u sing bai đa thần của Lão giáo phát triển qua nhiều thế kỷ, tập họp các vị thần linh mới bởi vì nó chuyển hướng mới đến các tôn giáo khác. Vào lúc ban đầu của Đạo lão gồm có Trời, Đất, và Đạo tạo thành 3 ngôi; một Hoàng đế Vàng huyền thoại, hoặc (Huỳnh Đế) được cho là thủy tổ của người Trung Quốc và Lão Tử cũng nổi bật như là những nhân vật được Một hình tượng thần tôn kính. Khi Lão giáo phát triển, một số canh cửa thế kỷ 19. truyền thống khác tạo ra khái niệm về
Những hình ảnh bằng — „ man ae ‘
giấy như thế được dán Tam Nhất” là những sự nhân cách hóa ở hai bên cổng ra vào — những thần linh truyền sinh : qi (khí) Jing
đầu Năm Mới để bảo _ (tịnh dịch) và Shen (thần).
vệ căn nhà tránh ma *
quẽ xấu xa.
Vào những thế kỷ sau đó Ngọc Hoàng (Vua Ngọc)"' được người ta chấp nhận như là người đứng đầu của Đạo Lão đa thần. Đầu tiên ngài được đề cập trong tài liệu viết từ thế kỷ thứ 9 CN, lúc ấy có một sự bành trước ảnh hưởng của Lão Giáo trong triều đình. Các hoàng đế của nhà Đường (618- 907CN) cho rằng là hậu duệ của Lão Tứ bởi vì họ cùng mang họ Lý. Địa vị của Ngọc Hoàng được nâng cao khi ngài được chập hệ thống tôn giáo đa thần của Nhà nước vào thế kỷ 11CN sau khi vị hoàng đế trị vì mơ thấy Ngọc Hoàng trong
1 Ngọc Hoàng (Vua Ngọc) một trong những thần linh chính của các tín ngưỡng dân gian Trung Quốc và của Đạo Giáo, năm trong tam thanh.
244
giấc ngủ, Ngài trở thành người đứng đầu của Ba Ngôi trong Tân lão giáo, cùng với các bậc chính của ngài, những vị thần bất tử linh thiêng, ngài cai quản thế giới thần linh giống như hoàng đế và các quan quần thần dưới thế gian. Những vị quan lại của ngài gồm có một số vị thần tỉnh tú được nhân cách hóa: chẳng hạn như chòm sao Đại Hùng Tỉnh, vị trí của chòm sao này ở trên cao có thể giúp cho ông ta nhìn xuống tất cả mọi người ở thế gian và báo cáo những hoạt động của họ cho Diêm Vương, người cai quản 10 tòa địa ngục và quyết định số mệnh của họ.
Những vị thần thánh khác của Lão giáo gồm có các vị anh hùng cổ xưa như vị nữ thần sáng tạo; bà nữ Oa, Tây Vương Mẫu, người đứng đầu của nơi cư ngụ của các vị thần bất tử; những nét địa lý đặc trưng, chẳng hạn như núi, sông; các hành tỉnh và các tỉnh tú chính, tất cả đều được nhân cách hóa; những vị thần tổ sư của các nghề nghiệp, chẳng hạn như thợ mộc, những vị thần giám sát các hoạt động của con người (các kỳ thi quốc gia) cũng như những hoạt động tiêu cực (trộm cướp, say rượu và gian dâm); những loài thú khác, như rồng, cọp, rắn, dê.
Đạo Lão dành riêng cho nhiều vị thần linh cổ xưa, sự tôn sùng những nhân vật có trước triết học Lão giáo và Đạo Lão và thật khó khăn để xác nhận một vị thần linh đặc biệt của Lão Giáo. Tuy vậy, sự
Một bức tượng bằng ngà voi tạc hình Chu Lão, Thần Thọ hoặc Ông Thọ. Cũng
được mọi người biết đến dưới cái tên Thọ Tỉnh (vị thần ngôi sao trường Thọ) ông
là biểu tượng con người của ngôi sao Danh giá. Bên tay trái ông cầm một quả
tảo, biểu tượng trường thọ
245
phân biệt này đôi lúc không có liên quan đến, do bởi tín ngưỡng của Trung Quốc thường được tụ tập trong các gia đình và những nhóm khác nhau trong xã hội, đúng hơn là những nơi thờ cúng thuộc tập quán. Ví dụ, mỗi gia đình Trung Quốc thường thờ một vị thần bếp (táo quân) ở một nơi đặc biệt.
Bổn phận của vị thần này là quan sát cách cư xử của gia đình vào báo cáo về cho Ngọc Hoàng hàng năm. Vào ngày 23.12 âm lịch hàng năm, người ta dùng một chất bệt dảo ngot tram hai môi của ông ta lại ngăn chặn ông ta báo cáo sự việc về trời. Mặc dù thần táo được kết hợp với đa thần của Lão giáo, tuy vậy, người ta có thể dễ dàng nhận ra ông là một phần tín ngưỡng gia đình của cuộc sống.
Một số vị thần của Lão giáo được nhà nước bảo trợ. Ví dụ vị thần của thành phố, thành Hoàng, đầu tiên là một vị thần bảo vệ các bức thành của thành phố và các chiến hào, những quyễn lực của ngài bao gồm luôn cả linh hồn của người chết. Vai trò của ngài cũng được thay đổi bởi các triều đại kế tục, ngài như một viên chức — văn phòng của Thành Hoàng
— phụ trách những linh hồn người chết ở trong địa phương.
Nó trở thành một phong tục cho các vị hoàng đế bổ nhận các viên quan lại đã qua đời làm việc cho văn phòng của Thần Hoàng trong một thời hạn 3 năm. Chức vụ của viên chức ở văn phòng “cõi âm” tượng đương với chức vụ vị này nắm khi còn tại thế.
Đa thần của Lão giáo không chỉ là những người ở côi trời mà còn có những nhân vật lịch sử được mọi người tôn kính vì tính cách nổi bật của họ, Quan Vũ (Quan Công), được mọi người biết đến lòng trung thành cà đức tính đũng cảm của ngài, là một đại tướng trong thời Tam Quốc (221-265 trước ƠN) và hoàng đế thời Đường, Đường Minh Hoàng, là ông tổ của nghề hát, có một đoàn ca múa ở trong triểu. Ngày nay, nhiều vị thần thánh được thêm vào dén đa thần của Lão giáo, và sự phân biệt giữa Phật giáo và Lão giáo càng trở nên mập mờ hơn. Không có sự phân biệt trong hai truyền thống này
ở người tại gia và
bất cứ đều có thể đến đền chùa của Phật giáo và Lão giáo để cầu nguyện hoặc đốt nhang.
Cùng một
người, sáng có thể cầu nguyện xin vĩ nữ thần Phật giáo từ bi xin một đứa con trai, và vào buổi chiều có thể đến vị thần y đạo lão xin phục hồi sức
khỏe cho một người
thân. Trong bức họa của thế kỷ 20, mô tả Quan Thánh Để Quân (Quan Công hay Quan
Va) đang ngự ở tầng địa ngục thứ chin, nơi này người chết sẽ được tưởng thưởng hoặa
trừng phạt. Thọ Lão vị thần trưởng thọ và những người đáng kính trọng tham dự.
247