Thái độ của đồng chí Trường Chinh khi đó động viên, khích lệ tôi rất nhiều vì tôi hiểu rằng đồng chí vốn là "cây" lý luận và là người hết sức chặt chẽ, nghiêm khắc ngay với vấn đề khoán
Trang 16 Tôi đã nghe tiếng nói nghìn nămtrong tiếng cồng, tiếng chiêng
8. Di sản của văn hóa hồn thiêng củadân tộc
12. Cái bất biến của nền giáo dục mới
18. Chúng tôi diễn kịch Kiều
19. Câu hò trên sông Hương và cụ ƯngBình Thúc Giạ Thị
24. Đàn nguyệt xưa và nay
28. Đình Bảng - Ngôi đình tình người
30. Ấn tượng Vũ Khiêu
34. Giữ hồn cố nhân
36. Kiến trúc cổ Đà Lạt trong tranh ViQuốc Hiệp
42. Thành Lộc và "Ngày xửa ngàyxưa…"
46. Những sắc màu từ đất
48. Hồ Ba Bể, ứng cử viên Di sản thiênnhiên thế giới
52. Làng cổ hai ngàn năm ở vùng ĐồngTháp Mười
54. Sự thật mới về Vạn Lý TrườngThành
62. Lalibela - Giáo đường nham thạch
64. Chinh phục trời cao
66. Đẹp vì mục đích cao cả…
Tạp chí xuất bản hàng tháng
Giấy phép hoạt động báo chí số
Văn phòng đại diện tại TP.HCM:
288B, An Dương Vương, Quận 5, TP.HCM
Phó Tổng Biên tập Thường trực
Nguyễn Thế Khoa
Phó Tổng Biên tập
Nguyễn Thế Kỷ
Nguyễn Minh San
Giám đốc điều hành
Võ Thành Tân
Thư ký tòa soạn
Từ My Sơn - Nguyễn Hữu Phái
Hội đồng Biên tập
Nguyễn Nam Khánh-Trần Bảng-Trần Văn
Khê-Nguyễn Giao-Vũ Mão-Thái Kim
Lan-Phạm Thị Thành-Lan-Phạm Việt Long-Đặng Nhật
Minh-Đoàn Thị Tình-Trường Lưu-Thanh
Hương-Nguyễn Thuyết Phong
Bìa 1
Cồng chiêng Tây Nguyên - Ảnh: Trần Định
Tài trợ phát hành
Tổng công ty Hàng không Việt Nam
Doanh nghiệp sách Thành Nghĩa
TP Hồ Chí Minh
In tại
Với các tác giả:
Vũ Đức Tâm, Hoàng Chương, Hồ Sĩ Tá, Lê Tiến Thọ, Vũ Đình Hòe, TrầnVăn Khê, Trần Bạch Đằng,Lê Ngọc Trà, Vũ Ân Thi, Lê Văn Triển, Xuân
Trong số nàyTHÁNG 12/2005
ấn tượng Vũ khiêu
30
12
2 Mừng cho
Tây Nguyên mừng cho đất nước
Trang 21
6 2
0 3 4
của Đổi mới
Cổ thụ Việt
Những kỳ quan xanh
Lễ hội Valentine
bên bờ sông Hồng
Ngày xuân về quê hương quan họ
Võ Văn Kiệt
Nguyễn Thuyết Phong Nguyễn Thế Khoa
Phương Anh
12 Mai vàng Yên Tử
Hoàng Quốc Hải
15 Lễ hội của dòng sông
Hạ Huyền
24 Tản mạn quan họ
Đức Miêng
26 Chơi quan họ
Ngô Văn Dảm - Thanh Ngân
30 Gió xuân tốc dải yếm đào
Thu Hương
31 Hát đúm
32 Hội thi gói bánh thờ
làng Gượm
36 Hội Trám - Lễ hội phồn
thực trên đất Tổ
37 Hội Chen làng Ngà
38 Tục chọc sàn chọn bạn
tình của người Thái ở Điện Biên
Dương Đình Minh Sơn
40 Cánh còn mùa xuân
Đoàn Thị tình
42 Tổ tôm điếm hội làng ngày xuân
Lê Bá Liễu
44 Bài chòi - Từ sân chơi ngày xuân
bước lên sân khấu
Trương Quang Lục
46 Nghề tranh Hàng Trống
Đỗ Đức
50 Chạm lộng đặc sắc điêu khắc
truyền thống
Trang 36 6 8 0
1 1 8
Củng Lợi Chương Tử Di tặng phẩm của Trung quốc
Đặng Thái Sơn Sau 25 năm giải Chopin
Hà Thị Cầu người lữ hành
64 Mùa len trâu - Bộ phim Việt Nam đầu
tiên tranh cử giải Oscar
Phương Anh
72 Đào Tiến Đạt nhà nhiếp ảnh năm 2005
84 Ông tổ nghề tranh đá quý Việt Nam
Thụy Thảo
88 Đoàn Văn Cừ - Tết sang bà ngoại
Lý Khắc Cung
90 Thái Kim Lan - Không gian Việt, tâm hồn
Việt giữa trời Tây
92 Thu Vân - Tấm lòng của một học trò bên kia
đại dương
Bùi Kim Xuyến
94 Nắm đất và chiếc mũ tai bèo
114.Bom Bo lịch sử đã sang trang
Như Anh - Hồ Văn
118 Củng Lợi-Chương Tử di tặng
phẩm quý giá của Trung Quốc gửi Holywood
122 Mẹ vắng nhà - chuyện tranh Nhật
Bản
Trang 4Chào mừng Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ X
kỷ niệm 20 năm Đổi mới
Trường Chinh Tổng Bí thư của Đổi mới
Trong ký ức tôi, đồng chí Trường Chinh luôn là một nhà lãnh đạo uyên thâm, đáng kính Đồng chí là tấm gương lớn về nghị lực, nguyên tắc Đồng chí chẳng những là người có công lớn trong việc khởi xướng Đổi mới mà còn đóng góp lớn cho việc gìn giữ kỷ cương trong Đảng Những cống hiến to lớn của đồng chí cho sự nghiệp của Đảng, của dân tộc mãi được trân trọng và những bài học quý báu đồng chí để lại cho chúng ta vẫn còn nguyên giá trị
Từ trái sang: Chủ tịch Hồ Chí Minh, Thiếu tướng Nguyễn ChíThanh, Tổng bí thư Trường Chinh và Phó thủ tướng Phạm VănĐồng tại Việt Bắc, năm 1951
Trang 5Võ Văn Kiệt
Thời kỳ đầu kháng chiến
chống Pháp, tôi hoạt động
ở miền Nam Khi đó,
chúng tôi chỉ biết tên các đồng
chí lãnh đạo cao cấp của Đảng
và thường hình dung diện mạo,
phong thái qua cương vị công tác
của từng đồng chí Tới cuối năm
1950, ra chiến khu Việt Bắc dự
Đại hội Đảng lần thứ II, tôi mới
được gặp các đồng chí: Trường
Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ
Nguyên Giáp… Tôi còn nhớ, ấn
tượng đầu tiên của tôi là thấy
đồng chí Trường Chinh và đồng
chí Võ Nguyên Giáp có gương
mặt hao hao giống nhau Trong
đầu tôi nảy ra một ý nghĩ khá
thú vị: Trong số ba người học trò
yêu của Bác Hồ, ba trụ cột về
Đảng, Chính phủ, Quân đội thì
dường như đồng chí phụ trách
công tác Đảng và đồng chí phụ
trách quân sự là một cặp
Hồi đó, anh em trong đoàn
đại biểu Nam Bộ chúng tôi
thường hay làm nũng Bác Tôn
và đôi khi cả Bác Hồ để "vòi
vĩnh" bánh kẹo, thuốc lá Riêng
với đồng chí Trường Chinh,
chúng tôi không dám vì thấy
đồng chí luôn nghiêm nghị Từ
đồng chí toát ra cái gì đó vượt
lên trên đời thường, ngườithường và mang phong thái củamột lãnh tụ Đứng trước đồngchí, tôi có cảm giác mình thậtnhỏ bé và dường như nhữnghiểu biết, suy nghĩ đều bị đọc racả
Sau Đại hội Đảng lần thứ II,tôi được học lớp Hoa Nam ởTrường Nguyễn Ái Quốc III,khóa 6 tháng, trước khi đi đườngbộ vào lại chiến trường Nam Bộ
Một lần, trường tổ chức liênhoan văn nghệ Tôi tham gia tiếtmục đóng kịch, vào vai một địachủ Khi biết có đồng chí TrườngChinh tới dự, coi biểu diễn, mặcdù được liệt vào loại "gan to",nhưng tôi cũng thấy "ớn" Trướckhi bắt đầu, tôi phải xung phonglàm một màn múa lân cho nóngngười để lấy can đảm Hết vởkịch, các đồng chí là khách mờiđều khen, động viên Đồng chíTrường Chinh bắt tay tôi: "Đồngchí diễn khá lắm, nhưng đấy làđịa chủ Nam Bộ chứ khônggiống địa chủ Bắc Bộ" Mãi tớilúc này, tôi vẫn thấm thía lờinhận xét vừa mang tính khích lệvừa mang tính nhắc nhở: Làmbất cứ việc gì cũng phải nghiêncứu, đào sâu suy nghĩ
Một điều đặc biệt là, dù tiếpxúc với đồng chí Trường Chinh ít
so với các đồng chí lãnh đạo caocấp khác, nhưng trong thời gian
ở Chiến khu Việt Bắc cũng nhưtrong suốt kháng chiến chốngPháp, tôi thường nhớ tới đồngchí với tất cả sự kính trọng vàlòng tin vững chắc Hồi đó, sáchvở hiếm hoi lắm tôi có cuốnTrường kỳ kháng chiến nhấtđịnh thắng lợi của đồng chíTrường Chinh và coi đó là cuốnsách gối đầu Mỗi khi đọc, tôi lạithấy hiện lên hình ảnh đồng chíTổng Bí thư nghiêm trang, trítuệ
Tôi được nghe kể về VuaQuang Trung và rất ấn tượng vớihình ảnh những "Sĩ phu Bắc Hà".Tôi có cảm giác đồng chí TrườngChinh như một sự hòa quyệngiữa tính cách của một sĩ phuvới phẩm chất của người cáchmạng Càng về sau này, tôi càngthấy những cảm nhận đó củamình là không sai và thấy ởđồng chí những đặc trưng đángkính của một nhà nho "tu thân,tề gia, trị quốc" Đồng chíTrường Chinh tự nghiêm khắcvới mình từ cử chỉ, lời nói, tronggiao tiếp hằng ngày cũng nhưtrên các diễn đàn, hội nghị.Chính sự nghiêm khắc ấy truyềncho mọi người không khí nghiêmtrang, sự đòi hỏi trách nhiệm và
Tổng bí thư Trường Chinh (giữa), đồng chí Võ
Nguyên Giáp và đồng chí Phạm Văn Đồng trong
ngày Độc lập 2/9/1945
Từ phải sang: Đồng chí Chu Văn Tấn, Văn Tiến Dũng,Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh tại Việt Bắc năm 1950
Trang 6tôn trọng người khác Ngay
trong các buổi họp Bộ Chính trị,
tôi chú ý thấy các đồng chí lãnh
đạo cao cấp khác có thể nói đùa
với nhau, nhưng khi nói với
đồng chí Trường Chinh thì luôn
giữ thái độ nghiêm chỉnh Tôi
cho rằng, sự nghiêm nghị, mực
thước của đồng chí Trường
Chinh đã góp phần giữ gìn kỷ
cương trong Đảng Điều này rất
cần thiết vì cũng có một số đồng
chí lãnh đạo có thói quen xuề
xòa, gia đình
Lúc ngoài Bắc làm cải cách
ruộng đất, tôi chỉ được nghe tình
hình do một số đồng chí có dịp
ra công tác nói lại trong nội bộ
Hồi đó, đồng chí Lê Duẩn mới
từ miền Bắc trở và, nói với
chúng tôi: Cải cách ruộng đất có
gì đó không ổn Ở nhiều vùng,
trước đó cơ quan tỉnh, huyện
đóng tại nhà dân Tới cải cách,
vẫn những đồng chí đó không ai
dám nhận người đã cho mình
chung sống dưới một mái nhànhư người trong gia đình Thậmchí các cháu nhỏ hết sức vô tư,theo thói quen chạy lại vồ vậpchào hỏi thì quay mặt đi, coi nhưkhông quen biết Chua xót quá
Việc đồng chí Tổng bí thưđứng ra nhận khuyết điểm, nhậnkỷ luật trước Đảng về chỉ đạo cảicách ruộng đất, giúp tôi nhậnthức sâu sắc thêm về nguyên tắcĐảng Là người Đảng viên, dù ởcương vị nào cũng luôn nghiêmchỉnh chấp hành kỷ luật Đảng
Sau này, khi ra Trung ương côngtác, có dịp được trực tiếp chứngkiến sự cộng tác trên tinh thầnđồng chí, rất mực tôn trọng nhaugiữa đồng chí Lê Duẩn và đồngchí Trường Chinh, tôi càng kínhtrọng đồng chí và tự nhủ:
Trường Chinh thực sự là tấmgương mẫu mực về tính nguyêntắc và nghị lực cộng sản
Sau giải phóng, tôi làm Chủtịch Uỷ ban nhân dân, Bí thư
Thành ủy Thành phố Hồ ChíMinh Khó khăn chồng chất,vướng mắc đủ bề Chúng tôingược xuôi mò mẫm mọi cáchđể tháo gỡ khó khăn Đồng chíPhạm Văn Đồng hay gọi đùa tôilà "Chủ tịch gạo", "Chủ tịch heo".Có đồng chí gán cho tôi cái tên
"Tướng vượt rào" Mỗi năm vàilần, tôi ra Hà Nội báo cáo côngviệc Trong những cuộc hội nghịnhư vậy, không ít đồng chíkhông đồng tình với những giảipháp do Thành phố đề xuất.Đồng chí Trường Chinh thườnglắng nghe rất chăm chú Nhữngcâu hỏi, ánh mắt của đồng chímách bảo tôi rằng đồng chí ýthức được có nhiều vấn đề mớimà thực tiễn đang đặt ra, dù cóđiều trái ngược với những gì vẫnđược coi là đúng, là chính thốngtừ trước tới nay Đối với chủtrương cải cách công thươngnghiệp miền Nam, đồng chíTrường Chinh cũng không bộc lộ
Tổng bí thư Trường Chinh nói chuyên với cán bộ cao cấp
toàn quân chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ, 12/1953
ảnh: TL
Trang 7thái độ quyết liệt như một số
đồng chí khác Thái độ của đồng
chí Trường Chinh khi đó động
viên, khích lệ tôi rất nhiều vì tôi
hiểu rằng đồng chí vốn là "cây"
lý luận và là người hết sức chặt
chẽ, nghiêm khắc (ngay với vấn
đề khoán nông nghiệp, dù đã
quyết định theo đa số, đồng chí
vẫn bảo lưu ý kiến không đồng
tình của mình)
Lần nào vào Thành phố Hồ
Chí Minh, đồng chí cũng hỏi
thăm, tìm hiểu về những cơ sở đi
đầu trong tháo gỡ khó khăn Một
kỳ hè, đồng chí tới Đà Lạt và cho
tìm lãnh đạo các điển hình dệt,
bột giặt, thuốc lá… của Thành
phố đến trình bày kỹ tình hình
Khi đó, tôi cảm nhận là đồng chí
đã bắt trúng mạch, bước đầu dò
ra con bệnh và đang suy ngẫm
tìm thuốc trị Cũng từ đó, dù
đồng chí vẫn luôn nguyên tắc,
nghiêm khắc như vậy, nhưng
dường như tôi thấy đồng chí gần
gũi hơn Năm 1982, tôi ra Hà
Nội phụ trách Uỷ ban Kế hoạch
Nhà nước Những lần Bộ Chính
trị họp bàn về kinh tế, đồng chí
Trường Chinh thường khuyến
khích tôi phát biểu và tôi thấy
càng về sau đồng chí càng quan
tâm tới những ý kiến khác nhau
Đồng chí Lê Duẩn qua đời,
đồng chí Trường Chinh được Ban
Chấp hành Trung ương bầu làm
Tổng bí thư và bắt tay chuẩn bị
Đại hội VI Phải nói rằng, vào
thời điểm đó chỉ có đồng chí
Trường Chinh với hiểu biết sâu
sắc về lý luận, và hình ảnh một
đồng chí hết sức nguyên tắc, có
phần cứng theo kiểu chính
thống, mới có thể chỉ đạo thành
công Đại hội VI - Đại hội của
Đổi mới Điều tôi thấy hết sức
thú vị là "tác giả" - nói chính xác
hơn là "chủ biên" - của Đổi mới
lại là một người vốn được coi là
hết sức "cứng" như đồng chí
Trường Chinh Tôi hiểu rằng,
đồng chí đã chú ý nghe từ nhiều
phía và đặc biệt là đã coi trọng
ý kiến của những cán bộ có tư
duy, dám nói thật, nói rõ quan
điểm của mình Đồng chí là
người rất kiên trì đấu tranh với
mọi ý tưởng, mọi sự việc mà
theo đồng chí là không đúng và
cũng rất quyết đoán đối vớinhững điều mà đồng chí cho làđúng đắn, đủ cơ sở
Tôi cũng có điều kiện thamgia ở mức độ nhất định vào quátrình chuẩn bị văn kiện Đại hội
VI Đồng chí Trường Chinh trựctiếp chỉ đạo soạn thảo và đíchthân sửa chữa từng câu, chữtrong dự thảo văn kiện Quathực tiễn công việc sau này, tôicàng thấy chi tiết có vẻ mangtính kỹ thuật đó rất quan trọng,cần thiết Đối với những tài liệuliên quan tới các chủ trương lớn,nếu người lãnh đạo không trựctiếp cho định hướng rõ ràng mà
