Chuyen tinh giong bao Phuong Ha PH ẦN 1 Đặt tay lên xấp hồ sơ của Phấn Hạ, bà Uyên Nga giám đốc công ty Hòa Ái cười thật tươi, chỉ tay vào chiếc ghế trước mặt, bảo cô nhân viên của mình Ngồi đi cháu![.]
Trang 2ẦN 1
Đặt tay lên xấp hồ sơ của Phấn Hạ, bà Uyên Nga: - giám đốccông ty Hòa Ái - cười thật tươi, chỉ tay vào chiếc ghế trước mặt, bảo
cô nhân viên của mình:
- Ngồi đi cháu! Cô nghe tổ trưởng của cháu báo cáo rằng thành tíchcháu đạt được trong thời gian qua rất tốt, đúng không?
Ph ấn Hạ gật đầu, lòng thầm hồi hộp chẳng biết sau câu khenngợi này thì tình hình sẽ đi đến đâu vì bà giám đốc vốn nổi tiếng là
cô yêu cầu cao với nhân viên dưới quyền, tự dưng bà lại gọi cô một nhân viên bình thường, mới vào làm chưa đến một năm - lênvăn phòng gặp bà thì chắc chắn không phải là cuộc nói chuyệnphiếm rồi
-Công ty c ủa bà chuyên cung cấp dịch vụ chăm sóc người bệnhngười giúp việc nhà, giữ trẻ em: nói chung là tất cả mọi nhu cầu mà
xã hội đòi hỏi Dù những công ty kiểu này không hiếm nhưng Hòa Áithuộc dạng cao cấp so với các đồng nghiệp bởi nhân viên ít nhấtphải có bằng phổ thông trung học, ngoại hình đẹp, khả năng giaotiếp tốt Do đó mà xin vào đây làm cũng phải trải qua kỳ sát hạch gắtgao, được nhận rồi lại tiếp tục các khóa huấn luyện nghiệp vụ saocho trình độ giao tiếp bằng ngoại ngữ Anh, Pháp, Hoa phải ở mứcnghe, nói được; kỹ năng massage, ấn huyệt cũng tương đươngtrung cấp…
Tóm l ại, trở thành nhân viên của Hòa Ái cũng như được đặtchân vào một trường dậy nghề ưu tú, có kiến thức và cả thu nhậpkhả dĩ vì thế mà đầu ra lần đầu vào đều hài lòng vì nhau
Bà Uyên Nga cắt ngang luồng suy nghĩ lan man của cố gái trễ bằngcâu hỏi:
- Hợp đồng vừa rồi của cháu với bà cụ Hoa Lam kết thúc rất tốt đẹp,đúng không?
Trang 3Ph ấn Hạ gật đầu, càng đề cao cảnh giác hơn nữa
Bà giám đốc chợt bật cười, nói giọng thân ái:
Công ty chúng ta có được những nhân viên ưu tú như chấu thìthật đáng hãnh diện chứ có gì mà cháu căng thẳng quá vậy? BàHoa Lam là một cựu ca sĩ nổi tiếng – cả về tài năng lẫn sự khó tính
Về già, cô độc vả bệnh tật lại khiến bà khó khăn hơn nữa Thế màqua nửa năm trời được cháu chăm sóc, bà đã thay đổi tính nết, vui
vẻ yêu đời trở lại khiến mọi người thân thích đều ngạc nhiên Đượccon cái rước sang Thụy Sĩ đoàn tụ, bà ấy đã gửi thư cám ơn công ty
và khen ngợi cháu hết lời
Cô m ời cháu lên đây để cho cháu xem bức thư ấy Phấn Hạcảm động không nói nên lời, đưa hai tay nhận thư Bà Uyên Ngadựa vào lưng ghế, im lặng qua sát nét mặt cô gái trẻ trong lúc côchăm chú đọc thư
Khi Ph
ấn Hạ trả bức thư lại thì bà lên tiếng:
Cô nhiệm vụ mới cho cháu đây Cô muốn trao đổi trực tiếp với cháutrước khi đặt bút ký hợp đồng
Ph ấn Hạ ngạc nhiên với câu rào trước đón sau của bà giám đốcbởi theo luật công ty thì nhân viên chỉ nhận nhiệm vụ từ tổ trưởngchứ không hề có chuyện được đích thân sếp trao đổi về công việcnhư thế này
Hiểu sự thắc mắc cô gái, bà Uyên Nga liền trấn an:
Đ ây chỉ là một việc tình bình thường như các hợp đồng khácthôi, cháu ạ Chỉ có điều phải xem xét kỹ lưỡng một chút vì kháchhàng tương lai của chúng ta hơi khó tính và để ra những yêu cầukhá cao nên cô muốn thảo luận với cháu rõ ràng các điều khoản đểkhi bắt tay vào việc, cháu sẽ đỡ vất vả hơn
Ph ấn Hạ lo lắng kêu lên:
- Tại sao lại là cháu, thưa cô?
Bà Uyên Nga thong thả đáp:
Vì cháu giàu lòng, kiên nhẫn, đủ sức chiều chuộng những bệnhnhân khó tính - như trường hợp bà Hoa Lam
Phấn Hạ e dè thốt:
- Cháu sợ mình không đủ bản lãnh hoàn thành nhiệm vụ vì còn ítkinh nghiệm rồi sẽ làm mất uy tín của công ty
Trang 4Bà Uyên Nga khuy ến khích:
- Kinh nghiệm do tích lũy lâu ngày mà cô chứ đâu phải tự dưng sởhữu được
Cô đã chọn cháu rồi, đừng để cô thất vọng Câu nói của bà khiếnPhấn Hạ không dám từ chối nữa, sửa dáng ngồi nghiêm chỉnh lại đểnghe bà giao việc Bà Uyên Nga đẩy chai nước suối đến trước mật
cô nhân viên dưới quyển ngầm báo hiệu câu chuyện sẽ kéo dài rồibắt đầu nhập đề:
- Khách hàng này bị tai nạn, di chuyển khó khăn, tính tình cũng theo
đó biến đổi
Gia đình đã thuê nhiều người chăm sóc có cả nhân viên y tếnhưng bệnh nhân vẫn không hài lòng, liên tục chửi mắng, đánh đuổi
họ Vì thế, khi tìm đến chúng ta thì gia đình đã rút kinh nghiệm, đưa
ra những điều khoản nghiêm ngặt đề phòng tình trạng “bỏ của chạylấy người” như mấy lần trước
Ph ấn Hạ không khỏi mỉm cười trước câu ví von của sếp:
Bà Uyên Nga cũng cười theo, dí dỏm so sánh:
Nghề của mình là "làm dâu trăm họ", không chiều chuộng thì mặtkhách, còn nín nhịn thì khổ mình Thôi thì:
"Đã mang lấy nghiệp vào thân thì đừng trách lẫn trời gần trời xa" ("Ki
ều") Phấn Hạ nhè nhẹ gật đầu tỏ ý thấm thía lờichia sẻ chân tình của bà Uống ngụm nước, bà Uyên Nga trở lại với
đề tài đang dở dang:
H ọ yêu cầu nhân viên phải ở luôn với gia đình, không được ra
về, sẵn sàng đi theo bệnh nhân mọi lúc, mọi nơi Điều kiện quantrọng nhất là tuyệt đối không được hé môi về bất cứ chuyện gì trongnhà họ
Phấn Hạ không nhịn được, đặt câu hỏi:
- Giữ kẽ quá mức như thế thì mướn người giúp việc làm gì? Cứ tựmình xoay xở có phải yên tâm hơn không?
Bà Uyên Nga c ười khẽ:
- Như vậy thì cô cháu mình mới có việc làm chứ
Nói xong, bà chốt lại vấn đề bằng câu hỏi:
- Cháu còn vướng mắc gì không? Sáng mai nhận việc được chưa?
Ý th ức kỷ luật phục tùng mọi nhiệm vụ được giao là yêu cầu tiênquyết mà mọi nhân viên đều phải thuộc nằm lòng khi đặt chân vào
Trang 5công ty nén Phấn Hạ chỉ còn mỗi động tác gật đầu để trả lời sếp đểkết thúc buổi trò chuyện.
Bả Uyên Nga cười hài lòng và đưa cô mảnh giấy có ghi số lương
mà cô sẽ được nhận với hợp đồng mới này
Phấn Hạ mở to mắt kinh ngạc, suýt kêu to thành tiếng: "Bốn triệuđồng?'', còn cao hơn lương của những kẻ tốt nghiệp đại học nữakìa
Ch ả trách họ đề ra quá nhiều yêu sách như yậy Đúng là đồngtiền có sức mạnh vạn năng! Kể cả cô cũng phải tuân phục nó
Bà Uyên Nga lại nói thêm:
- Đây chì là mức lương khởi điểm Nếu cháu hoàn thành tốt côngviệc khiến cho họ hài lòng thì sẽ được tăng lương nữa kìa
Thu nhập khả quan như thế thì chẳng mấy chốc cô sẽ có một số vốnkha khá để mở một tiệm sách nho nhỏ theo mơ ước từ xưa củamình, từ giã nghề này Viễn cảnh đẹp đẽ ấy theo riết Phấn Hạ đếntận nhà trọ, len lỏi cả vào trong giấc ngủ khiến cô mơ quên dậy
- Vui ơi là vui!
Đưa tay nhấn chuông gọi cổng, Phấn Hạ không khỏi thầm xuýt xoakhen ngợi vẻ đẹp của ngôi biệt thự mà cô sắp cư ngụ một thời giantrong đó Lối kiến trúc thanh thoát ki
ể u Italia và dấu ấn của thời gian trên tổng thể cho thấy nó đãđược xây cất từ nhiều thập kỷ rồi Điều này chứng tỏ chủ nhận của
nó thuộc dạng "danh gia vọng tộc'' chứ không phải loại nhà giàu mớinổi
Trong lúc chờ có người ra mở cổng Phấn Hạ tủm tỉm cười một mìnhnhớ lời dì Trinh dặn trước khi cô ngồi lên chiếc Wave, nổ mấy tạmbiệt cả nhà:
Nhìn tr ước nhìn sau cẩn thận rồi hãy khởi hành nha con Thấy
bà chửa thì quay lại, biết không?
Phấn Hạ liến láu:
- D ạ biết Còn gặp mèo đen thì nhắm mắt lại, giơ hai tay lên trời
Dì Trinh bật cười, chì chiết:
- Cha nó! Mình lo cho nó mà nó coi như không vậy đó
L ời măng yêu của người ruột thịt gần gũi nhất với cô hiện tạikhiến Phấn Hạ chợt cay xè khóe mắt
Trang 6Mồ côi mẹ, cha có vợ khác và phó mặc đứa con gái cho người dìchăm sóc suốt mười mấy năm trời không hề dòm ngó, lắm lúc Phấn
Hạ cũng quên luôn là mình có cha và hai tiếng ''gia đình" đối với côchỉ còn là dì dượng với các em Sống với gia đình dì Trinh, tuy tìnhthương đầy ấp nhưng lại tỉ lệ nghịch với đồng tiền vì lương tài xế xetải của dượng và sạp trái cây ngoài chợ của dì cộng lại lo cho cảnhà gồm hai vợ chồng, ba đứa con và một đứa cháu thì chẳng đủđâu vào đâu
Chính vì thế mà học hết lớp mười hai thì Phấn Hạ đã kiên quyếtnghỉ học, xin vào làm cho công ty Hòa Ái để đỡ gánh nặng cho giađình dù dì dượng hết lời khuyên có thi vào đại học sư phạm đúngvới nguyện vọng từ nhỏ của cô
Quay đi quay lại mà đã gần hai năm "ăn cơm người", giờ đây Phấn
Hạ đã trưởng thành và chững chạc hơn thuở mới bước khỏi cổngnhà trường nhiều Môi trường làm việc đã cho cô sự tự tin đối phóvới người đời, khó ai ăn hiếp được
Một người đàn ông lớn tuổi, có vẻ như quản gia từ nhà đi ra, nhìn côcất tiếng hỏi:
- Có tìm ai?
