1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Noi niem yeu phuong ha chua xac dinh

131 3 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Nội Niệm Yêu Phương Hà Chưa Xác Định
Trường học Trường Đại học Văn hóa Hà Nội
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Báo cáo môn học
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 131
Dung lượng 564,49 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Noi niem yeu Phuong Ha PHẦN 1 Tiếng xe ngựa lóc cóc vui tai ru dần mọi người trên xe vào giấc ngủ gà gật tạm bợ giữa buổi trưa hè oi ả, trên quãng đường dài Đ ang tựa đầu vào vai người yêu lim dim, Hu[.]

Trang 2

PHẦN 1

Tiếng xe ngựa lóc cóc vui tai ru dần mọi người trên xe vào giấc ngủ

gà gật tạm bợ giữa buổi trưa hè oi ả, trên quãng đường dài

Đ ang tựa đầu vào vai người yêu lim dim, Huyền Thư giật mìnhchoàng tỉnh khi chú ngựa kéo xe thả nước kiệu bất thần co vó némột nàng cẩu từ đâu nhảy xổ ra giữa lộ

Cô cau có thốt lên:

- L ại còn cực hình nào nữa đây? Qua hết mấy chặng đèo rồi bị

xe ngựa dằn xóc ê ẩm người mà vẫn chưa tới nơi Mới thiu thiuđược một chút cũng bị phá rồi Cái xứ sở gì mà tệ lậu quá khôngbiết!

Sỹ Đông cố xoa dịu người yêu:

- T ại em mới lên đây lần đầu nên thấy thiếu tiện nghi, đến lúcquen rồi sẽ thích cảnh sống giản dị chưa bị đô thị hóa của vùng đấtnày cho coi

Huyền Thư bĩu đôi môi tô son rất kỹ nên dù bị đường xa quãng quậtthế nào vẫn chưa phai màu:

- Thôi, em không ham xu hướng "về nguồn'' đâu Đừng tuyên truyềnmất công

Khả Thuận ngồi bên cạnh chợt xen vào:

- Kiểu ở nhà rông, lấy vợ miền sơn cước đang là mốt nha nhỏ Mày

cứ chê bai hoài coi chừng mát mối đó

Huyền Thư trừng mắt:

- Anh có gi ỏi thì chuyến này kiếm thử con nhỏ mọi nào dắt về rồi

sẽ biết ba má xử anh ra sao

Khả Thuận nhún vai:

- Đi kế chàng hoàng tử đẹp trai của mày thì tao giống tiểu đồng, cònnàng sơn nữ Phà Ca nào chịu để tao lọt vào mắt xanh nữa chứ.Huyền Thư nghiến ràng:

- Đừng ''vẽ đưởng cho hươu chạy” nha! Tôi móc mắt hết hai người

đó

Khả Thuận quay sang nhìn Sỹ Đông, rụt vai:

- Tôi tội cho cậu quá, Sỹ Đông ơi Kiếp trước cậu vụng đường tu sao

mà kiếp này rước ngay con cọp cái vô nhà vậy?

Trang 3

Trong lúc Huyền Thư mím môi, nhéo ông anh trai thật mạnh xả cơntức thì Sỹ Đông cười xòa, bênh vực người yêu:

- Huyền Thư chỉ dữ miệng chứ không dữ tính Em hiểu tính cô ấy

Khả Thuận nhún vai:

- Chắc nó hiền với mình cậu như voi sợ nai chứ trong gia đình tôi nónổi tiếng là “Bà la sát” đó

Huyền Thư ré lên:

- Đủ rồi nha! Anh bán đứng em ruột mình như vậy mà coi được hả?

Kh ả Thuận thản nhiên:

- Tao chỉ nói sự thật thôi Ai có tai thì nghe

Sỹ Đông phải tìm cách cắt đứt cuộc tranh cãi của hai anh em họbằng cách chồm lên trước hỏi người đánh xe:

- Qua khúc quanh này là tới phải không chú? Lâu quá không về nêncon quên đường rồi

Ông ta gật đầu:

- Phải qua một đoạn cuối nữa mới vô trang trại được Tôi chỉ đưa côcậu tới đó rồi người của trại sẽ đón vào bằng thuyền Huyền Thưrùng mình:

- Lại phải qua một ải nữa sao? Vậy mà tôi tưởng đã thoát nợ rồichứ

Kh ả Thuận không bỏ lỡ dịp chọc tức em:

- “Thương nhau mấy núi cũng trèo

Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua"

Mới có bao nhiêu đây thì ăn nhằm gì

Sỹ Đông không để ý đến cuộc đầu khẩu thường trực của anh em họnữa vì còn bận hỏi người đánh xe:

- Vậy mình đi đường khác phải không chú? Con nhớ hồi nhỏ theo balên đây chơi thì đi một lèo vô trại chứ không đi đường này Ngườiđàn ông gật đầu:

- Đúng rồi! Tại phía ngoài người ta làm công trưởng khai thác đánên giờ phải đi vòng, xa hơn một đoạn

S ỹ Đông bức xúc:

- Khai thác như vậy là phá hoại hết cảnh quan thiên nhiên rồi!

Người đánh xe giơ roi điều khiển ngựa cho chạy đúng đường, thốtlên:

Trang 4

Chuy ện đó của cấp cao, người dân có biết gì mà lên tiếng Bỏ đicậu ơi May mà vùng này còn được sơn trang Thạch Đình của giađình cậụ nên còn có thử để khoe với thiên hạ.

Huyền Thư không ngăn được tò mò, kéo tay người yêu gặng hỏi: Huyền Thư quắc mất nhìn anh:

- Còn sự so sánh nảo hay ho hơn nữa không, làm ơn liệt kê luôn đểtôi còn biết đường soi gương thử coi mình giống con vật nào Biếtnhỏ em đang “giận cá chém thớt” Khả Thuận chỉ cười hì hì chứkhông trả lời, quay sang hỏi người đánh xe:

- Tới chưa bác tài? Chân cháu mỏi hết vì không được co duỗi nãygiờ rồi nè

Ông gật đầu, hô to một tiêng cho ngựa dừng lại rồi quay xuống hỏi

S ỹ Đông càng háo hức muốn khám phá thật nhiều về nơi sinhsống đầy hấp dẫn của người thân mình bao nhiêu thì Huyền Thưcàng chán nản bấy nhiêu Cô thầm rủa cái giầy phút đã dại đột nhậnlời Sỹ Đông cũng lên đây nghỉ hè Cứ nghe hai tiếng sơn trang thìngỡ là một nơi cảnh sắc thơ mộng, đầy lãng mạn Ai dè chỉ toàn đávới động Đúng là lảng xẹt!

Tuy v ậy, dù muốn hay không thì "phóng lao phải theo lao'', côvẫn phải cùng mọi người đến nơi mà hiện tại trong đầu cô chỉ dànhcho nó toàn ác cảm để nghỉ ngơi chớ không thể vật vờ phơi sươngsuốt đêm được

Mà sương miền núi lại xuống rất nhanh, mới chạng vạng mà đãnghe hơi lạnh lùa vào người rồi

Không riêng cô mà c ả hai chàng thanh niên cũng bắt đầu sốtruột khi chờ khá lâu mà vẫn chưa thấy tấm hơi người của sơn trang

Trang 5

ra đón.

Lòng kiên nhẫn đã cạn dần Sỹ Đông rút điện thoại ra toan gọi.Người đánh xe còn nấn ná ở lại với đoàn người, thấy vậy thì cườingất:

- C ậu tính làm gì với cái cục sắt đó vậy?

Chạm tự ái, chàng thanh niên phản ứng:

Điện thoại này đời mới chứ không phải thứ sắp vô bảo tàng đâuchú

Ông gật đầu:

- Tôi tuy quê mùa, nh ưng cũng phân biệt được đồ tốt với đồ xấuchứ Tôi nói vậy vì biết mấy thứ này chẳng nghĩa lý gì với ThạchĐình, vùng này khó bất sóng lắm, cậu ơi

C ả bọn tiu nghỉu nhìn nhau, rồi Khá Thuận ỉu xìu hỏi:

- Nếu không có người đón thì mình ngủ bụi đêm nay sao? Mới nghêtới đây thì Huyền Thư đã giãy nảy:

- Không đời nào em ăn bờ ngủ bụi đâu

Khả Thuận chế giễu:

- Chắc mày đòi có cây đèn thần của Aladin để bưng nguyên cáikhách sạn năm sao về đây phục vụ mày quá!

S ỹ Đông vụt xua tay, bảo mọi người:

- Đừng gây nữa! Thuyền tới rồi kìa!

T ất cả đồng loạt chong mắt nhìn theo hướng tay anh chỉ và thấy

mờ ảo trong bóng chiều có một chiếc thuyền đang lao vun vút theodòng thác đến gần họ

Khả Thuận ngây người trầm trồ:

- Th ật là một cảnh tượng tuyệt vời, không thể quên được: Nếungười chèo thuyền là một cô gái thì tôi dám tự cho mình đã trởthành Lưu Nguyễn lạc Thiên Thai mốt rồi

Huyền Thư chế nhạo:

Cứ nhập tiên cảnh đi, để vài ngày sau quay lại trần gian sẽ biếnthành ông lão râu dài tới rốn

Khả Thuận phẩy tay:

- Mày không có óc tường tượng thì chẳng bao giờ tìm được hương

vị lãng mạn của cuộc sống cả

Huyền Thư cười khẩy:

- Lãng mạn quá nên tới ba mươi tuổi đầu mới không có mảnh tìnhvắt vai đó

Trang 6

Khả Thuận vẫn thản nhiên không bận tâm chút nào trước câu maimỉa của em gái:

- B ởi vì tao chưa chọn được ai ưng ý chứ sao Ngoài đời nhannhãn đám con gái thực dụng coi trọng vật chất chứ không có chútmộng mơ nào

Anh nói chung chung nhưng Huyền Thư lại nhột nhạt cô cảm giácnhư mình đang bị chỉ trích Cô giả vờ nhìn ra suối, kêu lên:

- Thuy ền nhỏ xíu, làm sao chở hết bấy nhiêu người? Sỹ Đôngnhìn người yêu, trấn an:

- Em yên tâm đi Người ta chế ra phương tiện đi chuyển thì phải tínhđến tải trọng chứ

Thuy ền đã cập bờ, Khả Thuận hồi hộp tìm cách nhìn mặt ngườiđón khách nhưng phải chịu một phen thất vọng bởi chiếc áo tơi vàphần nón che khuất mặt đã không giới thiệu được nhiều về dungnhan cũng như giới tính của kẻ nọ trong ánh nắng chiều sắp tắt…Ông Sung - người đánh xe ngựa - vội giục:

- Có thuyền rồi Cô cậu đi nhanh lên, không thì vượt thác đêm nguyhiểm lắm

Không ai bảo ai, cả ba nhanh nhẹn xách đồ chất lên thuyền rồi ngồigọn vào, vẫy tay tạm biệt người xà ích tốt bụng

Thuy ền tách bến, Sỹ Đông lên tiếng làm quen:

- Ông nội tôi khỏe không vậy

Anh ngập ngừng không biết chọn tiếng xưng hô nào cho đúng vớingười bí hiểm này, đành hỏi trống không

Tay đẩy mái chèo thoăn thoắt, đầu khẽ gật thay câu trả lời, mắtvẫn chăm chú nhìn về phía trước – kẻ đưa đường này ngoài việcche giấu gương mặt, vóc dáng ra lại còn giữ kín luôn giọng nói nữa.Nhìn ng ười nọ, Sỹ Đông chợt liên tưởng cầu chuyện trong

"Ngàn lẻ một đêm": Ông vua được người chèo thuyền chở đi tìmkho báu nhưng không được mở miệng, nếu trái lại lập tức thuyền sẽ

bị chìm và người chèo sẽ trở thành pho tượng đá

Khung c ảnh kỳ bí hoang dã xung quanh cộng với người hướngđạo bí ẩn nọ đã tạo cho mọi người cảm giác rờn rợn, kinh dị kẽ ,cảKhả Thuận là kẻ luôn tuế táo, coi trời bằng vung - thì lúc này cũng

im thin thít

Thuy ền đến khúc thác mà ban nãy đã nghe ông Sung luônmiệng cảnh báo, thần kinh của ba vị khách bắt đầu căng ra như sợi

Trang 7

dây đàn.

