức ăn được nữa Cô đứng bật dậy,nắm tay con kéo thẳng ra ngoài Chỉ tội Thiên Hưng chăng biết gì vềnhững chuyện rắc rối của người lớn, cứ mếu máo hỏi suốt đườngvề:

- Con đang ăn, sao lại bỏ về hả mẹ?

Tr ọn một đêm không ngủ, Lệ Vân xuống dưới nhà với bộ mặt bơphờ và đôi mắt quầng thâm.Bà Xoan - vú nuôi của Thiên Hưng - vừatrông thấy cô đã la lớn:

- Mợ làm gì mà giống bị ma ám quá vậy?

Tính bà t ừ xưa đến giờ nói năng không kiêng kỵ, nên Lệ Vânkhông chấp Mà đúng là nhìn cô thấy ghê thật! Chính cô còn khôngdám nhìn mặt mình trong gương, nói gì đến người khác

Bà Xoan lăng xăng dọn điểm tâm cho cô, nhưng LệVân đã xua tay, uể oải nói:

- Con không đói Dì chờ Thiên Hưng thức dậy rồi cho nó ăn giùmcon

Sáng nay, cô không mu ốn thấy mặt ai hết nên vừa đứt lời thì cô

đã đi thẳng ra hồ cá phía sau vườn - đó là nơi yên tĩnh nhất của

Trang 11

trang trại không sợ bị ai quấy rầy.

Đ úng là những câu nói ác độc còn gây tác hại mạnh hơn gươmgiáo! Nó hủy hoại tinh thần con người dần dần, đau đớn hơn cáichết tức khắc Tối qua, cô cứ tưởng mình chết lịm ngay tại chỗ saunhững lời độc địa của bà Tuệ Nếu không có ánh mắt ngây thơ củađứa con bé bỏng ngước lên nhìn cô lúc đó thì không hiểu bây giờ côcòn ngồi đây được không hay đang trôi dập dềnh theo dòng nướcxiết?

Thiên V ũ ơi! Sao anh lại bỏ mẹ con em bơ vơ giữa cõi đời độc

ác này Gục đầu vào lưng ghế đá, Lệ Vân như hóa thành bức tượng

vô tri giữa thiên nhiên không còn biết gì đến xung quanh nữa

Có lẽ cô sẽ bất động luôn như thế đến tận chiều tối nếu không cótiếng người gọi cô trở về với thực tại:

- Sao Vân lại ngồi đây? Mọi người đang lo lắng đi tìm Vân kìa! LàNguyên Hào! Người cô sợ chạm mặt nhất trong lúc này Lệ Vân nói

Lê Vân v ội vã lắc đầu từ chối:

- Tôi có bệnh hoạn gì đâu mà đi bác sĩ

Nguyên Hào vẫn cố kèo nài:

- Vân cứ để vậy hoài sao tôi yên tâm được

Gi ọng nói của anh thật thiết tha cho thấy sự quan tâm sâu sắckhông giấu giếm được Chính vì thế mà Lệ Vân giật thót mình lo sợ.Sao bao lâu nay cô lại vô tâm không nhận ra tình cảm đặc biệt củaNguyên Hào đối với mình chứ?

Anh ta có tình ý t ừ lúc nào Trước khi chia tay với Ngân Thy haymãi về sau này?

L ệ Vân tự trách sự vô tâm của mình bao nhiêu thì càng thấmthía mấy câu mai mỉa của thiên hạ bấy nhiêu.Bất giác, cô thụt ngườilại để giữ khoảng cách với anh càng xa càng tốt Cảnh vật trước mắt

Trang 12

cô bỗng chao đảo - Có thể là do chưa kịp nạp năng lượng buổisáng, mà cũng có thể bởi cái phát hiện kinh khủng nọ.

Nhắm mắt lại, Lệ Vân nghe giọng mình văng vẳng như từ chốn xaxăm nào vọng lại:

- Tôi vào nhà đây Chuyện không có gì, mọi người đừng biến conkiến thành con voi nhé

Lảo đảo bước đi, Lệ Vân vẫn cảm nhận được ánh mắt khắc khoảicủa người thanh niên dõi theo không dứt

Ph ải mất mây ngày trời đắn đo dằn vặt, Lệ Vân mới tìm ra mộtphương án khả thi nhất để giải quyết vấn đề trước mắt Cô ngồitrước hình chồng rất lâu để tìm nguồn động viên nơi người đã khuất,rồi sau buổi ăn sáng cô nhắn Nguyên Hào lên phòng đọc sách nóichuyện

Có th ể thấy rất rõ là Nguyên Hào vô cùng bất ngờ trước yêu cầunày Anh thậm chí còn chưa kịp tháo đôi ủng cưỡi ngựa khỏi chân cứthế giẩm bừa vào nhà (dĩ nhiên là phải hứng chịu những câu cằnnhằn dài lê thê của vú Xoan)

L ệ Vân ngồi sàu chiếc bàn gỗ gụ to tướng ngước mắt lên nhìnNguyên Hào ngay khi anh vừa bước vào, rồi quay đi ngó lên bứctranh treo trên tường để khỏi phải nhìn thẳng vào mặt người thanhniên

Có lẽ đã chuẩn bị kỹ nội dung cuộc nói chuyện nên Nguyên Hào vừangồi xuống ghế thì Lệ Vân đã đi luôn vào vấn đề:

- Bé H ưng đã lớn, cần môi trường học tập tốt hơn Còn tôi thìsức khỏe không được như ý, cứ bệnh hoài nên tôi muốn đưa con tôi

về Sài Gòn để tiện việc học hành cho nó mà tôi cũng có điều kiệndưởng bệnh Nếu Hào vẫn muốn gắn bó với trang trại thì vui lòngquán xuyến nơi này trong lúc tôi vắng mặt Được vậy, tôi cám ơnHào nhiều lắm

Nguyên Hào bàng hoàng nhìn L ệ Vân trân trối Rõ làng là cókhúc mắc trong quyết định đột ngột này của cô Lý đo được đưa ratuy đúng nhưng không thật sự cần thiết tại sao Lệ Vân lại muốn rời

bỏ nơi này chứ?

B ằng sự nhạy cảm của kẻ đang yêu Nguyên Hào lờ mờ nhận rarằng Lệ Vân đang cố tình xa lánh anh Anh nhanh chóng làm cuộctổng rà soát trong đầu thử xem mình đã làm gì cho cô phật ý, nhưngkhông nghĩ ra

Trang 13

Cố tìm lời giải đáp trên mặt cô mà không được bởi

Lệ Vân đã cố tình quay đi chỗ khác Nguyên Hào nặng nề thốt lên:

- Vân đã từng nói sống chết gì cũng không rời trang trại, sao giờ lại

bỏ đi xa? Cúi đầu xuống để khỏi lộ ra những biểu hiện phức tạp trêngương mặt cho Nguyên Hào thấy, Lệ Vân cất giọng buồn vời vợi:

- Đã có Hào quản lý trang trại thì tôi yên tâm rồi

Không dằn được bức xúc, Nguyên Hào la lên:

- Nếu phải rời trang trại thì kẻ đó là tôi chứ không phải Vân?

C ười héo hắt, người thiếu phụ ngậm ngùi:

- Đâu phải cuộc thi mà giành phần đi - ở, được - mất hở Hào?

Nguyên Hào nghẹn lời Chưa lúc nào anh thấm thía câu: “Lòng ta

chôn một khố tình Tình trong giây phút đã thành thiên thu” như bây

giờ?

L ệ Vân đứng lên cười nhợt nhạt

- Dù xa hay gần tình cảm giữa chúng ta vẫn không thay đổi

Nếu cần một phương thuốc mầu nhiệm để chữa cơn đau của trái timthì câu nói này chính là thứ hữu dụng nhất với Nguyên Hào hiện tại

Lệ Vân sờ trán con lòng đầy lo lắng Thiên Hưng sốt cao đã mấyngày nay, một mình cô hết ẵm con vào bệnh viện lại tất bật chạy vềnhà tắm rửa ăn uống rồi phóng trở vào lo cho con, mệt ơi là mệt!

Ở đất Sài Gòn này ngoài vú Xoan ra, cô chẳng có ai thân thưộc

Mà vú thì chỉ lo được việc nhà chứ lạ nước lạ cái làm sao có chân đichân chạy như người ta được Vì thế, Thiên Hưng nằm mấy ngàythì cô khổ đủ mấy ngày

Bác s ĩ trưởng vào phòng, đến gần người thiếu phụ, nhỏ nhẹ hỏi:

- Gia đình chị không có ai phụ chăm sóc cháu à

Lệ Vân lắc đầu, đáp nhỏ:

- Nội ngoại đều không có Ba cháu mất sớm rồi

Ng ười bác sĩ nhìn cô ái ngại:

- Cháu phải ở lại bệnh viện để theo dõi cả tuần lễ mới biết đích xácbệnh Chị cố giữ sức khỏe để lo cho cháu nhé Tôi thấy chị có vẻđuối lắm rồi đó Lệ Vân khẽ gật đầu, nhoẻn cười thay lời cám ơn Côcũng tự biết tình hình sức khỏe của mình, nhưng đơn độc quá thìphải chịu thôi chứ biết làm sao Bác sĩ không chuyện trò nữa, chămchú khám cho Thiên Hưng rồi quay lại nhìn người mẹ thông báo:

Trang 14

- Cháu b ị sốt Rubella, chăm sóc đúng cách thì sẽ qua khỏi, nếukhông sẽ có biến chứng Chị chuẩn bị tinh thần ở đây với cháu chođến khi hết bệnh Nhớ cẩn thận theo đúng hưởng dẫn để khỏi lâybệnh nhé.