"giao khoán" cho anh em biêntập thì sau này dù có sửa đi, sửalại cũng khó đạt đúng tầm cầnthiết, mong muốn Cuối giaiđoạn chuẩn bị, cần thời gian xemxét tỉ mỉ tới từng câu chữ để bảođảm mọi ý tứ đều được thể hiện
Trong số các đồng chí lãnhđạo cao cấp của Đảng, đồng chíTrường Chinh nổi tiếng là ngườirất kỹ tính trong việc sử dụngcâu chữ Tôi có một kỷ niệmnhỏ, khó quên Quãng đầu năm
1976, trong một buổi họp vớilãnh đạo Thành phố, đồng chíTrường Chinh nói riêng với tôicần lưu ý tới một nhân vật đangsống ở Thành phố Tôi giở sổ ghitên nhân vật này Do thói quen,tôi ghi họ nhân vật này thành
"Nguyển" thay vì "Nguyễn"
Ngồi cạnh tôi, đồng chí TrườngChinh ngó qua vào bảo: "Đồngchí viết lộn rồi, dấu ngã chứkhông phải dấu hỏi"
Không chỉ riêng tôi, nhiềuđồng chí lãnh đạo Thành phố HồChí Minh hồi đó cũng "ớn" sựchặt chẽ, nguyên tắc của đồngchí Trường Chinh Ngay saungày giải phóng miền Nam, trênthực tế, kể cả trong những bàihát, tác phẩm văn thơ… mọingười đã gọi Sài Gòn là Thànhphố Hồ Chí Minh Nhân dânThành phố coi đó là niềm tự hàolớn Năm 1976, trước khi Quốchội (cả nước thống nhất) họp,Thành ủy báo cáo xin ý kiến cácđồng chí lãnh đạo chủ chốtphương án đề nghị Quốc hộicông nhận tên gọi của Thànhphố là Thành phố Hồ Chí Minh
Nhiều đồng chí tỏ thái độ chấpthuận phương án này Riêngđồng chí tỏ thái độ không đồng
ý Đồng chí nói: Lịch sử phảithành văn Chưa có văn bản cógiá trị pháp lý nào đặt tên mớicho Sài Gòn là Thành phố HồChí Minh Vì vậy, Quốc hội phảiquyết định đặt tên mới choThành phố chứ không chỉ côngnhận tên gọi đó Vấn đề cànglớn càng phải làm đúng Hiếnpháp, pháp luật
Đồng chí Trường Chinhkhông trực tiếp có mặt ở chiếntrường miền Nam như các đồngchí Lê Duẩn, Nguyễn Văn Linh,Lê Đức Thọ… Nếp sinh hoạt,phong cách của đồng chí cũng cóphần khác so với các đồng chíđó Vì vậy, một thực tế là có mộtsố đồng chí Nam Bộ dù kínhtrọng nhưng ít gần gũi thân mậtvới đồng chí Tuy nhiên, vớinhững gì đồng chí đã làm để đưaĐảng ta, đất nước ta bước vàocông cuộc Đổi mới, tất cả đều rấtmực quý mến và tin tưởng đồngchí Tôi được biết, trong thời gianchuẩn bị nhân sự Đại hội VI, mộtsố đồng chí lặn lội từ miền Nam
ra, tới xin gặp đồng chí TrườngChinh để "năn nỉ" đồng chí tiếptục làm Tổng Bí thư thêm mộtnhiệm kỳ nữa Điều đó thậtkhông ai có thể hình dung đượctrước đó
Trong ký ức tôi, đồng chíTrường Chinh luôn là một nhàlãnh đạo uyên thâm, đáng kính.Đồng chí là tấm gương lớn vềnghị lực, nguyên tắc Đồng chíchẳng những là người có cônglớn trong việc khởi xướng Đổimới mà còn đóng góp lớn choviệc gìn giữ kỷ cương trongĐảng Những cống hiến to lớncủa đồng chí cho sự nghiệp củaĐảng, của dân tộc mãi được trântrọng và những bài học quý báuđồng chí để lại cho chúng ta vẫncòn nguyên giá trị, đặc biệt làvào thời điểm toàn Đảng ta đangnỗ lực thực hiện nhiệm vụ trungtâm là phát triển kinh tế vànhiệm vụ then chốt là chỉnh đốn,xây dựng Đảng, nhằm đáp ứngyêu cầu của thời kỳ phát triểnmới.q
Trang 8Cuộc họp mặt
Hoàng BícH ngọc
Khách sạn Sài Gòn ba sao vừa được xây
dựng thêm tầng thứ 10 trông thật bề thế
và sang trọng, ở đó một nửa tầng là hội
trường và sân khấu biểu diễn nghệ thuật Nhà
văn Lê Thành Chơn - Giám đốc khách sạn đồng
thời cũng là thành viên sáng lập của Trung tâm
nghiên cứu bảo tồn và phát huy văn hoá dân tộc,
đã ưu tiên cho Trung tâm tổ chức buổi lễ tổng kết
5 năm thành lập (2000 - 2005) và lễ trao thưởng
Đào Tấn năm 2005 (đợt II) vào sáng 30/12/2005
Từ chiều hôm trước, hoạ sĩ Hoàng Nguyên Ái hối
hả trang trí những bức ảnh hoạt động của trung
tâm Các nghệ sĩ bài chòi từ Quảng Ngãi vào,
nghệ sĩ hát dân ca Thanh Hoá từ Hà Nội tới đã
phối hợp với các nghệ sĩ bài chòi LK5 đang sống
Đồng chí Vũ Mão trao tặng Giải thưởng Đào Tấn
GS Hoàng Chương giới thiệu sự nghiệp củaNhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo
Trang 9ở TP Hồ Chí Minh luyện tập tiết mục, làm cho KS
Sài Gòn trở nên tưng bừng không khí văn nghệ dân
tộc, một không khí mà có lẽ ở các KS khác không
có được.Và sáng ngày 30/12/2005 hàng trăm Nhà
nghiên cứu, văn nghệ sĩ và báo chí đã đến với tầng
10 khách sạn Sài Gòn trong số đó có những bậc
trưởng lão danh tiếng như GS Trần Văn Khê, GS
anh hùng lao động Vũ Khiêu, nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh
Bảo, GS Trần Trọng Đăng Đàn và các NSND Lệ Thi,
Đinh Bằng Phi, Trà Giang… và có cả GS.TS Thái
Kim Lan từ Đức về, GS.TS Nguyễn Thuyết Phong
từ Mỹ đến Đặc biệt, có cả nhạc sĩ Vũ Mão - UVTƯ
Đảng, UVTV Quốc hội, Chủ tịch UB đối ngoại Quốc
hội cũng kịp bay từ Hà Nội tới càng làm cho buổi
lễ thêm long trọng và ấm cúng chưa từng có Sau
chương trình văn nghệ đặc sắc đậm chất dân ca ba
miền, là lời khai mạc của nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ,
tiếp theo GS Hoàng Chương - Tổng Giám đốcTrung tâm NCBT-PHVHDT, Chủ nhiệm Tạp chíVăn Hiến Việt Nam đã báo cáo tóm tắt thành tích
5 năm hoạt động của Trung tâm và Tạp chí VănHiến Việt Nam Người nghe chăm chú theo dõi vàcảm nhận được những việc làm rộng lớn và đầy ýnghĩa văn hoá dân tộc của một tổ chức phi chínhphủ mang tính xã hội hoá, mà Đảng và Nhà nướcđang thúc đẩy và khuyến khích
Cuộc họp càng trở nên trang nghiêm và sôi nổikhi chuyển sang phần trao giải thưởng Đào Tấnnăm 2005 (đợt II) cho 7 cá nhân và tập thể Sau lờicông bố của GS.TS Nguyễn Thuyết Phong về danhsách và thành tích của những người được giải, từGS.TS Trần Văn Khê, đến nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Bảo,GS.TS Thái Kim Lan, nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ, nhàbáo Võ Thành Tân, NSƯT Ngọc Nga (TM nhà hát
GS.TS Trần Văn Khê và Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo hòa đàn tại buổi lễ
Trang 10nghệ thuật hát bội TP Hồ Chí Minh)
với những nụ cười rất tươi, lần lượt
bước lên sân khấu (chỉ có nhà văn
Dương Trọng Dật vì ốm mà phải vắng
mặt) - nhạc sĩ Vũ Mão - TM Quốc hội,
GS Hoàng Chương - TM Hội đồng
giải thưởng Đào Tấn - lần lượt trao
bằng và hoa cho tập thể và cá nhân
được giải Đào Tấn năm 2005.Hàng
chục nhà báo đã chen nhau chụp ảnh,
ghi hình cùng với những tràng vỗ tay
nồng nhiệt, biểu thị lòng ngưỡng mộ
đối với những người xứng đáng được
tặng giải thưởng lần này Nhạc sĩ Vũ
Mão phát biểu khen ngợi Trung tâm
NCBT&PHVHDT đã có những sáng
kiến hay và có những thành tích xuất
xắc, là con chim đầu đàn trong phong
trào xã hội hoá văn hoá, mà Đảng và
Chính phủ rất quan tâm
Để đáp lại lòng ngưỡng mộ của
mọi người, GS Trần Văn Khê (85 tuổi),
nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo (89 tuổi)
cùng hoà tấu nhạc cụ dân tộc - Nhạc
sĩ Trần Văn Khê chơi đàn nguyệt (đàn
kìm) nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo chơi
đàn tranh, hai cây đàn réo rắt vang
lên những âm thanh ngọt ngào, sâu
lắng qua những bản vọng cổ, kim
tiền… rất xưa khiến cho người nghe
như chìm đắm trong những âm thanh
kỳ diệu dưới đôi bàn tay già nhưng
tiếng đàn rất trẻ của những nghệ sĩ
bậc thầy về đờn ca tài tử Nam bộ
Cuộc hội tụ nghệ thuật lịch sử này
còn tiếp diễn trong tối 30/12/2005 do
các nghệ sĩ dân ca và bài chòi LK5
thực hiện, đặc biệt, nhạc sư Nguyễn
Vĩnh Bảo cùng người học trò Đào Thu
Vân đã hoà tấu nhiều bài bản cổ rất
hay, nó biểu thị sự tiếp nối không
ngừng của dòng âm nhạc truyền
thống Việt Nam Tại buổi giao lưu
này nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo đã bày
tỏ tâm tình của mình Ông nói: "Trong
những năm sống trong chế độ Mỹ
-Ngụy tôi ẩn mình để nghiên cứu và
phát triển âm nhạc dân tộc, mặc dù
thế, các tổng thống Ngô Đình Diệm,
Nguyễn Văn Thiệu vẫn biết tôi đã
từng mời tôi tới đàn hát cho họ nghe,
nhưng tôi không bao giờ nhận ở họ
một điều kiện gì, một ưu đãi nào, chỉ
đến hôm nay lần đầu tôi mới nhận
giải thưởng Đào Tấn - giải thưởng
mang tên danh nhân văn hoá Việt
Nam - tôi coi đây là phần thưởng cao
quý nhất trong đời làm nghệ thuật
của mình, nó sẽ tiếp sức cho tôi tiếp
tục truyền bá vốn nghề quý báu của
Đồng chí Vũ Mão trao tặng Giải thưởng Đào Tấn choTGĐ Võ Thành Tân
NSND Lệ Thi phát biểu cảm tưởng
Vợ chồng nghệ sĩ Đức Dũng - Bích Đào biểu diễn trống
Trang 11Vũ Mão
5 năm nghĩa tình
Nhạc sĩ Vũ Mão, Uỷ viên Trung ương
Đảng, Chủ nhiệm uỷ ban đốii ngoại của Quốc
hội, rất xúc động khi tham dự buổi lễ tổng kết
5 năm hoạt động của Trung tâm
NCBT&PHVHDT, tạp chí Văn Hiến Việt Nam
và trao giải thưởng Đào Tấn tại TPHCM ngày
30/12/2005 vừa qua Kết thúc bài phát biểu
của mình, ông đã ứng tác một bài thơ tặng
các đại biểu tham dự buổi lễ VHVN xin trân
trọng gửi đến bạn đọc tấm lòng của ông
tầm cao đất Việt tâm hồn
trung tâm nghiên cứu bảo tồn phát huy
Cùng nhau xum họp hôm nay
nguyễn Du, Đào tấn về đây với mình
giữa thành phố hồ Chí Minh
tiếng ca giọng hát anh linh ngàn đời
Vượt qua bão tố trùng khơi
Cánh chim không mỏi, mặt trời chói
chang
giữa trời đông nắng xuân tràn
5 năm tình nghĩa thắm ngàn mùa xuân.
Khách sạn Sài Gòn 30/12/2005
dân tộc cho thế hệ trẻ hôm nay"
Cô Đào Thu Vân, người học trò quý của
nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo xúc động nói: Tuy
tôi sống ở nước Mỹ xa xôi, nhưng vẫn hướng
về Tổ Quốc, vẫn "tầm sư học đạo", thỉnh
thoảng lại về TP Hồ Chí Minh để học thầy
Nguyễn Vĩnh Bảo Năm nào tôi không về
được thì vẫn phải nhờ thầy dạy qua Internet
Những gì học được tôi lại phát huy trên đất
Mỹ, cụ thể là biểu diễn phục vụ bà con Vịêt
Kiều và dạy lại cho học sinh trong đó có cả
người Mỹ…"
Cái ngày cuối năm này ở TP mang tên Bác
Hồ thật là có ý nghĩa biết bao Tôi cảm ơn hai
nhà tài trợ, hai Mạnh Thường Quân: Lê
Thành Chơn và Võ Thành Tân đã tích cực hỗ
trợ để những người hoạt động văn hóa dân
tộc cả nước và ở nước ngoài có cơ hội họp
mặt trên thành phố mang tên TP Hồ Chí
Minh - để tiếp tục thực hiện đường lối của
Đảng là xây dựng một nền văn hoá Việt Nam
tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc.q
Tôn Nữ Hỷ Khương
Lời này tôi viết
Lời này tôi viết cho ai Khi mùa xuân đã đến rồi nắng xuân tươi hồng, đẹp ý Chúa xuân vừa ngự về ngôi Lời này tôi viết cho anh
Xa xa nơi chốn Kinh thành Cố Đô ngàn năm yêu dấu Mộng đời tròn giấc tuổi xanh Lời này tôi viết cho em Lúc hoa xuân nở bên thềm tương lai đón chờ tuổi ngọc Dỗ dành giấc ngủ bình yên Lời này tôi viết cho tôi Khi mùa xuân đã qua rồi hương xuân tàn theo năm tháng tuổi đời đến lúc nhạt phai Dẫu cho tình yêu hết thắm Dẫu cho ngày xuân một mai nhưng tôi vẫn còn sống mãi Với nàng thơ đẹp muôn đời
Trang 12vàng Yên
Tử
Hoàng quốc Hải
Những năm sáu mươi, bảy
mươi của thế kỷ trước, cứmỗi độ đông về, tôi thườngtheo nhà nhiếp ảnh Đỗ Huân xuốngvườn mai nhà cụ Mài ở làng ĐôngMỹ tức Đông Phù Liệt huyện ThanhTrì, cụ còn có biệt danh là "Mai lâmđộng chủ", để thăm thú xem cỡ nãothì chụp được ảnh mai cho báo tết.Phải nói đây là vườn mai duy nhấtvà nổi tiếng nhất quanh vùng Hà
Trang 13Nội vào thời đó Bởi những gốc
mai non tơ nhất ở vườn nhà cụ
Mài cũng có tới gần trăm tuổi
thọ Còn các vườn trên Tây Hồ,
Quảng Bá, Nghi Tàm chỉ thưa
thoáng vài gốc mai tạp
Nhà nhiếp ảnh tài hoa này
say mê cái đẹp đến kỳ lạ, và
ông không bao giờ tiếc công tiếc
sức vì nó
Ở Hà Nội, ta thấy có phố
Bạch Mai, gần đó lại có cả làng
Hoàng Mai (bây giờ đều đã
thành phường) Xấp từ đó trở về
đến Yên Sở, Khuyến Lương đều
là thái ấp của thượng tướng
Trần Khát Chân
Vườn mai nhà cụ Mài với
những cây mai cổ thụ, gốc xù xì,
cành nhánh thưa thớt, thân mốc
meo, vào cữ đầu tháng chạp đã
không còn một chiếc lá Tinh
mắt lắm mới thấy nơi nách lá
những mầm nụ chờ, và thảng
đầu cành cao tít kia, một nhành
chĩa ra như một que rào khô, lại
xoà nở một nụ hoa trắng muốt
Nhà nhiếp ảnh Đỗ Huân
đang loay hoay tìm góc độ bấm
máy Còn cụ Mài lại đi xem
ngắm từng gốc mai, xem có sâu
sia, hoặc độ ẩm của đất đã vừa
chưa hay khô quá, để cụ còn
điều tiết Nom sắc diện cụ hồng
hào quắc thước, tóc râu bạc
trắng, cứ quanh quất bên những
cội mai già, tôi có cảm giác như
đây là một vị tiên, đang coi giữ
một vườn cây quý của nhà trời
Tôi cứ lẽo đẽo đi theo cụ, nghe
cụ giảng giải những điều lý thú
về đời sống cây mai cùng triết
lý phương Đông, được các nhà
hiền triết cổ xưa ký thác trong
sắc hoa và vóc dáng của loài
hoa
Từ lâu, tôi vẫn ủ ấp hoài
một thắc mắc, bèn đem ra hỏi
cụ Mài:
- Thưa bác, bạch mai thì tại
vườn nhà bác đây rồi Còn
hoàng mai thì ở đâu mới có ạ
Có phải xã Hoàng Mai bây giờ,
chính là nơi trồng mai vàng từ
xa xưa?