Huyền Thư buột miệng rên rỉ:

- Tôi sợ quá! Có bao giờ từ thành phố lặn lội lên đây để bỏ mạngdưới dòng suối nay không?

Khả Thuận ngắt lời:

- Mày yên tâm đi! Thủy thần có bắt vợ cũng kiếm người hiềnlành, ít nói chứ không rước mấy Bà la sát về quậy đục nước thủycung đâu

D ường như có tiếng cười khúc khích phát ra từ miệng ngườichèo thuyên nhưng do tiếng thác reo và bị cản bớt bởi tầm khănchoàng che đến tận cằm nên không ai dám chắc

S ỹ Đông lên tiếng hỏi:

- Chỗ mình sắp đi qua nguy hiểm lắm phải không?

Người bí ẩn lại im lặng gật đầu

S ỹ Đông đành nhún vai im lặng, lòng thắc mắc tự hỏi không hiểuông nội có giống Hoàng Dược Sư chọn toàn người câm điếc làmviệc cho mình không?

H ồi nhỏ chưa biết gì anh cứ háo hức thích được lên chơi vớiông nội, thậm chí còn uất ức thầm trách ba ít chịu đi Đến lúc nàyanh mới hiểu nguyên nhân khiến cha mẹ cố tránh về đây

Không gian âm u huy ền hoặc với những con người kỳ lạ đanggieo vào đầu anh tư tưởng là cả bọn đang dấn bước vào một cuộcphiêu lưu không có đường về chứ chẳng phải Lưu Nguyễn lạc ThiênThai như Khả Thuận ví von khi nãy Bất giác anh cảm thấy hối hận

vì đã trót quảng cáo quá nhiều với các bạn đồng hành về ThạchĐình sơn trang

Không bi ết bây giờ nó còn đẹp đẽ kỳ vĩ như sự cảm nhận củacậu bé người ba tuổi khi xưa không, hay đã biến thành tầm thườngxấu xí mất rồi?

Kềm thuyền chậm lại, người cầm lái bật thốt lên mấy từ ngắn gọn:

Trang 8

Huy ền Thư đã qua cơn sợ hãi, tính đỏng đảnh khinh người lạinổi lên Nghe người yêu khen kẻ xa lạ mà trong lòng cô chỉ thầmxếp hạng tôi tớ thì không phục, bĩu môi nhận xét:

- ''Trăm hay không bằng tay quen"

Mới dứt lời thì mạn thuyền phía cô ngồi chợt nghiêng hắn một bênnhư sắp lật

Huy ền Thư hoảng hốt rú lên:

- Cứu tôi với!

S ỹ Đông và Khả Thuận vừa đưa tay kéo cô qua bên này thìthuyền lại nghiêng theo như muốn hất cả bọn xuống dòng nướcđang chảy xiết

Giữa lúc căng thẳng mà Khả Thuận lại bật cười ha hả:

- Tính d ằn mặt bọn này sao bạn vàng? Coi tính nết lẫy lừng nhưvầy, tôi nghĩ bạn là phụ nữ quá, mà là phụ nữ đẹp nữa kìa

Thôi, đừng giận nữa, nhỏ em tôi có nói gì xúc phạm thì bạn bỏ quacho nó nhé

Ch ẳng hiểu nhừng lời huyên thuyên đoán mò của anh chàngđúng hay sai, nhưng từ đó cho đến lục thuyền cập bến thì không còn

sự cố nào xảy ra nữa

Tuy thế, Huyền Thư cũng đã nhận được bài học nhớ đời, khôngdám xoen xoêt chê bai gì nữa

“Rừng nào cọp nấy” mà

Thạch Đình sơn trang đón những vị khách phương xa bằng bóng tối

u huyền của miền rừng núi nên càng phảng phất vẻ hoang liêu, côtịch

Nh ững tòa giả sơn trên những dòng suối nhân tạo uốn khúc,kéo dài khắp sơn trang càng tạo vẻ hoành tráng hơn bình thườngkhiến cả ba người khách đi sát vào nhau, không dám thở mạnh chứđừng nói là lớn tiếng bình phẩm nọ kia

Ng ười chèo thuyền đưa hai người vào cổng sơn trang xong làgiao lại cho một người đàn ông lớn tuổi - mà Sỹ Đông còn nhớ làbác Hoan quản gia - rồi đi mất hút sau những ngọn núi đá sừngsững ẩn chứa biết bao điều bí mật

Th ấy ba vị khách thành thị nhìn theo kẻ hướng đạo hút bóng màvẫn không trao đổi vơi nhau lời nào, ông Hoan tủm tỉm cười hómhỉnh cất tiếng hỏi:

Trang 9

Đi đọc đường bị sự im lặng đầy khủng bố của Tử Yên trấn áp haysao mà mọi người như bị nuốt mất lưỡi vậy?

Lại là Khả Thuận lên tiếng đầu tiên:

- Chà! “Làn khói tím”! Cái tên nghe thơ mộng quá Không biết là traihay gái nữa

Bác Hoan bật tràng cười to đầy thú vị:

R ất nhiều người thắc mắc giống cô cậu khi tiếp xúc lần đầu với

nó rồi Đây cũng là một trong những điều bí ẩn nho nhỏ dành chokhách phương xa Nói trước mất hay, quý vị tự tìm hiểu đi nhé

Dứt lời, ông nhanh nhẹn đưa cả bọn vào gian nhà nhỏ kế tòa nhàlớn rộng mênh mông ở giữa sơn trang, hướng dẫn cặn kẽ:

- Đây là nhà dành riêng cho khách, có đầy đủ tiện nghi(dĩ nhiên

là theo tiêu chuẩn của nơi đây chứ không phải thành phố) Các côcậu tha hồ sử dụng theo ý mình Cậu Sỹ Đông có thể dọn lên nhàchính ở với ông chủ (nếu muốn) còn thích ở với bạn bè thì

- tùy ông chủ bảo vậy

Nhìn quanh gian nhà r ộng rãi chứa được cả mấy chục khách vớihơn chục gian phòng nho nhỏ riêng biệt hệt khách sạn, Sỹ Đôngkhông cần suy nghĩ lâu la, trả lời luôn:

- Cháu ở đây được rồi

Bác Hoan hỏi anh thêm câu chót trước khi rút lui:

- Cậu có muốn lên gặp cô Thạch Anh luôn bây giờ không? Sỹ Đônglắc đầu:

- Sáng mai cháu lên chào nội rồi gặp cô luôn cũng được Giờ trễ rồi,

mà cháu cũng mệt quá

Bác Hoan không ép, g ật đầu nói vắn tắt:

- Tôi sẽ thưa lại như vậy

Người quản gia vừa đi khỏi, Huyền Thư đã chống tay ngang hông,hỏi người yêu bằng giọng sắc như dao:

- Th ạch Anh là ai mà uy quyền dữ vậy?

- Sao em chưa hề nghe anh nhắc đến vậy? Thở một hơi dài, SỹĐông trầm giọng đáp:

- Là cô út của anh! Khả Thuận thêm chút tò mò khi nghe dứt câu:

- Chắc là một bà cô U 50 lúc nào cũng xề xệ cặp kính lão trên mắtvới chùm chìa khóa lúc lắc bên hông phải không? Sỹ Đông lắc đầu,mắt lấp lánh ánh sáng tinh nghịch:

Trang 10

- Sai r ồi ông thầy bói ơi?Đã nói ở sơn trang này chứa toànnhững yếu tế bất ngờ mà Ông nội là tay lãng tử, thời trẻ chỉ sinhmình ba tôi rồi phiêu bạt mọi nơi mê đắm sưu tầm các loại đá cũngnhư các thú vui bên ngoài, họa hoằn lắm mới ghé về nhà đủ để vợcon nhớ rằng ông vẫn hiện hữu trên đời Sau khi bà nội mất, ôngmới đừng bước giang hồ, ở nhà chăm sóc con Ba tôi đậu đại học,

đi Sài Gòn làm việc rồi lập gia đình trên đó thì ông nội mới cưới bànội nhỏ, sanh được cô út rồi bà cũng đi trước ông trong một tai nạn

Từ đó, hai cha con hủ hỉ với nhau ở nơi ''sơn cùng thủy tận" này.Huyền Thư rùn vai, đưa ra nhận xét:

- Vậy là ông nội anh vừa đào hoa lại vừa có số sát thê Chắc ông dữtướng lắm?

Kh ả Thuận nháy mắt ra hiệu cho em ngay khi cô nàng phát biểuxong câu nhận xét có vẻ hỗn xược ấy Nhưng Sỹ Đông không tỏ ýgiận mà còn gật đầu xác nhận:

- Ai c ũng nói vậy, nhưng ông nội chỉ cười khẩy rồi bỏ ngoài tai,thầm chí còn tuyên bố nếu không vì sợ đứa con gái cỏn bé bỏngphải chịu cảnh mẹ ghẻ con chồng thì ông đã cưới thêm bà ba, ba tưnữa rồi bởi không thiếu cấc bà mê tít ông, cứ năn nỉ được làm vợ.Khả Thuận thích chí cười to, vỗ tay bồm bộp:

- Vậy mới đúng là người đàn ông bản lãnh! Tôi phục ông nội cậu sátđất, chắc phải xin thọ giáo làm đệ tử quá

Huyền Thưa nhìn anh bằng ánh mắt khó chịu:

T ừ lúc bước chân vô vùng đất này, em thấy anh như bị manhập, thay đổi hoàn toàn, ăn nói không giữ mồm giữ miệng gì hết,chẳng còn chút lề lối nào nữa

Khả Thuận gật đầu xác nhận

- Thoát kh ỏi chốn đô thị phồn hoa, về với thiên nhiên, tao nhưvừa được cởi lớp áo đạo mạo giả tạo vẫn gồng mình khoác từ baolâu nay, trỡ về với bản chất thật của mình: vô tư, thoải mái

Sỹ Đông cười trêu chọc:

- Không biết tôi là người có công hay có tội khi đưa anh lên đây? Khả Thuận chưa kịp trả lời thì Huyền Thư đã trừng mắt, hăm he:

- Ảnh thay đổi là chuyện của ảnh chứ anh mà bắt chước thói phonglưu lãng tử đó thì đừng nhìn mặt em nữa

Khả Thuận cười phá lên:

Trang 11

- Mày nói nghe l ạ tai ghê! “Con nhà tông không giống lông cũnggiống cánh” Sỹ Đông giống ông nội hẳn là chuyện đương nhiên rồi,cấm cản sao được.

Bi ết anh mình chỉ rắn mắt ghẹo chơi nhưng Huyền Thư vẫnphập phồng không yên, cố tìm ra lý lẽ để có chỗ dựa vào cho vữngbụng thêm một chút:

- N ếu do yếu tố di truyền thì Sỹ Đông phải giống cha nhiều hơnông nội chứ Mà em biết chắc giáo sư Khang là nhà mô phạm rấtnghiêm túc, không hào hoa lãng mạn chứt nào, đúng không anhĐông?

Thì ra cô nàng sợ nói ngang không lại ông anh ruột nên phải kéongười yêu vô làm hậu thuẫn

Sỹ Đông công nhận:

Ba tôi v ới ông nội không hợp tính nhau Ba sống với bà nộinhiều nên ảnh hưởng lối giáo dục nề nếp của ba chứ không phóngkhoáng như ông nội

Còn m ột điều nữa nhưng anh giữ lại chứ không tầm tình hết: Dooán trách cha đã bỏ bê hai mẹ con, khiến bà mẹ buồn rầu ôm hậnchết sớm nên ông Khang nhất quyết càng tránh xa người cha lãng

tử càng nhiều càng tốt Đó là nguyên nhân khiến hai cha con nhưmặt trời với mặt trăng, không gần gũi nhau

Tuy ông Khang ch ưa hề hé miệng nói ra tiếng nào về tình cảmlợt lạt giữa hai cha con nhưng Sỹ Đông đã cảm nhận được bằng cáinhìn khách quan của kẻ đứng giữa hai người thân trong gia đình.Không phân định được ai đúng ai sai mà cũng chẳng có quyền phánxét nên anh chỉ cố hết sức làm cầu nối cho các thế hệ trong gia đìnhbằng cách siêng về chơi với ông nội và cô út hơn - chuyến nghĩ hènày là một trong nhưng nỗ lực của anh để đưa mọi người đến gầnnhau hơn dù lúc mới đưa ra ý kiến đã bị cha mẹ kịch liệt phản đốivới đủ các lý do: ''lam sơn chướng khí"quấy rầy sự yên tĩnh của ôngnội"…

Đến lúc xe lăn bánh đi về vùng cao nguyên này thì Sỹ Đông mớithực sự tin rằng mục đích của mình đã thành công

Anh đã dùng đủ chiêu thức, mưu mẹo để xuyên thủng thành trìkiên cố của cha mẹ bao quanh vấn đề ''Thạch Đình sơn trang'', trong

đó phải nói rằng nhờ lôi kéo được anh em Huyền Thư - Khả Thuận

Trang 12

mà anh mới có được tấm giấy thông hành được phê chuẩn mộtcách miễn cưỡng của cha mẹ.