L ệ Vân có biết qua là sốt Rubella ở trẻ con sẽ hết sau một tuần

lễ nếu điều trị đúng, nhưng với phụ nữ - nhất là đang có thai - thì sẽảnh hưởng nhiều về sau này Một mẹ một con, không ở sát bên nóthì còn ai vào đây mà thế?

M ệt mỏi, cô lên giường nằm nghỉ sau khi tiễn bác sĩ ra ngoài.Nhờ nằm phòng dịch vụ nên điều kiện sinh hoạt cũng thoải mái,không bị ai làm phiền Nằm một lúc rồi cô ngủ quên lúc nào khôngrõ

Cô gi ật mình thức dậy khi nghe tiếng Thiên Hưng khóc thét lên:

- Nóng quá mẹ ơi!

Lính quýnh ôm chặt con, Lệ Vân vẫn còn nhớ bấm chuông gọi cấpcứu và ra sức dỗ dành:

- Ngoan đi mẹ thương!

Đứa bé vừa khóc vừa hỏi:

- Chú Hào đâu? Con muốn chú ẵm con đi chơi

Xót con l ẫn tủi phận mình, Lệ Vân nghẹn ngào, dằn giọng:

- Không được đòi! Chú Hào ở xa lắm!

Trong trí óc non n ớt của đứa trẻ năm tuổi không nhớ mặt cha thìchỉ có hình ảnh của Nguyên Hào là gần gũi nhất - ngoài người mẹ

ra Làm sao nó hiểu được những khúc mắc của người lớn nên la thì

góa con côi nh ư lúc này Một bàn tay rắn rỏi từ đâu đột ngột chìa

ra trước mặt cô chiếc khăn giấy với giọng nói thật dịu êm:

- Đừng khóc nữa! Chuyện gì rồi cũng sẽ qua Vân không cô đơnđâu

Trang 15

Không c ần nhìn mặt, cô cũng biết là ai Niềm an ủi bỗng trở lạitrong cô, Lệ Vân òa lên khóc như chưa bao giờ được khóc Ngườiđàn ông cao lớn, vững vàng dường ấy mà lúc này lại trở nên quásức vụng về trước suối nước mắt của người mình yêu.

Anh lóng ngóng ngồi xuống cạnh cô, khẽ khàng an ủi:

- Bé Hưng sẽ, mau khỏe lại thôi mà Vân lo lắng quá thì có hại chosức khỏe lắm

Tr ấn tĩnh lại, Lệ Vân hỏi anh:

- Sao Hào biết mà ghé đây vậy?

Nguyên Hào nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp, dịu dàng đáp:

- Vú Xoan gọi điện thoại báo cho tôi xuống phụ Vân chăm sóc béHưng

Không hi ểu trong lòng nghĩ sao nhưng ngoài mặt thì Lệ Vân cằnnhằn:

- Bà Xoan này nhiều chuyện quá Ai mượn vậy không biết!

Nguyên Hào tìm lời bênh vực cho bà vú trung thành:

- Vân đừng la vú tội nghiệp Tại vú lo cho Vân thôi

Không muốn cho Nguyên Hàơ nhìn thấy biểu hiện trên mặt mình, LệVân đứng lên bước đến gần cửa phòng bệnh nhìn vào, chép miệnghỏi bâng quơ:

- Sao lâu v ậy không biết!

Vừa dứt lời thì cánh cửa bật mở, bác sĩ bước ra bảo cô:

- Cháu ổn rồi Chị vào với cháu đi!

Lệ Vân mừng rỡ chạy vào, cô Nguyên Hào theo sát bên ThiênHưng nằm trên giường, thấy mẹ rồi có cả ''chú Hào'' thì vui sướng lato:

- Thích quá! Con nh ớ chú quá! Chú ở đây luôn với con, với mẹnha! Lệ Vân đỏ mặt nạtđùa:

- Nói bậy không hà! Chủ Hào phải về coi trang trại chứ!

Ngược lại với phản ứng của cô Nguyên Hào sải bước đến bêngiường, cúi xuống ẵm cậu bé lên tay, trìu mến hứa:

- Chú s ẽ ở luôn với con nếu mẹ con đồng ý Thiên Hưng háohức hỏi ríu rít:

- M ẹ chịu không mẹ?

Lệ Vân đâm đầu chạy khỏi phòng, nói với lại:

Trang 16

- Hai chú cháu điên hết rồi!.

Cũng câu hỏi ấy nhưng Nguyên Hào đã lặp lại một cách trang trọnghơn, vào buổi tối hôm đưa Thiên Hưng từ bệnh viện về nhà

- Vân cho tôi được lo lắng cho hai mẹ con Vân suốt đời nhé

Thái độ của anh chân thành quá, ánh mắt của anh nồng nàn quákhiến người phụ nữ chao đảo Lần đầu tiên trong đời, cô chợt nhìn

rõ lòng mình Thì ra cô bỏ trang trại đi xa không phải để tránh miệngđời mà là chạy trốn bản thân mình

Đ em thật yên tĩnh, hương ngọc lan trong vườn thật ngọt ngàokhiến Lệ Vân bồi hồi khép mắt lại, rưng rưng trong suy tưởng Hạnhphúc đã dịu ngọt đậu bên vai cô sau chuỗi ngày tháng dài đắm chìmtrong bất hạnh Tại sao phải khép kín cửa lòng để chịu đựng sự tiếcnuối trong khoảng đời còn lại chứ?

Bên c ạnh cô, Nguyên Hào yẫn kiên nhẫn chờ đợi bằng gươngmặt của kẻ hiểu đúng những điều con tim đòi hỏi và biết mình phảilàm gì để đạt được mục đích

Khi đã yêu thì mọi trở ngại đều san bằng Mở mắt ra, Lệ Vân đápthật khẽ nhưng Nguyên Hào vẫn nghe thật rõ bằng cảm nhận từ tráitim:

- Nếu Hào đã nghĩ kỹ thì tôi không có gì e ngại nữa

Siết chặt đôi vai mảnh dẻ của cô trong vòng tay, Nguyên Hào nóigiản dị nhưng mạnh mẽ:

- Không có gì cản trở được chúng ta hợp thành một gia đình êm ấm.Mường tượng có ánh mắt hài lòng của Thiên Vũ dõi theo hai người

Trang 17

Nguyên Hào nhìn v ợ âu yếm hỏi:

- Mệt chưa em mình kiếm chỗ ngồi nghỉ nha?

Nhìn xuống chiếc bụng đã hơi lúp lúp, cô dịu dàng trả lời

- Chừng nào nhóc tì chưa quậy thì em chưa mệt

Nguyên Hào chưa kịp đáp lời thì hai cậu bé đã nhao nháo la lên:

- Con muốn ăn kem không đi nữa đâu!

L ắc đầu chịu thua, hai vợ chồng đưa con vào túp lều hình quekem xinh xắn với các bộ bàn ghế đủ màu vui mắt Cùng ngồi xuống,chờ được phục vụ có tiếng ồn ào bên ngoài xen lẫn tiếng trẻ conkhóc khiến Nguyên Hào phải bước ra ngoài xem thử

Lát sau, anh trở vào bảo vợ bằng vẻ mặt thương cảm:

- M ột đứa bé gái bị lạc mẹ đang khóc khan tiếng ngoài đó Bảo

vệ đã đưa về văn phòng chờ phát loa tìm người thân Bản năng củangười mẹ khiến Lệ Vân choàng tay ôm các con vào lòng để che chởcho khỏi bị lạc mất

Ă n kem xong, cả gia đình lại kéo nhau tham quan hội chợ chođến tối mới về Ra đến cổng bao vệ, thấy đứa bé gái bị lạc đứngđằng trước với vẻ mặt buồn hiu, trên tay cầm túi bánh kẹo mà không

hề đụng tới - chắc là chưa có người thân đến đón Nguyên Hào nảylòng thương xót, bước đến gần dịu dàng hỏi:

- Con tên gì? Nhà ở đâu, để chú đưa về giùm, chịu không?

