1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Chuong gio chieu thu phuong ha chua xac dinh

136 3 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Chương Giò Chiều Thư Phương Hà Chưa Xác Định
Trường học Trường Đại Học
Thể loại tiểu thuyết
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 136
Dung lượng 533,21 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Chuong gio chieu thu Phuong Ha Ph ần 1 Phụt, phụt! M ấy ngọn nến sinh nhật lần lượt được thổi tất, Thục Đoan cười thật tươi, làm điệu trước ống kính để ghi hình rồi quay sang hớn rất kêu vâo hai bên m[.]

Trang 1

- Cám ơn ba của con vô cùng?

Ông Châu Bình cười rạng rỡ:

- Chỉ cần con càng lớn càng học giỏi, ngoan ngoãn biết nghe lời là

ba vui Con muốn gì ba cũng chiều

Thục Đoan nhí nhảnh xoay người một vòng để chiếc váy màu xanhbiển xòe ra như đuôi công, nói liến thoắng:

- Con là con của ba mà "Hổ phụ sanh hổ tử" Ba yên tâm đi

Đám bạn ùa đến bao vây nhân vật chính của bữa tiệc khiến hai chacon không còn thì giờ nói chuyện riêng với nhau nữa

Như Loan nói leo lẻo:

- Mi là ngôi sao sáng chói nhát đêm nay đó nha Ai cũng phải ngắmnhìn mi hết!

Hạnh Thùy xen vào:

- Toàn nói nh ững lời thừa! Người ta vừa là con gái cưng của ôngchủ nhà máy sản xuất rượu bia, vừa là hoa khôi "sinh viên duyêndáng", còn ai dám so sánh nữa?

Th ục Đoan xua tay:

Thôi, bọn mi đừng đưa tao lên cao nữa, té rêm mình không chịu nổiđâu Như Loan lém lỉnh:

- Đã có anh Chương chờ sẵn để đỡ lên rồi lo gì nữa chứ?

Cả đám xúm nhau cười ổ lên làm Thục Đoan đỏ mặt ngượng ngùng,nhưng đông thời cũng nghé thật vui trong lòng

Kh

ắc Chương là người yêu của cô và cũng là ''Bạch mã hoàng tữ"trong tim rất nhiều cô gái trẻ khác Cô và anh đến với nhau như một

Trang 2

lẽ tất nhiên, vì hai gia đình rất môn đăng hộ đối, còn cô với anh lạicực kỳ xứng lứa vừa đôi Tối nay, Khắc Chương cũng có mặt trongbữa tiệc và đang thay cô tiếp mấy người khách nam

Nghe tiếng ồn ào, trêu đùa lẫn nhau từ phụ nữ, Khắc Chương vộinghiêng tai lắng nghe rồi cất tiếng hỏi:

- Các cô nói x ấu gì tôi đó?

Hạnh Thùy che miệng cười:

- Người đẹp trai thì ai dám nói xấu chứ

Nh ư Loan phụ họa:

- Đúng rồi! Nói xấu anh để nhỏ Đoan xé xác hay sao?

Nói xong, mấy cô phá ra cười làm Khắc Chương phải le lười, chắptay xá dài:

- Sợ quá đi! Không dám nói động đến mấy người nữa!

Đứng trên bục cao nhìn xuống, ông Châu Bình nở nụ cười hài lòngkhi thấy đứa con gái cưng của mình thật sự nổi bật giữa đám đông Ông Sơn cha Khắc Chương – cầm ly vang trắng đến cạnh ông ChâuBình, cất tiếng hỏi:

- B ọn trẻ xứng đôi quá? anh thấy không?

Ông Châu Bình gật đầu:

Khắc Chương rất chững chạc, xứng đáng được tiếp quản chiếc ghếchủ tịch hội đồng quản trị ngân hàng của anh trong vài năm nữa Ông Sơn cười to:

- Tôi e rằng anh đã khá thiên vị đứa con rể tương lai của mình khiđưa ra những lời khen đầy giá trị như vậy

Ông Châu Bình hóm hỉnh đáp lại:

- R ể tôi nhưng là con trai anh Ai là người có lợi hơn khi côngnhận tài năng của nó đây hả?

Ông S

ơn cười vang:

- Xin bái ph ục! "Trai tài gái sắc", sự kết hợp của bọn trẻ sẽ khiếnsức mạnh của hai gia đình tăng lên rất nhiều Mời anh cùng uốngvới tôi ly này thay lời chúc mừng

Bên trên, các bậc trưởng thượng cạn ly thì bên dưới cũng xôm tụkhông kém Mấy chàng thanh niên đã 'đá" gần hết thùng biaHeineken và đang réo gọi đem thêm thùng nữa

Thục Đoan kéo tay Khắc Chương, nói nhỏ:

- Anh cản họ lại đi! Dự tiệc mà nhậu say tràn cung mây như vậy thì

Trang 3

còn vui nỗi gì nữa chứ

Chiều ý người yêu, Khắc Chương vỗ tay cho mọi người tập trungchú ý rồi nói lớn:

- M ọi người nghe đây! Chủ nhân của bữa tiệc không thíh thấymọi người say sưa "quên cả lối về" vì còn phần hai là thi: hátkaraoke nữa Ai thắng sẽ được thưởng một chuyến du lịch miễn phí

ở khu resort Phụng Hoàng mới khai trương của chúng tôi Vì vậy, xinquý vị giữ sức nhé!

Tiếng vỗ tay rào rào vang lên kèm những lời hoan hô ầm ĩ khiếnThục Đoan nở nang mày mặt vì hãnh diện Cồ thì thầm bên taingười yêu:

- Cám ơn anh đã làm em mở mày mở mặt, nhưng liệu cái giảithưởng khá giá trị ấy có làm phiền lòng hai bác bến nhà không? Chiphí d reeort cao cấp như

Ph ượng Hoàng không rẻ chút nào kia mà Khắc Chương âuyếm hôn phớt lên tóc người yêu, trả lời bằng giọng điệu tự tin, đầy

uy quyền đồng thời cũng ngọt ngào như ướp mặt:

Ba đã giao anh quản lý thì anh được toàn quyền xử trí mọi việctheo ý mình Chỉ cần làm em vui thì bất kỳ việc gì anh cũng thựchiện được hết

- Còn vui sướng nào hơn khi biết mình là tất cả trong mắt ngườiyêu? Thục Đoan hân hoan nép vào vai anh, nồng nhiệt thốt lên:

- Câu nói này của anh là món quà quý giá nhất mà em nhận đượctrong đêm sinh nhật lần thứ hai mươi này đó

Siết chặt tay cô, Khắc Chương khẳng định:

Khắc Chương và cô sẽ mãi mãi bên nhau, không xa rời

Chiếc Lexus trắng bạc chở cha con ông Châu Bình chạy vào sânbiệt thự thì đã nữa đêm…

Xúng xính nâng tà váy dài lên cao để bước xuống xe, Thục Đoankhông quên ngoái đầu lại dặn anh Năm tài xế:

Trang 4

Quà c ủa em nằm đầy ắp ở băng sau kìa, anh khuân hết vô nhàgiùm em nha Ông Cháu Bình tặc lưỡi rầy con:

Cái con nh ỏ này, lớn rồi mà trẻ con hết biết! Mấy thứ đổ chơi đó

ai thêm lấy đâu mà lật đật đòi cất? Để ngày mai sáng sủa rồi bưnglên phòng cũng được Khuya rồi, để anh Năm còn nghi ngơi nữachứ

Th ục Đoan xịu mặt Tuy không dám cãi nhưng cô ấm ức tronglòng lắm, vì trong đám quà đó có chú gấu bông thiệt bự đeo chiếclắc vàng thật xinh của Khắc Chương tặng Trước khi trao nó cho cô,anh còn hôn lên nó thật âu yếm với ánh mắt nồng nàn đầy ngụ ý Vìthế, Thục Đoan nhăm nhe sẽ ôm nó thật chặt vào lòng để tối nayngủ ngon với hơi thở người yêu còn đọng lại trên kỷ vật

Th ế nhưng làm sao cô có thể nói thật điều bí mật rất đỗi riêng tưnày với cha được? Đành lặng thinh chịu trận bởi chú gấu đẹp đẽ ấylại nằm tít dưới cùng do hình vóc đồ bộ của nó rồi

Lên c ầu thang xong, hai cha con rẽ sang hai hướng khác nhau

để về phòng riêng của mình, sau khi Thục Đoan đã chúc cha ngủngon theo thông lệ giữa hai cha con từ bao nhiêu năm nay

Phòng bà Nhiên - bà nội Thục Đoan vẫn sáng đèn khi ông ChâuBình đi ngang, nên ông dừng lại, gõ nhè nhẹ vào cửa để xin vào

Ph

ương phi, tốt tướng, bà Châu Nhiên là mẫu người phúc hậu,''vượng phu

ích t ử'' theo tiêu chuẩn xưa

Nhìn con trai, bà nhẹ nhàng hỏi:

- Tiệc vui không con?

Ông Châu Bình gật đầu rồi phàn nàn:

- Uổng quá, mẹ không có mặt để chung vui với con cháu?

Bà Cháu Nhiên cười khoan thai:

- M ẹ hơn bảy mươi rồi! Tai lảng, mắt mờ, đâu ăn uống, nghenhạc gì được nữa mà tới mấy chỗ đông người cho chộn rộn, phiềncon cháu Ở nhà coi phim chờ tụi bây về phải hay hơn không?

Ông Cháu Bình phản đối:

- Mấy người sáu mươi chưa chắc đã khỏe bằng mẹ Mẹ nói vậy, conkhông bằng lòng đâu

Bà Châu Nhiên c ười xòa:

- Thì thôi, mẹ rút lại câu nói đó

Trang 5

Ngồi xuống ghế ông Châu Bình vui vẻ khoe:

- Th ục Đoan càng lớn càng xinh xắn Nó giống cả cha lẫn mẹnên thừa hưởng nét đẹp của cả đôi bên Tối nay thấy nó nổi bậtgiữa đám bạn, con vui lắm

Bà Châu Nhiên gật gù, buông lời nhận xét:

- ''Tre già măng mọc", con cháu lớn thì mình già đi Con sắp thànhông ngoại rồi đó

Ông Châu Bình c ười lớn:

- Còn lâu mà mẹ Phải chờ tụi nhỏ tốt nghiệp đại học đã chứ

Mím mím môi giấu nét tinh quái, bà Châu Nhiên bất ngờ buông ramột câu phủ đầu

- Vậy con nên tranh thủ khoảng thời gian này để kiếm thằng con trai

đi Ông Cháu Bình mở to mắt nhìn mẹ một lúc lâu rồi bặt lên tràngcười giòn giã như vừa nghe câu chuyện khôi hài nhất trần

Bây gi

ờ con chỉ chờ ẳm cháu thôi, mẹ ơi Già quá rồi, đèo bòng làm gìđể

thiên h ạ chê cười là “già chơi trống bỏi”?