Quy ết tâm là thế nhưng khi mới va chạm với một số trục trặcban đầu thì anh cũng đã phát hoảng, nghĩ đến từ ''vùng đất bịnguyền rửa" mà cha anh đã dùng để mô tả Thạch Đình và lo lắngkhông biết mình có quá dại dột khi bỏ ngoài tai những lời răn đe củacha - người đã sống nơi đây không ít thời gian - để đâm đầu vàomiền đất ''lành ít dữ nhiều'' này không?

Lúc đó, trong lòng anh cứ nơm nớp lo âu vì ngoài sự an nguycủa bản thân còn cả chuyện sống chết của hai kẻ đồng hành nữa,đầu óc anh mụ mị hẳn đi

Khi thuyền vượt ngọn thác bình yên thì sự tự tin mới trở lại với anh.Bây gi ờ, ngồi trong căn nhà ấm cúng với người thân, những mối

lo âu căng thẳng do các mối tác động xấu mới tan biến dần, nhưnganh vẫn giữ kín, không nói ra để các bạn khỏi lo sợ

Cầm những vật dụng cá nhần lên, Sỹ Đông vui vẻ nói to:

- Tôi giành phòng ngoài cùng để ra vào cho tiện Quý vị tự thuxếp chỗ ở cho vừa ý rồi tắm rửa cho sạch bụi đường chờ bữa ăn tốinhé Bác Hoan đã báo với tôi là nửa tiếng sau mình sẽ ngồi vào bànđó:

Chẳng cần nhắc tiếng thứ hai, không ai bảo ai, cả hai anh em HuyềnThư - Khả Thuận vội thi hành lời anh răm rắp Hít thở làn gió caonguyên se lạnh trong lành, Sỹ Đông cảm thấy lòng thật nhẹ nhõm,bao ưu tư đã bay mất theo làn gió

- Tuổi trẻ thật dễ lãng quên!

Ngủ một giấc dậy, thấy tinh thần vô cùng sảng khoái, Khả Thuận cócảm giác như những chuyện xảy ra hôm trên đưòng đến đây chỉ làmột giấc mộng liêu trai

Th ấy trời còn tờ mờ, hai người kia vẫn đang say giấc Khả Thuậnnhè nhẹ mở cửa bước ra sân, định tham quan các tuyệt phẩm từ đá

đã được Sỹ Đông hết lời tán dương

Tuy ch ưa được tiếp xúc với ông nội Sỹ Đông bao giờ nhưng chỉcần dạo qua một vong nho nhỏ với các hòn non bộ gần chỗ mình đinhất thì Khả Thuận đã phải hết lòng thán phục sự tài hoa của ngườinghệ nhân ấy

Cách b ố cục hài hòa theo triết lý Đông phương làm khu ThạchĐình toát lên một vẻ đẹp trầm mặc, kỳ vĩ chứ không đem lại nỗi sợ

Trang 13

hãi như đêm qua - lúc chân ướt chân ráo bước vào đây nữa.

Là ki ến trúc sư, Khả Thuận có thừa khả năng căm thụ vẻ đẹp lồ

lộ của Thạch Đình và sự đam mê nghề nghiệp đã lôi anh đi hết chỗnày đến chỗ khác, dần dần cách xa khu nhà ở lúc nào không hay

Nh ững khe suối nhân tạo róc rách uốn quanh mấy hòn giả sơnkéo dài ra tận bỏ vực sâu thăm thẩm, bên trên có tán cổ thụ sumsuê rợp bóng che kín cả một góc trời đã tạo thành bức tường thiênnhiên chắn ngang Thạch Đình sơn trang với vùng đất bên ngoài

H ết lối đi, Khá Thuận quay lại lối cũ và chợt sững sờ ngỡ mìnhhoa mắt khi thấy ẩn hiện trong làn sương sớm mờ mờ một bôngngười lướt nhẹ trên cỏ - từ một nơi nào đó trong khu sơn trang rộnglớn đột ngột lướt ngang mắt anh - đi thẳng về phía tòa nhà lớn rồimất hút

Mãi ng ẩn ngơ suy nghĩ, Khả Thuận đứng chôn chân tại chỗ,không chạy theo Đến lúc chợt nhớ ra thì chẳng còn biết đường nào

để tìm nữa

''Hay đáy chỉ là ảo ảnh?''

Ch ẳng thế nào biết được đúng sai Chỉ biết rằng anh đã tình cờthoáng thấy nét mặt trông nghiêng của người ấy và sẵn sàng thềtrên mọi điều thiêng liêng nhất rằng chưa từng gặp một nhan sắcnào đem đến cho mình sự xúc động mạnh mẽ đến như thế!

Cảnh tình này thật thích hợp với hai câu thơ:

“Ở đây sương khói mờ nhân ảnh, Ai biết tình ai có đậm đà?” (Hàn

Mặc Tử)

PHẦN 2

Sỹ Đông sốt ruột chạy ra ngoài rảo quanh tìm kiếm rồi trở vào trongthất vọng, lắc đầu bảo Huyền Thư:

- Đất đai mênh mông rộng lớn thế này, biết ảnh ở đâu mà tìm Chắc

đi lạc đâu đó lát nữa sẽ về thôi

Huyền Thư thừa dịp kêu rêu:

- Làm gì có chuyện mới mở mắt ra đã mất tích? Em thấy chỗ nàykhông ổn chút nào, chắc mình về Sài Gòn thôi

Sỹ Đông bực bội buông thõng:

Trang 14

- Được rồi! Nếu em muốn vậy thì anh sẽ đưa em ra bến xe để em vềthành phố ngay sáng nay.

Nghe anh x ẵng giọng, Huyến Thư chựng lại, vội hỏi:

- Anh không về chung với em sao?

Sỹ Đông kiên quyết đáp:

- M ục đích của anh trong chuyến đi này là ở chơi với ông nội và

cô Út nên chẳng có lý do nào buộc anh phải quay về giữa chừng cả.Huyền Thư sượng sùng, cố vớt vát:

- Vậy em cũng ở lại Không lẽ đi ba người mà chỉ mình em quay vềsao

Sỹ Đông nhìn cô một lúc rồi thốt lên một câu nhiều ý nghĩa:

- Nếu em còn muốn tiếp tục ở bên anh thì cố điều chỉnh lối suy nghĩcủa mình cho phù hợp, Huyền Thư ạ

Cô gái thụng mặt, không nói gì thêm, bó gối nhìn ra ngoài cửa.Không khí trong nhà nặng nề như thế cho đến lúc Khả Thuận chânthấp chân cao bước vào mới được cải thiện

Mừng rỡ vì tìm ra cớ làm lành với người yêu Huyền Thư vỗ tay reo

Khả Thuận nheo mắt, hài hước:

- Anh trai mày mất tích không sao, chứ người yêu ở kế bên mà bị cônàng quấn xà rông nào bắt mất mới có chuyện đáng nói đó Lần nàythì Huyền Thư giận thật, hai mắt hoe đỏ:

- Ác khẩu vừa thôi! Anh muốn em với Sỹ Đông chia tay mới vừalòng hả? Cứ kiếm chuyện “đâm bị thóc, thọc bị gạo” hoài à KhảThuận cũng nhận ra mình đùa dai nên cất tiếng xuê xoa:

- Anh đi dạo buổi sáng, không ngờ lạc đường mát thời gian nhiềunên giờ đói quá Mình ăn sáng được chưa?

Trang 15

- Ở vùng này có việc gì làm ra tiền đâu? Không lẽ kiếm ăn từ đá? Anh hỏi chơi mà trúng thật vì Sỹ Đông đã gật đầu:

Ông n ội say mê đá, sống chết với đá và cũng làm giàu nhờ đá.Sơn trang có khu dành riêng chế tác hàng mỹ nghệ từ đá, kể cả hònnon bộ

Huy ền Thư xuýt xoa:

- Vậy là ông nội anh giàu lắm phải không?

Sỹ Đông lắc đầu:

- Ch ưa bao giờ anh quan tâm đến tài sản của ông Ba má anhcũng vậy Với anh, chỉ vì tình máu mủ mà anh lặn lội từ Sài Gòn lênđây thăm người thân thôi

Ch ỉ có một ngày xa thành phố mà Huyền Thư cảm thấy khoảngcách giữa mình với Sỹ Đông vụt trở nên dài dằng dặc bởi chẳng có

gì chung trong nếp suy nghĩ và hành xử của đôi bên nữa

N ếu ở Sài Gòn thì họ còn những điểm quan tâm chung về côngviệc, giải trí hoặc tình hình xã hội để trao đổi thì ỡ vùng đất này,các thứ ấy bỗng trở nên thừa thãi

Cô không th ể chia sẻ những cảm nhận của mình với Sỹ Đông,

mà anh cũng không đồng cảm với các vướng mắc mà cô đang gặpphải chút nào Đôi tình nhân đang khắng khít bỗng trở nên hai người

xa lạ không hề hiểu nhau, tựa như các giống dán bị Đức Chúa Trờitrừng phạt làm lộn xộn ngôn ngữ khi xây tháp Babel để leo lên trờithưở khai thiên lập địa theo Thánh Kinh vậy

Càng ngh ĩ cô càng chán rồi giận lây cả ông anh ruột của mình.Chẳng hiểu Khả Thuận ăn phải bùa của Sỹ Đông hay vùng đất này

có chứa nhiều ma thuật mà luôn anh cũng thay đổi một trăm tám –toàn thốt ra những lời xa xôi mơ mộng chẳng đâu vào đâu

N ỗi bực dọc chất chứa ngập lòng khiến cô sải những bước thậtdài vượt qua mấy gã đàn ông một khoảng khá xa chứ không thèm đichung cho bõ ghét

Th ế nhưng đòn dằn mặt của cô dường như chãng có tác dụng

gì với cả hai bởi họ không để ý đón cô chút nào mà còn chụm đầu rìrầm trao đổi với nhau điều gì đó thật tâm đắc, thỉnh thoảng lại phálên cười

"Th ật đáng ghét.!"Không biết trút giận vào đâu Huyền Thư bặmmôi, co cẳng sút mạnh vào chú chó bé bé xinh xinh vừa từ bên hông

Trang 16

nhà vẫy đuôi lon ton chạy ra đánh hơi và ngước mõm nhìn đámkhách lạ, sủa gâu gâu".

Chú chàng bị đau, cụp đuôi kêu ăng ẳng, lủi thủi tìm đường chạytrốn

Một bóng người chợt xông ra, bế chú lên tay, vừa vuốt ve bộ lôngtrắng pha nâu mượt mà của con vật, vừa án cần hỏi:

- Ai làm gì cưng vậy Nini?

Vừa trờ tới, thấy bộ dạng của họ, Khả Thuận buột miệng thốt lên:

- Ước gì mình được đổi chỗ với chú cún con này há? Ngẩng phắtmặt lên nhìn kẻ phát ngôn bằng đôi mắt đen tròn tóe lửa, cô gái nọgằn giọng hỏi:

- Anh m ới hành hạ Nini phải không?

Báo hại anh chàng rối rít xua tay thanh minh:

- Tôi không biết gì hết Cả đời tôi chưa bao giờ đụng tới con chó haycon mèo nào hết Sở thích của tôi hoàn toàn khác Sỹ Đông cũngnói theo:

- Tôi có th ể làm chứng cho việc này Anh ấy vừa cũng dừngchân với tôi mà

Nhìn sang anh, ánh mắt cô gái dịu xuống, khẽ gật đầu:

- Có anh xác nh ận thì được rồi Bồng chú chó trên tay, cô âuyếm nói như nói với người:

- Để chị đưa em vô xức thuốc nha, Nini!