Mắt chớp chớp rồi cô bé òa khóc, nói tức tưởi:

- Con là bé Ti Nhà xa lắm, con không nhớ được

Người bảo vệ nói xen vào:

- T ụi tôi đã hỏi đủ mọi cách mà vẫn không tìm được chỗ ở Kiểu

này chắc phải gởi đỡ vô tlung tâm xã hội chứ làm sao để đây được

Ký ức ấu thơ vụt hiện lên trong đầu Nguyên Hàokhiến anh có sự đồng cảm với cô bé Cúi xuống xoa đầu đứa bé tộinghiệp, anh hỏi thật nhẹ nhàng:

- Con chịu ở với chú không?

Dường như tìm được niềm tin nên cô bé gật đầu thật mạnh Quaynhìn vợ, Nguyên Hào cất tiếng hỏi:

- Mình t ạm nuôi bé Ti nha em?

Lệ Vân gật đầu không chút đắn đo:

- Được thôi Nhà mình rộng mà Thiên Hưng Thiên Hoàng cũng thích

có em gái để chơi nữa:

Trang 18

Nguyên Hào vui vẻ nói với người bảo vệ:

- Làm ơn cho tôi gặp giám đốc khu triển lãm này, để bàn việc xinnhận đứa bé về chăm sóc trong lúc chờ người nhà đến nhận

Khoảng nửa tiếng sau, Nguyên Hào hân hoan nắm tay bé Ti - giờđây đã trở thành một thành viên trong gia đình – cùng trở về trangtrại

Cả nhà anh ríu rít nói cười suốt đường đi nên không hề trông thấyánh mắt oán hận của một phụ nữ dõi theo họ từ trong hội chợ đãkhá lâu

Đoàn người xuống khỏi dốc thung lũng từ lâu mà người phụ nữ vẫnnhìn theo không đứt Cô ta nghiến răng, thốt lên đầy oán hận:

- Đồ tồi Tôi thù các người suốt đời

Đáp lại câu réo gọi ỉ ơi ấy bằng tiếng ừ dịu dàng, một cô gái mảnhmai xinh đẹp từ trong nhà đi ra vườn, đến bên người vừa gọi, nóivới nụ cười trên môi:

- Gì đó Thủy Phụng? Mẹ với vú Xoan mà thấy em đang bò lê ngoàiđây thì không tha phạt đâu nhé

Thủy Phụng lúc lắc mái tóc tém so le cười đắc chí:

- Tới lúc hai người ra thì em đã biến vô phòng tắm rửa, thay đồ sạch

lấm lem đất cát đầy người, Cát Đằng bật cười đe dọa:

- ''Đi đêm có ngày gặp ma'' đó!

Thủy Phụng rùn vai, chun mũi tỏ ý ''khô ng đời nào'' rồi giơ con sâuđang ngo ngoe trên tay lên cao cho chị xem, cười tít mắt:

- Em tính nhét cái này vô giường anh Ba cho ảnh sợ hết hồn, khỏi ỷ

ở nước ngoài về lên mặt với mình hoài

Cát Đằng tròn mắt:

- Không chơi kiểu này được đâu!Anh Ba đâu có gì quá đáng mà emphá anh sát ván chứ?

Thủy Phụng bỉu môi:

- Người Việt mà không biết ăn mắm, thấy sầu riêng thì bịt mũi làchơi không được

Cát Đằng lắc đầu chép miệng:

- Tại ba mẹ gởi ảnh qua Anh từ nhỏ nên ảnh quen lối sô ng Tâyphương chứ không cố tình làm bộ làm tịch đâu

Trang 19

Th ủy Phụng xịu mặt, hờn dỗi:

- Sao chị bênh ảnh dữ vậy? Anh Hai nghe được sẽ buồn cho coi.Cát Đằng bối rối:

- Em kỳ quá! Người nào cũng là anh hết

Thủy Phụng nheo mắt, kéo dài giọng lém lỉnh:

- Anh nào cùng là anh, nhưng em gái với em yêu lại khác

Cát Đằng nhoài người tới bụm miệng Thủy Phụng lại, nói giọng nhưmuốn khóc đến nơi:

- Ch ị năn nỉ em mà Phụng, đừng nói bậy, kỳ lắm

Thủy Phụng chỉ lắc người một cái là vuột ra, truy hỏi tới cùng:

- Chị thích làm chị Tư hay chị dâu của em?

Cát Đằng xua tay ngồi phệt xuống băng ghế đá, đáp bằng giọngkín kẽ:

- Lúc nào ch ị cũng muốn làm chị của em và là con của ba mẹ.Thủy phụng ngúng nguẩy:

- Chị khôn thấy mồ? Trả lời vậy cũng như không

Hai chị em giằng co qua lại không để ý là có người đến gần Cho tớikhi anh chàng hắng giọng thì mới giật mình nhìn lên

Th ủy Phụng lí lắc bắt bẻ:

- Chỗ đàn bà phụ nữ sinh hoạt đàn ông tới chi vậy?

Chàng trai không vừa đáp lại

- Biển cấm chỗ nào sao anh không thấy?

Thủy Phụng lẹ làng kéo người còn lại vô làm đồng minh:

Anh t ức giận trừng mắt hét lên:

- Lại bày trò gì nữa vậy nhỏ? Không sợ ăn cốc hả?

Trang 20

Vừa nói anh vừa cong ngón tay ra dấu đe dọa Thủy Phụng khôngnói gì mà đâm đầu chạy tuốt vô nhà, miệng la inh ỏi:

- Ba ơi, anh Ba ăn hiếp con! Anh Hai ơi, cứu em với!

Thiên Hoàng không còn biết đối phó thế nào với nhỏ em oái oămnày nữa, đành lắc đầu chịu thua, theo cô đi vào trong

Cát Đằng đang chơi piano, Thiên Hưng nhẹ chân đến đứng saulưng cô, cất tiếng khen:

- B ản Sonade này em đàn hay quá Ở ngoài không biết cứtưởng là nhạc hòa tấu phát từ đĩa chứ

Cô gái ngưng đàn ngay lập tức, đứng lên nhìn anhvới vẻ ngượng ngùng, ấp úng

- Anh Hai v ề sớm vậy? Ở công ty hôm nay không có việc à? Thiên Hưng cười cởi mở:

- Lúc nào cũng có việc, có muốn làm hay không thôi

C ăt Đằng có vẻ căng thẳng không yên, cô vội vã bảo anh:

- Em lên lầu tưới cây cho ba Mẹ có hỏi thì anh Hai nói giùm em Côchạy nhanh lên lầu tim đập mạnh như vừa chạy đua xong

Gặp vú Xoan trên sân thượng, cô đứng lại một chút cho vẻ mặt bìnhthường trở lại rồi mới xách bình tưới hoa

Vú Xoan đang rà tay thăm mấy nong củ cải phơi khô, liếc sang côhỏi nhỏng

- Thiên Hưng về,chưa hả Cát Đằng?

Cô gái giật mình, tưởng như bà nhìn thấu tâm trạng của cô hiện tại

là đang lánh mặt anh nên im lặng một lúc rồi mớ trả lời được

- D ạ mới về Đang ở dưới nhà đó

Vú Xoan có vẻ không hài lòng, bảo cô:

- Sao không chờ dọn cơm cho nó ăn luôn, mà lại lên đây?

Thái độ nín nhịn của cô gợi lòng thương của vú Xoan, bà địu giọng:

Trang 21

- Thiên H ưng bệnh từ nhỏ, không được xông xáo khỏe mạnhnhư Thiên Hoàng nên phải chăm lo nó kỹ hơn chứ vú không khókhăn gì đâu Con ở nhà này từ nhỏ tới lớn, cả gia đình coi con nhưruột thịt, chắc con hiểu điều này mà.

Cát Đằng đáp nhỏ:

- D ạ hiểu Vú Xoan hài lòng, giục cô:

- V ậy xuống dọn cơm ăn chung với nó đi!

Xuống nhà dưới, Cát Đằng bảo chị Bê nấu bếp:

- Bữa nay chị ăn trước với anh Hai, chị sắp giùm em nha!