Cụ Mài gật đầu thong thả
đáp:
- Chính thế! Hoàng mai xưa
là trại trồng mai vàng của
thượng tướng Trần Khát Chân,
thời nhà Trần, thế kỷ14 Vùngnày các cụ tôi truyền lại, xưa làvùng đất ăn chơi của các bậcvương giả Còn giống mai vàngđã tuyệt chủng từ lâu lắm.Chính tôi cũng không được thấy
- Thưa bác, như thế có nghĩalà miền Bắc ta bây giờ khôngcòn giống mai vàng nữa?
- Tôi không dám chắc, nhưngquả thật trong đời tôi chưa đượcnhìn thấy mai vàng trên đất Bắc.Và như vậy, tôi cũng đinhninh là mai vàng chỉ có ở miềnNam, tôi cũng chỉ biết mai vàngqua sách báo mà thôi
Mãi gần tết Ất Mão (1975)miền Nam đưa ra ít chậu maivàng đặt trước lăng Chủ tịch HồChí Minh, tôi mới tận mắt thấy.Người Hà Nội đến xem maivàng rất đông, cũng là thăm tấmtình miền Nam trên đất Bắc.Quả thật một loài hoa đẹp.Nét đẹp của mai vàng là đẹp ởsự khoẻ khoắn, sự tươi tắn bộcbạch chứ không kín đáo, ủ ấpnhư bạch mai ngoài Bắc Maivàng cành khoẻ, nụ mập, cánh
to, màu tươi rói và thế cũng cónhiều kiểu, lại nở đúng dịp tế cổtruyền
Mai vàng miền Nam, tựa nhưhoa đào miền Bắc, là loại hoatượng trưng cho ngày tết, nênkhông thể thiếu vắng trong cácgia đình
Có năm, những ngày áp tếttôi còn ở Sài Gòn, và đi dạo chợhoa trên đường Nguyễn Huệ,mới thấy hết nét phong phú vàvẻ đẹp đến nao lòng của cả mộtrừng mai vàng trong vô số sắcmàu hoa lá Thật chẳng khác gìhoa đào, là loại hoa áp đảo trongchợ hoa Hàng Lược ngoài HàNội
Và tôi đinh ninh mai vàng ởnước ta chỉ có từ Huế trở vàoNam Cho tới tháng giêng nămNhâm Tuất (1982) nhân có dịptôi về thăm Yên Tử Đoàn hànhhương chúng tôi bắt đầu từ suốiGiải Oan, leo hết đường tùng cổthụ lên Tháp tổ, chùa Hoa Yên,chùa Vân Tiêu rồi lên đến đỉnhchùa Đồng cao vời vợi, quanhnăm chỉ có gió và một khoảngtrời mù sương Sương dày đặctới mức, cách xa một vài mét, chỉ
Trang 14nghe được tiếng nói chứ không
nhìn rõ mặt nhau Thảng có
ngọn gió phơ phất làm tản bớt
sương đi mới thấy một đám
quần tiên đang tụ hội Lộ trình
của chúng tôi đi lối trên, nên bỏ
qua chùa Một mái Bởi thế khi
xuống, chúng tôi đi đường dưới,
để xem ngôi chùa độc đáo này
Đi lối dưới, nên lúc về lại bỏ
nẻo Vân Tiêu mà đi đường Bảo
Sái Từ chùa Bảo Sái đi xuống
phải qua một triền dốc thoải,
đường trở nên tối om bởi rừng
trúc ken dầy
Tới một đầu dốc, chúng tôi
dừng lại đợi nhau Bỗng tôi bắt
gặp một màu vàng sáng nổi lên
giữa đám tán rừng xanh thẫm
Tôi đoán, đó là cây vàng anh
đang nở hoa Vàng anh là một
loại cây thân gỗ, to như cây cơm
nguội, thường nở đầy hoa vàng
mà ta hay bắt gặp nơi các vườn
hoa Hà Nội
Hết đoạn dốc thì cái màu
vàng kia cũng khuất theo triền
núi Đến cửa chùa Một mái, mùi
hương hoa bưởi buộc chúng tôi
phải dừng bước ngó quanh
Chùa đúng như tên gọi, chỉ có
một mái áp vào núi để che nắng
che mưa Đây là ngôi "Long
Động tự" do đức Điều ngự Giác
hoàng Trúc Lâm đầu đà đệ nhất
tổ đặt tên Đây cũng là nơi đức
Điều ngự và các đệ tử của ngàu
thường ngồi kiết già để lắng
chân tâm Đây chính là một nửa
vòm hang, dưới là khe vực, đỉnh
là rừng đại ngàn Trong chùa có
mấy pho tượng đá tạc hình tam
tổ:Trần Nhân Tông, Pháp Loa và
Huyền Quang Lại có một giếng
đá to bằng chiếc nón thúng, sâu
tới hai ba gang tay, cạnh đó là
một chiếc gáo dừa và tới cả chục
chiếc chén, để cho khách hành
hương múc uống Nước giếng
trong như nước cất, mát lạnh
như nước đá, ngọt lịm như nước
mưa ngâu, quanh năm không
bao giờ cạn Khi chúng tôi thắp
hương xong quay ra, trời bỗng
bừng sáng Một vạt nắng vàng
hoe dọi xuống phía trước cửa
chùa, vài cánh hoa vàng rơi lả
tả, tôi ngước nhìn lên Trời ơi, cả
một cây đại thụ cao tới hơn chục
mét hoa vàng rực rỡ, nom nhưmột chiếc tán vàng phủ chetrước mái chùa Tôi quay ra hỏi
sư bà đây là cái gì Nàh sư liềntừ tốn giảng giải:
- Đây là cây mai vàng, hoa nởtừ tết tới hết tháng giêng
Lòng tôi vừa xốn xang, vừabàng hoàng, hết nhìn đám rễ câythọc vào sườn đá, lại nhìn thâncây to tới cả vòng tay ôm khôngxuể Tôi cúi xuống nhặt mấycánh hoa rụng, nó y hệt nhữngcánh mai vàng ở tận miền Nam
xa xôi Tôi lại hỏi nhà sư:
- Bạch thày, quanh Yên Tửđây còn có cây nào nữa, hay chỉcó một cây này?
Sư bà cười:
- Không phải chỉ có một cây,mà một rừng Nếu ông đến đâyvào cữ rằng tháng giêng, đi vềphía sau thác Ngự Dội, ông sẽthấy có những đám cây màuvàng Chính là hoa mai đấy
Qua chuyện trò, thấy kháchcó lòng hiếu đạo, sư bà hàophóng dặn thêm: "Các ông leonúi thế này khi nào mệt, cứ ômlấy thân cây tùng, nhắm mắt,tĩnh tâm thở nhẹ một lúc, sẽthấy người khoẻ lại ngay Chínhlà "cụ Tùng" truyền năng lượngcho đấy"
Khi xuống dưới sân chùa HoaYên thì ánh ngày đã gần tắt
Chúng tôi chơi quanh quất vensân chùa Mấy câu đại trướcchùa bạnh gốc xù xì, nom cổkính như những cây tùng câybách, được trồng tại đây từ đờiLý, đời Trần, cách nay tới cảngàn năm Lại có cả một cây mailấp ló nơi sườn dốc, loángthoáng mấy chiếc nụ vàng cònvương sót Cây mai này nhỏ, gốcchỉ vừa một chét tay, thân còicọc bởi nó bị cả một luồng gióvật, và ở xa nguồn nước
Chúng tôi ngắm cảnh chùatrong hoàng hôn Gió im phăngphắc, mây từ trên đỉnh núi sàxuống mỗi lúc một dày hơn
Chúng tôi không dám rời khỏisân chùa, vì cả ngôi chùa, cảvùng tháp Tổ đều chìm trong bểsương trắng xoá Chúng tôi nóichuyện mà không nhìn rõ mặtnhau, thỉnh thoảng mây tan
loãng trôi từng mảng từng mảngchập chờn trong ánh điện sángnhoè, cảm giác như mọi ngườiđang đi đứng, nói cười trongmột thế giới của thần tiên.Bối bề mịt mùng mây khóibủa vây Tôi chợt hiểu vì saođức Trần Nhân Tông lại đặt tênchùa này là "Vân Yên" Vân Yêncó nghĩa là mây khói Ngàn nămxưa nó đã thế, và nay vẫn thế.Lại tự hỏi vì sao cách đây hơnnăm trăm năm, Lê Thành Tôngđến thăm "Vân Yên tự" lại bancho nó một cái tên mới
Chắc hẳn Lê Thánh Tông đếnđây vào dịp đầu xuân, nhà vuathấy xung quanh chùa tầng tầnghoa nở, nào mai vàng, nào bạchhải đường, nào hồng trà, nàobích đào, hồng đào, tầm xuân,đỗ quyên… Cả một vùng rừngnúi bừng lên muôn sắc, muônhương Cảm kích vẻ đẹp củamuôn loài hoa, nên Lê ThánhTông đã buột gọi "Hoa Yên"thay vì "Vân Yên"
Sự thật cả hai tên gọi đềuhợp lý, đều xuất phát từ cảnhsắc mà đặt tên
Bữa sau xuống núi, trời lạimù sương, nên chẳng thấy đượcmai vàng đâu đó Nhưng nhữngmùa xuân sau, tôi kiếm maivàng nẻo sau thác Ngự Dội Quảlà một rừng mai chạy dọc triềnnúi uốn lượn quanh con thác.Mai ở đây sắc màu rực rỡ hơn,cây cối tốt tươi hơn Cánh hoarụng phủ kín mặt nước, khiến cảdòng suối rực vàng, dồn về dầuthác Thác tung toé một màuvàng tưởng như đây là nướcvàng từ trời cao rót xuống Vàquanh quất vùng chân tháp Tổ,thỉnh thoảng giữa đại ngàn xanhngát lại hiện lên đây đó một vàikhoảng sáng vàng tươi, ấy lànhững tán mai vàng điểm tô chođất Phật thêm phần huyền ảo.Vậy là từ Yên Tử, miền thắngcảnh và linh địa vào bậc nhấtcủa nước Nam, tới miền cực namcủa Tổ quốc, mỗi độ xuân vềđều vàng ánh một sắc mai:Mai vàng Yên Tử!
Mai vàng miền Nam!q
Trang 15Nhiều nhà nghiên cứu văn hoá
thì gọi đó là trò Ú Uần, một trò vui tiêu biểu chỉ xuất hiện ở các làng bên Tả ngạn hạ lưu sông Mã Nhưng riêng ở làng Từ Minh thuộc xã Hoằng Long (huyện Hoằng Hoá, Thanh Hoá) trò Ú Uần được nâng cao hơn, tổ chức long trọng hơn và dân làng gọi đó là Lễ hội của dòng sông.
Khởi nguồn từ dãy Pu Huôi Long (tỉnh Điện Biên), con sông Mã lắm ghềnh nhiều thác chẻ núi, băng rừng, cuồn cuộn lao mình về phía biển Âm hưởng dữ dội của dòng sông thấm âm vang vào từng hạt phù sa, bồi nên bờ nên bãi, bồi nên xóm nên làng, bồi nên tính cách phóng túng, chọc trời khuấy nước của con người xứ Thanh Chỉ có sông Mã mới có tiếng hò dô tá dô tà Và cũng chỉ sông Mã mới có trò Ú Uần mà mỗi lời
ca tiếng hát đều thấm đẫm ngọn nguồn sóng nước Sông Mã khi rầm rập đoàn "ngựa nước" về tới miền hạ lưu, trước khi hiến mình cho biển, con sông dừng lại trải lòng lưu luyến mảnh đất đã nâng đỡ, ôm ấp mình.
Trò Ú Uần ghi lại khoảng khắc thiêng liêng đó của dòng sông Dường như con sông choàng dậy, hoá thân thành những điệu múa uyển chuyển, mềm mại như dải nước, long bong tiếng sóng vỗ vách đá, lóc bóc tiếng chèo khua… Trò Ú Uần ở làng Từ Minh đã phản ánh được những nét chính đó.
Mùa xuân, đình làng Từ Minh rợp sắc cờ Tiếng trống hội tùng tùng từ sân đình lăn dài trên ngõ đá vang ra tận bến sông Đầu tiên đoàn người gồm các cụ trong làng, khăn xếp áo dài, tay cầm hương nghi ngút khói trịnh trọng tiến ra bến nước Đó là lễ đón dòng sông Mùa xuân dòng sông sẽ vào hội với làng Ai cũng tin vậy.
Đóng dòng sông là một đoàn người (do dân làng chọn từ trước) gồm 1 bà mẹ và 12 người con trạc tuổi chừng
13, 14 đừng chờ sẵn trên bến sông quê Khi các cụ trong làng xuất hiện trong mặt mặt đê thì tiếng trống, tiếng đàn, tiếng mõ, tiếng sênh bất thần đổ dồn rồi trải dài như tiếng nước đổ.
"Dòng sông" bắt đầu vào làng Đoàn người đóng dòng sông uốn lượn các điệu múa, uyển chuyển đi lên giống như dòng nước rũ xiêm áo đứng dậy.