Với giọng nhẹ nhàng mà sâu sắc, người mẹ điềm đạm phân tích:

- Mẹ Thục Đoan chết đã chục năm

- Con ở vậy làm ăn, nuôi con cũng quá đủ rồi Tuổi năm mươi đibước nữa có gì là xấu? Ai cười mặc ai, miễn dòng họ Châu cóngười thừa tự là được rồi! Ông Châu Bình ngần ngừ, tỏ ra khó nghĩ:

- Ki ếm được người vợ như ý khó lắm, mẹ ơi! Thử nghĩ coi cómấy người chịu làm mẹ kế của một đứa con gái lớn tướng như ThụcĐoan chứ? Chưa kể việc cô ta phải còn sinh đẻ được, nghĩa là độtuổi sẽ chênh với con khá nhiều Cuộc hôn nhân so le như thế, sợrằng hạnh phúc thì ít mà sóng gió thì nhiều

Bà Châu Nhiên th ở dài

Ông Châu Bình nhìn đồng hồ rồi bảo mẹ trước khi rút lui:

- Khuya rồi, mẹ đừng thức nữa Sáng mai con đưa mẹ đi ăn dimsum (điểm tâm món Hoa) nha

Bà Châu Nhiên nhìn theo con, nói lẩm bẩm:

- Tôi ước gì có đứa cháu nội đích tôn để ẵm bồng là đủ an tâm xuôitay nhắm mắt rồi!

Nam An ngồi trước máy vi tính, lẩm nhẩm đọc lại kịch bản vừa viếtxong

Trang 6

Đọc xong anh vươn vai, bẻ người cho đỡ mỏi, nói một mình với nụcười khoan khoái:

- Miệt mài mấy tháng nay, cuối cùng cũng hoàn thành Thục Đoan sẽvui lắm đây!

Nghĩ đến người con gái mình thầm yêu, Nam An cảm thấy vô cùnghạnh phúc

Anh bấm điện thoại gọi cho Thục Đoan:

- Em

đang làm gì đó? Có rảnh qua nhà anh thử vai không?

Th ục Đoan nhí nhảnh nói qua điện thoại:

- Vai có hấp dần bằng một buổi shopping của em không? Nam Ancười vang, trêu chọc cô gái:

- Không hay không tính tiền, em chịu không? Thục Đoan hờn dỗi:

- Người gì xấu thấy ghê! Hở chút là đòi ăn hối lộ Không thèm chơivới anh nữa đâu!

Nam An v ội dàn hòa:

- Thôi thôi, để anh đền Một chầu bánh cuốn ở Quán Lá Chịu chưa

cô bé? Thục Đoan phụng phịu:

- Tạm tha cho anh đó! Không như ý thì sẽ cộng cả vốn lẫn lời truythu một lượt cho mà xem

Nam An đứng lên, đi thay đồ

Trong óc anh hiện lên gương mặt xinh đẹp đáng yêu của ThụcĐoan Nam An và Thục Đoan vừa ăn vừa nói chuyện rất rôm rả Nam An sói nổi mô tả cho.Thục Đoan nghe tiến trình làm việc:

- Ăn xong mình ghé nhà anh, em diễn thử nha? Cầm thấy hợp vai làmình tiến hành quay luôn

Thục Đoan ăn chặm lại

Cô ngần ngừ trả lời anh:

- Em s

ợ mình chỉ là tay ngang, không đáp ứng được yêu cáu của bộphim

Trang 7

đ âu, anh à

Nam An ngọt ngào khuyến khích cô:

- Em phải tự tin lên chứ! Còn có anh bên cạnh nữa mà Anh rất tinvào trực giác nghề nghiệp của mình, chắc chắn em sẽ không làmanh thất vọng Thục Đoan gật đầu nhưng vẫn còn băn khoăn

Nam An là anh ru ột Như Loan, nhỏ bạn thân của cô: Quá nể anh

và cũng vì tình bạn thân thiết với Như Loan mà cô đồng ý nhận vậtchính trong bộ phim đầu tay của nhà đạo diễn trẻ này, chứ gia đình

cô quá dư dả tiền bạc, đâu cần phải mệt nhọc ra ngoài kiếm tiềnkiểu này?

Ng ọc Bích từ ngoại đi vào Thấy Nam An, cô ta nở nụ cười tươi,định bước đến gần bàn để chào hỏi anh, nhưng chợt thấy anh dangngồi với một cô gái đẹp thì đưa mắt lườm ngúyt nhưng Thục Đoankhông hề biết

Nam An cũng trông thấy Ngọc Bích

Anh lịch sự giơ tay chào cô ta Thục Đoan thắc mắc hỏi anh:

- Chị ta là ai vậy?

Nam An trả lời:

- Nữ diễn viên Ngọc Bích, mới nổi trong mấy bộ phim tình cảm gầnđây đó

Nam An và Thục Đoan đã ăn xong Họ thanh toán tiền rồi đứng lên,

đi ra Ngọc Bích nhìn theo Thục Đoan bằng ánh mắt ganh ghét, hằnhọc mím môi nhủ thầm:

''Cái váy c ủa nó đang mặc phải cả triệu đồng chứ chẳng chơi!Còn đôi giày nữa, hàng Ý chính gốc đố! Toàn hàng đẹp hơn đồ củamình! Nó là ai mà Nam An có vẻ săn đón quá vậy?"

Tuy ch ưa hề quen biết Thục Đoan nhưng Ngọc Bích bỗng dưng

có ác cảm với cô gái nọ vì bản tính cô ta là thế: không thích ai nổibật hơn mình trên bất kỳ lãnh vực nào

Thục Đoan đứng giữa phòng, cố nhớ lời thoại để diễn cho thật nhậpvai Nam An ngồi trên ghế, nhắc nhỡ cô:

- Em th

ả lỏng người ra, đừng căng thẳng quá cứ nhập tâm vai diễn, nghĩmình là ng ười trong cuộc thì diễn xuất mới có hồn được

Thục Đoan nghiêm trang nhìn Nam An, hỏi lại cho thật chắc:

- Em bắt đầu nha! Có gì sai thì anh sửa há!

Nam An gật đầu

Trang 8

Anh nâng cao tay, tỏ dấu động viên cô

- Tự tin lên! Một hai, ba, máy quay, diễn?

Thục Đoan cười ngặt nghẽo, hồn nhiên thốt lên

- Anh làm như trong phim trường vậy đó!

Nam An cũng cười theo

Anh giơ camera ra cho cô thấy và nói một cách nghiêm túc:

- Anh quay lại thật đó Khi em diễn xong, mình sẽ cùng xem lại đểphân tích ưu khuyết điểm và rút kinh nghiệm để vaidiễn được tốthơn

Thục Đoan bắt đầu diễn

Cô nhìn chằm chằm về phía trước mặt với vẻ mặt đầy đau đớn, môirun lên, đưa tay chặn ngực, nói giọng nghẹn ngào:

- Không, không thể nào xảy ra chuyện này được! Anh đâu phải hạngngười lừa lọc Tôi không tin anh phản bội tôi!

Thục Đoan tiến lên mấy bước, chồm người ra phía trước đề nhìncho rõ hơn

Ánh mắt cô đầy tuyệt vọng, đưa tay ôm mặt

- Cô đứng dựa lưng vào tường, từ từ khuỵu xuống, vai run lên theonhịp nấc, khóc không thành tiếng

Nam An b ỏ máy xuống, vỗ tay đôm đốp, thốt lên đầy phấn khởi:

- Stop! Tốt, tốt lắm rồi!

Thục Đoan ngưng diễn, ngồi xuống ghế nước mắt còn đọng trên má

cô Nam An cười thật tươi, khen ngợi cô với giọng điệu hài hước:

- Em di

ễn như không diễn, nhập tâm thấy sợ luôn! Suýt chút nữa thì anhtưởng là mình đã gây chuyện lem nhem, bị em phát hiện nên emmới đau khổ dữ vậy đó

Th ục Đoan lườm anh, bắt bẻ:

- Không dám đâu nha! Anh là gì của em mà em phải đau khổ? Nam

An rối rít xin lỗi:

- Anh chỉ giả dụ thôi chứ anh làm gì có tư cách làm khổ em?

Nói đến đây, anh nghe tim mình đau nhói bởi anh biết Thục Đoan

đã có người yêu từ lâu rồi, mối tình anh dành cho cô chỉ là vô vọng.Biết thế nhưng anh không sao ngăn cấm được con tim mình đừngđập loạn nhịp

“Yêu là chết trong lòng một ít " kia mà!

Trang 9

Th ục Đoan rất vui sướng trước lời khen của Nam An Cô ước gì

có Khắc Chương ở cạnh mình lúc này để có thể ngả đầu vào vaianh mà nũng nịu chia sẻ niềm vui này rồi được anh âu yếm vuốt tóc,đặt lên đấy nụ hôn nồng thấm

Nam An c ố lấy lại sự tự chủ, bảo Thục Đoan:

- Giờ mình xem lại diễn xuất của em nha

Thục Đoan ngồi ngay ngắn lại

Nam An mở máy chiếu cho Thục Đoan xem

Vừa xem anh vừa phân tích cho cô thấy

- Ánh m ắt của em cần tập trung hơn nữa để diễa tả nỗi đau nhé

Em rất có năng khiếu diễn xuất! Với đà này, anh tin chắc khi xuấthiện trên màn ảnh, em sẽ nhanh chóng trả thành một ngôi sao sáng!

Th ục Đoan cười lí lắc, chọc ghẹo anh:

- Anh nói vậy không sợ mũi em nở lớn ra, choán hết căn phòng củaanh sao? Nam An lắc đầu, mạnh mẽ khẳng định:

Em có th ực tài mà, anh khóng nể nang mà nói quá đâu Cố rènluyện thêm đài từ nhé Thục Đoan Nhiều người diễn rất tốt nhưngphải nhờ người khác lồng tiếng nên hiệu ứng không cao đó

Thục Đoan gật đầu

- Cô nhìn

đổng hồ rồi đứng lên từ giã Nam An:

- Em v ề đi spa với bà nội đây Có gì, anh báo cho em biết nhé.Nam An đưa Thục Đoan ra cổng Như Loan đi đâu vừa về đến, gặphai người Cô nàng vội reo lên:

- Hay quá! Tao đang có tờ phiếu giảm giá ăn buffet ở khu đu lịch nè,bữa nay là hết hạn Mày leo lên đây, tao chở đi luôn!

- Nh ư vậy là bạo hành rồi chứ đâu phải là mời mọc nữa?

Như Loan khoát tay, cười toe toét:

- "Mục đích biện minh cho phương tiện" mà! Lẹ lên nhỏ! Nhanh chânthì còn, chậm chân thì hết đó, biết không?

Trang 10

Thục Đoan còn cách nào hơn là phải nhắm mắt đưa chân đi theonhỏ bạo chúa này!

Quán lá thoáng mát n ằm trên mặt sông trong khu du lịch là nơinghỉ ngơi thư giãn của nhiều người và cũng địa điểm mà Thục Đoanvới Như Loan chọn để ngồi ăn trưa một cách khí thế với mấy phần

ăn "bao bụng"

Th ục Đoan ríu rít khoe với nhỏ bạn thân:

- Anh An khen tao diễn xuất tốt lắm

Ảnh nói thế nào cũng cho tao đóng vai chính trong mấy bộ phim mớicủa ảnh đó Như Loan nghiêng đầu nhìn Thục Đoan, trêu chọc:

- Coi kìa, có đứa thèm đóng phim đến chảy nước miếng luôn nè!Thục Đoan trả đũa ngay lập tức:

- Có s ắc đẹp và tài nãng thì phải để mọi người chiêm ngưỡngchứ, hổng ham sao được? Vậy mà cũng có kẻ ganh tị tới chảy nướcmắt luôn kia kìa!

Gi

ơ tay quật nhanh mấy giọt nước mắt do cắn nhằm hạt ớt quá cay

để thủ tiêu chứng cớ đã bị nhỏ bạn ranh mãnh chớp thời cơ khaithác triệt để, Như Loan vờ thút thít:

Phải rồi, ganh tị muốn chết luôn được vậy đó! Người ta đóng phim

ca nhạc cả mấy năm nay rồi mà bây giô mình mới vừa được đưa lênmàn ảnh Hu hu!