Chị Bê gật đầu, nói với vẻ hiểu biết:

- Ông bà chủ với cậu Ba đi công chuyện hết rồi Cô út cũng đi coiphim với bạn Nhà còn hai người cô ăn vởi cậu Hai luôn đi chứ chờ

gì nổi

Cát Đằng vừa xếp chén đũa lên mâm, vừa nói:

- Em thích đủ mặt cả nhà ăn mới vui

Chị Bê cười ranh mãnh:

- Không gian của hai người ấm cúng hơn chứ

Cát Đằng nhìn sững chị, hỏi giọng thảng thốt:

- Chị nói kỳ quá Tụi em là anh em mà

Chị Bê lắc đầu dài giọng

-Thôi đi cô ơi! Cô là con nuôi chứ đâu phải con ruột Cậu Haithương cô ai cũng biết Ông bà chủ đồng ý thì địa vị của cô trongnhà này sẽ vững như bàn thạch, còn lo gì nữa

Cát Đằng mở to mắt, máy môi muốn cãi lại nhưng chẳng hiểunghĩ sao lại cúi mặt làm thinh, lẳng lặng múc thức ăn ra tô, tỏ thái độkhông hưởng ứng câu chuyện nữa

-Chị Bê thấy tình hình không êm, vội xuýt xoa cải chính

- Tôi không có nhiều chuyện đâu! Tại bữa kia tôi tình cờ nghe ông

bà chủ nói chuyện này nên mới biết đó,

Cát Đằng làm lơ, rắc tiêu lên tô canh rồi bao chị:

Chị bưng mâm cơm lên giùm em Em rửa tay rồi lên sau

Cô ch ần chừ khá lâu dưới bếp, cho đến lúc không thể kéo dàithời gian hơn được nữa mới chậm chạp đi lên Suốt bữa ăn, cô giữ

ý nói rất ít mà ăn cũng nhỏ nhỏ, hầu như tập trung mọi giác quan đểghi nhớ và phân tích từng cử chỉ, lời nói của Thiên Hưng

Trang 22

Chàng thanh niên hoàn toàn vô tâm tr ước cô em gái nuôi, anhnói cười rạng rỡ, luôn tay gắp thức ăn vào chén Cát Đằng, ân cầnchăm sóc cho cô từng ly từng tí Rõ ràng là chỉ có hai người vớinhau thì anh bộc lộ tình cảm dễ dàng hơn là đủ mặt cả gia đình Chính vì v ậy mà Cát Đằng có đủ cơ sở để khẳng định điều mọingười vẫn bóng gió nhắc đến mấy lúc gần đây là có thật Ba mẹ nuôimuốn cô làm vợ Thiên Hưng

Linh c ảm của người thiếu nữ đã khiến cô lờ mờ nhận ra sự thayđổi trong cách đối xử của người anh nuôi với mình Vì vậy mà cô cốtránh né anh Nhưng liệu sẽ tránh được bao lâu khi cả hai cùngsống chung một mái nhà

Cát Đằng tự hỏi cô có được quyết định số phận của mình không haymãi mãi chỉ là sợi dây leo bám lấy kẻ khác như cái tên của cô?

Trang 23

- C át Đằng nghe tôi nói rồi hãy đi!

Càng nge gã thanh niên gọi, Cát Đằng càng đi nhanh Cô thầm tiếcsao đoạn đường ra chợ lại vắt ngang qua nhà cái tên Lâm đai nhưđỉa đói này chứ? Từ hồi đi học, hắn đã làm cô phát sợ Đến lúc nghỉhọc mới thở phào nhẹ nhổm, ai dè tới giờ vẫn chưa thoát nạn!

Bữa nay chị Bê mắc làm mứt phụ mẹ nên cô mới xách giỏ đi chợ.Sao hắn lại có cặp ''thiên lý nhãn'' chĩa ngay cô trúng phóc vậy chứ?Lâm đã nhào ra chặn trước mặt cô hắn nhì với ánh mắt si mê:

- Lâu lắm rồi mới gặp nhau Lâm mời Cát Đằng đi uống cà phê nhé

Cô gái lắc đầu lia lịa:

- Tôi không rảnh! Làm ơn tránh đường cho tôi đi Xách giỏ nặng lắmLâm lập tức giằng chiếc giỏ trên tay cô xăng xái:

- Để Lâm xách cho Lám đưa Cát Đằng về nhà nha?

Cát Đằng giựt giỏ lại Cô ít khi lớn tiếng nhưng bây giờ phải khoặnmặt cho gã liều lĩnh này sợ:

- Để cho tôi yên! Người không biết lịch sự chút nào! Lâm vẫn trơtrơ, dẻo miệng năn nỉ

- Tại Lâm thương Cát Đằng mà

Đúng lúc đó có tiếng xe máy rồ mạnh sát bên hai người, rồi giọngThiên Hoàng cất lên:

- Lên xe đi Cát Đằng Trưa nắng rồi, đi bộ chịu gì nổi

Cát Đằng mừng quýnh, quên cả dè dặt, ngồi lên yên sau, hối anh:

- Chạy lẹ đi anh!

Đời nào Lâm lại chịu mất mặt trước gã trai khác dễ dàng như vậy,anh chàng hậm hực níu xe lại gằn giọng hỏi:

- Anh là ai mà xen vô chuyện của tôi chứ

- Thiên Hoàng cười vang, rồ mạnh ga cho xe vọt lên bỏ anh chàngghen ẩu ngỡ ngàng, nói vọng lại:

- Mu ốn theo đuổi cô gái nào thì nhớ dò xét xem cô ta có ngườiyêu chưa nhé Sau lưng anh, Cát Đằng giãy nảy:

Trang 24

- Anh Ba kỳ ghê, nói vậy người ta hiểu lầm chết!

Thiên Hoàng vặn lại:

- Hiểu gì thì hiểu, miễn đừng làm phiền em nữa là được Hayem sợhắn không theo đuổi em nữa?

Cát Đằng giân đỗi:

- Đời nào em chịu ưng hắn chứ!

Thiên Hoàng nhún vai nói với vẻ phớt đời:

- Vậy là đạt yêu cầu rồi Em còn trách anh gì nữa?

“ Ừ nhỉ!'' Cát Đằng ngẩn người trước sự thật đơn giản ấy Cô đãgiũ bỏ được cái đuôi lẵng nhẵng suốt mấy năm nay, lẽ ra ăn mừngmới đúng, thế mà lại có cảm giác khó chịu Ai bảo Thiên Hoàng cốtình lập lờ nhận là người yêu của cô làm chi? Niềm vui thế màkhông trọn vẹn Không nghe cô nói gì, Thiên Hoàng quay đầu lại hỏibằng giọng thật tự nhiên như chưa hề có chuyện tranh cãi nào giữahai người:

- Sao em không l ấy xe đi cho nhanh mà lội bộ mệt vậy?

Cát Đằng bẽn lẽn thú nhận:

- Em không biết chạy xe máy Thiên Hoàng cười to đầy thú vị:

- Vậy là em có số làm bà chủ, đi đâu thì có tài xế đưa đón Cát Đằngxịu mặt:

- Em không có phước vậy đâu Không ăn mày là may rồi:

Nhận ra sự vô ý của mình khi đề cập đến vấn đề tế nhị này.ThiênHoàng nhanh chóng lái sang chuyện khác

- Hồi anh đi du học, em còn nhỏ xíu chắc đâu còn nhớ nhiều về anh,đúng không?

Nói xong anh c ười to đầy thích thú Nhìn mặt anh lúc này, CátĐàng nhớ đến hình ảnh người anh nuôi mười năm trước nghịchkhông ai bằng nhưng rất chiều cô Nếu Thiên Hoàng không đi xa thì

Trang 25

tình thân giữa anh và cô chắc chắn sẽ thắm thiết hơn giờ nhiều chứkhông dè dặt giống hai kẻ mới quen như thế này đâu.

Nhờ khơi gợi lại ký ức mà cả hai cảm thấy thân thiết trở lại CátĐằng tủm tỉm cười, trả lời lại:

- May là lúc đó anh không bay theo em Nếu không, bây giờ sẽ cótới hai chú Cuội ngồi gốc cây đa chứ không phải một

Thiên Hoàng cười chảy nước mắt:

- Em không hiền như người ta tưởng đâu, cô bé à ''Tầm ngầm đâmchết voi'' đó

- Em không dám đâu! Anh làm vậy thì xe không người điều khiển

sẽ lăn quay ra đất Khi đó kẻ hứng chịu thương tích nặng nề nhất sẽ

là em - kẻ ngồi đàng sau không hề biết chạy xe

Thiên Hoàng lắc đầu liên tục:

- Anh ch ịu thua em rồi Vậy mà nhỏ Thủy Phụng theo hăm heanh khô ng được ăn hiếp em Sự thực rành rành trước mắt là anh

đã thua không đường gỡ rồi

Cát Đằng cười khúc khích:

- Anh không nói thì đâu ai dám đụng chạm đến anh chớ

Thiên Hoàng vờ nói giọng sợ sệt:

- Anh đã biết thân rồi Từ giờ không dám chọc tổ ong vò vẽ để khỏi

bị đốt nữa

Cát Đằng phụng phịu:

- Em không phải là ong đâu nhé!

Xe dừng trước cổng nhà mà nụ cười vẫn còn trên mặt hai ngườichưa tan, chứng tỏ họ vừa có quãng thời gian bên nhau thật vui vẻ Đứng trên ban công nhìn xuống, Thiên Hưng bỗng đau nhói lòng.Anh quay vội vào nhà như chạy trốn cảnh tượng trước mắt

Ăn cơm tối xong, Thiên Hoàng lên tiếng rủ rê mọi người:

Trang 26

- Mình đi coi chương trình ''Sắc màu Tây nguyên'' ở Nhà Văn hóatỉnh nhé! Có ca sĩ thành phố và hải ngoại biểu diễn nữa.