Đầu chít khăn mớ ba, chân di dép cong, cổ đeo vòng bạc, người mẹ đi đầu hai tay luôn lắc chuông giả tiếng
sóng vỗ Bước kế theo mẹ, người con đầu áo thụng, quần trắng, thắt lưng xanh, đầu chít khăn thủ rìu, tay cầm mõ cốc cốc của phụ hoạ theo tiếng chuông reo sóng vỗ của mẹ Mười một người con còn lại đều đeo mặt nạ, đội tóc giả, chân quấn xà cạp nâu, áo thụng xanh vừa đi vừa múa trong nhịp trống, nhịp đàn Vào tới đình làng, 12 người con chuyển thành hàng đôi, chạy nhịp ngắn khép thành một vòng tròn Người mẹ đứng giữa bắt nhịp hát:
Lạy chín tầng chăm chắm ngai vàng
Dưới bốn bề hai hàng cõi thọ Tôi nay ở nước Ú Uần Nhân làng ta mở hội thưởng xuân Theo lệ cũ ra trình trò thiện nghệ Tôi sinh được ngần ấy cháu
12 con giữ 12 bến nước Bến đục, bến trong, bến sau, bến trước
Đến mùa xuân tất cả cùng về Dâng cho làng hạt lúa, củ khoai… Dâng cho làng mùa màng no ấm… Sau lời người mẹ hát, lần lượt 12 người con tự xưng tên:
- Tôi con thứ nhất được mẹ đặt tên là Mõ
- Tôi con thứ hai được mẹ đặt tên là Sênh
- Tôi con thứ ba thích ăn uống được mẹ đặt tên là chén
- Tôi con thứ bẩy trai gái ỡm ờ, ra đường mắt nhắm tay sờ nên được mẹ đặt tên là Mó…
Cứ thế 12 người con tự hát xưng tên làm sao giới thiệu tên mình thật độc đáo, giành được nhiều tiếng cười, tiếng hoan hô của dân làng Sau các câu hát đặt tên, là đến các câu hát chúc phúc "Dòng sông" tiến đến bàn của các cụ, vừa hát những câu hát mừng thọ, rồi hát những câu hát chúc mừng dân làng Khi "Dòng sông" hát chúc mừng xong, đội thanh niên làng tay cầm chèo gỗ được cắt dán giấy hồng điều sặc sỡ làm động tác chèo thuyền tiến ra giữa sân đình từ từ hoà nhập với "Dòng sông" trong làn mưa bụi bay bay lẩn cùng khói hương mịt mờ, sông với xóm làng, nước với người vụt trở nên xiết bao gần gũi, thân thiết Sông quyến luyến chẳng muốn rời người ra biển Người cảm ơn sông quặn mình "đẻ" những hạt phù
sa cho đất làng thêm màu mỡ Bài ca lao động, bài ca về tình người cứ ấm nồng như sắc hoa đào trong Lễ hội dòng sông của làng Từ Minh.q
Trang 16Cổ thụ Việt
Những
kỳ quan xanh
Trang 17nguyễn tHế KHoa
Không phải ngẫu nhiên mà
cây dã hương Tiên Lục ở
Bắc Giang đã đi vào bộ từ
điển bách khoa nổi tiếng thế giới
Larousse Từ điển này đã in ảnh
cây dã hương Tiên Lục với chú
thích là cây dã thứ hai thế giới
sau một cây dã khác ở châu Phi
Dã hương là loại cây đặc biệt
quý hiếm, có gốc nguyên sinh
nguyên thủy, tưởng đã tuyệt
chủng sau một trận đại hồng
thủy ngàn năm trước Nhưng
hàng ngàn năm nay, loài cây có
giòng họ long não cổ đại ấy vẫn
lặng lẽ sống trên đất sỏi đồi son
Tiên Lục, bất chấp thời gian, bất
chấp thiên tai, địch họa, trẻ
trung và tươi tốt lạ thường, vẫnhàng ngày tỏa bóng mát vàhương thơm cho cuộc sống
Cây dã hương đúng là một
"danh mộc", một thứ kỳ quanxanh, không chỉ của Việt Nammà còn của thế giới, niềm tự hàochính đáng của người dân TiênLục, mảnh đất đã tạo nên sựtrường tồn kỳ diệu của nó
Nhưng Tiên Lục không chỉ cócây dã hương Theo người xưa,Tiên Lục có nghĩa là chốn ngựcủa sáu nàng tiên Nhưng theođúng tự dạng của của chữ TiênLục khắc trên bia đá dựng ởđình làng từ thời Hậu Lê thì Tiêncó nghĩa là đầu tiên, còn Lục làmàu xanh của cây lá Như vậy,Tiên Lục có nghĩa là nơi màu
xanh của cây cối được tôn trọngvà chăm chút nhất Thật đúngvới danh thơm của mình, TiênLục là đất lành của các loại câycối Nhiều xóm của Tiên Lụcmang tên cây: xóm Cây Bàng,xóm Cây Dã, xóm cây Thông vàcác ngôi đình ở đó cũng mangtên cây: đình Cây Bàng, đìnhCây Dã…Theo các bô lão ở đây,cây bàng ở đình Cây Bàng, câythông ở xóm Cây Thông có lẽcũng cùng tuổi với cây dã, cũnglực lưỡng và xuân sắc kỳ lạ quamười thế kỷ như cây dã Tuyvậy, chúng không nức tiếng bốnbể năm châu như cây dã đơngiản vì chúng là thông và bàng,có nghĩa không phải là loài câyhiếm hoi như "lão trượng" láng
khó có thể nói khác
khi ta đi dưới những
đường phố rợp bóng
cổ thụ giữa thủ đô Hà
Nội, ở cố đô Huế, ở
thành phố mang tên
Bác hay đứng trước
cây dã hương Tiên
Lục, cây đa 7 rễ Hòa
Bình, cây thị Triều
Đông, cây si Văn Phát,
rặng duối Đường Lâm,
gốc me nhà Nguyễn
Huệ, cây đa Tân Trào,
cây ngô đồng sau điện
Thái Hòa, cây lộc
vừng Hồ Gươm, cây si
Hàng Trống Các cổ
thụ đó thực sự là
những kỳ quan xanh
mà tạo hóa đã ban
tặng cho đất nước
"xanh đồng, xanh
sông, xanh rừng, xanh
biển" bốn mùa này…
Cây đa Chương Dương
Cây đa làng Văn Phú
Trang 18Đúng là trên đất nước ta,
những loại cây quen thuộc như
cây bàng, cây thông và những
cây đa, đề, xanh, si, xà cừ, gạo,
me, sấu…có tuổi thọ trăm năm,
ngàn năm không hiếm Tôi
không biết Bộ nông nghiệp và
phát triển nông thôn hay Tổng
cục thống kê đã có con số tổng
hợp của cả nước hay chưa nhưng
chỉ riêng hai địa phương ở đồng
bằng Bắc Bộ là Hà Tây và Thái
Bình vừa cho điều tra và thống
kê sơ bộ để bảo vệ các cổ thụ từ
trăm tuổi trở lên thì mỗi nơi đãcho con số hàng nghìn Các vùngđất cổ khác như Bắc Ninh, BắcGiang, Vĩnh Phúc, Phú Thọ, NamĐịnh, Nghệ An, Hà Tĩnh, cố đôHuế…có lẽ con số cũng không íthơn thế Đặc biệt, con số ấy ởthủ đô Hà Nội ngàn năm vănhiến của chúng ta, nơi ra ngõ làgặp cổ thụ, chắc chắn còn hơnrất nhiều lần
Cái hết sức quý hiếm ở đâychính là ở cái sự không hiếm ấy:
cổ thụ trên đất nước bốn nghìnnăm của chúng ta nhiều quá và
đẹp quá!
Đúng vậy! Không chỉ rấtnhiều mà còn rất đẹp, thiên hìnhvạn trạng, thiên biến vạn hóa,vượt xa mọi tưởng tượng lãngmạn nhất của chúng ta
Mùa thu vừa qua, Sở VHTTHà Tây có tổ chức một triển lãmảnh về các cây cổ thụ của quêhương mình và đó là một cuộctriển lãm làm người xem ngỡngàng vì sự hấp dẫn bất ngờ củanó Chỉ riêng một loại cây tưởngđã quá quen thuộc với mỗi người
VN ta: cây đa, cây đa của giếng
Cây đa bảy rễ Hòa Bình
Cây thị 1000 tuổi
Trang 19nước, sân đình, cây đa của chú Cuội và chịHằng cũng đã hiện ra trước ta với nhữngdáng vẻ, bố cục lạ và đẹp đến mức khó tin.Mà đâu chỉ có đa, còn có nào thị, nào gạo,nào trồi, nào si…Hầu như tất cả, không chỉđáng chiêm ngưỡng như bằng chứng sốngcủa sự trường sinh kỳ diệu mà còn như mộttuyệt tác nghệ thuật Ta chợt nhớ một nhậnxét của K.Pauxtopxki: thiên nhiên chính làngười sáng tạo vĩ đại và huyền bí nhất.
Bị những tấm ảnh của cuộc triển lãmquyến rũ, tôi đã tìm về một số làng quê ở HàTây dọc sông Nhuệ, sông Đáy để tận mắtnhững tuyệt tác của thiên nhiên đó, nhữngcây đa 3 rễ Bình Đà, Thanh Oai, cây đa 7 rễHòa Bình, cây đa hoa gạo Chương Dương,cây đa Giời ơi, Phúc Tiến, cây gạo đền BộĐầu, cây thị nghìn tuổi chùa Triều Đông, cây
si khổng lồ đình Văn Phát….Tại nơi tọa lạccác kỳ quan xanh này, tôi càng hiểu các "cụ"cổ thụ không chỉ rất đẹp mà còn rất thiêng.Nếu ở Tiên Lục, tôi từng nghe truyền tụngmỗi khi cây dã hương gẫy cành là điềm báomột sự biến của cuộc đời ví như đang có giặcthì giặc tan, đang loạn ly thì thanh bình, thìngười dân Hòa Bình, Thường Tín kể rằng cây
đa 7 rễ đã dựng lên cả một bức tường thànhche chở xóm làng, nó đã từng hứng chịukhông biết bao nhiêu đạn bắn tới từ một đồnPháp, thân cành lỗ chỗ vết đạn giặc mà vẫnsừng sững tươi xanh Đặc biệt mỗi "cụ" cổthụ đều để lại trong dân gian bao sự tích, baohuyền thoại sâu xa về tình đời, lẽ đời, gắn bómật thiết với sự tồn tại và phát triển củalàng quê, đất nước, với sự nghiệp của các bậcthánh thần, anh hùng dựng làng, giữ nước,với cả lối sống và cách yêu đẹp của ngườidân sau lũy tre làng Cây me hơn 300 tuổi tạinhà Nguyễn Huệ tại làng Kiên Mỹ có thể kểcho chúng ta về sự phát tích của nhữngngười anh hùng áo vải Tây Sơn còn rặngduối nghìn tuổi Đường Lâm là một bằngchứng sống về tài thuần voi giúp nước đạiphá quân Nam Hán của Ngô Quyền
Cổ thụ Việt Nam không chỉ là biểu hiệnrực rỡ của sức sống và vẻ đẹp kỳ diệu, bấtkhuất của thiên nhiên non nước Việt Nammà còn mang đậm dấu ấn nền văn hiếnnghìn năm của dân tộc bởi nó đã gắn bó sâu
xa với truyền thống Việt, lịch sử Việt, tâmlinh Việt Nó không chỉ là các kỳ quan thiênnhiên mà còn là các kỳ quan văn hóa, mộtnền văn hóa luôn xanh tươi, xuân sắc, từ cáccội già vững chãi luôn bừng nở những chồinon, lộc biếc mỗi độ xuân về …
Thật tự hào khi ta có thể nói: đất nước talà đất nước của những cổ thụ, đất nước củanhững kỳ quan xanh.q
Cây si 1000 năm đình Văn Phát
Trang 20Ngày xuân về
quê hương
quan Họ
nguyễn tHuyết PHong
Sau lễ hội Ðống Ða, đoàn chúng tôi lên đướng
đi Bắc Ninh Tuyến đường Hà Nội - BắcNinh không quá 30 cây số ÐoànEarthwatch chúng tôi gồm 12 người gồm cácthiện nguyện viên Mỹ và Anh, chỉ trừ tôi(trường đoàn) và nghệ sĩ dương cầm Tôn NữThanh Tuyền (thông dịch viên) là người Việt.Mục đích của chuyến đi nầy là để ghi âm và tìmhiểu về truyền thống hát quan họ, một truyềnthống ca hát cổ xưa và nổi bật nhất ở Việt Nam.Nó gắn liền với đời sống lễ hội và tâm tình của
anh buông vạt áo em ra Để em đi chợ kẻo mà chợ trưa (quan họ Bắc Ninh)
ảnh: Khắc Hường
Trang 21người dân đồng bằng sông Hồng
mà nhiều nhà nghiên cứu đã
quan tâm, nhiều bút mực đã
tuôn chảy, ghi lại những lời hát
và phong tục diễn xướng
Có gì đặc biệt trong quan họ?
Ðó là niềm thổn thức của chúng
tôi từ lâu Năm 1993, thời kỳ
chưa phục hồi nhiều sinh hoạt lễ
hội và đoàn khách nghiên cứu
người nước ngoài phải trải qua
nhiều thủ tục Chúng tôi đi theo
sự hướng dẫn của nhân viên Bộ
Văn Hóa Thông Tin Các quan
chức địa phương nồng nhiệt giới
thiệu với chúng tôi những ca sĩ
quan họ hay nhất Tuy vậy, cái
đích mà chúng tôi nhắm đến vẫn
chưa đạt Ngoài mặt chuyên
nghiệp, còn mặt dân gian như
thế nào? Lần nầy khác hẳn
Chúng tôi cảm thấy như một
cánh cửa mở toang Ngôi đình cổ
làng Lim đã mở rộng cửa ra đểtái tục truyền thống cung nghinhsắc thần từ một ngôi đền nhỏđến đây, cái rốn của làng, cáitinh thần của của lễ hội có từ xaxưa
Nói đến làng Lim, người tathường nghĩ ngay đến các làngkhác trong lễ hội hát quan họ
Ngày xưa, theo tục truyền có 49làng quan họ Nay, con số nầykhông được xem chuẩn lắm đốivới các nhà nghiên cứu Tuynhiên, có chấp nhận nó như mộtcon số biểu trưng sự dồi dào,
thịnh vượng nào đó (ví như cáccon số 3, 5, 7, v.v.) Từ làng nầyđến làng khác, hội hát quan họliên tục tiếp theo cho đến gần cảtháng Như thế, sự vui chơi, cahát kéo dài ra, để đền bù lạinhững ngày lao động mệt mỏi
Mồng bốn là hội Kéo Co
Mùng năm hội Ó chẳng cho nhau về
Mồng sáu đi hội Bồ Ðề Mùng bảy trở về đi hội Ðống Cao
(Hội Lim rơi vào ngày 13tháng giêng âm lịch.)
Niềm vui của đoàn chúng tôihôm nay là được trực tiếp đếndự hội Lim, quan sát, ghi âm, vàghi ảnh những sinh hoạt đặc sắccủa một lễ hội tiêu biểu Trướcnhất phải nói Bắc Ninh là cái nôivăn hóa Việt Nam, là thủ đômang tên Luy Lâu, từ đầu thiênniên kỷ thứ nhất Bắc Ninh còncó đến gần 1 ngàn tiến sĩ tronghệ thống giáo dục thời xưa.Những di tích cho thấy đạo Phậtđã truyền vào nơi đây từ cuốithế kỷ thứ 2 Công Nguyên Sinhhoạt thương mãi quốc tế cũng cómặt cùng thời Người Trung Á,Ấn Ðộ, Trung Hoa, v.v hẳn đã cómặt nơi đây Vì thế, nhữngphong tục cổ truyền còn sót lạitrên mảnh đất nầy thật vô cùnghiếm qúi Những chùa Bút Tháp,đình Bảng, đình Lim, v.v là nơitừng diễn ra hằng ngàn nămnhững lễ hội mang tính truyềnthống nhất nước Là người sinh
ra từ đồng bằng sông Cửu Long,tôi đến đây cũng ngơ ngác nhưcác bạn Mỹ, Anh trong đoàn vậythôi Ngoài ngôn ngữ Việt quenthuộc, tôi vẫn bỡ ngỡ như ai vàcòn lại rất nhiều điều mới lạcầnphát hiện
Chúng tôi phải chia nhautừng nhóm nhỏ để ghi thu, vì hátmúa tế lễ và hát tình ca quan họdiễn ra nhiều nơi trong làng,quanh khu đồi Lim Hát trên đồi,trên hồ, trong nhà, ngoài sân.Khác với hội diễn nghệ thuật ởcác thành phố mà tụ điểm là sânkhấu, nơi đây mọi người có thểứng khẩu hát đối đáp từng đôinam, nữ rất hào hứng, tình tứ.Hình dáng đặc trưng của cácngười hát là khăn xếp (khănđóng), áo dài the, và ô (dù) Gọimột cách quen thuộc là liền anh,liền chị trong lúc hát quan họ trởthành phong tục hầu như chỉdành cho quan họ
Ðiều thú vị, ngộ ngĩnh đối vớitôi là ngay cả các cụ già cũng hátđối đáp nhau một cách tình tứ,
ảnh: Nhật Ánh
ảnh: TL
Trang 22thậm chí đến việc sờ vạt áo nhau
(mà không sợ bị ghen!) Ai cũng
hiểu đây là một cơ hội "hiếm
có"! Ngày xưa, các làng thường
có các "bọn" quan họ, hát thâu
đêm suốt sáng, đối đáp qua lại
với những lời thơ tự sáng tác với
nhau để tranh tài, ngủ chung
nhau trong một nhà khi mỏi mệt,
tục gọi là "ngủ bọn" Những
cuộc ngủ bọn ấy luôn luôn là kỷ
niệm đẹp thời thanh niên ở Bắc
Ninh Nhưng một khi hai làng
quan họ đã kết nghiã với nhau,
thì dù người hát có thấy hay
cách mấy, yêu nhau cách mấy
cũng không được lấy nhau, vì lý
do muốn giữ giọng hát hay cho
làng, cho chạ không bị mất đi
một nhân tài về tay bên kia Còn
bao nhiêu những phong tục kết
chạ thú vị khác trong quan họ
khác cần tìm hiểu thêm Càng đisâu vào những nơi có hát quanhọ còn giữ phong cách cổ xưanhư Trung Ðồng, Nậm, Hồ, v.v…,
ta mới thấy rằng quan họ hướngvề tín ngưỡng dân gian củangười xưa Hát quan họ cầumưa, quan họ hiếu, quan họtrùm đầu v.v…
Ngoài một vài điểm đã biết,các liền anh, liền chị gặp đâu hátđấy, nên chúng tôi phải săn tìmsuốt ngày từ trên đồi xuống cáchồ Xuống đồi, ra đến các hồnghe các liền anh liền chị háttrong khi ngồi trên những chiếcthuyền nan, thuyền rồng Tuynhiên, điều làm tôi cảm thấy hơikhó chịu là trên thuyền rồng(sơn vẽ trên thiết giả tạo), cácanh chị hát với microphones vàmột ống loa thô sơ để âm thanh
được khuyếch đại Nhưng khổnỗi, máy không có chất lượngtốt, nên kêu rè rè, tiếng đượctiếng mất! Tôi thiết nghĩ, ngàyxưa người ta hát trên hồ để âmthanh được vang trên mặt nước.Ðó cũng là cách khuyếch đạitiếng hát Lại nữa, gần mặt nướclong lanh, chiếc thuyền trôi bồngbềnh gây nên cảnh tượng và cảmgiác thú vị
Trăm khúc sông đổ dồn một bến
Em chả yêu chàng, em đến chi đây?
Theo phong tục quan họ,người hát có kinh nghiệm hơn,vào nghề sớm hơn được gọi bắtđầu chị Hai, chị Ba, chị Tư , v.v.Theo thứ bậc nầy ta thấy có sựchuẩn nhận tài năng, và địa vịtrong cộng đồng quan họ Trướcđây tôi vẫn nghĩ sai rằng chỉ có
ảnh: Nhật Ánh
Trang 23trong Nam người ta mới gọi chị
Hai, anh Hai và ngoài Bắc người
ta chỉ gọi là anh Cả, chị Cả
Nhưng nay tôi mới thấy điều ấy
không đúng Cách gọi trong
Nam cũng đã có như thế ở Bắc
Ninh rồi Khi nghe người quan
họ gọi nhau bằng cách ấy, tôi
bỗng cảm thấy một sợi dây thân
tình nào đó nối liền giữa tôi
(người miền Nam) và người
quan họ Chị Tư Hường (Thúy
Hường) trong chiếc áo tứ thân
làm bằng tơ, nhẹ nhàng, trang
nhã, bỗng trỗi lên một bài hát
nồng nàn, tình tứ làm sao:
Tương tư một nhịp ba cầu
Bắc Nam đôi ngã chịu sầu đôi
Bến sông kia có lúc nhỡ đò.
Trong quan họ, tính chất trữ
tình rất sâu đậm Ðến đây tôi
mới thấy được nét đặc trưng
nầy Các cụ già vẫn hát tình ca
một cách "tự nhiên", trong khi xã
hội chung quanh xem là chuyện
bình thường, thậm chí còn tán
thưởng Ðồng thời, đây cũng là
một mô hình xã hội "mở", có thể
đã có từ ngàn năm nay (hay ít
ra từ thời Lý - như tương truyền
trong giới quan họ) Dù già vẫn
hát những bài tình ca mà không
sợ bị xã hội cho là "xướng ca vô
loài"! Ðương nhiên, đây là hội
xuân, hội của mọi tầng lớp, mọi
lứa tuổi… Mỗi năm một lần, đến
hẹn lại lên Trong cái hiếm ấy
bỗng trở thành qúi Trong cái
hào hứng ấy sẽ trở thành nồng
độ tình cảm Có thể người ta yêunhau, và yêu cả cái "dịp" hiếmấy để được gặp nhau, để hát vớinhau trong ngày hội
Theo truyền thống, khi hátquan họ, họ hát đôi (nam hoặcnữ) Một người hát chính gọi là
"giọng dẫn", một người hát phụgọi là "giọng luồn" Người hátgiọng dẫn thường phải có kinhnghiệm hơn, khoẻ hơn Ðể đối lại,một đôi kia sẽ hát một bài khácmang ý nghiã đối ứng Vấn đềhát đối còn có một giá trị triết lýxã hội mà nhiều học giả đã bàn
Hôm ấy tôi được vinh hạnhgặp nhạc sĩ Hồng Thao Anh lànhà nghiên cứu chuyên sâu vềquan họ Là người Hà Nội,nhưng anh dọn về sống ở ThịCầu, Bắc Ninh, để được sốngngay trong cái "nôi" quan họ
Nghe tôi đến Bắc Ninh, anh đếnđể gặp gỡ trao đổi Gặp anhnhiều lần nơi đây, cũng như anh,tôi cảm thấy một tình cảm nồngnàn nào đó với Thị Cầu Anhnói, trong truyền thống quan họcó gần hai trăm làn điệu, có đếnhơn ngàn bài hát Sau nầy,chúng tôi gặp nhau, say mê bànvề nhạc tính trong hát quan họ,có nhiều điểm nhất trí nhau giưãchúng tôi Tôi và anh cùng chorằng một bài hát quan họ khôngchỉ thể hiện 1 dạng thang âm(như "ngũ cung" mà người tathường nói), mà do sự kết hợpcác phân tử thang âm (scaleunits) gồm ba hoặc bốn âm
Chúng nối kết qua một trục(pivotal point), hoặc liên kếtcách nhau bằng một quãng hai
Sự biến dạng thang âm trong 1
bài hát được các nhà nhạc họcgọi là "métabole" (tạm dịch là
"chuyển hệ") Chính vì thế, khinghe một bài hát, ta cảm thấyđược nhiều cảm giác đan mắcvào nhau tương tự như nghe mộtbản giao hưởng tây phương vớinhững chuyển dịch các âm hệminor - major
Hội Lim có thể nói là mộttổng hợp các sinh hoạt văn hóađịa phương, chứ không riêng gìhát quan họ Phía dưới đồi người
ta tiếp tục chơi trò cờ người vớicon cờ bằng người thật đóng vaitướng, sĩ, tượng, xe, pháo, mãvới các em bé trang phục vuinhư tuồng hát Các bạn trẻ thinhau chơi đánh đu Những cây
đu cao chất ngất Những tà áo tứthân lả lướt như thường thấytrong tranh
Ở chùa Lim, Phật, các thánh,thần vẫn được mọi người xem làniềm tín ngưỡng chung, khôngphân biệt Tiếng chuông mõvang lên với những lời kinh cổmà ít khi tôi được nghe Nhữngbài kinh Phật bằng tiếng Việt
"nguyên chất" (thay vì các kinhbằng tiếng Hán-Việt) và giaiđiệu thật dân gian khiến tôi thấynhư kho tàng âm nhạc PhậtGiáo cần được tiếp tục nghiêncứu, tìm hiểu thêm Nó tiềm ẩntrong một lễ hội địa phương màhát quan họ là trọng điểm Lễhội vẫn là lễ hội ở khắp nơi, tựthuở nào; nhưng câu hát quanhọ tình tứ hôm nay vẫn là quanhọ của Bắc Ninh ngàn năm vănvật.q
ảnh: TL
Trang 24Tản mạn
quan họ
Đức Miêng
Gĩa bạn
Theo tài liệu của cố nhạc sĩ
Hồng Thao (tính thời điểm
năm 1988), Dân ca quan họ
có 174 làn điệu (âm điệu cơ bản)
Tìm trong số này chúng tôi lọc ra
23 làn điệu thuộc giọng Giã bạn
Giã bạn (Chia tay từ giã bạn bè)
bao gồm tất cả những bài nói về
sự xao xuyến, lưu luyến lúc chia
tay của người Quan họ sau những
canh hát dài bịn rịn tình trong ý
ngoài, sau những cuộc vui "tàn
đêm rạng ngày" không nỡ rờinhau:
Người về em vẫn trông theo Trông nước - nước chảy - trông bèo - bèo trôi
Người về em dặn tái hồi Yêu em xin chớ đứng ngồi với ai
Hoặc như:
Vầng ô bóng đã xế tà, Bởi chưng dan díu hoá ra thế này.
Đang vui chúng em trở ra về, Quan họ có nhớ đến chúng em chăng?
Các cuộc chia tay bao giờ cũnglưu luyến, không ngẹn ngào mà
"ngọt ngào đầu lưỡi mặn mà bên
tai" như câu hát của Quan họ Biếtrằng sự chia tay chỉ là tạm thời, cóthể ngày mai, ngày kia gặp lại, ấyvậy mà lời hát như man mác ấm senỗi buồn:
Người về để nhện giăng mùng, Năm canh luống chịu lạnh lùng cả năm.
Người về nhớ chúng em chăng,
Ai đem người ngọc thung thăng chốn này
Ta có thể thấy qua câu hát trênmà đọc được nỗi buồn của ngườiQuan họ khi xa bạn Rằng: gianbuồng hẹp có cô gái Quan họđang chịu sự lạnh lùng suốt nămcanh mà như cả mộ năm giăng
Trang 25mắc sầu đong, khiến nhện phải
vương tơ như mắc màn cho người
ngủ
Bài ca: Để nhện giăng mùng
mới chỉ là một trong số hai mươi ba
nỗi lòng mà người Quan họ thường
thể hiện lúc chia tay, sau chia tay
Những nỗi lòng ấy là những bài ca
mà chúng tôi cho là những bài ca
hay nhất trong một canh hát Quan
họ như: Trống rồng, Chia rẽ đôi
nơi, Chuông vàng gác cửa tam
quan, Rẽ phương chia loan, Đến
hẹn lại lên
Khăn vuông mỏ quạ
Trang phục nữ Quan họ đương
nhiên là phải kể đến áo năm thân,
may bằng the, lụa, yếm cổ viền,
bao thắt lưng xanh, váy sồi rủ hình
lưỡi trai, chân đi dép cong tưởng
như thế cũng là đủ, vậy mà còn
một chi tiết nhỏ, nhưng rất quan
trọng đến mức không thể thiếu, đó
là "khăn vuông mỏ quạ"
Khăn vuông mỏ quạ không hẳn
ai biết hát quan họ cũng biết chít;
mà dẫu có biết chít cũng chưa
chắc đã đẹp Trong thực tế nhiều
liền chị Quan họ mặc trang phục
Quan họ rất đẹp, nhưng khăn chưa
biết chít nên ít nhiều làm giảm vẻ
đẹp thanh nhã, đoan trang của
chính mình Có người đã nói: Khăn
mỏ quạ phải chít sao cho vừa, hợp
với khuôn mặt, tạo cho khuôn mặt
(khi chít khăn) như hình chiếc búp
sen Nếu chít cái Mỏ quá cao,
trông nó điêu, nếu để cái Mỏ thấp
quá, khuôn mặt trở lên đần, tối
tăm Muốn chít khăn Mỏ quạ cho
đẹp, trước tiên phải "biết quấn tóc
trong một khăn vấn tóc, vòng tròn
lại và đặt ngay ngắn lên đầu, hơi
xệ và hình bầu dục về phía gáy,
ghim lại" Nhưng quan trọng hơn là
khăn vuông đem gấp sao cho
khéo và cân đối (gấp chéo thành
hình tam giác) bẻ hình mỏ quạ sao
cho chính giữa đường ngôi trên
đầu, bắt hai góc khăn về hai phía
tai rồi thắt múi ở gáy
Thực ra khăn vuông mỏ quạ
không đơn thuần chỉ là công cụ
trang phục trên đầu người thiếu
nữ, mà hẳn là công việc nghệ
thuật làm đẹp cần có ở người con
gái Quan họ Cũng vì thế chăng,
khuôn mặt búp sen của người
thiếu nữ Quan họ trong ngày hội
muôn đời và muôn đời làm ngơ
ngẩn các liền anh
Chợt nhớ Có ai đó đã từng
Ngồi tựa mạn thuyền
Đây là bài ca rất phổ thông củaquan họ Phổ thông đến cái mứcngay cả lời giới thiệu của bài canày, nhiều người cũng biết Thí dụkhi các liền anh hát:
- Ngồi tựa song đào Hỏi người tri kỷ ra vào vấn vương
Gió lạnh đông trường, Nửa chăn nửa chiếu nửa giường đợi ai
Thì các liền chị hát đáp lạirằng:
- Ngồi tựa mạn thuyền, Giăng in mặt nước càng nhìn càng xinh
Sơn thuỷ hữu tình, Thơ ngâm ngoài lái rượu bình trong khoang
Với lời dẫn trên đây tự thân đãnói tới việc Ngồi tựa song đào vàNgồi tựa mạn thuyền là hai bài cangười quan họ thường dùng khi hátđối - đáp Ngồi tựa nơi mạn thuyềnuống rượu ngắm trăng tương ứngvới việc ngồi tựa song đào (cửa sổbên phòng ở của người con gái)ướm hỏi bạn tri kỷ ra vào có thấyvấn vương Hai không gian khácnhau cùng chung một ý tưởng: mộtbên là ngồi thuyền bồng bềnh giữađêm trăng - một bên là ngồi củasổ hứng làn gió lạnh đêm đông -chung nhau cái nỗi niềm nhungnhớ, chờ đợi bạn tình quan họ
Cái hay của Ngồi tựa mạnthuyền ngoài tính âm nhạc còn làphần âm nhạc lúc kết thúc Chẳngthế mà Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý khiviết: Một khúc tâm tình của ngườiHà Tĩnh đã bộc bạch rằng: "Tôibắt chước phần kết của bài Ngồitựa mạn thuyền ở chỗ: đưa âmnhạc mở ra thật bay bổng Làm trainơi chốn cầu Hà - âm nhạc nhưbay vọng lên, như khát khao BàiHà Tĩnh của tôi thì có công tavun trồng thì mầu đất lại nêntươi "
Tôi nhớ lại những năm thángchiến tranh chống Mỹ - hai nghệ sĩMỹ là Giên-phon-đa và Hô-ly-niakhi đến thăm quan họ - đã hátsong ca bài hát này một cách saysưa Đứng trong căn nhà nơi sơtán, với cái giọng lơ lớ - thế mà hai
chị với dáng điệu đu đưa - y như làđứng trên thuyền, hát Ngồi tựamạn thuyền , như ai
Trầu têm cánh phượng
Xa xưa, quan họ đã tiếp khách,
đi mời khách, hoặc đi chơi hội,thậm chí sang nhà nhau "thămthầy, thăm mẹ - sau nữa là thămanh Hai, chị Hai "thường là có cơitrầu là đầu câu chuyện"
Thưa gửi trong câu chuyệnthường ngày, cũng lấy miếng trầulàm cớ Chẳng hạn:
"Trầu này trầu tính, trầu tình, Trầu loan, trầu phượng trầu mình trầu ta.
Trầu này têm tối hôm qua, Hôm nay tiếp bạn mang ra mời người ".
Ca dao Việt Nam thì thấm thía,sâu xa:
Ăn trầu cho miệng đỏ môi,Uống rượu cho chén tươi đôimá hồng
Trong Dân ca Quan họ có cảmột bài ca nói về miềng trầu têmcánh phượng mà gửi theo nhữngtâm trạng: "Thì tay em nâng cái cơitrầu Mắt em nhìn em liếc emtrông Trầu têm cánh phượngdâng lên mời người Ai ơi có thấuchăng là đến chúng em chăng "Hoàn thành một miếng trầukhông khó, quan trọng là biết chọnlá, chọn vỏ, chon cau và đặc biệtphải khéo tay Cũng thì miếngtrầu, người này têm đẹp, người kiatêm thô cũng là chuyện dễ hiểu.Têm để có, chắc nhiều người têmđuợc Têm mời khách mà kháchăn trầu còn nhớ mãi, nhớ cả "cáitính, cái tình" trong miếng trầu mới là khó Ăn trầu không hẳn đểcho "Miệng đỏ môi"; uống chénrượu là uống cái Tình, thế mới xaxôi rằng: uống rượu cho chén tươiđôi má hồng là vì vậy Cái chénlàm gì có má hồng Má hồng chỉ ởkhuôn mặt thiếu nữ, nhất là thiếunữ Quan họ khi tiếp bạn thì má đãhồng - càng hồng thêm
Ca dao còn nói:
Yêu nhau cau sáu bổ ba, Không yêu cau sáu bổ ra làm mười
Nhưng ca dao cũng nhắc:
Mời nhau một miếng cau khô, Người khôn thích mỏng, kẻ thô tham dày.
Làm được miếng trầu đã khó.được mời trầu còn khó hơn Vượtlên tất cả cái tình, cái nghĩa; là lời
Trang 26Chơi quan họ
Hát quan họ thì nhiều người đã biết.
Lối chơi quan họ thì có người chưa biết.
Vùng quan họ tự hào với câu ca:
" Nghe ra thì cũng hay tình
Nghề chơi quan họ có tinh mới tường".
ảnh: TTXVN
ngô Văn DảM-tHanH ngân
Lối chơi sau đây giúp ta hiểu đôi điều về
nghề chơi quan họ Thường thì chơi quanhọ có bên ra, bên đối Bài ra được xuấthiện trước, sau đó có các bài đối
Thiết tha là một bài hát quan họ hay, chonên nhiều người thích hát Do đó, có người vẫntưởng là bài độc (một) nhưng thực tế, lối chơinày đã có một số bài, trong đó có bài "Mậnđào" Chúng tôi nhận thấy, nội dung vănchương của bài "Mận đào" đứng ở vị trí bài ramới đúng "Thiết tha" lại là bài đối
Mận đào
Sáng trăng sáng cả vườn đào, Sáng qua vườn mận, sáng vào vườn mơ Hữu tình phận đẹp duyên ưa,
Hỏi người ở chốn trang đài đâu ta.
Thưa nhời xin hỏi một nhời, Duyên kia đã hẹn hay người giá cao.
Nguyện cùng chung bóng mận đào, Còn e lòng khách nơi nào xứng chăng.
Thuận dòng cá lội xuôi dòng,
Ai đem cung quế ả hằng sánh đôi.
Ướm nhời xin hỏi một nhờị Thiết tha
Duyên may gặp cảnh gặp người, Gặp nơi quan họ, gặp người tài hoa.
Thấy nhời năn nỉ thiết tha, Ngọt ngào đầu lưỡi, mặn mà bên tai.
Vâng nhời mang tiếng để đời, Không vâng thì nể lòng người xiết bao.
Trang 27Thật lòng có tiếc đâu nào,
Còn e lòng khách mận đào xứng chăng.
Ngọn đèn khêu tỏ dưới trăng,
Ai đem người ngọc, duyên vàng sánh đôi.
Nguyện cùng chung bóng mận đàọ
Xem xong lời ca của hai bài hát trên, ta dễ nhận
ra nội dung chính là chuyện tình duyên của một đôi
nam nữ
Bên hỏi: ướm lời, thử ý Bên đáp: tỏ tình, ưng
thuận Đồng thời ta cũng nhận ra: đó là cuộc hát
giao duyên trong một canh hát quan họ Cũng vì
hát giao duyên trong cuộc chơi, cho nên đây không
đơn thuần tình duyên của một đôi trai, gái mà nó
đại diện cho sự giao duyên của nhiều đôi trai, gái
Nó còn bao hàm tâm tư, tình cảm; nhiều lĩnh vực
văn chương, nghệ thuật của cả cộng đồng đến dự
hội Vì vậy, bên này một đôi, bên kia một đôi, đối
đáp nhau nhưng lại chung cho cả hội đối đáp nhau
Mặt khác, hai bài hát nằm trong một lối chơi, có
nhiều nội dung, thủ pháp để thi thố tài năng của
người tham dự cuộc chơi, nhằm đặt tới đích: phân
định thắng, thua, cho nên, hai bài hát trên nó còn
lưu lại trong văn hóa quan họ để nhiều người,
nhiều đời sau phải "lao tâm, khổ tứ" trong nghề
chơi Không chỉ "nhất phiến tài tình thiên cổ lụy"
mà hàng chục, hàng trăm cặp tài tình để cho nhiều
người, nhiều đời sau phải liên lụy Vậy ta hãy xem,
ngoài nội dung nói lên tình yêu nam nữ thì bài này
còn những gì để liên lụy cho đời sau Phải suy nghĩ,
tìm tòi nhiều để khỏi thua trong cuộc chơi, đó là
điều buộc người ta phải "tinh tường" đam mê trong
cuộc chơi "Chơi quan họ bị thua, về đêm cay mũi
không ngủ được"
Lối chơi này có những mẹo mực gì? Thể thơ theo
luật sáu, tám Ba câu thơ đầu dành cho hát bỉ (mở)
Mỗi đận hát còn lại là một cặp thơ tám, sáu Mảng
sáng tạo nằm ở giữa chữ thứ hai và ba của câu sáu
chữ Theo cấu trúc của giai điệu, mảng sáng tạo
được thêm vào năm chữ (từ)
Cụ thể, các đận hát người xưa đã thêm vào như
sau:
Bài một có bốn câu thơ sáu chữ:
"Thưa nhời (cùng ai tiện đây tôi) xin có một nhời"
"Nguyện cùng (cùng ai trăng khuya ta) chung bóng
Bài hai có bốn câu sáu chữ:
"Vâng nhời (người ra sợ sau em) mang tiếng để đời"
"Thật lòng (tự em, tự em, em) có tiếc đâu nào"
"Ngọn đèn (đèn khuya ai khêu nay) khêu tỏ dưới
trăng"
"Nguyện cùng (cùng ai trăng khuya ta) chung bóng
mận đào".
Người quan họ quy định: Trong một bài, hay
nhiều bài hát đều nằm trong một lối chơi, theo một
thể thơ nhất định Nhưng để cho bài hát được bổ
sung thêm lời hay, ý đẹp; mặt khác, để người đến
chơi được phát huy tài năng đóng góp vào cuộcchơi, sẽ có một chỗ trống gọi là "mảng sáng tạo"cho người đến chơi được thêm chữ vào Tất nhiênngười ra bài cũng phải có những từ thêm mang tínhchất gợi ý, làm mẫu
Xem những câu, những chữ thêm vào ta thấy:Nếu để nguyên câu thơ sáu chữ đã hay rồi, ví như:
"Vâng nhời mang tiếng để đời" nhưng nếu mảngsáng tạo được thêm năm chữ, câu thơ sáu chữ đãthành câu ca 13 chữ:
"Vâng nhời (người ra sợ sau em) mang tiếng để đời" Hoặc là: "Ngọn đèn khêu tỏ dưới trắng"
Thành câu ca: "Ngọn đèn (đèn khuya ai khêu nay) khêu tỏ dưới trăng".
Rõ ràng cách thêm lời, thêm chữ làm cho nộidung câu ca phong phú thêm Tâm tư, tình cảm của người đời tham gia chơi quan họ đã lắng đọnglại càng sâu đậm, kín đáo, tế nhị hơn
Cho nên, hát quan họ phải nắm được lối chơi thìngười hát mới phát triển được hết tài năng củamình
Các bài ca quan họ, chủ yếu hát bằng thơ, phổbiến là thể thơ 6/8 Nhưng gần như bài nào cũngcó mảng sáng tạo để người đến chơi thêm chữ (từ)vào, làm cho nhiều người lầm tưởng: quan họ chỉ cólời ca chứ không phải hát theo thơ
Lại nữa: Chữ thứ sáu của câu sáu chữ bao giờcũng phải mang dấu huyền Nếu vì lý do nào đó,chữ này không mang dấu huyền thì người hát phảihát sáng tạo Trong bài này có câu: "Ngọn đèn khêutỏ dưới trăng" Chữ "trăng" đúng ra phải mang dấuhuyền, nhưng nếu cố giữ dấu huyền, đem thay chữ
"trăng" bằng một chữ khác sẽ làm nội dung bài thơkém hay; buộc phải giữ chữ trăng thì người hátphải uốn giọng, bẻ giọng cho đạt yêu cầu của giaiđiệu Chữ thứ ba, thứ năm và sáu của câu thơ támchữ được nhắc lại hai lần Chữ thứ tư của câu sáuchữ cũng được nhắc lại hai lần Đây là một thủpháp chính của chùm chơi này Việc quy địnhnhững chữ phải nhắc đi, nhắc lại hoặc mang dấuhuyền như vậy, hiển nhiên là tạo nên cung bậc caothấp (cao độ) khác nhau để giai điệu bài hát hay,đẹp Tuy nhiên những chữ nhắc lại ấy không đượclàm tối nghĩa văn chương, sai lệch nội dung bài hát.Với trình độ ngày nay, phần lớn người hát biếtchữ, biết nhạc, cho nên nếu nội dung thơ hay, lạiđược ký âm thành nhạc mới đi kèm thì sự truyềndạy quan họ không gặp khó khăn như xưa (tuy vậyký âm nhạc quan họ không đơn giản) Nói vậy,không có nghĩa chơi được lối chơi "Tha thiết mậnđào" là dễ dàng Một bài ra, một bài đối như trênđược xem là đối chỉnh, vì người ra bài, người đốibài tương xứng nhau Nhưng, đây mới là chơi haibài có sẵn Nếu người chơi lại muốn có thêm cácbài đối mới thứ ba, thứ tư tiếp theo thì không đơngiản chút nào
Cuối cùng là người thực hiện lối chơi, tức làngười hát Giọng hát càng hay, người hát càng códuyên, thì chất lượng cuộc chơi đạt càng cao.q
Trang 28tHu Hương
Xưa kia áo yếm thường chỉ được gọi với cái
tên nôm na là cái yếm, đó là thứ trang phục
đã có từ bao đời nay và vẫn còn giữ được
cho đến ngày hôm nay Không chỉ vào chốn cung
đình với các mệnh phụ công nương, cái yếm còn ra
ruộng đồng "dầm mưa dãi nắng" với người nông
dân và cùng với chiếc áo tứ thân, cái yếm theo chị
em đến với hội đình đám, góp phần tạo nên bộ
"quốc phục" của quý bà thời xưa
Cái yếm xuất hiện trong cuộc sống của người
dân Việt Nam từ lâu nhưng mãi tới đời nhà Lý cái
yếm mới "định hình" về cơ bản Theo dòng lịch sử,
cái yếm không ngừng biến đổi, nâng cao tính thẩm
mỹ qua những lần cải tiến Tuy nhiên, "cuộc cách
mạng" của cái yếm chỉ xảy ra vào đầu thế kỷ trước
khi cái quần kiểu Tây và cái váy đầm xoè xâm
nhập vào Việt Nam Ơ' thế kỷ 17, cái yếm vẫn chưa
có sự thay đổi lớn lao về hình thức Thế kỷ 19, cái
yếm có hình vuông vắt chéo trước ngực, góc trên
khoét lỗ làm cổ, hai đầu của lỗ, đính hai mẩu dây
để cột ra sau gáy Nếu cổ tròn gọi là yếm cổ xây,
cổ nhọn đầu hình chữ V gọi là yếm cổ xẻ, đít chữ
V mà xẻ sâu xuống gọi là yếm cổ cánh nhạn Bước
sang thế kỷ 20, áo yếm càng được sử dụng phổ
biến với nhiều kiểu dáng và mẫu mã phong phú
Dành cho người lao động có yếm màu nâu dệt bằng
vải thô Người lớn tuổi mặc yếm màu thẫm Con
gái nhà gia giáo mặc yếm nhiều màu, trang nhã vàkín đáo Loại yếm "ỡm ờ", màu sặc sỡ, cổ cắm sâutrễ quá bờ ngực, "thách thức" chỉ dân "trời ơi" dạngThị Mầu mới mặc Thời kỳ "cách tân" này, cổ yếmthường được "dằn" thêm ba đường chỉ để "bảohiểm" hoặc may viền lằn vải, thêu hoa cặp theođường biên cổ
Một loại yếm hay được các cô gái sử dụng nữalà "yếm đeo bùa" Gọi là yếm đeo bùa bởi ngườimặc chúng thường để xạ hương vào trong túi vảinhỏ đeo cạnh yếm, đó chính là thứ vũ khí vô cùnglợi hại của các cô gái thời xưa Không chỉ vậy,chiếc yếm còn làm nên những câu chuyện tình yêuvô cùng độc đáo Xưa, các cô gái khi hẹn hò ngườimình yêu thường "ém" một miếng trầu trong chiếcyếm của mình, dân gian gọi đó là "khẩu trầu dảiyếm" Có lẽ không có thứ trầu nào "linh thiêng" hơnloại trầu dải yếm này
Để trở thành "quốc phục" của quý bà quý côtrước khi chiếc áo dài ra đời, đi kèm với cái yếm làchiếc áo cánh khoác ngoài không cài cúc Khi rangoài bên ngoài chiếc yếm phải có thêm chiếc áodài, chiếc váy lưỡi trai bằng lĩnh, dải lụa đào hoặcmàu mỡ gà thắt ngang lưng, cái xà tích bạc lủnglẳng, bộ "độ nghề" #n trầu bên phía cạnh sườn,chân mang dép Chưa hết, phục trang ra đường cònphải kể đến là hai chiếc kh#n đội đầu: kh#n nhiễu(quấn bên trong) và kh#n mỏ quạ (trùm bên ngoài).Nếu đúng dịp hội hè đình đám các cô gái thường
Gió xuân tốc dải yếm đào
Hình ảnh những cô gái thướt
tha trong tà áo dài duyên
dáng từ lâu đã trở thành
biểu tượng của Việt Nam.
Tuy nhiên, nhìn lại quá trình
phát triển lịch sử trang
phục dân tộc, Việt Nam
không chỉ có áo dài mà còn
có áo yếm - thứ trang phục
không thể thiếu của người
con gái xưa
Trang 29Hát đúm
Các xã Phục Lễ, Phả Lễ (huyện Thuỷ
Nguyên) được coi là quê hương hátđúm của Hải Phòng Hát đúm ở đây rấtgiàu làn điệu: trống quân, cò lả, sa mạc, lýgiao duyên Vào hội, một khi bên nữ - vốn hayđột ngột chuyển làn điệu trong khi hát mà phíabên nam không kịp đối là thua Hát đúm ởPhục Lễ gắn với Hội mở mặt Con gái PhụcLễ quanh năm dùng khăn chít che mặt chỉ đểhở hai đôi mắt đen như hạt nhãn Ngày hộimở mặt còn được coi là ngày các cô gái thisắc đẹp, làm quân cờ người Chiếc khăn tung
ra để lộ những khuôn mặt trắng mịn, môi hồngnhư hoa lựu, làm cho Hội thi hát đúm thêmsay mê, hào hứng Trai gái hát mừng, hát hỏi,hát đố, hát hoạ, hát giao duyên (huê tình), háttiễn
Hãy nghe bên nữ hát đố:
Tam sơn, tứ hải, nhất phần điền Chàng mà giải được, em liền theo không?
Bên trai hát giải:
Tam sơn là núi, tứ hải là sông Nhất phần điền là ruộng, theo không là nàng.
Và bên trái tách ra, một chàng cầm tay côgái hát giao duyên:
Thấy em vừa đẹp, vừa xinh Anh thuận nhân tình, anh nắm cổ tay Nắm rồi, anh hỏi cổ tay
Ai nặn nên trắng, ai day nên tròn?
Rồi chàng kể nỗi gian truân:
Vì nàng anh phải đi đêm Ngã năm ba cái, đất mềm không đau
Vì nàng anh phải đi thăm Ngã sứt đầu gối, ngã thâm bánh chè!
Bên gái cũng bộc lộ tình cảm:
Yêu nhau quá đỗi quá chừng Trèo non quên mệt, ngậm gừng quên cay.