Th ục Đoan ngớ người ra, cười xòa, không nói thêm được câunào nữa Vì quá háo thắng nên cô quên mát rằng anh em Nam An làcon nhà nòi ăn cơm nghệ thuật, Như Loan đã đóng minh họa trongphim ca nhạc và nhận những vai phụ từ hồi hãy còn bé xíu rồi kiamà!

Cô h ồn nhiên đập tay vào trán, thốt lên:

- Ờ há! Chuyện sờ sờ trước măt vậy mà sao quên dễ dàng vậy ta?Thấy thái độ của bạn như vậy, Như Loan cười hì hì, chọc tức thêm:

- Tại mày quá say mê viễn cảnh được trở thành đệ nhất minh tinhnên quên hết mọi thứ chứ sao!

Thục Đoan lác đầu, liến thoáng cãi lại:

- Tao nh ớ ra rồi! Tại tao chê mấy vai nàng tiên cá hay nữ hiệpphi thân vèo vèo là con nít, không thèm đóng nên quên mắt tiêu mấyngười hay đóng mấy vai đó luôn

Như Loan phá lên cười giòn tan:

Trang 11

- Thôi đi cô nương, nói láo không biết chớp mắt kìa, hai conngươi đứng tròng rồi mà! Coi chừng có con ruồi nào bay qua, đậutrên mép thì cũng hổng biết đường đuổi cho coi.

Thục Đoan bực bội càm ràm:

- T ức dễ sợ! Tại bà nội với ba không cho tao tham gia hồi nhỏ,không thì taođã nổi tiếng cả chục năm trước không thua gì mày,thậm chí còn hơn nữa kìa! Chán ghê, cả nhà cứ muốn treo mình làmmắm cho chết khổ luôn à!

ư Loan cười rũ rượi:

- Ý mày là tao chanh (lemon) hỏi (ques-tion) chảnh chứ gì? Tốt, tao

là khô Biển Hồ, phơi cả chục nắng rồi, hổng sao hết!

Thục Đoan rùn vai, nói dí dỏm:

- Ủa! Mà sao ngộ vậy? Khi không lại đem mình ra ví như khó vớimắm cho mất mùi thơm hết à!

Nh ư Loan cười khanh khách, giục bạn:

- Thôi, ăn lẹ rồi về nhà cho ba với bà nội khỏi đăng báo tìm trẻ lạc.Thục Đoan thò tay nhéo bạn một cái đau điếng

Như Loan xuýt xoa, nhanh tay ném trả mớ vỏ tôm vể phía bạn

Th ục Đoan la ầm lên, rượt đánh bạn nhưng Như Loan đã nhanhchân bưng phần ăn của mình chạy về phía dãy bàn ăn đang cóđông người đứng túm tụm vào đó

Sợ bị lạc đạn, Thục Đoan đành đứng xa, giơ nắm đấm hăm dọa.Như Loan vẫn thản nhiên tiếp tục bữa ăn đầy vui vẻ

Bà Châu Nhiên và bà Bửư đang nói chuyện thì Thục Đoan đi vào

- Có th ấy khách thì lễ phép cúi đầu chào:

- Thưa nội, con mới về Cháu chào cô

Bà Bửu gật đầu chào lại cô

Bà ch ăm chú nhìn Thục Đoan rồi quay sang tấm tắc hỏi bà ChậuNhiên:

- Cháu gái của bác hả, bác Nhiên?

Trang 12

- Dễ thương quá! Cháu đi làm chưa hay còn đi học vậy bác? BàChâu Nhiên tươi cười, tỏ ra rất hãnh diện về cháu cưng của mình:

- Cháu n

ội của tôi đó cô Nó tên Thục Đoan, đang học năm cuối Đại học Xã

h ội Nhân văn

Bà Bửu vẫy thân mật tay gọi Thục Đoan:

- Ngồi đây với cô nè con Ít khi có dịp cô cháu mình gặp nhau lấm,sẵn đây cô hỏi con vài chuyện

Th ục Đoan đưa mắt nhìn bà nội, ngầm hỏi ý

Bà Cháu Nhiên giới thiệu vắn tắt cho cô yên tâm:

- Cô Bửu là chủ nhiệm câu lạc bộ phụ nữ chỗ nội hay sinh hoạt đó.Con ngồi chơi cho cô hỏi chuyện đi

Th ục Đoan rón rén ngồi xuống ghế sa lon

Bà Bửu ngấm nghía Thục Đoan thêm một lúc nữa rồi trầm trồ:

Dáng dấp, mặt mũi của cháu đều đạt tiêu chuẩn người mẫu, khôngtheo nghề thì uổng lắm Cháu có muốn đóng phim không vậy ThụcĐoan?

Th ục Đoan nhìn bà nội rồi nhìn bà Bửu, ngập ngừng đáp:

- Con học xong, ra trường thì hành nghề đúng với ngành mình đượcđào tạo

Hi ện tại, con đang casting một vai trong bộ phim của người bạn,nay mai sẽ có kết quả nhưng con cũng chưa biết rằng mình có thíchhợp làm nghệ thuật không hay chỉ là sự hàm vui nhất thời

Bà Bửu phẩy tay tỏ ý tiếc rẻ, kiên nhẫn giải thích với Thục Đoan:

- Có sao đâu? Bây giờ mọi người làm nghệ thuật lan tràn Khi thì

ca sĩ, người mẫu đi đóng phim, có khi diễn viên lại đi làm ca sĩ.Cháu có đủ điều kiện để theo nghề thì tội gì không làm thêm nghềtay trái

Thục Đoan vẫn còn e lệ, ngập ngừng nói:

- Con còn dở lắm cô ơi Sợ ôm đồm nhiều thứ mà không làm nênhồn rồi bị cười chết luôn đó

Bà Bửu gật đầu, xởi lới dặn dò Thục Đoan:

- Cháu chuẩn bị sẵn sàng nha Đầu tuần sau, cô sẽ đưa cháu đếngặp người ta Thục Đoan lễ phép vâng dạ:

- Dạ, cám ơn cô

Bà B

ửu cười hóm hỉnh:

Trang 13

- Có gì mà phải ơn nghĩa cho rườm rà: Làm việc tốt là tích đức chocon cháu mà: Tôi cũng có lợi trong vụ này chứ bộ Mọi người đềucười vui vẻ.

Phần 2

Shop quần áo thời trang mở máy lạnh mát rượi vậy mà Ngọc Bíchtoát mồ hôi đầm đìa vì cứ liên tục chạy ra chạy vào thử

ần đó chờ, sẫn sàng mở hầu bao để cung phụng người đẹp Bởi

ục chạy ra, chạy vâo phòng thử đồ thay đồ xoành xoạch

H ễ mặc bộ đồ mới nào vào người là Ngọc Bích lập tức đứngtrước mặt gã đàn ông, xoay vòng tròn cho gã xem, miệng cười thậtngọt, nũng nịu hỏi kê sáng tuổi cha mình:

- Anh th ấy em mặc bộ này đẹp không?

Gả đàn ông gật đầu lia lịa, mơn trớn tán tỉnh:

- Em mặc thứ gì cũng đẹp hơn người ta hết đó!

Ngọc Bích cưới hãnh diện:

- Em là siêu mẫu, siêu sao điện ảnh kia mà! Đi với em, anh đâu mấtmặt phải không?

Gã đàn ông gật đầu ngay lập tức, không cần suy nghĩ đắn đo:

- Dĩ nhiên rồi, "ngàn vàng mua lấy trận cưới như không", anh làmsao thua kém người xưa được?

Ngọc Bích cười khúc khích tó vẻ rất khoái chí

- Khá đông người chờ đến phiên vào thử đồ nhưng cứ bị NgọcBích chiếm dụng phòng thử hoài, không sao bước vào được nên họrất khó chịu, cất tiếng phàn nàn:

- Sắp xong chưa cô? Đây không phải là chỗ biểu diễn thời trang mà

có giành chỗ riết vậy?

- Thông cảm giùm tụi em nghe mấy cô, máy chị Cô là người mẫu

Trang 14

Ngọc Bích khách sộp của chủ - nên tụi em phải chiều chuộng dữlắm

Thấy bị mọi người phản đối dữ quá, Ngọc Bích cũng mất hứng thúmua hàng

Cô ta gom một đống đồ to tướng để lên bàn thu ngân, hách dịch ralệnh:

- Đó, tính tiền lẹ lên! Tôi còn cuộc hẹn đi ăn với bạn bè nữa, khôngchờ được đâu

Ng ười bán hàng gật đầu, cố tỏ ra niềm nở:

- Dạ, chị chờ một chút Xong liền nè!

Cô ta vừa cặm cụi bấm máy tính tiền, vừa nhủ thầm:

- “Có thần có thế sướng thiệt? Lúc rề rà phát bực, tới chừng gấpgáp thì hối chạy không kịp vậy đó!”

Ngọc Bích đứng dựa vào quầy hàng, cố tình trò chuyện lớn với gãđàn ông cho mọi người nghe Giọng cô ta đầy khoe khoang:

- Thấy nhiều đồ vậy chứ đi lưu diễn một tuần lễ ỡ nước ngoài chẳng

đủ đâu vào đâu Thế nào cũng phải mua thêm à

Gã đàn ông gật đầu bợ đở, xun xoe lấy lòng cô nàng:

- Dĩ nhiên rồi, đối với người đẹp như em thì bao nhiêu đấy đâu thấmtháp gì

- Anh đưa thêm tiền để qua đó em thích sắm gì thì sắm nha?

Ngọc Bích cười tìlnh tứ với gã, nói giọng ngọt xớt:

- Thôi đi, lợi dụng lòng tốt của anh nhiều, em ngại quá à

Vẻ mặt gã đàn ồng đẩy mê muội Hắn cười hớn hở, hăng hái đáp:

- Hổng sao! Miễn em vui là được

Người bán hàng đưa phiếu thanh toán cho Ngọc Bích

đàn ông đưa tay giành lấy, hắn móc tiền ra trả mộtcách hào phóng Ngọc Bích khoanh tay trước ngực, làm ra vẻ khôngquan tám nhưng mắt cô ta đảo thật nhanh, liếc vào bóp của hắn

- Cô ta reo th ầm vì sung sướng:

- Trúng mánh rồi! Hắn sộp thiệt chứ không phải hãng mã!

Gã đàn ông cầm mấy túi xách tọ tướng chứa đầy quần áo, bảoNgọc Bích: Mình đi ăn nha em Sẵn xe, anh đưa em ra ngoại thànhhóng gió cho mát, Ngọc Bích khôn khéo từ chối, kéo dài giọng nũngnịu:

Trang 15

- Em còn tập nữa, không đi chơi xa được đâu Ăn xong, anh đưa em

và hãng phim luôn nha Nét mát gã đàn ông không vui Hắn cố nàini:

- Đi chút xíu thôi mà em

Ngọc Bích lắc đầu Giọng cô ta đầy kiên quyết:

- Không được đâu! Sếp em nghiêm lắm! Lơ mơ về trễ giờ là khôngcho diễn luôn đó

Gã đàn ông thở dài đấy thất vọng nhưng không dám làm trái ý NgọcBích

- Hắn miễn cưỡng đưa cô ta ra khỏi shop

V ừa ra khỏi cửa, Ngọc Bích bất ngờ gặp Thục Đoan và mộtthanh niên đẹp trai, đầy phong độ đẩy cửa bước vào shop Cứ nhìncung cách đầy thân mật của họ, Ngọc Bích cũng đủ đoán biết mốiquan hệ nồng thắm giữa đôi bên rồi

Liếc nhìn gã đàn ông đầu hói, bụng phệ đang đi bên cạnh mình,Ngọc Bích hằn học rít thầm trong lòng:

- M ỗi lần gặp con nhỏ này thì lại thấy nó sóng đôi với một ngườiđàn ông khác, mà tay nào cũng đáng giá Sao nó hền dữ vậy, khôngnhư mình phải hạ mình chiều chuộng toàn những gã "già ham chơitrống bỏi" nhự vậy? Thật bất công!

