1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Ky niem con vuong phuong ha chua xac dinh

119 5 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Kỷ niệm con vường Phương Hạ chưa xác định
Trường học Trường Đại học XYZ
Chuyên ngành Văn học Việt Nam
Thể loại Bài luận văn
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 119
Dung lượng 548 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Ky niem con vuong Phuong Ha PHẦN I CHƯƠNG 1 Nếu một ngày nắng ấm nào đó, chợt phát giác ra rằng trên đời này có một ng ười yêu ta, đến mức “trong ánh nắng mơ về em, đi với ai rồi cũng mơ về em” thì bạ[.]

Trang 1

kề vách lớp từ xưa đến giờ.

Huy An - cái gã sao x ẹt ấy, có lẽ nghĩ đến bạc tóc gáy cũngkhông thể hiểu được nguyên nhân mình bị khước từ bới ngay từthuở còn học trung học thì anh đã là đối tượng được bao cô gáingưỡng mộ đẹp trai, học giỏi lại là chân trung phong tài hoa của độibóng cấp trường nữa chứ Ấy vậy mà chỉ có ''cái bờ giậu láng giềngđành thua'', không làm sao xuyên thủng được

Nghĩ điên đầu, cuối cùng anh chàng phải vấn kế gã bạn nối khố đểtình hình may ra được sáng sủa đôi chút, dù biết thế là vô cùng mấtmặt:

- Nè Ninh L ộc, sào Thi Bảo lại phớt lờ mọi tín hiệu của tao phát

ra vậy? Thậm chí ngày tết tao rủ nguyên đám bạn đến nhà chơi thì

cô nàng cũng chỉ trò chuyện thân mật với bọn chúng, riêng tao thìkhách sáo mời được lon nước ngọt với đĩa mứt là xong, chấm dứtmọi sự giao lưu, không lẽ tao vô duyên dữ vậy sao?

Ninh Lộc gật gù, nói giọng huề cả làng:

- Muốn biết sự thật thì cứ hỏi thẳng nhân vật chính chứ làm sao taobiết được?

Huy An t ức mình xô vai bạn, hằm hè:

- Nới với mày thà nói với cái đầu gối sướng hơn Đồ ba phải NinhLộc lườm ngang:

- Tại mày kêu tao trước chứ có phải tao đòi nghe đâu mà trách Đuối

lý anh chàng đẹp trai đành cười xòa, giả lả:

- Thôi, đi uống cà phê, tao mới sưu tầm được một quán mới chơinhạc đã lắm!

Ninh Lộc giao hẹn:

- Nghe thì nghe nhưng đừng lồng mục ''nhỏ to tâm sự'' vào nữa đó

Trang 2

Tuy có r ất nhiều thắc mắc nhưng Huy An đành nhún vai cho qua

vì biết rằng có khai thác thêm cũng không được, nhưng tự hứa vớilòng là sẽ quay lại chuyện này khi có dịp thuận tiện

Th ật ra Ninh Lộc đâu muốn làm ra vẻ thờ ơ với tâm tình củathằng bạn thân chút nào, thậm chí anh còn khao khát muốn chia sẻnhiều hơn thế nữa kìa Chỉ khổ một nổi là đã lỡ hứa với kẻ khác là

sẽ giữ bí mát giùm nên không thể nhạy miệng phát biểu linh tinhđược, mà điều oái oăm lại nằm chính ở chỗ này: Thi Bảo quay lưnglại với Huy An, thậm chỉ còn ghét cay ghét đắng anh chàng công tửhội đủ các điều kiện tốt đẹp trên đời, bởi vì cô đã yêu một người contrai khác Chính Ninh Lộc đã vô tình tận mắt chứng kiến cảnh đôitình nhân tay trong tay và đã nhận lời giữ kín điều này giùm họ, đặcbiệt là với Huy An, vì cái gã tốt số ấy lại có quan hệ khá đặc biệt vớichàng trai

Bởi vậy mà anh chàng đành cô cắn răng đóng vở kịch ''tình vờ'' vớitên bạn thân nhất của mình

“ÔÔ Ph ải chi đừng bao giờ biết chuyện riêng tư của người khác

có phải hay biết bao không?” nhưng có hối tiếc cũng muộn màng với

sự việc cũng đã xảy ra rồi và bây giờ chỉ còn cách hồi hộp chờ xem

sự việc diễn biến thế nào thôi

Trang 3

- T hi Bảo! Có Trang Kỉm điện thoại kiếm nè!

Đáp lời gọi của chị Hai bằng tiếng dạ ới ời, Thi Bảo ngừng tay tướimấy chậu hoa cho ông nội, chạy nhanh lên lầu đón lấy cuộc gọi

Ti ếng Trang Kim nghe thầm thì đầy bí mật ở bên kia đầu dây:

- Nhó Bảo hả? Có an toàn tuyệt đối chưa đó?

Thi Bảo cười nhái lại:

- Chưa biết có an toàn hay không mà hỏi kiểu này thì bể hết chuyệncòn gì? Trang Kim chống chế:

- Tao biết là mi bắt máy nên mới dám hỏi chứ bộ Thi Bảo cười khúckhích, chuyển giọng rù rì:

- Yên tâm được rồi đó! Muốn gì thì nói đi! Giọng Trang Kim thoángnghe chút hờn dỗi:

- Tôi không muốn gì hết, có chăng là người này nè! Tim Thi Bảo đậprộn lên, cô chưa kịp nói gì thì giọng nói ấm áp quen thuộc của người

cô yêu đã vang bên tai:

- Anh nh ờ Trang Kim gọi giùm đó, không phiền trách gì chứ côbé? Thi Bảo đáp thật ngoan hiền:

- Không có đâu, anh đang ở đâu vậy? Anh cười nhẹ:

- Ở quán cà phê ''Nhớ'' đây Thi Bảo có vẻ không vui, hỏi lại:

- Ngồi với ai vậy? Giọng anh ân cần xoa dịu:

- Chỉ một mình thôi, nhờ chỗ quen mới ngồi đồng học bài được,thậm chí còn gọi nhờ điện thoại được nữa kìa

Thi B ảo cắn môi, lặng đi trong ân hận Sao cô lại có thể vô tâmđến mức quên đi điều kiện kinh tế khó khăn hiện tại của anh kiachứ? Không thể thốt thành lời những suy nghĩ đang cuồn cuộn trongđầu, cô chỉ biết nói những lời thật dịu dàng để ngầm xin lỗi anh:

- Anh mu ốn gặp em phải không? Để em lên quán gặp anh nhé!Giọng chàng trai reo vui:

- V ậy là hơn cả sự mong đợi rồi Anh cứ sợ đã gần 8 giờ thì emkhông được phép ra đường nữa

Liếc lên đồng hồ, Thi Bảo đắn đo một lúc rồi hứa đầy cả quyết:

Trang 4

- Em sẽ đến, nhớ chờ em đó! Gác máy xong, cô đi xuống nhà tìm

mẹ Bà Mạnh đang hí hoáy làm sổ sách, ngẩng lên hỏi:

- Chuyện gì đó con? Thi Bảo ôm vai mẹ, thủ thỉ:

- Nh ỏ Ái Liên học chung với con hồi cấp 3 bị ngộ độc thức ănđang nằm bệnh viện, Trang Kim kêu điện thoại rủ con ghé thăm Mácho con đi một chút nha?

Bà M ạnh cúi xuống bấm bấm máy tính chứ không nói gì, khiến

cô con gái cứ hồi hộp lên ruột theo từng cứ chỉ của mẹ mình Saumột Iúc, bà nhìn lên bảo con bằng giọng nhân nhượng:

- Không được về sau 9 giờ đó, đi nhanh lên!

Hú h ồn, Thi Bảo lủi nhanh lên lầu thay đồ, thầm khấn sao chomọi việc “đầu xuôi đuôi lọt” May quá, phòng chị Hai đóng kín cửa,chắc đang ''tám'' với bạn bè hay ''lang thang internet'' gì đó Nếukhông cũng phải mất một phen vượt ải nữa

Dắt chiếc Wave ra cổng, chưa kịp nổ máy thì cô lại nghe tiếng ôngnội từ bụi cây vọng ra:

- Làm gì mà ra đường trễ vậy con? Thi Bảo hết hồn, ú ớ:

- Dạ, con đi thăm bạn, có gì không nội?

Ông Kiên bước hẳn ra ngoài, nhìn cháu gái một cách xét nét, ônglập lại câu hỏi:

- Tối rồi còn ra đường làm gì? Sao không để mai đi? Còn cửa ải cuốicùng này mà không vượt qua được là ''out'' luôn, coi như xui tậnmạng Thi Bảo thấp giọng nhõng nhẽo:

- Con đi công chuyện một chút rồi mua chè hột gà về cho nộinhé! Ông Kiên cười trong cổ họng, mắng yêu cháu:

- Tính hối lộ để tối, nội chờ cửa, không cho ba mày biết chứ gì? ThiBảo cười xòa, ríu rít chào ông thay lời thú nhận:

- Nội nhớ đừng ngủ trước khi con về đó

Chỉ mười phút sau, cô đã có mặt ở quán “Nhớ” Trang Kim ngồi ởquầy thu ngân, nói ngay với bạn bằng giọng bất mãn:

- Mày làm gì mà lề mề phát sợ vậy? Thế Phong đợi dài cổ, uống hết

3 ly cà phê rồi đó

Trang 5

Thi Bảo thở ra:

- Bộ mày lạ chuyện nhà tao lắm sao mà còn bắt lỗi? May là qua mắtđược ba, không thì đừng hòng có mặt ở đây

Trang Kim đay nghiến:

- Vậy thì đừng lén qua mặt người lớn để yêu đương thì khỏi khổ cảđôi bên phải hay hơn không

Thi Bảo nhìn sững bạn, hỏi với sự thắc mắc:

- Sao tự dưng mày hằn học dữ vậy? Hay bị anh Phong làm phiềnquá nên nổi quạu?

Trang Kim quay mặt đi, buông thõng:

- Hơi đâu mà giận người dưng cho mệt

M ột chàng trai cao dong dỏng với đôi mắt rất sáng, từ trong đi rakêu tên Thi Bảo một cách mừng rê khiến câu chuyện của hai cô gáigián đoạn Trang Kim mau chóng lấy lại vẻ mặt bình thường, khoáttay hỏi:

Hai người vô bàn nói chuyện nhanh đi, Nhỏ Thi Bảo không có nhiềuthời giờ đâu

Chàng trai nhìn cô b ằng ánh mắt biết ơn, nói giọng thật dịudàng:

- Cám ơn em nhiều nhé, Trang Kim?

Cô gái bịt chặt hai tai lại, mím môi quay mặt sang chỗ khác tỏ ýkhông muốn nghe

Thi B ảo hơi sượng vì thái độ nhấm nhẵng kỳ lạ của nhở bạnthân, nhưng phải làm ngơ đi theo Thế Phong Rõ ràng là Trang Kimkhông hài lòng chuyện gì đó nhưng cô không sao nghĩ ra được

Thế Phong cắt ngang luồng suy nghĩ của cô bằng nụ cười ấm áp vàcâu hỏi đầy thương yêu:

- Cả tuần rồi không gặp nhau, có nhớ anh không bé?

Thi Bảo cong môi, ngoa ngoắt đáp ngay:

- Tại sao phải nhớ chứ? Người ta có thiếu gì chuyện phải nghĩ đến,mắc mớ gì nhớ cho mệt

Tuy vậy ánh mắt cô nhìn anh lại cho ra câu trả lời khác hẳn ThếPhong bật cười, âu yếm vuốt, nhẹ bờ vai cô, anh nói giọng đùa vui:

- Nếu vậy thì anh đi xa cũng yên tâm, khỏi sợ có người khóc đếnngập lụt như bão số 5

Thi Bảo giật nảy người, hỏi dồn dập:

- Anh đi đâu? Sao lại đi chứ? Còn việc học hành thì sao?

Trang 6

Thế Phong trầm gương mặt lại, chậm rãi đáp:

- Anh sắp qua Hàn Quốc làm việc mấy năm kiếm ít vốn về lo cho mẹ

và cưới em Chứ ở đây thì học đến mấy cũng chẳng ăn thua gì

Thi B ảo nhìn anh đăm đăm, không sao thốt lên được tiếng nào,lưỡi cô tê cứng lại sau khi nghé ý định của anh Muốn nói thật nhiều,hỏi thật nhiều nhưng cuối cùng cô chỉ đủ sức hỏi chốt lại duy nhấtmột câu:

- Anh đã quyết định rồi và lúc này chỉ cần báo lại cho em hay thôichứ gì? Thế Phong bối rối né tránh ánh mắt đau đáu của cô, anh tìmlời phân trần:

- Bất đắc dĩ anh mới chọn giải pháp này vì có người thân chịu bỏtiền ra cho mượn, chẳng dễ gì có cơ hội cải tạo số phận như vầyđâu em ạ

Thi Báo giơ tay ngăn lại, cười héo hắt:

- Anh khỏi áy náy làm gì, em đâu có ý ngàn cản anh đi tạo dựng sựnghiệp, trái lại còn thành tâm mong anh đạt được kết quả khả quannữa kìa Thế Phong bứt rứt bóp chặt tay cô trong tay mình, gặnghỏi:

- Nếu vậy sao em không cười cho anh yên tâm chứ? Thậm chí anhcòn nhìn thấy mắt em đang long lanh nữa kìa!

Thi Bảo rút tay lại, quay mặt đi, giọng run lên vì không thể kềm chếbán thân được hơn nữa Cô nói trong tức tưởi:

- Anh muốn em vui sướng, reo hò vì phải xa anh suốt mấy năm dàiđằng đẵng sao? Điều đó có hợp lý không có lẽ tự anh cũng nhậnthấy được mà

Th ế Phong nghẹn lời Quá vui mừng với dịp may hiếm có trướcmặt mà anh đã không kịp nghĩ đến tâm trạng của cô người yêu bébỏng, khác với đàn ông vẫn thường đặt sự nghiệp lên hàng đầu,phụ nữ luôn xem tình yêu là ưu tiên, và muôn đời nay chẳng mấy khixảy ra ngoại lệ

Bởi thế anh chẳng còn cách nào khác hơn là xuống nước, vỗ về,năn nỉ:

- Em đừng làm anh rối trí nữa, cứ quanh quẩn ở đây thì chẳngbiết đến kiếp nào mới thoát cảnh ở nhà mướn, ăn cơm bệnh viện đểnuôi mẹ, nói gì đến việc lấy nhau

Thi B ảo nói giọng ướt sũng:

- Thì anh cứ việc làm theo ý mình, em làm sao dám cản chứ?

Trang 7

Thế Phong khổ sở vò đầu, không gì rắc rối bằng phụ nữ cả Họ toànnói một đằng nhưng lại nghĩ một nẻo, biết làm sao cho người ta hàilòng kia chứ? Bí quá, anh đứng lên đi đến quầy thu ngân mua thuốchút Trang Kim nhìn ảnh với ánh mắt thông cảm, cô nhỏ giọng hỏi:

- Không ổn à? Nhỏ bất hợp tác phải không?

Th ế Phong cười gượng thay câu trả lời Trang Kim luôn là ngườithông cảm và nàng đỡ anh khi cần thiết Nếu Thi Bảo là người yêuquí báu thì Trang Kim là người bạn tri kỷ khó tìm được trên đời Lắmlúc Thế Phong phải thầm ước ao một cách tham lam rằng phải chianh gộp được “2 trong 1” thì hay biết chừng nào không? May mà đókhông là sự thật, nếu không chẳng hiểu anh sẽ xử sự ra sao vớidiễm phúc ấy nữa?

Đưa điếu Jet cho chàng trai, Trang Kim nói với giọng không chophép làm khác đi:

- Tự rút ngắn tuổi thọ của mình bao nhiêu đây là đủ rồi?

Nói xong cô rời chỗ, tiến đến gần Thi Bảo nói nhỏ bên tai:

- Xin phép đi tới mấy giờ vậy bạn?

Cô gái giật mình đứng phắt lên, vội vã dặn lại:

- Mày nhắn giùm Ái Liên là nhà tao có kêu hỏi thăm thì nhận rằng nómới ở bệnh viện về nha

Trang Kim tròn mắt nhìn Thi Bảo:

- Độc địa vậy sao nhỏ?

Thi Bảo nhăn mặt buồn bực:

- Không nói vậy thì làm sao ra khỏi nhà được?

Đứ ng bên cạnh, Thế Phong càng xốn xang, khó chịu bởi baocam go mà anh với cô phải chịu đựng khi lén lút yêu nhau Sự khókhăn ấy cũng phát xuất từ chuyện trắng tay của anh không tiền,không học vị, không có cả mái nhà dù nhỏ hẹp, thì ai dám giao congái kia chứ?

''B ằng mọi giá phải tạo dựng được sự nghiệp để chứng tỏ chomọi người thấy anh không chịu đầu hàng số phận mà ngược lại conxoay chuyển được nó nữa kìa''

Hạ quyết tâm xong, Thế Phong cảm thấy nhẹ nhõm tinh thần hơnnhiều Vuốt tóc người Yêu anh nói giọng đoan chắc như một lời thề:

- Em yên tâm đi! Dù có chuyện gì xảy ra thì anh cũng sẽ giữ được

em bên mình và ngày đó sẽ rất huy hoàng

Trang 8

Ch ẳng hiểu do ánh mắt hay giọng nói bốc cao lửa tham vọngcủa anh mà Thi Bảo nghe nhói buốt trong lòng Phải chăng đây làđiềm báo trước cuộc tình giữa cô và anh rồi sẽ trải qua bao sónggió, tai họa để có được cái ngày xán lạn ấy?

Mắt mờ đi do thảng thốt, Thi Bảo không nhận thấy ánh mắt chiêmngưỡng đầy tôn sùng của cô bạn thân dành cho chàng trai

'' Đây mới đúng là người đàn ông bản lĩnh! Thi Bảo thật cóphước mà không biết!'' Trang Kim cố ngăn cảm giác ganh tị với bạnmình, nhưng chắc là chẳng hiệu quả bao nhiêu Thế mới là trở trêu

- Ba má không cho phép thì làm sao người ta có mặt được hở nội?Ông Kiên l ắc đầu thở ra đầy ái ngại Được người cảm thông, ThiBảo nhẹ cả lòng, ào ạt trút hết tâm sự:

- Tuy hoàn c ảnh gia đình khó khăn, nhưng anh ấy vẫn cố họclên đại học, vừa học vừa làm thêm để nuôi mẹ bệnh và lo cho bảnthân Vậy mà chẳng hiểu sao ba má nhất định không chấp nhận việccon quen Thế Phong Không lẽ nghèo là một cái tội sao nội?

Ông Kiên lắc đầu, nói một cách nghiêm túc:

- Ch ắc chắn phải có một lý do nàơ đó chở ba má con khôngphải hạng người ''trọng giàu, khinh nghèo'' vậy đâu Mấy lần ThếPhong đến đây, nội thấy nó đàng hoàng, sáng sủa lắm! Chắc chắntương lai không tệ đâu Hay nó đã làm điều gì cho ba mẹ mày phật ýnên cấm cửa? Tính ba con khó lắm, nội còn thua xa nó cái vụ này,huống gì người ngoài

Thi B ảo không sao nín cười được trước câu nhận xét hài hướcnhưng rất đúng sự thật đó của ông mình Nếu ông nội cô là một ''lãongoan đồng'' đúng nghĩa luôn vui nhộn, thoải mái thì ba cô - con traiông lại là mẫu người, tương phản hoàn toàn, luôn trịnh trọng, cốđưa mọi thứ vào qui củ, không hề muốn có sự sai lệch nào cả Bởivậy mà hai cha con thường bất đồng quan điểm, hễ ba cô ưa ai thìông nội không thích và ngược lại Từ xưa đến giờ, Thi Bảo khôngbênh ai bỏ ai hết, nhưng trong trường hợp này thì cô thầm ao ướcphải chi ông nội có thành kiến với Thế Phong để ba cô có thái độngược lại, thì cô được nhờ biết bao nhiêu không?

Tuy ý ngh ĩ hiện lên đầu chỉ vài giây nhưng Thi Bảo đã mauchóng xua đi luồng tư tưởng trẻ con, điên khùng ấy để tập trung suynghĩ những vấn đề quan trọng hơn Cô hỏi ông nội bằng giọng thắcmắc:

Trang 9

- Ba con ch ỉ đổi thái độ khi nghe gia cảnh của Thế Phong vànghiêm khắc cấm tiệt quan hệ giữa con với anh ấy, còn trước đó bavẫn khen anh Phong có chí, thế nào cũng làm nên chứ đâu ghét bỏgì.

Ông Kiên ''à'' lên một tiếng như vừa nghĩ ra chuyện gì nhưng kìm lại,xua tay hối cháu gái:

- Thôi đừng liếng xáo nữa, đi ngủ đi con! Hơn 11 giờ khuya rồi đó.Không đợi nhắc đến tiếng thứ hai, Thi Bảo ríu rít ''Chúc nội ngủngon'' rồi cô đi nhanh về phòng, mắt cô ríu lại bởi đã thức lố giờ lêngiường thường lệ khá lâu rồi ''chuyện gì đến sẽ đến''

Thế Phong buồn rầu thở hắt ra:

- Cũng do mình nghèo mới nên nỗi Nếu không, mẹ đâu bệnh tật,héo hon như thế này?

Bà Uyên lắc đầu, nói một cách điềm đạm:

- M ẹ đã quen cảnh này mấy chục năm nay rồi, chẳng có gì khóchịu cả Hồi con nhỏ xíu, mẹ cực khổ hơn nhiều mà còn vượt quađược, huống chi bây giờ Ráng một hai năm nữa con ra trường, trởthành kỹ sư là má an nhàn hưởng phúc rồi

Thế Phong không nguôi cảm xúc, đấm mạnh tay xuống bàn, nóigiọng căm hờn:

- Suốt đời này con không bao giờ tha thứ cho bọn họ, nhất định sẽ

có lúc con bắt họ phải trả giá cho những gì đã xảy ra cho mẹ conmình, nhất là ông ta

Bà Uyên ngh ẹn lời bảo:

- Đừng nói vậy có tội chết Dù sao ông ấy vẫn là ba của con mà ThếPhong mím môi, gằn giọng:

Trang 10

- Con không có người cha tệ bạc, nhẫn tâm như vậy? Con chỉ có mẹthôi Hai vai rũ xuống đầy bất lực, bà Uyên nói trong đau đớn:

- Một phần lỗi cũng do mẹ nữa Mẹ vô dụng, không giữ được chacho con để con phải cực nhục thế này

Th ế Phong cay đắng không thốt nên lời, cả đoạn dĩ vãng đaubuồn hiện rõ mồn một trước mắt anh, không thể nào quên được.Càng thương mẹ, thương bản thân thì anh lại càng hận người đànông mình phải gọi bằng cha nhưng hoàn toàn chẳng xứng đáng vớicái thiên chức ông ấy chút nào

Ôm vai mẹ, Thế Phong dịu dàng đoan chắc:

- B ằng mọi cách con phải vươn lên để cho mọi người sáng mắt

ra mới được Con sẽ cũng báo hiếu cho mẹ thật đầy đủ khiến mọingười phải trố mắt ghen tị cho mà xem

Bà Uyên l ại thêm lần nữa rùng mình lo sợ trước ngữ điệu bốccao ý chí thực hiện tâm nguyện cho bằng được của con mình, bởi

bà linh cảm được rồi Thế Phong sẽ phải trả giá đắt cho tham vọngđổi đời ấy

Bằng giọng rút hết ruột gan của người mẹ hiền, bà nói với ThếPhong trong nước mắt:

- Đừng làm gì sai trái Phong ơi! Ai làm quấy thì cứ để họ chịu sựbáo ứng Mẹ con mình sống thanh thản là được Mẹ sợ sóng giólàm rồi con à

Th ế Phong cắn chặt răng, nói một cách nặng nề:

- Không thay đổi được đâu mẹ Con sắp đi Hàn Quốc làm việc rồi

Bà Uyên sửng sốt hỏi giật giọng:

- Con đi bằng cách nào? Còn việc học hành của con nữa chứ? ThếPhong nghiến răng trả lời:

- Bác Lương giúp vốn cho con đi, sau này về trả lại Con đã chọncon đường này rồi thì việc học phải bỏ ngang, không còn cách nàokhác

Bà Uyên ôm ngực thở dốc, mặt xanh tái, uất nghẹn, thốt không rahơi:

- Mẹ đã nói biết bao nhiêu lần là đừng lợi dụng lòng tốt của người ta,sao con không nghe chứ?