Phấn Hạ đưa tờ giấy giới thiệu của công ty cho ông, miệng giảithích:
- Gia đình yêu cầu cháu sáng nay có mặt nhận việc
Đọc hai ba lần cho chắc ăn rồi người đàn ông mở cổng, xởi lởi lêntiếng: Lúc này đường phố mất an ninh lắm, bọn lừa đảo nhan nhãnnên tôi phải thận trọng Vậy là cháu nhận việc chăm sóc mợ Hai,đúng không? Phấn Hạ dè dặt trả lời:
- Cháu cũng không biết Chờ gặp ông bà chủ rồi mới nghe pháncông Ng
ười đàn ông đưa cô vào trong gian phòng kháchrộng lớn, sang trọng rồi
d ặn dò:
- Cô ngồi chơi chờ một chút Mợ Hai sẽ ra tiếp cô liền bây giờ
Trước khi ông rút lui, một phụ nữ trạc bốn mươi ở dưới bếp bưng lynước cam lên mời và nhanh chóng đi mời ''mợ Hai" theo lời nhấncủa người đàn ông Sau gần nửa giờ đồng hồ chờ đợi, Phấn Hạ mớiđược tiếp xúc với chủ Dù đã nắm trước một số thông tin nhưng cô
Trang 7cũng đầy ngỡ ngàng khi lần đầu tiên trông thấy khách hàng mà cũng
là bà chủ của mình trong giai đoạn hiện tại
Ng ười phụ nữ ngồi trên xe lần đẹp lộng lẫy - cái đẹp khiếnngười ta không dám thở mạnh khi đến gần, lạnh buốt như sương,các như lưỡi dao, động vào là dứt tay - đang đưa ánh mất bén ngótquan sát Phấn Hạ, tuy đang ở nhà và chỉ là cuộc gặp gỡ người giúpviệc mới nhưng cô ta vẫn trang điểm kỹ lưỡng và ăn mặc chỉnh tềnhư chuẩn bị dự tiệc
Nh ớ những lời căn dặn của sếp, Phấn Hạ liền lễ phép cất tiếngchào:
- Thưa chị Công ty cử em đến đây làm việc theo yêu cầu của giađình Người phụ nữ khẽ gật đầu, đáp lại:
- Tôi đã biết rõ về cô qua hồ sơ do công ty gởi đến nhưng vẫn bấtngờ khi gặp mặt vì ở bên ngoài thì cô lại trẻ đẹp hơn trong hìnhnhiều
L ời nhận xét của của người chủ mới ngay lần đầu tiếp xúc khiếnPhấn Hạ gai người lo lắng nhưng ngay sau đó cô đã được trấn anbằng nụ cười tươi như hoa nở của người thiếu phụ:
- Tôi r ất ghét những thứ xấu xí vì vậy người ở cạnh tôi cả ngàykhông có bộ mặt nhăn nhó ham tài hay Chung Vô Diệm tái thế làđiều quá tốt rồi Mong rằng giữa chúng ta sẽ hình thành một tình bạntốt đẹp Em đồng ý chứ?
V ừa chót vót trên ngồi cao của một vương hầu, thoát cái đã biếnthành bà tiên phấn đấu, người phụ nữ xinh đẹp ấy khiến Phấn Hạliên tường để một con tắc kè bống liên tục đổi sắc Tuy nhiên, ý nghĩ
ấy chỉ thoảng qua như sao xẹt rồi biến mất bởi cô là một nhân viênchuyên nghiệp, lướt đạt tiêu chí "khách hàng là Thượng Đế" lênhàng đầu Khách khó phải ráng chiều, khách dễ thì mừng chứ sao?
Vì thế, Phấn Hạ cười nhún nhường để trả lời chủ:
- Em rất vui vì được chị tin tưởng Trong công việc, em có sơ suất gìxin chị chi dạy thêm
Người phụ nữ trở vào chiếc xe lăn mình đang ngồi, nói với nụ cườiđẹp mê hồn:
- Chi mu ốn ra vườn phơi nắng, nhờ em giúp Đây cũng là mộtphần trong lịch làm việc hằng ngày của em đó, Phấn Hạ à
Trang 8Đ úng là "Tạo vật đố hồng nhan!
Phấn Hạ vừa đưa Khả Lệ ra vườn vừa nghĩ ngợi lan man
Điều cô vui nhất trong ngày hôm nay chính là đã tạo được mối quan
hệ khá tốt đẹp với người chủ của mình
Phấn Du mệt mỏi bước vào nhà Khối lượng công việc ở công tyquá nhiều khiến anh hết sóc căng thẳng, nếu không có sự trợ giúpcủa Hi Lâm chắc anh đã quị rồi
T ừ ngày nỗi bất hạnh giáng xuống cho vợ chồng anh thì Tần Dusuy sụp hắn, không còn đủ sức khỏe và tinh thần để xốc vác côngviệc như lúc trước ông An
- ba anh - đã khuyên nhủ rất nhiều lần là bỏ hết công việc, đưa vợ đi
du lịch khắp nơi cho đến khi nào ổn định lại thì hãy quay về nhưngTấn Du không thể nghe theo vì một lý do thầm kín mà anh không thểthổ lộ cho bất kỳ ai biết được Cũng chính bởi điều bí mật này màanh càng lao vào công việc nhiều hơn nữa để tìm sự khuây khỏa,Khả Lệ đón chồng ở cửa với nụ cười thật đẹp trên môi:
Em pha sẵn nước cam tươi với mật ong cho anh rồi Uống hết lycho em vui nhé
Tấn Du đẩy xe đưa, vợ vào phòng ăn, lắc đầu tỏ ý không hài lòng:
- Anh không muốn em phải vất vả vì anh nhiều như vậy đâu Ở nhàrảnh rỗi thì đọc sách, nghe nhạc, xem phim gì đó chờ anh về làđược rồi
Nhìn chồng với hàng mi rợp buồn, người thiếu phụ nói giọng tủithân:
- Em bi ết mình thành phế nhân rồi, không giúp ích gì được choanh mà chỉ là gánh nặng Chi còn mỗi chuyện săn sóc môn ăn thứcuống cho anh mà không xong thì còn ở trong ăn nhà này làm gì nữa
Trang 9Tấn Du thở dài:
- Thôi được, anh rút lại những ý kiến của mình Em thích làm gì thìlàm Kh
ả Lệ mỉm cười - nụ cười của kẻ chiến thắng
Ngồi vào chiếc bàn ăn đã được dọn sẵn ,chén bát chỉ còn chờ chủnhân, Tấn Du hỏi vợ trong lúc người đầu bếp múc súp ra chén:
Ba v ới Cúc Hàn, Sĩ Trung đâu rồi em?
Khả Lệ trả lời từng câu một:
- Hồi chiều ba gọi điện thoại về báo là đi ăn với nhóm bạn chơitennis, nhà khỏi chờ cơm Sĩ Trung đưa Cúc Hàn đi xem triển lãmtranh
Thái Du nói giọng hài hước:
Vậy là chỉ có đôi vợ chồng già ngồi dưới ánh nến ôn kỷ niệm củabuổi đầu gặp gỡ thôi, phải không?
Kh ả Lệ nguýt dài:
“Sến” quá đi, chồng của em ạ! Đèn sáng trưng như vậy mà nến niếcgì? Mắt lấp lánh sự hỏm hỉnh, người đàn ông cười nhẹ:
Đang dùng nến mà đòi có điện ngay lập tức thì khó, chứ đèn sáng
mà muôn ngồi trong ánh nến thì quá dễ rồi
V ừa dứt câu thì anh đã nhanh nhẹn đứng lên, mở chiếc tủ đứnglên mở góc tủ phòng lấy ra cặp nến rồi bật quẹt thắp sáng lên, cắmlên trên hai cái chén, để ở hai đầu
Dĩ nhiên động tác tiếp theo là tất hết những ngọn neon sáng choang
đi Chẳng hiểu Khả Lệ có cảm giác gì khi thấy chồng mình có hànhđộng lãng mạn như thế, chi nghe giọng cô thật khẽ trong ánh sáng
mờ áo của gian phòng: Mãi mãi anh vẫn là kẻ sống trên mây!
Đứng dưới bếp, Phấn Hạ không giấu được sự ngạc nhiên, hỏi nhỏchị Kim người có thâm niên không dưới chục năm giúp việc cho giađình này:
- B ộ cậu mợ chủ hay làm những chuyện bốc đồng như vậy lắmsao? Chị Kim tỏ vẻ hiểu biết, giảng giải:
- Từ hồi mợ Hai bị tai nạn, cậu Hai tìm đủ cách làm cho vợ vui, kể cảhơi lố lăng cũng được chứ lúc trước cậu nghiêm túc lắm
Ph ải nói là Phấn Hạ cực kỳ ngưỡng mộ vợ chồng người chủmới của mình: chồng đẹp trai, thành đạt, vợ xinh xắn, ngọt ngào.Nhất là họ cực kỳ yêu nhau nữa chứ Khả Lệ bị tai nạn như thế, Tấn
Trang 10Du không hề thay lòng đổi dạ mà còn yêu chiều, bù đắp nhiều hơncho vợ, thế gian phỏng có mấy người?
Bữa ăn tối dưới ánh nến rồi cũng kết thúc, đến đuốc được bát sángchoang trở lại báo hiệu cho mọi người biết đã đến lúc dọn dẹp vàđưa Khá Lệ về phòng ngh
ỉ Đây là nhiệm vụ của Phấn Hạ nên vừa xong bữacơm dưới bếp với những người giúp việc trong nhà thì cô đã sẵnsàng tư thế để bắt tay vào việc
Ph ấn Hạ gật đầu chào Tấn Du, kín đáo quan sát người đàn ông
đã gieo cho cô nhiều thiện cám ngay từ lúc chưa thấy mặt vì cáchđối xử tràn đầy nhân ái của anh đối với người vợ tật nguyền
Tấn Du thân thiện nở nụ cười đáp lại cô gái trẻ, ân cần bảo:
Chúng tôi đã nghe lời giới thiệu rất tốt về em từ công ty Hy vọng
em sẽ có những ngày làm việc vui vẻ trong căn nhà này khi bầu bạn,chăm sóc cho Khả Lệ
C ảm động pha lẫn bối rối, có gái ấp úng thốt lên:
- Anh chị cứ yên tâm, đó là bổn phận của em mà
Khả Lệ vẫy bàn tay thon mịn, trắng muốt của mình ra hiệu cho Phấn
Hạ chú ý và nói với nụ cười thật ngọt trên môi:
Phấn Hạ ơi! Em lấy giùm ly nước cam chị mới pha hồi chiều trong tủlạnh ra cho anh uống nhé
Cô gái tr ẻ ngoan ngoãn thực hiện lời yêu cầu nhưng trong lòngbỗng gợn lên một nỗi thắc mắc: "Lúc chiều, chính mắt cô trông thấychị Kim pha ly nước rồi cất vào tủ lạnh trong lúc Khả Lệ ôm điệnthoại nấu cháo với bạn bè trong phòng riêng kia mà?"
Tuy vậy, cô cũng nhanh chóng gạt bỏ mẩu chuyện nhỏ nhặt ấy sangmột bên vì nó có đáng gì cho cô phải suy nghĩ đâu?
Chị ta là chủ thì có quyền sai phải người giúp việc thực hiện mệnhlệnh của mình chứ
Ly n ước cam mát rượi được cắm sẵn ông hút được mang lên Khả Lệ đón chiếc ly từ tay Phấn Hạ rồi đưa tận tay Tấn Du, nói ngọtlịm:
- Uống đi anh Tự tay em pha đó
Gi ữa lúc Phấn Hạ tròn mắt ngẩn ngơ vì câu nói dối không chớpmắt của người đàn bà đẹp này thì Tấn Du đã vô tư uống cả một hơi
Trang 11hết ly với niềm hạnh phúc dạt dào vì được vợ chăm lo chu đáo đếnnhư vậy.
Bây gi ờ mới thật sự đến phần việc của Phấn Hạ: cô đẩy xe lănvào phòng riêng của Khả Lệ, đỡ người phụ nữ lên giường rồi bắtđầu giúp Khả Lệ thay đồ ngủ vì buổi chiều đã tắm rửa rồi
Tuy đôi chân tê liệt nhưng thân hình Khả Lệ thật đẹp khiến Phấn
Hạ cũng phải lặng người thán phục Nếu không lâm vào hoàn cảnhnghiệt ngã hiệa tại thì dễ gì người ngoài được chiêm ngưỡng cảnh
"dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên" này của cô?
Như đọc được ý tưởng của Phấn Hạ, Khả Lệ bật thốt:
- Em có biết vì sao chị chọn căn phòng biệt lập ở tầng trệt này chứkhông chịu lên lầu với Tấn Du không?
Phấn Hạ nhanh nhẩu đưa ra cái đáp án đã có sẵn trong đầu kể từlúc bắt đầu nhận việc ở đây:
- Ch ị di chuyển bất tiện nên không thích mất công lên xuống cầuthang Khe khẽ lắc đầu, người phụ nữ xinh đẹp cao giọng đáp:
- Em nói không sai nh ưng vẫn chưa hoàn toàn đúng Chị muốnhái sao trên trời, Tấn Du cũng sẽ lấy cho được, huống gì chuyệncỏn con này Lắp đặt thang máy hoặc sửa lại cấu trúc căn nhà làchuyện trong tầm tay, mà đơn giản nhất là hai vợ chồng cùngchuyển xuống phòng này, đâu có khó gì?
Nh ăn mày nhíu trán một hồi láu rồi Phấn Hạ chịu thua:
- Dốt nát như em làm sao nghĩ ra những điều cao siêu được?
Lim dim đôi mắt có đuôi đẹp tuyệt vời, Khả Lệ nhấn nhá giọng đểtăng phần quan trọng cho câu nói:
- Ch ị không muốn Tấn Du thất vọng về cái thực tế phũ phànghiện tại Đôi chân teo tóp chằng chịt vết thẹo này sẽ xóa hết baohình ảnh đẹp về chị của thuở trước, vì thế chị chọn cách ngủ riêng
Trang 12Ngữ điệu của người đàn bà đẹp này vẫn dịu dàng, ánh mắt, nụ cườivẫn ngập tràn sự quyến rũ nhưng chẳng hiểu sao Phấn Hạ lại cảmthấy gai người Giờ thì cô hiểu chuyện ly nước cam ban nãy chẳngphải là cách lấy lòng chồng bình thường nhưng là sự dối gạt có tínhtoán
Cũng vì thế mà Phấn Hạ lờ mờ cảm nhận được vì sao những ngườigiúp việc cho Khá Lệ trước cô lại lần lượt xin nghỉ hoặc bị sa thải
Dù sao ch ặng đường phía trước hãy còn dài, Phấn Hạ không tinrằng người phụ nữ tật nguyền đang tựa vào sự chăm sóc của cô lại
có thể giở trò quĩ quái gì làm tổn hại đến người khác
''Bi ết đâu chừng vì muốn níu kéo tình yêu của chồng và do quárảnh rỗi không có việc gì làm nên chị ta phải tìm cách giải trí như vậychăng? Phấn Hạ cố lý giải hành động và cách xử sự của Khả Lệ rồicảm thấy nhẹ nhõm tinh thần hơn rất nhiều
Sau khi h
ỏi đi hỏi lại mấy lần cho thật chắc chắn là Khả Lệkhông cần gì nữa, cô mới mở cánh cửa phòng đi qua căn phòngnhỏ ngay bên cạnh - chỗ dành cho cô - để cô thể đáp ứng lời gọicửa chủ bất cứ lúc nào
Đây chỉ là ngày làm việc đầu tiên của cô ở biệt thự này, sẽ còn baonhiêu ngày nữa đây?
Cúc Hàn! Trời lạnh lắm mà chạy ra Bán phong phanh vậy sao?Bệnh cho mà coi!
Đ áp lại lời la mắng đầy vẻ quan tâm trìu mến của bà vú Viênbằng cái lắc đầu ương bướng pha nũng nịu, cô gái có cặp mắt đen
to tròn thật ngây thơ chúm miệng cãi lại:
- Chính vì trời lạnh nên con muốn ra sân chạy mấy vòng cho nóngngười lên đó
Nhìn bà Viên nh ư sắp ngất xỉu trước cái ý muốn kỳ quặc độngtrời ấy của cô tiểu thư “nắng không ưa, mưa không chịu” này Chặntay lên ngực, bà la choe chóe như sắp sửa cháy nhà:
- Không được! Người ta mạnh khỏe quen vận động thì khác, chứ côgió thổi cũng bay mà cũng nổi hứng đôi làm vận động viên sao? Thấy không thuyết phục được ý chí sắt đá của bà vú, Cúc Hàn bắtđầu giở chiêu tủ của mình - rơm rớm nước mắt, thút thít:
Trang 13- Vú không th ương con chút nào hết!
Ngay lập tức, vú Viên xìu xuống, giậm chân la lên:
- Nín đi con! Mới sáng sớm đừng khóc um sùm Nhà này đang gặpnhiều chuyện xui xẻo, không được gầy u ám thêm nữa, biết chưa?
L ời răn đe của bà đã có tác dụng tốt, Cúc Hàn ngưng sụt sịtnhưng không có nghĩa là nhượng bộ mà vẫn kiên trì đeo bám mụcđích của mình bằng cách khác
Cô nhìn quanh khu vườn rộng mênh mông trước mặt rồi ranh mãnhbảo bà vú:
- Con ra góc kia hái hoa cho vú chưng phòng khách nhé
Không thể ngăn cản, ép buộc cô bé làm theo ý mình hoài, vú Viênđành gật đầu đồng ý
Khi thấy cô bé vui sướng nhảy chân sáo ra ngoài và luôn miệngcười khanh khách thì bà Viên mới nhận ra là mình đã bị lừa vào bẫyngọt xớt Nuôi n
ấng Cúc Hàn từ hồi nhỏ xíu đến giờ, bà còn lạ gìtính nết của cô nữa:
tuy d ịu dàng, nhỏ nhẹ nhưng bướng bỉnh chẳng thua ai, muốn gìthì phải làm cho bằng được Bởi vậy mà Sĩ Trung thường xuyênkhốn đốn với cô em gái nuôi này
Nhìn theo dáng Cúc Hàn thoăn thoắt lượn qua lượn lại bên cáckhóm hoa, bà Viên bắt tay làm loa dặn với theo:
- Hái hoa nhanh lên rồi vô nhà nha cô nương Để ông chủ bắt-gặp là
bị phạt cả tháng trời trong nhà, không được đi khỏi cửa đó
Cúc Hàn c ũng bắt loa tay đáp lại:
- Ba đi Sapa coi tuyết rơi rồi, cả tuần nữa mới về
Vú viên "à" lớn điểm tay dọa dẫm:
- Ghê thiệt! “Vắng chủ nhà, gà vọc niêu tôm” há!
Cô bé cười giòn tan:
- Gà này không vọc thức ăn vớ vẩn đâu, vú khỏi lo!
Mi ệng mồm cô nàng dẻo quẹo đúng nghĩa ''con nhà tông ", nóisao cũng không lại Vú Viên thở hắt ra, nói thêm câu cuối cùngtrước, khi đi vào nhà trong:
Chi ều nay cậu Du mời bạn dùng cơm Mợ Hai không tiện ra tiếpkhách, con phải thế chỗ đó Llệu sao cho khỏi đem cái mũi sụt sịt với
cổ họng kéo đờn ra đón người ta thì làm!
Trang 14Cúc Hàn nhóng c ổ hỏi lại với vẻ mặt phụng phịu:
- Ai mà quan trọng dữ vậy?
Vú Viên cố tình kéo dài cầu nói để kích thích sự tò mô của cô gái trẻ:
- Người vẫn được anh Hai con nhắc tên thường xuyên mỗi khi bànchuyện kinh doanh đó
Cúc Hàn chớp mắt ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu nguầy nguậy,không hào hứng:
- Bạn làm ăn chung của anh Hai thiếu gì Toàn chú bác không à.Không vui chút nào hết!
Vú Viên c ười tủm tỉm, nói trống không:
- Người này khác nhiều đó nha Coi chừng lầm chết!
Óc tò mò bị kích thích khá nhiều, Cúc Hàn bước dẫn đến chỗ bà vúlúc nào không hay, lên tiếng kéo dài:
- Vú nói tên cho con nghe đi úp úp mở mở hoài sốt ruột quá, chiềunay không có hứng thì con không phụ tiếp khách đầu
Thấy cá đã cắn câu, vú Viên cười xòa:
- C
ậu Hi Lâm chứ còn ai nữa?
Sắc mặt vụt ửng hồng, Cúc Hàn nhay nháy môi dưới bằng nhữngchiếc răng nhỏ xinh cửa mình một lúc rồi chạy ào vào nhà, kêu rốirít:
- Vú x ấu ghê, không chịu nói sớm cho con chuẩn bì Đứng trướcmặt người đàn ông được phong danh hiệu là ''doanh nhân thanh lịchnhất trong năm" mà lùi xùi quá, người ta cười cho chết luôn!
Điệu bộ quýnh quáng của cô gái trẻ khiến “củ gừng già” đắc ý cười
to, nói vọng theo:
- Bây giờ mới chín giờ sáng thôi, không sớm chẳng lẽ là buổi chiềusao? Đã đi được một quãng khá xa rồi mà Cúc Hàn vẫn còn quayđầu lại, chu môi la lên:
- Nghỉ chơi vú luôn!
Câu cửa miệng này dĩ nhiên là không làm bà vú trung thành sợ rồi,trái lại còn làm tăng thêm tình cảm yêu quí cô trong lòng bà
“Tội nghiệp, con bé mồ côi từ lúc lên ba!”
Cổng biệt thự mở toang đón vị khách hiếm hoi của gia đình kể từkhi Khả Lệ gặp tai nạn đến giờ
Trang 15Trên chi ếc Chevrolet tự cầm lái bước xuống, Hi Lâm nhoẻn nụcười đầy quyến rũ dư sức làm rụng tim bất kỳ cô gái nào, cất tiếngchào những vị chủ nhân:
Gặp đầy đủ mọi người như thế này thật vui quá Chuyến đi Hà Lannửa năm của tôi có rất nhiều chuyện hay ho kể cho quí vị nghe đây Tấn Du cười rộng miệng, thân ái choàng vai bạn đẩy vào nhà: Đượcrồi, có gì từ từ nói “Có thực mới vực được đạo ngồi vào bàn rồi tha
hồ bàn chuyện Đông Tây.”
Hi Lâm nhìn quanh r ồi hỏi:
- Sao không thấy Khả Lệ? Cô ấy khỏe không?
Tấn Du đáp vắn tắt:
- Khả Lệ hơi mệt nên nằm nghỉ trong phòng
Cúc Hàn rạng rỡ tinh khiết như hoa mùa xuân, đứng ngay bậc tamcấp, véo von chào khách:
- Anh Hi Lâm
ở nước ngoài mới nửa năm mà thấy lạ hẳn, hệtnhư Việt kiều
C ắm rễ lâu thêm một chút chắc khỏi nhìn ra luôn
Hi Lâm cũng ghẹo lại:
- Anh có lạ cũng không bằng em ''Hồng Hồng Tuyết Tuyết, mớingày nào còn biết cái chi chi
Mới nghe tới đây thì Cúc Hàn đã la lên:
- Không chịu đâu! Đừng so sánh em với mấy cô Hồng Hồng TuyếtTuyết của cụ Dương Khuê chứ!
Không riêng gì Hi Lâm, cả Tấn Du cũng cười vang trước vẻ mặtbụng thụng của cô gái trẻ
X ấu hổ, Cúc Hàn chạy vụt vào trong mất dạng
Tấn Du vừa cười vừa bảo bạn:
Cả nhà cưng chiều nó quá nên hai chục tuổi đầu rồi mà vẫn như connít Đừng cười nó nha Hi Lâm
Hất đầu cho mái tóc bồng bềnh đầy nghệ sĩ khỏi vướng mắt, Hi Lâmđáp với nụ cười trên môi:
Hồn nhiên như vậy mới hay! Tôi đã bị bội thực vì sự sành sỏi thậpthành của các cô nàng hiện đại bây giờ rồi
Tấn Du tán thành:
- Đúng đó! "Con gái bây giờ thích làm lơ con gái bầy giờ hay giả
Trang 16vờ " May là tôi đã kịp lấy vợ, không thì thế nào cũng ra bây mấy
em cao thồ chân dài Một nụ cười giễu cợt tháp thoáng treo bênvành môi, Hi Lâm hỏi giọng nửa tò mò, nửa chế nhạo:
- Ông cho r ằng mình có phước nhiều vậy sao?
Cách đặt câu hỏi của bạn khiến Tân Du hơi do dự khi trả lời:
- Biết thế nào là họa phúc há bạn? Trước mắt, cứ tin những gì mìnhthấy là được rồi
Hi Lâm g ật gù không đáp, ngồi vào bàn với phong thái ung dungđĩnh đạc, giống như mình là chủ nhân chứ không phải khách mờiphần nào cũng đo anh đã quá thần thiết với gia đình này
Sau cơn mắc cỡ chạy trấn hồi nãy, lúc này Cúc Hàn đã lấy lại sựchừng mực của vị nữ chủ nhân để đón khách
Chủ khách ngồi vào bàn xong là mấy người phục vụ đưa ngay chaiChampagne ướp đá mát lạnh đến cho Tấn Du
Khui mạnh cho nắp chai vãng lên trần tạo âm thanh vui tai cùngdòng bọt sủi lên miệng chai đầy điêu nghệ, Tấn Du cụng ly bạn,nhiệt thành thốt: U
ống mừng cho sự thành công của công ty Vạn Gia!
Hi Lâm hưởng ứng lời bạn và cũng không quên Cúc Hàn, chạm ly
cô và hóm hỉnh chúc:
Mong cho em mau gặp ''bạch mã hoàng tử, nhé cô bé
Cúc Hàn hơi nhăn mặt không hiểu vì hai tiếng ''cô bé'' hay do nộidung câu chúc nhưng cũng cạn ly với hai người đàn ông
Trang 17vọng vào, còn đôi tay thì siết chặt lại với nhau biểu lộ tâm trạng căngthẳng tuy đã hết sức kiềm chế.
Ng ồi sắp đặt thuốc men gần đó cho Khả Lệ, Phấn Hạ trông thấyhết mọi sắc thái đầy khích động trên mặt người phụ nữ, có nảy sinhmối thông cảm nên bước lại gần, nêu câu hỏi:
- Em đưa chị ra ngoài chơi với họ nhé?
Choang!
Ngay khi cô dứt lời thì tiếng vỡ giòn của đồ chặn giấy bằng thủy tinh
do cú quang mạnh xuống đất của Khả Lệ đã vang lên
Ngơ ngác không hiểu lý do bùng phát cơn giận của Khả Lệ, Phấn
Hạ vừa xuống lượm mảnh vỡ, vừa hoang mang hỏi người phụ nữ:
- Ch ị không hài lòng chuyện gì sao?
Măt long lên sòng sọc, Khả Lệ quát đến sùi bọt mép:
- Im ngay! Biết cái gì mà chõ miệng vào hả?
U ất ức đến nghẹn lời, Phấn Hạ đứng phắt dậy toan trả đũa thậtchanh chua cho hả tức, nhưng tia mắt cô chợt lia qua đôi chân đangteo tóp dần của Khả Lệ nên cơn giận liền nhanh chóng xẹp xuống,thay vào đó là nỗi ái ngại
''Ch ị ấy đang mặc cảm về thân phận tật nguyền của mình đâymà!" Hơn nữa, cô đang ăn lương của người ta để phục vụ và chịuđựng cái tính khí thất thường của người phụ nữ này chứ không phảibằng vai phải lứa mà tính chuyện ''ăn miếng trả miếng''
Sự sáng suốt đã trở lại với Phấn Hạ, cô nhẫn nhục dọn dẹp sạch sẽđống mánh vỡ rồi quay lại với công việc đang dang dở, không nói gìvới Khả Lệ nữa Ngồi im lặng một lúc lâu, dường như nhận ra sự vô
lý của mình nên Khả Lệ cất tiếng gọi Phấn Hạ như một cách dànhòa:
Rót giùm chị ly nước, Phấn Hạ ơi
Phấn Hạ thực hiện lời yêu cầu của người chủ rồi kiên nhấn đứngchờ chị ta uống xong để dẹp:
Nhìn cô gái tr ẻ với ánh mắt như thôi miên, Khả Lệ hỏi giọng êmái:
- Em buồn chị hả Phấn Hạ?
Cô gái mím môi, đáp khẽ:
- Em
đâu có quyền đó
Trang 18Ngửa cổ cười lảnh lót, Khả Lệ vụt cao giọng:
Ngoài miệng quị lụy nhưng trong lòng chửi thầm Tôi còn lạ gì mấyngười nữa!
Thoát vui, thoắt buồn, lúc làm thiên thần, lúc thành phù thủy Khả Lệđúng là kẻ phức tạp!
Phải chăng bộ óc của chị ta đang có vấn đề?
Tiếng cười của Khả Lệ kéo dài một lúc rồi chợt biến thành tiếng nấcnghẹn ngào, nghe thật não nề
Phấn Hạ điên đầu trước sự biến đổi tâm trạng liên tục của người màmình có trách nhiệm phục vụ
Hèn gì ch ẳng ai chịu đảm nhận công việc này dù mức lương caongất ngưỡng, hết người nọ đến người kia lần lượt xin nghỉ Mới ởđấy một tuần, Phấn Hạ đã phải hứng chịu sự quá quắt của ngườiđàn bà đẹp này rồi
Ch ị ta vui buồn bất chợt là do di chứng của vụ tai nạn hay bởitâm lý biến thái - thích giày xéo người khác để bớt cay đắng về tìnhtrạng tật nguyền của mình – hoặc đơn gián chỉ vì ỷ có tiền mà kiếmchuyện sỉ nhục người khác để mua vui?
Nh ớ đến cần gác gỗ dột tứ bề của dì Trinh mà mấy chị em phảichen chúc hết năm này qua năm khác nhưng vẫn chưa đủ tiền sửasang rồi làm phép so sánh với số lương hậu hĩ kiếm được từ côngviệc hiện tại, Phấn Hạ dằn lòng, giả lơ để chị ta muốn nói gì thì nói,coi như không nghe, không thấy, không biết là xong
Nói tóm lại, đây là tai nạn nghề nghiệp mà cô phải chấp nhận Giờthì Phấn Hạ đã bắt đầu vỡ mộng ,về hình ảnh một bà chủ xinh đẹp,dịu dàng và hòa đồng với người giúp việc rồi!
“T ừ giờ trở đi, chỉ làm đúng bổn phận của mình chứ đừng mong
có sự biệt đãi nào khác, con ngốc à!” Tự răn mình như thế nhưngPhấn Hạ vẫn biết mình là kẻ nhạy cám, dễ xiêu lòng Ai đó chỉ cầnnói ngọt mấy câu là lôi hết ruột gan cô ra ngoài được rồi
Phải chăng điều này cũng phát xuất từ việc cô bị thiếu thốn tình cảm
từ nhỏ? May mắn là con tim cô đến giờ vẫn còn khép kín, chưa nhẹ
dạ mở ra cho bất kỳ gã đàn ông nào bước vào, nếu không thì chếtchắc!
Ngồi trên giường, Khả Lệ không ngừng thể hiện những cử chỉ nóngnảy rất kỳ quặc tựa hồ muốn ăn tươi nuốt sống kẻ nào vậy
Nhìn người phụ nữ xinh đẹp nhường ấy mà lại lâm vào tình trạng
Trang 19bất bình thường như vậy, Phấn Hạ lại thấy thương cảm và mauchống quên hết nhang nỗi b
ất bình vừa qua Và điều quan trọng nhất lại lànhiệm vụ của cô bên cạnh Khả Lệ ''ăn cơm chúa phải múa tối ngày"chứ sao?
Nhẹ nhàng đi đến cạnh Khả Lệ, Phấn Hạ nhỏ nhẹ lên tiếng:
- Em bóp chân cho chị nha Sáng nay, bác sĩ đưa thuốc dặn dùngthử xem kết quả ra sao rồi báo lại cho ông biết
Khả Lệ không nói gì nhưng đưa tay kéo cao váy lên, để lộ đôi chân
ra Phấn Hạ vừa thoa thuốc vào đôi chân trắng nõn ấy thì Khầ Lệ vụtkhàn giọng hỏi:
- Nó m ặc gì ở ngoài đó vậy?
Phấn Hạ ngơ ngác nhìn quanh, chẳng hiểu cô ta muốn hỏi điều gì.Chắc bộ mặt của cô lúc này ngờ nghệch lầm nên ngay lập tức đãnhận lấy tràng mắng mỏ của Khả Lệ:
- Đồ man rừng! Trong phòng chỉ cô hai người, không lẽ tôi hỏitôi? Phấn Hạ cố nhịn, hỏi lại:
- Chị muốn biết chuyện gì?
Lườm cô gái bằng đôi mắt có đuôi bén ngót, Khả Lệ khinh khỉnh thốtlên: Muốn làm lâu dài với tôi thì phải tập có đôi mắt và cặp tai thậtthính, biết không?
Tính ương ngạnh bắt đầu trỗi lên, Phấn Hạ cãi lại:
- Em chi làm những gì đúng theo hợp đồng thôi
Khả Lệ trừng mắt nhìn cô một thoáng rồi lại cười nguyên tràng dàinhư chế nhạo sự khô khạo của kẻ vừa phát ngôn, nói giọng thíchthú:
V ậy thì cô chịu khó đọc kỹ lại mọi điều khoản trong đó đi nhé.Tôi đã yêu cầu người chăm sóc tôi phải là đôi chân, cặp mắt và cảđôi tai của tôi nữa kia mà
Không cần đọc, nghe vậy thì Phấn Hạ đã biết phần thắng thuộc về airồi
B ỏ một khoản tiền lớn như thế để thuê người hầu hạ, chắc chắnchị ta đã nghiền ngẫm từng câu từng chữ để tìm cách thít cái thònglọng vào cổ kẻ dưới quyền càng chặt càng tốt
Hắng giọng để lấy lại bình tĩnh, Phấn Hạ đáp:
- Chị cần gì cứ nói rõ ra thì em sẽ thực hiện đúng ý chị, chứ bảo
Trang 20đoán thì thú thật rằng em chẳng giỏi giang gì trò chơi ô chữ hết Nhìn cô soi mói để ước lượng mức độ thành thật của câu nói ấy,Khả Lệ gật gù rồi bất ngờ cất tiếng:
Trang 21- C hị Kim ơi! Ông Hi Lâm đó là ai? Có quan hệ thế nào với gia đình này
mà được trọng vọng quá vậy?
Vừa nhổ lông con vịt tơ béo mập, chi Kim vừa giải thích:
- Hi Lâm là ng ười hùn vốn làm ăn chung với cậu chủ Công tyxuất nhập khẩu hàng gỗ của gia đình này đã có từ lâu nhưng đếnthời cậu Du mới phất lên như vậy là nhờ cậu Hi Lâm quen biếtnhiều, giao thiệp rộng Do đó mà cả nhà đều quí mến, nể nang cậuta
Nói đến đây, chị ngập ngừng một chút rồi nhìn quanh, ghé tai Phấn
Hạ thì thầm:
Chỉ có cậu Sĩ Trung là không thích thôi
"S ĩ Trung?" Phấn Hạ chưa có nhiều ấn tượng vả chàng thanhniên này vì anh ta hầu suốt ngày ở ngoài đường, thỉnh thoảng mới
có mặt ở nhà Cô chỉ biết vài điều sơ lược về anh chàng như: là connuôi của ông An - cha Tấn Du - nhưng gia đình xem chẳng khác conruột, tốt nghiệp đại học kiến trúc nhưng lại theo nghiệp võ sư; tốtbụng, dễ hòa đồng nhưng tính lãng tử, không muốn bị câu thúc bóbuộc
Ng ồi lẩn thẩn nghĩ lại thì Phấn Hạ chợt nhận ra mình biết về SĩTrung ''hơi bị nhiều" chứ không ít đâu Phải chăng lời kể của nhữngngười xung quanh đã táo động không nhỏ đến sự nhận định của cô?Chị Kim vốn xởi lởi nên trò chuyện với Phấn Hạ rất thoải mái, khôngngớt chi vẻ cách ăn nếp ở cho cô bạn nhỏ:
- Em vô làm c ả tháng nay nhưng chưa gặp ông chủ phải không?Phấn Hạ gật đầu, bổ sung:
- Nghe nói ông đi Sapa chơi, sau đó đi đường bộ qua Trung Quốcchơi luôn rồi
Chị Kim vừa cầm miếng gừng chà xát lên da vịt khử mùi hôi lông,vừa rĩ rả:
Trang 22- Ông chủ phúc hậu, thương người lắm
M
ấy cô cậu nhà này giống cha nên đối xử rất tốt vớingười làm Chỉ có mợ Hai là "Sớm nắng chiều mưa" Ai hầu bả làlãnh đủ Nói xong, chị mới nhận ra sự lỡ lời của mình nên vội xuềxòa:
- Xin l ỗi nha Chị không cố ý
Phấn Hạ cười bình thản:
- Đó là sự thật Có gì mà chị ngại?
Thấy cô không tỏ vẻ khác lạ, chị Kim mới yên tâm nói tiếp:
Lúc tr ước, mợ ta đã khó chịu sẵn rồi.Đến chừng bị tai nạn thì bảlàm như cả thế gian này đều phải chịu trách nhiệm về cặp chân bịliệt của bá vậy đó Thiệt chịu hết xiết! Bởi vậy mà người làm đầy nhànhưng vẫn phải đến trung tâm để kiếm khán hộ
Đ iều này thì không cần chị nói, Phấn Hạ cũng biết rồi
Đặt ngay ngắn con vịt đã rửa sạch sẽ lên khay, chị Kim bảo PhấnHạ:
- Chiều nay ông chủ về tới Món vịt kim linh này ông ưa lắm, phảichuẩn bị sẵn từ bây giờ mới kịp
Ph ấn Hạ chép miệng xuýt xoa:
- Ngon quá! Tưởng tượng không cũng bắt thèm rồi
Thoăn thoắt treo vịt lên giàn bếp cho da màu se, chị Kim thì thầmvới vẻ ranh mãnh:
- Yên tâm đi! Trên nhà ăn gì thì dưới bếp có cái đó Không mất phầnđầu mà sợ
Ph ấn Hạ ngơ ngác một chút rồi sực hiểu
“Bạn ông Táo” có bao giờ đói đâu chứ!
Trang 23Không còn vi ệc gì làm ở đây nữa, cô lững thững đi lên nhà trên.Hôm nay là một ngày hiếm hoi được rảnh rỗi không phải theo sátKhả Lệ vì chị ta bận thử chồng áo quần mời may trên phòng vớingười thợ may riêng - cũng là bạn thân của chị ta Họ có nhiềuchuyện để nói với nhau nên không thích sự có mặt của người thứ
ba, do đó Khả Lệ đã thẳng thừng bảo Phấn Hạ:
- Tôi không thích làm vi
ệc làm việc riêng tư dưới mắt kẻ lạ Em xuống bếphay ra vườn phụ mọi người làm gì thì làm Chừng nào cần, tôi sẽgọi
Tuy v ậy, cô không dám đi đâu xa bởi không biết Khả Lệ sẽ cầnđến cô lúc nào Cửa garage chỉ khép hờ một cánh khiến Phấn Hạ tò
mò ghé mắt nhìn vào bởi ngày thường nó vẫn đóng kín
M ột chàng trai dáng thể thao, tầm thước đang lúi húi chùi rửachiếc Rebel cổ lỗ sĩ – chắc phải lớn tuổi gấp đôi anh ta, miệng huýtsáo bấn ''Smoke get in your eye khá vui nhộn
Chẳng cần nghe lời giới thiệu nào mà trong lòng Phấn Hạ vẫn đoánchắc nhân vật này là Sĩ Trung chứ không ai khác
Như có con mắt sau lưng, chàng trai vụt quay lại, nhoẻn nụ cườithân thiện, cất tiếng chào trước:
Thành viên mới của hội đồng đa sắc tộc đây phải không? Xin chào
Ph ấn Hạ khá ngỡ ngàng trước câu từ mà anh sử dụng nhưngngầm nghĩ kỹ lại thì lại bật cười thành tiếng khi hiểu rõ nghĩa ví voncủa cầu nói: Vú Viên người Hoa, chị Kim gốc Phan Thiết, chú Quanggác cổng lai Miên và cô là "dân tộc Kinh chính hiệu con nai vàng".Nghe đâu Khả Lệ cũng lai Hoa, Ấn gì đó nên đẹp kinh khủng bởi vậycái nết cũng dễ sợ theo luôn
M ới tiếp xúc lần đầu nhưng Phấn Hạ không hề cảm thấy e dèchút nào trước mặt Sĩ Trung, trái lại cứ thấy như đã thân quen từ lâulắm Có lẽ do phong cách cởi mở của anh nên cái khoảng cách giữachủ nhà với người làm công, giữa hai tầng lớp giàu và nghèo đã xóanhòa đi chăng?
Thấy cô cứ ngây người nhìn chứ không nói gì, Sĩ Trung trêu ghẹo:
Cô ch ưa bao giờ trông thấy một kẻ vừa sửa mô-tô, vừa huýt sáonhư một gã cao bồi miền Viễn Tây thực thụ hay sao mà nãy giờ lặng
im không thốt nên lời vậy?
Trang 24Sự hài hước đã trở lại với Phấn Hạ, cô trả lời với vẻ mặt tỉnh nhưkhông:
- Tôi ch ỉ thắc mắc một điều là sao anh không ngồi trên lưngngựa với cọng cỏ bên mép để trổ tài "bắn nhanh hơn cái bóng củamình mà lại gò lưng gõ sét con ngựa sắt già nua này?
Sĩ Trung tròn mắt nhìn cô rồi phá lên cười đầy thú vị:
Tôi c ũng rất muốn làm anh chàng Luke Luke bảnh trai nhưng vìchưa kiếm được vị hôn thê chịu chia sẻ chiếc yên ngựa nên phảitạm gác súng chờ đợi đó thôi
Bị anh chàng đáo để ăn miếng trả miếng, Phấn Hạ vừa ngượng vừabuồn cười
Cô buột miệng nói luôn:
Vẻ mặt anh chàng thành thật đến độ không ai có thể nghi ngờ là anh
có năng khiếu nói đùa, trừ người đang đối thoại
Phấn Hạ cười không kịp thở Cô không ngờ mình lại bị một chàngtrai bỏ bùa dễ dàng như vậy
Không khí đang vui vẻ thì chiếc điện thoại đáng ghét lại rung ì ì trongtúi cô
Kh ỏi nhìn cô cũng biết ai gọi bởi đã cái chuông hiệu riêng chonhân vật quan trọng này rồi Giờ thì phải ba chân bốn cẳng chạy vàocho thật lẹ nếu không muốn phải dọn dẹp cả một bãi chiến trường
do cơn thịnh nộ của "người đàn bà đẹp" nọ gây ra
Chỉ kịp vẫy tay chào Sĩ Trung rồi Phấn Hạ quay lưng phóng tuốt vàonhà
Ông Ngô An đưa mắt nhìn quanh bàn ăn với ánh mắt hài lòng,thân ái bảo những người đang có mặt:
- Thấy cả gia đình sum vầy đồng đủ thế này, ba vui lắm Hy vọng từgiờ về sau vẫn giữ được nề nếp này
Tự dưng Sĩ Trung cảm thấy nhột nhạt, cất tiếng ho khúc khắc, tránhnhìn cha nuôi
Trang 25Cúc Hàn c ười khúc khích:
- Anh Ba bị điểm trúng huyệt rồi
Sĩ Trung ấp úng gạt đi:
- Sao chỉ chĩa mũi dùi vô mình anh vậy?
Cô gái vênh mặt:
- Không anh thì còn ai? Chẳng lẽ là em sao?
Ông Ngô An lên tiếng dàn hòa:
- Đừng cãi nữa! Ba nói vậy là muốn gia đình có nhiều cơ hội gần gũinhau hơn chứ không phải tạo cớ cho các con tranh hơi nhé
Cúc Hàn thè lưỡi làm xấu với ông anh nuôi rồi quay lại mè nheo vớicha:
- Lúc này ba c
ũng đi hoài, nói anh Ba sao được?
T ấn Du vội la em:
- Không được hỗn với ba nghe Cúc Hàn
Trái với sự lo ngại của anh, ông Ngô An lại cười to đầy sảng khoái:
- Cử để cho nó tự do phát biểu ý kiến
Gia đình mình dân chủ chứ đâu theo chế độ độc tài mà mỗi chút mỗi
đè nén Được thể, Cúc Hàn mạnh dạn nói luôn một lèo:
- Nhà có m ấy người mà mạnh ai nấy đi, chỉ còn mình con với chịHai ở nhà Buồn chết luôn! Ba với anh Hai cho con ra công ty làmviệc để khôi thấy thời gian thừa thãi nha?
Ông Ngô An còn do dự chưa trả lời thì Tấn Du đã lên tiếng:
- Chị Hai ở nhà một mình cũng buồn vậy Hai chị em hủ hi cho vuichứ ra ngoài làm gì? Bộ dạng của em mà ló ra là bị thiên hạ ăn hiếpchết luôn đó Bị cáu chê bai của ông anh làm chạm tự ái, Cúc Hàntức khí xổ luôn:
- Anh xem thường em vừa thôi! Chưa làm sao biết người ta kémcỏi? Chị Hai ở nhà là phải rồi, chứ em có bị gì đâu mà bất ngồi nhà?
S ắc mặt Khả Lệ đỏ bừng lên rồi tái mét lại sau khi nghe câu nói
ấy Ông Ngô An vội la con gái:
- Lớn rồi mà ăn nói không đâu vào đâu hết, vậy mà đòi đi làm saođược? Ba phạt con ở nhà cho đến khi nào chững chạc hơn thì mớibàn tới chuyện này Tấn Du vội lái câu chuyện sang hướng khác:
- Mình v ừa ký được hợp đồng xuất khẩu rất lớn sang Hà Lannhờ công của Hi Lâm Việc kinh doanh ngày càng mở rộng, phải
Trang 26tuyển thêm người cho các bộ phận mới được.
Ông Ngô An nhìn Sĩ Trung, thúc giục:
- Coi con đó! Về phụ gia đình quản lý công việc đi Mấy cái võđường chỉ phục vụ cho sở thích chứ đâu phải ăn đời ở kiếp với nó
mà bám riết không buông vậy?
Sĩ Trung đáp từ tốn nhưng cương quyết:
- Th ưa ba, con tìm được niềm vui trong việc huấn luyện võ thuậtnên không muốn chia tay với nó Đã trót ngầm vào máu, "sinh nghề
tử nghiệp'' rồi thì không bỏ được đâu
Hơn nữa, đối với việc kinh doanh thì con chì là kẻ ngoại đạo, tựdưng chen vào dễ làm hỏng việc lắm
Cúc Hàn nhảy vô động viên ông anh nuôi:
- Em th
ấy anh thừa sức gánh vác công việc mà Anh HiLâm cũng từ ngành khác chuyển sang mà làm ngon ơ thấy không? Một nụ cười mỉa mai thấp thoáng treo trên môi chàng thanh niên SĩTrung nói giọng thản nhiên:
- Anh chỉ là tên phàm phu tục tử, sánh sao được với người học rộngtài cao như Hi Lâm?
Những người có mặt đâu nhận ra mối ác cảm của Sĩ Trung đối với
Hi Lâm qua câu nói ấy
Không nh ịn được, Cúc Hàn lên tiếng bênh vực thần tượng củamình:
- Anh Hi Lâm có gì xấu mà anh hằn học với người ta quá vậy? SĩTrung nhún vai:
- Có nói em cũng không hiểu đâu nhưng anh vốn dị ứng bọn đạođức giả từ xưa đến giờ rồi
Lời tuyên bố của anh quá rõ ràng khiến ai có thật thà đến đâu cũngkhó mà nghĩ sai về điều này được
Ông Ngô An lại phái lấy quyền làm ra để khỏa lấp:
- Cấm nói chuyện không vui bên bàn ăn, ai vi phạm là bị phạm đó
"Trời đánh tránh bữa ăn" mà
Kh ả Lệ lầm lì tự lăn xe khỏi chỗ, nói mà không nhìn ai:
- Tôi no rồi, con phép về phòng trước
Tấn Du vịn tay vào xe đẩy, ân cần bảo:
Để anh đưa em vào
Trang 27Khả Lệ gạt đi:
- Khỏi cần! Có Phấn Hạ được rồi
Quanh quẩn gần đó, nhác thấy xe của Khả Lệ thì Phấn Hạ lập tứcđấy xe đưa cô về phòng
Ngả lưng sâu vào lưng ghế dựa, Khả Lệ lim dim mắt, lẩm bẩm thốtlên đầy khinh miệt:
- Nghe đây! Tôi không cần biết anh đang làm những trò quái quỉ
gì, nhưng nếu đến thời hạn mà không kịp giao nhà cho tôi thì đừngtrách tôi không nể tình Vật liệu xây dựng lên là tình trạng chung Aibảo mấy người làm ăn lớn mà không tính toán trượt giá cho kỹ cànghả?
D ứt lời, Hi Lâm dập mạnh máy Xong cuộc điện đàm, anh tađứng lên, đi qua đi lại trong phòng một lúc rồi bước qua salon, thảngười nằm dài xuống, mắt nhắm nghiền lại
Có vẻ như Hi Lâm đang quá bận rộn với nhiều kế hoạch làm ăn và
cả bao mối lo toan bộn bề trong cuộc sống riêng tư của mình nữa
N ằm chưa được bao lâu thì Hi Lâm lại nhổm đậy với tín hiệurung nhè nhẹ từ chiếc điện thoại nhỏ xíu thường ở yên một cáchkhiêm nhường trong túi vì số phone này chỉ dành riêng cho nhữngcuộc liên lạc kín đáo, bí mật
Đặt máy sát tai, anh hạ giọng thấp đến mức tối đa dù biết chắc trongphòng làm việc riêng của mình chẳng hề có ai khác:
- Sao lại kêu cho anh giữa ban ngày bàn mặt vậy? Nguy hiểm lắm,biết không?
Giọng phụ nữ từ đầu dây bên kia cười nhạt:
Trang 28- Lúc trước không sợ mà bây giờ sợ là sao? Anh thay lòng đổi dạ rồiphải không?
Hi Lâm c ố đấu dịu:
- Anh cẩn thận là vì sự an toàn của cả hai thôi Em kêu anh chị vậy?Người phụ nữ cao giọng như thách thức:
Thích thì kêu chứ không có lý do gì hết Được không?
- Không hiểu sao Hi Lâm lại tỏ ra rất nín nhịn người đàn bà này Anhcười thật ngọt đáp lại:
- Em muốn là Trời muốn mà
D ường như cơn đành hanh đã dịu xuống vì sự vuốt ve đầy khônkhéo ấy nên người phụ nữ chi đe dọa mấy tiếng: ''coi chừng em đó"rồi im bặt, không cự nự gì nữa
Hi Lâm nhếch môi cười đắc ý nhưng giọng nói vẫn êm ru, tỏ ra rấtthiết tha với người đang đối thoại:
- Anh l ơ mơ là không xong với em đâu nha!
Hi Lâm chợt đổi thái độ, hỏi ngược lại:
- Em không tin anh thì níu kéo anh làm gì?
D ường như không ngờ đến cú phản đòn ấy, người phụ nữ ú ớkêu lên:
- Anh đám nói vậy với em sao?
Hi Lâm rắn giọng:
- Mình đến với nhau hoàn toàn tự nguyện, chẳng ai ép buộc ai Emthử nghĩ xem mình có đòi hỏi nhiều quá không?
Phía bên kia nghẹn lời
Hi Lâm cũng im lặng một lát cho từng câu từng chữ thấm sâu vàotâm trí người tình rồi nhẹ giọng lại, an ủi:
- Tinh thần em bất ổn nên hay suy nghĩ vẩn vơ chứ anh luôn yêu
em Thôi nhé, lúc nào tiện anh sẽ thăm em, còn bây giờ anh phảilàm việc Cất máy vào túi, Hi Lâm đăm chiêu suy nghĩ một lúc lâu rồimím môi, nói giọng sắc lạnh:
- Phải dứt khoát thôi Không thể dây dưa hoài được!
Trang 29- Ch ị Hai đang ngũ nên cho chị ra ngoài phải không?
Phấn Hạ gật đầu đại cho qua chuyện
Bước đến gần Phấn Hạ, Cúc Hàn rủ:
- Mình đi siêu thị nha Bữa nay có nhiều hàng giảm giá lắm
Ph ấn Hạ liếc về hướng phòng Khả Lệ, ngập ngừng đáp:
- Chị Lệ thức dậy mà không có mặt thì phiền lắm
Thoáng chút thất vọng nhưng Cúc Hàn lại tươi tắn ngay, thân mậtbảo:
- Không sao! Để em kêu điện thoại rủ mấy nhỏ bạn đi chung
Cô chưa kịp thực hiện ý kiến thì Hi Lâm đã từ ngoài đi vào với áopolo, quần short lửng đẩy trẻ trung, cười thật tươi chào cả hai:
Chào đóa hoa mùa thu, chào mùa hạ! Sáng chủ nhặt mà các cókhông đi chơi sao?
Cúc Hàn đáp ngay:
- Em định đi siêu thị nhưng không có tài xế nên còn lưỡng lự nè HiLâm nhướng mày, tỏ vẻ không tin:
- Em mà thiếu người đưa đón sao?
- Thật khó tin! Hay tại nhiều kẻ đăng ký quá nên không biết chọn ai
Trang 30bỏ ai? Cúc Hàn phụng phịu:
- Anh làm như em tham lam làm vậy đó Em không có ai thật mà.Nhìn cô gái thanh khiết như hạt sương mai đang e ấp trước mặtmình một lúc rồi Hi Lâm đột ngột hỏi:
“Tránh voi ch ẳng xấu mặt nào”
“Cố lên nhỏ ơi!” - Cô tự động viên mình
Không nghe câu trả lời, Khả Lệ lại gây sự theo kiểu khác:
Cô khinh tôi nên không thèm trả lời phải không?
Phấn Hạ chỉ muốn cắn lưỡi chết cho rồi Xuôi ngược gì chị ta nóicũng được hết, đáp sao cho vừa bụng chủ đây hở trời?
May cho cô là Kh ả Lệ lại đang có mối bận tâm khác nên sau khicảm thấy tác oai tác quái đủ rồi thì cô ta chuyển sang vấn đề khác,hát hàm hỏi trống không:
- Hi Lâm m ới đến phải không?
Phấn Hạ đáp vắn tắt:
- Tới rồi nhưng đi rồi
M ắt long lên da dội, Khả Lệ hỏi giật giọng:
- Đi đâu?
Ngầm bát mãn, Phấn Hạ trả lời luôn:
- Anh ấy chở Cúc Hàn đi siêu thị
Khả Lệ lịm người đi trước cầu đáp vừa được nghe ấy Như không tin
đó là sự thật, cô ta gần như quát lên khi hỏi lại Phấn Hạ:
- Tại sao anh ta lại đi chung với Cúc Hàn?
"Nữa rồi! Một câu hỏi hai người cùng thốt lên, sao lại có sự trùnghợp như vậy kia chứ?"
Gi ấu sự ngạc nhiên vào lòng, Phấn Hạ lắc đầu đáp:
- Em chỉ là người làm công, biết sao được chuyện nhà chủ chứ?Câu trả lời không sai nhưng có lẽ vẻ ương bướng ngầm của cô đãkhiến Khả Lệ gai mắt nên cô ta sầm mặt, đanh giọng:
Trang 31- Cô coi ch ừng tôi đó!
Phấn Hạ chưa kịp nói gì thì Khả Lệ đã quát lên:
- Vô pha thuốc cho tôi uống! Lỡ giờ rồi biết chưa?
"Th
ật vô lý! Lỗi ở mình mà cứ đổ cho người" Sự thật
là thế nhưng Phấn Hạ vẫn phải nín nhịn cho qua chuyện
Su ốt ngày hôm đó, Khả Lệ tha hổ nghĩ ra đủ trò để hoạnh họePhấn Hạ đến mức cô suýt phát khóc vào cuối buổi nhưng biết chắcmình suy sụp như thế sẽ làm người phụ nữ độc ác ấy hả hê nên cốghìm lại
Bất giác cô cảm thấy tội nghiệp cho Tấn Du khi phải sống trọn đờicạnh một người đẹp người mà không đẹp nết như vậy
Đang soạn chồng tạp chí cũ cao nghệu để bán ve chái bớt chorộng chỗ, Phấn Hạ chợt nghe tiếng Sĩ Trung sau lưng:
- Chăm chi hết mức vậy sao? Tôi có cảm giác em giống chú ong cầnmẫn suốt ngày bám tổ làm mật vậy đó
Không nhìn lên, cô gái đáp nhát gừng:
- Biết ăn phải biết làm chứ Làm biếng bị chủ đuổi thì sao?
Sĩ Trung cười to, thoải mái ngồi xuống phụ cô làm việc, miệng nóilem lém:
- Giỏi như em không thất nghiệp đâu mà lo
S ĩ Trung thân ái hỏi:
- Gia đình em ở đáu mà anh ít thấy em về nhà vậy?
Ph ấn Hạ định nói: Anh có gặp em thường xuyên đâu mà biết rõmọi sinh hoạt của em được nhưng lại thôi, bởi thật sự cô đang xúcđộng vì anh tỏ ra quan tâm đến mình
Nhìn anh b ằng ánh mắt thân thiện, cô đáp:
- Em mồ côi, sống với dì dượng từ nhỏ
Gia đình bận bịu buôn bán, ít có mặt ở nhà nên em có về cũngkhó gặp Hơn nữa, trong hợp đồng đã ghi rõ là phải túc trực thường
Trang 32xuyên bên chị Khả Lệ nên em cũng chẳng ra ngoài làm gì.
Sĩ Trung gật gù, nói giọng đồng cảm:
- Thì ra hoàn c
ảnh tụi mình giống nhau Vậy là "đồng thanh tươngứng" rồi!
Cô gái c ảnh giác, chặn lại ngay lập tức:
- Quen biết chưa nhiều, đừng vội đưa nhận xét chủ quan chứ Nụcười cởi mở bừng sáng trên môi, chàng trai vui vẻ thốt:
- Ý anh là cả hai cùng cảnh mồ côi như nhau, có gì không phải sao?
"Cái lưỡi không xương nói sao cũng được" Phấn Hạ chi còn cáchnhấn mạnh để chắn đứng mạch lèo lái câu chuyện của anh chàng:
- Như vậy thì được, còn những chuyện khác thì không kiểm chứngđược đâu nhé
S ĩ Trung cười xòa:
Cảnh giác không bao giờ thừa, đúng không?
Có hai ng ười cùng làm nên chồng báo đã được phân loại mauchóng Xếp dọn gọn gàng vào một góc xong, Phấn Hạ ra vòi nướctrước sân rửa tay, Sĩ Trung cũng ra theo
Ngồi bên chậu mai tứ quí to khỏe cho mát mẻ trước khi vào nhà,Phấn Hạ gợi chuyện hỏi chàng thanh niên:
- Anh s ống với gia đình này từ nhỏ phải không?
Sĩ Trung gật đầu:
- Ba anh là b ạn thân với ba An Hai người bị tai nạn mất cùngngày, họ hàng chẳng còn ai nên ba nuôi đem anh về, nhận làm conluôn Lúc ấy anh còn nhỏ lắm nên chẩng nhớ được bao nhiêu vềcha mẹ ruột trong lòng anh luôn xem gia đình này như ruột thịt củamình
Ph ấn Hạ thốt lên:
- Anh thật may mắn gặp được gia đình nhân hậu như vậy!
Sĩ Trung gật đầu, nói giọng mạnh mẽ:
- Chính vì vậy mà anh sẽ bảo vệ mọi người trong gia đình bằng tất
cả sức mình, không để ai đạt được ý đồ xấu xa với họ đâu
Th ốt ra những câu này, mắt anh sáng quắc lên thật quyết liệt Bầu nhiệt huyết của Sĩ Trung đã lấy bằng Phấn Hạ, cô hăm hở tấnthành:
Trang 33- Làm người phải biết “ân đền oán trả chứ”
Nheo mắt nhìn cô với vẻ bỡn cợt, Sĩ Trung gật gù:
- Chà! Sông phẳng thật đấy! Hèn gì mà vừa nói động đến em thì em
đã xù lông nhím, không thêm dòm mặt người ta rồi
Mặt hồng lên, Phấn Hạ chữa thẹn:
- Ph
ản xạ tự nhiên thôi mà
Sĩ Trung nhìn trời rồi lại nhìn người, cất tiếng hỏi cô:
- Chị Khả Lệ đang ngủ trưa phải không? Em còn rảnh giở nào trongngày nữa?
Sĩ Trung đi qua đi lại đầy bực dọc:
- Nói lý thì cũng phải xét đến tình chứ Lúc trước, tính tình bà ấy đã
kỳ cục lắm rồi, tưởng bị tai nạn sẽ biết điều hơn, ai dè lại tệ hơnnữa
Ph ấn Hạ buột miệng hỏi:
- Vậy sao anh nhìn ra chân tướng chị ấy được?
Sĩ Trung siết chặt tay thành nắm đấm biểu lộ thái độ kiềm chế gằngiọng:
''Trời bất dung gian" mà Có những việc họ nghĩ không ai hay biếtnhưng lại lộ ra ngoài:
Trang 34Nghe t ới đây, -Phấn Hạ cảm thấy đã đủ rồi, cô không muốn đisâu vào chi tiết nữa Với thân phận của cô, biết nhiều quá về nhàchủ không phải là điều hay.
Vì th ế, Phấn Hạ khéo léo lái sang chuyện khác:
- Anh hỏi em có giờ rảnh không để làm gì?
- Thù dai quá đi! Ngoài anh ra, cả nhà này không ai có nết hồ đồ,
dữ dằn vậy đâu Anh muốn mời em đi uống cà phê để xin lỗi chuyệnhôm trước đó, chịu không?
Phấn Hạ chi muốn hét to lên rằng:
"Ôi cái n ết hồ đồ đáng yêu!" nhưng biết mình giở trò khùng nhưvậy sẽ khiến anh vắt giò lên cổ chạy mất dạng nên dằn lại, suy nghĩmột lúc rồi bảo anh:
- Để em xin phép chị ấy
Sĩ Trung gật đầu, căn dặn:
- Em chủ động thời gian nhé, lúc nào rảnh thì báo cho anh biết
Tưởng Khả Lệ khó khăn lắm khi xin phép đi chơi một buổi tối,nhưng Phấn Hạ không ngờ chị ta lại dễ dãi gật đầu:
- Lâu lâu cũng nên ra ngoài một chút cho thoải mái Nhớ về sớm đó
S ự tốt bụng bất ngờ ấy khiến Phấn Hạ ngạc nhiên mất mấyngày Đến lúc chuẩn bị ra khỏi nhà thì cô thấy Tấn Du xăng xái đẩy
xe cho vợ vô phòng rồi ở luôn trong đó chứ không lên lầu như mọikhi thì mới vỡ lẽ
“Hèn gì!”
Cúc Hàn không giữ ý như cô mà hồn nhiên phát biểu:
- Cả đám tụi mình kéo nhau đi chơi như vầy là galant với hai ông bàquá rồi! Lẽ ra chị Hai phải cám ơn chị Phấn Hạ chứ không phảingược lại đâu Phấn Hạ cố nín cười, chặn lại:
- Đừng nói lớn, coi chừng "lợi bất cập hại"! Sếp nghe được là rútlệnh lại, miễn xả hơi luôn đó
Cúc Hàn cười khúc khích:
Trang 35- Để em chi chị chiêu này nha: Mai mốt chị muốn đi đâu thì cứ bỏnhỏ anh Hai là xong, khỏi xin chị Hai cho phiền phức
Phấn Hạ không nhịn được nữa, phá lên cười ngặt ngheo, dứ tay đedọa:
- ''Đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy" mà chị
Sĩ Trung từ phía sau chạy đến, hỏi hai cô gái:
Bàn tán chuyện gì mà vui quá vậy quí cô nương?
Cúc Hàn đập vào lưng Phấn Hạ ra hiệu không được nói rồi lém lỉnhtrêu ghẹo ông anh nuôi:
Anh Ba mời đi uống nước một lần tới hai người có cảm thấy hao tốnlắm không?
S ĩ Trung lườm cô:
S ĩ Trung càm ràm cho đỡ ngượng:
- Cái con nhỏ này, có người chở sẵn sướng quá sinh tật phảikhông? Cúc Hàn phản pháo liền:
- Sợ tài xế mệt chứ gì? Dừng xe lại đi chị Phấn Hạ!
Phấn Hạ liếc cô gái qua kiếng chiếu hậu, lo ngại hỏi:
- Chi vậy Cúc Hàn?
Cô gái nhoẻn cười cho cô yên tâm và lặp lại yâu cầu:
Không có chuyện gì đâu, cứ làm theo lời em đi
Chiếc Attila Elizbeth màu trắng vừa rời ga, tấp vào lề thì chiếc Rebel''không đụng hàng" của Sĩ Trung cũng dừng sát nút
Chàng trai lo l ắng hỏi:
- Xe hư à?
Cúc Hàn nghịch ngợm nhăn mũi làm xấu đáp lại:
Trang 36- Coi chừng hãng SYM kiện anh đó! Xe mới xuất xướng, chạy chưatới ngàn cây số mà hư sao được?
Vừa nói cô vừa đẩy Phấn Hạ về phía anh rồi nhanh như cắt ngồi lên
xe, rồ ga vọt đi không quên quay đầu lại, vẫy tay chào và nói lớn:
- Chúc một buổi tối đầy thú vị nhé!
Phấn Hạ không biết nên buồn hay vui trước diễn biến bất ngờ này.Nếu làm tỉnh thì mặt hơi dày nhưng phải đóng vai thục nữ e áp thì
cô làm không được Suy nghĩ một lúc, cuối cùng cô qủa quyết nhìn
Sĩ Trung, thốt lên: Dường như anh đang sụp vảo chính cái bẫy đomình đào thì phải? Có cần tôi phụ kép lên không?
S ĩ Trung đang hai tay tỏ ý bất lực:
- ''Người tính không bằng Trời tính", coi như anh nợ Cúc Hàn 1-0 đi
Cô gái cắc cớ hỏi lại:
- Nợ trong nhà khó đòi lắm, coi như huề rồi Còn cục nợ trước mấtphải "đưa tới nơi, về tới chốn này, anh tính sao đây?
- Em phải về sớm đó Mình không còn nhiều thời gian đâu
Mùi hương sao nhái thoang bay trong bầu trời đêm
Sĩ Trung và Phấn Hạ về đến cổng biệt thự đã hơn mười giờ đêm.Trong lúc chờ chú Quang mở cổng, Sĩ Trung bảo Phấn Hạ:
- Ng ồi quán cà phê vừa nghe nhạc vừa nói chuyện như tối nay
có cái thú riêng, nghe nhạc ở phòng trà lại có điểm đặc sắc khácnữa Lần sau, mình sẽ nhìn tận mắt các ca sĩ lừng danh và nghe hátthật chứ không nghe qua máy nữa, em đồng ý không?
Trang 37Sĩ Trung có vẻ nổi nóng, gạt phắt đi:
Đừng phục tùng lề lối vô lý của người đàn bà quái đản đó nữa! Anhthấy em nên nghỉ việc ở đây là hơn
Phấn Hạ ranh mãnh thốt lên:
- Vậy là em đã khiến cho ai đó chướng tai gai mắt nên "người ta"muốn em biến đi cho khuất tầm nhìn, đúng không?
Sĩ Trung lúng túng biện minh:
- Anh không có ý đó Thực lòng anh rất khó chịu khi thấy em cứnhẫn nhục chịu đựng những trò hợm hĩnh của ''bà Trời'' đó nênmuốn em ra đi cho thảnh thơi hơn, chứ em không ở đây nữa thì anh
là người buồn nhất
Lòng vui phơi phới nhưng cô gấi vẫn vờ vĩnh hỏi lại:
- Tại sao lại buồn? Em cũng giống chị Kim hay vú Viên thôi, ngườinày đi thì lập tức có người khác thế mà
Chàng thanh niên mạnh mẽ lắc đầu phản đối:
Anh không xem em nh ư họ đâu Cô gái chưa kịp nói gì thêm thì
đã có thêm hai chiếc xe dừng lại trước cổng: Hi Lâm và Cúc Hànđang cười nói tíu tít với nhau, không để ý là có kẻ khác ở đó
Nét mặt Sĩ Trung thay đổi rõ rệt: quai hàm bạnh ra, mất gườm gườmnhìn Hi Lâm đầy căm ghét
Cúc Hàn trông thấy hai người nọ cũng đang chờ cửa như mình thì
có vẻ ngượng ngùng, vội ngưng bặt tiếng cười, vồn vã hỏi:
- Ủa! Sao trùng hợp quá vậy? Em tưởng hai anh chị phải về sau
em chứ Phấn Hạ thè lưỡi:
- Làm sao dám! Lạng quạng là ở ngoài đường suất đêm luôn đó.Cúc Hàn nhìn, sang Sĩ Trung và đến lúc này mới phát hiện ra sắcthái khó coi của ông anh nuôi Cô ngập ngừng hỏi anh:
- Anh Ba sao vậy?
Trang 38S
ĩ Trung gằn giọng:
T ưởng em vì anh nên tốt bụng rút lui sớm, ai dè đã có kế hoạchriêng! Cúc Hàn vội phân trần:
- Em muốn cho hai người thoái mái nên tránh mặt thiệt mà
Sĩ Trung hất mặt về phía Hi Lâm:
- Vậy em giải thích sao về chuyện này?
Cúc Hàn chưa kịp trả lời thì Hi Lâm đã ngạo nghễ lên tiếng:
Cúc Hàn lớn rồi, muốn đi đâu hay giao thiệp với ai là quyền tự docủa cô ấy
Cha mẹ cũng không can thiệp được chứ đừng nói đến hạng anhnuôi như cậu
Sĩ Trung bừng giận, trừng mắt gầm lên:
- Tôi không có quyền cấm Cúc Hàn đi chơi với bạn bè nhưng tôithừa sức đấm bể mặt kề nào xúc phạm tồi!
C ả Cúc Hàn lẫn Phần Hạ đều la lên:
- Chạy đi, anh Hi Lâm!
Không cần hối đến tiếng thứ hai, Hi Lâm đã vọt xe mất dạng SĩTrung siết chặt nắm đấm, thở hào hển chứng tỏ bị khích động rấtmạnh: Phấn Hạ lo lắng hỏi anh:
- Anh có sao không?
Sĩ Trung chưa kịp trả lời thì chú Quang đã ra mở cổng
C ả ba cùng đi vào nhà nhưng chia thành hai tốp Cúc Hàn bướcthật nhanh lên phía trước, cố tránh mặt ông anh nuôi, Phấn Hạ từ từ
đi cạnh Sĩ Trung, cố suy đoán xem vì sao anh lại ghét Hi Lâm qúavậy?
PH
ẦN 4
Câu trả lời đến với Phấn Hạ không lâu sau đó nhưng lúc đó đã xảy
ra rất nhiều chuyện kinh hồn chứ không êm đềm như nhịp sống
Trang 39phẳng lặng từ xưa đến giờ trong ngôi biệt thự này chút nào
Nhưng đó là chuyện về sau, còn trước mắt cô vẫn chăm chỉ thựchiện nhiệm vụ của mình cạnh bà chủ tuy chưa già nhưng đã trởchứng quá cỡ thợ mộc Phụ Khả Lệ nâng mấy cặp tạ chân, Phải Hạdịu dàng khuyến khích:
- Em thấy hôm nay chân chị có tiến triển tốt hơn nhiều rồi Tập thêmchút nữa nha chị
Kh ả Lệ nhìn xuống chán rồi nhăn nhó, xua tay:
Mệt quá, thôi dẹp đi Mai tập cũng được
Nói sao cũng không lại với con người ngang ngược, Phấn Hạ chánnắn chép miệng:
- Em chỉ là kẻ thừa hành chứ không có quyền hạn gì hết Chị nói saothì em nghe vậy
Cô lúi húi dọn dẹp mọi thứ dụng cụ rồi mang thau nước đến bêngiường, lau người Khả Lệ
Để yên cho cô gái phục vụ,Khả Lệ rắp rim mất một lúc rồi đột nhiêncất tiếng hỏi:
- Tối qua đi chơi vui không? Sĩ Trung đưa mày tới cái xó nào vậy?Khó chịu với giọng điệu khinh miệt của chị ta khi đề cập đến chuyệnriêng tư của cô với Sĩ Trung, Phấn Hạ rắn rỏi đáp lại:
- Không ph ải cái xó nào mà là quán cà phê M và Tôi Có lẽkhông bao giờ ngờ đến phản ứng cứng rắn đến vậy của kễ dướiquyền nên Khả Lệ khựng lại một hồi lầu rồi mới nhếch môi cườikhẩy, độc địa thốt:
- Xem nào, "có t ịch mới rục rịch" đây mà! Tôi làm phước nhắcnhở cô vì cô đang làm việc cho tôi, rủi đại đột ễnh bụng lên thìchúng tôi mang tiếng chứ ''hồn ai nấy giữ", mắc mớ gì mà tôi phảinhọc lòng, mỏi miệng?
Trang 40Ph
ấn Hạ đỏ bừng mặt, thẳng thắn đáp luôn:
- Em tự biết giữ mình, còn anh Sĩ Trung là người đứng đắn nênkhông bao giờ xảy ra cái viễn cảnh ghê rợn như chị hình dung đâu Khả Lệ bĩu môi, nghiệt ngã đáp:
- Thằng đàn ông như cái gậy của thằng mù vậy đó Tin cho lắm vàorồi cô ngày vỡ mộng
Ph ấn Hạ không thể nào không nhận thấy thái độ đầy ác cảm củachị ta đành cho Sĩ Trung cũng giống hệt như cách đối xữ của chàngtrai nọ đối với người chị dâu của mình
Thì ra vẻ hòa thuận của gia đình này cũng chi là bề ngoài, còn bêntrong vẫn ẩn chứa rầt nhiểu đợt sóng ngầm
Tấn Du bước vào làm gián đoạn câu chuyện đang ở hồi căng thẳngcủa hai phụ nữ
Nhìn vợ bằng ánh mắt thương yêu, anh âu yếm hỏi:
- Tập mệt lắm phải không em? Ráng lên cho mau phục hồi nhé Anhước ao được thấy em trở lại như ngày xưa lắm
B ộ mặt chua ngoa, nanh nọc của Khả Lệ đã được cô ta vứt quamột bên thật nhanh chóng, thay vào đó là vẻ yêu kiều, ẻo lả đến mêhồn Tựa vào vai chồng, Khả Lệ nũng nịu thốt:
- Em mệt quá à! Hì hục đến rụng chân luôn Anh bóp chân giùm em
đi Tấn Du ngần ngại đưa mắt nhìn sang phía Phấn Hạ nhưng cô gái
đã tế nhị rút lui nãy giờ rồi
Vừa xoa bóp chân cho vợ, Tấn Du vừa ngọt ngào bảo:
- Hy vọng khi em đi đứng được như bình thường thì mình sẽ “song
hỉ lâm môi” sanh con em nhé?
Khả Lệ nhíu mày tỏ ý do dự:
- Khoan đã anh! Em còn bệnh tật như vầy, làm sao dám nghĩ đếnchuyện bầu bì chửa đẻ chứ?
T ấn Du ôn tồn khuyến dụ:
Thì anh nói là chờ đến lúc em khỏe lại kia mà
Khả Lệ quay mặt đi, buông thõng:
- Đến lúc đó hãy bàn, được không?
Tấn Du ôm gương mặt vợ vào giữa đôi bàn tay, thì thầm đầy mêđắm: