CHƯƠNG II CHƯƠNG II MỘT Ý TƯỞNG CỦA FOUCHÉ
1. Nguyên văn: nghìn vỏ đạn
147
— Tôi chẳng dám dụng vào người cô, Đi-sát-đất nói thêm song vẫn dưa bàn tay thô về phía Francine như để biết rõ trọng lượng chiếc dây chuyền vàng lớn cô đeo trên cổ, buông xuống tận vong co.
~ Và như vậy là tốt, óng Pierre ạ. Francine trả lời do bản năng của người phụ nữ xui khiến cô ta trở nên chuyên chế khi không bị áp bức. Cô lùi lại một cách cao ngạo sau khi đã thích thú làm cho tên Chouan phải ngạc nhiên; nhưng cô bù lại lời nói khác nghiệt của mình bảng một ánh mắt rất địu dàng, và lại gần hắn. — Pierre này. có phải cái bà ấy đã nói với anh vẻ cô tiểu thư mà em phục vu khong?
Di-sdt-dat dimg cam lang và nét mat giảng co như bình minh giữa bóng tối và ánh sáng. Hắn hết nhìn Francine rồi lại nhìn cái roi lớn đã đế rơi và chiếc dây chuyền vàng làm cho hán mè mẩn chẳng
kém gương mặt của cô gái xứ Bíetagne, rồi. như để chấm dứt mối lo lắng của mình, hắn nhật chiếc roi và đứng yên lặng.
~ Ô! chẳng khó khăn gì để đoán rằng bà ấy đã ra lệnh cho anh giết cô chủ của em, Francine nói tiếp; cô nắm được lòng trung thành thầm kín của người thanh niên và muốn làm tiêu tan những mối ngại ngần của lòng trung thành ấy.
Đi-sát-đất cúi đầu một cách có ý nghĩa. Đối với cô gái vùng Cottin, đó là câu trả lời.
~ Thé thi, anh Pierre oi, nếu xảy ra một điều không may nhỏ nhât cho cô ấy, nếu đụng đến một sợi tóc của cô ay, thi coi như đây là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau và vĩnh viễn như Vậy, VÌ em sẽ lên thiên đường! còn anh, anh sẽ xuống địa ngục.
Người bị ma ám xưa kia được Nhà thờ làm phép trừ tà trong nghỉ lẻ long trọng chắc không bị xao xuyến hơn Đi-sát-đất lúc này, trước lời tiên đoán được nói với một niềm tin khiến cho lời Ấy có cái gì xác thực. Mắt hắn, thoat đầu đượm niềm âu yếm man rợ, rồi bị chống lại bởi bổn phận của một mối cuồng tín cũng yêu sách khắc nghiệt như Sự sỉ cuồng của tình yêu bồng trở nên dit ton khi hắn nhận thấy vẻ khẩn thiết ra oai của cô gái ngày thơ mà hắn đã yêu từ xưa. Francine suy diễn sự yên lặng của tên Chouan theo cách của cô.
148
— Thế anh chẳng muốn làm gì cho em sao? cô nói với giọng trách móc.
Nghe vậy, tên Chouan liên nhìn người yêu với một cái nhìn u ám như cánh qua đea.
~ Em chưa lấy chồng chứ? hắn hỏi làu bàu trong miệng, chỉ có Francine mới nghe được.
— Nếu không thế, sao em lại ở đây?... cô công phần trả lời. Còn anh, anh làm gì ở đây? Anh hãy còn nối loạn, anh chạy cùng đường như con vật hóa dại tìm cán người ta. Ôi! anh Pierre ơi, anh có khôn
thì đi với em. Tiểu thư xinh đẹp ấy, em có thể nói cho anh biết, trước
kia đã được nuôi dưỡng ở quê chúng ta, cô ấy đã chăm nom em.
Hiện nay em có hai trăm fivre lợi tức chính đáng. Rốt cuộc cô ấy đã mua cho em ngôi nhà lớn của chú Thomas với gid nam tram é-quy.
và em có hai nghìn livrơ tiết kiệm.
Nhưng nụ cười của cô và sự liệt kê tài sản của cô chẳng có tác dụng gì trước vẻ mặt không thể thăm dò được của Đi-sát-đất.
~ Các ngài Giáo trưởng đã nói rằng phải chiến đấu. hắn trả lời.
Mỗi lần hạ sát được một quân Xanh là một lần được xá tội.
~ Những quân Xanh có thể sẽ giết chết anh.
Hắn vừa trả lời vừa buông thông hai tay như hối tiếc rằng hắn còn cống hiến quá it oi đối với Chúa và nhà Vua.
— Cdn em, em sé ra sao? cô gái hỏi một cách đau khổ.
Di-sdt-dat nhìn Francine với vẻ than thờ; cập mắt hắn hình như mở to hơn, để rơi hai giọt nước mắt chảy song song hai bên má đầy lông xuống tấm da đê hắn khoác trên mình, và một tiếng rên khẽ thoát ra khỏi lồng ngực.
— Lạy Thánh Anne đ° Auray!.., Anh Pierre, đó là tất cả những gì anh nói với em sau bảy năm xa cách. Anh đã thay đổi quá nhiều.
— Anh luôn luôn yêu em, tên Chouan trả lời đột ngột.
— Không, cô nói thầm với hắn, anh yêu nhà Vua trước, sau mới đến em.
149
~ Nếu em cứ nghĩ vẻ anh như vậy, hẳn nói tiếp, anh sẽ đi đây.
~ Thôi được, vĩnh biệt, cô nói với vẻ buồn rầu.
~ Vĩnh biệt. Đi-sát-đất lap lai.
Han nam lay bàn tay Francine, xiết chặt, đưa lên hon, lam dấu chữ thập, và chạy nhanh vào chuồng ngựa, giống như một con chó vừa mới đớp trộm được miếng xương.
~ Này cậu Cướp-bánh ơi, hán nói với bạn hán, mình chẳng nhìn thấy gì cả. Cậu có chinchoire! đấy không?
-ỒI 4u...á... cái dây chuyên đẹp, Cướp-bánh vừa trả lời vừa lục tìm trong một cái túi khâu dưới tấm da dẻ.
Hắn đưa cho Đi-sát-đất một vật nhỏ hình chóp bằng sừng bò trong đó những người xt Bretagne để thuốc lá bột do họ tự nghiền lay vào những đêm đài mùa đông, Tên Chouan giơ cao ngón tay cái để hình thành nơi cổ tay trái một chỗ lõm dùng để định lượng những tiểu thuốc lá cho những người tàn tật, hắn lắc mạnh cái chinchoire mà đầu nhọn đã được Cướp-bánh mở vít. Một chất bột thật mịn rơi xuống từ từ qua lỗ nhỏ ở chóp cái vật dụng hình nón của xứ Bretagne. Đị-sát-đất làm di lam lại như vậy bảy, tám lần một cách lặng lẽ, như thể chất bột đó có phép làm thay đổi bản chất những ý nghĩ của hắn. Đột nhiên, hắn để buột ra một cử chỉ thất vọng, quăng trả lại cái chinchoire cho Cướp-bánh và cầm lấy một khẩu các-bín giấu trong đống rơm.
~ Bảy, tám /iểu thuốc liên tù tì như vậy mà chẳng ra gi, anh
chàng hà tiện Cướp-bánh nói.
~ Lên đường thôi, Đi-sát-đất kêu lên với giọng khàn khàn. Có việc nặng nhọc đấy.
Khoảng ba chục tên Chouan đang nằm ngủ dưới những máng cỏ và trong đống rơm, ngừng đảu dậy, nhìn thấy Đi-sát-đất đang đứng;
họ nhanh chóng biến mất theo lối cửa ra vườn mà từ đấy ngudi 1a có thể đi ra những cánh đồng. Khi Francine ra khỏi chuồng ngựa, sô thấy chiếc xe thư sắp khởi hành. Tiểu thư De Verneuil và hai người