Th ế Phong đã ổn định tâm lý, không còn lo sợ giữ ý như lúcđầu, bởi câu chuyện đã diễn tiến quá xa, không còn gì để giấu giếmnữa, anh nói thẳng ra luôn:

Trang 11

- M ẹ không chấp nhận tình cảm của bác Lương là việc riêng của

mẹ, con không dám can dự, nhưng chuyện nhờ bác ấy thì tự congiải quyết sao cho đôi bên cùng có lợi không ai nợ ai

Bà Uyên không nói thêm ti ếng nào nữa mà nước mắt cũng khôcạn dần, dường như chúng đã chảy ngược vào trong hết rồi Đứngthẳng người lên, bà nói với giọng nhẹ tênh:

- Con đã chọn lối đi rồi thì cứ việc bước tới Mẹ không còn đủ sứcbảo bọc, buộc con làm theo ý mẹ nữa rồi

C ầm túi hàng đang làm đi luôn vào nhà trong, bỏ lại mâm cơm

và đứa con trai hãy còn ngồi ngẩn ngơ cạnh đấy, chắc hắn bà Uyên

đã kiệt sức sau câu nói đau đớn ấy rồi

Ôm ch ặt đầu trong đôi tay, Thế Phong hoang mang tự hỏi phảichăng mình đã đi một nước cờ sai lầm trong bước đường khởi đầu

sự nghiệp này Nếu không thì sao cả hai người thân yêu nhất đờianh là mẹ và người yêu đều không tán thành Mặc dầu vậy, cái viễncảnh huy hoàng của ngày thành đạt đã có tác dụng thúc đẩy quyếttâm của anh

''Nh ất định mọi người sẽ hiểu khi chứng kiến thành tựu ngày trở

về của mình'' Thế Phong tự động viên bản thân như thế, điều ấykhông sai, nhưng anh chỉ quên một điều vô cùng hệ trọng rằng thờigian chẳng chờ đợi ai bao giờ, những gì đã trôi qua rồi sẽ khôngbao giờ tìm lại được nữa

Dứt dứt mấy đọt lá non trên tay, rồi đưa lên miệng nhấm nhấm ThiBảo buồn bã hỏi Trang Kim:

- Mày th ử nghĩ coi hành động của anh Phong có phải là ''thả mồibắt bóng'' không? Một năm nữa ra trường là thành kỹ sư cơ khí rồi,đâu đến nỗi không tìm ra việc làm, tại sao lại bỏ hết để đem thânsang xứ người làm thuê chứ?

Trang Kim gay gắt đáp lại:

- Đó chỉ là kết luận theo tầm nhìn một chiều của mày thôi Đànhrằng đi làm thuê nhưng cũng có năm bảy đường làm thuê ''Làm tớngười khôn còn hơn làm thầy thằng dại'', tao thấy Thế Phong đãhành động đúng chứ chẳng sai trật gì hết Qua bên đó được tiếp cậnvới nền công nghiệp tiên tiến, sử dụng công nghệ bậc cao chắcchắn anh ấy sẽ học hỏi được rất nhiều về kinh nghiệm thực tế hơn

là mài mòn ghế với mớ lý thuyết cổ lỗ trên giảng đường hiện tại.Thi Bảo nhìn sững bạn, ngỡ ngàng thốt lên:

Trang 12

- Sao mày khó ch ịu quá vậy? Tao buồn không biết để đâu chohết mới tâm sự với mày, ai dè mày lại quy hết tội về tao, làm như tao

là vật cản ngăn bước tiến của Thế Phong không bằng

Trang Kim khựng lại với vẻ bối rối hiện rõ trên mặt, cô ấp úng thốtlên:

- Tính tao vẫn ào ào từ xưa tới giờ bộ lạ lắm sao mà còn hỏi? Khôngmuốn trái tai thì đừng hỏi nữa là xong chuyện

Thi B ảo nguýt bạn:

- Nói huề tiền vậy mà cũng nói được

Trang Kim phẩy tay tỏ ý chấm dứt việc tranh cãi:

- Câu chuyện giữa tao với mày không cần đưa người thứ ba vàocho rườm rà, thứ kể cho tao nghe chừng nào mày vô công ty làm

Nghe hỏi câu đó, Thi Bảo xịu mặt nhấm nhẵng:

- Tao học ngành xã hội nhân văn mà ba má lại nhất định đưa tao vôlàm thư ký cho công ty xuất nhập khẩu mới ghê chứ

Trang Kim trợn mắt hỏi lại:

- Mày ấm đầu hay sao vậy? Biết bao người mơ cái ghế đó khôngđược, mày nhờ quen biết mới nhảy phốc vô được, vậy mà còn chêỏng chê eo Hay để tao thế chỗ cho, chịu không?

Thi Bảo càu nhàu:

- Chẳng hay ho gì hết, tự dưng bỏ sở trường để lấy sở đoản, rồi đâytao sẽ múa may ra sao ở cái môi trường hoàn toàn xa lạ này đây?Trang Kim vung tay lên cao ra điệu bộ động viên:

- Cố lên, cố lên rồi sẽ được phần thưởng bé ngoan?

Thi Bảo phì cười, đập tay bạn:

- Không ham chút nào, dành cho mày đó

Sực nhớ đến một điều khá thú vị, Trang Kim bật hỏi bạn:

- Lâu nay mày có g ặp Huy An không? Hắn vẫn lăm le tìm đườngsút bóng vào khung thành đó Hôm trước gặp tao trong siêu thị, hắnhỏi thăm mày rối rít làm tao phát ganh tị đó

Thi Bảo cau mày, tỏ ra chán ngán:

- Thôi kh ỏi, ngưng ca sáu câu được rồi Tao không ưa mấy tròsướt mướt đó đâu

Trang Kim nhún vai:

- Tùy mày thôi, nh ưng nói thật là mày thành kiến với Huy An quácũng tội nghiệp hắn Nói một cách công bằng thì anh chàng cũng

Trang 13

đâu tệ, thậm chí còn ăn đứt đám công từ bột ''phá gia chi tử'' nữakìa.

Thi Bảo cắn môi quay đi, nhỏ giọng:

- Tao sẽ không ghét hắn nếu hắn đừng có ân oán với Thế Phongnhiều như thế

Trang Kim tỏ vẻ không đồng ý:

- Như vậy là không công bằng với hắn Người lớn làm gì là chuyệncủa họ, con cái thì vô can Đâu thể quơ đũa cả nắm được

Thi Bảo xua tay:

- Nói “túm lại” là tao không quan tâm đến hắn xíu xiu nào hết, đừngnhắc cho uổng công

Trang Kim th ở dài, vờ vĩnh:

- Ôi, tội nghiệp cho con số 0 to tướng Thi Bảo sặc cười, đấm lên vaibạn, cô kêu to:

- Vậy mày yêu đi để thể hiện lòng bác ái, thương người như thểthương thân

Trang Kim hài hước nháy mắt:

- Hãy đợi đấy Tao chỉ sợ có kẻ ''muốn ăn gắp bỏ cho người'', rồi saunày hối hận thôi

Thi B ảo la chói lói:

- Không đời nào, có chết thì chịu, chẳng đời nào tao ưng hắn đâu.Trang Kim thủng thẳng nêu câu hỏi thoạt nghe thì không thấy gì,nhưng ngẫm kỹ mới thấy sâu cay:

- Vậy mà tao tưởng sau sự hục hặc bởi cái quyết định đi Hàn Quốctrái ý nọ thì Thế Phong đã bị loại khỏi vòng chiến rồi chứ?

Thêm một lần nữa Thi Bảo bứt rứt tuốt hết đám lá non trên tay, nóigiọng mênh mang buồn:

- Không phải sự kết thúc nào cũng làm tiền đề cho một sự khởi đầumới đâu, có khi nó lại là cả chuỗi dài thử thách sức chịu đựng củacon người nữa kìa Trang Kim nhấn mạnh câu hỏi kèm theo cái nhìnxoáy sâu vào mặt người đối diện

- Mày có ni ềm tin vào sức chịu đựng của bản thân hay không?Dõi mắt nhìn ra xa, Thi Bảo lặng lẽ đáp:

- Thời gian sẽ trả lời tất cả, tao không dám nói trước chuyện gì hết.Dường như có tiếng thở dài rất khẽ vừa thoát ra từ tâm tư thất vọngcủa ai đó, hay chỉ là tiếng gió xạc xào?

Trang 14

CHƯƠNG 3

Tú My rối rít vẫy Huy An từ xa khiến anh chàng có muốn làm lơ cũngkhông được, phải tấp xe vào quán cà phê sát công ty ấy, hỏi bằnggiọng khó chịu:

- Gì đây bà Tám? Tao không có giờ rãnh đâu, chỉ dành cho mày 5phút thôi đó

Tú My xụ mặt, nói giọng bất mãn:

- Chẳng hiểu ngoài đời anh lịch sự, hào hoa thế nào chứ đối với em

út trong nhà thì hệt như dùi đục vậy

Huy An ngắc ngứ một chút rồi nói giọng dàn hòa:

- Ừ tao lỡ lời, xin lỗi, nhưng ''có lửa mới có khói'' chứ Nếu cáimiệng mày không tè le thì vụ tao kết Thi Bảo đâu bị bể quá mạng để

cả trường đều hay chứ?

Tú My bĩu môi, ngoe nguẩy:

- Thôi đi! Đừng có đổ thừa được là đổ nha Em chỉ lỡ miệng nóicho nhỏ Lệ với nhỏ Xuân trong nhóm tam cô nương nghe thôi, ai dè,một đồn mười, mười đồn trăm, mới lùm xùm như vậy chứ đâu cốtình làm bể chuyện của anh Cái chính là bộ dạng si tình của anh lộ

rõ rành rành mới trở thành đề tài cửa miệng cho cái đám ''nhất quỷnhì ma'' bàn tán đó chứ 'Trăm nghe không bằng một thấy'' chứ bộ.Huy An giơ hai tay chào thua:

- Leo lẻo cái miệng vậy mà không chịu nhận là ''tám'' nữa Cái nhóm

“Tam yêu” của mày họp lại là banh làng, oan ức chỗ nào mà cự cãichứ? Tú My hất mặt lên trời biểu lộ tư thế nắm đằng chuôi của mình,dài giọng:

- Ừ, nhờ ''tám'' vậy mà dụ được người trong mộng tới ở cạnhông đó Hễ không chịu thì tui nói cho dang ra luôn, muốn sao thì

muốn, chỉ cần đếm 1, 2, 3 là biết đá biết vàng liền nè.

Trí óc con ng ười có lúc sáng suốt, lúc ngu khờ nhưng hễ đụngđến vấn đề của trái tim thì lập tức nhanh nhạy hẳn lên như luồngđiện chạm vào vậy Huy An vừa nghe đến đó thì lập tức hỏi luôn:

- Có chuy ện gì vậy? Nói thứ cho anh biết đi bé My?

Tú My nguýt xéo, nói giọng chua lè:

- Chúa ơi! ''Ngọt như đường cát, mát như đường phèn'' điệu nàycon gái không mê mới lạ Lúc cần thì trở tông hay dữ vậy đó Saokhông quở người ta nữa đi?

Trang 15

Huy An thủng thỉnh đáp trả với giọng đàn anh:

- Anh em m ột nhà thương nhau không hết, có đâu quở mắngchứ? Giỡn chơi với em chút thôi, chứ la thiệt thì chẳng những anhmắc tội miệng mà Ninh Lộc cũng đau lòng muốn chết, đời nào chịutha thứ cho anh chứ?

Qu ả bóng đang ở phía bên này, hiện tại đã được khéo léo tung

về phần sân của đối phương, tỉ số đã là một đều, Tú My chớp mắt,giọng nói vụt nhu mì hẳn đi, e ấp hỏi lại:

- Cái gì mà dính Ninh L ộc vô đây vậy? Em không giỡn đâu nha.Huy An tỏ vẻ cao tay ấn, nói êm ru:

- Chuyện thiệt trăm phần trăm chứ chơi với giỡn gì

Tú My sượng trân, chuyển đề tài thật lẹ:

- Em ''xi nhan'' trước để lát nữa anh vô công ty khỏi bị bất ngờ ThiBảo vừa mới vô làm sáng nay đó

Huy An s ửng sốt reo vui:

- Thật hả? Sao có chuyện tình cờ vậy?

Tú My bĩu môi nhái lại:

- Tình cờ quá há Để anh ngồi há miệng chờ sung chắc tới tếtCongo quá Dượng Hai nhận Thi bảo vô làm là nhờ em xin dì đó.Huy An v ẫn chưa hiểu rõ, hỏi lại:

- Tại sao dính em với ba anh vô đây nữa?

