Nhung ngay ben nhau Phuong Ha PHẦN MỘT Ngay t ừ buổi đầu tiên, lúc ông Phan cha anh dẫn cô be1ó đôi mắt buồn với đôi ím tóc dài ấy bước vào nhà và tuyên bố với cả gia đình rằng "Từ giờ trở đi, Băng Th[.]
Trang 1PHẦN MỘT
Ngay t ừ buổi đầu tiên, lúc ông Phan cha anh dẫn cô be1ó đôimắt buồn với đôi ím tóc dài ấy bước vào nhà và tuyên bố với cả giađình rằng: "Từ giờ trở đi, Băng Thụy sẽ là người nhà của chứng ta!",thì Quân Hào đã biết rằng mọi vui buồn của đời mình sẽ gắn chặtvới sự thăng trầm của cô bé, không thể nào tách rời được Phảichăng đó là sự đùa cợt của số phận? Điều này anh chẳng thể nào lýgiải được, nhưng đối với cậu bé mười sáu tuổi thuở đó thì chẳngcòn ai thay thế được hình ảnh cô bé mười tuổi nọ và cho đến bâygiờ, trong lòng chàng trai hai mươi sáu tuổi này thì tình cảm ấykhông hề suy suyển mà lại càng bền chắc theo thời gian Nếu cókhác chăng thì là các biểu hiện tình cảm phải dè dặt hơn xưa, vìBăng Thụy ngày nay đã trở thành một thiếu nữ xinh tươi, rực rỡ,được rất nhiều người đeo đuổi Nhưng điều quan trọng nhất là cô béluôn dành cho anh sự thương yêu và quý trọng của đứa em gái đốivới người anh ruột của mình và chấm hết!
Còn bây gi ờ, vào một buổi sáng đầu xuân đẹp trời, Băng Thụyđang ngoan ngoãn đi bên Quân Hào với vẻ trong sáng hoàn toànbằng lòng với cuộc sống hiện tại của mình Chứ còn gì nữa ? Nàynhé: tuy mồ côi cha mẹ, nhưng cô đã được ông Phan đem về nuôinấng chẳng khác con ruột Lớn lên, cô được theo đuổi ngành họcmình yêu thích là thiết kế thời trang và 1uôn có cạnh mình một cô
em gái dễ thương với một người anh tuyệt vời khiến ai cũng phảiganh tỵ
Nghĩ đến đây, Băng Thụy không nén được tiếng cười trong vắt khiếnQuân Hào phải ngơ ngác đưa mắt nhìn và cất tiếng hỏi :
- Có gì vui mà em c ười vui vậy Thụy?
Băng Thụy nở nụ cười như hoa mùa xuân trả lời anh :
- Em vui vì cuộc đời đã quá ưu Ái em, nhất là bên cạnh em luôn cóanh như hiện tại để chăm lo mọi chuyện cho em Anh thấy đúngkhông?
S ự xúc động làm con tim Quân Hào nghiêng ngả, nhưng cũngrất mau chóng anh trấn tĩnh lại, tự răn mình: ''Đừng suy nghĩ vẩn vơ
Trang 2nữa Đó chỉ là sự bày tỏ niềm tin cậy của đứa em gái đối với anh trai
mả thôi''
Hắng giọng lấy oai, Quân Hào nói tỉnh như không:
- Bộ em tính bắt anh lo cho em suốt đời sao? Em còn phải lấy chồngnữa chứ
B ăng Thụy kêu to với gương mặt đỏ bừng :
- Chồng con gì ở đây?
Quân Hào khẽ cười, nụ cười buồn man mác:
- ''Trai lớn có vợ, gái lớn có chồng'' là chuyện bình thường, cô bé ơi.Băng Thụy vênh mặt cãi lại:
- Vậy sao anh không cưới vợ? Nụ cười tắt dần trên môi, Quân Hàobuông ,rơi giọng:
- Người yêu còn không có, vợ ở đâu ra?
''Ừ, phải rồi! Từ hồi nào tới giờ, anh Hai làm gì có người yêu dù cóbiết bạo cô gái thương thầm Chẳng lẽ trái tim anh ấy bằng đá à?'' Vừa ngẫm nghĩ, Băng Thụy vừa thầm trách mình đã quá vô tâm với
người thân Để chuộc lỗi, cô nhoẻn miệng cười, cất giọng dụ khị:
- Để em làm mai mấy nhỏ bạn thiệt dễ thương, thiệt đẹp cho anhnha Hương Loan, Bích Mai hay Huệ Quỳnh, Tú Lệ
Quân Hào nhíu mày, nói giọng không vui:
- Anh không thích chứ không phải kén chọn Em đừng bỏ công xếpđặt mấy chuyện này nữa, phiền lắm
Thái độ nghiêm nghị của anh khiến Băng Thụy phải hãm đàhưng phấn của mình lại, không dám chọc anh nữa Dù vậy, cô vẫnlàm mặt phụng phịu, dọa anh cho bỏ ghét:
- Được rồi, không muốn người ta quan tâm thì từ giờ trở đi, khỏi để
ý đến chuyện của anh nữa là xong chứ gì
Đòn phản công của cô có hiệu nghiệm tức thì Quân Hào luốngcuống phân bua:
- Không ph ải vậy Anh chỉ ngại em lo cho anh nên mất nhiềucông sức thôi Băng Thụy ranh mãnh chụp lấy cơ hội, lên tiếng giaohẹn:
- Như vậy nghĩa là nếu không sợ mất công thì em có quyền mai mốicho anh, phải không?
''Há mi ệng mắc quai'' Quân Hào đành gật đầu đại cho yênchuyện Băng Thụy đắc ý reo to:
Trang 3- Anh đồng ý rồi thì sau này không được cằn nhằn em bày trò đâunhé.
Dĩ nhiên là Quân Hào phải thêm một lần gật đầu nữa dù trong lòngkhông vui chút nào
Mỹ Nhi từ trong nhà đi ra, dừng chân ở bậc tam cấp, giơ tay che vàitia nắng chiều muộn màng rọi thẳng vào mắt, dịu dàng cất tiếng gọi:
- Anh Hai với chị Thụy vô ăn cơm đi Hôm nay ba về sớm:
Gian phòng ăn sang trọng và ấm cúng như không khí gia đìnhnày vậy Chiếc bàn ăn hình tròn đặt giữa phòng nói lên dụng ý khéoléo của người chủ gia đình là tạo sự hòa đồng thân thiết giữa cácthành viên trong nhà Ông bà Phan đã ngồi sẵn trên bàn chờ cáccon vào dùng bữa
Bà Phan là m ẫu phụ nữ hiền dịu, đảm đang, hết lòng với chồngcon nên luôn tận tay chăm sóc miếng ăn, thức uống cho cả nhà dùngười giúp việc không thiếu Lúc này đây, bà đang múc xúp vàochén từng người và cầm muỗng lên, giục:
- C ả nhà ăn đi, đừng để nguội, mất ngon
Băng Thụy cười tươi chọc bà:
- Nguội vẫn ngon như thường
Ông Phan nhìn nh ững người thân yêu quanh mình bằng ánhmắt trìu mến, mãn nguyện Ông cất tiếng hỏi thăm từng thành viênmột về công việc của mỗi người Đó là thói quen đã thành nếp ở nhànày'từ bao lâu nay
Nhìn Quân Hào bằng ánh mắt tự hào của người cha vì Có đượcđứa con giỏi giang kế nghiệp mình, ông hỏi:
M ấy hợp đồng đấu thầu trôi chảy chứ con ? Có cần ba hỗ trợ gìkhông? Quân Hào lắc đầu, từ tốn trả lời:
- Dạ không Nếu có điều gì phát sinh vượt quá khả năng giải quyếtthì con sẽ xin ba giúp đỡ
Gật đầu hài lòng, ông chuyển ánh mắt thương yêu sang Mỹ Nhi, dịudàng hỏi:
- Ở nhạc viện chắc vui lắm hả Nhi ? Mấy bản nhạc giao hưởng dàidằng dặc có làm con hoảng sợ không?
Mỹ Nhi cười thùy mị, đáp lại:
- Dạ không Con thích lắm!
Dừng ánh mặt lại nơi thành viên cuối cùng, ông Phan hỏi đứa congái nuôi một cách trìu mến:
Trang 4- Còn con thì sao, B ăng Thụy? Chừng nào tốt nghiệp đây? Băng Thùy lễ phép lên tiếng:
- Dạ, còn một khóa nữa Xong khóa này, con hy vọng sẽ ra nghềđược Đã có một số bạn bè rủ con hợp tác mở công ty rồi, thưa ba Ông Phan gật gù, tán thành:
- Nghề như cũng tốt thôi Thời đại nào thì con người ta vẫn có nhucầu ăn ngon mặc đẹp hết
Tuy nói v ậy, nhưng rõ ràng trên mặt ông đang hiện rõ nét suy tư.Băng Thụy tinh ý nhận ra Cô băn khoăn chắng hiểu công việc củamình có gì khiến ông không vui Là phận con nuôi sống nhờ vào tìnhthương của người ta, cô luôn nhạy cảm với những việc xảy raquanh mình dù mọi người rất tử tế tỏ ra thương yêu cô, nhưngkhông lúc nào cô cho phép mình quên thân phận
B ữa ăn đã xong, mọi người lục đục rút lui về phòng mình tronglúc người giúp việc lo dọn dẹp Băng Thụy đã đi ra khỏi phòng ăn thìnghe ông Phan gọi giật lại:
- Băng Thụy! Ra phòng khách cho ba nhờ một chút!
Vi ệc đã đến rồi đây Băng Thụy hít mạnh một hơi nén sự hoangmang xuống, chậm rãi thực hiện lời yêu cầu ấy, không biết rằngQuân Hào đang đứng ở cầu thang nhìn theo, ánh mắt đầy lo lắng
Bà Phan biết ý chồng nên không bước lên phòng khách mà nán lạidưới bếp chỉ bảo cô giúp việc nấu món chè hạt sen
Ông Phan có vẻ lưỡng lự nhìn đứa con gái nuôi ngồi trước mặtmình một lúc lâu rồi mới dè dặt ướm lời:
- Gi ả dụ ba có việc nhờ con làm thì con có giúp ba được không?Băng Thụy thận trọng hỏi lại:
- Việc này có ảnh hưởng đến ai không, thưa ba?
Ông Phan lắc đầu, đáp:
- Không l ẽ ba lại nêu gương xấu cho các con sao chứ? ''Việc gìkhông muốn xảy ra cho mình thì đừng làm cho kẻ khác'' Câu châmngôn này, ba đã thuộc nằm lòng từ nhỏ theo lời dạy của ông bà nộicon rồi
Lời khẳng định của ông đã giúp Băng Thụy bỏ gánh nặng đeo tronglòng nãy giờ Cô thẳng thắn ngước nhìn cha nuôi, mạnh dạn nói:
- Con xin lỗi ba vì đã đưa một câu hỏi như thế Ba cần việc gì xin cứdạy, con sẵn sàng làm theo
Ông Phan có vẻ nhẹ nhõm hẳn nhưng vẫn cẩn thận giao hẹn:
Trang 5- Ba chỉ yêu cầu con thôi, còn nhận hay không là quyền của con, bakhông dám ép buộc
- Con có thể tạm ngừng việc lập công ty thời trang mà chuyển sanglàm thư ký văn phòng cho một công ty giùm ba, được không
L ời đề nghị của ông bất ngờ đến độ Băng Thụy phải ngẩn người
ra, không sao trả lời được Đó đơn giản rất nhiều so với những gì cô
có thể tường tượng ra, nhưng mặt khác lại làm xáo trộn toàn bộcuộc sống hiện tại của cô khiến cô không biết phải giải quyết ra sao.Ông Phan có lẽ đoán được sự phân vân của cô nên cất tiếng giảithích:
- G ần đây, những công trình công ty mình muốn đấu thầu đền bịbên Hoàn Cầu không phải bỏ cao hơn giành được mà chỉ nhỉnh hơnmột chút thôi Do đó, ba nghỉ công ty mình đã có kẻ làm nội gián lénbáo thông tin cho đối thủ Muốn biết giả thuyết này có đúng khôngthì phải cài người của mình qua bên đó điều tra Ba thấy chỉ có conthích hợp nhận nhiệm vụ này nhất mà thôi
Không dằn được, Băng Thụy buột miệng thốt lên:
- Vậy thì mình cũng giở trò gián điệp như họ, có gì tốt hơn đâu Nói xong, cô hối hận bối rối xin lỗi ông Phan:
- Con không cố ý hỗn với ba đâu Ba đừng giận con Ông Phan lắcđầu, nói giọng buồn buồn:
- Con nói đúng, nhưng thương trường cũng như chiến trường.Mình không thể ngồi yên chờ Đối thủ kè dao vào cổ được Phải tựcứu lấy mình trước khi trời cứu chứ
Trong phút chốc, ông như già hẳn đi Không thể giữ vững lập trườngtrước sự lo buồn của cha nuôi, Băng Thụy bạo gan nói:
- Ba yên tâm ! Con sẽ giúp ba?
Nét ,m ặt ông Phan tươi tỉnh lại bao nhiêu thì lòng Băng Thụy lạitrĩu nặng bấy nhiêu Dù vậy, cô không hối hận chút nào về quyếtđịnh của mình, bởi đây cũng là cách để cô trả ơn cho người chanuôi hết lòng thương yêu mình
Quân Hào nóng nảy nói với cha:
- Con ph ản đối việc gài người của mình qua Hoàn Cầu để dò xéttình hình của họ, nhất là kẻ đó lại là Băng Thụy Xin ba đừng để tâmhồn trong sáng của con bé phải tiêm nhiễm những thủ đoạn lọc lừacủa xã hội
Trang 6Ông Phan điềm đạm trả lời con:
- Sớm muộn gì thì nó cũng phải ra đời chứ đâu ở trong nhà hoàiđược Tập cho nó chút bản lĩnh phòng thân là điều hay chứ đâu phải
dở
Hơn nữa, đây là mình chọn thế phòng thủ chứ đâu phải tấn côngtrước mà con quan trọng hóa vấn đề như vậy Chính Hoàn Cầu chơixấu mình kia mà
Lý l ẽ vững chắc của cha khiến Quân Hào chịu thua không cãi lạiđược Tuy vậy, anh vẫn cố bày tỏ quan điểm riêng của mình thêmlần nữa để giúp Băng Thụy tránh công việc khá mạo hiểm này
- Có rất nhiều cộng sự, sao ba không giao họ việc này mà chọnBăng Thụy ? Con sợ sự non kém kinh nghiệm của con bé sẽ làm hưviệc đó
Ông Phan thong thả xác nhận:
- Đó chính là lý đo khiến ba đưa Băng Thụy vào cuộc chơi.Người ta luôn cảnh giác với kẻ già giặn trên đường đời chứ khôngmảy may e ngại một cô gái khờ khạo mới bước vào đời như nó đâu.Quân Hào l ặng người, anh hoàn toàn bất lực trước sự thật hiểnnhiên này Anh cảm thấy vô cùng ghê sợ sự đảo điên của người đời
mà không có cách nào rút chân ra khỏi vòng xoáy đó được
Mím môi lại, Quân Hào khàn giọng thốt lên:
- Con có cảm giác rằng đây là cái giá mà Băng Thụy phải trả choviệc gia đình mình cưu mang bao 1âu nay
Ông Phan giận dữ đập bàn, quát 1ên bàng đôi mắt tóe lữa:
- Mày im đi ! Ai nói Băng Thụy 1à đứa lạc loài chứ Địa vị của nótrong nhà này không thua kém bất kỳ đứa nào hết
Quân Hào bình t ĩnh vặn lại:
Như vậy nghĩa 1à Băng Thụy với Mỹ Nhi đều được ba coi như nhauchứ gì Sao không thấy ai đề cập đến việc đặt Băng Thụy lên địa vị
cô chủ để được quyền sai phái kẻ khác chứ không phải bị ép buộclàm những việc không theo ý mình chút nào vậy?
Câu hỏi của Quân Hào làm ông Phan bối rối im lặng một lúc lâu rồilên tiếng nói át đi:
- Những gì ba làm đều vì công ty và vì gia đình chứ không vì bảnthân ba Lẽ ra con phải hết lòng ủng hộ ba chứ sao con kiếm chuyệncông kích ba hoài vậy?
Trang 7Nét bu ồn bã trên mặt ông khiến Quân Hào hối hận Mọi lời lẽgay gắt xuất phát từ sự bất mãn trong lòng anh vụt tắt ngúm Anh đãlàm gì được cho gia đình, cho công ty để đuy trì và phát triển sựnghiệp hay vẫn còn núp bóng cha mẹ mà hưởng sự no ấm annhàn?
Dù vẫn chưa hoàn toàn đồng ý với cách làm việc và kế hoạch sắptới của cha mình, nhưng sự phản đối của Quân Hào đã dịu hẳn Anhnói một cách bất đắc dĩ
- Con không giúp gì được cho ba nên không dám phản đối hànhđộng của ba nữa, nhưng như thế không có nghĩa là con tán thànhviệc làm của ba đâu Ông Phan đáp lại lời con bằng một câu nói sâulắng:
- Khi bằng tuổi ba rồi, con sẽ có dịp suy ngẫm lại những gì con phátbiểu hôm nay để có sự đánh giá công bằng hơn, Hào ạ
Bà Phan dịu dàng nhắc hai cô gái trong lúc tay vẫn không ngừngđơm xôi ra đĩa:
- Nhớ lau hình cô út sạch sẽ rồi cắm bình hoa dã quỳ đặt trên bàngiùm mẹ nha!
Băng Thụy lớn tiếng liến thoắng:
- D ạ, con nhớ rồi Mười năm nay con đều làm mấy việc này đếnthuộc lòng luôn Mẹ yên tâm giao cho con, để Mỹ Nhi ở đây phụ mẹ
đi Con làm một mình được rồi
Bà Phan nhìn cô b ằng ánh mắt xót thương, buột miệng thốt lên:
- Ừ, phải thôi Cô út mà biết được thì sẽ vui lắm đấy
Mỹ Nhi hỏi mẹ với sự dịu dàng cố hữu:
- Cô út m ất sớm quá, mới hai mươi tuổi, thôi, nếu không chắc
cũng có con xấp xỉ tụi con rồi hả mẹ?
Bà Phan không trả lời chỉ thở dài rồi hối Băng Thụy:
- Làm nhanh lên rồi còn xuống dự đám giỗ, ba, tụi con về liền bâygiờ đó
B ăng Thụy lên lầu, mở cửa phòng cô út ra cho không khí ùa vào
và bắt tay vào lau dọn Tuy cô gái xấu số này đã qua đời từ lâu,nhưng vì tình thương yêu của người anh dành cho đứa em duy nhấtcủa mình, ông Phan vẫn giữ căn phòng riêng của cô lại, hệt như lúccòn sống
G ượng nhẹ tháo tấm hình phóng to treo trên tường xuống, BăngThụy phun dung dịch rửa kiếng lên miếng vải mềm và lau thật kỹ
Trang 8cho đến khi khung hình sáng bóng lên.
Xong đâu đấy, cô treo hình lên và bước lui lại vài bước, nghiêng đầungắm nghía công trình của mình với ánh mắt tự hào
Qua 1ớp kiếng trong vắt, gương mặt người trong bức hình trôngsinh động hẳn lên, đôi mắt đẹp như có hồn thu hút người nhìn Băng Thụy lẩm bẩm:
- Đúng là hồng nhan bạc phận'' Chắc hồi còn sống, cô út phải córất nhiều người theo đuổi đây! Chẳng hiểu cô ấy đã kịp yêu ai trướclúc quà đời' không nữa?
Bà vú Tâm đi ngang qua phòng, liếc mắt vào bất quả tang cônàng đang mấp máy môi thì thầm với tấm hình thì lật đật bước vào,lôi cô ra ngoài, miệng la hoảng:
M ấy chỗ có âm khí như vậy không được ở lâu coi chừng bị ông
bà nhập đó Băng Thụy lắc đầu, cười hì hì:
- Vú làm con sợ thì mại mốt con không vô dọn phòng cô út nữa đâu
Vú Tăm thê hắt ra:
- Vú nói thiệt chứ không hù đâu Chết trẻ như cô ú thiêng lắm đó, màcon lại hạp với cổ nữa, rủi cổ dựa vào con thì sao?
Băng Thụy không tin nhưng cô vẫn có cảm giác rờn rợn trướcnhững lời lẽ huyền hoặc của vú Tậm - giữa không gian u lịnh này
Cô bước nhanh ra xa căn phòng rồi mới làm tỉnh hỏi vặn lại:
- Sao vú bi ết con hạp với cô út chứ? Lúc ba nuôi đem con vềđây thì cô út đă mất lâu rồi mà, làm sao cô ấy biết con mà đòi dựa?
Vú T ầm đưa ngón tay lên miệng “suỵt”, mắt nhìn dáo dác như
sợ bị người khuất mặt khuất mày nghe thấy những câu hỏi ấy Chắptay xá xá mấy cái như tạ lỗi rồi bà mới nhìn Băng Thụy với ánh mắtphê phán, nói giọng sùng kính:
- Ở cõi trên, người ta biết hết chứ sao không ? Ai chứ con thì cô útphải theo độ trì luôn rồi
Suýt chút n ữa Băng Thụy đã cười phá lên về việc bà vú cứkhăng khăng cho rằng giữa cô với cô út có duyên với nhau, nhưng
cô chưa kịp nói gì thì đã nghe giọng nói nghiêm khắc của ông Phanvang lên sau lưng:
Vú tuyên truyền cái gì với Băng Thụy vậy? Coi chừng cái miệng hạicái thân đó
Vú Tâm ho ảng hốt ra mặt trước lời răn đe của ông, vội vã phánbua:
Trang 9- Tôi đâu dám nói gì, thưa ông, chỉ nói chuyện chơi thôi mà
Ông Phan trần giọng:
- Chị thừa biết là tôi không thích sự nhiều chuyện trong nhà này,đừng để tôi phải nhắc nhở thêm nửa Giờ thì chị xuống phụ dọncơm đi
Vú Tâm len lén m ắt nhìn rồi quay mình đi thật nhanh với vẻ sợsệt khiến Băng Thụy vô cùng ngạc nhiên Mê tín là thói thường củacác bà, đâu có gì ông Phan phải nổi giận lên giọng quở trách nhưvậy
Tuy nhiên, cô chắng có thì giờ suy nghĩ lâu về chuyện này vì ngaysau đó ông Phan đã nhìn cô, cất tiếng hỏi:
- Con đã chuẩn bị sẵn sàng chưa ? Sáng mai ba sẽ đưa giấy tờvăn bằng hợp lệ cho con để nộp vào công ty Hoàn Cầu Tuần saucon sẽ vào làm chính thức luôn đó
Băng Thụy hoang mang hỏi lại:
- Có chắc chắc không thưa ba ? Làm sao biết được họ sẽ tuyển conchứ không phải một người nào khác?
Ông Phan cười tự tin:
Con không phải lo chuyện đó Quan hệ xã giao của ba đủ rộng đểsắp, xếp ổn thỏa mọi việc, với điều kiện là phải có thực lực
Công việc của một nhân viên vặn phòng không quá khó với một nhàthiết kế thời trang chứ?
B ăng Thụy ngượng ngùng đáp lại
- Con sẽ cố gắng học hỏi thêm để thích ứng với môi trường mới.Ông Phan trầm giọng nói một cách ray rứt:
- Ba hy vọng nhiều vào con để bảo vệ công ty, nhưng nếu cảm thấynguy hiểm hoặc không chịu đựng được áp lực thì con cứ rút lại, ba
sẽ tìm cách khác Băng Thụy lắc đầu, mạnh dạn khẳng định:
- Con không có h ứng thú với công việc này, nhưng con lại tựnguyện giúp sức ba khi ba cần, vì thế không bao giờ có chuyện conlàm dở dang kế hoạch cả Xin ba yên tâm!
Ông Phan trìu mến vuốt tóc cô, nói bằng giọng xúc động:
- Ta biết có thể trông cậy hoàn toàn vào con Con thật xứng đáng 1àcon cháu họ Huỳnh chúng ta
Băng Thụy khẽ nhắc ông:
- Dù là con nuôi, nhưng con biết mình phải làm gì để xứng đáng vớitình thương và công ơn của ba mẹ đối với con
Trang 10Ông Phan khựng lại với nét bối rối hiện rõ trên nét mặt, rồi giả lả thốtlên: Ba không hề phân biệt con nuôi với con ruột chút nào Conđừng nghĩ về việc này nữa
Quay đầu nhìn về phía căn phòng sau lưng mình với ánh mắt xót xa,ông bùi ngùi nói trong tiếng thở dài:
- Tội nghiệp Huyền Nga Nó ra đi quá sớm, không được tận mắttrông thấy những điều xảy ra về sau
Rồi như muốn tránh xa nơi gợi cho mình dòng hồi ức buồn bã, ônggiục Băng Thụy:
- Xuống nhà đi con Tới giờ ăn rồi đó
Th ường Yên bực doc lục tung chồng hồ sơ cao nghệu trên bànlên để tìm bảng báo giá vật liệu xây dựng Quái! Mới hôm qua nócòn nằm sờ sờ ra đó mà nó mất tiêu là sao chứ?
M ọi sự cũng tại cô nàng Uyên Thy mà ra hết Đang làm yên lành
ở đây, tự dưng lại nằng nặc xin nghỉ để chuyển sang làm hướng dẫnviên du lịch Nguyên tắc của anh là ''giữ kẻ ở lại chứ không giữngười muốn ra đi'', nhưng thực lòng mà nói thì anh không muốn mất
đi cô thư ký được việc như thế chút nào
Công vi ệc ở đây như một cái máy đang vận hành trơn tru, chỉmất đi một con ốc thì sẽ chậm tiến độ lại ngay, muốn khắc phục thìphải mất một quãng thời gian nữa, đó là điều Thường Yên khôngthích chút nào
Không sao tìm được thứ cần tìm, Thường Yên đành nhấn chuôngtìm sự trợ giúp
Khoảng năm phút sau, một phụ nữ đứng ,tuổi nhanh nhẹn đẩy cửa
bước vào, cất tiếng hỏi:
- C ậu tìm gì vậy, Thường Yên?
Thường Yên nhăn nhó trả lời:
- Cô Lý, làm ơn tìm giúp cháu bảng báo giá của Vệ Minh gởi quahôm trước đi Đủ thứ giấy tờ phát nhức đầu luôn
- Cô Lý bước đến bên bàn soạn một lúc rồi đưa xấp giấy cho anh,nói với nụ cười thông cảm trên môi:
Ông nào cũng sợ mó tay vào mớ văn thư giấy tờ, nên chị em phụ
nữ mới có việc làm
Thường Yên thở ra:
- Chẳng biết có đúng như lời cô nói không mà hiện tại cháu đang
Trang 11muốn bệnh vì hàng trăm thứ công việc lặt vặt không có người phụtrách đây Cô Lý ''à'' lên một tiếng:
- Đã có người thế chỗ Uyên Thy rồi Trước khi nghỉ, cô ta xin chongười em bà con vô làm Tôi định báo cho cậu biết, nhưng cô gái đóchưa đến nhận việc nên tạm thời chưa nói
Thường Yên cau mày, tỏ ra không hài lòng:
- Th ời buổi bây giờ ''người chờ việc chứ việc đâu có chờ người''.Người nào đó chưa đi làm mà đã có cung cách đủng đỉnh nhàn hạnhư vậy, sợ làm không bền đâu
Cô Lý tìm lời bênh vực cho cô gái vắng mặt:
- Không ph ải vậy đâu Cô ấy có báo qua điện thoại cho tôi hay làphải Về quê tận Vĩnh Long, Bạc Liêu gì đó để chứng giấy tờ nộpvào công ty nên xin thêm mấy ngày nữa
Th ường Yên không bắt bẻ nữa nhưng cũng không cởi mở hơn,
có vẻ như anh đang ''giận cá chém thớt'' nên nỗi bực dọc Uyên Thytrút lên kẻ xấu số tiếp nhận công việc sắp tới
Thấy cô Lý lúi húi sắp xép giấy tờ gọn gàng lại, anh xua tay ra lệnh:
- Cô cứ để nguyên đó, để cơ nàng vô có việc làm, không thôi cô talại tưởng công ty này rảnh rỗi lắm, chỉ ngồi chơi xơi nước, có mặthay không cũng được Biết tính cậu chủ trẻ, cô Lý tủm tỉm đi, đi rangoài sau khi hỏi lại: ''Cậu không cần gì nữa chứ ?''
Tội nghiệp cô bé ngồi thế chỗ Uyên Thy Bao nhiêu bực tức vì áccảm sẽ dồn hết lên đầu cho mà xem
Ngồi vào máy vi tính, Thường Yên say sưa làm việc quên giờ giấc.Nhìn lên đồng hồ, anh giật mình xuýt xoa:
- M ười hai giờ rưỡi rồi Không ăn trưa thì sức đâu mà làm việcbuổi chiều chứ Định nhấc điện thoại cho nhà hàng đem đồ ăn đến,nhưng nghĩ sao, Thường Yên đứng lên đi ra ngoài
C ả tòa nhà ba tầng của công ty đều im phăng phắc, hầu nhưmọi người đều chìm vào giấc ngủ trưa hoặc lang thang ở một quán
cà phê, tiệm cơm nào đó: Chỉ có mình anh khua bước giữa hànhlang vắng lặng này mà thôi
Đã xuấng gần hết tầng hai, bất thình lình một cô gái từ phía dưới dilên đâm sầm vào anh, khiến cả hai đều loạng choạng suýt té
May là bậc thang rồng và thành lan can bằng sắt có tay vịn Chứkhông thì cả hai đều té nhào xuống dưới rồi
Trang 12Th ường Yên giận dữ hét lên:
- Đi phải nhìn đường chứ Giữa ban ngày ban mặt mà quờ quạngvậy à? Cô gái lắp bấp thanh minh:
- Xin lỗi anh Tôi có việc cần gặp cô Lý gấp mà lại bị trục trặc một sốvấn đề nên phải vội vàng như vậy
Đ úng là ngày xui xẻo! Gặp toàn chuyện bực mình Tuy còn bựcbội nhưng Thường Yên không phải kẻ nhỏ mọn đi đôi co với phụ nữ,nên anh khoát tay cho qua sau khi dặn với lại:
- Phòng cô Lý ở dãy bên trái, ngay đầu cầu thang Đi lên đó, côlàm ơn nhẹ nhàng giùm, đừng phá giấc ngủ trưa của mọi người đó.Không cần nhìn lại, Thường Yên cũng tưởng tượng ra vẻ mặt của
cô gái nọ sau khi nghe lời nhắn nhủ của anh
Xong b ữa ăn trưa, Thường Yên quay về công ty và ngạc nhiênkhi thấy sự hiện diện của một người con gái lạ trong phòng làm việccủa mình Cô ta đang đứng quay lưng lại dọn dẹp mở giấy tờ, sổsách nên không trông thấy mặt, nhưng cứ nhìn cách ăn mặc của cô
ấy, cũng đoán được đây chẳng phải là mẫu phụ nữ hấp dẫn rồi
Đằng hắng khá lớn báo hiệu sự có mặt, của mình, Thường Yên đã
có sẵn câu hỏi trên môi ngay trước khi cô gái quay mặt lại để giànhthế chủ động:
D ường như tôi là chủ nơi này thì phải? Hay là tôi đã đi lộn chỗ?
- Cô gái ngỡ ngàng nhìn anh rồi bật thốt lên:
- Thì, ra là ông? Có lẽ chính tôi mới là kẻ đến lộn chỗ Nơi đâykhông thích hợp với tôi rồi
Lúc này Th ường Yên mới nhận ra kẻ vừa đụng độ ban nãy ởcầu thang và bị anh nhằn cho một chặp Anh nhớ mang máng rằng
cô ta đến tìm cô Lý kia mà, sao bây giờ có mặt trong phòng làm việccủa anh chứ?
Không cần giữ ý, anh hỏi một hơi:
- Cô không g ặp cô Lý nên tự ý vào đây hay sao? Xin báo cho côbiết là công ty có nguyên tắc của công ty, không thể buông tuồngthoải mái như chỗ không người đâu nhé
Nhìn sững anh bằng ánh mắt ấm ức, cô gái nói xẵng:
- Chính cô Lý bảo tôi vào đây chứ tôi không hề tự ý đâu Nếu biếtchủ nơi này là ông, chắc chắn tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân quangưỡng cửa đâu Ngay lúc ấy, cô Lý từ ngoài đi vào, xăng xái hỏiThường Yên:
Trang 13- Cậu về hồi nào vậy? Tôi bận chút việc không vô kịp để giới thiệu
cô thư ký mới với cậu Hai người đã làm quen với nhau rồi phảikhông?
C ả hai người chưng hửng nhìn nhau, hoàn toàn không ngờ đốitượng mình đang có ác am lại là người sẽ có quan hệ mật thiếttrong công việc với mình từ bây giờ
Tâm trạng của Thường Yên dù gì cũng đỡ hơn vì anh là sếp, cóquyền cư xử theo ý mình
Nhưng với cô gái nọ thì khác Sau câu nói của cô Lý, thì cô ta nhíu
mày lại với vẻ bức xúc không giấu giếm Sau đó mím môi, nói với cô
Lý: Dường như công việc ở đây khộng phù hợp với cháu đâu, thưa
cô Cháu cho rằng mình nên đi tìm việc khác là tốt hơn
Cô Lý khựng người ngẩn ngơ nhìn anh:
- Tôi không quên, nh ưng việc quản lý nhân sự là của tôi từ xưađến giờ, đâu phải thông qua ai đâu Nếu cậu muốn thay đổi thông lệthì cứ nói ông chủ bảo tôi một tiếng thì tôi buông ra ngay, để ai muốnlàm gì thì làm
Th ường Yên dở khóc dở cười trước cơn tự Ái của người phụ tálâu năm từ thời cha mình này Anh sơ ý không nghĩ đến cái cương vịvững như bàn thạch từ bao lậu nay của cô Lý nên mới ra nông nỗinày Cái thế công thần'' của người đàn bà này chẳng dễ thay đổi mộtsớm một chiều Vì thế, anh đành hạ giọng chịu lỗi :
- Cháu chỉ muốn biết mình có quyền chọn hộ lý không, chứ không có
ý bài bác quyền hạn của cô đâu
Cô Lý vẫn giận dỗi nhưng giọng điệu cũng dịu hẳn lại Dù sao người
ta vẫn là chủ mà Nhìn sang cô gái, cô cất giọng an ủi:
- Không có gì đâu, từ từ rồi sẽ quen Uyên Thy làm thế nào, cháu
cứ làm y như vậy là được Đây là cậu chủ Thường Yên, giám đốccủa công ty Hoàn Cầu Cháu sẽ làm thư ký riêng cho cậu ấy đó,Băng Thụy
Trang 14B ăng Thụy mím môi chào khô khốc:
- Chào ông chủ!
Th ường Yên không được thoải mái lắm trong việc tiếp xúc với
cô thư ký mới của mình nên gật đầu đáp lại rồi tìm cách lánh mặtsau khi dặn dò Băng Thụy:
- Chi ều nay tôi bận họp ở Sở Thương mại Cô ở lại tập làm quenvới công việc Cần gì thì cứ hỏi cô Lý
Đợi Thường Yên đi khuất, cô Lý mới cười tươi, giải thích với BăngThụy:
- Cậu ta rất tốt, nhưng phải tính kiêu ngạo, xem thường phụ nữ.Phải dằn mặt ngay từ đầu mới làm việc được
B ăng Thụy nhận xét khá mỉa mai:
- Vừa đẹp trai, vừa tài giỏi, dĩ nhiên anh ta có quyền đặt cặp mắt lêntrán rồi Cô Lý ân cần dặn dò Băng Thụy:
Cháu cứ từ từ làm, có gì không hiểu thì hỏi cô, cô chỉ cho Đừng xuềxòa làm cho có lệ, Thường Yên không chấp nhận đâu
B ăng Thụy gật đầu:
- Dạ, cháu biết Cám ơn cô đã mất nhiều công sức vì cháu
- Cô Lý lắc đầu nói nhanh:
- Đừng nói vậy ! Cô đã chịu ơn của ông Phan thì phải làm hết sức
để đền đáp lại cho ông ấy chứ
- Thì ra là v ậy! Hèn gì mà người phụ nữ này đã bênh vực cô hếtmình Đoán được ý nghĩ từ cái nhìn của Băng Thụy, Cô Lý nhỏgiọng phân trần:
- Chuyện cô với ông Phan là ân nghĩa cá nhân, không liên quan gìđến công việc hết
Cô giúp cháu ổn định việc làm cũng là giúp Thường Yên có đượcngười trợ lý tốt Sợ dĩ cô làm áp lực để cháu đừng bỏ đi là vì ôngPhan đã dặn dò rằng cháu rất cần công việc này, phải giúp cháu chobằng được nên cô mới hết lòng như vậy
Nh ững ân oán mưu toan giữa con người với con người sao màrối rắm, phức tạp làm Băng Thụy nhức đầu Cô đã bước chân vàocuộc chơi mới biết chẳng dề dàng chút nào khi muốn rút chân ra.Mọi thứ đều có quy luật và cái giá của nó Phải nương theo để sinhtồn nếu không muốn bị nghiền nát bởi bánh xe của thực tế này
Hi ểu ra rồi; Băng Thụy mới cảm thông với cha nuôi mình Tuânthủ quy tắc cuộc chơi là điều không thể lựa chọn được Hẳn ông
Trang 15không vui vẻ chút nào khi bày ra vở kịch này, nhưng vẫn phải thựchiện Cầu mong sao mọi việc thuận lợi để cô có thể vui vẻ trở về bênngười thân mà không gặp tổn thất gì.
Ả i đầu tiên cô phải vượt Qua chính là thái độ ngạo mạn của gãThường Yên này Tuy rất ghét hắn, nhưng Băng Thụy phải côngnhận đấy là mẫu dàn ông vô cùng quyến rũ đối với cac cô gái.Nhưng dù sao đi nữa thì cô vẫn không bao giờ xiêu lòng vì hắn.Nhất định là thế
Đưa bộ đồng phục cho Băng Thụy mặc thử, cô Lý không ngớt lờitán thưởng
- Cháu có dáng ng ười đẹp như người mẫu, phải chưng diện nhưvậy mới xứng Có đâu luộm thuộm như hôm đi nhận việc, bị ThườngYên xem thường là phải
Vừa bực vừa buồn cười, Băng Thụy thanh minh:
- Có phải tại cháu đâu Hôm đó xui xẻo bị chiếc xe tải làm văng bùnlên dơ hết quần áo, phải mượn đồ cô thay đỡ mới ra có sự chứ Nhớ đến tình trạng hôm đó của Băng Thụy, cô Lý không nén đượcchuỗi cười ngặt nghẽo:
- Con gái mặc áo của bà già, không ngố làm sao được Đã vậy tóctai mặt mũi còn ướt lem nhem, xơ xác nữa chứ
Xoay n ửa thân người để ngắm phần lưng trong kiếng, BăngThụy nhoẻn cười hài lòng với bản thân Cô biết mình nếu không làhoa hậu thì cũng trên mức trung bình, hoàn toàn không khiến đànông phải nhăn mặt chán ngán khi tiếp xúc Chắc chắn bộ dạngnhếch nhác hôm đầu gặp gỡ đã tạo ấn tượng không tốt nơi ThưởngYên, nên anh ta mới đối xử với cô như vậy Nhất định cô phải cho gãđàn ông trịch thượng này một bài học mới được
Cái ý t ưởng trả thù đã thỏa mãn niềm tự Ái đầy trẻ con ấy đãgiúp Băng Thụy phấn khích hẳn lên Cô Lý cẩn thận dặn dò lần chóttrước lúc Băng Thuy bước ra khỏi phòng:
- Nh ớ lúc nào cũng lấy bộ mặt tươi tỉnh khi đối diện với sếpnghe cháu Mình giống như bình hoa chưng trong phòng giúp cácông hạ nhiệt lúc nhìn vào, vậy đó
- Nụ cười còn trên môi Băng Thụy vụ tắt khi cô đặt chân vào ''cănphòng khổ sai'' vì chạm phải gương mặt lạnh tanh của Thường Yên
C ả hai người đều nhìn nhau ngơ-ngẩn khiến không gian lặnghẳn đi Băng Thụy phập phòng không biết ông chủ đáng ghét này sẽ
Trang 16tung chiêu gì ra để hoạnh họe mình đây? Còn Thường Yên thì do sựngỡ ngàng chiếm sự tâm hồn, anh không thể nào ngờ cô gái xinhtươi, rạng rỡ như hoa mùa xuân đang phô bày hết sức sống trướcmặt mình này lại là con mèo ướt luộm thuộm của ngày hôm qua Sựtương phản quá lớn này khiến anh bị choáng, không sao thốt nênlời:
Đọc được vẻ sững sờ trong ánh mắt của kẻ đối nghịch, Băng Thụy
tự tin hần lên Hất nhẹ mái tóc, Băng Thụy lên tiếng trước:
Chào ông chủ ! Tôi đã có mặt đúng giờ, không sai phút nào Ông cóđiều gì muốn chỉ bảo không ạ?
L ấy lại vẻ lãnh đạm cố hữu, Thường Yên lạnh nhạt trả lời:
- Cứ duy trì tính kỷ luật như vầy là tốt
Hôm nay tôi đến sớm nên được tận mắt chứng kiến ưu điểm nàycủa cô Hy vọng trong công việc, cô cũng thể hiện được điều đó
Cố dằn cơn tức vào tận đáy lòng, Băng Thụy cũng đáp lại bằng ngữđiệu hệt như thế:
- Tôi sẽ cố không để cho người bỏ tiền trả lương mình thất vọng
D ường như Thường Yên không hề chờ đợi câu trả lời thẳngthừng như thế từ phía nhân viên của mình nên có vẻ sốc, nhưnganh cũng đủ bản lĩnh đón nhận nó và đối lại bằng cương vị lãnh đạocủa mình:
- Th ực tế sẽ là câu trả lờl chính xác nhất cho mỗi người Cô ngồivào chỗ và soạn thảo giùm tôi số văn bản này, tôi sẽ đọc nó ở hộinghị các doanh nghiệp trẻ vào ngày mai
Dứt lời, anh di ra khỏi phòng với phong thái đĩnh đạc của kẻ hiểumình muốn gì và luôn biết cách buộc những người xung quanh phảilàm theo ý mình
L ại thêm một lần nữa, Băng Thụy phải thầm ca ngợi tính quyếtđoán và sự mạnh mẽ của Thưởng Yên Anh ta quả là đối thủ đánggờm cho những ai muốn ngáng đường mình, trong đó dĩ nhiên là có
cả ông Phan
Nghĩ đến đó, Băng Thụy rùng mình lo lắng Cô cố gạt bỏ những suytưởng không hay dó bằng cách tập trung hết cỡ vào việc trước mặt.Lách cách lách cách Ti ếng bàn phím gõ đều đã cuống BăngThụy vào công việc suốt ngày hôm đó, không còn thời gian suy nghĩ
ra ngoài lề nữa Nhờ vậy mà lương tâm cô không còn dằn vặt bởinhiệm vụ bí mật của mình nữa, bởi cô đang toàn tâm toàn trí thực
Trang 17hiện, chức năng phụ tá cho Thường Yên Ít ra thì hiện tại cô có thể
tự hào rằng mình đă xứng đáng với đồng lương của chủ bỏ ra nhưlời khẳng định lúc đầu của gã đàn ông ấy
PHẦN HAI
Quần Hào cố nén lắm mới khỏi ngáp dài khi ngồi tiếp cô tiểu thưdanh giá của ông bà chủ ngân hàng Phát Đạt sát cả tiếng đồng hồdài dằng dặc trong lúc hai ông bố hàn huyên trên lầu
Khó diễn tả được cảm giác nhẹ nhõm của Quân Hào khi tiễn khách
ra về Anh hỏi cha mình ngay khi vào phòng khách:
- Sao ba không đến ngân hàng hay mời ông ta đi dùng bữa bênngoài có phải tiện hơn là để người ta đi cả gia đình đến đây không? Một nụ cười hóm hỉnh hiện trên mặt ông Phan khi trả lời con:
- Họ muốn tham quan cơ ngơi của mình đó mà Điều này cũng tốtthôi Lần sau, ba với con sẽ lại trả lễ bằng bữa cơm bên nhà bác ấy.Ngh ĩ đến cảnh phải chịu trận bên cô nàng Lệ Loan phù phiếmnhạt nhẽo ấy thêm lần nữa thì Quân Hào đã hoảng kinh hồn vía rồi.Anh hấp tấp xua tay từ chối:
- Có lẽ ba đưa Mỹ Nhi theo sẽ tốt hơn Cùng là con gái với nhau, có
lẽ họ sẽ hợp hơn con
Ông Phan nhún vai:
- Con không còn là tr ẻ con để ba phải nói tỉ mỉ vấn đề cho conhiểu Hây vận dụng chất xám của mình đi chứ Ở cương vị của bavới bác Đạt thì cả hai đến không cần phí thời gian qua lại dùng bữasuông với nhau làm gì đâu Phải có vấn đề gì đặc biệt hơn là nhữngbuổi thăm viếng xã giao này chứ
V ừa nói, ông vừa nhìn chăm chú lên mặt con trai khiến QuânHào nhột nhạt ngó sang chỗ khác Anh cố tập trung suy nghĩ xemmấy ''lão tiền bối'' này đang chơi trò ú tim gì đây
Có lẽ anh sẽ phải chịu trận nếu như ông Phan không đột ngột lêntiếng:
- L ệ Loan cũng được đó chứ Con nhà giàu, xinh đẹp nhưngcũng ngoan ngoãn chịu khó học gia chánh Mẹ con mới nói cho barằng hy vọng qua bữa cơm vào chủ nhật này sẽ có dịp đánh giá taynghề của con bé đó
Trang 18Quân Hào kinh ngạc nhìn cha, lắp bắp hỏi:
- Ba không định nói là có dự tính như vậy đó chứ?
Câu hỏi tối nghĩa của anh được ông Phan xác nhận bằng câu trả lờicũng bí hiểm không kém:
- Đúng là vậy đó' con ạ
Quân Hào sửng người một lúc rồi quyết liệt phản đối:
- Con không đồng ý chuyện này đâu Hợp tác để đôi bên cùng cólợi là chuyện kinh doanh chứ không thể ứng dụng trong tình cảmđược Con không bao giờ lấy người mình không yêu cả
Ông Phan cau mày, nói giọng nghiêm khắc :
- L ại kiếm chuyện lý sự gì nữa đây ? Đối với những kẻ làm kinhdoanh như chúng ta thì việc kết hợp quyền lợi của hai nhà là điềuhợp lý hợp tình Một người vợ xinh đẹp, giàu có, biết giao thiệp rộngrãi sẽ là chỗ dựa vững chắc giúp chồng mở mày mở mặt với thiên
hạ, có gì là không tốt hả con?
Quân Hào bảo vệ quan điểm của mình:
Ba d ạy con rất đúng, nhưng vẫn chưa đủ Đối với con, nếu lấy
vợ không do tình yêu mà chỉ vì tiền bạc thì thà đúc một pho tượngbằng vàng để suốt ngày nhìn ngắm còn hạnh phúc hơn
Ông Phan ch ựng lại trước thái độ kiên quyết của con trai Tuyrất cứng rắn về nguyên tắc nhưng ông cũng là người biết suy xétchứ không khư khư áp đặt kẻ khác phải tuân thủ vô điều kiện mọiquyết định của mình Vì thế, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, ông dịugiọng:
- Ba mu ốn làm sui với bác Đạt cũng vì lo cho con, nhưng nếuđiều này làm con không đồng ý thì thôi vậy Con cứ chọn lựa theo ýmình để sau này khỏi oán trách cha mẹ độc đoán
Quân Hào cảm nhận được tình thương của cha mẹ qua sự nhượng
bộ này nên xúc động thất lên tiếng gọi: "Cha" rồi nín bặt
Ông Phan nhìn con đầy yêu thương rồi cất tiếng hỏi:
- Ba vẫn tự hỏi con có trục trặc gì về giới tính không mà từ bao lâunay không hề thấy con quen bạn gái nào hết vậy?
Quân Hào nh ột nhạt nhìn sang hướng khác không dám đối diệnvới cha mình vì sợ sẽ bị ông đọc thấy điều bí mật trong lòng mình.Điều anh giấu kín một cách khổ sở không chỉ với mọi người mà với
cả bản thân anh
Trang 19Không nghe con tr ả lời, ông Phan khẽ thở dài, chùng giọng:
- Ba mẹ lớn tuổi rồi, chỉ mong con cái yên nơi yên chỗ là tròn bổnphận Không chỉ mình con mà còn Mỹ Nhi, Băng Thụy nữa Chuyệnhôn nhân quan trọng cả đời, đi sai một bước là ân hận cả đời đó.Quân Hào buột miệng hỏi :
- Tất cả tụi con đều chưa có gì hết Ba không định sắp đặt sẵn hônnhân cho Mỹ Nhi và Băng Thụy như con chứ?
Ông Phan cau mày tỏ ý không vui:
- Cũng khó nói lắm Có thể đối với con thì việc ''cha mẹ đặt đâu conngồi đó'' là không thích hợp, nhưng với hai đứa con gái lại là mộtgiải pháp hay thì sao? Quân Hào đỏ mặt thốt lên:
- Không th ể như vậy được Chỉ riêng việc ba đưa Băng Thụyqua Hoàn Cầu ''nằm vùng'' đã là bất nhẫn rồi, giờ lại giành quyềnđịnh đoạt luôn hạnh phúc riêng tư của người ta nữa thì ba quá bức
ép đứa con gái mồ côi ấy rồi
Mắt lóe lên tia giận dữ, ông Phan quát lớn:
- Con bi ết gì mà nói: Ba luôn xem Băng Thụy như anh em con,không hề có sự phân biệt Lúc nào ba cũng muốn nó được sungsướng để bù đắp những thiệt thòi mà nó phải gánh chịu từ lúc môichào đời
Quân Hào vẫn ấm ức không nguôi vì những bức xúc chất chứatrơng lòng không phát tiết ra ngoài được nên gặp dịp là tuôn ra:
- Dù ba có nói gì đi nữa thì con cũng thấy ba có sự phân biệt đối
xử giữa Băng Thụy với Mỹ Nhi Tại sao không phải Mỹ Nhi mà làBăng Thụy đến Hoàn Cầu làm việc chứ?
Ông Phan gằn giọng:
- Nh ững chuyện ba làm đều nằm trong kế hoạch được tính toánchu đáo của người lớn rồi, con không cần góp ý vào làm gì Nhiệm
vụ hiện tại mà con phải thực hiện cho tốt là điều hành công ty kinhdoanh sao cho hiệu quả, chỉ vậy thôi
Không để con trai kịp thốt lên lời nào nữa, ông quay lưng đi thắnglên lầu
Quân Hào th ở dài, ngồi phịch xuống ghế với tâm tư rối bời Anhbiết mình nổi nóng tranh luận với cha như thế là không tốt, nhưngtình yêu sâu nặng dành cho Băng Thụy càng lúc càng nặng trĩutrong lòng khiến anh trở nên bẳn gắt, dễ xúc động Khối tình cảmkhông được toại nguyện này rồi sẽ dằn vặt anh nhiều nữa Biết vậy
Trang 20mà vẫn không đè nén hay lãng quên được Quân Hào đau đớn gụcđầu vào hai tay, cầu xin ơn trên ban cho mình sức mạnh vượt quađược cảnh ngộ éo le này.
Mỹ Nhi nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt với nỗi ngao ngán dângtràn
T ừ mái hiên đang trú mưa này ra đến trạm xe buýt là cả một vấn
đề Cô tự trách mình quá chủ quan không đem theo áo mưa theo đểbây giờ phải chịu trận thế này Đã hơn chục lần cô vẫy tắc xi nhưngđều thất vọng, bởi hôm nay là thứ bảy cộng thêm thời tiết hiện tại thìphương tiện giao thông được ưu tiên nhất chính là tắc xi, chẳng thểnào có xe như ý được Gọi điện thoại đến tổng đài nếu không nghẽnmạch thì cũng là: ''Xin vui lòng chờ !''
Nh ững làn mưa tạt vào người khiến Mỹ Nhin thấm lạnh Cô cốthu mình lại thật nhỏ cho ấm mà vẫn không đằn được tiếng hắt hơi.Đúng như cả nhà hay ghẹo: ''Nắng không ưa, mưa không chịu'' Bâygiờ Mỹ Nhi mới thấm thía việc giấu mình quá kỹ trong nhà đã làm côtrở nên yếu ớt, mẫn cảm với thời tiết như thế nào Không như BăngThụy, cứ xông xáo gớt băng băng ngoài đường nên miễn nhiễm vớimọi thay đổi của khí hậu, lúc nào cũng khỏe ru
Cánh c ửa sau lưng cô chợt mở Một người đàn ông đẩy xe ra
Mỹ Nhi nép qua một bên nhường lối Một phần người của cô lộ rangoài bị mưa hắt vào khiến cô lạnh run, hai hàm răng bắt đầu đánh
bọ cạp Cô thực sự đuối sức bởi trận mưa kéo dài hơn hai tiếngđồng hồ này, chỉ muốn ngã cho xong chuyện
Điệu bộ loạng choạng của cô đã làm cho người đàn ông nọ quantâm Anh cất tiếng hỏi:
- Cô l ạnh lắm à? Chắc cô đã đứng ở đây lâu rồi phải không?
Mỹ Nhi giọng run run trả lời vì lạnh:
- Từ lúc mới mưa tới giờ
Anh ta kêu lên :
- Nhìn cô đuối sức quá rồi Nhà cô có xa không, sao không gọi xevề? Mỹ Nhi cố đáp bằng giọng thều thào:
- Khá xa Tôi không gọi được tắc xi nên phải chờ
B ất ngờ được một người xa lạ ân cần hỏi han, Mỹ Nhi cảm động
và tủi thân khiến nước mắt ngân ngấn, đồng thời còn mệt do hạcanxi huyết kéo đến làm cô ngã người về phía chàng trai nọ rồikhông biết gì nữa
Trang 21T ỉnh lại, Mỹ Nhi thấy mình đang nằm trên ghế xa lông trong mộtcăn phòng xa lạ Một người phụ nữ đứng tuổi đang xoa bóp taychân cho cô Mùi dầu nóng bốc lên đầy mũi giúp cô hiểu mình đãđược những người không quen biết tốt bụng săn sóc trong lúc ngấtxỉu.
G ượng chống tay ngồi dậy, cô cất tiếng hỏi:
- Cháu đang ở đâu vậy, thưa bác?
Người đàn bà nhìn cô cười phúc hậu:
- Trong nhà tôi, nơi cô té xỉu ban nãy đó
Mỹ Nhi nhớ rất nhanh sự việc xảy ra lúc ấy và vụt kêu lên:
- Còn người người đó?
Tuy câu hỏi của cô tối nghĩa, nhưng người phụ nữ cũng hiểu:
- À? C ậu ta là người quen của gia đình ghé chơi, tình cờ giúpđược cô vậy mà Cậu ấy nhờ tôi săn sóc cô rồi ra về Nếu cô khỏelại rồi thì tôi sẽ gọi xe đưa cô về hoặc liên lạc để gia đình đến đón,tùy ý cô
Còn m ệt nhưng Mỹ Nhi vẫn cố trả lời :
- Cám ơn bác, cháu tự đón xe về được rồi
Người phụ nữ mỉm cười, bước qua bàn cầm ly sữa nóng đến bên cô
ân cần:
- Cô uống hết ly sữa này cho đỡ mệt rồi hẵng đi
Trời đã ngớt mưa dần Mỹ Nhi chuẩn bị đứng lên ra về thì ngườithanh niên nọ bất ngờ quay trở lại
Trông thấy cô, anh niềm nở hỏi thăm:
- Cô không sao chứ? Lúc nãy cô làm tôi một phen hoảng vía May
mà có sẵn dì Năm trong nhà, nếu không tôi không biết xoay xở rasao nữa
Bây giờ thì Mỹ Nhi đã biết người phụ nữ tốt bụng ấy là dì Năm vàcũng bắt dầu xấu hổ vì nhớ lại cảnh té xỉu vào người chàng traitrước mặt Giấu mặt sau làn tóc xõa dài, Mỹ Nhi ấp úng cất tiếnghỏi:
- Cám ơn và xin lỗi anh về những gì đã xảy ra trong buổi chiều này Chàng trai bật cười, dí dỏm hỏi lại:
- Tôi nên hiểu đây là lời cám ơn hay xin lỗi vậy?
Nụ cười ấm áp của anh giúp Mỹ Nhi dạn hẳn lên Cô trả lời lại:
- Cả hai nghĩa đều đúng Anh muốn nhận điều nào cũng được
Trang 22Chàng trai hóm hỉnh gật đầu:
- Vậy tôi xin nhận cả hai, có phải quá tham lam không?
Tim M ỹ Nhi chợt xấn xang kỳ lạ bởi ánh mắt và nụ cười củachàng trai xa lạ mà giờ đây lại trở thành thân quen vào chiều mưađịnh mệnh này Chưa kịp nói gì thì chuông điện thoại của cô reo lêngiòn giã trong túi xách “Sao mà đúng lúc vậy không biết?”
Mỹ Nhi đưa điện thoại lên tai Giọng bà Phan lo âu vang lên:
- Sao về trễ vậy con ? Con đang ở đâu vậy?
Không muốn mẹ lo thêm, cô nói dối cho qua chuyện:
- Con đến nhà bạn hỏi bài, kẹt mưa nên ở lại luôn Bây giờ chuẩn bị
- Làm ơn thì làm cho trót Nếu anh rảnh thì tôi không từ chối đâu Chàng trai cười vui vẻ:
- Được nhận nhiệm vụ đặc biệt này thì có bận cũng rảnh thôi Mímmôi cố ngăn tiếng cười chực phát ra, Mỹ Nhi lễ phép chào bà Nămrồi dè dặt ngồi lên xe cho chàng trai chở đi
Không khí l ạnh của thành phố sau cơn mưa dài khiến cơ thểmảnh mai của Mỹ Nhi run lên vì lạnh Người ngồi đằng trước khônghiểu đã nhận ra điều ấy bằng linh cảm hay sự tinh tế mà đột ngộtdừng xe lại, cởi chiếc áo gió trên người ra, đưa cho cô và nói nhưmệnh lệnh:
- Khoác vào đi, nếu không sẽ lạnh cóng lại xỉu nữa cho mà xem.Ánh m ắt của anh có một sức mạnh khiến Mỹ Nhi không cưỡnglại được Cô ngoan ngoãn làm theo lời anh Chiếc xe lại tiếp tục bonbon trên đường với con tim ngập tràn cảm xúc của người thiếu nữtrong trắng
Chiếc xe dừng lại khiến giấc mơ êm đềm tỉa cô gái cũng ngưngtheo Chàng trai quay đầu lại nhìn cô, tủm tỉm cười:
Trang 23- Nhiệm vụ đã hoàn thành tốt đẹp Có đúng nhà cô đây không? Mộtcảm giác bâng khuâng luyến tiếc dậy lên trong ngực Mỹ Nhi khiến
nụ cười của cô trở nên gượng gạo khi trả lời anh:
- Đúng rồi! Anh tìm nhà hay quá
Vẫy tay chào thay lời từ biệt, chàng trai phóng vút xe đi sau khi MỹNhi đã tiến đến bấm chuông chờ người nhà ra mở cổng
Nhìn hút theo bóng k ẻ đã làm mình bâng khuâng suốt buổi chiềunay, Mỹ Nhi ngẩn ngơ suy nghĩ đến lúc có tiếng mở cổng mới giậtmình nhận ra cô vẫn còn khoác áo của anh trên người
''Phải chăng đây là điềm lành giúp cô có dịp gặp lại anh ?''
Vui hẳn lên với suy nghĩ ấy, Mỹ Nhi bước vào nhà với gương mặtrạng rỡ như mùa xuân dù sắc mặt vẫn còn tái mét vì lạnh và mệt
Trang 24- Đ ã bao nhiêu lần tôi nói với cô rằng không thể kết thúc văn bản bằng
Băng Thụy kiê n nhẫn ngồi yên nghe Thường Yên lên lớp một tràngdài rồi bình thản trả lời lại sau khi anh dứt câu:
- Th ứ nhất, ''lời chào cao hơn mâm cỗ'' Thứ hai, mọi người đềutuân thủ khuôn phép hành văn như thế từ xưa đến giờ Cuối cùng làtôi không tự ý đánh bừa vào văn bản mà đã nhờ cô Lý thông đua nộidung trước rồi
N ếu không hài lòng, anh cứ làm việc với ấy
Thường Yên ngớ người ra nhưng ngay lập tức cao giọng bắt bẻ:
- Đừng đem cô Lý ra làm vật đỡ cho mình Cô là người chịu tráchnhiệm chính về việc này chứ đâu phải cô ấy
B ăng Thụy toan đứng phắt dậy bỏ ra về để mặc gã đàn ôngvênh váo này cùng mớ văn bản đáng ghét của hắn rồi ra sao thì ra,nhưng rồi những lời dặn dò chí tình của ông Phan lại vang bên tainhư nhắc nhớ khiến cô cố nén giận, mím môi đáp lại một cách khôkhốc:
- Được thôi, thưa ông chủ ở đây thì ý muốn của ông là mệnh lệnhkia mà Nhân viên chúng tôi nên ngoan ngoãn thi hành thôi
Cô c ầm xấp văn bản để trên bàn Thường Yên lên, bỏ hết vàosọt rác rồi ngồi vào máy tính, đánh lại toàn bộ số giấy tờ ấy với vẻmặt khô lạnh của tượng đá Dáng vẻ đó khiến Thường Yên có cảmgiác ê ẩm như mình là kẻ có lỗi chứ không phải cô
Mà quái lạ! Dường như cô ta nói cũng có lý đấy chứ
Trang 25Không ch ịu đựng được sự mâu thuẫn trong tâm trí, Thường Yên
bỏ ra khỏi phòng cho đỡ ngột ngạt Và bước chân không địnhhướng của anh lại lạc vào phòng làm việc của cô Lý
Ngẩng đầu lên khỏi chồng hồ sơ, cô Lý ngạc nhiên:
- Ửa? Cậu có việc gì mà qua đây giờ này vậy? Cần gì có thể gọiđiện thoại hoặc cho Băng Thụy sang cũng được mà
Thường Yên ngắc ngứ trả lời:
- Cô ta đang soạn văn bản Tôi đi một vòng cho thoải mái đầu ócchứ không cần gì đâu Cô cứ làm việc bình thường đi
Nhìn anh bằng ánh mắt đầy hiểu biết của người có nhiều kinhnghiệm của cuộc đời, cô Lý hỏi với nụ cười hóm hỉnh:
- Chắc sự có mặt của cô thư ký mớì làm cậu bị mất tập trung chứgì?
Tuy là nhân viên nh ưng cô Lý có họ hàng xa với anh và hơn nữa
đã từng chăm sóc anh một thời gian dài thuở anh bảy, tám tuổi vàmới mồ côi mẹ, vì thế Thường Yên luôn dành cho cô sự nể nangđặc biệt, và người phụ nữ lớn tuổi không chồng con này vẫn đối xửanh một cách thân thiết, không chấp nhặt địa vị chủ tớ ở nơi làmviệc Do đó bà thường phát biểu những câu mà kẻ khác ở cương vị
bà sẽ chẳng bao giờ dám thốt ra
L ần này cũng vậy, thái độ quan tâm chân tình của cô Lý đã giúpThường Yên rũ bỏ lớp vỏ trịnh trọng đang khoác trên người Anh nóivôi cô bằng giọng chân thành:
- Không hi ểu sao em em lại dị ứng với cô ta quá, cô Lý ạ HồiUyên Thy làm việc đâu có như vậy, mọi việc cứ răm rắp đâu vàođấy Còn bây giờ, bất cứ chuyện gì cũng lý sự nhức đầu quá đi
Cô Lý tủm tỉm cườỉ, hỏi lại bằng giọng nửa đùa nửa thật:
- Bởi vì với Uyên Thy thì lúc nào cậu cũng tự tin, nhìn thẳng vào mặt
để ra lệnh hoặc cằn nhằn chứ không phải ngó tránh sang một bênnhư hiện tại chứ gì
Th ường Yên bối rối ngó lảng sang chỗ khác, hắng giọng mấy cáirồi trả lời:
- Con không nghĩ rằng mình là kẻ nhát gan đến vậy đâu
Vẫn giữ giọng bông đùa, cô Lý nhẹ nhàng đỡ lời:
- Việc này gọi là gặp khắc tinh chứ không phải hiền hay dữ Giốngnhư lửa gặp nước vậy mà
Thường Yên nhăn nhó:
Trang 26- Cô nói đúng đó Hễ con nói trắng thì cô ra bảo đen, chỉ đằng đôngthì cứ đi đằng tây, thật không thể chịu nổi.
Cô Lý h ỏi vặn:
- Như vậy là cậu muốn cho cô ta nghỉ việc chứ gì?
Th ường Yên ngớ người im bặt Bực thì có bực, nhưng anh chưabao giờ có ý nghĩ sẽ cho cô nàng thư ký đỏng đảnh khó chịu củamình nghỉ việc bởi lẽ anh đã quen với sự có mặt của cô trong phòngmình
Thấy nét mặt của Thường Yên đã giãn ra sau một lúc tập trung suynghĩ, bấy giờ cô Lý mới khoan thai lên tiếng nhắc nhở:
- Trong công vi ệc, cần nhất là người có óc cầu tiến, mạnh dạnsửa sai chứ không chấp nhận kẻ thụ động, chỉ làm xong việc chứkhông tha thiết gì đến chuyện chung Tôi nghĩ một kẻ dám thẳngthắn đấu tranh với cấp trên để tìm ra chân lý đáng quý hơn kẻ chỉbiết luôn miệng vâng dạ, bất kể đúng sai cậu ạ
Th ường Yên nghe ran rát trên mặt nhưng đồng thời cái cảmgiác nhẹ nhõm cũng xuất hiện trong lông Đã có người giúp anh biệnminh cho tính bướng bỉnh của cô gái ấy rồi, chứng tỏ đấy chẳngphải là thói xấu gì mà lại là ưu điểm rất đang yêu nữa kìa
Cô Lý chợt kêu lên:
- Tôi quên báo v ới cậu là ông Hồ Niệm sẽ về Việt Nam trong mộtngày rất gần Ông chủ mới Fax bức thư của ông ấy cho tôi, dặnchúng ta chuẩn bị mọi thứ để đón khách đó
Thường Yên reo to:
- Th ật vậy à ? Con mừng quá ! Gần hai mươi năm nay không hềgặp lại chú ấy, chắc chú Niệm đã đi được mấy vòng trái đất rồi mớiquay về nơi chôn nhau cắt rốn đây
Cô Lý c ười theo:
- Chờ ông ấy về rồi hỏi là rõ chứ gì
Nhìn đồng hồ, Thường Yên đứng dậy hỏi cô Lý:
- Con quay về xem cô ấy làm việc đến đâu rồi mới được
Cô Lý nói với theo:
- Không cần uống nước sâm lạnh cho hạ hỏa nữa sao cậu Yên?Tiếng Thường Yên vọng lại có pha lẫn tiếng cười giòn tan:
- Không cần đâu cô ạ
Cố Lý nhìn theo chàng trai với nụ cười ý nhị nở trên môi
Trang 27À! Ngại nhìn cô em nuôi bằng ánh mắt chứa đựng đầy tình cảmnồng ấm, Quân Hào dịu dàng hỏi:
- Áp l ực công việc nặng nề lắm sao mà anh thấy em căng thẳngquá vậy? Băng Thụy nhăn mũi trả lời:
- Công vi ệc cũng vừa sức, nhưng mệt nhất là phải căng óc rađối phó với gã giám đốc trời thần nọ Hắn ta làm em thở ra khóibằng lỗ tai luôn chứ không phải thường
Quân Hào hỏi dồn:
- Hắn đã làm gì em vậy? Có cần anh can thiệp giúp em không? Cócần anh xin cho em nghỉ hay cảnh cáo hắn không?
Băng Thụy cười phá lên:
Anh làm gì nghiêm tr ọng dữ vậy? Em đâu phải con nít lên ba màkhông biết tự bảo vệ mình? Rút lui bây giờ là hỏng hết kế hoạch của
ba, rồi ai sẽ chịu trách nhiệm chứ?
Quân Hào th ở hắt ra:
- Ngày nào em còn ở trong hang cọp thì ngày đó anh vẫn còn lo âu.Băng Thụy cảm động, dịu dàng nói:
- Em hành động cẩn thận lắm, anh yên tâm đi!
Ngập ngừng một lúc lâu, Quân Hào đề nghị:
- Lâu rồi anh em mình không đi chơi xa, chủ nhật này đi Long Hảitắm biển đổi gió, em chịu không? Mỹ Nhi đồng ý rồi đó
B ăng Thụy hớn hô vỗ tay reo:
- Hoan hô, hay quá? Em rủ thêm Nguyệt Quế nữa nha anh Hai
Quân Hào than đài trong bụng vì biết thừa Băng Thụy định gánghép cô bạn thân cho anh, nhưng nếu từ chối thì đâm ra mình hẹphòi, chưa kể đến chuyện cô bé giận dỗi ở nhà luôn nữa kìa Thế làanh đành bấm bụng gật đầu đồng ý
Ch ỉ chờ có thế, Băng Thụy liến thoắng:
- Để em báo tin liền cho nó hay mới được Mấy hôm trước tụi emđang bàn nhau đi biển chơi, ai dè ''cầu được ước thấy'' như vầy, lạikhỏi tốn tiền nữa, tha hồ cho cả đám mừng
Quân Hào ch ỉ còn biết lắc đầu gượng cười trong đau khổ Đốivới anh, lúc nào Băng Thụy cũng tỏ ra là đứa em gái nhỏ nhõngnhẽo, thích vòi vĩnh chứ không hề có ý nghĩ nào khác Thử hỏi anhlàm sao đủ can đảm làm vẩn đục tình cảm trong sáng ấy được kiachứ E rằng mối tình của anh suốt đời chỉ là mối tình cảm mà thôi
Trang 28('Nghe chi l ời em nói
Cử đi xuống nương cà
Rồi ngược lên hái nụ
Đồng tầm xuân hôm qua
Rồi ngược lên hái lá
Trong lá có rừng chiều
Trong lá vương màu áo
Tím mắt người đến yêu
Rồi ngược lên đón gió
Trong gió có lời ca:
''Nụ tầm xuân xanh biếc
cu ộc đã thành buổi họp mặt của cả một tiểu đội, bởi mỗi cá nhân
cứ ngở mình chỉ phá lệ rủ theo một vài người bạn thân, không ngờ
là ''các ý tưởng lớn thường gặp nhau'' nên giờ cuối phải cấp tốc điềuchiếc Nissan mười lăm chỗ mới đủ chỗ cho tất cả Rồi đâu cũng vàođấy
Tuy không đạt được mục đích là có những giờ phút thư giãnriêng tư với người mình yêu nhưng bù lại Quân Hào cũng có niềm
an ủi là đã tạo được một dịp nghỉ ngơi thoái mái, giúp Băng Thụygiảm stress sau một thời gian dài làm việc căng thẳng, trên ''mặt trậnkhông tiếng súng''
S ẽ không có gì đáng nói thêm nếu như Chương - gã bạn thâncủa Quân Hào thuở đại học, hiện đang làm giám đốc tiếp thị cho một
Trang 29hàng nước ngoài - không tỏ ra quan tâm đặc biệt đến Băng Thụy và
cố tìm đủ mọi cách làm thân với cô bé
Cố làm lơ nhưng xốn mắt quá, không chịu được, Quân Hào huýchnhẹ vào hông bạn, nhắc nhở:
- Em tao cũng như em mày, yêu cầu không quá trớn nha bạn hiền.Chẳ ng những không “phục thiện” để nghiêm túc sửa sai mà trái lại,cái tên đáng ghét ấy còn cười khì khì rồi bô bô lớn tiếng hỏi:
- Tự dưng tao muốn kêu mày bằng anh Hai quá Có chịu không vậyHào?
M ọi người đồng loạt cười ồ lên, kể cả Băng Thụy Cô tỏ ra rất tựnhiên hưởng ứng trò đùa, không mắc cỡ hay tức giận gì cả, khiếnQuân Hào chẳng có cớ gì mà dựng mặt dựng mày được
Trong lòng thì nóng như hơ, nhưng trước bao cặp mắt đang chămchú, hướng về anh chờ xem phản ứng, Quân Hào đành gắnggượng trả lời:
- Câu này mày phải hỏi trực tiếp mấy đứa em tao chứ hỏi tao làm gì.Chương quay sang Băng Thụy, hỏi, giọng ngọt xớt:
- Em đồng ý không hả, Băng Thụy?
Th ế nhưng có một điều anh không ngờ là ''vỏ quít dày có móngtay nhọn'' Băng Thụy đủ ranh mãnh để thoát khởi cái bẫy việt vịđược giăng sẵn ấy Cô đáp lại:
- Ngôi thứ gia đình em đã ổn định rồi, không thay đổi được đâu Nếuanh có ý đó thì chịu khó làm em út vậy nha
Ôi! Sao mà Quân Hào mu ốn hôn cô vì câu trả lời thông minh ấyđến thế Nhất là khi trông thấy bộ mặt Chương chảy dài vì bị sụp hố
do chính tay mình đào nên, thật hả dạ làm sao
Tuy nhiên, ngoài m ặt anh vẫn tỏ ra chững chạc giữ đúng vai tròđầu tàu của mình Nhìn ra ngoài đường ước lượng lộ trình, anhquay vào thông báo với cả đoàn:
- Khoảng mười lăm phút nữa là đến nơi, các bạn chuẩn bị đồ đạcsẵn sàng nhé Nam xách đồ nặng, ưu tiên cho phụ nữ
Nguyệt Quế rụt rè nêu ý kiến:
- Xe chạy thẳng vào bâi mà anh Hào, đâu có xa xôi gì mà phân côngnhư vậy Coi chừng mấy ông lại cho rằng cơn gái tụi em quen ỷ lạiđó
B ăng Thụy cười khúc khích:
- Nhỏ này sợ người ta mệt kia
Trang 30Cô kéo dài chữ "người ta" khiến khó ai có thể hiểu sai ý cô muốn ámchỉ điều gì
Quân Hào nén tiếng thở dài để khỏi phá hỏng niềm vui chung củamọi người
Xe dừng, mọi người lục tục kéo xuống với đủ giỏ, túi lỉnh kỉnh BăngThụy hất đầu về phía Nguyệt Quế, bỏ nhỏ với Quân Hào:
- Thể hiện bản lĩnh đàn ông thời nay đi anh Hai Để người ta xáchnặng vậy mà coi được à?
Quân Hào cau mày:
- Em đừng can thiệp làm gì, anh tự biết chuyện gì cần làm mà.Không phải sự nhiệt tình nào cũng đem đến kết quả tất đâu
B ăng Thụy giận dỗi, bĩuamôi quay đi:
- Vậy thì thôi Đúng là ''làm ơn mắc oán'' mà
Cô rảo bước vượt lên phía trước, bỏ lại anh một quãng xa một cách
cố ý Quân Hào chỉ còn biết lắc đầu cười khổ sở, chầm chậm đitheo
Tr ừ Mỹ Nhi ngồi lại giữ đồ đạc, cả nhóm đều hăm hở nhàoxuống vẫy vùng dưới làn nước biển ấm áp Nhìn những người thâncủa mình vui đùa náo nhiệt, Mỹ Nhi nhoẻn nụ cười thân mến rồi cúiđầu xuống quyển ''Hạt giống của tâm hồn'' say sưa đọc
Một giọng nói của đàn ông bất ngờ vang bên tai khiến cô giặt nảyngười, ngẩng đầu lên
- Không ng ờ lại gặp cô ở đây Chắc nước biển không làm cô kiệtsức như nước mưa chứ? Mỹ Nhi ngỡ ngàng nhìn anh, giọng run lên
vì xúc động lẫn e thẹn:
- Thì ra là anh Cô lúng túng ngưng lại vì nhớ ra rằng mình vẫnchưa biết tên của người thanh niên tốt bụng trong buổi chiều mưaấy
K ịp nhận ra điều đó, chàng trai cười, tự giới thiệu:
- Tôi là Thường Yên Còn cô? Cô gái lí nhí đáp lại với nụ cười thẹnthùng:
- Dạ, em là Mỹ Nhi Thường Yên tủm tỉm cười:
- Cái tên thật hợp với người
Mỹ Nhi đỏ bừng mặt, cúi gằm đầu xuống đất, không dám nhìn ngườiđối diện nữa
Hiểu được tính nhút nhát, hay mắc cỡ của cơ, Thường Yên giữ ýkhông dám lần khân nữa, vội thốt lời từ giã:
Trang 31- Tôi phải quay lại với đám bạn Chào Mỹ Nhi nhé! Anh đi được mộtquãng xa rồi, Mỹ Nhi mới sực nhớ đến chiếc áo khoác hiện cô đanggiữ của anh nên vội vã chạy theo, rối rít gọi:
- Anh Yên ơi! Quay lại đây đi!
Kho ảng cách khá xa lại thêm' tiếng sóng đì đùng làm át đi nênlời gọi của cô chẳng thể nào vọng đến tai anh được Mỹ Nhi dợmbước toan chạy theo, nhưng nhớ đến nhiệm vụ giữ đồ cho mọingười, Mỹ Nhi đành chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng hình chàngtrai với đôi mắt đã bắt đầu rơm rớm lệ
B ăng Thụy từ dưới nước đi lên, chạy đến chở Mỹ Nhi mở chainước suối đưa lên miệng uống một hơi dài Buông chai xuống, nhìn
vẻ mặt thiểu não bần thần của Mỹ Nhi, cô ngạc nhiên:
- Chuy ện gì vậy Nhi ? Ai làm em giận hả?
Mỹ Nhi lắc đầu ủ rũ quay đi
Băng Thụy kiên trì theo sát bên, thủ thỉ dỗ dành:
- Có gì cứ nói với chị, chị giải quyết giùm cho Đừng khóc, xấu lắm Vẫn quen nương tựa vào người chị nuôi bạo dạn như con trai này từnhỏ, Mỹ Nhi chẳng thấy có gì trở ngại khi nói thật với Băng Thụy:
- Em vừa gặp người quen, định gọi anh ta lại có chút chuyện nhưngchạy thẹo không '".Được Băng Thụy phì cười, phẩy tay hăm hở thốtlên:
- Tưởng gì, chuyện nhỏ ? Anh ta đang ở đâu, cứ chỉ đi để chị đigiùm cho Mỹ Nhi nhìn Băng Thụy bằng ánh mắt chan chứa lòng biết
ơn, đưa tay chỉ về hướng Thường Yên đang ngồi với nhóm bạn nóinho nhỏ:
- Người khoác chiếc khăn sọc to, quần màu xanh đó
Băng Thụy che mắt nhìn theo nhưng chỉ thấy cái lưng của anhchàng Mặc dù vậy cô vẫn sát sắng cất bước đi và không quên hỏi
Mỹ Nhi:
- Anh ta tên gì v ậy?
Mỹ Nhi đá,p nhỏ vẻ ngượng ngùng:
- Là Thường Yên
B ăng Thụy giật nảy người, nhìn sững Mỹ Nhi bật hỏi:
- Ủa ? Làm sao em quen anh ta vậy?
Mỹ Nhi ngạc nhiên nhìn nét mặt thay đổi bất ngờ của người chị nuôi,
ấp úng:
- Tình cờ quen ngoài đường
Trang 32V ốn biết lối sống khép kín của Mỹ Nhi nên lời thú nhận của cô
bé khiến Băng Thụy bất ngờ không ít Tuy nhiên sự khó xử hiện tạicòn lớn hơn, bởi cô hoàn toàn không muốn chạm trán Thường Yênvào lúc này chút nào
Và như thế có nghĩa là cô phải chia tay với lời hứa giúp đỡ Mỹ Nhimới vừa rồi thôi
Gi ả vờ đưa tay này rờ tay kia một lúc, rồi Băng Thụy lớn tiếng lahoảng:
- Chết rồi! Rớt mất chiếc lắc rồi Không biết có nằm ở trong bờkhông nữa? Thế là cô chạy ào ra biển, bở lại Mỹ Nhi đứng ngơngác, suýt khóc
Trang 33“Ô Lại trễ giờ bay?”
Quân Hào chán n ản nhún vai ngồi xuống băng ghế, rút tờ báo rađọc giết thời gian Việc này đã thành ''chuyện thường ngày ởhuyện'', nên chẳng ai buồn thắc mắc nữa, mà chỉ lo động não suyđoán xem máy bay có cất cánh được luôn trong ngày không, hayphải tìm nhà trọ, khách sạn gì đó ở đỡ chờ chuyến bay sau
Trời Hà Nội đã trở lạnh, dân phương Nam không quen khí hậu khólòng chịu nổi
Ti ếng một cô gái rụt rè vang bên tai khiến Quân Hào ngẩng đầunhìn lên:
- Anh có phải là anh Hào không ạ?
''Ai l ại biết mình ở một nơi xa xôi thế này chứ?'' Vừa thầm đặtcâu hỏi, Quân Hào vừa đưa mắt quan sát cô gái lạ để kiểm tra lại bộnhớ của mình, nhưng không gợi được chút ấn tượng nào từ gươngmặt xương xương khá cá tính với đôi mắt mí lót và mái tóc tém như
- À nh ớ rồi! Minh Ái làm gì mà có mặt ở nơi xa xôi này vậy?
Cô gái khẽ nhún vai:
- Em theo đoàn ca nhạc ra đây tham dự liên hoan ca múa nhạctoàn quốc Mọi người còn ở lại tham quan, em không chịu lạnh nổinên về sớm, ai dè lại gặp chuyện xui xẻo này, không ngờ gặp đượcanh
Quân Hào nói vui:
- Trong cái rủi có cái may, phải không? Minh Ái mạnh dạn gật đầu:
- Đúng vậy! ''Tha hương ngộ cố tri'' mà Tiếng loa vang lên làm giánđoạn cuộc trò chuyện của mọi người:
''Vì thời tiết xấu nên chuyến bay chín giờ sáng hôm nay của lộ trình
Hà Nội
Trang 34– Thành phố Hồ Chí Minh tạm hoãn đến hôm sau Xin quý kháchthông cảm Minh Ái nhìn Quân Hào, dang hai tay ra tỏ vẻ thất vọng:
- ''Chạy trời không khỏi nắng'' Rốt cuộc vẫn phải chịu đựng cái lạnh
Hà Nội thêm một ngày nữa
Quân Hào không mu ốn cười cũng phải cười trước vẻ mặt bí xịcủa cô gái trẻ Trước hoàn cảnh này, anh phải đóng vai ''anh hùngcứu mỹ nhân'' chứ còn sao nữa!
Xách valy lên, anh đứng dậy bảo cô:
- Có lẽ đành tìm chỗ trọ đỡ cho qua ngày chứ biết làm sao Minh Áiquay về đoàn phải không ?
Cô gái b ối rối lắc đầu:
- Mọi người đi Lạng Sơn chơi hết rồi Em hoàn toàn xa lạ ở đất nàyrồi
Đã lỡ lên tiếng hỏi han, giờ không lẽ bỏ mặc cô gái bơ vơ nơi này,Quân Hào đành bảo:
- Tôi thuê phòng ở khách sạn gần đây, giờ trở về chắc vẫn còn chỗ.Nếu Minh Ái không có người quen thì cùng đến trọ cho tiện
Mắt cô gái sáng lên, nồng nhiệt bày tỏ lòng biết ơn:
- Tốt quá! May mà có anh Nếu không, em chẳng bao giờ dám tựmình bước vào khách sạn để thuê phòng cả
Quân Hào c ười nhẹ:
- Chuyện bình thường thôi, đâu có gì phải bận tâm
Anh quay về khách sạn, hướng dẫn cho cô thuê phòng Cô lễ tân nở
nụ cười thân Ái, chào khách quen, vui vẻ bảo anh:
- Căn phòng anh vừa trả chưa có ai thuê đâu, nhân viên tạp vụ vừadọn dẹp xong Anh muốn nhận lại phòng đó không?
Quân Hào gật đầu, tiện thể nhắc luôn:
- Cô xem giùm còn phòng nào cho cô bạn tôi thuê luôn
Cô lễ tân nhìn anh dò ý rồi đáp:
- Có căn phòng trắng ở cùng tầng nhưng cách xa, được không anh?Quân Hào quay sang nhìn Minh Ái, chưa kịp hỏi gì thì cô đã gật đầungay lập tức
Cho hành lý vào phòng xong, Quân Hào vừa định ra ngoài thì đãnghe tiếng gõ cửa
Minh Ái đứng trước mặt anh, nhoẻn nụ cười tươi tắn, cất tiếng mời:
- Anh đi ăn trưa với em nha! Có quan bán món ăn Lào ngon lắm
Trông cô lúc này thật thoải mái, tự tin, khác xa với vẻ co ro, rụt rè
Trang 35như con mèo ướt ở sân bay ban nãy Quân Hào ngần ngừ tìm cáchchối từ:
- Minh Ái đi một mình đi Anh còn chút việc phải làm Lát nữa ănluôn ở khách sạn được rồi
Cô gái vẫn đứng tại chỗ, kiên trì thuyết phục:
- ''D ĩ thực vi tiên'' mà Làm gì cũng phải ưu tiên cho cái bao tửtrước chứ Hơn nữa, ăn cơm khách sạn hoài cũng chán, sao bằngthưởng thức đặc sản được Trừ khi anh không nể lời mời của emnên tìm cách tránh né thôi
Bị nói trúng tim đen, Quân Hào đành nhượng bộ:
- Đi thì đi nhưng nói trước là tôi ăn hao lắm đó
Minh Ái cười rạng rỡ:
- Sợ anh không đi thôi chứ đã ngồi vào bàn ăn thì bao nhiêu cũngkhông thành vấn đề
Quân Hào than th ầm trong bụng vì không dưng lại vương mangchuyện ân tình vào người Anh không bao giờ thích giao du với phái
nữ nhưng cực chẳng đã bởi sự liên hệ với gã bạn thân mà phải giaotiếp với cô gái mới mấy giờ đồng hồ trước đây vẫn chưa hề biếtđược là có cô ta trên cõi đời
Minh Ái tho ăn thoắt tiếp thức ăn cho Quân Hào, chỉ dẫn cách ăn
và giới thiệu rành rẽ xuất xứ cũng như tên món ăn khiến chàng traiphải ngạc nhiên nêu câu hỏi:
Kiến thức về ẩm thực Lào của cô phong phú thật đó Không lẽ cô cónghiên cứu về nó sao?
Minh Ái tủm tỉm cười thú vị, hạ thấp giọng bật mí:
- Có thời gian em theo đoàn sang Lào biểu diễn, quen thân vớingười nấu bếp ở nhà khách nên được chỉ dẫn cặn kẽ lắm
Quân Hào ''à'' lên, vui miệng nhận xét:
- Vậy chắc là Minh Ái nấu ăn ngon lắm Người nào có phước lắmmới quen được Ái đó
Cô gái cúi thấp đầu, nói giọng dịu dàng khác hẳn vẻ phóng khoángbên ngoài của cô:
- Hôm nào có dịp tiện, nhất định em sẽ tự tay nấu thử cho anh ăn.Không biết phải hiểu câu nói này theo nghĩa nào, Quân Hào nói lảng
đi cho khỏi phát sinh phiền phức:
- Chắc Minh Ái ít có thời gian ở nhà lắm, phải không? Nghề nghiệp
cứ buộc phải đi lưu diễn xa liên tục mà
Trang 36Cô gái g ật đầu xác nhận:
- Đúng vậy, nhưng em lại thích cuộc sống như thế
Quân Hào đành cười xòa cho qua:
Bữa ăn kết thúc Quân Hào đón taxi cho Minh Ái rồi khéo léo bảo cô:
- Minh Ái về trước nhé ! Anh đi công việc một chút
Xe chạy nhanh nên anh không thấy được phản ứng của cô như thếnào, mà cũng không muốn biết
Su ốt buổi chiều rồi tối hôm đó, anh tránh không gặp cô ở kháchsạn mà thật sự cũng chẳng có thời gian làm việc đó, bởi “Hà Nội bamươi sáu phố phường” vẫn có biết bao điều thú vị cho một du kháchphương Nam tìm tòi khám phá trong vài giờ hiếm hoi có được từ dịp
xả hơi bất đắc dĩ trong quỹ thời gian hạn hẹp của một người vẫnluôn luôn bận rộn với công việc này
Đến lúc lên máy bay, anh có thoáng trông thấy Minh Ái, nhưng ghếngồi cách xa nhau nên không chào hỏi gì nhau được ''Vậy cànghay?'' Máy bay cất cánh cũng là lúc hình bóng cô gái ấy biến mấtkhỏi tâm trí anh, chẳng còn lưu lại chút ấn tượng nào nữa
Chương đấm mạnh vào vai bạn, bỗ bã kêu lên:
- Thằng quỷ! Làm gì mà trốn k0ỹ dữ vậy? Cả năm trời không thấymặt tưởng mày đi nước ngoài rồi chứ
Quân Hào xu ề xòa đáp lại:
- Đi đâu thì đi miễn bạn bè hú một tiếng thì có mặt là được rồi.Chương ''hứ'' lên:
- Nếu tao không phôn cho mày trước thì còn khuya mày mới nhớ tớitao Quân Hào cười, rót đầy ly bạn, thốt lên:
- Uống hết ly này thì coi như chấp nhận lời xin lỗi của tao rồi, đượckhông? Chương hăm he:
- Tha cho mày đó Đừng để tao bắt giò được lần nữa nghe
Nhấm nháp sợi nấm tuyết trộn gỏi dai giòn, Quân Hào hỏi bạn:
- Việc 1àm của mày ổn định rồi phải không? Chừng nào cưới vợđây? Chương lập tức nhăn mặt, dài giọng:
- Vợ con gì, ai yêu mà cưới chứ! Tao đâu có số đào hoa như mày, đitới đâu là có người thương tới đó
Quân Hào đập tay bạn, răn đe:
- Phóng đại vừa thôi, kẻo thiên hạ tưởng tao là Don Juan thì khổthân tao lắm
Trang 37Ch ương cười hề hề:
- Khoan! Tao còn chưa nói xong mà Nhiều cô thương mày, nhưngmày lại không yêu ai hết, được chưa? Quân Hào nhún vai thay câutrả lời Chương thở hắt ra, lẩm bẩm nói như cho chính mình nghe:
- Vậy mà đám con gái cứ như lũ thiêu thân đâm đầu lao vô ánh đèn,không hề biết làm vậy là tự đào hố chôn trái tim tan nát của mình.Quân Hào h ắng giọng:
- Văn vẻ xiên xỏ gì đó? Nói thẳng ra cho tao nghe coi! Chương làmđiệu bộ rất kịch, giơ tay lên trời, cất tiếng đầy bi ai:
- Là tao t ức cảnh sinh tình đó mà Cho dù tao cảnh báo đến khô
cổ rát họng thì nhỏ em họ vốn ''nhìn đời bằng nửa con mắt'' của tao
cứ không ngớt hỏi thăm tới tấp về mày Báo hại tao đứng ngồi gìcũng không yên, phải xách xe đi kiếm mày để trút bởi stress đây nè.Quân Hào cau mày l ặng thinh Nới thẳng suy nghĩ của mình thìmất lòng thằng bạn thân, còn không nói thì lại dằng dai khó xử vềsau Nghĩ đi nghĩ lại, anh chọn cách giải quyết ít mang phiền phứcđến cho mình nhất là nghiêm giọng bảo bạn:
- Chuyện tình cảm không đem ra giỡn chơi được Tao với Minh Áichỉ tình cờ gặp gỡ, chẳng có gì vương vấn hết Nói chuyện khác đi! Chương có vẻ bị chạm tự Ái, hơi xẵng giọng:
- Mu ốn quan trọng thì quan trọng, mà muốn bình thường thì bìnhthường, chẳng có gì ầm ĩ hết Trên đời này, con gál đẹp chẳng thiếungười theo đuổi, đàn ông giỏi cũng không thiếu kẻ mê, có ai ế ẩm gì
mà sợ chứ
Quân Hào nhẹ giọng dàn hòa cho không khí dừng căng thẳng:
- Thật sự là tao chỉ xem Minh Ái như em gái chẳng có ý nghĩ nàokhác Hôm nào có dịp, mày đưa cô bé đi uống cà phê với mình chovui
Chương nhấm nhẳng:
- Không dám có vinh dự đó đâu Mày đã tới hai cô em gái vừa đẹpvừa giỏi như hoa hậu ở nhà thì ai dám đèo bòng so sánh chứ
Quân Hào cười xuê xoa:
- “ÔBụt chùa nhà không thiêng” Tao thấy mấy con bé cũng bìnhthường thôi, đâu cao giá dữ vậy
Chương thừa dịp móc giò lái:
Nếu vậy, tao có cơ hội làm em rể mày rồi phải không? Nên nhớ câunói của tao hồi đi biển vẫn còn nguyên giá trị đó nha
Trang 38Quân Hào nhìn sửng bạn với ánh mắt kỳ lạ khiến anh chàng đâmhoảng, rối rít phân bua:
- Nói gi ỡn chút thôi, làm gì hình sự thấy ghê vậy?
Quân Hào thở hắt ra, trầm giọng:
- Lúc nói giỡn, lúc nói thiệt, tao biết tin câu nào của mày đây?
Chương còn đang ấm ớ lựa lời thì Quân Hào đã khoát tay tỏ ý chấmdứt câu chuyện:
- Coi nh ư bữa nay tao với mày chỉ nói chuyện tào lao thôi, bước
ra khỏi quán là quên hết, khỏi thắc mắc suy nghĩ gì nữa cho thêmmệt Uống cho hết chai X.O này rồi về Mai, tao còn đi công trình xanữa Lúc nào về gặp lại sau
Th ế là bao công trình chuẩn bị sẵn cho cuộc nói chuyện này củaChương đã thành công cốc Anh chàng chỉ còn duy nhất niềm an ủinhỏ nhoi là đã phát được tín hiệu giùm nhỏ em ít nhiều gì cũng phảiđọng lại chút ít trong tâm trí của Quân Hào chứ chẳng lẽ trôi tuột đihết hay sao!
N ếu như anh biết rằng quả thật ngoài, Băng Thụy ra thì QuânHào không hề để ý đến bất cứ người phụ nữ nào khá thì mới hiểumọi cố gắng của mình đã phí phạm đến chừng nào
Không gian thơm ngát mùi hương ngọc lan, hèn gì mà tên quáncũng là tên của loài hoa kiêu sau này và bài hát tạ từ khách của
quán mỗi đêm cũng là hai ca khúc tiền chiến nổi tiếng mang chủ đề
ấy
Quân Hào và Băng Thụy đang thả hồn theo cảm xúc tuyệt vời củanhững ca từ đẹp như bài thơ từ giọng hát của người ca sĩ trước 1úc
ra về:
“ÔNgọc lan dòng liễu tơ vương, mắt thu hồ dịu ánh vàng
Ngọc lan trầm ngát thu hương
Ánh tr ăng bàng bạc bên ngoài cũng đồng lõa ru hồn người vàocõi mộng Thật đẹp làm sao, thơ mộng làm sao cho dù phút riêng tưcủa những đôi lứa bên nhau, chiếc tiếc rằng sự thật vẫn là sự thật,chẳng bao giờ thay đổi được Người con gái đang ngồi cạnh anh lúcnày vẫn ''chỉ là người em gái thôi, người em sầu mộng của muônđời ''
Thực tế phũ phàng đã dập tắt niềm hưng phấn trong lòng QuânHào, anh uể oải đứng lên giục Băng Thụy:
- Về thôi Thụy Chương trình chấm dứt rồi
Trang 39Băng Thụy hãy còn luyến tiếc muốn nghe hết bản hòa tấu của dànnhạc chào từ biệt khán giả, nhưng không đám trái lời anh nên ngoanngoãn đứng lên ra về
Vừa dắt xe ra khỏi bãi chưa kịp ngồi lên yên, Quân Hào đã nghe cóngười gọi tên ngay bên cạnh:
- Anh Hào! Anh đi nghe nhạc một mình à?
Trí nh ớ của Quân Hào không kém đến độ không nhận ra đó làMinh Ái Nhưng do sự việc xảy ra quá bất ngờ nên anh lúng túngmất mấy giây rồi mới chào lại:
- Không ngờ gặp lại em ở đây Minh Ái đi với bạn hả?
Cô gái lắc đầu, vỗ vào chiếc đàn violon đang đèo trên vai, cười giòn:
- Bạn của em nè Em chơi đàn ở đây mà Anh không nhận ra emtrong dàn nhạc sao?
Ngồi cạnh Băng Thụy thì Quân Hào còn để ý gì đến xung quanhnữa Vì vậy, anh thẳng thắn thú nhận:
- Anh không để ý nên không thấy
Mắt thoáng tối lại nhưng Minh Ái vẫn cười như không có gì xảy ra
Dĩ nhiên rồi! Không nói trước thì làm sao anh biết được Em cũng tệnữa, không báo trước để mời anh ghé thưởng thức
Quân Hào không bi ết nói sáo trước thái độ mềm mỏng của côgái Người ta luôn cư xử đúng mực, lẽ nào mình bất lịch sự phangngang được Đắn đo một lúc, anh dè dặt trả lời:
Có ít có thời gian rảnh lắm, tiện lúc nào thì đi lúc đó, không thể hẹntrước được
B ăng Thụy đứng chờ ngoài cổng từ nãy đến giờ, không thấyQuân Hào dắt xe ra nên đi ngược vào trong tìm Thấy anh dang nóichuyện với một cô gái lạ thì khựng lại, ngập ngừng không biết nêntiến hay lùi Quân Hào lật đật vẫy cô vào, rồi giới thiệu đôi bên vớinhau:
- Đây là Băng Thụy, người nhà của anh Còn đây là Minh Ái là emgái của Chương, chơi trong ban nhạc vừa rồi đó
Hai cô gái đều gật đầu chào xã giao và cùng kín đáo quan sát, đánhgiá lẫn nhau
Minh Ái chủ động lên tiếng trước:
- Em về trước Chào anh chị Ngồi lên xe đi được một quãng đường
rời, Băng Thụy mới cất tiếng hỏi:
- Anh quen Minh Ái hồi nào mà em chưa hề nghe nhắc đến vậy?
Trang 40Quân Hào giải thích:
- Tình cờ đi chung chuyến bay từ Hà Nội vào rồi nhận ra người quenthôi
Băng Thụy khẽ cười, nêu nhận xét:
- Cô ta có nét dễ thương ghê vậy đó Chẵng những thế, còn có tàiđầy nghệ sĩ tính nữa Đến em còn thấy thích huống gì đàn ông Không dưng mà Quân Hào nổi nóng, gạt ngang:
- Trong số đó không có anh đâu, đừng tính cho mất công
Băng Thụy dằn dỗi:
- Anh kỳ cục vừa thôi Em thấy sao nói vậy, tự dưng lại to tiếng với
em là sao? Em chỉ muốn điều tốt cho anh thôi mà
Quân Hào mím môi, buông thõng:
- Anh không cần Cứ để dành sự quan tâm đó cho người khác đi Băng Thụy ấm ức đấm mấy cái vào lưng anh, hoạnh họe: Ngườikhác là người nào? ''Nói có sách, mách có chứng chứ đừng ''chụpmũ'' như vậy nghe
Quân Hào nói kh ẽ:
Chuyện này tự bản thân em phải hiểu rõ hơn anh chứ
Hình bóng Th ường Yên vụt hiện lên trong tâm trí Băng Thụy,nhưng cô mau chóng xua đi Anh ta chỉ là một nhân tố phục vụ cho
kế hoạch của cha cô thôi, làm sao tính vào đây được?
M ặc dù cố biện minh như vậy nhưng Băng Thụy cũng thầm hiểucái lý do ấy không đứng vững chút nào Anh ta xứng đáng được đối
xử công bằng hơn nhiều Cô thật sự xấu hổ vì đã chơi trò hai mặt,phản bội lòng tin của anh Xem ra, cô đã mắc nợ anh thật rồi
D ường như Quân Hào có được sự thần giao cách cảm nên hiểu
rõ những gì đang diễn ra trong lòng của người con gái đang ngồisau lưng mình nên chậm rãi nói với giọng buồn man mác:
- Em l ớn rồi, đâu còn là em bé bảy, tám tuổi ngày xưa lúc nàocũng cần sự che chở của anh và rắm rắp tuân theo mọi ý kiến củaanh nữa Mọi hành động của em đều xuất phát từ lời mách bảo củacon tim, anh chỉ là kẻ đứng bên lề thôi, Băng Thụy ạ
Câu tự sự của anh khiến Băng Thụy chông chênh, mất tự chủ,không còn nghĩ được gì nữa
Có th ật là khi trưởng thành thì anh và cô sẽ trở thành hai kẻ xa
lạ, chẳng còn thân mật như xưa, và rồi cô cũng chẳng còn được sự