Không ít các chàng trai, cô gái vì cảm mếnnhau qua lời ca, điệu múa mà rồi nên vợ nênchồng Và vì thế, hát đúm luôn là lễ hội hấpdẫn, trẻ trung, trở thành nét đặc trưng trong khotàng văn hoá truyền thống của vùng đất này.q
trang bị thêm cho mình chiếc nón quai thao, tóc vấn
cao cài lược
Suốt chiều dài lịch sử, cái yếm đã đi vào "giấc
mơ" của biết bao thế hệ mày râu "Trời mưa lấy yếm
mà che - Có anh đứng gác còn e nỗi gì?" Đáp lại,
các nàng cũng chẳng vừa: "Ước gì sông hẹp tày gang
- Bắc cầu dải yếm cho chàng sang chơi"
Cái yếm là thứ trang phục vừa kín đáo, vừa
"ỡm ờ" một cách nghệ thuật và độc đáo Chả thế mà
Thị Mầu nói với chàng nô:" Gió xuân tốc dải yếm
đào - Anh trông thấy oản sao không vào thắp
hương!".q
Trang 30Riêng cuộc thi bánh chưng
thờ khá phức tạp Theo sự
tích thành hoàng thờ ở
đình làng Phú Đa thì Nguyễn
Kính là tướng của nhà Mạc, ông
có tài thao lược đã được vua
Mạc phong tước Quận công, thái
úy Tây Kỳ Vương thượng Trụ
Quốc; khi về hưu, ông được
phong ấp ở làng Phú Đa Khi
Trịnh Tùng đem quân đánh
nhà Mạc, trận chiến ác liệt
ở Bún Thượng, tuy đã
Nguyễn Kính đã
chiêu mộ quân
sỹ để kéo
Đa và Phú Lễ
và tuyên bố
rằng, nếu "đánh
thắng thì cho dân
nhờ, còn nếu bại
thì nhờ dân" Ông
gửi lại bà mẹ nhờ dân
nuôi dưỡng Hàng ngày,
dân 2 làng thường gói
bánh chưng và làm món rau cần
nộm bún để biếu bà Trận đánh
ở Bún Thượng quân Mạc thua to,
Nguyễn Kính bị chém, thi thể
của ông trôi theo sông Tích về
đến đoạn sông giữa 2 làng Phú
Đa và Phú Lễ thì dạt vào bờ,
sóng đánh đưa vào đến chân núi
Miễu Nhân dân làng Phú Đa
vớt lên núi để hôm sau chôn cất
Nhưng sáng hôm sau ra xem thì
mối đã đùn đắp lên thi thể của
ông thành một chiếc gò đất lớn
Nhân dân giữ nguyên đất mối,sau đó có một khu rộng lớn đãmọc lên thành rừng cây ô rô,trâu bò không thể chui vàođược Nhớ lời nguyền trước khi
ra trận, dân 2 làng đã tôn ôngNguyễn Kính làm thành hoàngthờ ở điện ngang cùng bà mẹông Sau đó, vua Triều Nguyễnđã sắc phong ông là Thượngđẳng phúc thần và bà mẹ làQuốc thái phu nhân Cứ đến 11,
12 tháng Giêng hàng năm lại mởhội để tưởng nhớ vị thành hoàngvà tổ chức các nghi tế dâng lêncụ Kính và bà Quốc thái phunhân những chiếc bánh chưng,
món rau cần nộm bún và nhữngđĩa trầu têm cánh phượng đểnhớ lại một thời nhân dân đãnuôi dưỡng bà mẹ của cụ Kính.Lệ thi gói bánh thờ cũng bắtnguồn từ sự tích đó Hàng năm,các vị chức sắc trong làng dànhhẳn 1 sào ruộng tốt giao cho cácgiáp được phân công gói bánhthờ Giống nếp cấy để gói bánhphải là nếp cái hoa vàngvừa thơm vừa dẻo.Theo hương ước củalàng, mỗi giáp đượcgiao gói 2 chiếcbánh Bánh góitheo kiểu bánhtày, có chiều dài50cm, đườngkính bánh đãbóc bỏ lá phảiđạt 20cm Mỗichiếc bánhnặng 2,5kg (trừbỏ lá) Ở làngtôi chỉ có 3 nhàcó nồi đồng có
Lá dong để gói bánh thờ phải
Lễ hội mùa xuân của làng Gượm (tức làng Phú Đa, xã Cần kiệm, Thạch Thất) được mở vào ngày 11, 12 và 13 tháng Giêng hàng năm Ngày hội mở ra rất nhiều cuộc thi và các trò vui đầy chất thượng võ như: Thi gà thờ, thi bánh chưng thờ, thi đấu vật, thi têm trầu cánh
phượng
Trang 31chọn lá to và dài đủ vừa với kích thước
của bánh thờ Ruộng để cấy lúa gói bánh
thờ chỉ làm 1 vụ lúa mùa (gặt vào tháng
10), vụ chiêm không cấy lúa mà chỉ để
trồng đậu Thu hoạch đậu vào tháng 4
xong cũng phải chọn lấy 2kg đậu ngon,
loại bỏ hát lép
Vào 27, 28 tháng chạp, người được
giao gói bánh thờ phải xay giã gạo, khi
xay gạo xong đem giã phải cho ít lá dứa,
lá mây trộn vào gạo để giã cho hạt gạo
có màu xanh biếc Còn đậu cũng phải xay
trước và loại bỏ những hạt bị nát Bánh
thờ to như vậy nên không thể đem gạo
gói ngay mà phải đồ gạo cho chín như đồ
xôi; đậu sau khi đãi sạch vỏ, cũng phải
đem nấu chín
Xôi dỡ ra để nguội, lá dong được xếp
can nhau 3-4 lá, để xôi vào dạt ra cho
đều, vê đậu thành khúc to bằng chiếc vỏ
chai, rồi đặt vào giữa, sau đó vén xôi hai
bên lại cho kín nhân đậu Vén lá 2 bên để
tạo thành chiếc bánh tày dài khoảng
60cm, sau đó quấn lạt giang cho chiếc
bánh tròn đều
Sau khi gói xong phải cho bánh vào
nồi đồng đổ nước nóng vào luộc Muốn
cho bánh dẻo, khi sôi đều, nước trồi lên
trên bánh, phải tắt bếp khoảng 2-3 giờ để
cho nồi bánh nguội hẳn rồi mới đun lại,
khi nước sôi lần 2 được 15 phút mới vớt
bánh ra lăn cho bánh tròn đều là được
Cái khó của việc gói bánh tày là khi cắt
bánh ra nhân phải ở chính giữa, bánh
phải mềm và đủ kích thước, có màu xanh lá cây mới
đạt
Ngày hội bắt đầu từ 11 tháng Giêng, từ sáng sớm,
thanh niên trai tráng của các giáp mặc áo dài thắt
lưng đỏ, quần trắng đội mâm bánh có 2 chiếc phủ
vuông vải điều cùng bà con kéo nhau ra đình Tại sân
đình, các cụ đã để sẵn 4 chiếc bàn, bánh được xếp lên
bàn để các cụ từ đưa vào cung thờ thánh, sau đó cuộc
tế thần bắt đầu Sau khi tế xong, Ban giám khảo có
đủ các cụ chức sắc của 4 giáp cùng chấm giải
Tất cả bánh của 4 giáp được bóc bỏ lá để cân từng
chiếc, sau đó chấm màu bánh, nhân bánh phải tròn
đều ở chính giữa Nếu bánh thiếu cân, bánh có màu
vàng hoặc nhân bị lệch sẽ bị phạt Nếu bánh dẻo,
mềm, có màu xanh, nhân ở chính giữa, khuôn bánh
tròn đều sẽ được giải 3 quả cau và 3 tiền (mỗi tiền
bằng 60 đồng) Giáp nào được giải sẽ được tổ chức
rước bánh và giải về để chia cho các hộ trong giáp
Giải thưởng không lớn, nhưng có tác dụng động viên
bà con tích cực cấy giống lúa nếp cái và trồng đậu để
có nguyên liệu gói bánh vào dịp tết Người gói bánh
được giải sẽ được may mắn cả năm, ăn nên làm ra và
được mọi người kính nể Do có tục gói bánh thờ nên
ở quê làng Phú Đa vẫn gói bánh ăn tết theo kiểu bánh
tày (miền Nam gọi là bánh tét).q
ảnh: Trần Huấn
Trang 32PHương anH
sưu tầm
Vùng đất trên hai bờ sông
Hồng, một bên là làng Tự
Nhiên (xã Tự Nhiên, Thường
Tín, Hà Tây), bên kia là đền Đa
Hoà và đền Dạ Trạch, thờ Đức
Thánh Chử và công chúa Tiên
Dung (xã Dạ Trạch, Châu Giang,
Hưng Yên), từ xa xưa cứ đến ngày
14/2 (âm lịch) đã diễn ra lễ hội
tưởng nhớ một trong những mối
tình đẹp nhất của người Việt
Chuyện kể rằng: Đời Vua Hùng
thứ 18, có nàng công chúa xinh
đẹp hiền thục sa tên là Tiên Dung
Một ngày xuân, nàng cùng đoàn
thuyền du ngoạn trên dòng sông
Mẹ Đến bãi Tự Nhiên, hứng khởi
trước thiên nhiên kỳ thú, nàng sai
quây màn trên dải cát trắng mịn
để tắm nước sông Hồng Nhữngdòng nước thơm mát xối trên thânthể nàng rồi chảy trên cát làm hiện
ra một chàng lực điền, trẻ trung,không một tấm vải che thân đangvùi mình trong cát Ðó là Chử ÐồngTử, một chàng trai nghèo làmnghề chài lưới ven sông TiênDung chợt nghĩ chắc là duyên trờisắp đặt nên bèn hỏi chàng cho rõngọn nguồn Chử Đồng Tử kể chonàng nghe về số phận cay cực củamình Tiên Dung cảm động bởicâu chuyện của chàng trai nghèohiếu nghĩa Nàng mời chàngxuống thuyền, mở tiệc #n mừng,kết duyên chồng vợ Từ ấy, nàngcông chúa xinh đẹp ở lại vùng đấtbãi nghèo khó, làm dâu làng TựNhiên Tương truyền, vợ chồngnàng nhờ được truyền phép lạ đãgiúp dân giúp nước qua cơn baocơn thiên tai, địch họa Sau đó hai
vợ chồng thành tiên, hóa về trời
Chàng trai nghèo Chử Ðồng Tửđược tôn vinh là một vị thần linhtrong "tứ bất tử" của dân tộc Việt
Ở đồng bằng Bắc Bộ, nhất là vùngven sông Hồng, sông Ðuống, cóđến hàng trăm nơi lập đền thờChử Ðồng Tử và công chúa TiênDung, nhưng chỉ đền Ða Hòa nằmbên bờ sông Hồng, đối diện vớibãi Tự Nhiên, đền thờ được lập tạinơi đã tác thành mối lương duyêncủa họ, mới được gọi là đền thờtình yêu Đây là ngôi đền do nhàthơ Chu Mạnh Trinh, quê làng PhúThị, cùng những người dân tổngMễ Sở dựng nên với 18 công trìnhlớn nhỏ, các mái đền mang hìnhthuyền rồng cách điệu, trong đềncó tấm bia đá khắc áng vănchương tuyệt tác của Chu MạnhTrinh kể lại câu chuyện tình yêucủa nàng công chúa con gái vua
Lễ hội "Valentine"
bên bờ sông Hồng
Lễ hội Chử Đồng Tử
ảnh: TTXVN
Trang 33Ba lễ hội tình yêu và phồn thực cổ truyền
Thôi thì về bãi Tự Nhiên Để em tắm, để thánh hiền tòi ra
(Thơ Đỗ Nam Cao)
Hùng với chàng trai đánh cá nghèo trên bãi cát sông Hồng…
Đặc sắc nhất của lễ hội là các nghi lễ rước nước, rước gậy và nónthần Đi đầu đám rước là con rồng lớn rộng vài chục thước uốn lượntheo nhịp trống hội Hàng chục chiếc thuyền cắm cờ ngũ sắc bơi ragiữa dòng sông làm nghi lễ lấy nước Bình nước lấy giữa dòng được phủvải điều, rước về đến làm nghi lễ dâng hương Sau nghi lễ long trọngnày, điệu múa Tiên do các thôn nữ nữ tuổi cập kê, trẻ đẹp, được chọnlựa kỹ càngtrình diễn với những dải lụa hồng Trên vai những "cô tiên"
là hai bầu nước, đầu đội đĩa trầu cau, múa uyển chuyển, khéo léo,trong tiếng nhạc sinh tiền rộn rã…
Sau đó, bắt đầu những trò chơi dân gian diễn ra náo nhiệt Múa sưtử, vật, võ, bắt vịt, múa gậy, đánh đu và đặc biệt là chơi cờ bỏi và tổtôm điếm
Lễ hội tình yêu tưởng nhớ mối tình Chử Đồng Tử - Tiên Dung bênbờ sông Hồng có thể coi như một lễ hội "Valentine" Việt Nam với thôngđiệp truyền đời của tổ tiên: Tình yêu đích thực vượt lên trên mọi phânbiệt đẳng cấp, giàu nghèo, sang hèn q
Chử Đồng Tử - Tiên Dung
tranh của Ngu
Lễ rước trên sông Hồng
Trang 34Hội Trám - lễ hội phồn thực trên đất Tổ
Trò Trám vào đêm mười hai
Chẳng xem Trò Trám cũng hoài mất xuân
Bà ẵm cháu, mẹ bồng con
không xem Trò Trám cũng buồn cả năm
(Ca dao Phong Châu)
Hội Trám được tổ chức ở
làng Trám, xã Tứ Xã,
Phong Châu, Phú Thọ
vào ngày 12 tháng 1 âm lịch
hằng n#m Đó là một lễ hội cúng
vật linh được thờ trong miếu
làng biểu hiện cho nam tính và
nữ tính gọi là nõ, nường Đây là
lễ hội của tín ngưỡng phồn thực
với hai phần: lễ kín còn gọi là lễ
mật và lễ rước lúa thần
Mở đầu lễ hội là lễ mật, còn
gọi là lễ "linh tinh tình phộc"
Đây là dấu vết của những lễ
cúng sinh thực khí cổ xưa, nhằm
cầu mong sinh sôi nảy nở (phồn
thực) Đúng 0 giờ (giờ Tý) ông
Từ dẫn 1 đôi nam nữ ra trước
miếu Nam đóng khố, nữ mặc
váy yếm đào Cùng ông Từ, họ
làm lễ khấn vái thần linh miếu
Trò và xin âm dương Khi họ giơcao 2 vật linh nõ nường thì đèntắt, đồng thời vang lên khẩulệnh của ông Từ miếu - "linh tinhtình phộc" Sau khẩu lệnh, đôinam nữ "phộc" nõ nường vàonhau, đúng 3 lần Dân làng nínthở chờ đợi, bởi, theo quan niệmcủa làng, nếu nõ nường "phộc"
trúng vào nhau thì n#m đó mùamàng sẽ bội thu, cây cối tốt tươi,người vật bình yên khỏe mạnh…
Sau âm thanh "phộc" của nõnường là tiếng hò rất to của ôngTừ miếu: "Tháo khoán" Đó làhiệu lệnh cho phép thanh niênnam nữ ôm nhau reo hò để xuađuổi ma tà quỷ dữ, và đưa nhauvào bất cứ nơi nào họ muốn
Những ông già, bà cả rút lui chờlễ tiếp theo - lễ rước lúa thần -
được tiến hành vào sáng sớm,khi đã tỏ mặt người
Sáng hôm sau, lễ rước lúathần được tổ chức hết sức longtrọng Lúa thần là những bônglúa thật to mẩy, chọn kỹ từ mùatrước, được đặt trên ngai kiệu, vịtrí của các vị thần Lễ rước lúathần, ngoài mục đích cầu mongcho mùa màng tươi tốt còn bàytỏ lòng biết ơn đối với các vuaHùng - những người đã dạy chongười dân nghề trồng lúa nước.Phần sau cùng của Trò Trámlà hội trình nghề "tứ dân chinghiệp" (sĩ, nông, công, thương).Trò Trám không có những trò đềcao tài trí, đề cao tinh thầnthượng võ mà chỉ có những tròmộc mạc, vui nhộn, thậm chí rấttục, hài hước, rất gần với sinh
ảnh: Phan Đăng Nhật
Trang 35Đám rước bắt đầu từ miếu thờ nữ thần Linh Sơn Mỵ
Nương Giữa lúc lễ rước nghiêm trang thành kínhnhất, không hiểu từ một góc khuất nào bỗng nổilên ồn ào xô lấn Ấy là hội CHEN đã bắt đầu Đó là lúcđàn ông, thanh niên, cả ông già đổ xô đến chỗ phụ nữ,cả các bà già, thiếu nữ, mà chen vai thích cánh Họ xô đẩynhau, giằng co nhau, lẫn lộn vào nhau, bật nhau ra mộtgóc giếng hay bờ tường, gốc cây hay lối rẽ trong nhữngtiếng cười như một thứ nhạc mộc mạc, ăm ắp sự sống,tình yêu, sự kết đoàn, thân ái, trong ước vọng mưa thuận
gió hoà, âm dương kết hợp, làng xóm tươi vui Cuộcchen xảy ra vội vã, trong bóng tối, nhưng hết sức hàohứng, sảng khoái Giây lát, cuộc chen bỗng dừng lại,cuộc rước lại tiến hành trong trống rong cờ mở Bất chợtgiữa đám rước, cuộc chen lại tái diễn Lúc này ngược lại,gái chen trai chứ không phải trai chen gái, bà già chenông già, nữ tú chen nam thanh trong tiếng cười hả hê,vui thích
Mấy ngày sau đó, đám tế lễ vẫn được tiến hành nhưthường lệ tại đền thờ Nam Thần gọi là Đống Vành Vàlần này các cuộc chen lại diễn ra, lúc gái chen trai, rồinam chen nữ, rồi nữ làng chen khách thập phương nam cho đến đêm rằm, cuộc tế lễ và rước thần kết thúc tạimiếu nữ thần Và ở đây thì còn thêm tục tắt đèn để mọingười hoàn toàn tự do trong bóng tối, giống như đêm rãđám làng La trong câu ca dao:
Bơi Đăm rước Giá Hội ThàyVui thì vui vậy chẳng tầy rã La
Trong những giây phút tắt đèn ấy, dài ngắn chẳng biếtbao lâu, tất cả những gì diễn ra giữa hai người khác giớiđều được nghiễm nhiên chấp thuận như một lẽ tự nhiêncủa âm dương hòa hợp, xuân khí giao hòa Nhỡ ra có ainên vợ nên chồng sớm thì làng cũng không bắt vạ, màcòn giảm một nửa số tiền nộp treo cho làng, như ngầmnói đó là do thánh thần phù hộ xe duyên
Bây giờ, hội CHEN đã thành dĩ vãng Tuy vậy trongký ức của người làng Ngà, hội Chen vẫn được nhớ nhưmột lễ hội cổ truyền kỳ thú, yêu đời, lãng mạn của ôngcha Nó là dấu vết sâu đậm của tín ngưỡng phồn thực,cầu mong sự sinh sôi nảy nở để duy trì và phát huy nòigiống.q
Hội Chen làng Ngà
Làng Ngà, tên nôm của làng Nga Hoàng, quế Võ, Bắc Ninh, không biết từ bao giờ, cứ mùng 6 tháng giêng, khi làm lễ rước thần, thế nào cũng có Hội Chen
hoạt hàng ngày
Ví dụ, khi trình nghề nông, tốp thợ cấy
với câu hát ví đầy ẩn ý:
Này chị em ơi!
Khi cấy nhớ gốc chổng lên
Ngọn thời cắm xuống mới nên mùa
màng
Hay khi trình nghề "công", các diễn viên
vừa ca ngợi nghề kéo sợi - cung bông, vừa
gợi một sự liên tưởng chuyện "phòng the":
Nữ:
Xin đừng quản thấp so cao
Bông em đã nở anh vào mà cung
Nam:
Thế là nhất sợi nhì bông
Vừa cán vừa kéo chẳng thông một ngày
Sợi lôi ra bằng cổ chày
Phường chài đến hỏi mua dây kéo
thuyền
Chính vì vậy mà có câu ca dao:
Cuộc đời vất vả sớm hôm
Đi xem trò Trám đủ ôm miệng cười.q
Trang 36Dương ĐìnH MinH Sơn
Với con người thì quan niệm về tuổi yêu
đương của các dân tộc xưa và nay rằng: trai
"khôn" dựng vợ, gái "lớn" gả chồng, đó là
quy luật tồn tại và phát triển của xã hội loài người
Nhưng quan niệm về cái "khôn" và cái "lớn" của
mỗi thời đại có khác nhau Ngày nay, trai "khôn"
phải 20 tuổi và gái "lớn" phải 18 tuổi thì mới bước
vào tuổi yêu đương Song thời xưa, người ta coi con
trai 10 tuổi là đã "khôn" và con gái 12 tuổi là đã
"lớn" - tức là vào tuổi yêu đương Đồng thời vấn đề
dựng vở, gả chồng của mỗi dân tộc cũng có những
phong tục tập quán khác nhau khá đặc biệt
Người Kinh thì có quan niệm: nhất gái hơn "hai"nhì trai hơn "một" và cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy.Cho nên ở họ, trong nhà có con trai lớn 10 tuổi làcha mẹ đã đặt vấn đề hỏi vợ cho con, một cô gái
12 tuổi Đó là tư tưởng phong kiến áp đặt
Nhưng với các dân tộc thiểu số thì việc yêuđương của con trẻ được tự do hơn, do chúng địnhđoạt lấy Người Mèo ở Tây Bắc thì tuổi trẻ thườnggặp nhau ở các phiên chợ xuân, hoặc ở các hộixuân Còn người Vân Kiều ở vùng Trị Thiên, khicon gái đến 13 tuổi, bước vào kì yêu đương, cha mẹlàm cho con gái một cái lán ở ngoài nương theotiếng Vân Kiều gọi là nhà "xu" Vào mùa yêu đươngthì vài ba cô, có một nhà "xu" để các chàng trai đêmđến đó, đánh đàn Ta Lư cùng các cô gái hát lời tình
Tục "chọc sàn" chọn bạn tình của người Thái ở Điện Biên
Mùa xuân là mùa của hệ sinh thái giao hoan, muôn ngàn cây lá bước vào "thì" đơm hoa kết trái và, đó cũng là mùa xuân yêu đương tình tự ở tuổi trẻ con người.