Th ủy Phụng là người hưởng ứng nhiệt tình nhất, cô vỗ tay đômđốp reo lên:

- Hoan hô! Bữa nay em thấy anh Ba dễ thương thiệt đó

Thiên Hoàng bắt bí:

- Vậy hồi nào tới giờ là dễ thương giả hả?

Cô nh ỏ chớp lia mắt, cười hì hì:

- Không phải giả mà là chưa đủ độ Bà Lệ Vân bật cười, nhìn con:

- Người chứ có phải rượu đâu mà đòi đúng độ Thủy Phụng vẫn cãileo lẻo:

- Người còn dễ say hơn rượu đó mẹ Lần này thì cả Thiên Hưng lẫnThiên Hoàng đều kêu lên:

- Nh ỏ này ''vụng chèo khéo chống'' rồi

Thủy Phụng quay sang cha tim đồng minh

- Hôm trước ba nói với con như vậy, đúng không ba?

Ông Nguyên Hào g ật đầu công nhận:

- Ừ, ba có nói

Bà Lệ Vân lườm chồng:

- Bày đặt cho con không hà!

Ông Nguyên Hào cười to:

- Đâu có! Tại hôm trước hai cha con nghe nhạc, tới bài ''Tình như lyrượu đầy không có ai cùng cạn '', nó thắc mắc nên anh giải thíchnhư vậy đó Cả nhà cùng cười vang, ngay cả Cát Đằng là người kínđáo nhất cũng phải tũm tỉm

Th ủy Phụng giậm chân bành bạch, la lên:

- Mọi người xúm lại chọc quê tui hả? An gian quá đi!

Th ấy nước mắt đã chạy vòng quanh mi, tất cả tự giác nín khe, ai

cũng biết cô út này rắn mắt nghịch ngợm như con trai nhưng đụngchuyện thì nhõng nhẽo không ai bằng

Ông Nguyên Hào hắng giọng:

- Tụi con muốn xem ca nhạc thì chuẩn bị đi cho sởm Loanh quanhhoài là trễ giờ đó

Hiểu đây là cách dãn hòa khéo léo của ba mình, không ai bảo ai tất

Trang 27

cả đều đứng lên đi về phòng sửa soạn

M ấy anh em xuống cùng lúc, thưa cha mẹ rồi ríu rít kéo nhau đi.Bốn người hai chiếc xe, lại phát sinh vấn đề Thiên Hưng, ThiênHoàng cùng lên tiếng một lúc:

- Cát Đằng để anh chở

Cô gái h ết nhìn người nọ lại ngó sang người kia, chân thì đóngđinh xuống mặt đất miệng không thốt nên lời Còn hai anh em thìđưa mắt nhìn nhau với vẻ khó xử Chỉ có Thủy Phụng là đứng ngoài

lề và cũng chỉ mình cô nàng là kẻ giải quyết sự việc ổn thỏa nhất.Níu tay Thiên H ưng Thủy Phựng nhõng nhẻo:

- Em đi với anh Hai à Anh Ba chọc em hoài, không thèm chơi vớiảnh nữa Mắt tối lại nhưng Thiên Hưng vẫn chiều em gái, gật đầuđáp gọn:

- Lên xe đi!

Chiếc trước, chiếc sau nối đuôi nhau lướt khỏi cổng Đứng ở cửanhìn theo các con, bâ Lệ Vân quay quạ hỏi chồng với giọng thắcmắc:

- Sao Cát Đằng không đi vớ Thiên Hưng chứ?

Ông Nguýên Hào khoát tay:

- Ai chở cùng vậy thôi Anh em tụi nó chứ ai xa lạ

Bà L ệ Vân phật ý, nguýt dài:

- Nói chuyện với anh tức chết được! Anh không thấy gì sao?

Ông Nguyên Hào tỏ ý ngạc nhiên:

Bà Lệ Vân không đồng ý, mặt kém vui:

- Con nuôi với con ruột lấy nhau có gì sai chứ Nhiều trường hợpcòn tréo ngoe hơn nữa kìa

Ông Nguyên Hào có vẻ chột dạ, vội xua xoa:

- Tùy em thôi Anh luôn coi Cát Đằng như con ruột Sau này thành

Trang 28

con dâu thì tình cảm vẫn vậy chứ chẳng có gì thay đổi

Bà Lệ Vân vui hơn, nhẹ nhàng bảo chồng:

- Thiên H ưng từ nhỏ đã thụ động hơn Thiên Hoàng Nó sống nộitâm nên thiệt thòi hơn kẻ hoạt bát Thiên Hoàng được du học thìmừng rơn Còn nó vừa nghe phải đi xa nhà đã ôm mẹ khóc ròng rãmấy ngày trời, rốt cuộc ở lại Việt Nam để em nó tha hồ vùng vẫy xứngười Em thương mổi đứa một cách, nhưng với Thiên Hưng thì emphải nặng lòng lo toan hơn

Ông Nguyên Hào nhìn vợ bằng ánh mắt thương yêu dạt dào nhưthuở ban đầu, âu yếm đáp:

- “L ệnh ông không bằng công bà'' mà Em muốn gì anh cùngchiều hết Mắt long lanh hồi tưởng chuyện xưa, bà Lệ Vân nói thậtngọt:

- Lúc nào em cũng tôn trọng ý kiến anh ''Đồng vợ đồng chồng tátbiển Đông cũng cạn'' mà

Ông Nguyên Hào nheo m ắt cười hóm hỉnh

- Nhưng có một chuyện anh chắc chắn em sẽ không chiều anh đâu

Bà Lệ Vân nghi ngờ:

- Anh muốn gì đây?

Ông Nguyên Hào cười to:

- Muốn lập phòng nhì đó Ngay lập tức, bà chồm qua nhéo mạnh vaiông, nghiến răng:

- Thử đi rồi biết!

Dịu dàng đỡ tay vợ trong tay mình và siết chặt thật nồng nàn, ngọnlửa đam mê vẫn đầy ắp trong mắt, người đàn ông thì thầm bên taivợ:

- Anh đã thử một lần rồi, bị trói chân suốt đời luôn đó

Một nụ hôn ngọt lịm như mật đậu lên má người phụ nữ hạnh phúc ''Chúa' ơi! May mà mấy đứa nhỏ đi hết rồi!''

-PHẦN 3

Hoàng ngay sau lưng:

Trang 29

- Để anh tưới giùm cho!

Giấu vội chiếc bình ra sau lưng, cô gái ấp úng:

- Em làm được rồi Anh Ba không ra công ty hả?

Thiên Hoàng lắc đầu:

- Đã có anh Hai phụ ba rồi Anh ở nhà coi sổ sách cho quen, chờ

mở chi nhánh dưới Sài Gòn thì anh xuống coi

Cát Đằng khẽ gật đầu Cô ngầm hiểu qui luật bất thành văn tronggia đình là tránh tối đa sự va chạm giữa hai anh em trai Cũng với lý

do tương tự như thế nên cô rất giữ ý trong cách đối xử với mọingười dù được cả gia đình thương yêu như ruột thịt

Cô cứ lẳng lặng làm việc của mình Còn Thiên Hoàng thì ngồi lênthành hồ cá, lem lém gợi chuyện

- Em không định học tiếp lên đại học sao Cát Đằng?

Cô gái trả lời với vẻ mặt không vui không buồn

- Em dốt quá, học chữ không vô Thà ở nhà theo mẹ học nữ cônggia chánh còn hơn

Thiên Hoàng kêu lên đầy bức xúc:

- Anh không tin Có phải ba mẹ không thích cho em học thêm không.Quay quay lại nhìn thẳng vào mắt anh, lần đầu tiên Cát Đằng tỏ thái,

độ nghiêm lạnh với người đối thoại:

- Anh đừng suy diễn nhiều quá! Ba mẹ đối xử rất công bằng vớimọi đứa con Đâu phải vao đại học là con đường tiến thân duy nhất.Học nghề cũng thành đạt được vậy Em may vá, làm bánh lành nghềthì sau này cũng làm bà chủ như ai

Thiên Hoàng b ị hẫng, đành nói xuôi theo cô:

- Em nói đúng Anh xin lỗi

Mắt dịu lại, Cát Đằng đáp:

- Anh em trong nhà mà l ỗi phải gì

Nói xong, cô ti ếp tục tưới hoa, không nhìn gì đến chàng trai nữa

Dù vậy Thiên Hoàng không nản lòng, vẫn kiên trì ngồi ngắm cô làmviệc với tất cả sự thú vị.Cô em nuôi này có nhiều nét độc đáo cuốnhút sự quan tâm của anh hơn những người con gái khác Tuy bềngoài kín đáo khép nép nhưng bên trong rất cứng cỏi, không dể aitac động Bằng chứng rõ ràng nhất là vấn đề trao đổi vừa rồi- Anh

có nói gì đi nữa thì cô vẫn nhất quyết giữ vững lập luận của mình

Trang 30

Thiên Hoàng cảm thấy Cát Đằng đã không nói thật lòng mình,nhưng anh chẳng có cách nào biết được sự thật từ miệng cô.

