Cuộc đời và thân phận thơ Hàn Mặc Tử gắn chặt chẽ với dải đất miền Trung khắc nghiệt, đói nghèo và rất nhiều thi sĩ – Là miền đất đối cực, miền Trung đã hoài thai nên Hàn Mặc Tử.Trời xan
Trang 3Giữ chút gì rất Huế đi em Nét duyên là trời đất giao hòa Dẫu xa, một mai anh gặp lại Vẫn được nhìn em say lá hoa
Giữ chút gì rất Huế hiền ngoan Xin em chớ cắt mái tóc thề
Để cho gió thổi bay suối tóc
Và mùa đông ấm đôi vai gầy
Giữ chút gì rất Huế trang đài Nón nghiêng, bóng nắng dáng thơ ngây Gặp anh nón hỡi đừng nghiêng xuống Cho anh trông mắt ngọc mày ngài
Em đi gót nhẹ xanh hồn cỏ - Và hơi thở mềm sương khói bay
Trang 10“Trước không có ai, sau không có ai, Hàn Mặc Tử như ngôi sao chổi xoẹt qua bầu
Trang 11“THI SĨ CỦA ĐẠO QUÂN THÁNH GIÁ”
VỚI
“TIẾNG THƠ CẦU NGUYỆN”
Trang 12Cuộc đời và thân phận thơ Hàn Mặc Tử gắn chặt chẽ với dải đất miền Trung khắc nghiệt, đói nghèo và rất nhiều thi sĩ – Là miền đất đối cực, miền Trung đã hoài thai nên Hàn Mặc Tử.
Trời xanh và cát trắng, tươi đẹp và khổ nghèo, thanh cao
và dữ dội, ngọt bùi và cay đắng, tài hoa và bất hạnh…những đối cực miền Trung đã va xiết theo một quy luật huyền bí nào đó mà nhào nặn nên một cốt cách thơ […]
Sống miền Trung, chết miền Trung Đau thương ở miền Trung, sáng tạo tại miền Trung Nằm trọn trong khúc ruột dằng dặc miền Trung, phải chăng là số kiếp tiền định của Hàn Mặc Tử?
MỘT TIẾNG THƠ BÍ ẨN, MỘT ĐỜI THƠ BẤT HẠNH
Trang 13MỘT QUAN NIỆM KHÁC LẠ, MỘT CHÍ HƯỚNG PHI THƯỜNG
Không chỉ biết ném mình vào cuộc sáng tạo triền miên mài miệt, Hàn Mặc Tử còn luôn trăn trở về con đường nghệ thuật của chính mình…
Thi sĩ họ Hàn “Nguyện suốt đời đi tìm sự lạ”, đi theo “tiếng gọi ở chốn xa xăm, thiêng liêng và huyền bí làm rung động cõi lòng”
Như thế, đối với Hàn Mặc Tử, một thi sĩ chân chính phải là kẻ
mang trong mình niềm khát khao vô giới hạn, người say mê cái
lạ, săn tìm cái lạ, tựu trung đều hướng đến cái tột cùng
Trang 14Thơ là “một tiếng kêu rên thảm thiết của một linh hồn thương nhớ”; “là sự ham muốn vô biên những nguồn khoái lạc trong trắng của một cõi trời cách biệt”
Người làm thơ là “người khách lạ đi giữa nguồn trong trẻo”
Tôi làm thơ nghĩa là “tôi nhấn một cung đàn, bấm một đường
tơ, rung rinh một làn ánh sáng”
QUAN NIỆM CỦA HÀN MẶC TỬ VỀ
thơ, người làm thơ và việc làm thơ:
Trang 15Chiếc gường Hàn đã nằm vật vã với những cơn đau, làm thơ và trút hơi thở cuối cùng ngày 11-11-1940 (tuổi 28)
Trang 16"Hôm nay có một nửa trăng thôi
Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi
Ta nhớ mình xa thương đứt ruột Gió làm nên tội buổi chia phôi … "
Trang 18Sống trong dự cảm khôn nguôi về thời khắc chia lìa, Hàn thường tự đẩy mình đến điểm chót cùng của tuyệt vọng để nuối đời, níu đời Kết tinh từ nguồn thơ lạ
lùng đó, Đây thôn Vĩ Dạ là lời tỏ tình với
cuộc đời của một niềm đau thương, một tình yêu tuyệt vọng.
“Mắt mờ lệ ở sau hàng chữ gấm”
NIỀM YÊU LÀ MỘT NÕI ĐAU, MỖI VẺ ĐẸP LÀ MỘT SỰ TUYỆT VỌNG.
Trang 19Sao anh không về chơi thôn Vĩ? Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
Trang 20Ở khổ thứ hai, mạch cảm xúc của nhà thơ bỗng chuyển đột ngột, cũng là Vĩ Dạ
nhưng như một thế giới hoàn toàn khác – buồn vắng đến sợ, buồn từ nhịp thơ đến hình ảnh thơ từ niềm vui trong sáng tâm trạng tác giả đã đột ngột chuyển sang nỗi phấp phỏng, lo âu…
Trang 21Gió theo lối gió, mây đường mây Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Trang 22Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay?
Trang 23Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Trang 24ĐÂY THÔN VĨ DẠ
Nhạc VÕ TÁ HÂN Phổ thơ HÀN MẶC TỬ
Trang 25Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Trang 27Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Trang 29Lá trúc che ngang mặt chữ điền
Trang 31Gió theo lối gió mây đường mây
Trang 33Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Trang 35Mơ khách đường xa khách đường xa
Trang 37Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Trang 39ĐÂY THÔN VĨ DẠ
Nhạc VÕ TÁ HÂN Phổ thơ HÀN MẶC TỬ
Trang 41Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Trang 43Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Trang 45Gió theo lối gió mây đường mây
Trang 47Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay
Trang 49Có chở trăng về kịp tối nay
Trang 51Áo em trắng quá nhìn không ra
Trang 53Ai biết tình ai có đậm đà
Trang 54ĐÂY THÔN VĨ DẠ
Nhạc VÕ TÁ HÂN Phổ thơ HÀN MẶC TỬ