Trang 37tự Đó là phong tục yêu đương của tuổi trẻ, người
Vân Kiều ở triền dãy núi Trường Sơn Còn người
Thái ở Tây Bắc theo từng vùng, cũng có phong tục
yêu đương khác nhau của tuổi trẻ Vùng Lai Châu
thì tuổi trẻ tự tình trong hội ném còn: chiếc còn
tung lên cao, bay đến tay ai và tay ấy cầm lấy, đó
là lời nhận ước ban đầu Còn người của vùng Sơn
La thì trai gái tự tình tại sàn "Hạn khuống" và
người ở vùng Điện Biên thì trai gái với tục "chọc
sàn" (xắc san), để tự tình
Bài viết này, xin kể về cuộc tự tình theo tục
"chọc sàn" của người Thái ở vùng Điện Biên, mà
người viết ở thời tuổi trẻ cùng được tham gia tục
"chọc sàn" này, với đám con trai của bàn vào xuân
năm 1958
Người Thái đến tuổi yêu đương, trong giai đoạn
tìm hiểu, ban đêm có tục "chọc sàn" gọi bạn tình
hóm hỉnh: con trai đứng dưới gầm nhà sàn, cầm
que chọc nhẹ lên chỗ đệm cô gái nằm - tín hiệu ước
lệ, để gọi bạn gái ra hát tình tự Những bậc cha mẹ
về già, đêm đêm nghe điệu Khắp Xai Peng của tục
"chọc sàn" cũng bồi hồi nhớ cái cái thuở xa xưa…
và thầm mong cho con trẻ chọn được bạn tình vừa
ý
Hàng năm, sau mùa gặt hái xong, khoảng tháng
12 âm lịch trở đi, đêm xuống trời se lạnh, các nhà
đi ngủ sớm Những chàng trai đến tuổi "Ải" tập
trung lại đầu bản đốt lửa, thay nhau thổi sáo Pí Pặp
và hát lời gọi bạn tình Tiếng sáo trầm bổng hoà
cùng lời ca yêu đương, bay vào bản, đến từng nhà,
báo hiệu mùa yêu đương với tục "chọc sàn" đã đến
Theo làn điệu Khắp Xai Peng:
Đồi cao đã thành từng nương bông
Ngọn núi nào cũng có bia dựng
Em tưởng rằng em cao hơn cả
Anh còn có thang đến tận trời
Hoặc:
Không yêu được em
Anh làm giặc giữa bản
Không lấy được nàng
Anh làm loạn giữa mường
Đã biết đó là những lời khoa trương, nhưng
không thể kém phần kiên quyết, những cô gái đến
tuổi "ý" nghe mà rạo rực đợi trông Sau đó, các
chàng trai, số ở lại tiếp tục hát, số phân nhau toả
vào bản, đến nhà có bạn gái noong sao, đứng dưới
gầm sàn, cầm que chọc nhẹ lên chỗ đệm cô gái nằm
- nếu không may chọc nhầm sang chỗ đệm bà mẹ
thì mẹ nói: Nó nằm bên kia Đợi cái "cớ" ấy là cô
gái dậy vén màn, nhẹ đến mở cửa, ra với bạn tình
Những đêm đầu, phần nhiều là con trai thay
nhau thổi sáo và hát ngợi ca bạn gái
Yêu ngón tay thon lá hành
Đuôi mắt đẹp dài như lá trầu xanh
Anh yêu em lời ước nguyện mãi nhớ
Nhớ khăng khăng tình son sắt đôi ta
Hoặc:
Em chớ tham đầy bồ bông nén
Không vì vàng bạc chất kín hòm
Người xấu (bụng) vàng bạc như sắt rỉ đồng vụn
Chẳng bằng được ta: mai vác dao đeo làm nêntất cả
Hội "chọc sàn" đến khuya mới tan cuộc, ai vềnhà nấy, hẹn hôm sau
Những đêm tiếp theo, thể thức chọc sàn vẫndiễn ra, nhưng cuộc hát chung được rút ngắn dầnlại Những đôi bước đầu đã hợp ý thì tách ra, côgái đưa bạn trai về nhà mình, ngồi đầu hè, đốt lửa:trai thổi sáo Pí Pặp, gái hát lời tự tình Những nhà
ở cạnh nghe và nếu có mười đôi ở mười nhà thì cảbản đều được nghe hát
- Nếu tình em xa, tình anh quấn lạiCuộn nhau như tơ vàng Mường ChiếnCuộn nhau như Cây si cuốn thân đaQuý nhau như quý mạ non kiếm từ xa
- Lời hẹn em để trên khăn PiêuLời dặn em cái trước áo ngựcLời thầm em cái trên mái tócCái mái tóc em sợ rơiAnh trao tình thương em cất trong lòng
- Đã yêu nước ngập đầu không sợĐã hẹn hổ chắn lối vẫn đi tìm
- Mẹ cài cửa "sàn" em mở cửa "quản"
Cha cài cửa "quản" em sẽ mở cửa "sia"
…
Cảnh trời Tây Bắc những đêm trăng, trăng sángtoả mầu xanh bạc, tiếng sào dặt dìu nỉ non hoàcùng lời ca yêu thương say đắm, nâng hồn lứa đôivào cõi mộng Càng về khuya, bản làng càng yênắng, tình lứa đôi càng đằm thắm lơ lửng chơi vơicủa phút huy hoàng thánh thiện: Nhịp sáo Pí xáođộng, dồn dập, reo rắt, lúc vút lên cao như hoà vàomây xanh sương bạc trên đỉnh núi, lúc lượn xuốngthấp, thấp hơn vực suối, thăm thẳm tận đáy lòngngười
Giai điệu của nhịp sáo Pí Pặp ở đây, dù là vútlên cao hay lượn xuống thấp, đều bám vào âm điệu
A - X - C Âm điệu C làm nét Láy đuôi, còn âmđiệu A và X làm hạt nhân của giai điệu Như nétDạo đầu vd16 và vd27 thì hai âm điệu A chồng lênnhau
Tiến trình của tục "chọc sàn" chỉ chấm dứt vàitháng sau đó, khi từng đôi, từng đôi đã đi vào ổnđịnh Tiếp đến là việc tiến hành chạm ngõ, anh contrai đến ở rể "lụ khươi" Trong thời gian ở rể "lụKhươi" phải nằm ngoài "quản" để còn thử tháchcông việc làm ăn và sự hoà hợp với bên nhà gái.Sau một vụ làm nương, một vụ làm mùa: cày bừa,mương phai đều đạt, thì thời gian thử thách đãxong Tiến hành lễ ăn hỏi "chung chăn" bước vàothời kỳ ở rể chính thức
Việc tìm hiểu tạc thành lứa đôi của người Tháidiễn ra ở ba địa điểm đó là: Tục "chọc sàn", hát
"Hạn khuống" và hội "Ném còn" ngày xuân Nhưngtục "chọc sàn" phải chăng là có sớm hơn cả và sôinổi là ở vùng Điện Biên mà đến năm 1958 vẫn còndiễn ra lần cuối.q
Trang 38Cánh Còn
mùa xuân
Đoàn tHị tìnH
Trong hội, có nhiều trò vui
như đua ngựa, múa sư tử,
đánh cầu, hát lượn, đánh
quay, cướp pháo, kéo co…
nhưng nam nữ thanh niên Tày
rất ưa thích môn tức còn (tung
còn hay ném còn) Đây là một
trò chơi dân gian thu hút được
đông đảo quần chúng, vì trước
hết nó được tổ chức trong một
khoảng không gian thoáng rộng
Người vào cuộc thi thố tài năng
không hạn chế, người dự xem dù
đứng xa, đứng gần vẫn luôn
luôn có điều kiện phóng tầm
mắt theo dõi cuộc thi một cách
dễ dàng, thoải mái, và reo hò, cổ
vũ nhiệt tình Người tham dự
ném còn không nhất thiết phảicó sức khoẻ tuyệt đối, chỉ cầnkhông quá yếu, cái đòi hỏi nhiềuhơn là sự dẻo dai, tinh mắt, khéotay… Do đó, ném còn còn có ýnghĩa là một môn thể thao; hơnthế, từ xa xưa, ném còn cũng đãđược coi là một dịp để giaoduyên
Quả còn trông như chiếc gốivuông nhỏ, mỗi cạnh khoảngnửa gang tay, được ghép lạibằng những mảnh vải hình tamgiác nhiều màu (đỏ, xanh,lam…) Ruột được nhồi thóc, hộtbông, cát… tạo trọng lượng cầnthiết cho người sử dụng Ở góc,đính một hoặc nhiều dải vải nhỏ(quả còn cổ xưa đính tới 20 dải)như chiếc đuôi ngũ sắc
Một thân cây mai cao vút,
ngọn uốn cong thành vòng tròn(đường kính khoảng 40cm) dángiấy màu trắng (tượng trưng chobầu trời trong sáng), ở giữa làmột hình tròn màu đỏ (tượngtrưng cho ông mặt trời chói lọi).Có nơi dán một bên là giấy đỏ(tượng trưng cho mặt trời), bênkia là giấy vàng (tượng trưng chomặt trăng) Vòng tròn này sẽ làđiểm hút quả còn từ hai phía bayđến
Dân bản đã sửa một mâm lễgồm một đầu lợn luộc, một congà trống luộc, xâu cá nướng, mộtđĩa xôi màu đỏ, một đĩa xôi màuvàng và 2 quả còn Địa phươngnào có điều kiện, mâm lễ cónhiều đồ cúng hơn
Ông mo khấn cúng xong,cuộc vui mới bắt đầu Lúc này
Tết đến… trăm hoa đua nở, trăm loài sinh sôi… Từng đàn chim én đi tránh đông nay đã dập dìu liệng cánh chở nắng xuân về xem người Tày ăn tết, mở hội lồng tồng (hội xuống đồng), hy vọng một năm mới làm ăn phấn chấn.
Trang 39thanh niên nam nữ đứng thành
vòng tròn hoặc chia làm hai bên
Các chàng trai Tày, khoẻ mạnh
trong bộ áo cánh, quần chùng
màu chàm mới nhuộm Các cô
gái Tày, áo dài truyền thống
năm thân vừa may, xanh đậm
sắc rừng, cổ áo để hở, lộ làn da
trắng ngần Khăn vấn đầu đội
nghiêng nghiêng duyên dáng,
bên ngoài lại chít tấm khăn
vuông buộc quặt nơi gáy, tôn lên
mái tóc mây óng ả Chiếc thắt
lưng khác màu hoặc cùng màu
nhưng nhạt hơn màu áo quấn
quanh bụng bỏ múi sau lưng,
làm đẹp thêm đường cong cơ
thể Vòng cổ, vòng tay bằng bạc
nổi màu trên nền chàm đen
trang phục Những cô gái Tày,
mơn mởn tuổi xuân, trong bộ
trang phục dân tộc nền nã, giản
dị nhưng sao mà đằm thắm, như
những con chim én đầu mùa ríu
rít trên bãi còn, làm bừng lên
mùa xuân sinh sắc
Cầm những quả còn mà các
cô đã khéo léo, cần mẫn làm nên
từ trước Tết, các cô gái Tày bồn
chồn, náo nức nhưng vẫn giữ vẻ
dịu dàng, kín đáo, sẵn sàng vào
cuộc Một chàng trai quay quayquả còn lấy đà, rồi bất ngờ vungtay Quả còn vút lên như kẻ chỉkéo theo cái đuôi phần phật sắcmàu rực rỡ, lao sát vòng còn
Tiếng hò reo rộ lên thích thú
Một cô gái đón bắt quả còn, némlại Vẫn chưa trúng Nhiều quảcòn khác vút lên đan xen qua lại,như thoi dệt, như én bay trênmàn trời hửng nắng Lại tung, lạibắt, lại ném én bay trên trời, énliệng dưới bãi! Bao nhiêu conmắt dõi theo, bao nhiêu trái timhồi hộp, bao nhiêu tâm tình gửigắm Quả còn này đối với mọingười nó là quả còn theo đúngnghĩa, nhưng đối với ai kia, nócòn là vật thiêng cầu duyên, cầumay mắn: "Chàng trai ơi, emném trái còn đi, mong sao trúngđích, cầu cho mưa thuận, gióhoà, mùa màng tươi tốt, bảnmường no ấm, và… đôi ta nênvợ nên chồng! Nếu em chưa némtrúng hồng tâm, chàng hãy bắtlấy và hãy vì em, vì chúng ta, vìbản làng mà khiến cho quả cònnày được ông mặt trời cầu phúc"
… Tiếng hò reo đột ngột vangdội khi một quả còn đã vụt chui
qua hồng tâm bay sang phía bênkia rơi vào tay chàng trai maymắn
Ở một số địa phương, quảcòn này được ông mo rạch ra lấynhững hạt thóc, hạt bông trộnvào một thúng thóc rang tungcho mọi người lấy may, lấykhước
Người ném trúng vòng đỏđược giải thưởng lớn nhất, némtrúng nền trắng được giảithưởng nhỏ hơn, một số địaphương ném rách vòng là bếcuộc; ở nơi khác muốn tiếp tục,hạ cột xuống, vá lại vòng còn vàkéo dài cuộc vui đến tận rằmtháng riêng Có nơi cho rằngnăm nào không ai ném trúngvòng còn, như vậy sẽ làm ăn trắctrở, họ dùng súng bắn rách vòngcòn để giải đen!
Từ xa xưa, thời nhà Trần, đãthấy tục ném còn ở đồng bằngngười Việt Ngày nay chỉ thịnhhành ở một số tộc người miềnnúi phía Bắc như Tày, Thái, Dáy,Mường… với nhiều ý nghĩa lànhmạnh rất đáng duy trì, pháttriển.q
Trang 40Lê Bá Liễu
Trong một khoảng sân đất
rộng nơi đình làng hay bất cứ
nơi nào có thể, trong những ngày
đầu xuân được dựng lên một sân
chơi dành riêng cho tổ tôm điếm
Phát triển từ cách chơi tổ tôm
với bộ bài giấy 120 quân dành
cho năm người chơi với những
luật lệ thưởng phạt nghiêm
ngặt rất chặt chẽ Thay vì năm
người cùng ngồi chung một
chiếu để chơi trong phạm vi gia
đình,tổ tôm điếm lại được đưa
ra sân đình với 5 chòi dựng bằngtre, gỗ (điếm) quây cót lợp tranhlát ván sàn đủ chỗ cho hai đến
ba người cùng ngồi, để lên chòinhất thiết phải dùng thang Nămđiếm nhỏ bao quanh một điếmlớn ngay giữa sân, trong có bàyvài ba chiếc bàn dùng để chiabài và đặt những thứ dùng trongsuốt thời gian chơi tổ tôm điếm
Quân bài được làm bằng gỗmỏng độ 0,5 cm dài độ 10 cm vàrộng cỡ 7- 8 cm bào trơn quangdầu, một mặt dùng sơn hoặcmực tàu viết tên quân bài bằngchữ nho Trong tổ tôm điếm
thường vẫn dùng hai bộ bài gỗ,một bộ chia sẵn trong khi bộ kiađang chơi, ngoài ra có thêm ítnhất một bộ bài bằng giấy bìnhthường Khi chia bài gỗ thànhtừng phần trong cuộc chơi,người
ta cũng chia luôn bài giấy nhưvậy và khi những đấu thủ đangdiễn ra ván bài thì tại đây ngườiphụ trách cũng lần lượt sắp đặttừng phần bài theo đúng vị trícủa mỗi điếm con trong quátrình ăn, đánh…để theo dõi.Chặt chẽ như vậy nên chỉ cần aiđó trong 5 điếm phạm luật đều
bị phát hiện và xử lý ngay.Cách
Tổ tôm điếm
hội làng ngày xuân
Tổ tôm điếm là một thú chơi tao nhã trong những ngày đầu xuân được phổ biến và khá thịnh hành ở nhiều làng quê miền bắc quãng những năm 1980 trở về trước.
ảnh:Lê Bá Liễu