''Không đi đường thẳng được thì phải đi đường vòng thôi'' Anh

tự nhủ lòng Khóng hiểu sao càng lúc anh càng quan tâm đến cô emnuôi và khát khao muốn được biết những việc liên quan đến cô càngnhiều càng tốt Thiên Hoàng là người chưa hề biết lùi bước trướckhó khăn

Bu ổi chiều, trên cao nguyên lồng lộng gió Cát Đằng ngồi bó gốitrên thành hồ cá, tay cầm thanh que nhỏ vạch vạch lên mặt nước đểmấy chú cá ngờ nghệch tham mồi ngóc miệng lên đớp làm nổinhững bọt sóng lăn tăn

Cô đang chăm chú để hết tinh thần vào trò chơi thầm lặng này thìbỗng giật mình, loạng choạng suýt té vì tiếng gọi của Thiên Hoàngsau lưng:

- Sao không xu ống nhà chơi mà trốn lên đây thui thủi một mìnhvậy Cát Đằng không quay lại, thờ ơ đáp:

- Em không thích chỗ đông người

Thiên Hoàng đi vòng ra trước mặt cô hỏi tiếp với vẻ ngạc nhiên:

- Bạn của Thủy Phụng đến mở party chứ có ai xa lạ mà em ngại?Cát Đằng vẫn lắc đầu:

- Ồn ào lắm, em không chịu được

Thiên Hoàng chép miệng, tỏ ra tiếc rẻ:

- Uổng công quá! Lâu lắm mới có dịp ba mẹ đi Sài Gòn để bạn bèkéo đến chơi thoải mái, vậy mà em không chịu dự dàn hát, diễn tròvui ơi là vui!

Cát Đằng lạnh nhạt:

- Vui thì anh cứ tham gia Lên đây làm gì rồi thở than tiếc nuối?Thiên Hoàng nhún vai:

- Không thấy em nên anh chạy đi tìm, có gì phải tiếc chứ

Không hiểu lời bày tỏ của anh có làm Cát Đằngcảm động chút nào không, nhưng giọng cô có vẻ dịu lại ;

- Cám ơn anh, nhưng em thích được yên tịnh một mình hơn Thiên Hoàng cười to:

- Đây là lời đuổi khéo có phải không?

Cát Đằng im lặng Thiên Hoàng cũng không đi Anh đột ngột hạgiọng ra vẻ bí mật:

Trang 31

- Nếu em không thích đông người thì mình kiếm chỗ vắng vẻ đi chơicho thoải mái nha?

Cát Đằng cảnh giác lắc đầu từ chối:

- Không đâu thoải mái bằng nhà mình Em không đi đâu hết

Thiên Hoàng xua tay:

- Anh không có ý định dụ dỗ em đi vào con đường tội lỗi gì đâu mà

em lo Anh chỉ muốn rủ em ra sau vườn tập chạy xe máy thôi

L ời đề nghị của anh đơn giản và hợp lý đến độ Cát Đằng đâm ranghi ngờ không hiểu có ẩn chứa cái gì đằng sau không? Bởi thế mà

cô chùng chình không vội trả lời ngay

Thiên Hoàng kiên nhẫn lặp lại yêu cầu:

- Tranh thủ lúc vắng người, anh tập cho em chạy xe để em đỡ bị phụthuộc người khác Khoảng một hai bữa là em rành thôi

Cát Đằng dã bị anh thuyết phục Dù không muốn so sánh nhưngtrong đầu cô vẫn hiện lên nét mặt không hài lòng của Thiên Hưnglúc trước - khi cô rụt rè nhờ anh tập cho cô chạy xe Cô còn nhớnhư in câu nói của anh khi đó:

- Nhà mình s ẵn xe, sẵn tài xế, em cần gì phải tập chạy xe? Đigần thì có anh đưa đón Anh không thích thấy em giống Thủy Phụngsuốt ngày nghễu nghệnh trên xe, đi dông dài hết nhà bạn gái lạ! tớibạn trai Ở tuổi mười bảy thơ ngây, Cát Đằng chưa hiểu hết baophức tạp trong quan hệ nam nữ, nhưng lòng tự trọng đã ngăn côkhông mở miệng vòi vĩnh thêm nữa và yên phận với những quyềnlợi mà một đứa con nuôi được hưởng Rồi theo thời gian cô dầnhiểu ra tình cảm Thiê n Hưng dành cho mình và biết tên gọi của nó

là ''sự chiếm hữu''

T ừ đó cô cũng hiểu lý do khiến mẹ nuôi ngần ngừ không muốn

cô vào đại học Bà nuông chiều Thiên Hưng, biết anh không thích cô

ra ngoài xã hội nên

g ợi ý cô ở nhà lo nội trợ Cô không hề giải thích với ai nguyênnhân không thi đại học của mình kể cả ba nuôi là người thương cônhất nhà

Hôm n ọ, Thiên Hoàng vô tình chạm phải nỗi đau này làm côbuồn suốt mấy ngày Bao ý nghĩ ùa về làm cô chao đảo, bỗng dưngCát Đằng nảy sinh một ước muốn mãnh liệt là bứt phá khỏi lởp vỏ

Trang 32

cam chịu thường lệ để sống thực với mình ít ra cũng là lần này,thoát sự kiềm chế của người khác.

B ằng động tác dứt khoát, cô gật mạnh đầu, bảo anh:

- Mình đi thôi!

Thiên Hoàng cười toe toét, nhanh nhẹn phóng ba bước một xuốngthang lầu, nói vọng lại:

- Anh lấy sẵn xe chờ em ở vườn sau nhé

Bị sự năng động của chàng trai lôi cuốn, Cát Đàng bất giác nhoẻncười, nét mặt rạng rỡ hẳn lên xua đi mọi trầm mặc hằng ngày

Ngồi trên chiếc Dream màu nho cũ của ông Nguyên Hào, ThiênHoàng nói luôn ngay khi cô vừa xuất hiện:

- Em mới tập xe chạy chiếc này là vừa Đừng ham xe đời mới, khó

chạy lắm Nhìn chiếc xe, Cát Đằng lúng túng:

- Điều khiển xe bằng cách nào hả anh?

Thiên Hoàng ngồi xích ra sau, chỉ lên trước ra hiệu:

- Em ngồi lên đây, để anh chỉ cách chạy

Cát Đằng hoang mang hỏi lại cho rõ:

- Anh ngồi sau lưng em hả?

Thiên Hoàng gật đầu:

- Dĩ nhiên!

Cát Đằng lắc đầu nói ỉu xìu:

- Thôi, em không tập đâu

Chỉ suy nghĩ một chút là Thiên Hoàng hiểu ngay nguyên nhân Anhvừa bực vừa buồn cười, lắc đầu than thở:

- T ập chạy xe thôi mà

Suy ngh ĩ một lúc rồi anh leo khỏi xe,bảo cô:

- Em cầm chắc tay lái nhé: Anh vịn yên sau giữ thăng bằng phụ em.Chiếc xe đảo qua đảo lại một lúc rồi chạy thẳng Thiên Hoàng luônmiệng nhắc:

- Giữ ga nhìn thẳng Sang số ủa, ủa! Em đạp lộn trả số lại rồi.Thắng lại đi! Anh nói chưa hết câu thì cô đã rồ mạnh tay ga làmchiếc xe vọt lên phía trưởc Rõ ràng là Cát Đằng không con điềukhiển được chiếc xe nữa

Không k ịp suy nghĩ, Thiên Hoàng phóng lên yên chụp lấy tay láirồi đạp mạnh thắng xe lại Chiếc xe rít két két quay ngang lại rồi lăn

Trang 33

kềnh ra đất vì thắng quá gắt Thiên Hoàng chỉ còn kịp ôm Cát Đằnglăn nhanh một vòng tránh xe đổ ập lên người chứ không giữ được

xe khỏi ngã

Đang đau ê ẩm cả người vì cú ngã khá mạnh, Cát Đằng chưa kịpđứng lên thì chợt nghe tiếng Thiên Hưng la to đầy giận dữ:

- Hai ng ười làm trò gì ở đây?

Thiên Hoàng buông vòng tay đang ôm cô ra, đáp lại:

- Em tập cho Cát Đằng chạy xe chứ làm gì đâu

Gi ọng Thiê n Hưng càng lúc càng khích động:

- Mọi người ở hết trong kia, tại sao em la đây?

Đứng thẳng người dậy, Thiên Hoàng nói giọng bất bình:

- Không thích trong đó thì ra đây chứ sao!