L ẽ ra sự việc đã kết thúc êm đẹp tại đó, nhưng nãy giờ thấymình đứng chơ vơ mợt bên, không ai thêm để ý, Huyền Thư rấtnóng mũi lại thêm cô nàng lạ mặt nọ lại tỏ về nhún nhường với SỹĐông càng khiến cô nàng nổi máu Hoạn Thư, liền vọt ra chấn trướcmặt cô gái, khoanh tay trước ngực, cười khinh khĩnh:

- Chính tôi đá con chó quỷ này đó Cô sao không?

Long đôi mắt đen tròn tuyệt đẹp lên nhìn đăm đăm vào mặt kẻngạo mạn đang cố tình thách thức mình một lúc, rồi dường như cốhết sức để dằn lại không cho cơn nóng giận bộc phát, cô gái vượtqua mặt đối phướng, nói dằn từng tiếng:

- May mắn cho chị là đang đứng trên phần đất của Thạch Đình, chứ

ở ngoài địa phận này thì không ai khách sáo với ai đâu Nghe ra ýhăm dọa trong câu nói, Huyền Thư cười mũi, vênh mặt lên:

- Ra ngoài thì sao? Cô ăn thịt tôi à?

Buông ra sau tiếng cười lạt, cô gái nói vọng lại:

Trang 17

- Cần gì phải thế! Chỉ một cú nghiêng thuyền là đủ biết nhau rồi.

H ầu như cùng một lúc, cả ba người khách đồng kêu lên:

- Tử Yên!

Không có tiếng trả lời vì cô gái đã quẹo vào dãy nhà bên hông mấtdạng

Khả Thuận nhìn em, cười đau khổ:

- Mày thấy tác hại của việc mày làm chưa? Tự dưng thò tay vàohang rắn cho nó cắn chơi!

Huyền Thư cũng ớn lạnh sương sống nhưng cố làm tỉnh, trả lời:

- Có gì mà s ợ? "Ba người đánh một, không chột cũng què" Emkhông tin là cô ta sẽ giở trò được nếu mình đề phòng cấn thận.Đúng không anh Đông?

Khác với ý nghĩ của cô, Sỷ Đông không hề bênh vực người yêu màcòn nghiêm giọng bảo cả hai anh em:

- Tôi xin long tr ọng nhắc các vị một điều là nên dừng mấy tròđùa quá trớn của mình lại trước lúc bị ông nội tôi hoặc cô Út tiễnkhỏi sơn trang trước thời hạn

Khả Thuận gật đầu tán thành ngay lập tức:

- C ậu yên trí! ''Nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc'' Tôi cảmthấy mình có nhiều duyên nợ với nơi này nên không đành lòng bỏ đisớm đâu

Huy ền Thư rất muốn tỏ ra ngang tàng, lặp lại yêu cầu “về SàiGòn” của mình ngay lúc này, nhưng nhìn về mặt cứng rắn của ngườiyêu, cô chợt hiểu rằng anh sẽ không đời nào nhượng bộ, chiều theo

ý muốn đành hanh của cô như khi ở thành phố và chắc chắn là cô

sẽ mất anh nếu cứ bướng bỉnh làm theo ý riêng Vì thế cố nuốt cụcnghẹn ở ngang cổ xuống, cô khàn giọng hứa:

- S ẽ không có chuyện gì xảy ra khiến anh không vui nữa đâu SỹĐông gật đầu, nét mặt vui vẻ trở lại nhẹ giọng bảo:

- Nội đã phá lệ lùi bữa ăn sáng trễ nửa tiếng chờ chúng ta đó Mình

vô đi, đừng để ông đợi lâu

Biết lỗi do mình nên Khả Thuận xăng xái bước vào đầu tiên, lễ phépvòng tay thưa:

- Cháu chào ông, chào cô Út Một giọng nói sang sảng của ngườinhiều uy lực lúc còn trẻ và chưa bảo mòn bởi thời gian vang lên đáplời anh:

Trang 18

- Khỏi lễ mễ quá, mất thân mật Ta coi các cháu cũng như Sỹ Đôngthôi.

Huy ền Thư cũng ngoan ngoàn làm theo anh, khoanh tay chàorồi ngồi xuống chiếc ghế được người giúp việc kéo ra săn, đưa taymời ngồi

Quanh bàn ăn đã có khá đông người, dường như cả sơn trang cô lệcùng án với nhau thì phải

Vì có mặt trễ nên cả ba tự giác cầm chén đũa lên mời khắp bàn rồimau mắn nhập tiệc

Đ ói bụng pha với mùi vị lạ của những món ăn vùng cao khiếnmấy vị khách thành phố chiếu cố bữa ăn rất tận tình dưới ánh mắthài lòng của chủ nhân

Đến khi nhìn lại thì bàn ăn chỉ còn mấy người, cả ba không ai bảo ai,chống đũa nhìn nhau rồi phá lên cười giòn giã

Ch ừng đó, Khả Thuận mới có dịp quan sấst kỹ ông Khưu là mộthuyền thoại sống mà anh khâm phục và ươcs ao được gặp gỡ từlúc nghe kể về ông cho đến giờ

Ngoài th ực tế, ông Khưu Hà không khác lắm với những chi tiếtanh phác họa về ông mạnh mẽ, hào hoa và quắc thước – chỉ cóđiều là trông ông trẻ hơn khá nhiều so với tuổi "thất thập cơ lai hi"của mình mà thôi Rõ ràng, lời ông tuyên bố dư sức cưới vợ khác là

sự thật chứ không phải khoa trương

Nghĩ đến đây, Khả Thuận lại tò mò muốn biết mặt nhân vật số haicủa tòa sơn trang: cô Út Thạch Anh của Sỹ Đông?

Chắc chắn ''hổ phụ sanh hổ tử", người phụ nữ này, hẳn không tầmthường chút nào

Ông Kh ưu Hà mê đá thành tật đến mức đặt tên con cũng là mộtloại đá quý, không cần nói cũng biết ông yêu quý đứa con mọn này

Sỹ Đông lắc đầu quầy quậy, nhìn sững anh:

- Anh nghĩ méo mó gì vậy? Cô Út tôi còn trẻ chứ có phải mấy bà nạdòng này đâu

Trang 19

Kh ả Thuận chưng hửng:

- Vậy sao! Tôi cứ tưởng

Anh không nói h ết câu nhưng trong bụng lại cảm thấy vui vui vì

óc lãng mạn của mình sẽ tha hồ hoạt động vẽ chân dung của ngườiphụ nữ nọ

S ỹ Đông trả lời anh xong là nhìn ông nội, hỏi to:

- Cô Út đâu rồi nội, sao con không thấy?

Ông khoát tay, có vẻ như không muốn nhắc đến chuyện này:

- Nó không khỏe, nằm nghỉ trong buồng đó

Sỹ Đông hỏi thêm:

- Con vô thăm cô được không nội?

Ông Khưu Hà lắc đầu:

- Đừng, không nên! Để qua đêm trăng rằm này đã Tự nó sẽkhỏe lại thôi

Nói xong nhưng lời bí hiểm đó thì ông đứng lên, tỏ ý bữa ăn đã kếtthúc vả hỏi cả ba thanh niên:

- Các cháu có muốn qua xưởng coi thợ làm hàng không?

Ba ng ười đều vâng dạ thật giòn giã nhưng trong bụng đều thắcmắc như nhau về căn bệnh kỳ lạ của Thạch Anh và thái độ khó hiểucủa ông Hà Đặc biệt là Khả Thuận, anh khao khát được thấy mặtngười phụ nữ xa lạ ấy biết bao vì một cảm giấc kỳ lạ không sao giảithích được, nhưng có liên quan mật thiết đến cái bóng mờ ảo bansáng

Thả bộ dọc theo triền núi, Sỹ Đông chợt nghe tiếng một phụ nữ lớntuổi gọi tên anh đầy mừng rỡ:

- Sỹ Đông, phải con đó không? Bà Hậu đây

"Bà H ậu?', Sỹ Đông cố lục trong bộ nhớ những chi tiết liên quanđến cái tên ấy và nghĩ ra người vú nuôi của cô Út từ thuở nhỏ gầngũi cô chẳng khác mẹ con kể từ khi mẹ cô qua đời trong tai nạn - téxuống vực sâu mất xác Chuyến theo cha về đây chơi chục nămtrước, bà đã chăm lo cho anh rất chu đáo nên ấn tượng về bà tronganh còn rất đậm nét, nhắc đến là bao kỷ niệm ùa về

Sỹ Đông lơi bước chờ bà Hậu từ phía sau đi lền ngang hàng, tươicười hỏi:

- Bà đi đâu vậy? Khu vực này ra ngoài phạm vi sơn trang rồi.Con lên chơi từ hôm qua mà không gặp bà, cứ tưởng bà không còn

ở với Thạch Đình nữa chứ

Trang 20

Đưa cặp mắt còn rất tinh anh ở tuổi sáu mươi nhìn anh, bà Hậu từtốn đấp:

- Bà s ống ở đây hơn nửa đời người rồi, quen từng gốc cây ngọn

cỏ thì còn đi đâu với cái tuổi gần đất xa trời này nừa Mà có muốn đicũng không được với Thạch Anh Đời nào nó chịu rời xa bà

Sỹ Đông công nhận lời bà nói là đúng Anh nhắc lại câu hỏi:

- Hôm qua con không thấy bà, bà làm gì ở khu vực hoang vắng nàyvậy? Có vực sâu kế bên nguy hiểm 1ắm

Bà Hậu chép miệng:

- Th ạch Anh phát bệnh mấy ngày nay, nằm một chỗ, không ănuống gì Bà nóng ruột chạy quàng ra đầy kiếm mớ lá thuốc cho nóuống

Nh ớ đến việc người dân vùng cao vẫn tin tưởng thần quyền,nhất là những ba ké (bà già), thầy mo thường tự tay pha chế cácloại thuốc từ cáy lá cho người bệnh uống chứ không chịu điều trịtheo khoa học, Sỹ Đông vừa bực, vừa buồn cười

Anh ôn t ồn hỏi:

- Cô Út bệnh gì mà chữa bằng lá thuốc vậy bà?

Bà Hậu hạ thấp giọng thì thào với vẻ sùng kính:

- Bề Trên ban ơn đó, không nói lớn được đâu Thôi, đi về!

Ch ẳng khai thác được gì nơi bả mà càng lúc thấy càng bí hiểmhơn, Sỹ Đông cố nhịn hiếu kỳ im lặng theo bà về sơn trang rồi đithẳng lên nhà lớn gặp ông nội

Đang dùng kính lúp săm soi mấy viên đá đủ hình thù một cách saysưa, nghe tiếng chân, ông Khưu Hà dời mắt nhìn ra cửa Thấy cháunội, ông tươi cười, hỏi giọng trìu mến:

- Con lên ch ơi với nội hả Vô coi những mẫu đá quý nội sưu tậpđược nha Hiếm có lắm

Sỹ Đông vâng dạ cho ông vui nhưng vẫn canh cánh bên lồng nhiềucâu hỏi, chờ dịp thuận tiện để thốt ra

Cơ may đã tới khi ông Khưu Hà cất tiếng phàn nàn: Thạch Anhbệnh nằm mấy bữa, không ai coi sóc nhà cửa Nội phải bù đầu, mệtquá

Sỹ Đông thừa dịp hỏi liền:

- Cô Út bệnh gì mà nội không đưa ra tỉnh chữa, lại để ở nhà cho bàHậu sắc lá thuốc cho uống vậy?

Ông Khưu Hà cau mày:

Trang 21

- Con m ới lên thành phố lên, không hiểu hết các tập tục ăn sâuvào lòng người dân ở đây đâu Có những chuyện không thể giảithích theo khoa học được, mọi người vẫn hành xử theo thói quenthôi.

Sỹ Đông bức xúc kêu lên:

- Mình có ki ến thức thì phải vận dụng nó làm cho đời sống tốtđẹp hơn chứ sao lại để những hủ tục kéo mình trì trệ theo nó hảnội?

Ông Khưu Hà cao giọng:

- Con th ấy có gì không tốt ở Thạch Đình sơn trang này hả? Nếpsống ở đây thậm chí còn tốt đẹp hơn nơi mấy người tự hào là vănminh rất nhiều nữa kìa, người dân ở đầy chưa bị văn hóa đô thị làmcải biến bản chất thuần hậu của họ

Sỹ Đông không cãi lý được trước dẫn chứng thực tế của ông nộinhưng anh vẫn cố tìm cách trình bày suy nghĩ của mình:

- Con không ph ản đối nhận xét của nội về tính ăn nết ở của cưdân vùng này, mà chỉ xin góp ý về chuyện nâng cao nhận thức củamọi người, cụ thể là bệnh trạng của cô Út Nội thừa biết có bệnh thìphải đi khám, uống thuốc, không nên tự ý chữa, nhất là uống cácloại lá rừng không rõ nguồn gốc mà

Ông Khưu Hà cười gằn:

- “Trứng cứ đòi khôn hơn vịt” Mấy chục năm nay, nội với cô màytoàn nhờ vào mấy thứ lá lẩu đó mà khỏi bệnh đó con ạ Sỹ Đông cốthuyết phục:

- Cám xoàng thì không sao, chứ mấy thứ bệnh ngoài tầm tay thìkhông nên tự chữa Không lẽ nội không thương cô Út sao? Vừa nóidứt câu thì anh đã hối hận vì ông nội đã trừng mắt giận dữ, nói sangsảng:

- Tao mà không th ương nó hả? Nếu không vì nó thì ông nội màyđâu chịu chôn chân ở cái xó này mấy chục năm nay Mày cũng nhưcha mày chỉ biết nhìn bề ngoài mà nói giọng cao đạo chứ chẳng biết

gì bên trong hết

B ị mắng đến vuốt mặt không kịp nhưng Sỹ Đông không buồn.Trái lại, anh lại cảm nhận được phần người hơn nơi người ông xưagiờ vẫn được xem là tượng đài trong mất thiên hạ - chẳng giốngngười thật chút nào

Trang 22

Ôm và ông thay lời xin lỗi, chàng thanh niên nhẹ giọng:

- Con chưa hiểu hết mà đã tưởng mình giỏi Nội đừng giận con nhé Ông Khưu Hà ậm ự giấu sự cảm động:

Đ àn ông đừng nói nhiều, giống phụ nữ lắm Muốn biết ThạchAnh bệnh gì thì cứ vô thăm rồi thấy, cần thì hỏi bà Hậu Lúc nào bà

ta cũng ở bên nó như hình với bóng

Sỹ Đông chào ông rôi bước lên lầu

C ả tầng lầu hai dành riêng cho cô chủ nhỏ của sơn trang với đủphòng chơi đàn, đọc sách Thậm chí Sỹ Đông còn thoáng thấy mấychiếc máy tập thể dục mới cứng trong một căn phòng chỉ khép hờcửa Ở nơi hẻo lánh thế này mà ông lo lắng chu đáo như thế chứng

tỏ ông nội anh đã nói không ngoa về tình thương dành cho đứa conút

S ỹ Đông vừa vui vừa bùi ngùi, vì nhận ra mình chẳng hiểu baonhiêu về những người thân của mình, nếu chỉ nghe một phía từ chanhư từ xưa đến giờ Nếu không có chuyến đi này thì chắc anh vớiông nội và cô Út cũng chỉ là người lạ mà thôi

D ễ dàng nhận ra căn phòng ngủ của Thạch Anh bởi nhữngchiếc phong linh treo lúc lắc ngoài cửa đang đong đưa trong gió phát

ra những chuỗi âm thanh thật vui tai

Sỹ Đông gõ lên cửa mấy tiếng báo cho bên trong biết rồi đứng đợi

Bà Hậu mở cửa cho anh vào, đưa ngón tay lên miệng ra dấu giữ imlặng, rón rén đi trước hướng dẫn anh

Đ iệu bộ nghiêm trọng của bà khiến Sỹ Đông phái giữ ý theo,không dám lớn tiếng hay mạnh chán khi tiến đến gần giường củabệnh nhân đặc biệt này

Người phụ nữ đang thiêm thiếp trên giường so với ký ức ngày xưacủa chàng trai trẻ thật khác xa

Khi còn là c ậu bé mươi hai tuổi thì cô Út anh đang là cô thiếu nữtrạc hai mươi mơn mởn tuổi xuân, hay cười, hay nói, hay vui đùa vớiđứa cháu nhỏ thường quấn quít bên cạnh Trong mắt anh lúc đó, cô

Út người,lớn lắm - chẳng thua gì cha mẹ - nhưng hiện giờ trước mặtanh thì cô Út chỉ là một cô gái đẹp, hơn anh vài tuổi, đang yếu ớtnhư cành hoa trước gió, rất cần sự che chở

Xúc động bởi tình thân họ hàng lâu ngày gặp lại, Sỹ Đông ngồixuống chiếc ghế đầu cạnh giường, gọi thật khẽ tránh làm ngườibệnh giật mình:

Trang 23

- Út ơi, cháu lên thăm Út nè

Bà Hậu xuýt xoa:

- Nó đâu ngủ nghê gì được, cứ thức hoài Mới chợp mắt đó

Hi ểu đây là lời nhắc khéo, không muốn anh đánh thức ThạchAnh dậy, Sỹ Đông không lên tiếng nữa, chỉ ngồi thêm một lát rồi khẽkhàng đứng lên, đi luôn ra khỏi phòng

Bà Hậu theo sau anh, với tay khép cửa để tiếng ồn khỏi lọt vào trongrồi phân bua:

Mấy năm nay Thạch Anh bệnh hoài vậy đó Tháng nào cũng phátcơn, thiệt khổ hết sức

Sỹ Đông nóng ruột, hỏi dồn:

- Cô Út bệnh gì mà dai dẳng vậy? Ông nội nhất định không đưa đibệnh viện là sao?

Bà Hậu nhìn anh bằng ánh mắt kỳ lạ, hạ thấp giọng thì thầm đếnmức không thể nào nhỏ hơn được nữa:

- Nó đã được thần linh chọn lựa rồi!

Sỹ Đông nghe hết câu mà lỗ tai ong ong chẳng hiểu gì hết, anh hỏilạc giọng:

- Thần linh nào? Thời buổi này mà các người còn tin mấy trò mê tínnày sao?

Bà H ậu lạnh lùng:

- Tin hay không tùy cậu, nhưng đó là sự thật

Hai tay giơ lên trời bày tỏ sự thất vọng, Sỹ Đông rên rỉ:

- Phi lý quá chừng! Bà Hậu ơi, bà cứ bám theo điều này là góp phầnlàm khổ cô Út chứ chẳng phải giúp cô ấy đâu

Đ ang hiền lành là thế mà nghe chàng thanh niên cứ một mựcbài xích niềm tin của mình, bà Hậu chợt trở nên dữ dằn, trừng mắtquát lại:

- Cậu không biết gì thì đừng nói lung tung, để thần giận thì vật connhỏ nặng nề lắm đó

Sỹ Đông chưa kịp nói gì thêm thì đã bị bà xua lấy xua để như đuổità:

- Thôi đi đi! Để yên cho Thạch Anh nghỉ ngơi

Không biết làm sao hơn, anh đành thất thểu trở về căn nhà dànhcho mình như kẻ bại trận

Ngồi đăm chiêu ngoài sân gần hết buổi tối Sỹ Đông buồn nản tự hỏi

Trang 24

phải chẳng mình đã qua chủ quan khi nhận định về sự việc và conngười ở đây?

S ống mới mấy ngày mà anh có cảm giác như đã bị thay đổi toàn

bộ con người như qua một cuộc hóa gân đổi cốt trong chuyện thầntiên vậy Mọi việc diễn ra xung quanh giống hệt một cuốn phim cứchiếu trên màn hình, còn anh là gã khán giả ngờ nghệch chỉ hiếtnghếch mắt lên dòm chứ chẳng can thiệp gì vào được hết

Thực trạng căn bệnh của cô Út là gì? Cô bệnh thật hay giả? Mọingười dựng nên bức màn bí mật quanh cô với mục đích gì?

Qua nhi ều câu hỏi khiến anh đau đầu, quên luôn mấy người bạnđồng hành không có anh hưởng đến sẽ bơ vơ, lạc lõng giữa vùngđất xa lạ này Mà chính anh cũng có hơn gì họ, cứ ngở mình đãthông suốt mọi thứ, gặp chuyện mới biết mình vẫn còn là tay mơ.Khả Thuận trong nhà đi ra, ngồi xuống cạnh anh, thân mật hỏi:

- Có chuy ện gì khó xử mà ngẩn ngơ như người mất hồn vậy?Tôi chia sẻ với cậu được không?

S ỹ Đông nói sang chuyện khác:

- Mấy bữa nay anh làm gì mà em ít gặp vậy?

Khả Thuận cười với vẻ bí mật:

- Tôi định dành cho cậu sự bất ngờ kia mà

Sỹ Đông cười:

- Đã vậy thì em không hỏi nữa

Khả Thuận dang hai tay, lắc đầu tỏ ý chê trách:

- Người gì mà thật thà quá đỗi! Hèn gì nhỏ em ba chằn của tôi cứchắt lưỡi than thở hoài

Sỹ Đông hỏi vặn:

- Nếu em hỏi tới thì anh có chịu trả lời không, hay vẫn giữ làm hàngđộc cho mình?

Khả Thuận cười trừ:

Trang 25

- ''Tẩm ngẩm đấm chết voi" Tôi chịu thua cậu rồi Nói cho cậu hay,mấy bữa nay tôi tới xưởng học làm hòn non bộ đó Sỹ Đông cười to:

- Xin n ồng nhiệt chúc mừng anh đã tìm ra được lợi ích cho mìnhtrong chuyến đi này

''Một công đôi việc'' Tính ra anh có lời rồi

Khả Thuận gật gù:

- Tôi thì ổn rồi, nhưng người yêu của cậu coi bộ không được thoảimái lắm đâu

Nó hết đi ra lại đi vào, mặt nhăn mày nhó, trông thảm hại lắm

Ngh ĩ đến những sự việc trong mấy ngay qua, Sỹ Đông phảicông nhận rằng mình thiếu trách nhiệm với Huyền Thư, không quantâm cô chút nào vì mãi bận bịu với các vấn đề liên quan đến ngườithân của mình:

- Ki ểu "đem con bỏ chợ" này thật đáng lên án?

Anh hỏi Khả Thuận bằng giọng ân hận:

Huyền Thư có cùng đến xưởng với anh không? Cô ấy đã ngủ rồihả?

Khả Thuận lắc đầu:

- Cái mi ệng nó hay cằn nhằn vậy thôi chứ chẳng phải là đứakhông biết tự lo cho bản thân Thấy cậu bận bịu, nó tự tìm chuyệnlàm cho qua thì giờ trống trải rồi

Nghe trong câu nói của anh có chứa chút trách móc khéo léo, SỹĐông ân hận hứa:

- Ngay mai em s ẽ đưa Huyền Thư ra suối chơi

Khả Thuận phẩy tay:

- Tôi có độ rồi, không làm kỳ đà cản mũi hai người đâu Cứ tự dothoải mái đi nhé

Sỹ Đông phân trần cho anh hiểu mình hơn:

Lên đây gặp nhiều chuyện bất ngờ ngoài ý muốn làm em quaycuồng chẳng biết đường ra Mệt quá đi!