Th ục Đoan không biết gì đến mối ác cảm ngày càng tăng của kẻchưa từng một lần tiếp xúc với mình nọ, vẫn vô tư khoác tay KhắcChương đi dạo khắp shop

Khắc Chương âu yếm bảo cô:

- Em thích gì thì c

ứ sắm Khuân hết cái shop này về nhà cũng được nữa! ThụcĐoan le lưỡi, cười khúc khích:

- Phá tiền như vậy, ba má anh biết được là vác chổi lông gà đánh

em, không cho vô nhà luôn cho coi

Kh ắc Chương vỗ ngực, nói giọng đầy tự hào:

- Của anh tức là của em, mà anh muốn là trời muốn, ai dám cãi ýanh chứ? Thục Đoan nhỏ nhẹ khuyên:

- Không nên xem bản thân quá lớn, anh à

Khắc Chương có vẻ không vui, trầm giọng:

- Em không thích anh quan tâm, lo lắng cho em sao?

Trang 16

Thục Đoan lắc đầu, vội vã giải thích:

- Được cưng chiều, ai mà không thích?

- Em chỉ không muốn ỷ lại vào anh quá mà thôi

- Lời phán trần khéo léo của cô có làm Khắc Chương thoải mái phầnnào nhưng anh vẫn còn lấn cấn, nhăn mặt phàn nàn:

- Không l ẽ cưới nhau rồi, em cũng giữ kẽ vậy sao?

cô những nụ hôn chất ngất đam mê rồi

Tinh ý nhận ra thái độ khác lạ của người yêu, Thục Đoan nhanhchân nhích ra xa, giữ khoảng cách an toàn Cô cười khúc khích, trêughẹo anh:

- Đang có mưu đồ đen tối phải không?

- Bị bắt quả tang thì phải nộp phạt cho em nha!

Khắc Chương cau mày, tỏ vẻ giận dỗi:

- Sao có quá điều mới lạ như vậy mà em không hề nói qua với anhtiếng nào hết?

Thục Đoan vội phân trần:

- Thì bây giờ em nói nè Đầu tuần tới em mới ghé câu lạc bộ xemsao, còn vụ đóng phim là anh Nam An chủ xị, em ham vui thì thamgia cho biết thôi

M ặt Khắc Chương càng sa sầm hơn khi nghe nhắc đến tên Nam

An Hai người cũng biết nhau sơ sơ qua trung gian của Thục Đoan

Trang 17

với Như Loan Trực giác của người đang yêu cho Khắc Chương biếtrằng Nam An có cảm tình đặc biệt với Thục Đoan dù anh cố giữ kín.

Vì vậy, thử hỏi sao anh an tâm “giao trứng cho ác” được?

Thấy Khắc Chương lầm lì không nói không rằng, Thục Đoan kéo tayanh, nhí nhánh hỏi:

- Ai kéo mất lưỡi anh vấy? Nói đi, em sẽ trị tội giùm cho

- Không thể làm mặt hình sự với cô lâu hơn được, Khắc Chương phìcười, bóng gió nhắc nhở:

- Em làm như đang đóng phim hình sự không bằng! Nhớ xác địnhranh giới rõ ràng giữa phim với đời thặt nghe chưa?

Th ục Đoan giơ tay lên trấn làm điệu bộ chào, hồ lớn:

Th ục Đoan cười vang

Cô xăng xái đứng lên, hối thúc mọi người bằng giọng hài hước: Nãygiờ lo việc đại sự mà quên luôn tiểu tiết Bao tử con réo lịch liệt rồi

- Mình ăn cơm thôi, cả nhà ơi!

Thu Hương cũng đứng lên theo

Cô hưởng ứng lời Duyên, giơ tay làm điệu bộ mời mọi người:

- Đúng rồi Có thực mới vực được đạo chứ Khách làm xấu mời cảnhà vào phòng ăn đây Mọi người lục tục đi vào trong

Th ục Đoan đang mặc đồ ngủ đứng trước kiếng, nghiêng đầuqua lại tự ngấm mình Phòng ngủ của cô bài trí vui nhộn: có nhiềuthú bông, bình hoa tươi, tranh ảnh, hình chân dung treo đâytường gần cửa ra vào có kệ giấy để sai tường

Th ục Đoan đưa hai tay ôm gô mất, tự nói với mình một cách bănkhoăn:

- Nếu bớt phính một chút chắc đó thấy con nít hơn hả?

Thục Đoan thóp hai má lại rồi nhìn kiếng

Trang 18

Gương mặt cô trong kiếng rất buồn cười Thục Đoan lắc đầu nguầynguậy, thê lưỡi màm xáu, thốt lên đầy thất vọng:

- Không được rồi! Nhìn giống ma cây quá!

Thục Đoan rũ vai xuống, lầm bầm trong miệng:

- Biết làm sao đây? Chắc mình đóng phim quảng cáo cho Alfa GrowA+ thì chắc cú hơn đó!

Cô ngồi xuống giường với vẻ mặt trầm ngâm

Một lát sau, Thục Đoan đứng bật đậy với thái độ tỏ ra đầy kiênquyết Cô mím môi, nói thành tiếng:

- Nhì thì nhí, có sao đâu? Miễn mình làm tốt công việc là đượcrồi! Thục đó án đến bên kệ giây, lựa đôi giày cô gôt cao nhất, xỏ vàochân

Cô mang giày

đi ra trước kiếng, nhìn vào đấy, bắt đầu tập đi theokiểu người

m ẫu:

Thục Đoan tự đếm thành tiếng để đi cho khớp bước chân:

- Một hai, một hai, qua trái, quẹo phải hất mặt lên

Đi được vài bước, cô chợt đừng lại, tỏ vẻ băn khoăn, nhăn trán suynghĩ:

- Mình nhớ là người mẫu có cầm tà áo trên tay, vừa đi vừa phe phẩynữa mà? Vậy mới "prồ" chứ!

Thụ Đoan chạy qua mở tủ, lấy tám khăn voan nhét vào lưng quần

Cô cuộn một góc khăn lên tay, bắt đầu phe phẩy, ngó nghiêng điệu

bộ của mình trong kiếng rồi cười toe toét tỏ ra rất hài lòng

Cô nói m ột mình đầy phấn khởi:

- Được bảy mươi phần trăm rồi! Tiếp tục thôi!

- Thục Đoan mở nhạc, chỉnh yolume vừa đủ nghe rồi tiếp tục tập

- Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ nhưng Thục Đoan không nghe vì đangsay sưa tập luyện và bị tiếng nhạc át đi

Cánh c ửa bật mở

Thu Hương bước vào

Thục Đoan vẫn hãng say cầm đuôi khăn, mang giày caọ gót táp theotiếng nhạc, không thấy Thu Hương

Th ấy cảnh tượng trước mắt, Thu Hương mở tròn mắt nhìn ThụcĐoan với vẻ mặt đầy ngạc nhiên Sau đó, cô ngồi phịch xuống

Trang 19

giường, ôm bụng cười sằng sặc: Thục Đoan nghe tiếng cười ngơngác quay lại nhìn Trông thấy Thu Hương, Thục Đoan lập tức đứngyên với vẻ bị bất ngờ.

Cô c ất giọng ngượng ngùng:

- Ủa! Chị vô hồi nào vậy? Sao em không hay gì hết?

Thu Hương cười lớn, chọc ghẹo nhỏ em họ:

- Đang ''phê" thì sao biết được! Cữa phòng không khóa, đẩy nhẹmột cái là đột nhập một cách vô cùng êm thẩm

Thục Đoan đập tay lên trán, tô vẻ ngơ ngác:

Thục Đoan ngồi xuống giường, cất tiếng than thở:

- Em hồi hộp quá, chị Hương ơi! Không biết làm người mẫu vớiđóng phim có thành công không nè? Đứng ở chỗ đông người, emkhớp lắm!

Thu Hương động viên em bằng giọng dí dỏm:

- Thì c ứ coi như mình đang tự diễn cho mình thưởng thức nhưnãy giờ vậy đó! Chi khách một điều là mặc trang phục đẹp chứkhông giống "Xúy Ván giả lại" thôi!

Thục Đoan đấm vai Thu Hương thình thịch, la oai oái:

- Ghét chị dễ sợ! Chị nỡ lòng nào vùi dập một tài năng chưa lên vàsắp xuống như vậy mà không thấy áy náy hả?

Thu H ương cười ngất, vừa nể, vừa chọc tiếp:

- Thì lúc đó về xin ký hợp đồng biểu diễn cho Vinamilk cũng đượcvậy! Thục Đoan tròn mắt nhìn chị họ, giọngccô tỏ ra đầy ngạc nhiên:

- Ủa! Có số nào của Vinamilk vậy chị?

Trang 20

Thu Hương cười khúc khích, tinh quái ngân nga bài hát quảng cáotrên tivi:

- Thì "trăm phần trăm, sữa tươi nguyên chất trăm phần trăm" đó?Thục Đoan quơ gối chọi Thu Hương, ấm ức hét lên:

- Cho ch

ị chết nè! Dám ví em như con bò hả? Thu Hươngđứng lên, chạy vòng vòng trong phòng để né những cú đòn tới tấpcủa Thục Đoan

Cô vừa chạy vừa chọc ghẹo Thục Đoan:

- Bình tĩnh, đừng nóng vộì, nổi mụn cho mà coi? Làm bò biết hátcũng vinh dữ lắm chứ bộ! Nhớ đừng mang giày cao gót là OK!

Cô v ừa nói dứt lời là Thục Đoan bị vẹo gót giày, té xuống đất.Thục Đoan ôm chân xuýt xoa

Thu Hương lật đật chạy đến, nắn cổ chân cho em, lo lắng hỏi:

- Có sao không? Coi chừng bong gân là khỏi tặp tành gì được đónha

Thục Đoan bất thình lình chụp tay Thu Hương lại, nhéo mạnh vàovai chị, nghiến ngầm:

- Cho ch ừa tật chọc quê người ta nè! Thu Hương ôm vai rên rỉ:

- Ui da, đau quá! Đúng là nhỏ này ''lấy oán trả ơn'' mà!

Thục Đoan vênh mặt nhìn Thu Hương, chanh chua trả lời:

- Cho chừa tật! Có thấy kinh khủng chưa?

Thu H ương rùn vai, làm ra vẻ sợ hãi, nói giọng khào khào:

- Thiệt là dễ sợ!

Thục Đoan cười khanh khách

Thu Hương cũng cười theo Cô đứng lên, bảo Thục Đoan:

Khuya r ồi, ngủ đi, để sáng mai da không nhăn, mắt không bụp,

đi phỏng vấn mới đẹp chứ Chị ở nhà, chờ tin tốt của nhỏ là chị emmình kéo nhau đi ăn mừng đó

Th ục Đoan ngoan ngoãn nghe lời, nằm xuống giường, nhắmmắt lại

- Vừa nhắm mắt lại, cô đã mở mắt ra, nêu điều kiện:

- Hẹn Khắc Chương đi chung nghe chị?

Thu Hương gật đầu, nói vui:

-

Được rồi, dính như sam vậy à!

Trang 21

Th ục Đoan cười bẽn lẽn, không trả lời Thu Hương tắt đèn cho

em, rón rén đi ra Chỉ trong phúc chốc, Thục Đoan đã ngủ say

Thục Đoan mặc đồ đẹp, trang điểm nhẹ nhàng, ngồi trên salon chờ

Thục Đoan hít một hơi dài rồi thở ra chầm chậm

Cô đã ổn định tinh thần, đủ sức cười đùa với bà nội Giọng ThụcĐoan lí lắc:

- Sao con thấy mình giống Lọ Lem chuẩn bị đi dự dạ hội quá à BàChâu Nhiên cười, âu yếm trêu chọc:

- Đúng rồi, con là Lọ Lem chính hiệu chứ còn gì nữa? Suốt ngày cứcanh nội không để ý là chui vô bếp mày mò, phá phách cho đầu cổmặt mày lấm lem à

Th ục Đoan la ré lên, giậm chân bình bịch, nói phụng phịu:

- Con không chịu đâu! Rủi ai nghe được là quê chết luôn

Bà Châu Nhiên cười vui:

- Nội chỉ nói sự thật thôi mà

Bà Bửu thoăn thoắt đi vào, xởi lởi cất tiếng hỏi Thục Đoan:

- Cháu xong rồi hả? Mình đi luôn nhé?

Th

ục Đoan đứng lên, thưa bà nội:

- Chào n ội, con đi Bà Châu Nhiên tiễn bà Bửu và Thục Đoan racửa Bà ân cần dặn dò bà Bửu:

- Trăm sự tôi nhờ cậy cô đó Cháu nó còn khờ lắm! Bà Bửu gật đầu,nói giọng cả quyết để tạo niềm tin cho bà Châu Nhiên:

- Được rồi, không sao đâu Bác cứ yên tâm Toàn chỗ quen biếtkhông hà Thục Đoan chạy xe máy theo bà Bữu

Thục Đoan đang bon bon chạy xe trên đường, bất chợt xe của côđáo qua đảo lại vì né một đứa bé làm rớt bong bóng đang cầm trêntay xuống mặt đường Đứa bé không biết sợ, cứ nhào ra đường đểlượm bóng

Trang 22

Thục Đoan chạy xe tới, lách đầu xe qua một bên tránh bong bóngnhưng không kịp, té ập xuống đất

Nam An từ sau chạy đến với tốc độ khá nhanh, bị vướng xe củaThục Đoan cũng té theo

Th ục Đoan nằm dài dưới đất, còn Nam An khá hơn, lảo đảođứng dậy được Nam An đa xe lên, dựng sát vô rề rồi chạy lại đỡThục Đoan lên Thục Đoan nhăn nhó, rên rỉ:

- Thôi chết rồi, buổi phỏng vấn của tôi vậy là tiêu rồi!

Nam An lo lắng hỏi:

- Em có sao không? Chạy xe được không?

Nhìn thấy anh, Thục Đoan sửng sốt kêu lên:

- Ủa, sao lại là anh? Bất ngờ quá hả?

Nam An vờ chép miệng than thở:

- Th ật không biết là hên hay xui nữa đây! Tự dưng lại gặp emtrong hoàn cảnh này, giữa đường phố chứ không phải là một bãibiển thơ mộng hay một ngọn núi trữ tình nào

Th

ục Đoan khúc khích cười, nhưng ngay sau đó đãnhăn mặt vì đau Cô cố

lúc l ắc tay chân, rên lên:

- Không biết có bị thương chỗ nào không nữa! Sao đau dữ vậy nè?Máu từ vết thương của cô chảy ra từng giọt

Mấy người đi đường xúm lại coi, bàn tán xôn xao với nhau:

- Cô coi vô bệnh viện cho người ta khám kỹ với băng bó lại đi Nam

An lập tức bảo cô:

- Để anh đưa em vào bệnh viện nha?

Thục Đoan giơ tay, giơ chân, vặn người để kiểm tra Cô cố làm tỉnh,

từ chối lời để nghị của anh:

- Ch ắc không sao đâu, bị trầy trụa sơ thôi!

Vừa nói xong thì cô lảo đảo choáng váng, sắc mặt xanh lè

Mấy người đi đường la lên cảnh báo:

- Đừng dể ngươi! Coi chừng bị trúng chỗ hiểm đó

Th ục Đoan hoang mang, mếu máo:

- Từ nhỏ tới lớn, tui chưa bị thương tích lần nào hết Sợ quá à! Nam

An nhanh nhẹn vẫy taxi, dìu cô ngồi vào trong, dặn tài xế:

- Anh chở cô này đến bệnh viện giùm tôi Tôi chạy theo sau nè

Trang 23

Nam An đưa xe Thục Đoan lên lề, gửi vào bãi xe gần đó rồi chạytheo chiếc taxi

Ngồi trên taxi, Thục Đoan chưa kịp hoàn hồn thì bà Bửu đã gọi điệnthoại tìm cô

Giọng bà hốt hoảng:

- Cháu đáu rồi Thục Đoan? Qua khỏi ngã tư, xe đông quá, cô bịlạc cháu mất tiêu rồi Kiểu này chắc cô bị bà nội cháu giữa tơi bờiquá, vừa ra khỏi nhà là có chuyện rồi!

- Không mu ốn làm bà lo lắng, Thục Đoan nói dối cho quachuyện:

- Xe cháu b

ể bánh, phải chờ vá Cô tới nơi thì chờ cháu nha.Thục Đoan ngồi trong phòng khám, căng thẳng chờ đợi kết quả xétnghíệm, tay cô đã được băng bó kỹ

Bác s ĩ đang ngồi đọc tờ phim chụp xương sau bàn làm việc

Y tá đứng sấp giấy tờ ở bên cạnh Bác sĩ ngước lên hối Thục Đoan:

- Người nhà của cô có ở đây không?

Thục Đoan gật đầu

Bác sĩ nhìn hồ sơ bệnh án của Thục Đoan rồi nói với y tá:

- Tôi muốn gặp người nhà của cô Thục Đoan

Sắc mặt Thục Đoan tái mét, tim cô đập thình thịch, không biết cóchuyện gì mà bác sĩ phải nói với người thân chứ không trực tiếp cho

cô hay

Y tá mở cửa nhìn ra ngơài, gọi lớn:

- Mọi người nhà của Cháu Đình Thục Đoan vào gặp bác sĩ

Nam An vội vã bước vào

Y tá đóng cửa lại

Nam An ngồi xuống chiếc ghếc anh Thục Đoan, mỉm cười động viêncho cô bớt sợ Giọng anh ân cần:

- K ết quả sao rồi, cô bé?

Thục Đoan lắc đầu, nói yếu ớt:

- Họ chưa nói gì hết

Bác sĩ nhìn Nam An, nhẹ nhàng lên tiếng:

- Cô ấy bị chấn thương phần mềm, đã băng bó rồi Còn yết thươngtrên đầu thì nhờ có đội mũ bảo hiểm nên tạm thời chưa phát hiệnđược điều gì đáng lo

Trang 24

Nam An và Th ục Đoan nhìn nhau, nét mặt hai người đều tỏ ranhẹ nhõm Thục Đoan phấn khởi hỏi bác sĩ:

- Vậy là yên tâm rồi! Em về liền bây giờ hả bác sĩ?

Bác s

ĩ lắc đầu, ồn tồn nhắc nhở:

- Trước mắt là vậy, nhưng người nhà phải theo dõi tình trạng thườngxuyên, hễ thấy triệu chứng bất thường thì đưa ngay vào bệnh việnnhé

Nam An lên ti ếng:

- Bất thường là sao, thưa bác sĩ?

Bác sĩ mỉm cười, kiên nhẫn giải thích:

Nếu bị nôn ói, nóng sốt gì đó thì không được coi thường, bỏ qua.Thục Đoan giành trả lời:

- Dạ, em biết rồi

Cô đứng lên, chào bác sĩ và y tá

- Cám ơn bác sĩ, cám ơn chị y tá

Bác Bĩ và y tá cười chào lại

Thục Đoan ra trước, Nam An theo sau cô

Ra đến cổng, Thục Đoan hối hả bảo Nam An:

- Em có hẹn với câu lạc bộ diễn viên

Bây giờ trễ rồi, không biết người ta cô đợi không nữa? Mới ngày đầu

đã như vầy, sợ hợ sẽ có ấn tượng xấu về em

Nam An sốt sắng gợi ý:

- Để anh chứ em đến rồi lâm nhân chứng thời gian và nhân chứng

sự kiện giùm em luôn, chịu không?

Thục Đoan cười khanh khách, chỉ vào cánh tay băng bó của mình:

- Thôi đi, anh làm như phim vụ án không bằng! Em đã nghĩ ramột cách rồi, cứ nhìn cánh tay này của em thì không cần nói, mọingười cũng hiểu sự việc thôi mà

Nam An cười theo, không quên nhắc lại lời đề nghị:

Trang 25

Khu đào tạo diễn viên rất tấp nập Các học viên đang tập đi đứngtheo điệu nhạc, tập luyện dài từ không khí luyện tập rất hăng say

Bà Bửu đưa Thục Đoan đi vào Cô nhìn các học viên của lớp nghệthuật tập luyện bằng ănh mắt thân phục và ao ước

Bà Bửu kéo tay Thục Đoan, nói giọng tự hào:

- Đó, con thấy không, cô đâu có nói sai Con đâu thua sút mấyngười này

Th ục Đoan quay đầu lại nhìn mọi người tập luyện một lần nữarồi mới theo bà Bửu đi tiếp Bà Bửu nhìn cánh tay dán dây băng keocủa Thục Đoan, lo lắng nghĩ thầm: "Mới ngày đầu ra quán đã gặpxui như vậy rồi, không hiểu có phải là điểm báo trước không nữa?"

C ũng như những người làm ngành nghệ thuật khắc, bà rất tintưởng vào các điềm báo Mặc dầu vậy, bà vẫn cố xua đi những ýnghĩ không hay, tập trung vào công việc trước mất

Ngoặt vào một căn phòng đóng kín cửa, bà nói vắn tắt với ThụcĐoan:

- Đến nơi rồi đó châu

Bà Uyên giám đốc công ty người mẫu đang ngồi sau bàn làm việc

Bà B ửu và Thục Đoan đi vào

Bà Bửu đon đả cất tiếng chào trước:

- Xin chào bà giám đốc Lúc này làm ăn phát đạt quá nên không cóthì giờ xuống căng tin tụ họp với mọi người nữa phải không?

- À Uyên v ồn vã đứng lên đón khách, lên tiếng phân bua:

- Ch

ị nói vậy tội tôi lăm! Công việc bận bịu quá màkhông có ai đỡ đần mới phải ngồi ôm suốt ngày chứ tôi đâu hamlàm dữ vậy

Bà B ửu cười xòa, dí dỏm đáp lại:

- Bởi vậy, rồng không đến nhà tôm được thì tôm phải đến nhà rồngchứ sao? Bà Uyên đưa tay mời khách ngồi, niềm nở hỏi:

- Chị đến thăm, tôi mừng lắm Ngồi chơi đi chị Cô này là ai vậy? BàBửu kéo Thục Đoan ngồi xuống, ra hiệu cho cô chào bà Uyên

Thục Đoan ngoan ngoãn làm theo Bà Uyên nhìn cô chăm chú, xởilởi hỏi han:

- Ủa! Cô này là cháu chị hả?