Thiên Hưng giận run, chỉ tay vào mặt em trai, lắp bắp:

- Có thích chơi nổi thì ở một mình đi, rủ Cát Đằng theo làm gì? ThiênHoàng cứng cỏi trả lời:

- Ngồi một mình buồn lắm

Mặt tái mét, Thiên Hưng quay sang Cát Đằng, hỏi gặng:

- Có thật là em thích ngồi riêng với nó không?

Ông Nguyên Hào ng ạc nhiên hỏi con gái:

- Tụi nó đi đâu hết rồi?

Thủy Phụng đáp cụt ngun:

- Không ai muốn ở nhà hết!

Bà Lệ Vân rầy con:

- Nói năng không dạ thưa gì hết vậy, Thủy Phụng

Thủy Phụng xiu mặt:

- M ấy ngày nay cái nhà này vắng tanh như chùa Bà Đanh Conmuỗi bay qua còn nghe tiếng Con không nói chuyện với ai được

Trang 34

nên quai hàm cứng ngắc, mở miệng không ra đó mẹ.

Bà L ệ Vân cau mày:

- Sao lạ vậy Ba mẹ đi Sài Gòn có mấy bữa mà ở nhà anh em gây gổrồi hả? Thủy Phụng ấm ức:

- Anh Hai với anh Ba giận nhau, không thèm ăn cơm chung Chị CátĐằng rút lên phòng cách ly với mọi người Còn mình con buồn muốnchết luôn: Ông Nguyên Hảo nghiêm giọng hỏi con:

- Tại sao tụi nó lại trâu trắng, trâu đen vậy? Cát Đằng liên quan gìđến chuyện này?

Th ủy Phụng ngập ngừng:

- Ba hỏi mấy anh chị thì biết

Bà Lệ Vân không hài lòng, nhìn con:

- Hỏi con thì con phải trả lời, không được đổ thừa cho ai hết

Ông Nguyên Hào kéo tay vợ ra dấu đừng làm căng rồi nhỏ nhẹ bảoThủy Phụng:

- Được rồi Chuyện đâu còn có đó Ba mẹ sẽ nói chuyện với mấy anhchị sau Bà vợ còn dùng dằng thì ông đã lôi luôn lên phòng Đóngcửa phòng lại, ông Nguyên Hào bảo vợ:

- Nó đã không muốn nói thì hỏi hoài cùng vậy thôi, ép buộc nó, nó kểlung tung còn mệt hơn nữa

Bà Lệ Vân ngồi xuống giường, thở dài với nét mặt ưu tư:

- Em đã linh cảm giửa Thiên Hoàng và Thiên Hưng thế nào cũng cóxích mích nên không muốn cho tụi nó ở gần, vậy mà vẫn khôngkhỏi

Ông Nguyên Hào t ư lự xoa trán:

- Hồi nhỏ tụi nó hòa thuận lắm mà sao càng lớn càng xa cách vậychứ

Bà L ệ Vân buồn bã lắc đầu không nói Người đàn ông thườnghời hợt hơn phụnữ, ít suy nghĩ sâu xa đên các vấn đề tế nhị ''conriêng, cơn chung” nên không tìm ra nguyên nhân, chứ bà thì đã lolắng chuyện này ngay từ đầu Do đó khi hai đứa con trai vừa lớn thì

bà đã tính toán tách Thiên Hưng, Thiên Hoàng ở riêng ra Khôngngờ vừa về ở gần đã xảy ra chuyện va chạm rồi

Thấy vợ lặng im không nói, ông Nguyên Hào cũng đăm chiêutheo.Thật lâu, ông mới khẽ khàng lên tiếng:

Trang 35

- Em có để ý lời kể của Thủy Phụng không? Cô vẻ như chuyện haianh em nó hục hặc với nhau có liên quan đến Cát Đằng nữa đó.

Bà L ệ Vân gật đầu:

- Không chỉ nghi ngờ mà em dám khẳng định điều ấy là có thật ÔngNguyên Hào hoang mang nhìn vợ:

- Làm sao em dám đoán chắc như vậy?

Bà Lệ Vân cười não nề:

- Dù gì em cũng là mẹ đẻ ra tụi nó kia mà

Câu nói của vợ khiến ông trầm lặng hẳn Nhìn bà bằng ánh mắt ưu

tư ông nói nhỏ:

- Không l ẽ việc đưa anh em nó về gần nhau là sai lầm sao?

Bà Lệ Vân mệt mỏi nhắm mắt lại:

- Em không muốn đưa ra nhận định gì lúc này Để tìm hiểu rõ sựviệc xem sao đã

Khi b ị kêu lên hỏi, chị Bê đã khai sạch không chừa một chữ (nếukhông muốn nói là còn thêm mắm dậm muối cho hấp dẫn), từ việctập xe đến lúc hai anh em gây gổ rồi sau đó tránh mặt nhau suốtmáy ngày nay

Cho người giúp việc xuống dưới nhà xong, hai vợchồng nhìn nhau đầy lắng ông Nguyên Hào đăm chiêu hỏi vợ:

- Thiên Hoàng mới về hơn một tháng mà đã có chuyện Lâu ngàychày tháng rồi còn ra sao nữa đây?

Bà Lệ Vân ngao ngán:

- Em bi ết Thiên Hưng ít nói nhưng khó chịu, hay xét nét CònThiên Hoàng phóng khoáng, thoải mái, ít quan tâm mấy chuyện lặtvặt, bởi vậy mà sinh chuyện hục hặc, lúc nhỏ hông sao nhưng lớnlên sẽ có nhiều điều không như ý, không dung hòa được Riêng vụnày, em thấy không ổn rồi Một đứa con gái mà đến hai thằng contrai vây quanh, u đầu sứt trán là đương nhiên

Ông Nguyên Hào h ết lắc đầu rồi lại thở ra:

- Phức tạp quá! Biết làm sao bây giờ?

Bà Lệ Vân đắn đo một lúc rồi dè dặt cất lời:

Cát Đằng chỉ có thể làm vợ một trong hai đứa con trai của mìnhthôi Em nghĩ mình nên thu xếp sởm chuyện này cho yên tâm,không thì sẽ nhức đầu dài dài mà tình em nó cũng mất hết tình cảm

Trang 36

Ông Nguyên Hào trầm ngâm:

- Nói thì được rồi nhưng thực tế sẽ ra sao? Cái gì cũng nhườngđược chứ tình yêu dễ gì nhường

Vuốt nhẹ những sợi tóc bạc bên thái đương chồng, bà Lệ Vân thủthỉ:

- Chỉ cần vợ chồng mình khéo dàn xểp thì đâu sẽ vào đó chứ khôngviệc gì phải dùng từ "nhường'' cho to tát

Ông Nguyên Hào nhìn vợ với vẻ băn khoăn:

- Em định thu xếp ra sao? Anh không muốn đứa nào bị tổn thươnghết Bà Lệ Vân dè dặt đáp

Thiên H ưng với Cát Đằng ở bên nhau từ nhỏ đến lớn dĩ nhiêntình cảm phải sâu nặng hơn Thiên Hoàng rồi Bà không nói hếtnhưng ông chồng vẫn hiểu Trầm gương mặt xuống, ông nói chậmtừng tiếng một:

Tình yêu là tín hiệu của trái tim phát ra khi chạm đúng tần số chứđâu phải đo bằng độ dài thời gian mà em lại đặt một phép thật đơngiản như thế

Ng ười phụ nữ đáp trong day dứt:

- V ậy anh muốn em phải làm sao?

Thiên Hưng đã tỏ ý yêu Cát Đằng trước lúc Thiên Hoàng về đây rồi

mà Em mới nói chuyện này vởi anh mấy ngày trước, anh nhớkhông?

Ông Nguyến Hào gật đầu nhưng vẻ mặt lơ đễnh chứng tỏ tâm tríđang để ở đâu đó Bâ vợ phật ý, kéo tay chồng

chứ

Trang 37

ch ẳng nhìn đến mũi kim chút nào Đến lúc đâm kim vào đầungón tay cô mới giật mình dừng lại Đang day day chỗ bị kịm đámcho máu ngừng chảy thì bà Lệ Vân đã bước vào phòng, ngồi xuốngcạnh cô, dịu dàng hỏ:

Ngồi từ sáng đến giờ mỏ lưng lắm phải không con?