Tú My giải thích với vẻ hãnh diện:

- Thì m ẹ Thi Bảo làm chung cửa hàng với cô Tư em nên nhờ xinviệc giùm Cô nói với ba em Em nghe được mới giành nói với dìHai, dì xin dượng và kết quả là hôm nay ''bàn nàng ở cạnh bàn anh,cách nhau cái chậu cá nuôi to đùng'' đó

Huy An bật cười, mắng nhỏ em họ lí lắc với giọng nể nang:

- Sợ mày thiệt đó nhỏ? Nhại thơ Nguyễn Bính kiểu này thế nào cũng

bị kiện cho coi Để thử tới phiên mày xem ai làm thầy giùi cho biết

Tú My hít hà:

- Cho em xin! ''Em còn bé lắm anh ơi”

Huy An đưa tay nhìn đồng hồ rồi kêu lên:

- 8 Giờ rồi, anh phải vô văn phòng liền đây Có gì để chiều ghé nhànói chuyện sau, không cà kê với em được nữa đâu

Tú My vẫn không tha, nói với theo:

- Đừng đi nhanh quá, rủi vấp té thì bộ dạng chẳng đẹp tí nào trướcmắt nhân viên mới đâu

Trang 16

Huy An xua tay ra dấu không nghe nữa, nhưng đời nào được yên.

Tú My réo tới cùng:

- Anh An ơi? Nhớ trả tiền tô hủ tíu Nam Vang với, ly sữa tắc giùm

em nha? Ngồi đợi anh cả một tiếng đồng hồ đói muốn xỉu luôn vậyđó

Huy An ch ỉ còn cách cười trừ, ngoan ngoãn thực hiện trọn góilời yêu cầu ấy để được thảnh thơi đầu óc bước vào ngày làm việcmới với sự kiện đầy hứng khởi vừa đến này

Thi B ảo bớ ngỡ nhìn căn phòng rộng lớn, bày trí rất hiện đại vớiđầy đủ máy móc, thiết bị văn phòng đời mới Chà chà, ba má cô cólường được những tình huống oái oăm mả cô sẽ phái gặp khí bướcvào một môi trường làm việc xa lạ với những gì mình đã học nhưthế này không?

V ẫn biết “vạn sự khởi đầu nan” nhưng chưa bao giờ Thi Bảo lạihình dung ra cái công việc mình phải gắn bó lâu dài ở cái ngưỡngcửa đầu tiên khi bước chân vào đời lại khó khăn đường ấy Nếu côkhông lầm thì ba má cô đã cạy cục nhờ cậy qua không ít cửa mớitìm được cho cô chỗ làm ngon lành như thế này nhưng nó chỉ có tácdụng tích cực về phía họ vì đã khiến ông bà an tâm khi 1o xongbước đường sự nghiệp cho con mình chứ không hề nghĩ 1à nó sẽmang đến hệ lụy chẳng lấy gì làm phấn khởi cho đương sự, lẽđương nhiên là Thi Bảo chẳng hân hoan chút nào trước việc ''bỏ cái

sở trường để làm cái sở đoản'' như vầy Mà có nói gì đi nữa thì sựthật hiển nhiên là thế, vẫn phải chấp nhận như thường

N ỗi ngao ngán trong lòng Thi Bảo đã lên đỉnh điểm khi cô lờ mờbiết được công ty này dường như có liên quan đến gia đình của Huy

An (tức là dây dưa đến Thế Phong), thế thì sự việc sẽ thêm phứctạp vào thời điểm mà cô đang muốn tạm quên đi mọi thứ

Cửa mở, Huy An hấp tấp bước vào với vẻ hồi hộp hiện rõ trên mặt.Anh cố tạo nét mặt thản nhiên, cất tiếng chào:

- Bất ngờ quá hở, lâu lắm rồi bạn bè cũ mới gặp lại nhau Thi Bảovẫn khỏe chứ?

Không còn cách nào khác, cô gái đành miễn cưỡng trả lời:

- Tôi vẫn bình thường, cám ơn An?

Ng ồi xuống chiếc ghế bành ở vị trí trang trọng nhất trong phòng.Huy An đưa tay mời cô ngồi, tìm cách thể hiện nội dung câu chuyệnsao cho thoải mái nhất với cả đôi bên:

Trang 17

- Hi ện tôi đang giữ chức vụ trưởng phòng kinh doanh của công

ty, Thi Bảo sẽ giúp tôi việc tiếp tân, trực điện thoại Hy vọng côngviệc này thích hợp với Thi Bảo chứ?

Thi B ảo ngồi lặng đi một lúc, không thể thốt lên những gì đangdiễn ra trong lòng Cô không thể nào từ chối công việc này vì sẽkhiến ba má cô lên cơn nhồi máu cơ tim bởi tức giận, nhưng chấpnhận nó tức là đồng nghĩa với việc thỏa hiệp với bao rắc rối sẽ xảyđến cho đời sống tình cảm của cô từ đây về sau

Chẳng thể im lặng mãi được, cuối cùng Thi Bảo nhọc nhằn lên tiếng:

- Tôi hi ểu rồi, từ giờ trở đi, An là sếp của tôi nên tôi có bổn phậnphải tuân theo mọi mệnh lệnh của An, không được sai chạy

Chàng trai xuýt xoa:

- Đừng dùng những lời lẽ nặng nề như vậy Thi Bảo cứ xem đây

là sự hợp tác giữa các đồng nghiệp hoặc là sự giúp đỡ lẫn nhautrong công việc của hai người bạn học cũ thì sẽ thấy sự viện đơngiản hơn rất nhiều

Kh ẽ nhếch nụ cười khó gọi thành tên, Thi Bảo đứng lên, vắn tắthỏi:

- Tôi sẽ bắt đầu công việc từ đâu đây?

Huy An sốt sắng đẩy cửa ngăn sang gian phòng bên cạnh, vui vẻgiới thiệu:

- Thi Bảo có khoảng không gian riêng của mình ở chỗ này, không aidám làm phiền đâu

''Tôi chỉ cần ông đừng làm phiền là tốt nhất rồi'', Thi Bảo thầm nghĩ

Thi B ảo cứ yên tâm, chắc chắn sẽ không ai quấy rầy sự yên tĩnhcủa Bảo ngoài tôi, và mọi sự xuất hiện của tôi đều kèm theo những

lý do vô cùng hợp lý để khỏi phải hứng chịu những cơn bực bội từBảo

Th ế là xong ''Há miệng mắc quai'', từ giờ trở đi Thi Bảo đànhngậm ngùi chia tay sự tự do ở nơi làm việc bởi thua cơ gã thanh

Trang 18

niên đáo để này, nhưng chắc chắn rằng cô sẽ tìm ra cách đối phóvới bộ mặt vênh váo đến phát ghét vì đắc ý này Nhất định là thế.

Mặt đỏ bừng lên không hiểu vì tức giận hay xấu hổ, ông Vinh gằngiọng hỏi lại:

- Em nói vậy là có ý gì? Thằng Phong đi Hàn Quốc thì đã sao? Cóliên quan đến ai đâu chứ?

Bà Cẩm Tuyết nhún vai, đáp với vẻ thờ ơ giả tạo:

- Có gì đâu anh Em thuận miệng thì nói chơi vậy thôi Nếu đượcvậy thì mẹ con họ đỡ khổ mà vợ chồng mình cũng nhẹ thở

Trán nổi vồng gân xanh, ông Vinh dằn mạnh gót chân quay đi, đồngthời gằn giọng bảo vợ:

- Đã lâu lắm rồi tôi không liên hệ gì đến mẹ con nó nữa, em làm ơnđừng lôi chuyện này chuyện nọ ra làm mệt tai tôi nữa

Bĩu đôi môi tô đậm son đỏ chót lên, bà Cẩm Tuyết khinh khỉnh đáplại:

- Nào ai nói gì chuyện xưa tích cũ mà anh giãy nảy lên như đĩa phảivôi vậy? Hay ''cớ tịch rục rịch'', chạnh lòng nhớ Xuân Uyên hả? Ông Vinh nặng nề đấm mạnh tay vào cánh cửa gỗ dày, quát lênbằng giọng khàn đục:

- Em im đi! Không Uyên yết nào ở đây hết Để tôi yên cho tâm tríthảnh thơi mà làm việc với người ta nữa

Người đàn bà diêm dúa nọ vẫn phớt lờ, nhún vai nói trống không:

- Ông L ương đúng là tận tâm hiếm thấy Biết người ta khôngthương mình mà cứ lăn xả vào lo hết mẹ tới con Sao thiên hạ cóphước quá vậy không biết? ''Rầm'' một tiếng lớn, ông Vinh đã sậpcửa lại sau lưng, bỏ đi mất dạng

Chừng đó bà Cẩm Tuyết mới thả người tựa vào lưng ghế với vẻ mặtvừa hả hê lại vừa cay đắng

Trang 19

Một cô gái trẻ, xinh xắn từ trên lầu đi xuống, đến sau lưng bà CẩmTuyết, ôm vai bà ríu rít hỏi:

- Ba đi dự tiệc rồi hả má? Sao má không đi chung với ba chovui? Nhìn con gái bằng ánh mắt thương yêu, bà Cẩm Tuyết nhẹgiọng trả lời:

- Chỗ mấy ông tụ họp, mình tới làm gì Con không đi học trang điểmsao mà ở nhà giờ này vậy Bích Khuê?

Bích Khuê vòng lên ngồi cạnh mẹ, hồn nhiên trả lời:

- Bữa nay tại cô giáo bận việc nên cho tụi con nghỉ Anh Hai An hứadẫn con theo chơi bowling, kêu con chuẩn vị sẵn rồi về đón

Bà Cẩm Tuyết mắng yêu:

- Chơi chi mấy trò Tây Tàu đó, chẳng ích lợi gì hết Con gái cứ nữcông gia chánh càng nhiều càng tốt

Bích Khuê cười khúc khích:

- Đầu thế kỷ 21 rồi mà má làm như năm một ngàn chín trăm hồi

đó vậy Thời buổi khoa học kỹ thuật hiện đại, con người ta được giảiphóng khỏi mấy thứ công việc chân tay gần hết rồi mà má!

Bà Cẩm Tuyết khoát tay lia lịa:

- Ai tiến bộ kệ họ, tui chỉ cần biết một điều là đàn bà con gái tronggia đình này không được quyền dở bếp núc, vậy thôi

Trước tối hậu thư mang đầy tính áp đặt của bà mẹ, cô con gái xìumặt, chép miệng

- V ậy thì căng cho anh An rồi Mấy nàng mà ảnh quen chẳng dễdầu gì đáp ứng được tiêu chuẩn kén dâu khắt khe của má đâu Connghĩ anh Hai con có màn ế độ vợ quá Bà Cẩm Tuyết có vẻ bị động,lật đật hỏi tới:

- Th ằng An quen đứa nào? Con nhà ai vậy? Nói thử cho mánghe coi? Bích Khuê do dự một lúc rồi lắc đầu lia lịa, cả quyết đáplại:

- Không được đâu, con mà ăn cơm hớt, mách lẻo chuyện chưađâu vào đâu, chắc chắn sẽ bị anh Hai dập te tua luôn Má trực tiếphỏi ảnh là tốt nhất Biết không khai thác được con gái, bà Cẩm Tuyếtchép miệng dằn dỗi:

- Tôi biết lắm mà, cha con - anh em mấy người về phe với nhau quamặt tôi đủ mọi thứ, riết rồi tôi như kẻ thừa trong cái nhà này vậy đó Đòn phủ đầu của bà đã có kết quả! Bích Khuê thật sự lo lắng, cuốngquít phân trần:

Trang 20

- Con đâu cố ý như vậy Tại chuyện tình cảm của anh An vẫn chưatới bờ tới bến gì hết, nên con không dám nói trước thôi.

Bà C ẩm Tuyết nhíu mày hỏi bằng giọng khó tin:

- Con nhỏ đó gốc gác ra sao mà thằng An tán không vô vậy?

Bích Khuê cắn môi, ngập ngừng đề nghị:

- Hay má hỏi Tú My đi? Nhỏ biết rõ chuyện này hơn con nhiều Bà

mẹ điểm ngón tay đe dọa:

- Tụi bây cứ đùn đẩy qua lại, không chịu nói thiệt, có gì đừng trách

má áp dụng biện pháp mạnh nhé!

Bích Khuê gật đầu, đoan chắc:

- Thiệt mà? Tú My biết rành mấy vụ này hơn con, tại hồi đó họcchung cấp 3 với anh An mà

Có tiếng kèn xe gióng giả ngoài cổng Bích Khuê có cô thoát khỏi sựtra hỏi, mừng húm kêu to:

- Anh An v ề rồi, con đi nha má!

Vừa dứt tiếng thì cô nàng đã phóng tuốt ra ngoài cổng rồi

Leo lên ngồi đằng sau yên chiếc Dylan rồi mà cô vẫn còn lè lưỡi vì

hú hồn Cô nhõng nhẽo với anh trai:

- Chạy được ra tới đây là một kỳ công của em đó nghe anh Hai! Má

dí em lòng vòng nãy giờ mệt muốn xỉu luôn vậy đó

Huy An ch ọc ghẹo lại em:

- Có làm gì nên tội thì mới bị dí chứ, đáng tội rồi nhỏ ơi?

Bích Khuê tức tối giãy nảy:

- ''Tai bay v ạ gió'' em lãnh giùm anh, mệt muốn đứt hơi, đãkhông được khen mà còn bị xeo nạnh nữa Từ giờ trở đi em khôngche đậy bất cứ chuyện gì cho anh nữa đâu Hễ má hỏi gì thì em nói

đó cho anh biết thân

Nét mặt bụng thụng của cô em gái cho Huy An thấy rõ bao nhiêuphần trăm quyết tâm trong câu nói ấy, vì thế anh phải nhanh chóngtìm cách xoa dịu:

- Con gái mà nhăn nhó là xấu lắm, tươi tỉnh lên cho đẹp, rồi anh chở

đi sắm đồ Zen Plaza mới về hàng độc lắm nè nhỏ

Bích Khuê t ươi lên được một chút thật nhưng sau đó như sựcnghĩ đến một điều gì đó không được như ý nên lại xụ xuống, ngậpngừng khều vai anh trai, bỏ nhỏ:

- Anh thả cho em xuống cái hẻm nhỏ gần chợ Thái Bình một chút.Chừng nào anh chơi xong thì ghé lại, nhá điện thoại cho em ra

Trang 21

Huy An quay đầu lại gặng hỏi em:

- Em làm gì trong đó chứ? Không nói rõ thì anh không cho xuốngđâu Bích Khuê chắt lưỡi:

- Em không làm gì bậy bạ đâu mà anh lo, sẵn đi ngang nhà ngườibạn lâu rồi không gặp nên em ghé chơi vậy mà

V ốn tin tưởng hạnh kiểm của đứa em gái ngoan nên Huy Ankhông hỏi thêm câu nào nữa mà nhanh chóng thực hiện lời yêu cầucủa cô bé, chỉ kèm lời dặn dò:

- Nhớ hễ anh kêu thì ra liền đó nha

Bích Khuê gật đầu, đứng nhìn theo cho đến khi chiếc xe khuất hẳnmới rảo bước đi sâu vào trong con hẻm

Bà Uyên buông chiếc áo đang kết cườm xuống giường, đi nhanh ra

mở cửa ngay sau tiếng gõ đầu tiên và ngỡ ngàng đứng sững lại khinhìn thấy người khách vừa xuất hiện lại là Bích Khuê:

Không để cho bà lên tiếng hỏi, cô gái đã mau mắn nhoẻn miệngcười, giành lời nói trước:

- Má Hai khỏe chưa? Con tiện đường ngang ghé qua thăm má nè

Bà Uyên đã bình tĩnh trở lại, thân thiết kéo tay cô vào giường ngồi,hiền hậu trả lời:

- Cám ơn con! Má khỏe rồi Bây giờ còn có một mình nên khôngdám làm việc quá sức nữa, rủi nằm xuống thì không ai lo mà thằngPhong cũng chộn rộn không yên tâm làm bên đó nữa

Bích Khuê bóp nhẹ cánh tay bà đầy vẻ quan tâm, cô ân cần hỏi:

- Anh Hai Phong có liên lạc thường xuyên không má? Tình hình củaảnh bên đó tốt không má?

Bà Uyên nhè nhẹ gật đầu, trả lời từng câu:

- Nó mail v ề cho bạn gái nó rồi con bé chuyển lời lại cho má hay.Nghe nói công việc bên đó rất rốt, tuy làm nhiều nhưng lương cao,

hy vọng sẽ dành dụm được khá cho tới ngày về con à

Bích Khuê cười vui, nồng nhiệt thốt lên:

- Vậy thì hay quá rồi, chứng tỏ anh Hai đã không lầm khi quyết định

đi làm xa như vậy, mà má cũng bớt buồn nữa

Bà Uyên cảm động, siết tay cô, rưng rưng đáp lại:

- Má cám ơn con đã quan tâm đến má với thằng Phong chân tìnhnhư vậy Con tốt lắm, Khuê ạ?

Đáp lại bà bằng nụ cười và ánh mắt rất đỗi thân thương, Bích Khuênhỏ giọng:

Trang 22

- Đó là bổn phận của con mà má Con chỉ mong phần nào bù đắp lỗilầm của người lớn thôi

Câu trả lời của cô đã mang đến khoảng lặng đột ngột trong căn nhànhỏ, bà Uyên quay mặt đi nói thật khẽ:

- Không sao đâu con, má quên hết rồi

Bích Khuê day dứt thốt 1ên:

- Con không th ể nào thanh thản được mỗi khi nhìn thấy cảnhsum họp đông đủ của gia đình mình Nó là bức tranh tương phảnhoàn toàn với sự thiếu thốn của má và anh Phong Tại sao chuyệnbất công như thế lài có thể xảy ra trên đời được chứ?

N ỗi căm phẫn xuất phát từ sự chân thành của cô gái ngây thơkhiến vết thương lòng tưởng đã kín miệng từ lâu của người đàn bàbạc phận vỡ ra, bà Uyên nghẹn ngào thốt lên:

- Đừng bao giờ, nhắc đến chuyện này trước mặt má nữa Má xincon đó Khuê?

Nhận ra sự vô tâm của mình, Bích Khuê cuống quít xin lỗi:

- Má đừng giận con, chẳng những con không làm cho má vui mà lạikhiến má buồn thêm, chắc từ giữ trở đi con không dám ghé thăm mánữa đâu Mắt hoen lệ, bà Uyên gượng cười vuốt tóc cô, an ủi:

- Con ngoan lắm, má không bao giờ giận con đâu Cứ đến chơi bìnhthường với má, Thế Phong đi xa rồi, má chẳng còn ai thân thiết bêncạnh nữa

Bích Khuê th ắc mắc nêu câu hỏi:

- Dường như anh Phong có bạn gái rồi mà? Chị ấy không đến thămbác sao? Bà Uyên lắc đầu, nói giọng buồn bã:

- Chưa lần nào Thế Phong đưa người yêu về nhà chơi hết, có lẽ nókhông muốn cô ta chứng kiến cảnh nghèo khó của hai mẹ con Bích Khuê đứng lên, mở tủ lấy ly uống nước và kín đáo đặt vào đấymột số tiền, sau đó cô rót ly trà nóng mang đến cho bà Uyên rồiquyến luyến chào:

- Con v ề nha má, anh An đang chờ con ngoài đầu hẻm

Bà Uyên lo ngại hỏi cô:

- Bên nhà có biết con vẫn qua lại thăm má không?

Cô gái lắc đầu, tránh không đề cập đến vấn đề nhạy cảm này, điluôn ra ngoài

Bà Uyên nhìn theo, hai hàng nước mắt lăn dài trên má

Trang 23

CHƯƠNG 5

Ông Mạnh đặt cuốn sách xuống bàn, gọi con gái khi cô xách giỏ

đi ngang qua:

- Làm quen chỗ chưa Thi Bảo?

Cô gái đáp qua loa:

- Mẹ con nhờ qua hai, ba cấp mới xin được chỗ làm đó cho con,phải cố giữ, không được phụ công khó của mọi người nghe chưa?Thi B ảo cúi đầu đáp khẽ:

- Dạ nghe!

Ông Mạnh lên giọng để nhấn mạnh ý hơn:

- Ba ph ải nhắc nhiều như vậy vì con thụ động quá, không lanh

lẹ, uyển chuyển như con Hà Ráng để ý học hỏi cung cách làm việccủa chị Hai con thì mới khá được

Thi B ảo cắn nhẹ môi trên, không thốt lên tiếng nào để khỏi làmcha phật lòng Thi Hà - chị ruột cô là niềm hãnh diện của cả gia đìnhbởi sắc đẹp, tài ăn nói và cả trình độ học vấn của chị nữa, với tấmbằng cử nhân ngoại ngữ, cô hoa khôi học đường ấy dễ dàng tìmđược chân trợ lý thân cận cho vị giám đốc nước ngoài đang mởcông ty bảo hiểm tại Việt Nam và theo những tin tức nửa kín nửa hở

mà Thi Hà cung cấp cho gia đình thì chẳng bao lâu nữa, cô sẽ trởthành bà chủ của công ty ấy qua con đường hôn nhân Việc này cóđến bao nhiêu phần trăm hiện thực thì chưa biết nhưng rõ ràng làcho đến lúc này thì chị Hà vẫn là đứa con khiến cha mẹ an tâm,không cần lo lắng bởi bản lĩnh của chị trên đường đời Không phảinhư cô, là người nhạy cảm, ngu ngơ, chẳng hề biết gì đến nhữngcạm bẫy của cuộc sống

Trang 24

Thi Hà bước vào nhà với mấy túi xách trên tay, cười tíu tít:

- Th ưa nội, thưa ba má con mới về Quà của anh Fred gởi chomọi người đây

Bà Mạnh cau mày hỏi lại:

- Sao t ự dưng lại có quà vậy? Cô gái xinh đẹp cười thoải mái:

- Ảnh đưa con đi shopping, tiện thể sắm cho gia đình vậy mà ÔngMạnh nghiêm giọng bảo con:

- Mai mốt đừng nhận như vậy nữa, mang tiếng chết? Chưa danhchính ngôn thuận thì lấy của người ta làm gì cho mang tiếng

Thi Hà khẽ lắc mái tóc bồng bềnh dợn sóng trên vai, cô đáp mộtcách tự tin:

- Ba yên tâm đi! Chẳng bao lâu nữa thì anh ta sẽ thành rể nhà mình.Lúc đó phải đem tới thứ gì nữa kìa, ba món lẻ tẻ này kể làm gì chomệt Ông Kiên vẫn ngồi lặng im xem ti vi nãy giờ, lúc này cũng bấtngờ tham gia ý kiến:

- Hồi xưa ông bà có dạy: ''Làm thân con gái chớ ăn trầu người'',nhưng giờ nội thấy những thứ còn giá trị hơn nhiều mà tụi bây cứtỉnh bơ nhận là sao vậy? Thi Hà trả lời với giọng lễ phép nhưngkhông giấu vẻ bất mãn:

- Đó là vì nội suy nghĩ theo nếp cũ, chứ thời nay người ta xemchuyện vật chất trao tặng là bình thường, con hành động như mọingười chứ chẳng có gì khác biệt hết

Bà M ạnh vội rầy con:

- Sao con dám nói giọng đó với ông nội hả? Thi Hà nhướng màyđáp lại:

- Con chỉ nói sự thật thôi mà Nếu không vậy thì dễ gì Thi Bảo vôlàm công ty Song Hỷ được chứ?

Đ ã lẳng lặng rút lui khỏi chỗ ồn ào này một cách kín đáo để khỏi

bị rầy rà, nhưng Thi Bảo vẫn không sao rứt ra nổi bởi câu xeo nạnhcủa chị mình, cố phải dừng lại ngay đầu cầu thang hỏi vọng xuống:

- Ch ị nói vậy là sao? Em có dính dáng gì đến cái mớ lằng nhằngnày chứ? Thi Hà cười khiêu khích:

- Không có thật à? Vậy lão Vinh giám đốc Song Hỷ mắc gì phải nhậnmày vô làm nếu không vì Huy An, con riêng của vợ lão ta chứ? Ông Kiên quát lên đầy phẫn nộ:

- Nói bậy Không đời nào Thi Bảo chịu đánh đổi nhân phấm mộtcách thấp hèn vì cái việc cỏn con như vậy được:

Trang 25

Dường như sự ấm ức bị dồn nén từ bấy lâu nay giờ được gặp dịpphá tung, Thi Hà nói ào ào với vẻ hả hê không giấu giếm:

- Ủa Nội tưởng đứa cháu cưng của nội luôn trong sạch, thánh thiệnnhư thiên thần, còn con thì mưu mô, xảo quyệt như phù thủy sao? Thi Bảo lảo đảo, bưng mặt chạy lên phòng với đôi vai rung bần bậttheo nhịp nấc

Ông Mạnh đứng phắt dậy, quát lên:

- Mày có còn vị nể ai trong cái nhà này nữa không vậy Thi Hà? Bâygiờ mày đủ lông đủ cánh rồi nên muốn nói sao thì nói, làm gì thì làmphải không?

Thi Hà đáp lại bằng giọng không phục:

- Con chỉ nói lên sự thật thôi Dù mọi người có nghĩ như thế nào đinữa thì trước sau con vẫn vậy, không hề làm bộ đạo đức giả quamặt mọi người đâu

Bà Mạnh đứng dậy kéo tay cô đi vào trong, nói nhỏ nhẹ nhưng cứngrắn:

- Mẹ không thể để chuyện này tiếp diễn nữa ''Con dại cái mang'',mọi lỗi lầm của con mẹ phải gánh trách nhiệm thôi

Hai người đàn ông còn lại nhìn nhau đầy nặng nề Một lúc sau, ôngKiên trầm giọng hỏi con trai:

- Con Hà nói đúng sự thật không vậy Mạnh?

Ông Mạnh trả lời đầy bức xúc:

- Con c ũng không hiểu nữa, chưa hề có ai nói cho con biếtchuyện Thi Bảo có dính líu tình cảm gì với tên thanh niên Huy An

nọ Còn việc vợ con nhờ người quen xin chỗ làm cho con Bảo thì

có, và tụi con cũng đền ơn người ta đàng hoàng rồi

Ông Kiên th ở ra:

- ''Không có lửa sao có khói''? Tuy ba không có tính gắt gao nhưcon, nhưng ba cũng chẳng bao giờ muốn gia đình mình bị mangtiếng là nhờ sắc đẹp của con gái để làm giàu hết

Mặt đỏ phừng phừng, ông Mạnh đấm mạnh tay xuống bàn, kêu lênđầy tức tối:

- Th ật ''chạy trời không khỏi nắng'' mà Con đã cản không choThi Bảo quen với Thế Phong vì sợ ảnh hưởng lây tai tiếng không tốtcủa gia đình đó, ai dè ''tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa'' rồi vẫn xảy rachuyện này Còn Thi Hà nữa, nếu cái gã tóc vàng mắt xanh nọ

Trang 26

không chính thức đến đây xin hỏi cưới nó đàng hoàng thì từ giờ trở

đi cũng cấm tiệt bọn chúng đi lại với nhau luôn

Ông Kiên phẩy tay:

- Con là ch ủ gia đình, muốn làm mạnh tay để lập lại kỷ cương làđiều tốt, ba không có ý kiến nhưng ba chỉ thắc mắc một điều là tạisao con lại thành kiến với Thế Phong đến vậy? Theo ba thấy thì cậu

ta cũng có tương lai lắm chứ?

Ông Mạnh mệt mỏi trả lời:

- Nói về tư cách cá nhân thì cậu ta chẳng có gì phải phàn nàn, chỉ vìthành phần xuất thân thì không hay ho gì, nên con không cho ThiBảo dính đến thôi

Ông Kiên g ặng hỏi:

- Cụ thể là sao chứ?

Ông Mạnh thở ra:

- Con tình c ờ được người quen kể cho biết thôi chứ cũng khôngrành, nghe đâu ba cậu ta hồi trước tham ô tài sản nhà nước phảimất chức, mất hết của cải, suýt nữa đi tù May nhờ một bà góa giàu

có bỏ tiền ra che chở, lấp liếm mới thoát tội, vì vậy nên bỏ vợ conlấy bà ta Thử hỏi với nhân thân như vậy, làm sao con nhận cậu talàm rể được chứ?

Ông Kiên cau mày:

- Chuy ện ai làm thì người đó chịu, Thế Phong có liên quan gìđến nhân phẩm tồi tệ của cha cậu ta chứ? Đó là chưa kể đến hoàncảnh tội nghiệp của hai mẹ con họ nữa Theo ba thì Thế Phong cầnđược đối xứ tốt hơn mới phải

Ông Mạnh lắc đầu, giữ vững ý kiến:

- C ưới vợ chọn tông, lấy chồng xem giống'', con không muốn ThiBảo phải khổ khi đặt chân vào cái gia đình phức tạp ấy

Ông Kiên đứng lên, buông thõng:

- Ba ch ỉ sợ sự cứng rắn của con sẽ làm khổ mấy đứa cháu gáicủa ba thôi, chứ riêng ba thì từ lâu rồi không can thiệp vào công việccủa con nữa Tùy con làm sao thì làm thôi

Nét mặt kín bưng, ông Mạnh ngồi yên không đáp và cũng không tỏdấu hiệu gì là lung lay suy nghĩ sau sự phân tích của cha mình

Huy An ngỡ ngàng hỏi vội Thi Bảo dù chưa kịp ngồi xuống ghế, bởianh phát giác ra cặp mắt sưng sưng chẳng tự nhiên chút nào củacô:

Trang 27

- Có chuy ện gì mà qua đây sớm vậy Thi Bảo?

Cô gái cố giữ bình tĩnh, nói nhanh:

- Tôi xin nghỉ việc, anh làm ơn chứng đơn giùm

Huy An s ửng sốt kêu lên:

- Thật vô lý! Tại sao lại như vậy được chứ?

Bắt gặp ánh mắt dò hỏi pha lẫn kinh ngạc của cô, anh ấp úng chữalại:

- Ý tôi muốn hỏi tại sao không duyên không cớ mà Bảo lại xin nghỉviệc? Có chuyện gì làm Bảo không vui à?

Thi B ảo cắn môi, quay đi đáp nhỏ:

- Không liên quan gì đến anh hay công việc đâu, tự bản thân tôi thôi.Bước vòng ra phía trước để nhìn thấy rõ nét mặt cô, Huy An kiênquyết thốt lên:

- Nếu Thi Bảo không nói thật thì tôi nhất định không bao giờ chấpthuận cho nghỉ việc Tùy Bảo muốn tính sao thì tính

Thi Bả cong môi, ấm ức:

- Ép ng ười quá đáng! Chuyện riêng của tôi chẳng liên quan đếncông việc, tại sao tôi phải nói cho An nghe chứ?

Nắm ngay lấy sơ hở, chàng trai bắt bẻ:

- Đã không liên quan gì đến việc làm thì lào sao Bảo lại đòi nghỉchớ? Bị chặn đầu đầy hợp 1ý, không sao cãi được, Thi Bảo phải giởtuyệt chiêu muốn thuở của phụ nữ, cô thốt lên bằng giọng nhòenước mắt:

- Tôi không mu ốn làm thì xin nghỉ Hỏi gì mà hỏi hoài vậy?

Huy An chống lên, hấp tấp phân trần:

- Đây hoàn toàn là sự quan tâm của tôi đối với Thi Bảo, chứ khôngphải lấy tư cách cấp trên đối với nhân viên đâu Bảo đừng hiểu lầm,oan cho tôi lắm?

Lòng d ịu hẳn đi sau thái độ chân thành của chàng trai Lần đầutiên Thi Bảo cảm thấy hắn không đến nỗi đáng ghét như thành kiến

từ xưa đến giờ của mình Hắn ta biết quan tâm đến người khác chứđâu ích kỷ, hợm hĩnh như bao kẻ công tử nhà giàu coi người nhưrơm rác

Thấy tình hình thuận lợi hơn cho mình, Huy An mừng khấp khởi, âncần nói tiếp:

Ngoài quan hệ trong công việc, tôi với Bảo còn là bạn học cũ, lẽ nàomột hút quan tâm đến nhau cũng không được hay sao?

Trang 28

Thi B ảo bối rối ngó lơ Thật khó trả lời câu hỏi này bởi cô chưabao giờ xếp anh vào giới bạn bè của mình, tất cả cũng vì ThếPhong Ôi, Thế Phong! Bao giờ anh mới thôi là niềm đau của côđây?

Có tiếng gõ cửa, Thi Bảo choàng tỉnh khỏi cơn lãng đãng, hấp tấpđứng lên bảo Huy An:

- Anh không nói gì thì xem như đã chấp thuận đơn rồi đó Từ mai, tôi

sẽ không đến làm việc nữa Chào anh!

Cô đi ra thì đụng Tú My đi vào, chỉ gật đầu chào rồi đi thẳng khiến cônàng ngạc nhiên, tròn mắt hỏi anh họ:

- Ủa! Thi Bảo làm gì như bị ma đuổi vậy anh An?

Huy An ngồi xuống ghế, vò đầu buông thõng:

- Ngh ỉ rồi! Tú My ngơ ngác lay tay anh, hỏi dồn dập:

- Ai nghỉ? Tại sao nghỉ chứ? Huy An ngán ngẩm thốt lên:

- Mày bỏ công đi điều tra giùm anh còn hay hơn là theo làm phiềnanh gì những câu hỏi liên miên của mày,

Tú My la lên:

- Điều tra ai mới được?

- Đến phiên Huy An ngơ ngác:

- Vậy nãy giờ mày đề cập đến ai?

Tú My chưng hứng:

- Em nói Thi Bảo mà?

Huy An xòe hai tay:

- Thì tao cũng nói Thi Bảo

Hai anh em họ nhìn nhau một lúc rồi cùng phá ra cười Huy An vừalắc đầu vừa nói:

Th ật không thể tưởng tượng được, đúng là anh em nhà họ Đậu

Em chịu khó tìm hiểu tại sao Thi Bảo nhất định đòi nghỉ việc giùmanh nhé! Chắc chắn phải có lý do gì chứ không là sự đồng bóng,làm mình làm mẩy đâu

Tú My long trọng gật đầu, đoan chắc:

- Anh cứ tin ở em!

Trang 29

Về nhà trong tâm trạng buồn bực thế này thì Thi Bảo không muốnchút nào, nhưng đi vòng vòng ngoài đường thì càng chán hơn nữa,vừa bụi bặm vừa ô nhiễm môi trường mà lại đen da nữa chứ! Biết điđâu bây giờ? Mấy lúc sau

này Trang Kim có v ẻ không mặn mà với cô như xưa nữa, có thể

do áp lực ở quán cà phê qua nhiều mà cũng có thể vì cô nàng giậndỗi chuyện của Thế Phong Hừ! Con nhỏ này vốn thẳng ruột ngựanên không hài lòng thái độ của cô đối với Thế Phong chứ gì? Lúcnào nó cũng về phe Thế Phong, chả trách nó giận cô Nếu đổi lạicho cô nàng ở vào địa vị của cô chứ không phải chì là bạn bè thì nómới thông cảm cho cô

Mà thôi, nghĩ nhiều làm gì cho nhức đầu, ghé nhà sách ngắm nghíasách vở, hàng hóa còn thú vị hơn, kệ người đời muốn ra sao thì ra.Lang thang gi ữa các kệ trưng bày vào giờ lâm việc thế này, ThiBảo mới biết thì ra có rất nhiều kẻ nhàn rỗi như mình Họ đi đi lại lạitấp nập làm không gian rộn rịp hẳn lên chứ không vắng vẻ như côtưởng Loay hoay một hồi, cô bất thần đụng đầu với Ninh Lộc Anhchàng ngơ ngác đẩy cặp kính cận cao lên khỏi sống mũi rồi cười xãgiao, cất tiếng hỏi han:

- Kh ỏe không Thi Bảo? Hôm nay nghỉ làm sao mà nhàn nhãvậy? Thi Bảo lấp lửng trả lời:

- Khỏe vừa đủ để không phải nằm nhà, còn việc làm thì không cónên chẳng cần chạy đua với thời gian làm gì cho mệt

Ninh L ộc tròn mắt hỏi lại với sự ngạc nhiên thấy rõ:

- Vậy là sao? Chẳng phải Bảo đang làm ở công ty của gia đình Huy

An à? Cô gái nhếch môi cười, âm thanh nhẹ tênh:

- Chà! Lộc cũng quan tâm đến bạn bè quá hở? Chuyện gì cũng biếthết Anh chàng vội vã phân trần:

- Không phải đâu, tại Huy An kể cho Lộc nghe đó

Thi Bảo mím môi, giọng rắn lại:

- Vậy Lộc còn biết gì từ Huy An nữa?

Đọc được sự không hài lòng trong câu nói của Thi Bảo, anh chànglại phải khốn khổ giải thích:

- Đây chỉ là chuyện tình cờ tụi này vui miệng trao đổi với nhau tronglúc uống cà phê, chứ không cố tâm lê la buôn chuyện, Thi Bảo đừnghiểu lầm

Trang 30

Cô gái h ất mặt lên trời nói trống không:

- Ai biết được chuyện của mấy người chứ

Dù v ậy, đây cũng là tín hiệu lạc quan giúp kẻ bị truy gạn gắt gaonãy giờ hiểu rằng mình đã thoát nạn nên xăng xái “lấy công chuộctội”, nhiệt tình làm công tác điểm sách giùm cô bạn gái:

- Thi Bảo đọc cuốn ''Ông trùm cuối cùng'' của Mario Puzzo nàychưa? Hay chọn tiểu thuyết tình cảm ''Máy yêu'' của JacquelineSusan cũng được lắm nè? Lẳng lặng rút cuốn, ''Những truyện ngắnhay của các tác giả đồng bằng sông Cửu Long'' khỏi giá, Thi Bảo nóimột câu ngắn gọn:

- Tôi thích những gì gần với tâm hồn mình hơn

Bị hố to, Ninh Lộc sượng sùng im lặng, không biết làm gì hơn là lẽođẽo theo sau lưng Thi Bảo ra đến quầy thu ngân rồi tuốt đến bãi giữ

xe Ngồi lên yên xe xong rồi, Thi Bảo mới liếc lại cái đuôi bất đắc dĩvẫn lẩn quẩn bên mình một cái dài ngoẵng, hỏi giọng lịch sự đếnchết người:

- Kính thưa chàng đẹp trai, đường về nhà còn xa lắm, xem ra nên

“đường ai nấy đi” là vừa rồi

Ninh Lộc cười như mếu, gật đầu lia lịa:

- D ĩ nhiên rồi, tôi đâu có ý định làm vệ sĩ riêng cho Thi Bảo, mà

có muốn cũng không được vì chẳng những mình Thế Phong mà cảHuy An cũng sẽ băm vằm tôi ra trăm mảnh như như tôi lăm le đặtchân vào "mảnh đất lắm người nhiều ma'' này:

Chúa ơi! Nếu người ta có thể chết vì ngọn lửa căm thù phát ra từánh mắt thì chắc chắn Ninh Lộc đã chết đứ đừ đến ba kiếp ngay lúcnày rồi Chỉ tiếc rằng ''ước mơ không thể là sự thật" nên trong tíchtắc anh chàng dại dột này chỉ phải chịu choáng váng bên cả bụmkhói xe khét lẹt xì thẳng vào mặt thay lời đáp trả của chủ xe

Đứng hít hà bên lề đường vì cay mắt Ninh Lộc vò đầu bứt tai thầmnguyền rủa mình: "Dại miểng chi cho khổ thân''

Không ai trong gia đình để ý đến việc có mặt ở nhà vào cái giờ tráikhoáy

này c ủa Thi Bảo Hay nói đúng hơn là mọi người đang tập trungtinh thần vào một sự việc đầy quan trọng nên quên bẵng việc ít sứchút hơn: Đó là chuyện hôn nhân của Thi Hà

Anh chàng Đan Mạch đẹp trai của chị Hai đã ra về trước khi ThiBảo về đến, dầu vậy cả nhà đều tập trung ở phòng khách để họp

Trang 31

bàn nêu ý kiến một cách dân chủ theo truyền thống từ xưa đến giờ.Thấy chẳng ai thắc mắc về sự xuất hiện của mình Thi Bảo cũng giả

lơ rón rén kiếm một góc khuất ngồi xuống theo dõi câu chuyện Ông Mạnh lướt mắt một vòng rời lên tiếng đầu tiên:

- Cu ối cùng rồi Fred cũng đến ra mắt theo yêu cầu của gia đình,chứng tỏ anh ta nghiêm túc trong mối quan hệ với Thi Hà Mọi ngườinghĩ xem có nên chấp nhận cho chúng nó tiến xa hơn trong quan hệkhông?

Bà Mạnh thận trọng góp lời:

- Th ấy vậy thì biết vậy chứ gia cảnh cậu ta ở xa tít, làm sao chắc

về nhân thân được? Sau này nếu Thi Hà thành vợ cậu ta rồi thì sẽthành dân Tây, mất gốc luôn à?

Ông Kiên gạt phắt đi:

- Con lo xa quá r ồi đó Thi Theo ba thấy thì con cái hễ thươngđâu thì gả đó, để trong nhà như hũ mắm treo đầu giàn chứ sướngích gì Sau này sướng khổ gì tự tụi nó chịu, khỏi oán trách ai hết.Ông Mạnh cau mày thốt lên:

- Ý kiến của mỗi người đều có lý lẽ riêng đầy thuyết phục, trong mộtlúc khó cân phân được, hãy để có thời gian suy nghĩ thêm thì tốthơn

Thi Hà đứng thẳng lên, nói giọng kiên quyết:

- Con đưa Fred đến nhà mình là muốn mọi người thấy anh ấythật lòng với con ra sao chứ không phải để gia đình bàn ra tán vào

sẽ đối xử ra sao về mối quan hệ của tụi con Con và Fred đã thốngnhất là cuối năm nay sẽ làm đám cưới, sau đó tụi con vẫn làm việc

ở Việt Nam như từ trước đến giờ, khi nào có con thì tính sau

C ả nhà lặng đi một lúc trước sự rành rọt của cô gái Rõ ràng làThi Hà đã xếp đặt đâu vào đó hết rồi và công việc còn lại của giađình chỉ là gật đầu chấp nhận mà thôi

Bà Mạnh đưa mắt nhìn chồng, băn khoăn đặt câu hỏi:

- Ông th ấy sao? Từ giờ đến tết chỉ còn khoảng 2 tháng, liệu cógấp gáp quá không?

Trang 32

- Đoạn đường dài đã đi gần hết rồi, chỉ còn khoảng một phần ba nữathôi! Ráng lên đi con!

Thi Hà nắm chặt tay ông với vẻ biết ơn, còn bà Mạnh thì lắc đầu thởdài, theo gương chồng đi lên lầu chứ không nói gì với con gái

Thấy chẳng còn gì để nấn ná nữa, Thi Bảo cũng rón rén rút lui,nhưng Thi Hà đã đột ngột gọi giật lại:

- Ngồi nghe nãy giờ có rút được kinh nghiệm gì không vậy nhỏ?

Từ hôm đụng chuyện đến giờ, hai chị em tránh mặt nhau nên ThiBảo bị bất ngờ trước hành động của chị, vì vậy cô trả lời một cáchmiễn cưỡng:

- Kinh nghiệm gì chứ? Thi Hà cười nhếch mép:

- Sự cứng rắn để bảo vệ quyền tự do hôn nhân đó mà

Thi Bảo không nói tiếng nào, cô cắn chặt môi đi thẳng lên lầu

''Mình là k ẻ đạo đức giả thật sao?'', suốt buổi tối Thi Bảo khôngngủ được bởi câu hỏi nặng trĩu lòng ấy ''Che giấu mối quan hệ vớiThế Phong cũng chỉ là cách tránh cho cha mẹ khỏi phiền lòng thôimà'' Dù đã tìm ra cách tự biện minh cho việc làm của mình nhưngThi Bảo vẫn bứt rứt không yên

Ng ồi hẳn dậy, cô mở tủ mang hình anh ra xem để tìm thêm sứcmạnh củng cố quyết tâm của mình thế nhưng đối diện với cô vẫn làmột khoảng lặng đáng sợ, gương mặt của Thế Phong trong ảnhchẳng những không đem đến cho cô sự bình yên mà còn như nhạobáng thêm sự yếu đuối của cô nữa

'' Đã có gì xảy ra cho tình yêu của mình và Thế Phong vậy?'' Lạithêm một câu hỏi không lời đáp hay đúng ra là không dám nhìnthẳng vào sự thật của Thi Bảo Đã có vết rạn trong quan hệ của côvới anh kể từ lúc anh quyết định đi xa kiếm tiền Việc làm thì khôngsai, bởi chẳng ai có thể trách móc một kẻ có chí vươn lên cả, thếnhưng sự việc không đơn giản như thế, bởi Thi Bảo đã đọc thấy nơi

Trang 33

anh cái quyết tâm làm giàu bằng mọi cách, kể cả bước qua nỗi đaucủa người thân.

Và giờ đây Thi Bảo chợt có cảm giác rằng với tình trạng xa mặt và

xa cả lòng thế này, nếu anh không quên cô thì cô cũng sẽ quên anhthôi

Hình ảnh Huy An bỗng đâu hiện lên ngay lúc này khiến Thi Bảohoảng hốt bưng lấy thái dương, cố xua đi luồng tư tưởng đi hoang

ấy Nằm xuống giường, cô lấy gối đây kín mắt lại như muốn cheluôn tia nhìn của mình để đừng trông thấy gì nữa Nhưng có thật làmọi việc sẽ diễn ra theo đúng ý cô hay không?

PHẦN IV CHƯƠNG 6

Trang 34

- E m khỏe không Trang Kim? Sao lâu rồi không liên lạc với anh vậy?

Đáp lại câu hỏi của Thế Phong trên màn hình vi tính với nụ cười vuisướng chỉ riêng mình biết, Trang Kim nhanh nhẹn gõ phím trả lời:

- Em vẫn bình thường, còn việc liên lạc thì anh phải chủ động chứsao lại trách em?

Những con chữ lại thoăn thoắt hiện ra trên màn hình:

- Giữ kẽ như thế không giống tính cách của cô Trang Kim dạn dĩ màanh vẫn biết chút nào Hay đấy không phải 1à em?

Cảm giác bị xúc phạm đo câu nói đùa ấy, Trang Kim nhấn mạnh lênphim lời đáp lại:

Em vẫn là em, chỉ có anh thì dường như đã thay đổi rất nhiều từ khisang xứ người

Cô có thể hình dung ra nụ cười hóm hỉnh của Thế Phong ở nơi xa títtắp ấy qua thông điệp:

- Mu ốn chỉ thích anh ''giàu đổi bạn '' hở cô bé?

Ấm ức, Trang Kim gõ luôn một tràng dài:

- Muốn đổi vợ cũng còn được, huống chi đổi bạn? Bây giờ anh ngonlắm rồi mà

Có một khoảng lặng như nhường chỗ cho suy tư, rồi Thế Phong hối

hả phân trần:

- Anh không t ệ như vậy đâu Càng đi xa anh càng nhớ mọingười nhiều hơn, nhớ lắm lắm bao kỷ niệm buồn vui ở Việt Nam vàmong sao mau đến ngày trở về Ngày đó chắc vui lắm, Kim nhỉ?Trang Kim l ơi tay trên bàn phím, môi bặm lại cố dằn cơn hờn tủiđang trào dâng trong lòng Anh bày tỏ tâm tình như vậy để kêu gọi

sự cảm thông nơi cô nhưng thử nghĩ kỹ xem anh mong nhớ ai kiachứ?

Chính Thi Bảo là người được anh gửi gắm trọn tình yêu chứ dính gì

cô trong đó mà kể lể với ước ao?

Trang 35

Không th ấy dòng đối thoại tiếp theo, Thế Phong bối rối hỏi liêntục:

- Em sao vậy? Còn ngồi đấy không?

Uể oải, Trang Kim gõ nhanh mấy chữ vắn tắt để chấm dứt buổi tròchuyện đã trở nên nặng nề với mình:

- Em bận rồi, hẹn lúc khác?

Đ ã thoát khỏi mạng nhưng Trang Kim vẫn ngồi thừ ra trên ghế,không muốn nhúc nhích Được chuyện trò, gần gũi với Thế Phongthường xuyên thế này là niềm hạnh phúc to lớn với cô (dù chỉ quamạng) nhưng ít ra nó cũng tạo cảm giác thoải mái cho cô vì không bịThi Bảo chen ngang và cô có thể tự đánh, lừa mình rằng chỉ có anh

và cô bên nhau chứ không là con số 3 lẻ loi, vô duyên như thuởtrước ở Việt Nam

Th ế nhưng có mơ mộng bay vút đến chín từng mây đi nữa thìvẫn đến lúc phải hạ cánh xuống mặt đất để cay đắng nhận ra rằngđấy chỉ là ảo vọng Thế phong và Thi Bảo đã thuộc về nhau như sự

an bài của tạo hóa, đừng mong gì thay đổi cho uỗng công, mà nếuđiều đó có xảy ra thì Trang Kim cũng khó lòng chấp nhận được bởi

cô biết họ yêu nhau ra sao và cô cũng yêu quí họ đủ nhiều đến mứcchẳng thể dửng dưng khi những người bạn thân nhất của mình đaukhổ Thà rằng họ cứ hạnh phúc bên nhau để niềm đau cho cô âmthầm gánh chịu, dù có những lúc cô cũng mình tung hê, bứt phá tất

cả để sòng cho mình

Tuy tình c ảm có lúc làm mờ lý trí nhưng Trang Kim vẫn còn đủtỉnh táo để hiểu rằng ''phá thì dễ, vun đắp môi khó'' nên cô không đủcan đảm phá hỏng tình bạn đẹp đẽ bao năm nay với Thi Bảo cũngnhư tình thân chỉ mới đây với Thế Phong Có trách thì nên trách ôngtrời sao lơ đễnh để thần tình yêu Eros bắn lộn mũi tên vào cái buổichiều định mệnh ấy, lúc cô và Thi Bảo ở trên khán đài đồng đứnglên vỗ tay, hò hét cổ vũ cho đội bóng sinh viên trường mình trongtrận thi đấu với trường Bách khoa có Thế Phong đang xuất sắc dẫnbanh tấn công khung thành

T ừ xưa đến giờ, đi cạnh Thi Bảo, Trang Kim luôn bị xếp xuốnghàng thứ bởi mọi cặp mắt đều tập trung vào người có sắp đẹp nổitrội hơn, nhưng Trang Kim chẳng bao giờ buồn bởi cô thực lòng yêuquí bạn, và nhất là cô vẫn chưa hề để cho một gã con trai nào cókhả năng đánh gục con tim mình Vậy mà lần này lại khác hẳn, khi

Trang 36

Thế Phong ngước lên nhìn cả hai và nở nụ cười quyến rũ đầy namtính trên gương mặt đầm đìa mồ hôi vì cuộc giao đấu nãy giờ thì lầnđầu tiên Trang Kim có cảm giác như tim mình bị bóp nghẹn lại và côvụt hiểu rằng đó chính là tình yêu sét đánh, chẳng có cách nào gỡ rađược nữa.

Đ ôi khi Trang Kim cay đắng tự hỏi vì lẽ gì mà Thế Phong lại yêuđược một kẻ không thể phân biệt được trường hợp phạt đền vớiphạt gián tiếp, cũng chẳng hề biết các giải đấu Anh với Tây Ban Nharồi hàng loạt vấn đề liên quan đến thể thao bởi cô nàng chỉ quan tâmđến văn học nghệ thuật mà thôi, chẳng phải như cô luôn hết mình cổ

vũ đội tuyển quốc gia, sẵn sàng thức đêm suốt nửa tháng trường đểtheo dõi World Cup Tại sao Thế Phong không nhận ra cô mới làngười thích hợp với anh, yêu anh hết lòng chứ không phải nhỏ ThiBảo chứ?

Nhân viên phòng internet công cộng đến sau lưng cô hỏi khéo sautiếng tằng hắng khá lớn:

- Xin hỏi chị còn nhu cầu sử dụng máy nữa không để em sắp xếpcho khách mới đến?

Nhìn l ượng khách đông nghìn nghịt vào giờ cao điểm, tan ca,bãi trường, phản ánh nhu cầu ''cung không đủ cầu'' hiện tại TrangKim hiểu mình không nên trở thành chướng ngại vật trong việc kinhdoanh của người ta một cách bất lịch sự như vậy nữa Cô đứng lên,nhẹ buông hai tiếng ''xin lỗi'' rồi lên xe chạy thẳng về nhà

Cô th ật sự bất ngờ khi thấy Thi Bảo đang ngồi chờ mình ở chiếcxích đu ngoài hàng hiên, góc tâm tình quen thuộc từ xưa đến giờcủa đôi bạn Sự ngại ngùng bởi việc chat riêng với Thế Phong mớivừa xong khiến Trang Kim muốn tránh mặt bạn, cô cất tiếng hỏi nhátgừng:

- Mày t ới lâu chưa? Tìm tao có chuyện gì vậy?

Thi Bảo nguýt bạn:

- Hỏi lạ chưa? Bộ có chuyện mới tìm mày được à?

Trang Kim ậm ừ, tìm lời né tránh:

- Tao tường mày bận rộn lắm, không có thì giờ đi rông tán dóc nhưhồi trước nữa chứ

Thi Bảo thật tình gật đầu:

- Bận thì có bận nhưng làm gì đến mức như mày nói Đừng thấy tao

Trang 37

lâu ghé rồi tưởng tao mất tích luôn, sao mày không qua tao mà ngồimột chỗ trách móc Trang Kim rùng vai:

- Thôi đi! Mỗi lần vô nhà mày là một lần căng thẳng thần kinh, hếtngười nọ đến người kia điều tra, hỏi han đến phát sợ May là taokhông phải đàn ông, nếu không chắc bì suỵt chó ra cắn, khỏi chobước chân vào cổng quá Thi Bảo thở ra:

- Đừng ca sáu câu nữa! Bộ chuyện này lạ lẫm với mày lắm sao

mà bây giờ đem ra ca cẩm? Mày chơi với tao bao nhiêu năm là bấynhiêu năm biết rõ chuyện này, bộ tao không đủ rầu sao mà còn đem

ra chì chiết

Trang Kim im l ặng một chút rồi chùng giọng:

- Ừ, thuận miệng nói vậy mà

Để tỏ thiện chí, cô nàng ngồi xuống xích đu cạnh bạn, xuê xoa hỏi:

- Mày có việc làm mới chưa? Sao tối nay được phép sổ lồng lâuvậy?

Thi Bảo rút tấm thiếp cưới trong giỏ xách ra dưa cho bạn, nháy mắttinh nghịch:

Dĩ nhiên là có sự cho phép đặc biệt rồi, phải biết kết hợp ''một cônghai việc'' chứ

Trang Kim bu ột miệng la hoảng:

- Mày lấy chồng hả?

Đến phiên Thi Bảo chưng hửng nạt lại:

- Nói bậy không hà! Đám cưới bà Hai đó

Mắt Trang Kim tròn xoe:

- Ủa, nói chơi mà làm thiệt hả?

Thi Bảo nói giọng đạo mạo:

- Hôn nhân là chuyện quan trọng cả đời người chứ chơi giỡn gì.Trang Kim vẫn chưa hết ngạc nhiên, hỏi dồn dập:

- Chị Hà lấy ông Fred hay người khác? Hai người thương nhau lắmphải không?

Thi B ảo xua tay lia lịa:

- Hỏi gì mà tréo ngoe, làm sao tao trả lời được?

Ngẫm lại mới thấy sự vô lý của mình,

Trang Kim phì cười, gật đầu công nhận:

- Ừ, tao “bờm” thiệt đó Để hỏi lại nha: anh rể mày là ai vậy?

Thi Bảo vênh mặt chỉ vào tấm thiệp, cao giọng:

- Không thấy chữ sao còn hỏi?

Trang 38

Trang Kim bật cười, nhéo hông bạn thay lời hăm dọa rồi đọc to lên:

- Thi Hà - Fred Stevenson Ừ có lý! Vậy gia đình mày cũngthoáng lắm, chứ đâu cố chấp đến mức cấm cản nhân duyên của concái Chắc mày cũng được bỏ lệnh cấm vận cho mà xem

Mặt buồn hẳn lại, Thi Bảo nói khẽ:

Tr ường hợp của tao lại khác chị Hai! Chỉ dám làm, dám chịu,dám bứt phá để đi theo con dường mình đã chọn vì có đủ bán lĩnh

tự lo cho bán thân, còn tao thì chưa đạt tiêu chuẩn ISO 9001 nênvẫn phải ở dưới sự giám sát của gia đình thôi

Giọng Trang Kim lớn đần theo độ bất bình càng lúc càng tăng tronglòng:

- Yêu như mày thì nhận lời làm gì cho khổ người ta? Dẹp phắt đicho khỏe

Thi Bào mím môi nhẫn nhịn:

- Hễ bàn đến chuyện này thì tao với mày lại cãi nhau Tốt nhất làkhông nói nữa để giữ sự vui vẻ

Trang Kim b ứt rứt, ngọ nguậy trên ghế! Cô vẫn biết mình nổinóng như vậy là không hay chút nào nhưng cứ đụng đến Thế Phongthì như có con rắn đang bò trong lòng vậy, không sao kềm chếđược

Thi Bảo đứng lên bảo bạn:

- Tao còn đưa thiệp mấy chỗ nữa, không ngồi lâu được, bữa khácgặp nha! Nhớ dự đám cưới đó nghe nhỏ

Muốn cho bạn thấy sự ân hận vì cơn nóng nảy vừa qua của mình,Trang Kim hỏi vuốt:

- Đi xa không! Để tao đi chung cho vui

Thi Bảo lắc đầu, vô tình thốt lên:

- Cũng gần đây thôi, bên nhà Tú My đó mà Trang Kim sửng sốt hỏilại:

- Sao lại dính nhỏ đó vô đây nữa? Tao tưởng mày đã đoạn tuyệt vớiphe nhà Huy An rồi chứ?

Thi Bảo thở ra:

- Mày không hi ểu nổi đâu Chính tao cũng không ngờ sự việc lạidiễn ra như vậy Cô của nhỏ My làm chung công ty với má tao, sẵn

có nhà mặt tiền nên mở nhà sách, rủ má tao hùn vốn, thế là hai bàhợp tác rồi kêu tao ra bán hàng, tiện lợi đôi đàng Vậy mà khôngthân mới lạ đó

Trang 39

Trang Kim nói một cách giận dữ:

- Mày không cảm thấy có mùi đáng ngờ trong việc này à? Sao bà takhông chọn ai mà nhè ngay nhà mày để rủ rê chứ?

Thi Bảo phản đối bằng giọng cố giữ cho điềm đạm nhưng vẫn lộ sựsốt ruột:

- ''Nước trong quá thì không có cá, người xét nét quá thì không cóbạn" Tao nghĩ gia đình tao chẳng có gì đáng cho người ta lợi dụng

cả

Trang Kim cười khinh miệt:

- Tao không bao giờ tin được những kề ''mặt người lòng thủ'' đó hết.Chỉ nhìn việc họ đối xứ với mẹ con Thế Phong là đủ hiểu, không cầnnói nhiều

Thi Bảo hậm hực:

- Thói quơ đũa cả nắm của mày chẳng hay ho gì đâu, bỏ bớt đi làvừa

Trang Kim đứng bật dậy, gằng giọng:

- Mày phải bỏ tật ''nhắm mắt tin người, không phân biệt tốt xấu'' gìhết mớI đúng

Hai cô gái cứ lườm nhau trừng trừng, không ai nhịn ai một lúc lâunhư vậy rồi Thi Bảo quay lưng đi, cô buông thõng:

- Không cãi với mày nữa Tao đi một mình được rồi

D ĩ nhiên Trang Kim không đời nào đòi đi theo bạn trong tìnhtrạng này Cô nàng cứ lặng người nhìn theo, hoang mang tự hỏichuyện gì đã xảy ra với mình đến nỗi “cả giận mất khôn” như thếnày?

CHƯƠNG 7

Đám cưới Thi Hà tuy không dám nói là sự kiện nổi bật trong nămnhưng ít ra cũng thu hút khá đầy đủ các nhân vật có tiếng tăm trongthành phố bởi địa vị xã hội và mối quan hệ rộng rãi cua chú rể

N ếu có chút lấn cấn nào trong việc chấp nhận một người Tâyphương trở thành thành viên của gia đình thì giờ đây ông bà Mạnh

có quyền nhẹ nhõm, thở phào trước phong cách chững chạc, biếtcách cư xử của chàng rể ngoại quốc

Cười mãn nguyện bên cốc champagne, ông Mạnh bảo vợ:

Trang 40

- G ả xong một đứa thì nỗi lo của tôi chỉ còn một nửa, chừng nàoThi Bảo có người rước về nhà thì lúc đó tôi với bà sẽ làm tour dulịch dài ngày để bù lại những ngày vất vả, lo lắng cho con cái.

Bà Mạnh tươi cười đáp lại:

Chuyện con cái bình thường thôi Thu ơi! Chẳng có gì đâu Ông xãđang tính coi chừng nào gả đến Thi Bảo vậy mà

Bà Hương Thu nói úp mở:

- Tại anh chị chưa muốn đó thôi, chứ bật đèn xanh một cái thì thiên

hạ chạy ào ào tới, gạt ra không kịp kìa

Ông Mạnh xua tay:

- Chưa được đâu chị So với chị nó thì con Bảo còn khờ khạo lắm,làm sao tôi dám buông ra ngoài chứ?

Đang nói đến đó thì Huy An rẽ đám đông bước đến lễ phép cúi đầuchào mọI người rồi cất tiếng hỏi bà Thu:

- Lát n ữa cô về xe riêng hay đi chung với con để con chờ?

Bà Hương Thu xởi lởi trả lời:

- Đã gặp ở đây thì đi chung chứ xé lẻ làm gì, chỉ sợ con không rảnhthôi

Huy An khẳng định:

- Bận đến cỡ nào con cũng phải thu xếp đưa cô về Cô cứ yên tâm

vì đó là bổn phận của con cháu tụi con mà

Bà Hương Thu cố tình trầm trồ cho ông bà Mạnh nghe:

- Th ời buổi bây giờ mà có được tay thanh niên biết kính trênnhường dưới như con là hiếm lắm đó An Chả trách mới từng tuổinày mà con đã giữ cương vị phó giám đốc trong công ty lớn nhưvậy

Không nén được sự hiếu kỳ, bà Mạnh giật tay áo bà bạn, hỏinhỏ:

- Cậu ta là ai vậy?

Bà Hương Thu làm ra vẻ ngạc nhiên, hỏi lại:

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:40

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w