Bà Bửu tươi cười, giới thiệu Thục Đoan với bà Uyên:

Trang 26

- Đây là Thục Đoan, cháu bà Châu Nhiên - một thành viên trongcâu lạc bộ dưỡng sinh của tôi Thấy cháu có tiềm năng theo nghềdiễn viên nên tôi đưa đến gặp chị thử coi sao.

Bà Uyên quan sát Th ục Đoan thêm một lúc nữa rồi thôt lên với

vẻ hài lòng

- Cám ơn chị nha Mới nhìn thấy cô ấy là tôi đã ưng ý liền

Thục Đoan ngượng ngùng quay mặt nhìn sang hướng khác

Bà Uyên ân cần gợi chuyện với Thục Đoan:

- Cháu còn đi học không hả Thục Đoan?

Thục Đoan quay lại, lễ Phép trả lời:

- Dạ, cháu đang học năm cuối bên trường Xã hội Nhân văn

Bà Thảo gật đầu liên tiếp, trẩm trồ khen ngợi:

- Vừa đẹp, vừa có kiến thức như cháu thì quá hiếm hoi! Cháu cómuốn về đây làm với cô không?

Thục Đoan ngỡ ngàng, sợ mình chưa hiểu rõ câu hỏi, vội đưa mắtnhìn bà Bửu Bà Bửu tươi cười, hỏi gặng lại bà Uyên:

- Chị chịu nhận Thục Đoan vào học rồi phải không?

Bà Th

ảo gặt đầu, cưởi cởi mở:

- Dĩ nhiên rồi! Nghề của tôi là "đãi cất tìm vàng'' mà Gặp đúng đốitượng là nhất quyết bám chặt không tha

Bà B ửu cưới vui sướng

Bà vỗ vai Thục Đoan bằng cử chỉ đầy thân ái, thúc giục có:

- Cháu cám ơn có Uyên đi! Cô chịu nhận cháu rồi đó

Thục Đoan mừng rỡ, ríu rít thốt lên:

- Cháu cám ơn cô Xin cô cho cháu biết lịch học để cháu còn sắpxếp giờ giấc?

Bà Uyên nghiêm mặt, cao giọng nhắc nhở cô:

- Hai ngày n ữa, cháu đến đây, tôi sẽ sắp xếp cho cháu tập vớicác bạn Có một điều cháu nên nhớ là phải khổ luyện mới thànhcông, đừng thấy được nhận vào dễ dàng rồi sanh thói ỷ lại, tự caonhé Thục Đoan ngoan ngoãn gật đầu, chán thành đáp:

- Cháu hi ểu rồi, thưa cô: Cháu sẽ không để cô với cô Bửu thấtvọng đâu Bà Bửu cười sảng khoái, xởi lởi lên tiếng:

- Vậy là ''được anh, được ả, được cả đôi đàng rồi nha! Mai mốt nhớchia huê hồng cho tôi đó

Trang 27

Bà Uyên g ật đầu, cười tươi, hóm hỉnh đáp:

- Tôi dám đưa, chỉ sợ chị không dám nhận thôi

Bà Bửu phẩy tay, nói hài hước:

- Chuyện nhỏ! Chị cho tôi cả xấp cũng được Tôi không xài thì chongười khác, không thôi đem bán lại cũng có lời mà

Bà Uyên tròn m ắt, thê lưỡi:

- Chúa ơi! Hoa hồng mà có người dám chia qưa, chia lại sao? BàBửu thản nhiên đáp:

- Thì hoa h ồng người ta tặng trong các buổi biểu diễn đó! Chịtưởng tôi nói tới tiền hoa hồng sao Đòi hối lộ là đếm lịch chết luônđó!

Bà B

ửu khúc khích cười

Bà Uyên c ười theo Bà rùn vai, làm ra vẻ sợ hãi:

- Chị có đầu óc kinh doanh ghê gớm vậy mà hồi nào tới giờ tôi đâu

Thục Đoan cũng cười giòn tan

Bà Bửu đứng lên, gút câu chuyện với cả đôi bên:

- Từ giờ trở đi là tôi hết nhiệm vụ nha Giao học trò mới cho chị độ

Bà Uyên gật đầu, hồ hởi thốt:

- Tôi chắc Thục Đoan sẽ sớm thành công trong nghề vì hỏi đủ cácyếu tố cần thiết sắc vóc, đạo đức, tính tình Chị không phải lo gì nữađâu

Thục Đoan có vẻ ngượng khi được khen ngợi: Cô đứng lẽn theo bàBửu ra về sau khi lễ phép chào bà Uyên:

- Th ưa cô, con về

Bà Uyên tiễn bà Bữu và Thục Đoan ra ngoài

Bà Bửu và Thục Đoan vừa đi ra cổng, vừa trò chuyện rất vui vẻ BàBữu hóm hỉnh chọc ghẹo Thục Đoan:

- Giờ là chắc ăn trăm phần trăm rồi nha Nhớ phải khao cô đó ThụcĐoan tươi cười hớn hở, ríu rít đáp:

Trang 28

- Con câm ơn cô nhiều lắm Gia đình con biết tin năy thế năo cũng

ăn mừng thiệt lớn cho con

Ngọc Bích từ ngoăi đi văo với dâng điệu đầy kềnh kiệu Cô ta hấtmặt lín trôi như không nhìn thấy ai

Th

ục Đoan vă bă Bửu đi ngang Ngọc Bích nhưngkhông để ý đến cô ta Ngọc Bích trông thấy Thục Đoan thì đứngsững lại, nhìn theo bằng ânh mắt đầy nghi ngờ

Th ục Đoan vă bă Bửu vẫn tiếp tục trò chuyện sôi nổi

Thục Đoan vĩo von hỏi bă Bửu:

- Cđu lạc bộ năy hoạt động chuyín nghiệp ghí hâ cô? Đúng lă cuốingăy đăng, học săng khôn"

Bă Bửu gật đầu tân thănh, giải thích thím:

- B ản thđn bă Uyín từng lă diễn viín nổi tiếng một thôi, naykhóng đứng trín săn diễn nữa thì rút về lăm công tặc đăo tạo Độingũ giâng viín toăn những người giỏi giang, có tđm huyết

Ng ọc Bích nhíu măy, nhìn theo Thục Đoan đến hút bóng

Vẻ mặt cô ta đanh lại

Bă Uyín đang đứng xem học viín tập luyện thì Ngọc Bích bướcvăo

- Cô ta đi đến cạnh bă Uyín, cất giọng chăo ngọt lịm:

- Thưa chị, em mới tới

Bă Uyín gật đầu, điềm đạm hỏi lại:

- Em đê chuấn bị đầy đủ cho chuyến lưu diễn chưa?

Ngọc Bích gật đầu, trả lời thật khôn khĩo:

- Dạ rồi ''Đem chuông đi đânh xứ người thì phải lăm cho công tymình nở măy nở mặt chớ

Bă Uyín c ười tươi, tỏ vẻ hăi lòng

Ngọc Bích liếc nhanh về phía bă Thảo, lăm ra vẻ vở tình đặt cđu hỏi:

- Lúc em đi văo công ty thì gặp hai người từ trong năy đi ra Cô gâinhìn cũng cao râo, sâng sủa lắm Họ lă khâch hăng hả cô?

Bă Uyín lắc đầu, giải thích với Ngọc Bích:

- Cô ta lă h ọc viín mới, tôi vừa nhđn văo hồi nêy Cha cô ta lẵng Chđu Bình, đại gia ngănh kinh doanh địa ốc đó

M

ặt Ngọc Bích sầm xuống, tỏ ra rất hậm hực khi biết

Trang 29

được gia thê giàu sang

c ủa Thục Đoan

Bà Uyên không để ý thấi độ của cô nàng, vẫn vui vẻ nói tiếp:

- Tên cô ta là Th ục Đoan, nghe cũng hay đó chứ! Hiện đang làsinh viên trường Đại học Xã hội Nhân văn nhưng có người quen giớithiệu đến học với mình Tôi nghĩ tương lai của có ấy sẽ rất xán lạn

- Ng ọc Bích chớp mắt, nét mặt có ta thoáng chốc đã trở lại bìnhthường

- Có ta cất giọng thật tự nhiên bày tỏ ý kiến tán thành với bà Uyên:

- Đúng đó cô! Càng có nhiều diễn viên xinh đẹp, tài năng đến vớimình thì trường của mình càng nổi tiếng

Bà Uyên cười rạng rỡ, nhìn Ngọc Bích bằng ánh mất thân mật, áncần nhắc nhủ:

- Trước mắt thì Thục Đoan vẫn còn nhiểu thứ bỡ ngỡ: Em là người

đi trước, nên quan tâm giúp đỡ bạn bè nhé

Ngọc Bích gật đầu lìên tục, trả lời thật ngọt ngào:

- Có c ứ yên tám! Giúp được gì cho bạn bè đồng nghiệp thì em

sẽ hết lòng vì chính em cũng trưởng thành từ ngôi trường này, đượcthầy cô hết lòng đào tạo mới có ngày hôm nay

Miệng nói vậy nhưng mất có ta long lên thật đanh ác

Ph

ần 3

Gia đình ông Châu Nhiên quáy quần trong phòng ăn với chiếc bànbây đẩy món đặc sản sang trọng Khắc Chương ôm bó hoa đi vào.Thục Đoan đứng lên đón anh với thái độ đầy vui sướng Giọng ThụcĐoan ríu rít:

- Vậy mà em tưởng anh không ghé được chứ!

Khắc Chương chào cả nhà rồi trao bó hoa cho Thục Đoan, nói giọngngọt ngào:

Trang 30

- Lẽ ra anh phải đi dùng cơm với một đối tác, nhưng giờ chót thì ba

ra mặt nên anh thoát nạn Tặng em nè

Th ục Đoan nhận hoa, reo lên đầy hớn hở:

- Vow! Đẹp kinh khủng! Cám ơn anh nha

Khắc Chương cười với Thục Đoan:

- Hồi nãy kẹt xe nên anh mới đến trễ Anh lặt đật ghé shop hoa tươi,lựa bó hoa to nhất để xin lỗi em đỡ

Thu Hương xen vào, trêu chọc:

- Mai m ốt! Chương đừng mua hoa cho Thục Đoan mà mua thứ

gì ăn được như chocolate chẳng hạn, để khi có nàng nổi nóng,muốn cần xé gì đó là có thứ đáp ứng được liền

M ọi người đều cười to

Thục Ethan hinh mũi làm xấu với bà chị họ, phụng phịu thốt:

- Chị xấu dễ sợ! Toàn kể xấu em không hà

Khắc Chương đỡ lời cho Thu Hương, hóm hỉnh nói đùa:

- Ai nói gì thì nói, miễn mình không có là được rồi “Vàng thật đâu sợlửa”? Thục Đoan kéo tay Khắc Chương ngồi xuống ghế

- Có nhìn đồng hồ rồi nhìn bà Châu Nhiên, hỏi với vẻ sốt ruột:

- Ủa? Sao ba chưa về hẩ nội?

Bà Cháu Nhiên cũng sốt ruột nhưng cố trấn an các cháu:

- Ba con có khách S

ắp về rồi Thấy Khắc Chương kín đáo nhìn đồng

hồ, Thu Hương tế nhị giát áo bà Châu Nhiên ra hiệu, lấy mắt chỉ cho

bà thấy

Bà Châu Nhiên b ảo Thục Đoan:

- Con thử gọi điện thoại cho ba con coi có về kịp không, hay mình ántrước?

- Hơn bảy giờ tới rồi còn gì?

Thục Đoan chạy ra phòng khách, bấm điện thoại bàn gọi cho cha.Ông Châu Bình định về nhà thì chuông điện thoại bàn reo Ông liềnbất lên nghe

V ẻ mặt ông ngỡ ngàng khi nghe tiếng người bên kia đầu dây,giọng ông e dè:

- Có chuyện gì vậy em?

Giọng người phụ nữ trong điện thoại đầy bực bội:

Trang 31

- Mấy bữa nay em bực bội quá, không vui chút nào hết! Anh có đưa

em đi chơi Âu châu được không? Áp lực công việc nặng nề, em mệtmỏi quá!

Ông Cháu Bình nhíu mày, t ỏ ra băn khoăn:

- Ngay lúc này thì không được vì anh bận lắm, chờ ít lâu nữa đượckhông? Giọng người phụ nữ dằn dỗi:

- Lúc muốn được việc thì ông nào cũng hứa hẹn này nọ, tán hươután vượn đủ thứ, đến khi cẩn thì chá thấy mặt mũi tăm hơi Chẳngđáng tin chút nào!

Ông Cháu Bình v ội vàng xoa dịu:

Không phải đâu, anh bận thiệt mà

Hay để anh chuyển tiền vào tài khoản cho em để em tự đi trước mộtmình cho thoải mái nha?

Gi ọng người phụ nữ nũng nịu qua điện thoại:

- Thôi, đi một mình buồn lắm! Em thích có anh ở bên em à

Ông Cháu Bình ngọt ngào khuyên nhủ:

- Thì em cứ tưởng tượng anh đang ở bên em là được chứ gì?

Ông nói nh ư người say:

- Anh biết rồi! Anh sẽ cố bù đắp cho em thật nhiều

Người phụ nữ cười lả lơi:

- Chừng nào bù, bù bao nhiêu cho đủ đây hả?

Ông Châu Bình chưa kịp trả lời thì chuông điện thoại di động củaông lại reo inh ỏi

Ông l ật đật nói với người phụ nữ:

- Em chờ một chút nha!

Một tay ông cầm ống nghe điện thoại bàn, tay kia giở nắp điện thoại

di động, nói lớn:

- A lô, tôi nghe đây!

Giọng Thục Đoan vang lên đây sốt ruột:

Trang 32

- Ba nhiều việc quá nên quên giờ nghỉ rồi phải không? Cả nhà đangchờ ba về ăn tối nè

Ông Châu Bình đưa tay vỗ trán, nói giọng giả lả:

- Ba lu bu lắm, con không nhắc là ba quên thiệt đó Cả nhà chờ chútnha, ba về liền

Ti ếng người phụ nữ nó đột ngột vang qua điện thoại, tỏ về nghingờ:

- Anh đang nói với ai vậy? Sắp xong chưa?

Thục Đoan cũng hỏi tới tấp:

- Em cũng biết là mình không công khai được mà, đừng làm khóanh! Hễ dịp nào thuận tiện, anh sẽ ghé thăm em

Ng ười đàn bà kéo dài giọng, yêu sách:

- Dịp nào chứ? Mai được không?

Ông Cháu Bình vội vàng ngất lời cô ta:

- Không, không, chưa được đâu, anh bận lắm

Ông đặt mạnh ống nghe xuống giá, chấm dứt cuộc điện đàm

Ông thở phào nhẹ nhõm, nhìn đồng hồ rồi lật đật đứng lên, nhủthầm:

''Bữa nay ăn mừng Thục Đoan được nhận vào trường đào tạo diễnviên Không về là không xong với bà cháu nó đâu!''

Ông đi khỏi phòng

Ông Cháu Bình bước vào phòng ăn trong tiếng vỗ tay chào đón củamọi người

Kh ắc Chương cất tiếng chào:

- Thưa bác

Ông Châu Bình gật đầu rồi ngồi xuống ghế Vẻ mặt ông vẫn còn bănkhoăn nhưng cố giấu, giọng ông làm ra vẻ sảng khoái:

- Mình nh ập tiệc đi, trễ rồi!

Mọi người bắt đầu ăn

Trang 33

- Ông Châu Bình giơ ly bia lên, vui về nói to:

- Chúc mừng cơ hội mới của Thục Đoan!

M ọi người cụng ly với nhau rồi uống cạn

Khắc Chương cụng ly với Thục Đoan, nói giọng ấm áp:

Chúc em gặt hái nhiều thành công trong tương lai

Th

ục Đoan chạm ly với anh rồi uống cạn

Thu H ương gắp thức ăn để vào chén Thục Đoan, hài hước thốt:Ráng ăn nhiều cho mau lớn nha

- Không thôi, khi ra diễn thì người ta tướng đang xem chương trìnhdành cho thiếu nhi đó Thục Đoan phùng má lên, tỏ vẻ hờn dỗi:

- Em quê r ồi đó nha Sao cứ chĩa mũi dùi vô em hoài vậy?

Thu Hương cười giòn, tinh quái trả lời:

- Hổng phải sao? Lúc trước chị quay phim ca nhạc cho thiếu nhi làkêu em sẩm tuồng hà

Thục Đoan xụ mặt, à ức đáp:

- Biết vậy thì em đã không tham gia, để chị hóng gió cho bõ ghét!Thấy em nhỏ nhất nhà nên ai cũng xúm vô ăn hiếp em

- Ngh ỉ chơi hết cho coi!

- Mọi người đều cười

Khắc Chương giả vờ làm mặt sợ hãi, lên tiếng hỏi cô:

- Vậy em có tẩy chay anh không? Anh định dựng phim cho em đóng

mà em bỏ lơ không tham gia là anh sạt nghiệp đó!

Th ục Đoan vênh mặt lên, kéo dài giọng:

- Chưa biết! Để coi tình hình sao đã Thấy mới tin, không thấy khôngtin Ông Cháu Bình chọc con gái:

- Ng ười ta muốn trẻ lại thì phải tốn biết bao nhiêu tiền của, chịuphẫu thuật đau đớn mà kết quả chưa chắc đã như ý Còn con trẻhoài mà không thích, sao kỳ vậy?

Th ục Đoan nhìn bà Châu Nhiên, cầu cứu:

- Nội ơi! Ai cũng ăn hiếp con hết kìa!

Bà Châu Nhiên cười hóm hỉnh:

Nhưng nội thấy sự thật đúng như vậy mà Con hắn còn là nhi đồng,chứ có lớn được với ai đâu? Nhõng nhẽo chảy nước luôn kìa!

Th

Trang 34

ục Đoan chưng hửng, vùng vằng bỏ đũa, khôngchịu ăn Cô nói giọng ấm

ứ c:

- Tức khinh khủng! Mọi người đều cùng một phe, bỏ mình bơ vơ!Tất cả những người còn lại đều cười sặc sụa

Thu Hương đưa tay lêu lêu Thục Đoan, nói giọng hài hước:

- ''Giận lầy sẩy cùi''! Vậy mà hổng chịu là mình còn con nít Trướckhi đi ngủ, thử nhìn kiếng là biết gương mặt đẹp tới đâu rồi!

Th ục Đoan thụng mặt xuống

Cô lật đật cầm đũa lên, quơ gấp, ăn thật nhanh, nói nghiến ngầm:

- Ăn hết luôn cho bõ ghét nè!

Khắc Chương nhìn người yêu bằng ánh mắt đầy âu yếm, nói dídỏm:

- Em cố trả thù cho hả tự ái thì cũng từ từ thôi! Coi chừng mắcnghẹn là bỏ lơ cơ hội lên sàn diễn đó nha

Thục Đoan nguýt anh dài thậm thượt ấm ức nhủ thầm:

"Thấy ghết gì đâu! Bực mình kinh khủng! Đợi đó đi, sẽ đến lúc người

ta báo thù cho coi

Ngọc Bích khua chán đá mạnh cửa để bước vào nhà

Căn nhà thuê nhỏ gọn nhưng đầy đủ tiện nghi Cô hiện đang chianhà với Kim Cháu - cô bạn gái cùng nghề diễn viên nhưng chuyênđóng vai phụ Kim Châu đang ngồi xem tivi, cười ha hả trước nhữngmàn táu hài diễn ra trên màn hình

Ngọc Bích đầy mạnh cửa hước vào làm Kim Châu giật mình nhìn ra.Thấy nết mặt Ngọc Bích hẩm hẩm, giẫm mạnh chân thình thịchxuống sàn nhà Kim Châu ngạc nhiên nhìn bạn, hỏi dò:

- Có chuyện gì mà mặt nặng mày nhẹ, đá thùng đụng nia um sùmvây Bích? Ng

ọc Bích hát mạnh chán cho đồi giày vãng vào gócnhà

- Chưa đã nư, cô ta tiếp tục lột áo khoác thật mạnh tay, thảy lên bàntrước mặt Kim Châu

Kim Cháu nh ảy dựng lên, la lớn:

- Chỗ tao đang coi tivi đó, làm ơn tránh ra giùm đi, chị Hai!

Ngọc Bích ngồi phịch xuống ghế, cất giọng hằn học:

Trang 35

- Không hiểu bà già sanh tao ra làm chi cho mang khổ vậy nè? Mộtthân một mình tự lo đủ thứ, không bằng móng tay út của người tanữa Thiệt tức dễ sợ!

Kim Châu nhìn bạn lom lom, dò hỏi:

- Ai đụng chạm gì tới nỗi đau của mày rồi hả? Bây giờ mình cũng nởmày nở mặt rồi, có gì mà than thán trách phận hoài vậy?

Ngọc Bích nhổm người dậy, nói giọng đầy căm hận:

- Thà không th ấy thì thôi, đằng này nó chọt vô mắt như cây đinhvậy, chịu sao nổi? Mình phải đem thán ra làm mồi kiếm ăn, còn cónhững đứa ăn sung mặt sướng, không hề động tới móng tay mà lúcnào cũng ngồi trên đầu trên cổ mình, nhịn sao nổi chứ?

Thái độ Kim Châu đầy phân vân Cô chép miệng, cố xoa dịu bạn:

- Thôi b ỏ đi mày! Đằng nào thì số phân tụi mình cũng hẩm hiuvây rồi May là mày còn dựa vào sắc đẹp và tài diễn xuất để đổi đời,không thì cũng ''đời tàn ngõ hẹp'' rồi cũng lỡ vậy rồi "Nhìn lên khôngbằng ai, nhìn xuống cũng không ai bằng mình", vậy là được rồi màyơi!

Ngọc Bích tỏ ra không để chút lời khuyên nào của bạn lọt vào tai Cô

ta đám tay xuống bàn tỏ thái độ tức giận, nói giọng hằn học:

- Tao không quen th ấy ai tự dưng ngồi trên đầu trên cổ tao hết!

Vẻ mặt Kim Châu đầy ngỡ ngàng Cô liếc nhìn bạn, dè dặt nêu câuhỏi:

- Mày muốn nói ai vậy?

Ngọc Bích nói liền một hơi dài với vẻ mặt đầy căm tức:

- Con nh ỏ Thục Đoan đó chứ ai? Tao cám ghét cái bán mặt nhàgiàu suốt ngày vênh vênh của nó!

Kim Châu nhún vai, buông thõng:

- So bì làm gì, mày ơi! Ai có phận náy chứ? Ngọc Bích huơ caygạt ngang nói giọng ngang ngạnh:

- Nói như mày thì suốt đời phải chịu thiệt thòi hả? Còn lâu tao mớichịu vậy Kim Châu bất đầu chán ngấn, hỏi móc:

- Không chịu thì mày làm gì người ta? Ngọc Bích bĩu môi, cất giọngđộc địa:

- Để rồi mày coi, tao sẽ giành những thứ lẽ ra thuộc về tao? KimChâu nói lửng lơ:

Trang 36

- Đựoc rồi, tao cũng chống mắt chở xem sao! Ngọc Bích chưa hảgián, tiếp tục chì chiết:

- Thấy người ta thêm tủi cho mình!

Đi đâu nó cũng lên xe xuống ngựa, có kẻ đưa người đón, còn mìnhlàm gì cũng phải tự xoay xả một thân một mình

Kim Châu ngán ngẩm, cầm remote tắt tivi, bỏ đi vào trong

Ngọc Bích vò mạnh tờ báo trên bàn, quáng mạnh,vào sọt rác biểu lộlòng căm tức với vẻ mặt thật đanh ác

Thục Đoan dè đặt bước vào trưởng quay giữa lúc Nam An đang chỉđạo diễn xuất cho đoàn phim

Thấy mọi người đang say sưa đóng phim, cô ngập ngừng dừngbước, lấp ló bên ngoài

Nhìn thấy cô, Nam An giơ tay lên, hô lớn:

- Stop! Nghi giải lao được rồi Đầu giờ chiều quay tiếp

Th ục Đoan nghe được, bẽn lẽn cúi đầu nhìn xuống đất

Nam An sợ cô giận, liền nghiêm mặt gạt đi:

- Không nói nhảm nữa! Thôi, tấn đi! Mọi người lục tục kéo ra ngoài.Nam An đi đến gần Thục Đoan Anh hỏi rất dịu dàng với vẻ mặt đầythân ái:

- Em đến xem anh quay phim đó hả?

Thục Đoan lắc đầu Thái độ cô đã tự nhiên trở lại, lém lỉnh trả lời:

- Hổng dám ghé coi đâu! Rủi có người phân tâm, làm sai lại đổ thừa

em thì sao? Em ghé để học hỏi kinh nghiệm diễn xuất đó

Nam An cười xòa, nói giọng ngọt ngào:

- Có ăn gan trời cũng không dám đổ oan cho em đâu mà lo

Thục Đoan liến thoắng:

- Ai biết được chữ ngờ chứ?

Nam An rủ Thục Đoan:

- Đi đằng này với anh một chút nhé?

Thục Đoan băn khoăn hỏi lại:

- Đi đâu vậy anh?

Trang 37

Nam An đưa tay xoa bụng, hóm hỉnh đáp:

- Kiến bò bụng nãy giờ rồi nè! Đứng thêm chút nữa là anh quỵ luôncho em đỡ đó Thục Đoan lườm anh, nói giọng hờn dỗi:

- Th ừa dịp ăn vạ phải không? Biết vậy em không thèm ghé đâu!Nam An vội xuýt xoa dàn hòa:

- Được rồi, được rồi! Anh sẽ nghiêm chỉnh gấp một tỉ lắn cho emvừa lòng Chịu không?

Th

ục Đoan nói líu lo:

- Một tỉ thì nhiều quá! Cho hạ giá còn chín trăm chín mươi chín ngànlần thôi

Nam An v ờ xỉu, gục ngã dựa vào tường, rên rỉ:

- Có ai cứu tôi không?

Thục Đoan cười khanh khách, dứ tay hâm dọa:

- Em đếm từ một tới ba mà anh không tự đi được thì em sẽ đi mộtmình đó Một Nam An vội đứng thắng dậy, rối rít kêu to:

- Được rồi, khỏi đếm nữa! Anh khỏe rồi

Thục Đoan cười giòn tan, xăng xái đi trước, nói vọng lại:

- Từ hôm anh đưa em vào bệnh viện đến giờ, em chưa mời anh mộtchầu để cám ơn, bữa nay phải để em làm chủ xị đó

Nam An và Thục Đoan đến quán cà phê gần phim trường, vừa ănvừa trò chuyện Quán khá nhộn nhịp vì có phục vụ cơm trưa côngsở

H ọ chọn một bàn kín đáo để khỏi bị làm phiền

Nam An ần cần gấp thức ăn cho Thục Đoan, thúc giục:

- Em ăn nhiều vô nha Lúc này anh thấy em hơi ốm đó Học thi căngthẳng lắm phải không?

Thục Đoan cảm động, nhìn anh đầy trìu mến, dịu dàng trả lời:

- Em học cũng vừa sức thôi Có lẽ tại cả tuần lễ nay cứ hồi hộp, lolắng nên hơi xuống Vài bữa nữa là em trả lại bình thường à

Nam An ch ống đũa nhìn Thục Đoan trăn trối, băn khoăn hỏi:

- Em lo chuyện gì vậy? Có thể chia sẻ với anh được không?

Thục Đoan chắt lưỡi, nói liến thoắng:

- Thì bây giờ em nói nè Em đã được nhận vào trường đào tạo diễnviên rồi Nam An cười rạng rỡ:

Trang 38

- Chúc m ừng em! Vậy là em đã chọn được hướng đi cho tươnglai Anh rất vui vì sau này sẽ có một ngôi sao điện ảnh đóng bộ phimđầu tay cho mình.

Th

ục Đoan cười vui:

- Ch ưa chi mà anh đã đưa em lên cao quá, làm em ngại muốnchết! Nam An giơ cao ly nước ngọt, tỏ ý chúc mừng cô Anh nóigiọng hài hước:

- Bây giờ chúc mừng thì có giá trị chứ, để sau này thì xung quanh

em có quá nhiều lời khen tặng rồi, em đâu còn thời giờ để nghenữa

Th ục Đoan tươi cười, tỏ ra rất vui vẻ

Cô giơ cao ly chạm với ly Nam An, nhí nhảnh thốt:

- Anh nh ớ để dành vai chính cho em nha Không thói, em bỏnghề đóng phim luôn thì ngành điện ảnh sẽ chịu một tên thất vôcùng lớn là mất một ngôi sao sáng chói đó!

Nam An c ười vang

Ánh mắt anh nhìn Thục Đoan đầy nồng nàn, nói giọng ấm áp:

- Dù có chuyện gì xảy ra thì đối với anh, em vẫn là ngới sao sángnhất! Thục Đoan uống cạn ly nước

Mắt cô khẽ chớp, giấu đi cơn xao động vừa thoáng quà

Thục Đoan hớn hở nhún lên nhún xuống trên chiếc giường tầng,luôn miệng trầm trồ:

Nh ờ đóng phim mà tao mới được hưởng cảm giác làm sinh viên

ký túc xá

- Ta thiệt sướng quá đi!

Như Loan khoanh tay trước ngực, lắc đầu khó hiểu:

- Tao “bó tay chấm com” với mày luôn!

- Làm tiểu thư nhà giàu không sướng sao mà mơ ước làm dânnghèo ngoại tỉnh hả?

Thục Đoan giải thích cho bạn hiểu:

Trang 39

đến đâu cũng thấy ngán, được đổi cơm rau như vua ăn mầm đá thìlại ngon miệng.

Nh ư Loan cười lớn, tinh quái giao hẹn:

- Nghe mày nói vậy, tao nhẹ cả người!

- Sau này, mỗi lần tới phiên tao dẫn mày đi ăn thì khỏi vô mấy chỗđắt tiền cho viêm màng túi, cứ lủi đại vô mấy xe hàng rong dọcđường là được rồi! Thục Đoan lấy gối chọi bạn, hăm he:

- Dám giỡn mặt với chính quyền hả nhỏ? Có biết ăn như vậy là viphạm qui định vệ sinh an toàn thực phẩm không

Nh ư Loan làm mặt ngây thơ vô số tội:

- Không, không biết, không hiểu gì hết!

- Tao mới ở dưới tỉnh lên thảnh phố trò học mà

Vừa nói, Như Loan vừa chỉ vào bộ đồ mộc mạc của cô gái quê ởtrên người mình để chứng minh

Nhớ đến vai diễn của bạn trong bộ phim đang quay, Thục Đoan bậtcười, mắng mỏ:

- ''Cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo” Mày coi chừng có lúctao rồi lưỡi mày đó nha!

Như Loan cười hì hì:

Trên đời không có thứ gì tết hơn cái lưới mà cũng không có thứ

gì xấu hơn nó, bởi vậy cái lưỡi vừa có công lại vừa có tội, đừng nênkhắt khe quá! Mày không nhớ chuyện ngụ ngôn của Ê-Dốp sao?

Th ục Đoan dài giọng:

- Tao nói không lại mày, cho tao thua đi!

Như Loan lập tức xòe tay ra:

- Hễ thua thì chung! Chiều nay dẫn tao đi ăn bột chiên với gỏi cuốnnha Thục Đoan chồm qua nhéo bạn, nghiến răng:

Đang ăn uống, chuyện trò vui vẻ bất chợt Thục Đoan ôm ngực, ômbụng rên la oằn oại:

Trang 40

- Ai da, đau quá!

Tất cả xúm lại bên cô, lo quýnh lên Như Loan hết hoảng hỏi:

- Mày đau là la sao?

Thục Đoan rên rỉ:

- Tao muốn ói, nhức đầu quá? Hu hu, còn đau bụng nữa chứ

Mấy cô gái hoảng sợ nhìn nhau, bàn tán xôn xao:

- Đưa Thục Đoan vô bịnh viện đi!

Như Loan khều Thục Đoan, hỏi gặng:

- Mày thấy có khỏe hơn không? Có cần vô bệnh viện không?

Thục Đoan gật đầu, mếu máo:

- Hôm tao bị té xe, bác sĩ dán có triệu chứng như vậy thì đưa vô liền.Nhớ đến chuyện cũ, Như Loan điếng người, lật đật quay ra, hô lớn:

- Kêu xe cấp cửu lẹ lên

Thục Đoan vẫn nằm yên, mặt tái nhợt Tất cả xúm lại, đưa cô ra khỏiphòng Thục Đoan nằm im trên giường, mắt khép hờ Như Loanthận trọng đẩy cửa đi vào, theo sau là Nam An

Nhìn qua s ắc mặt của Thục Đoan, Nam An lo lắng hỏi em:

- Loan bác sĩ nói sao? Có nguy hiểm gì không Như Loan lắc đầu, e

dè đáp:

- Em cũng không biết Đưa vô đây xong, làm xét nghiệm rồi chờ kếtquả Thục Đoan mở mắt ra nhìn hai người, cười yếu ớt:

- Anh vô th

ăm em hả anh Nam An?

- T ừ trưa giờ, mày chưa về nhà nghỉ há Loan? Như Loan giànhtrả lời cho cả hai anh em:

- Tao báo cho anh Hai hay vì bữa trước mày bị tai nạn thì ảnh đưamày đi khám, nay có mặt ảnh để bác sĩ cần gì thì hỏi cũng dễ hơn

Cô y tá đi vào, lịch sự bảo mọi người:

- Đến giờ bác sĩ khám rồi, mời mọi người ra ngoài chờ

Như Loan bảo Nam An:

- Em tranh thủ chạy về tắm rửa, nghỉ ngơi một chút nha Anh ở đâychờ, lát em vờ thay ca rồi hãy về

Nam An băn khoăn hỏi em:

- Vậy có ổn không? Sao không báo cho gia đình Thục Đoan biết để

họ vào chăm sóc?

Như Loan lắc đầu:

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:31

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w