Cát Đằng vội lắc đầu:

- Dạ, không sao

Bà Lệ Vân lại mỉm cười, thông báo tiếp

- Thiên Hưng đã lo xong thủ tục mở tiệm thêu cho con rồi Bắt đầutháng sau con đã có cơ ngơi riêng rồi đó Cố làm tốt công việc nhécon gái

Cát Đằng nhận ra trong từng câu nói của bà đều lồng ThiênHưng vào, nhưng sự lo toan chu đáo của bà vẫn khiến cô cảm động.Ngước nhìn bà với ánh mắt tràn ngập lòng biết ơn, cô đáp khẽ

M ẹ thương con quá! Con cám ơn ba mẹ thật nhiều

Bà L ệ Vân cười ngọt ngào:

Con cái trong nhà không lo thì lo cho ai Mẹ tin rằng con không baogiờ phụ lòng thương yêu của gia đình dành cho con nhất là ThiênHưng

''B ắt đầu rồi đây!” Cát Đằng vừa nghĩ đến đó thì bà mẹ nuôi đãnói tiếp:

- Thiên Hưng lo lắng cho con nhiều lắm con có cảm nhận đượckhông Hít mạnh một hơi dài để lấy can đảm, Cát Đằng trả lời:

- Con biết gia đình đối với con rất tốt Anh Hai là người anh rất chuđao từ xưa đến giờ

Vẫn giữ nụ cườỉ trên môi, bà Lệ Vân từ tốn:

- H ồi nhỏ là anh em nhưng lớn lên thì tình cảm đã khác đi rồi

Mẹ nuôi con từ nhỏ nên mến tay mến chân, không muốn con trởthành dâu con nhà người ta đâu Cứ ớ lại trong gia đình này thì thâncàng thêm thân Con nghĩ có đúng không?

Bà đã nêu thẳng vấn đề như thế, Cát Đằng chẳng có cách nào tránh

né được nữa Cô ngồi thẳng người lên, trả lời bằng giọng nghiêmtrang:

- Cho đến giờ con vẫn xem ba mẹ như ba mẹ ruột Anh Hai, anh Ba

và Thủy Phụng là anh chị em ruột của con

Trang 38

Trước sự bướng bỉnh ngầm của đứa con gái nuôi, bà Lệ Vân imlặng một lúc để sắp xếp ý nghĩ rồi mới thận trọng khuyên dỗ cô:

- Con v ới Thiên Hưng có thuận lợi là ở bên nhau từ nhỏ đến lớnnên tình cảm sâu nặng hơn người khác Thiên Hưng đã nói với mẹrằng nó muốn cưới con Con nghĩ sao hả Cát Đằng?

Cát Đằng im lặng Không khí đặc quánh lại Bà Lệ Vân kiên nhẫnchờ câu trả lời của cô bằng cách cầm kim thêu tiếp phần bỏ dở bannãy

M ột lúc lâu sau, Cát Đằng hỏi giọng nhẹ tênh:

- Con nên hiểu đây là lời đề nghị hay như một sự bắt buộc?

Bà Lệ Vân cười gượng:

- Người trong gia đình làm sao có chuyện bắt buộc hả con? Mọichuyện nên giải quyết trên tinh thần tự nguyện mới vui vẻ dược chứ.Cát Đằng đáp dịu dàng nhưng thẳng thắn:

- Vậy thì con xin mẹ cho con thời gian để suy nghĩ

Bà L ệ Vân đành gật đầu:

- Con cứ suy nghĩ kỹ càng, nhưng mẹ mong rằng những gì mẹ nớivới con hôm nay sẽ không bị con bỏ qua

Bầu trời hôm nay dường như rất u ám đối vớlCát Đằng

Thiên Hoàng đang chơi game trên vi tính thì ông Nguyên Hào dứngngoài cửa nhìn vào hỏi to:

- Con mu ốn đi uống cà phê với ba không?

Thiên Hoàng ngừng chơi, quay lại nhìn ba, hỏi với nụ cười tinhnghịch:

- Ba dám bỏ mẹ ở nhà đểđi chơi riêng, không sợ mẹ nổi cơn sấmsét sao? Ông Nguyên Hào hóm hĩnh trả lời:

- Ba cho mẹ con cả cuộc đời của ba rồi Lâu lâu tận hưởng vài phút

tự do cũng đâu có gì quá đáng

Thiên Hoàng xô gh ế đứng dậy:

- Vậy thì con sẽ đi theo ba để học can đảm

Ông Nguyên Hào bật cười:

- Con làm như mẹ con là sư tử Hà Đông vậy Ba dám tự hào khẳngđịnh rằng ba rất may mắn có được người vợ hiền dịu hiếm có trênđời

Trang 39

Thiên Hoàng thè l ưỡi trêu ghẹo:

- Có vậy thì mẹ mới buộc chân được ba chứ

Ông Nguyên Hào gõ nhẹ đầu con trai:

- Nếu không thì làm sao có cả lũ tụi bây được

Thiên Hoàng c ười vang, thân thiết khoác tay cha cùng đi rađường Quán cà phê nằm ở góc phố có bán thức ăn sáng nên haicha con vừa ãn bánh mò vừa nhấm nháp cà phê Ông Nguyên Hàohỏi con:

- Con có thích theo nghề kinh doanh của gia đình không? Hay muốnlàm theo ngành học của con?

Thiên Hoàng ngẩng lên nhìn cha:

- Con học quản trị kinh doanh, bây giờ ápđụng vào thực tế cũng làđiều hay mà ba

Ông Nguyên Hào thở phào nhẹ nhõm:

- Tốt quá! Chi nhánh ở Sài Gòn đã chuẩn bị xong rồi Tuần sau conxuống làm việc nhé!

Thiên Hoàng th ật bất ngờ trước sự điều động của cha Anh bậtlên câu hỏi:

- Tại sao người đi xa lại là con chứ không phải anh Hai?

Ông Nguyên Hào lảng tránh:

- Thiên Hưng quen việi ở đây rồi

Thiên Hoàng ngồi im một lúc rồi bất ngờ hỏi thẳng:

- Có phải ba mẹ muốn tránh sự bất hòa giữa con và anh Hai không?Ông Nguyên Hào bối rối:

- Đứa nào cũng là con, làm gì có sự phân biệt chứ

Thiên Hoàng lắc đầu, giọng buồn hẳn đi:

- Không đúng! Từ hồi nhỏ , con đã thấy lúc nào mẹ cũng bênhvực anh Hai hơn con Khi đi du học, anh Hai khóc lóc thì ba mẹ cho

ở lại Còn con thì vẫn phải lên đường Đến giờ, ai cũng trưởng thànhnhưng người đi xa cũng là con Vậy mà ba cứ nói không có sự phânbiệt Trong lòng ba có thật sự tin như vậy không?

Ông Nguyê n Hào ngưng hẳn việc ăn uống, nhìn sửng con trai, gắnggượng phản bác:

- Thiên Hưng bệnh hoạn từ nhỏ nên phải ở gần gia đình để tiệnchăm sóc Con được đi đó đi đây là điều may mắn chứ có thiệt thòi

Trang 40

gì đâu mà suy bì Thiên Hoàng cười buồn bã:

- Con chỉ cần tình thương của gia đình chứ không muốn được tiếng

đi đông đi tây về hay tài giỏi, có bằng cấp này kia đâu

L ần đầu tiên trong đời, ông Nguyên Hào nhìn con trai bằng ánhmắt khác Nó đã thật sự trưởng thành chứ không còn là đứa bé nonnớt nữa Rồi ông cũng hiểu thêm một điều là con ông có rất nhiều uuất trong lòng chứ không vô tư như lớp vỏ vẫn khoác bên ngoài Thì

ra bao năm nay nó luôn khát khao hơi ấm gia đình, không vì vật chấtphù hoa xứ người mà quên tình thâm

B ỗng dưng ông thấy hỗ thẹn vì không nắm bắt được tâm tư tìnhcảm của đứa con xa nhà Tiền bạc, vật chất không thể nào thay thếđược tình cảm đó là chân lý muôn đời

Nói với con trai bằng giọng thật dịu dàng như để bù đắp những thiệtthòi Thiên Hoàng đã chịu đựng, ông Nguyên Hào an ủi:

- Công khó c ủa con cũng được đền bù rồi Tấm bằng con đem

từ nước ngoài về là niềm hãnh diện của ba mẹ đó Bốn đứa connhưng chỉ có mình con có học vị cao nhất thôi Trong tương lai, sựnghiệp của gia đình trông vào con để khuếch trương Thiên Hưngquen việc nhưng không có sự xông xáo bén nhạy bằng con đâu.Thiên Hoàng v ẫn dàu dàu:

- Nói gì thì nói, rốt lại con vẫn phải tiếp tục xa nhà, đúng không ba?Ông Nguyên Hào gật đầu thay lời đáp:

Thiên Hoàng cười chua chát:

- Dường như con không phải là con ruột của ba mẹ nên không aimuốn cho con ở gần hết

Anh có cảm giác là cha mình giật thót người sau câu nói đó ''Vì saovậy?” Anh chưa kịp suy nghĩ thêm thì người cha đã trầm giọng:

- Trong nhà này không hề phân biệt con ruột với con nuôi Con cứnhìn Cát Đằng thì biết

T ừ đó đến khi trở về nhà hai cha con hầu như không trao đổithêm gì nữa, nhưng Thiên Hoàng nhìn thấy trên trán cha mình đãhằn sâu thêm mấy nếp nhăn

Thiên Hoàng đi qua dãy nhà ngang, thấy vú Xoan nằm đong đưatrên võng thì rẽ bước tiến vào phòng

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:50

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w