Khả Thuận nói với chàng trai bằng giọng thân tình:

- Nh ờ la cà với anh em thợ thuyền trong xưởng nên tôi đã biếtkhá nhiều chuyện hay ở Thạch Đình sơn trang này, chắc không thua

gì cậu đâu

Sỹ Đông nhìn anh khẩn khoản:

- Anh thu lượm được gì thì kể cho em nghe với Em bị bưng bítthông tin vì cái tội là người nhà rồi

Trang 26

Kh ả Thuận hóm hỉnh:

- Xem ra tật nhiều chuyện cũng có cái lợi chứ

Anh rót một ly trà đậm đưa lên miệng nhấm nháp rồi gật gù:

Để xem tôi nên bắt đầu từ đâu vì cái sườn của câu chuyện về giatộc này thì chính cậu đã kể đầu tiên mà

Sỹ Đông sốt ruột xen vào:

- Anh nghe được gì thì cứ thuật lại hết cho em nghe, bởi emcũng chưa chắc những điều mình nghe được từ gia đình đã chínhxác

Khả Thuận hắng giọng rồi bắt đầu:

- Ph ần mở đầu từ lúc ông nội cậu về đây sống rồi mở mangThạch Đình theo ý mình thì khớp với điều cậu kể, nhưng từ đó vềsau thì có dị bản rồi Mà tôi phải nói trước là có rất nhiều chuyện hấpdẫn, ly kỳ, thậm chí trái tai nữa Cậu phải hứa là kiên nhẫn ngồinghe, không được nổi nóng bênh vực thanh danh của gia tộc mìnhnhé

Sỹ Đông nôn nóng hối thúc:

- Em luôn khách quan trong m ọi trường hợp Anh không cần ràotrước đón sau kỹ lưỡng vậy đâu

Khả Thuận bắt đầu kể, ban đầu còn chậm rãi nhưng càng về sau âmthanh càng sôi nổi theo mạch chuyện:

Nghe nói bà v ợ sau của ông nội cậu vốn là một đào hát thanhsắc vẹn toàn, đã từng quan biết với ông từ dưới xuôi và có mối tìnhhương lửa từ trước Khi bà lớn mất, ông cậu mới đón bà về chắpnối, chính thức sống chung Tình đã trọn nhưng từ đó trở đi thì bàkhông được vui, lúc nào cũng dàu dàu đã dượi vì vốn quen vớinhững cuộc vui thâu đêm suốt sáng "ngàn vàng mua lấy trận cườinhư không mà bây giờ phải bó chân bó cẳng chôn vùi nửa đời cònlại ở cái xó xỉnh này

Còn ông n ội cậu thì suốt ngày ôm lấy đá, say mê hơn cả vợ con

Có lẽ đã quen với sự nhẫn nhục của người vợ lớn nên ông cũngngỡ cười nhau rồi thì người vợ sau này cũng sẽ yên phận như thếchứ không nghĩ rằng họ là hai con người thuộc hai thế giới khácnhau, cần sự đối xử khác

Sỹ Đông giơ tay ra hiệu ngưng câu chuyện, căn vặn:

- Anh lôi ở đâu ra được quá nhiều chuyện đặc biệt về gia đình tôivậy? Những điều bí mật này tôi tin chắc rằng kể cả cha tôi cũng

Trang 27

chưa hề được nghe qua.

Kh ả Thuận cười úp mở:

- "Bụt chùa nhà không thiêng'' mà

Không hài lòng với cách giải thích ấy, Sỹ Đông tuyên bố chắc nịch:

N ếu không biết xuất xứ của những điều tôi đã nghe từ nãy đếngiờ thì câu chuyện này chỉ nên xem là những lời đồn thổi vô căn cứ,chẳng có giá trị gì hết

Kh ả Thuận tự ái cự lại:

- Vậy thì cậu cứ tự đi mà tìm hiểu lấy, hỏi tôi làm gì? Sỹ Đông cườinửa miệng:

Anh ngh ĩ sao về việc có mấy gã dở hơi từ thành phố lên chơi cứsuốt ngày lang thang dò hỏi những chuyện xưa tích cũ từ năm nảonãm nào? Rồi họ sẽ tin vào đó để tha hồ đơm đặt xúc phạm danh

dự của ông nội và cô Út Lúc đó, anh nghĩ tôi sẽ chịu hình phạt nàocủa gia tộc khi tự dưng đi đào xới những chuyện đã được vùi chôn

từ lâu rồi chứ?

Ngẫm nghĩ một lúc lâu, thấy lời Sỹ Đông không phải là không có lý,Khả Thuận đành nhượng bộ, tiết lộ:

- Tôi đã làm quen với ông Lộ - đốc công của xưởng ngày trước

- giờ già yếu rồi chỉ ngồi phụ giám sát nhân công phụ con trai ông,hiện làm thay chức của cha mình

M ấy bữa trước, ông ấy mời tôi về nhà nhậu, gặp luôn bà vợ hồi đó nấu bếp cho nhà cậu - nên họ rành sáu câu những chuyệnthâm cung bí sử trong gia đình cậu

-Không còn bắt bẻ vào đâu được nữa, Sỹ Đông thở ra một hơi dài,lên tiếng yêu cầu:

- Thôi được, có đầy đủ yếu tố để tin rồi

Anh kể tiếp đi, nhớ đừng bỏ sót điều gì nhé

''Thích nghe mu ốn chết mà còn làm bộ phản kháng'' Khả Thuậncười thầm nhưng cũng rất thông cảm với tâm trạng mâu thuẩn củachàng trai trẻ, tiếp tục cầu chuyện một cách sôi nổi

- Bà m ẹ cô Thạch Anh ủ ê một thời gian dài rồi dần dần vui trởlại khi Thạch Đình sơn trang có thêm người học nghề, phụ việc.Trong số đó có mấy chàng trai trẻ biết đàn, biết hát họ giải khuâysau những giờ làm việc mệt nhọc, thích hợp với ý yêu văn nghệ của

bà Chiều ý vợ, ông Hà cho phép mọi người vào các buổi tối được tụ

Trang 28

tập tại nhà ông đàn hát đến khuya Tình cảnh ở Thạch Đình lúc đónhộn nhịp lắm.

Sỹ Đông hồi hộp ngắt lời:

- Chắc các buổi sinh hoạt văn nghệ ấy chỉ chấm dứt sau khi bà nộinhỏ mất, phải không?

Không ra gật mà cũng không ra lắc đầu, Khả Thuận chầm chậm trảlời:

- “Ngày vui đếm chẳng đầy gang'' Chẳng mấy chốc ông Hà cảmthấy bực bội vì những điều ong tiếng ve sau lưng mình về sự thânthiết quá mức bình thường giữa cô vợ tré và anh học trò có ngónđàn tài hoa vẫn thường xuyên đàn hát xướng họa với bà Liễu Oanh.Ông d ẹp ngay mấy vụ đàn hát ấy, cấm cửa gã thanh niên nọ đểlập lại trật tự trong gia đình Từ đó, Thạch Đình lại trở nên vắng lặng

và mênh mông buồn như nỗi lòng của nữ chủ nhân

Sỹ Đông phì cười:

Thôi, đừng văn chương hoa mỹ quá như vậy Vụ lùm xùm này cóảnh hưởng đến quan hệ tình cảm của ông bà nội tôi không? KhảThuận lắc đầu:

Chuy ện đó thì tôi không nghe nói mà cũng không ai biết được vìông bà Khưu Hà rất kín tiếng, không để người biết việc riêng củamình

Trang 29

Thạch Anh cho bà Hậu nuôi dưỡng với lý do bà mẹ bị bệnh, không

lo chu đáo cho con được

S ỹ Đông căng thẳng nêu câu hỏi:

- Sự việc xảy ra bao lâu thì bà nội nhỏ chết?

Khả Thuận ngẫm nghĩ:

Tôi không hỏi rõ nhưng nghe người ta nói là hai ba năm sau gì đó,lúc cô Út cậu khoảng mười tuổi

S ỹ Đông hỏi với sự khích động mỗi lúc một tăng dần:

- Nguyên nhân cái chết của bà ra sao, anh có biết không? KhảThuận ngạc nhiên nhìn anh:

- Là người trong nhà mà cậu mù mờ vậy sao?

Sỹ Đông thú nhận trong sự chán chường:

Cái biên niên s ử về những sự kiện này rõ ràng chẵng được giađình thú vị chút nào nên mọi người cố gắng giấm thiểu lưu lại chocon cháu đời sau càng ít càng tốt

Khả Thuận lẩm nhẩm gật đầu thông cảm, hạ thấp giọng:

- Cho đến giờ cũng không ai rõ bà Liễu Oanh đã chết như thế nào vìkhông tìm thấy xác

Sỹ Đông gật đầu:

- Chuyện này thì tôi biết Anh không có khám phá gì mới hơn sao?

B ị chạm tự ái, Khả Thuận càu nhàu:

- Nếu cậu giỏi thì tự đi tìm lấy chứ hỏi tôi làm gì?

Biết mình có lỗi, Sỹ Đông cười xòa, xuống nước nhỏ:

- Em không có tài thu phục lòng người như anh được

Không phải kẻ giận dai nên Khả Thuận đã tiếp tục câu chuyện mộtcách bình thường:

- Bà ấy mất tích trong một đêm mưa bão khá lớn, không phát hiệnđược gì ngoài manh áo vương lại trên bờ vực cuối sơn trang

S ỹ Đông sửng sốt kêu lên:

- Là một vụ tự tử à?

Khả Thuận nhún vai:

- Không ai dám kh ẳng định như vậy, mà cũng chẳng ai dám bác

bỏ nghi vấn đó, bởi vực sâu hun hút, quanh năm mù mịt khói sương,không thể nào biết phía dưới chứa điều gì nên phải chấp nhận sựviệc như nó đã biểu hiện, nhất là khi ông nội cậu yêu cầu chấm dứtcuộc điều tra với lý do không muốn làm tổn thương tinh thần con gáithêm nữa

Trang 30

Sự im lặng bao trùm lên hai chàng một lúc lâu rồi Sỹ Đông lên tiếng:

- Không có giả thuyết nào nữa ư?

Khả Thuận nhìn chàng trai bằng ánh mắt dè dặt rồi cũng thận trọngđáp:

- C ũng rải rác vài ba tin đồn rằng bà ấy đã bỏ chồng con trốn vềmiền xuôi sống cuộc đời tự do, hoặc đi theo một gã đàn ông nào đó,nhưng lập luận này không đứng vững vì người lạ muốn lọt vàoThạch Đình sơn trang còn khó hơn lên trời nữa Ông nội cậu sẵnsàng bắn bỏ bất kỳ ai xâm nhập mà không được sự đồng ý của ông

Sỹ Đông nén sĩ diện, hỏi thẳng:

- Vậy người đàn ông khi trước đã gây sự bực dọc cho ông nội đang

ở đâu vào thời điểm đó?

Hiểu ý anh, Khả Thuận cười nhẹ:

- C ậu cho rằng ông ta có liên quan đến vụ mất tích của bà LiễuOanh sao? Ông ta có bằng chứng ngoại phạm chắc như bắp rangbởi vì hôm đó vợ ông ta đang sanh đứa con đầu lòng

S ỹ Đông kinh ngạc thốt lên:

- Ủa! Thì ra ông ta đã có vợ rồi sao?

Nhận ra nét thất vọng trên mặt chàng trai trẻ, Khả Thuận phì cườitrêu ghẹo:

- Nhà đạo diễn không vui vì vở kịch diễn ra không như ý mình phảikhông? Xin thưa là các diễn viên đã yên phận từ lâu rồi

V ươn vai cho đỡ mỏi, nhìn lên trời thấy các vì sao chi còn rảirác, Sỹ Đông mới giật mình nhận ra đã quá nửa đêm từ lầu Anh vộibảo Khả Thuận:

- Mình vô ng ủ đi! Khuya quá rồi!

Chẳng kiến trúc sư đã ổn mất lại nhưng vẫn cố nói thêm:

- Còn nhiều chuyện lạ lắm Rảnh rỗi thì tôi với cậu đi sưu tầm tiếp:

Sỹ Đông the lưỡi:

- Để em gái anh tha hồ mè nheo cả hai đứa mình bỏ bê cô ấysao?

Chia tay Khả Thuận, anh nằm ngủ với một giấc mơ đầy rẫy nhữnghình người xa lạ cứ liên tục đuổi bắt anh

Huy ền Thư không khờ dại để thời gian trôi qua vô ích Nhữnglúc cánh đàn ông bận bịu chuyện riêng của họ thì cô cũng có cáchgiải trí của mình

Trang 31

Khi Kh ả Thuận miệt mài dưới xưởng và Sỹ Đông vui đầu tìmhiểu các rác rối của gia tộc thì cô nàng thả dài vào khu làm việc củacánh phụ nữ trong sơn trang tìm người làm quen, nắm bắt thông tin

về gia cảnh của người yêu

PHẦN 3

Huyền Thư không vội biết chuyện ngay mà đứng ngoài quan

sát tình hình g ần hết buổi sáng, đủ để biết là phần trong nhà do

bà Hậu quản lý chỉ lo phục vụ cho gia đình ông Khưu Hà còn việcnấu nướng cho nhân công, người giúp việc thì thuộc trách nhiệmcủa bà Niên - một phụ nữ phốp pháp, sức vóc như đàn ông và côcon gái (cũng to khỏe không kém) phụ giúp

Qua nh ững lời trao đổi, Huyền Thư được biết cô gái là Măng cái tên mộc mạc như người - nhưng trông dáng vẻ thì dễ dàng nhậnbiết là cô sơn nữ nọ đang cố hết sức gột bỏ những nét ''hương đồnggió nội" trên người để trỡ nên kẻ sành điệu hơn, dù những nỗ lực ấychỉ là sự sao chép vụng về lối làm đẹp khi lên sân khấu của các ngôisao tỉnh lẻ

-Nhân lúc M ăng xoay xoáy đôi cánh tay trần khỏe mạnh củamình xới đều nồi cơm to như mấy chiếc nồi ghi danh kỷ lụcGuinness ngoài cửa bếp, Huyền Thư tiến đến bên cạnh, tươi cườicất giọng làm quen:

- Làm vi ệc gần bếp lửa với giữa trời nắng như vậy dễ bị đen dalắm đó Sao Măng không mặc áo dài tay hay đeo khấu trang cho đỡđen?

Nhìn cô gái thành th ị bằng ánh mắt ác cảm, Măng đáp cộc lốc:

- Vướng víu lắm, không làm việc được

Như không biết thái độ khó chịu của người đối diện, Huyền Thư nóitiếp với giọng thân mật:

Vậy Măng bôi kem chống nắng thì tha hồ dang nắng mà vẫn trắngtươi như bông bưởi cho coi

Bị đánh trúng nhược điểm nên Măng đã thay đổi hẳn thái độ vớikhách, không còn quạu quọ nữa, háo hức hỏi:

- Kem ch ống nắng là sao? Nó hay dữ vậy hả? Ở đâu bán chứ?Thấy cá đã cắn câu, Huyền Thư đắc chí, ngọt nhạt:

Trang 32

- Tôi có đem theo sẵn nè, để lát nữa sớt cho Măng xài thử nha.

Sự mừng rỡ hiện rõ trên nét mặt nhưng Măng vẫn thốt cầu từ chốilấy lệ:

- Thôi kỳ lắm Tự dưng không quen biết gì mà tôi xài đồ của chị saođược

Huyền Thư xua tay tỏ ra phóng khoáng:

- “Trước lạ sau quen” chứ Tôi còn ở chơi, lâu thì mình trở thành bạn

bè mấy hồi

Nghe bùi tai, Măng gật đầu đồng ý nhưng cố giao hẹn thêm một cầu:

- Là ch ị tình nguyện chứ tôi không xin xỏ nhé

Huyền Thư cười:

- Yên tâm đi Mình có dư thì san sẻ cho người khác, có gì Măng phảingại

Bao thành kiến đối với dân thành phố đến lúc này đã tan biến hết,Măng nói giọng thành thật:

- Th ấy chị cũng biết điều chứ đâu có gì phách lối, vậy mà như

Tử Yên rêu rao đủ điều, nói phải coi chừng mấy người ở xa tới, họ

kỳ cục lắm, không chơi được đâu

Huyền Thư ghim luôn vào lòng những lời ấy rồi vờ như vô tình, dọhỏi:

- T ử Yên làm gì trong nhà này vậy Măng?

Măng bĩu môi:

- Làm công chứ gì mà cũng bày đặt chảnh!

L ại thêm một cơ hội bằng vàng nữa cho Huyền Thư có dịp khaithác và khoét sâu mối bất bình giữa các thành viên trong sơn trang,nhất là để làm điêu đứng kẻ làm cho cô mất mặt ngay khi vừa đặtchân đến đây

''Huyền Thư này đâu phải là kẻ dễ giỡn mặt chứ ''

Với giọng ngọt như mía lùi thường sử dụng mỗi khi muốn chinhphục cảm tình của ai đó, Huyền Thư khéo léo tấn công tiếp:

- Tôi thấy Măng có uy lắm mà Chắc nhiệm vụ của Măng hơn đứt cô

Trang 33

Măng hằn học thốt:

- Nó nh ờ cái miệng khéo nịnh được cô Út thương nên khỏe tấmthân, ''mưa không tới mặt, nắng không tới đầu", chỉ làm mấy chuyệnlặt vặt trong nhà thôi

Huyền Thư gật gù tỏ ý hiểu, khéo léo bơm thêm lòng ganh tức của

cô gái quê mùa:

- G ặp dịp, Măng phải cố chứng tỏ cho mọi người thấy là mìnhhơn hẳn nó mới được đừng nhường nhịn hoài, họ lần lượt Tôi thấy

Tử Yên ra vẻ như cô chủ vậy đó, suýt chút nữa lầm chết luôn

M ăng dài giọng:

- Có mà “chủ không”!

Huy ền Thư phì cười trước cầu ví von được nói lái ấy và cũngngưng trò ''thọc gậy bánh xe" của mình vì cô ắt thừa khôn ngoan đểhiểu rằng chẳng nên thò tay lộ liễu quá làm gì, không khéo lại tạo sựnghi ngờ cho đối tượng rồi “gậy ông đập lưng ông” cho coi

Đ ã đến giờ cơm trưa, Măng cầm chiếc giá bới cơm to như chiếcxẻng khéo léo chia từng mâm mười phần, rồi cũng bấy nhiêu đấythức ăn để lên mấy dãy bàn kê dưới tán cổ thụ rợp mát

Huy ền Thư cũng xăng xái bắt tay vào phụ Măng và nhận cáinhìn thiện cảm của không ít người hiện diện ở đây lúc này Do đó,

cô cảm thấy sự mệt nhọc mình bỏ ra không uổng phí chút nào

Các su ất cơm đã được đám trai tráng thanh toán nhanh chóng

Họ lục tục kéo đi tìm chỗ nghĩ trưa lấy sức trước khi tiếp tục giờ làmbuổi chiều

M ột chàng trai vắt áo trên vai đi ngang qua chỗ Huyền Thư đangngồi chơi với Măng chờ mọi ngưới ăn xong để dọn dẹp Cô nàngMăng chợt kêu giật lại:

- Ăn no chưa Kiên?

Anh chàng gật đầu, chân vẫn bước đều

M ăng vội đứng bật dậy, tuy khá phục phịch nhưng cô nàng xoaytrở khá nhanh nhẹn chạy ra đứng chắc trước mặt Kiên, hạ giọng nóinhỏ nhưng Huyền Thư vẫn nghe được:

- Tôi chừa đồ ăn cho Kiên trong bếp đó Lát về ghé lấy ăn nha

Ch ẳng hiểu đó bản thán không hưởng ưng với sự chăm sóc đặcbiệt ấy của kẻ giữ ông Táo hay vì ngại sự có mặt của người, khách

lạ mà gã thanh niên đáp cộc lốc:''Không ăn đâu" rồi đi thẳng

Trang 34

Này gi ờ giả vờ nhìn trời nhìn đất bâng quơ để cô nàng khỏingượng, đến lúc thấy anh chàng đã đi được một quãng xa, HuyềnThư mới lên tiếng hỏi:

- Dọn bàn được chưa Măng?

Giơ bàn tay múp míp lên gạt mấy giọt nước mắt đang chảy dài trên

má vì ấm ức, Măng nói giọng nặng trịch:

- An xong h ết rồi thì dọn Để làm gì cho kiến bu Vừa phụ gomchén dơ; Huyền Thư vừa rủ rỉ hỏi:

- Anh chàng hồi nãy là người thân của Măng hả?

Cô nàng cúi gầm mặt xuống chồng chén đĩa cao nghệu, lúng búngtrong miệng:

- Không phải! Làm trong xưởng nè

Tuy câu đáp thuộc dạng "có như không" nhưng Huyền Thư thừatinh ý để hiểu phần ngầm của nó Cô nàng gật gù tỏ vẻ thông cảm:

- V ậy là bạn thân chớ gì? Thấy cũng được đó

Măng xịu mặt:

- H ừ! Đồ làm cao thấy ghét! Chừa thức ăn cho mà còn õng ẹo.Gặp nhỏ Tử Yên thì nó chưa nhìn tới mặt đã lẽo đẽo theo như cáiđuôi rồi

V ậy là Huyền Thư đã biết thêm một lý do về mối bất hòa giữahai cô gái cùng làm công trong nhà này Việc này có lợi gì cho côkhông thì chưa biết nhưng Huyền Thư rất thích "sưu tầm" nhưng sựxích mích của người khác, giống như của để dành, hễ có dịp thì lấy

ra xài vậy

Tử Yên thoăn thoắt xắt nhuyễn mớ rễ cây, lá rừng đủ thứ đã được

bà Hậu hái một giỗ to cho vào rổ

Buổi sáng dịu mát, cô ngồi chỗ bộ bàn ghế đá bên hông nhà lớn làmviệc Nắng rọi qua kẽ lá làm má cô gái miền núi ửng hồng Sỹ Đôngcầm cuốn sách lững thững từ trong nhà đi ra, thấy Tử Yên thì bướcđến gần xem cô làm

Có ng ười lạ, Tử Yên lập tửc dừng tay, vẻ mặt cực kỳ khó chịunhư muốn ngầm bảo: “Tôi không hoan nghênh sự có mặt của anhchút nào”

Hiểu thái độ bực bội của cô nhưng Sỹ Đông vẫn thản nhiên nhưkhông, thoải mái gợi chuyện:

- Ở đây cả tuần lễ, tôi mới có dịp làm quen với Tử Yên Từ hômđược Tử Yên đón cả bọn vào sơn trang bằng thuyền, tôi rất muốn

Trang 35

cảm ơn Yên mà không gặp được.

B ức hàng rào phòng thủ của cô gái đã bị đòn tấn công khéo léocủa chàng trai thành phố soi thủng Tử Yên thốt lên bằng giọng ngạcnhiên chơn chất:

- Chứ không phải các người đang thầm chửi mắng tôi là làm khó,không biết điều à?

Sỹ Đông cười to:

- Ai lại bất lịch sự với người đã bỏ công giúp đỡ mình như vậy, nhất

là người đó lại là một cô gái dễ thương như Tử Yên Mặt đang hồnglại càng hồng hơn vì vui thích Tử Yên hồn nhiên kêu lên:

- Anh nói th ật không? Mấy bà ké ở đây lúc nào cũng răn đe bọntôi là không được nghe lời con trai thành phố Họ nói mấy người đódẻo miệng lắm, không thật tình đâu

S ỹ Đông thật sự lúng túng trước câu hỏi ngây thơ và ánh mắttrong veo của cô gái trẻ vì khi thốt lên những lời tăn tụng để lấy cảmtình của người đối diện thì anh có nói quá lời thật Nhưng nghĩ đinghĩ lại thì mấy cầu nói đó cũng đâu chênh lệnh sự thật bao nhiêu.Anh đã nói bằng sự chân tình kia mà

Nhìn Tử Yên bằng vẻ thành thật nhất trên đời, Sỹ Đông khôn khéotrả lời:

- Ở đâu cũng có người tốt, kẻ xấu như trong rừng có thú ác, thú hiềnvậy đó

Tử Yên cười hồn nhiên:

- Đúng rồi! Anh làm nghề gì mà nói chuyện hay quá vây? Còn cô đichung với anh kỳ cục lắm, mắt cô ta dữ như cọp vậy

S ỹ Đông ngượng ngùng trước lời nhận xét ngây thơ nhưngchính xác ấy Dù rất muốn bênh vực cho người yêu thì anh cũngkhông tìm được cách lý giải nào cho các cử chỉ và lời nói xấu nết đãdiễn la trước mặt Tử Yên từ hôm đặt chân vào vùng đất này đếngiờ:

Chính anh c ũng không hiểu sao từ lúc đến sơn trang đến giờ,anh bỗng thấy Huyền Thư trở nên thật xa lạ, chẳng còn quyến rũđáng yêu như khi ở thành phố

Có ph ải do ở môi trường khác thì con người ta lại bộc lộ khíacạnh khác của bản thân hay không? Như chính miệng Huyền Thư

đã phàn nàn thật nhiều về sự thay đổi của anh và Khả Thuận đấythôi

Trang 36

Nh ưng mấy chuyện này đâu cần nói ra cho ai biết, nhất là với côgái trong sáng, thuần khiết như nước suối nguồn đang háo hức chờcâu trả lời của anh hiện tại Sỹ Đông đảnh nói những gì mà anh thấy

là vô thưởng vô phạt, không ảnh hưởng đến ai:

- Tôi làm ở công ty xuất nhập khẩu, buôn bán với nước ngoài, TửYên ạ

Cô gái m ở tơ mắt hỏi với vẻ thán phục:

- Vậy anh giỏi tiếng nước ngoài lắm phải không?

Sỹ Đông cười nhẹ:

- Tạm đủ xài thôi

Tử Yên reo lên đầy phấn khởi:

- Anh có r ảnh thì dạy em học thêm được không? Cô Út có chỉ

em một ít, nhưng em muốn biết nhiều hơn nữa Ở đây xa thành phốquá, em thấy mình như người rừng vậy

Qua cách nói chuy ện, Sỹ Đông thấy rõ sự ham học cũng là niềmkhát khao muốn vươn lên thay đổi số phận chứ không cam tâm chỉ1à một bông hoa của rừng núi, chờ người hái của cô gái trẻ

Thiện cảm càng lúc càng tăng, anh vui về nhận lời:

- Tôi biết gì thì truyền đạt lại cho Tử Yên như vậy chứ không bài bảnnhư những ngưởi làm thầy đâu nhé

Tử Yên hấp tấp gật đầu như sợ anh đổi ý:

- Ở đây làm gì có thầy mà so sánh Nếu không có anh thì em đầubiết ai để theo học Cô Út đã nổi: ''có bao nhiêu chữ cô dạy hết cho

cả rồi" Mà cô là người học cao nhứt vùng này rồi đó

S ỹ Đông thật sự xúc động trước sự thiếu thốn về nhu cầu đạy

và học ở những nơi heo hút thế này Càng thấm thía việc khan hiếmchữ nghĩa bao nhiêu anh càng quý trọng tinh thần cầu tiến của TửYên bấy nhiêu Cô khác xa nhưng người sống quanh mình biết bao!

Đ ang vui, Tử Yên bỗng thu nụ cười lại, ngập ngừng hỏi:

- Anh có thu tiền họ không

Ph ải suy nghĩ một lúc, Sỹ Đông mới hiểu la nỗi băn khoãn rấtthực tế của cô gái Anh rất muốn cười phá lên nhưng sợ làm cô mấtlòng, mà cách thể hiện buồn vui của người sơn cước thì rõ làng vàquyết liệt lắm

Đ ã từng nếm trải qua cuộc vượt thác hôm nọ nên Sỹ Đôngchẳng dại gì ''thỏ tay vào miệng cọp" nữa nhưng từ sự kiện ấy màanh lại nảy ra một ý tưởng thú vị, mỉm cười bảo cô:

Trang 37

- Đôi bên cùng trao đổi thì công bằng và có lợi hơn, khỏi sợ bịgiấu nghề: Tôi dạy Tử Yên học chữ, em truyền nghề chèo thuyền lạicho tôi Đồng ý không?

T ử Yên nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác, ngập ngừng hỏi:

- Anh không có ý định bảo tới dạy anh bơi chứ?

Sỹ Đông làm mặt nghiêm trang đáp lại:

- Nếu Tử Yên bảo đảm tôi ngồi trên thuyền vững như trên cạn,không bao giờ bị lật xuống nước thì tôi chẳng cần học bơi làm gì?

Hi ểu ra là mình bị cho vào tròng, cô gái ám ức la lên:

Chi ếc nghiên đá đã dần dần hình thành dưới bàn tay khéo léocủa anh Ông Khưu Hà đứng sau lưng anh từ lúc nào không rõ, bấtngờ lên tiếng:

- Thật tiếc quá! Nếu gặp cậu khoảng hai mươi năm về trước thì tôi

đã nhận làm học trò kế nghiệp rồi

Khả Thuận giật mình nhìn lên, lễ phép thưa:

- Con cũng rất ân hận đã không được biết ông sớm hơn để họcnhững ngón nghề tài hoa bậc nhất này

Ông Khưu Hà cười to làm rung rinh chòm râu bạc:

- Cậu khéo mơ mộng lắm, nhưng lúc tôi còn thu nhận học trò thì cậuchưa ra đời đầu chàng trai trẻ ạ

Kh ả Thuận cười theo ông rồi thừa cơ hội năn nỉ:

- Cháu thích học nghề tạo giả sơn lắm

Trang 38

- Ông dạy cháu nhé? Các nghệ nhân có tài bây giờ hiếm hoi lắm.Gặp dịp tết thế này, cháu không thể bỏ qua được Đang vui cười cởi

mở, ông Khưu Hà vụt nghiêm mặt, đanh giọng:

- Tôi đã lập lời thề rồi, không thay đổi được đâu Coi như cậu thiếuduyên đi:

Bi ết những người có tài thưởng có tật vị cao ngạo bất cần đời,chỉ thích làm theo ý mình, Khải Thuận không nản lòng, kiên trì nài nỉ:

- G ặp nhau là có duyên rồi Con có lòng muốn học hỏi, không lẽông khư khư giữ chặt bao kinh nghiệm thu thập cả đời về thế giớibên kia, không truyền đạt lại để có kẻ kế thừa sao?

Nh ững lời nói ngông không sợ phật lòng người nghe ấy lạ lùngthay lại khiến ông Khưu Hà thay đổi thái độ Ông trầm ngâm suynghĩ một lúc lầu rồi thở dài:

- Cậu nói đúng đó, chàng trai trẻ! Ta chẳng đào tạo được đứa họctrò nào như ý:

Có m ột đứa con trai thì lại kỵ nhau như nước với lửa Đượcthẳng cháu đích tôn thông minh đĩnh ngộ thì học gì cũng giỏi, thửnghề của ông nội nó Còn đứa con gái thông minh có thừa nhưnglàm sao theo nghiệp này được: Đành vậy, ta không nhân cậu làmhọc trò nhưng sẽ truyền cho cậu những yếu quyết căn bản làm quàcho cái "duyên gặp gỡ" như cậu đã nói, rổi lãnh hội và phát huy thếnào thì tùy theo khả năng nhé

M ừng như bất được vàng, Khả Thuận hớn hở dạ rân:

- Con biết ơn ông nhiều lắm

Ông Khưu Hà phẩy tay:

- Đừng cám ơn ta Hãy cảm ơn ông Trời đã cho ta tình cờ phát hiện

ra sự đam mê của cậu khi cầm phiến đá trên tay

Thì ra, ''vi ệc gì cũng có nhân có quả'' như người xưa thườngnói Khả Thuận ngưng tay khắc đá, lẽo đẽo theo ông Khưu Hà đếnphòng làm việc của ông

Rót ly trà đặt trước mặt chàng trai, tỏ ý xem trọng anh, ông

Khưu Hà ngồi vào chiếc ghế bành đành riêng cho mình, bắt đầugiảng giải:

- Thú ch ơi non bộ dựa vào thế đất hoặc mặt nước làm chủ đạo,tùy theo đó mà sắp xếp Tôi may mắn, có được Thạch Đình từ cáccảnh quan thiên nhiên như dòng suối, mạch nước ngầm, đá núi cósẵn chỉ tốn công bài trí lại theo ý mình thôi Công trình trung tâm

Trang 39

của Thạch Đình là hòn non bộ dựa một phần vảo vách núi phía sausơn trang, có cả hang động Lúc nào cậu rảnh có thể vào đó thamquan Tôi đã đặt tên cho nó là Viễn Hoài động.

- Ch ơi non hộ có nhiều trường phải khác nhau nhưng nổi bật là

ba trường phải chính: Hoa Bắc, Giang Nam, Lĩnh Nam phát xuất từTrung Quốc

Nói đến đây thì ông chợt phát hiện ra là cậu hộc trò ngoan ngoãncủa mình đã đời sự tập trung sang hướng khác, mà tiêu điểm của

sự chú ý ấy lại cử vô tình án ngữ trước mặt khiến anh chẳng cómuốn dời mắt chỗ khác cũng chẳng được nào

''Cái-mục tiêu-diđộng ấy mang tên là Thạch Anh!

Không hi ểu đo bực con gái xuất hiện không đúng lúc hay vì tức

gã học trò nửa mùa giữa đường xao lãng việc học, bất kể tâm huyếtcủa mình đang dồn hết vào đấy mà giọng ông Khưu Hà vụt gay gắt:

- Con vô đây làm gì, không thấy ba đang bận hả?

Vuốt ve chú cho Nini bồng trên tay, Thạch Anh vô tư trả lời:

- Lâu lắm không thểy ba mở cửa phòng này nên con tò mò vô coithử mà

Về nhu mì thành thật của cô con gái cưng khiến ông Khưu Hà dịu lạinhưng vẫn tỏ ra nghiêm khắc:

- Ba đang có khách Chỗ đàn ông nói chuyện, phụ nữ không nênxen vào

Th ạch Anh tròn mắt nhìn khách rồi cười khúc khích:

- Bạn của Sỹ Đông chứ ai xa lạ mà ba đuổi con hoài vậy?

Cũng cách hồn nhiên của có gái khiến chẳng lãng tử quên phắt thứbậc giữa đôi bên, buột miệng thốt lên:

- Th ạch A,h nói đúng đó, ông để cô ấy ngồi đấy cho vui Ngaylập tức anh hứng trọn sự giận dữ của chủ nhân:

- Nó không có thì giờ ngồi chơi với đám thanh niên thành phố Cậumuốn chơi bời gì thì ra ngoài sân ở đây tôi không rảnh Dứt câu, ôngđứng phất dậy tỏ thái độ đuổi khách

Trang 40

Kh ả Thuận chỉ còn cách lủi thủi làm theo ý ông, nhưng tự hứavới lòng là sẽ không bỏ cuộc Nhất định anh sẽ tìm cách tiếp cận với

“người thiếu nữ trong sương” đã hớp hồn anh ngay lần đầu thấymặt

Sỹ Đông cười bò ra giường khi nghe hết cầu chuyện Anh hỏi KhảThuận khi tràng cười tạm ngưng:

- Anh k ết cô Út của em hồi nào mà dám to gan ló môi theo đuổingay trước mặt ông nội vậy? Bộ anh không biết ông coi cô ấy nhưvàng ngọc, không cho bất cứ thằng đàn ông nào léo hánh đến gần -chừng nào ông còn sống-nếu không cô Út đâu độc thân đến giờ.Khả Thuận xuôi xị, thừ người ra:

- Tôi không để ông nội cậu lại khó khăn đến mức đô Tội ThạchAnh quá! Vì người cha mà phải chịu cảnh lẻ loi ở vùng mà thiêngnước độc này

Sỹ Đông châm chọc:

- Đang đi con đường vòng chắc ăn qúa, tự dưng “đốn củi banăm, thiêu rụi một giờ” làm phật lòng ông nội rồi, tìm cách nào cữuvãn tình thế đây?

Kh ả Thuận nhìn lại anh chàng:

- Bởi vậy tôi mới nhờ cậu làm cầu nối nè

Sỹ Đông xua tay lia lịa:

- Em không có tài ăn nói đâu Đừng dồn em vào con dường chết Khả Thuận cố thuyết phục:

- Người trong nhà cần gì nhiều miệng lưỡi: Cứ tạo cơ hội cho tôi tớigần là được rồi

Sỹ Đông nhìn người đối diện bằng ánh mắt tò mò lẫn hài hước, tinhquái hỏi:

- Anh tính thay bậc đổi ngôi, ngồi ngang hàng với cha mẹ tôi sao?Không được đâu nghe Còn kẹt tôi với Huyền Thư giữa đó:

Kh ả Thuận ngáy ngưởi bối rối, không biết trả lời thế nào trướcthực tế đầy phúc tạp này Nhưng ''cái khó ló cái khôn", anh đã tìmđược câu trả lời thích hợp:

- Ch ỉ mới là sự cảm mến bắt đầu cho tình bạn chứ đã có gì đâu

mà chú mày lo xa quá vậy?

Sỹ Đông rùn vai:

- Trên đời này nguy hiểm nhất là thứ tình yêu sét đánh, mà có út lạithuộc mẫu phụ nữ tạo giông bão Em không lo sao được Bí thế,

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:42

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm