Chính vì lý do này mà khi đặt vấn đề văn hoátrong chính trị thì là vấn đề quan tâm lớn của tri thức khoa học và nhân văn hiệnđại và nó có thể trở thành khoa học mới là văn hoá chính trị.
Trang 1Đề bài: Phương hướng và giải pháp tăng cường giáo dục văn hoá chính trị chocán bộ, nhân viên, sinh viên
Tên đề tài: Phương hướng và giải pháp tăng cường giáo dục văn hoá chính trịcho sinh viên Học viện Báo chi và Tuyên truyền hiện nay
vụ song hành hết sức quan trọng và có ý nghĩa
Những thành tựu của cuộc cách mạng khoa học – công nghệ thế giới cùngvới việc mở rộng giao lưu quốc tế là cơ hội để chúng ta tiếp thu những thành quảtrí tuệ về văn hoá đã đạt được những thành tựu rất đáng tựu hào, tuy nhiên,những năm gần đây do tác động tiêu cực của mặt trái cơ chế thị trường cho nênmột bộ phận kho tàng văn hoá truyền thống quý giá của dân tộc đang đứng trướcnguy cơ mai một Do đó, việc xem xét vai trò của văn hoá mới đích thực là
Trang 2nghiên cứu về triết học văn hoá, đó là những biểu hiện của mối quan hệ biệnchứng giữa văn hoá và phát triển Chính vì lý do này mà khi đặt vấn đề văn hoátrong chính trị thì là vấn đề quan tâm lớn của tri thức khoa học và nhân văn hiệnđại và nó có thể trở thành khoa học mới là văn hoá chính trị.
Là trường Đại học đồng thời là trường Đảng, Học viện Báo chí và Tuyềntruyền rất coi trọng việc giáo dục văn hoá chính trị, tạo điều kiện thuận lợi chosinh viên có nhiều cơ hội tiếp nhận những giá trị văn hoá lành mạnh theo đúngđịnh hướng, đường lối, bắt kịp với xu hướng của thời đại để góp phần đào tạonguồn nhân lực chất lượng cao về lĩnh vực lý luận chính trị, báo chí và truyềnthông
Hiện nay, sinh viên Học viện Báo chí và Tuyền truyền nhìn chung đã có sựnhận thức và tiếp nhận ý thức chính trị, ứng xử có văn hoá trong các hoạt độngcủa trường Tuy nhiên, bên cạnh đó lại phát sinh ra những mặt hạn chế như: sinhviên ít quan tâm đến cách sự kiện chính trị, tình hình kinh tế - xã hội trong nước
và thế giới Mặt khác, sự phát triển giao lưu, tiếp nhận văn hoá đã gây ảnh hưởngkhông nhỏ đến ý thức của sinh viên, họ thời ơ với tình hình chính trị trong nướcnhưng lại tiếp nhận rất nhanh những văn hoá phẩm độc hại, những tư tưởngchính trị phản động, đề cao cái tôi cá nhân, ý thức, hành động thiếu văn hoátrong nhà trường cũng như ngoài xã hội Những điểm hạn chế này gây ảnhhưởng không nhỏ đến tư tưởng, ý thức của sinh viên, gây khó khăn trong quátrình học tập và rèn luyện thực hiện giáo dục văn hoá chính trị cho sinh viên hiệnnay Bên cạnh đó, công tác giáo dục cũng như bộ máy quản lý còn bộc lộ nhiềuhạn chế, chủ thể giáo dục chuea nhiệt huyết; nội dung, hình thức giáo dục nhiềulúc còn chưa phù hợp với trình độ, sở thích, nhu cầu nhận thức của sinh viên, vìvậy hoạt động giáo dục văn hoá chính trị cho sinh viên hiện nay còn chưa pháthuy được sức mạnh và hiệu quả chưa cao Do đó, em đã chọn đề tài: “Phương
Trang 3hướng và giải pháp tăng cường giáo dục văn hoá chính trị cho sinh viên Học việnBáo chi và Tuyền truyền hiện nay”.
2 Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu
- Mục đích nghiên cứu: Nghiên cứu và làm sáng tỏ cơ sở lý luận về giáodục văn hoá chính trị cho sinh viên Học viện Báo chí và Tuyền truyền hiện nay,
từ đó đề xuất phương hướng và giải pháp nhằm tăng cường giáo dục văn hoáchính trị cho sinh viên Học viện Báo chí và Tuyền truyền
- Nhiệm vụ nghiên cứu:
+ Phân tích những vấn đề lý luận cơ bản về giáo dục văn hoá chính trị chosinh viên;
+ Đề xuất phương hướng và giải pháp nhằm tăng cường giáo dục văn hoáchính trị cho sinh viên Học viện Báo chí và Tuyền truyền trong thời gian tới
3 Đối tượng và phạm vi nghiên cứu
- Đối tượng nghiên cứu: Đề tài nghiên cứu giáo dục văn hoá chính trị chosinh viên Học viện Báo chí và Tuyên truyền hiện nay
- Phạm vi nghiên cứu: Trong Học viện Báo chí và Tuyên truyền, giai đoạnhiện nay
4 Cơ sở lý luận và phương pháp nghiên cứu
- Cơ sở lý luận: đề tài nghiên cứu trên cơ sở lý luận của chủ nghĩa Mác –Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và quan điểm, đường lối của Đảng Cộng sản ViệtNam và dựa trên nội dung các quyết định, văn bản chỉ đạo của lãnh đạo Học việnBáo chí và Tuyên truyền về giáo dục văn hoá chính trị cho sinh viên hiện nay
- Phương pháp nghiên cứu: đề tài sử dụng phương lôgic và lịch sử, phântích, tổng hợp, khái quát hóa và hệ thống hóa tài liệu tham khảo
5 Kết cấu của đề tài
Ngoài mở đầu, kết luận và danh mục tài liệu tham khảo, đề tài gồm 2 chương 5Tiết
Trang 5NỘI DUNG Chương 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ GIÁO DỤC VĂN HOÁ CHÍNH TRỊ
1.1 Một số khái niệm cơ bản
1.1.1 Khái niệm về văn hoá
Thuật ngữ “văn hoá” xuất hiện rất sớm trong ngôn ngữ loài người Cùngvới sự pháy triển của lịch sử nhân loại, nhận thức của con người về văn hoá, khíaniệm văn hoá cũng không ngừng thay đổi và luôn được bổ sung những nội dungmới, những cách nhìn mới
Chưa bao giờ vấn đề văn hoá lại giành được sự quan tâm như hiện nay cả
về phương diện lý luận và thực tiễn Điều này càng chứng tỏ vai trò quan trọngcủa văn hoá đối với sự phát triển của xã hội Khái niệm văn hoá có nguồn gốc từphương Tây, theo tiếng Latinh có nghĩa là: cày, cấy,vun trồng, làm ruộng, chămbón, cả thiện, gìn giữ trong sản xuất nông nghiệp Xét theo nguồn góc thuật ngữ,văn hoá là khái niệm gắn với lao động sản xuất, một hoạt động sáng tạo mangbản chất người nhất Về sau thuật ngữ văn hoá được bổ sung thêm những nghĩamới trừu tượng hơn, nói về tính có học vấn, tính có giáo dục, sự mở mang trí tuệcon người
Chủ nghĩa nhân văn thời Phục hưng đã đi tìm nội dung tích cực và bổ sungnhững nhận thức mới mẻ về văn hoá Thời kỳ này được xem như thời kỳ pháthiện lại con người Bởi vây, “văn hoá” được nhìn nhận như lĩnh vực tồn tại chânchính của con người, lĩnh vực “tính người: thật sự đối lập với lĩnh vực “tính tựnhiên”, “tính động vật” Văn hoá được xem như sự phát triển của con người phùhợp hơn với bản chất của nó
Thuật ngũ “văn hoá” theo cách triết tự Hán Việt (theo bộ từ Hỉa năm1989), thì văn có nghĩa là “vẻ đẹp” (=có giá trị), hoá là “trở thành”, là “giáodục” Như vậy, văn hoá có nghĩa là trở thành đẹp, giáo dục đẹp, thành có giá trị
Trang 6Do đó, văn hoá thường được dùng với nghĩa: cái chứa đựng cái đẹp, chứa các giátrị, nó là thước đo mức độ nhân bản của xã hội và con người.
Năm 2002 Unesco đã đưa ra định nghĩa về văn hoá như sau: “Văn hoá nênđược đề cập đến như là một tập hợp của những đặc trưng về tâm hồn, vật chất, trithức và xúc cảm của một xã hội hay một nhóm người trong xã hội và nó chứađựng, ngoài văn học và nghệ thuật, cả cách sống phương thức chung sống, hệthống giá trị, truyền thống và đức tin, tóm lại văn hoá là sản phẩm của loàingười, văn hoá được tạo ra và phát triển trong quan hệ giữa con người và xã hội,xong chính văn hoá lại tham gia vào việc tạo nên con người, và duy trì sự bềnvững và trật tự xã hội, văn hoá được truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác thôngqua quá trình xã hội hoá Văn hoá được cải tạo và phát triển trong quá trình hànhđộng và tương tác xã hội của con người Văn hoá là trình độ phát triển của conngười và của xã hội được biểu hiện trong các kiểu và hình thức tổ chức đời sống
và hành động của con người cũng như trong giá trị vật chất và tinh thần mà docon người tạo ra.”
Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng diễn đạt giản dị mà chính xác về văn hoátrong tác phẩm Nhật ký trong tù:
Vì lẽ sinh tồn cũng như mục đích của cuộc sống, loài người mới sáng tạo
và phát minh ra ngôn ngữ, chữ viết, đạo đức, pháp luật, khoa học, tôn giáo, vănhọc, nghệ thuật những công cụ cho sinh hoạt hằng ngày về mặt ăn, ở và cácphương thức sử dụng Toàn độ những sáng tạo và phát minh đó tức là văn hoá.Văn hoá là sự tổng hợp các phương thức sinh hoạt cùng với sự biểu hiện của nó
mà loài người đã sản sinh ra nhằm thích ứng nhu cầu của đời sống và sự đòi hỏicủa sự sinh tồn [39, tr.431]
Với cách hiểu này, văn hoá sẽ bao gồm toàn bộ những gì do con ngườisáng tạo và phát minh ra Văn hoá theo cách nói của Hồ Chí Minh là một “báchkhoa toàn thư” về những lĩnh vực liên quan đến đời sống con người
Trang 7Hiện nay, có trên 400 định nghĩa khác nhau về văn hoá, điều đó nói lêntính phong phí, đa diện trong cách tiếp cận khái niệm văn hoá Văn hoá đượchiểu theo nghĩa chung nhất là toàn bộ các giá trị sáng tạp của con người và xãhội để đáp ứng nhu cầu vật chất và nhu cầu tinh thần Văn hoá đánh dấu trình độphát triển của con người và xã hội trong mỗi giai đoạn lịch sử nhất định ởphương diện khác nhau, văn hoá là giá trị là kết qủa của hoạt động con người và
xã hội trong quá trình ứng xử đối với môi trường tự nhiên và môi trường xã hội
Văn hoá được sáng tạo bởi tất cả các hoạt động của con người trong cáclĩnh vực: gia đình, giáo dục, kinh tế, chính trị, tôn giáo, giá trị sáng tạo (trong giá
tị sáng tạo có sáng tạo nghệ thuật)
Trên cơ sở những quan niệm về văn hoá như đã trình bày, có thể khái quátlại:
Thứ nhất, nói đến văn hoá là đề cập đến toàn bộ giá trị bao gồm cả giá trịvật chất và giá trị tinh thần do con người sáng tạo ra trong quá trình con ngườisống, lao động, sản xuất Nói cách khác, văn hoá là sản phẩm kết tinh giá trị củađời sống con người
Thứ hai, văn hoá được tạo thành từ những sản phẩm con người tạo ratrong đời sống, nhưng không phải sản phẩm nào cũng mang giá trị, cũng là vănhoá mà nó phải được cộng đồng chấp nhận trên cơ sở phù hợp với những chuẩnmực chung Nói như vậy có nghĩa là văn hoá có thể và thường xuất phát từ một
cá nhân hoặc nhóm người nhưng sau đó nó phải có sức lan ra cộng đồng và đượccộng đồng đón nhận cũng như chấp nhận, muốn như vậy, nó phải mang lại lợiích cho cộng đồng, phục vụ cho đời sống cộng đồng
Thứ ba, trên cơ sở được cộng đồng chấp nhận, văn hoá sẽ được lưu giữ vàtruyền từ thế hệ này sang thế hệ khác Do đó, văn hoá có sức sống vượt khônggian và thời gian
Trang 8Thứ tư, nói đến văn hoá là nói đến sáng tạo Chỉ có lao động mới kết tinhcác giá trị văn hoá Sáng tạo là cơ sở, cũng còn là động lực là đôi khi là cáchthức để tạo ra các giá trị văn hoá.
Cuối cùng, văn hoá vừa mang những đặc điểm chung, vừa phản ảnhnhững đặc trưng riêng biệt của từng cộng động, từng xã hội, phù hợp với điềukiện xã hội nhất định
đề giành, giữ và sử dụng quyền lực nhà nước
Chính trị theo nghĩa rộng hơn là hoạt động của con người nhằm làm ra,gìn giữ và điều chỉnh những luật lệ chung mà những luật lệ này tác động trựctiếp lên cuộc sống của những người góp phần làm ra, gìn giữ và điều chỉnhnhững luật lệ chung đó Với cách hiểu như thế này thì dù trong xã hội cộng sản,chính trị vẫn còn tồn tại và vẫn giữ vai trò hết sức quan trọng đối với từng ngườicũng như toàn xã hội
Theo triết học chính trị, khái niệm về chính trị được hiểu như sau:
Trước hết, chính trị nói tới đời sống dân sự, nghĩa là phạm vi của một xãhội được cơ cấu tổ chức
Tiếp đến, chính tị nói tới hiến pháp và những gì liên quan tới cơ cấu và sựvận hành của một cộng đồng, của một xã hội hay một nhóm xã hội (về phươngdiện lý thuyết, phương pháp cũng như thực hành)
Trang 9Chính trị là biểu hiện tập trung của kinh tế, là việc xây dựng nhà nước vềkinh tế Đồng thời, chính trị không thể không chiếm vị trí hàng đầu so với kinhtế.
Cuối cùng, chính trị nói tới nghệ thuật lãnh đạo và việc thực hành quyềnlực qua các đại diện đảng phái chính trị khác nhau
Chính trị là lĩnh vực phức tạp nhất, nhạy cảm nhất, liên quan đến vậnmệnh hàng triệu người Giải quyết những vấn đề chính trị vừa là khoa học, vừa
là nghệ thuật
Xuất phát từ quan niệm của Lênin về chính trị, tập thể các tác giả cuốn từđiển chính trị rút gọn của Liên Xô (cũ) đã đưa ra định nghĩa: chính trị là côngviệc của xã hội hay công việc của nhà nước, là hoạt động trong lĩnh vực quan hệgiữa các nhóm xã hội lớn, trước hết là giai cấp, cũng như giữa các dân tộc, giữacác quốc gia
Từ tất cả các quan niệm trên, có thể xem chính trị là hoạt động trong lĩnhvực quan hệ giữa các giai cấp, cũng như giữa các dân tộc và các quốc gia với vấn
đề giành, giữ, tổ chức và sử dụng quyền lực nhà nước; là sự tham gia của nhândân vào công việc nhà nước và xã hộil là hoạt dộng chính trị của thực tiễn củagiai cấp, các đảng phái chính trị, các nhà nước nhằm tìm kiến những khả năngthực hiện đường lối và những mục tiêu đã đề ra nhằm thoả mãn lợi ích
1.1.3 Khái niệm văn hoá chính trị
Nói tới văn hoá chúng ta nói tới sự thể hiện về sức mạnh bản chất của conngười, là trình độ con người trong phát triển mà mỗi thời đại đạt được trong tiếntrình lịch sử, hướng tới chân-thiện-mỹ , vì hạnh phúc và tự do của mỗi người.Còn nói tới chính trị là chúng ta nói tới một lĩnh vực khá phức tạp và nhạy cảm,khi ở đó các mối quan hệ về giai cấp, dân tộc trong việc hành, giữ, thực thiquyền lực chính trị nhằm thực hiện quyền lực con người
Trang 10Văn hoá chính trị là thể hiện mối quan hệ tác động qua lại giữa văn hoávới chính trị, giữa chính trị với văn hoá Văn hoá chính trị nâng hoạt động chínhtrị của con người và của tổ chức lên trình độ văn hoá, làm cho hoạt động chínhtrị mang tính tự giác, chủ động và sáng tạo, nâng cao tính tích cực chính trị củaquần chúng Văn hoá thấm sâu vào chính trị, nâng chính trị lên tầm văn hoáchính trị, làm cho chính trị trở thành khoa học, cách mạng và nhân văn Chính trịcủa mọi tầng lớp nhân dân, chónh trị trong chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng
Hồ Chí Minh là chính trị kiểu mới với những bản chất đặc trưng và cách mạngnhất Vậy văn hoá chính trị là tổng hợp những giá trị vật chất, tinh thần đượchình thành trong thực tiễn chsnh trị nó là cái góp phần chi phối hoạt động củacác cá nhân, của các nhà chính trị nhằm định hướng hoạt động của họ trong việctham gia vào đời sống chính trị để phục vụ lợi ích căn bản của một giai cấp nhấtđịnh
Ở phương Đông, từ khi đạo đức trở thành vấn đề trung tâm, học thuyếtchính trị của Nho gia đã phản ánh các vấn đề văn hoá chính trị Khổng Tử đượcxem là người đầu tiên đề cao văn hoá của người cai trị, đó là phải dùng đức để trịdân, việc chính cốt là ở người trị dân, từ đó người Trung Hoa hay nói “văn trị”tức muốn nói chính trị phải gắn liền với văn hoá, cai trị bằng văn hoá mới hướngtới cái tốt đẹp được
Kế thừa tư tưởng của Khổng Tử, Mạnh Tử đã phát triển tư tưởng này rộnghơn Ông cho rằng, “Chính giỏi thì dân sợ, giáo giỏi thì dân yêu Chính giỏi thìđược của thiên hạn; giáo giỏi thù được lòng dân” Nho giáo đề cao vinh dự vàtrách nhiệm cho “người trên”, người “quân tử”, người”hiền-trí” Đó là nhữngbiểu hiện của chính trị được sự chi phối của văn hoá trong Nho Gia, hay nói cáchkhác là cai trị có văn hoá là những tiền đề của sự phát triển văn hoá chính trị
Ở phương tây, Platon và Aristotles được xem là những người mở đầu trongviệc đưa ra cách tiếp cận về văn hoá chính trị khi cho rằng các quan điểm, thái
Trang 11độ cơ bản của con người đối với quyền lực, đối với việc làm thế nào để quản lýcác mối quan hệ xã hội và đối với vai trò của chính thể với người dân là hết sứcquan trọng, Điều này cũng có ý nghĩa là quan điểm, thái độ của người có quyềnlực sẽ có vai trò quyết định trong giải quyết các mối quan hệ xã hội và nó tuỳthuộc lớn vào văn hoá cai trị của người nắm quyền lực chính trị của xã hội đó.
C.Mác cũng đã đề cập đến vấn đề văn hoá chính trị khi ông chống lại cácquan niệm coi nhà nước là một thiết chế đứng trên những xung đột giai cấp đểtheo đuổi lợi ích chung của xã hội và hoà giải các quyền lợi đối lập trong xã hội
Lý luận của ông thể hiện rõ quan điểm khi trình độ văn hoá chính trị càng cao thìcàng cho phép các chủ thể chính trị nhận thức ngày càng sâu sắc và đầy đủ hơn
về lợi ích, về cách thức để hiện thực hoá quyền lực và giành lấy lợi ích giai cấpmình, đồng thời các chủ thể chính trị ngày càng thành thục hơn trong thực tiễnhoạt động chính trị
Theo quan niệm Mác xít thì văn hoá chính trị thể hiện một phương diện cơbản thể hiện năng lực của chủ thể trong quá trình cải tạo xã hội Vì thế chính trị
là một phần quan trọng chi phối trong toàn bộ đời sống văn hoá, nói làm nên mộtchuẩn mực trong đời sống xã hội khi xã hội phát triển thì chính trị càng đóng vaitrò to lớn hơn, nó tác động sâu hơn, nhiều khíac cạnh và nhiều phương diện hơn.Chính trị là một bộ phận của kiến trúc thượng tầng, nó luôn có mối quan hệ chặtchẽ với cơ sở hạ tầng xã hội mà tiêu biểu là mối quan hệ giữa chính trị và kinh
tế Bên canh đó các mối quan hệ nhiều chiều giữa tư tưởng, pháp luật, tôn giáo,đạo đức, văn hoá, nghệ thuật cũng góp phần quan trọng tạo nên sự phong phú
mà chính tác động, do đó chính trị có thể xem là lăng kính phản chiếu nền vănminh, văn hoá của một xã hội nhất định Vì thế khi bàn về quan điểm của Chủtịch Hồ Chí minh về văn hoá chính trị, G.S Đặng Xuân Kỳ đã viết: “Văn hoákhông thể đứng ngoài mà phải ở trong kinh tế và chính trị Văn hoá phải phục vụ
Trang 12nhiệm vụ chính trị, thúc đẩy xây dựng và phát triển kinh tế Đây là một luậnđiểm quan trọng nữa rất quan trọng trong tư tưởng văn hoá Hồ Chí Minh”
Trên thực tế, vấn đề văn hoá chính trị đã được đặt ra từ rất sớm kể cả ở cácnước phương Đồng và phương Tây nhưng hiện nay vẫn chỉ là một ngành khoahọc còn non trẻ Hệ thống khái niệm và lý thuyết, phươn pháp nghiên cứu vàcách tiếp cận của ngành khoa học này vẫn còn chưa hoàn chỉnh
Ở Việt Nam, ngành khoa học chính tị còn đang trong quá trình hình thànhvới những bước đi chập chững đầu tiên Trong đó, việc nghiên cứu kế thừa cácthành tựu của giới nghiên cứu khoa học chính trị ở phương Tây là việc làm có ýnghĩa quan trọng, dẫu rằng qua đó việc vay mượn “nhập ngoại những khái niệm,
lý thuyết, phương pháp và cách tiếp cận
Văn hoá chính trị ở nước ta được các học giả chính trị tiếp cận và pháttriển theo quan niệm Mác xít, đó là cách nhhifn văn hoá chính trị trong điều kiệnnền chính trị chế độ xã hội chủ nghĩa, trong bối cảnh xây dựng nền chính trị dânchủ xã hội chủ nghĩa, nghĩa là xây dựng văn hoá chính trị vì mục tiêu phát triểnchung của cả dân tộc, không phân biệt thành phần, giai cấp, vì quyền lợi chungcủa toàn dân tộc chứ không phải vì lợi ích riêng của người có quyền lực chínhtrị Văn hoá chính trị có thể tiếp cận từ hai cấp độ: cấp độ xã hội và cấp độ cánhân
Ở cấp độ xã hội, văn hoá chính trị biểu hiện sự quan tâm của mọi ngườiđối với công việc quản lý, điều hành của nhà nước đối với toàn xã hội; sự quantâm tới chức năng, nhiệm vụ của các tổ chức trong hệ thống chính trị và thái độcủa xã hội đối với những hoạt động ấy Đó chính là sự quan tâm của mọi ngườidân đối với việc chung của đất nước, những việc đó nhà nước quản lý, nhà nướcđiều hành từ các chủ trương, chính sách, thực thi pháp luật ở tầ vĩ mô đến nhữngcông việc quản lý ở địa phương cơ sở
Trang 13Ở cấp độ cá nhân thì văn hoá chính trị được thể hiện là chất lượng tổnghợp của tri thức chính trị và niềm tin chính trị của mỗi cá nhân tạo thành ý thứcchính trị công dân thúc đẩy họ hành động chính trị tích cực phù hợp với mụctiêu, lý tưởng chính trị của xã hội Đây là yếu tố chủ quan của mỗi cá nhân trong
xã hội, vì thế nâng cao văn hoá chính trị cá nhân thì trước hết cá nhân phải có trithức, có văn hoá tiếp nhận các nội dung giáo dục chính trị, tư tưởng để hìnhthành niềm tin chính trị vững chắc, đó là quá trình tự giác chính trị của mỗingười
Bên cạnh đó, trong bản thân mỗi người chịu sự tác động của các mối quan
hệ xã hội, đó là mối quan hệ hai chiều giữa cho và nhận thông tin, chia sẻ nhữngvấn đề trong cuộc sống, từ đó cho thấy các mối quan hệ với xã hội bên nhoài đềuđược văn hoá chi phối Văn hoá được phân chia thành đa djang và phản ánhnhững phẩm chất đặc trưnng của từng lĩnh vực cụ thể, văn hoá chính trị là sựbiểu hiện sinh động của hoạt động chính trị qua cách nhìn văn hoá Với nhữngquan niệm về văn hoá chính trị nêu trên, có thể đưa ra cách tiếp cận tổng quát vềvăn hoá chính trị như sau:
Văn hoá chính trị là một phương diện của văn hoá trong xã hội có giai cấp,
đó là tri thức và năng lực sáng tạo trong hoạt động chính trị dựa trên nhận thức
về các quan hệ chính trị nhằm mục đích phục vụ lợi ích chính trị cơ bản của giaicấp hay của xã hội đó phù hợp với sự phát triển lịch sử
Nói tóm lại, văn hoá chính trị góp phần định hướng mục tiêu hoạt độngcho các tổ chức chính trị, đặc biệt là Đảng và Nhà nước, cho các phong tràochính trị xã hội nhất định Văn hoá chính trị được phản ánh trong hệ ý thức chínhtrị; trong các hình thức, các kiểu tổ chức hoạt động chính trị; trong các thiết chếchính trị và trong các giá trị vật chất và tinh thần do quá trình hoạt động chính trịsáng tạo ta Văn hoá chính trị dưới chế độ xã hội chủ nghĩa nhằm mục đích phục
vụ cho nhận thức chính trị và hành động chính trị tích cực, phục vụ cho lợi ích