1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Nhung bai hat vong co1 chua xac dinh

115 6 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Những bài hát vọng cổ chưa xác định
Tác giả Viễn Châu
Trường học Trường Đại Học Sư Phạm TP. Hồ Chí Minh
Chuyên ngành Văn học dân gian
Thể loại Bài viết phân tích
Thành phố Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 115
Dung lượng 459,01 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nhung Bai Hat Vong Co1 TÌNH ANH BÁN CHIẾU Soạn giả Viễn Châu HÒ LƠ ¨ Hò hơ Ghe chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm ¨ Công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu ¨ Chiếu này tôi chẳng bán đâu ¨ Tìm cô không gặp, hò[.]

Trang 1

TÌNH ANH BÁN CHIẾU

Trang 2

Soạn giả Viễn Châu

HÒ LƠ

¨ Hò hơ Ghe chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm

¨ Công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu

¨ Chiếu này tôi chẳng bán đâu

¨ Tìm cô không gặp, hò hơ tôi gối đầu mỗi đêm

VỌNG CỔ

Ä Câu 1

Ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào bên dòng kinh ngã bảy,sao cô gái năm xưa chẳng thấy ra chào Cửa vườn cô đãđóng kính tự hôm nào Tôi vác đôi chiếu bông từ dưới ghelên xóm rẫy, chiếc áo nhuộm bùn đã lắm tắm giọt mồ hôi.Nhà của cô sau trước vắng tanh, gió lạnh chiều đông bổng

có ai dạo lên tiếng nguyệt cầm, như gieo vào lòng tôi mộtnỗi buồn thê thảm

Ä Câu 2

Cô đã đặt đôi chiếu bông bề dài hai thước có lẽ đểđiểm tô ở chốn loan phòng Hôm nay cô đã quên tôi đểcất bước theo chồng Cô ơi đôi chiếu này tự tay tôi dệt lấy,tôi đã lựa từng cọng lát sợi gai Nhưng khi tôi đến nơi thì

cô thì cô đã rời bỏ quê nhà sang qua xứ khác Tôi đứngtrước cổng vườn xưa cô với nỗi buồn man mác còn đôichiếu này tôi biết tặng cho ai

Trang 3

Ä Câu 3.

Nhớ năm ngoái khi ghe vừa tới vàm sông ngã bảy, cô

đã tươi cười dẫn tôi đến tận nhà cô Cô đưa tôi vào chốnphòng riêng để đo ni chiếc giường gõ đỏ và cô đặt làm đôichiếu Cô hỏi qua giá cả, tôi trả lời lấy giá rẻ làm quen.Năm hôm sau khi tôi sắp sửa lui ghe cô còn đứng trên bếndặn dò kỹ lưỡng Sau khi cô đà lui gót chiếc áo bônghường cũng khuất dạng sau mấy lùm tre Cô có biết đâutôi đã lấy nón lá che ngang để che giấu đôi dòng nước mắt,

vì không muốn bàng quan thiên hạ họ cười tôi là một kẻ sitình

NỐI LỐI

¨ Khi hỏi lại xóm giềng tôi mới biết

¨ Cô theo chồng đã được bốn trăng qua

¨ Mình dám đâu sai hẹn với người ta

¨ Mà họ đành đoạn bỏ nhà đi xứ khác

Ä Câu 4

Tôi vác đôi chiếu bông mà cõi lòng tan nát, bướcchân đi như thể xác không hồn Nước mắt tuôn rơi the lárụng bên đường Gió đông vụt vù thổi mạnh, lạnh đất trờilạnh đến cả tâm can

¨ Người ta đã có đôi rồi

¨ Chiếu chăn đâu ấm bằng người tình chung

¨ Để mình vác cập chiếu bông

¨ Chờ đợi chi nữa uổng công đợi chờ

Ä Câu 5

Trang 4

Khuya đêm nay ngồi chờ nước lớn, nỗi buồn đau cứcanh cánh bên lòng Tôi thấy đời tôi sao lạnh lẽo khôncùng Còn chi buồn hơn đời bán chiếu, để tô điểm loanphòng cho những gái còn xuân Đến khi họ cất bước sangngang lại không một lời hỏi han từ giã, đến đôi chiếu bôngtôi đã bỏ công dệt mấy ngày đêm ròng rã mà nay còn nằmtrơ ở dưới khoan thuyền.

Ä Câu 6

¨ Ngọn gió đêm đông đừng thổi nữa

¨ Lòng tôi lạnh lắm gió đông ơi

Tôi nhổ sào cho ghe chiếu trôi xuôi, lòng nặng trĩumột nỗi sầu tê tái Tôi ngồi yên sau lái, đôi mắt vẫn hướng

về nẻo cũ vườn xưa Hỡi ôi con sông Phụng Hiệp chảy rabảy ngã thì lệ của tôi sao nó cũng lai láng tuôn dòng Có aibiết được tấm lòng của tôi với cô gái mỹ miều bên kinhngã bảy

¨ Sông sâu bên lỡ, bên bồi

¨ Tình anh bán chiếu trọn đời không phai

LÒNG DẠ ĐÀN BÀ

Trang 5

Soạn giả Viễn Châu

Nối lốiVua nước Sở một hôm lòng thanh thản

Cởi lông bào giả dạng một thường dân

cả việc tìm mồi cho đỡ đói

Ä Câu 2

Mấy ngày sau khi vợ hiền coi bề cứng cáp Vợchồng cua sánh vai nhau dạo mát cạnh Giang hà Sởvương buông câu theo dõi đôi cua âu ếm đậm đà Ngàimới cất tiếng khen, lành thay tình chồng vợ, đẹp mấy chữtào khang Rất đỗi loài vật còn nặng chữ phu thê huống chiloài người ai dám xem thường đạo lý Sách có câu : “ Nhất

dạ đồng sàng chung dạ ái, nhất nhật phu thê hề bá dạ ân “

Trang 6

Ä Câu 3.

Thấm thoát tháng lại ngày qua, nước thủy triềuxuôi ngược giữa Trường Giang hoa hồng, hoa điệp rụngrơi từng cánh mỏng Đến ngày lột vỏ của con cua đực, thìcon cua cái mặc tình đi dọc về ngang, bỏ con cua đực nằmhiu quạnh trong hang, con ác phụ lại đem lòng tàn nhẫn

Nó dẫn về một gả nhân tình có đôi càng to tướng đến xéxác ông chồng xấu số vô duyên

Sở vương thấy cảnh bạc đen,

Cất tiếng than rằng bể rộng trời cao

Đà bà lòng dạ hiểm sâu,

Ngoài môi lại nói những câu ân tình

Nối lối

Ôi ngán ngẩm mấy nhân tình thế thái

Não nùng thay “ Tối độc phụ nhân tâm “

Lòng Sở vương như muối xát kim châm

Giận mấy kẻ ân tình không giữ vẹn

Ä Câu 4

Sở vương mới thử trong nhân gian ai là ngườiđen bạc Mới viết bản truyền rao cho khắp cả kinh thành Tất cả hãy nghe đây là sắc lệnh của triều đình Truyềncho thần dân trong thiên hạ, ai can đảm giết chồng thủ cấpdâng lên

Được ban nhất phẩm phu nhân,

Lụa là gấm vóc vàng rồng đầy xe

Từ trong thành nội ban ra,

Chiếu vua nước Sở gần xa đặng tường

Trang 7

Ä Câu 5.

Chiếu chỉ ban ra chưa đầy một tháng, thì từ nhữngmệnh phụ phu nhân, cho đến những trang thiếu nữ khuynhthành Họ cắt đầu người yêu đến hoàng cung để lãnhthưởng triều đình Sở vương mới dằn lòng câm giận,mới phê liền chiếu chỉ thứ hai Ai can đảm giết vợ nhà thủcấp dâng lên, sẽ được chia nữa giang san Sở quốc Nhưnggần một năm trời lặng lẽ trội qua không có một người đànông nào đến đền rồng để lãnh thưởng Bởi không ai nhẫntâm giết thác bạn tâm đồng

Ä Câu 6

Bỗng một hôm có một gả tiều phu, cơm chẳng đủ

no, áo chẳng đủ lành, đến đền rồng xin vua ban gươm vềgiết vợ Vua liền trao gươm báu vá di hành theo gót gả tiềuphu Nhưng khi về đến nơi, đứng trước mái nhà tranh,nghe tiếng vợ hiền ru con não ruột, anh vội vã buônggươm và chạy đến đền rồng xin vua thứ tội Bệ hạ ơi ! ngudân thần cam chịu chết Chớ không nỡ nhẫn tâm giết thác

vợ mình

Vua hết lời khen ngợi, và ban cho nhiều ngọc ngàchâu báo

Cho hay trong đạo vợ chồng,

Biết ai chung thủy, ai lòng bạc đen./

TẦN HÙYNH KHÓC BẠN

Trang 8

Soạn giả Viễn Châu

NỐI LỐI

¨ Nghe hung tín đơn nhị ca đà thọ khổn

¨ Hồng đào san em quay ngựa trở về đây

¨ Kìa, giữa pháp trường cát bụi mù bay

¨ Quân đao phủ sắp ra tay hành quyết

VỌNG CỔ

Ä Câu 1

Khoan, khoan hãy để anh cạn phân đừng giết oan mộttrang hào kiệt, nghe lời anh đình thủ bớ La Thành Thôirồi một lưỡi gươm đưa đã dứt mạng anh hùng Đơn nhị ca

ơi còn đâu một đời ngang dọc quyết vẫy vùng cho rõ mặtnúi sông Nhớ năm xưa cùng nhau thề câu chị ngã emnâng, dẫu tử sanh quyết vẹn nghĩa kim bằng Thế mà hômnay u hiển đôi phan giữa pháp trường chia tay vĩnh viễn

Ä Câu 2

Thủ cấp đã rơi trên thảm cỏ xanh nhưng đôi môi cònmấp máy, có phải chăng oán đường vương và hận kẽ vongthề Vừa nghe hung tin em vội vã quay về Trễ phút giâyanh đã ra người thiên cổ, lòng dạ nào em chẳng tái tê Lathành ơi em tệ làm chi nỡ xuồng tay giết người bạn cũ.Dầu không thương cũng đừng nên hạ thủ, giết kẻ thù chớgiết bạn đành sao

Ä Câu 3

Trang 9

Nhị ca ơi, chén rượu đoạn thề hơi men còn phảngphất đầu môi, trên lối hoạn đồ muôn nẻo ngược xuôi anhmang chí cả mong đạp thành phá lũy Nhưng trời khôngtựa lòng người dũng sĩ nên giữa trận tiền anh phải chịu sa

cơ Ai còn bày ra chi cuộc tống tửu đau thương, lệ đưa tiễnrượu đào pha nước mắt Chén rượu năm xưa kết nhau tìnhbạn hữu còn chén rượu ngày nay dứt đoạn nghĩa kim bằng

NỐI LỐI

¨ Hùm dầu thác danh thơm còn chói rạng

¨ Sá chi điều mũi đạn lằn tên

¨ Ơn nhị ca bảo bọc mấy năm trường

¨ Công hoạn dưỡng chưa báo đền muôn một

Ä Câu 4

La Thành ơi anh trách em sao ở ăn quá nghiệt nỡdung gươm giết thác bạn anh hùng Chữ đồng tâm em bẻgãy cho đành Không nhớ năm xưa nơi tam hiền quán, cắtmáu ăn thề kết nghĩa đệ huynh Thế rồi nhị ca bỏ ra đi theothập bát phản vương, không cùng chí hướng nên ai lo thờchúa nấy Người sao đặng trọn trung trọn hiếu còn ngườiphải cam lãnh án bêu đầu

Ä Câu 5

Nhớ năm xưa khi sang nhà em chúc thọ cũng tại TrìnhGiảo Kim mới có chuyện căm hờn La đệ tuổi thanhxuân nên tính khí can trường Trong khi ăn thề cắt huyết,máu máu của hai người chẳng chịu trào tuôn Đó là điềmtrời xuôi trong nhóm đệ huynh có hai kẻ tính tình không

Trang 10

hòa hợp Thế rồi khi lên hồng đào san chiêu an tam kiệt,

em về đến nơi thì sự thế đã muộn màng

Ä Câu 6

Đơn Nhị ca ơi ôm thây anh máu thắm nhuộm chinh y,lòng tiểu đệ thêm não nùng chua xót Nhớ đến câu tiềnđồng tịch kim bằng cộng lạc, hậu lâm nguy bất kiến đệhuynh Đứng anh hùng anh đâu nại lẽ tồn vong, nhưngchết tức tưởi ngàn thu còn ghi hận Em cầu chúc hươnghồn anh sớm tiêu diêu miền lạc cảnh, bởi có câu sanh vitướng tử vi thần Kiếp này đây mộng đồ vương anh khôngđược đắt kỳ sở nguyện, em tin tưởng sau này anh sẽ trảhận thù trong kiếp lai sinh

ÔNG LẢO CHÈO ĐÒ

Trang 11

Soạn giả Viễn Châu

Trang 12

q  Còn nước mơ màng mây vẩn vơ

q  Thì còn Lão với một con đò

q  Có tiền mua lấy vài chai rượu

q  Nhấp rượu xong rồi Lão gói thơ

• Linh đinh trời rộng sông dài

• Đò ngang một chiếc lần hồi sớm trưa

• Chiều rồi nghỉ một chuyến đưa

• Nằm nghe lá rụng như mưa trên đò

¨ Cơm ngày hai bữa cầu no

¨ Dám đâu bàn chuyện cơ đồ viễn vong

¨ Đời này có cũng như không

Trang 13

Ä Câu 2.

q  Người ta đi ngược về xuôi

q  Kẻ ham phú quí người đòi đỉnh chung

q  Lữ hành kia đã sang sông

q  Có ai còn nhớ đến ông chèo đò

Lão chẳng mong chi cũng không đợi không chờ Cơmhẩm canh rau một ngày 2 bữa, manh áo tồi tàn Lão dãinắng dầm mưa

• Mặc dầu tuổi đã già nua

• Nhưng còn chèo nổi con đò sang sông

• Tai còn tỏ, mắt còn tinh

• Bàn chuyện nhân tình lão chẳng nhượng gì ai

THƠ

• Hơi thu lạnh gió đưa hàng lao lách

• Nữa chiều rồi đò vắng khách sang sông

• Ngồi trầm ngâm nhìn nước bạc xuôi dòng

• Lão bổng thấy cõi lòng sao trống trải

q  Chim bay về núi tối rồi

q  Lão lo xút gạo rữa nồi nấu cơm

q  Bình minh rồi lại hoàng hôn

q  Năm cùng tháng hết lo buồn mà chi

¨ Sự đời sinh ký tử qui

¨ Mới xuân xanh đó già thì đến nơi

¨ Sông dài mấy bận đầy vơi

Trang 14

¨ Thế gian mấy bận đổi dời trắng đen

VỌNG CỔ

Ä Câu 5

Mười tám năm qua mấy mùa khói lửa, Lão đã chứngkiến biết bao nhiêu cảnh hưng vong của thế sự thăng trầm Nước mắt già nua pha lẫn nước xuôi dòng Bất giác Lãođưa tay sờ lên mái tóc thì sau cuộc ba đào nó đã trắng nhưbông

q  Chuyện đời như cánh phù du

q  Sớm còn tối mất dạ sầu mà chi

q  Giàu sang như áng mây trôi

q  Mới vừa thấy đó phủi tay không còn

Ä Câu 6

¨ Hò ơ , Nước giữa dòng có khi trông khi đục

¨ Người ở đời có lúc nhục lúc vinh

¨ Gẩm ai vô sự như mình

¨ Đò ngang một chuyến Hò ơ ., đò ngang mộtchuyến mặc tình nắng mưa

q  Thân già gạo chợ nước sông

q  khỏe thì đưa khách, mệt nằm xả hơi

q  Sang giàu mặc kẻ đua bơi

q  Công danh như thể bèo trôi giữ dòng

Ai dại, ai không rốt cuộc ngẫm lại vẫn không bằngđời của Lão

• Còn trời còn nước còn sông

Trang 15

• Còn cây đa cũ thì còn ông chèo đò.

VỎ ĐÔNG SƠ BẠCH THU HÀ

Soạn giả Viễn Châu

NHẠC

¨ Biên cương lá rơi Thu Hà em ơi

¨ Đường dài mịt mù em không đến nơi

¨ Mây nước buồn cơn lửa binh

¨ Hết kể chuyện chung tình

¨ Khóc than duyên em một mình

¨ Cây tuôn lá xanh xây mồ cho anh

¨ Tình đầu bẽ bàng trong cơn chiến chinh

¨ Đưa tiễn nào hay rẽ chia

Ä Câu 2

Trang 16

Ta cảm thấy một vùng trời đất dường như đảo lộnmáu đào tuôn ướt đẫm nhung bào Ta gọi tên em trongtiếng nấc nghẹo ngào Đây mới thật là lần chia ly vĩnhviễn, hết mong gì gặp gỡ cùng nhau.

¨ Rượu ly bôi ngày ấy tiễn anh đi

¨ Hoa lá bay theo gió ngựa bay

¨ Có biết đâu buổi tiễn đưa hôm ấy

¨ Là buổi chia lìa nàng chờ đợi mà chi

NỐI LỐI

¨ Ta cảm thấy máu ngừng trong nhịp thở

¨ Rút gươm thiêng mà dòng lệ tuôn sa

¨ Khắc vào đây ba chữ Bạch Thu Hà

¨ Để kỷ niệm ngày ta không gặp nữa

VỌNG CỔ

Ä Câu 4

Tuấn mã ơi hãy phi mau về báo hung tin cho ta được

rõ ràng Võ Đông Sơ đã vùi thây nơi gió bụi quang hà tiếng kẻng thu quân đã tắt lịm tận bao giờ Hoàng hôn phủtrùm trên bãi chiến, một vẽ u buồn lạnh lẽo tiêu sơ,

¨ Lá rừng rơi rụng như mưa

¨ Phải chăng xây hộ nấm mồ cho tay

¨ Máu hồng theo lệ tuôn sa

¨ Nhắc câu chung thủy lòng ta nghẹo ngào

Ä Câu 5

¨ Máu đào tuôn đẫm ướt nhung bào

¨ Chí anh hùng vùi trong kiếm đau

Trang 17

¨ Bóng chiều rơi cuối nẻo biên thùy

¨ Ta thấy miền xa rũ bóng quân kỳ

Ta muốn kêu lên ba tiếng Bạch Thu Hà Bạch Thu Hàtim ta như ngừng đập, máu tuần hoàn như ngưng chảykhắp châu thân Thôi thôi lỡ làng tiếng hẹn trăm năm, từnay nàng có nhớ đến ta hãy ngâm câu

¨ Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu

¨ Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi

Ä Câu 6

Bạch Thu Hà, Bạch Thu Hà ơi nàng đã bao phenvượt núi trèo non để giữ vẹn tiết trinh, ta mấy bận laomình trong nắng gió, chuyện hàn huyên chưa cùng nhaucạn tỏ thì giọt lệ chung tình đã nhuộm thắm chinh y Thôi

từ nay hết nợ hết duyên hết ân hết ái, lưỡi gươm thiêng taxin gởi lại cho người yêu lý tưởng Bạch Thu Hà

NHẠC

¨ Hỡi tình chung ơi

¨ Đường dài mịt mùng em không đến nơi

¨ Mây nước buồn cơn lửa binh

Trang 18

Trong khói hương mơ màng tung bay Gieo tóctang u buồn nhớ ai Nửa chừng duyên kiếp chia phôi Ai đicách mấy phương trời Duyên trúc mai vĩnh viễn xa rồi Aibiết đâu một lần chia tay Thân thiếp cam chịu nhiều đắngcay Mối sầu bao thuở cho nguôi Ly tan chua xót muônđời Bao đắng cay than chẳng nên lời.

VỌNG CỔ

Ä Câu 1

Võ lang ơi ! Đôi ngã sâm thương uyên ương rãcánh Thiếp đành cam gãy gánh chung tình Gió képmưa đơn thiếp thui thủi một mình Chàng hy sinh đền ơn

xã tắc Thiếp nghẹn ngào tím ruột bầm gan Rảo bướctrong đám quân canh đến trước tùng đình, thiếp ngậpngừng chưa dám bước vào trong Bởi thiếp đây đâu có ngờ

Võ Đông Sơ đã ra người thiên cổ

Ä Câu 2

Đàn đứt dây rồi phím đã long, làm sao dạo đượcbàn tương phùng Thiếp gởi niềm đau theo giọt ly tình Trống thành tây mấy dùi khoan nhặt, lòng thiếp hãi hùngtheo tiếng trống tàn canh

Bẽ bàng thay buổi đầu xanh,

Đầu xanh vương vấn nợ tình mà chi

Để rồi chịu cảnh chia ly,

Một buổi phân kỳ lệ hận trào tuôn

NỐI LỐI

Lỡ giấc mơ tình giữa tuổi xanh,

Lầm than gió bụi biết bao lần

Trang 19

Thiên thu điệp mộng hồn trinh nữ,

Thôi rồi đá nát vàng phai,

Cầu ô lỡ mộng nhịp đời dở dang

Nhìn lên trướng rũ màu tang,

Chàng đi để thiếp khóc than mộtmình

Ä Câu 5

Ánh nguyệt mới nhô lên đã bị phủ rèm che bởivầng mây xám Cũng như đời thiếp vừa thoát cơn khổhạnh, đã đành cam vắng bạn chung tình Quấn mảnhkhăn tan thiếp quỳ trước tùng đình Chàng ra đi muônđời không trở lại chén rượu đào thiếp đưa tiễn ai đây

Rượu sinh ly trước làn sương khói,Trước linh sàng thiếp thổn thức từng cơn

Rượu đôi chung lễ người thiên cổ,

Tiễn đưa ai đi mãi không về

Ä Câu 6

Võ lang ! Võ lang ! trời ơi thiếp đã gào lên mấylượt sao chàng cứ im lìm trong cổ áo quan Bạch lạp lờ mờ

Trang 20

như lệ sầu than, như khóc cho đời thiếp bẽ bàng duyênhương lửa, lời đoan thệ bay theo ngọn gió thì còn tiếc chithân của Bạch Thu Hà.

Võ lang ơi Thiếp mượn lưỡi báu đao phủi rồi nợthế Để nơi miền âm cảnh Bạch Thu Hà hội ngộ Võ ĐôngSơ

TU LÀ CỎI PHÚC

Soạn giả Viễn Châu

NỐI LỐI

Ai nức nở ngồi bên chánh điện,

Khi chuông chùa vừa điểm tiếngcông phu

Tín nữ ơi nguyên do nào người muốn

nữ mới toan mượn cửa thiền để chôn lắp mạch sầu riêng

và phôi pha nỗi niềm đau khổ

Ä Câu 2

Trang 21

Tín nữ có nghe không tiếng chuông vang rền ởchánh điện như đánh thức kẻ trần gian đang hướng thiệnhồi đầu Nhưng tu làm sau khi đấng từ bi còn nức nởnghẹn ngào Tín nữ ơi còn tủi thân còn đau khổ thì mìnhvẫn còn nặng nợ trần ai Đây là cửa am thiền vẫn mở rộngcho đời chuông mõ công phu Vào chốn này không cónhững thói dữ cho đời tâm trí của một người tu.

Ä Câu 3

Chấp hai tay ngước nhìn lên phật tổ mà đôi mắtvẫn còn đầm đìa những giọt thu bay Nam mô a di đà phậtđây cũng là một nạn nhân của lục dục thất tình Một tâm

sự trái ngang một đoạn đời đau khổ Tín nữ ơi người tathường bảo rằng thời gian là liều thuốc quí Vậy tín nữ hãytrở về đi hãy rán phấn đấu để vượt qua bao nhiêu giới luật,

vì còn sống trong gian khổ thì ta mới tìm ra được lẽ sốngcủa con người

NỐI LỐI Nam mô a di đà phật

Tóc chưa bạc đừng ngăn dòng nhiệt huyết

Người còn xuân đừng tính chuyện đi tu Dẫu đời người như cánh phù du

Nhưng còn sống ta vẫn còn tranh đấu

VỌNG CỔ

Ä Câu 4

Sở dĩ bần tăng đi tu là vì ba mươi năm sương giócõi trần đã lỡ mộng công hầu Một kiếp phù sinh đã

Trang 22

trắng nữa mái đầu Trước khi bước chân vào phật tử.Bần tăng cảm thấy mình là một chiếc lá vàng rơi Tuổithanh xuân không còn với một lão già tóc bạc răng longmắt mờ tay yếu Thôi thì mượn lời kinh tiếng kệ để cóngăn chia đôi ngã đạo và đời.

Ä Câu 5

Nam mô a di đà phật còn như tín nữ đây vốnngười tuổi trẻ gái đôi mươi giữa độ xuân thời Đừng vìmột phút buồn đau mà chán nản sự đời Đâu phải lầnchuỗi bồ đề niệm kinh sám hối là dứt được vòng trần lụythế gian Còn mặc chiếc áo nâu sòng là còn mang ơnngười đã dệt từng gốc vãi Còn đỡ lòng bằng bữa cơm dưamuối là còn nợ bác nông dân tay lấm chân bùn

Ä Câu 6

Có câu “ Sắc tức thị không, không tức thị sắc “

và cũng có câu “ Tâm tức Phật, Phật tức tâm “ Tín nữtrước hãy lo tu thân rồi sau sẽ lo tu Tiên tu Phật, còn nhưmuốn nếm mùi khổ hạnh thì năm sáu mươi năm nữa khimắt đã mờ, không còn nhìn rõ vạn vật muôn màu, tai đãlãng không còn nghe tiếng thị phi thiên hạ, lưỡi đã tê vìthân khổ không còn thiết đến những mỹ vị cao lương,chừng ấy tín nữ hãy đến đây qui y thí pháp, để gởi thândưới bóng phật đài Tín nữ nên biết rằng cửa thiền chỉrộng mỡ cho những ai không bận vòng trần lụy, bởi có câu: Tu đâu cho bằng tu nhà, thờ cha kính mẹ hơn là đi tu “

SẦU VƯƠNG Ý NHẠC

Trang 23

Soạn giả Viễn Châu

NGÂM THƠ

Em ở nơi nào em ở đâu,

Lời ca tức tưởi giữa cung sầu

Quê nghèo áo nhuộm màu sương gió, Một kiếp phong trần mấy biển dâu

Xe dừng lại bên kia cầu Bến Lức,

Nhạc ai làm ray rứt cõi lòng ta

Họ không là những nhạc sĩ tài hoa, Nhưng đời gian khổ là bài ca đầynước mắt

VỌNG CỔ

Ä Câu 1

Mỗi khi có dịp xuống Hậu Giang và đi ngang cầuBến Lức, tôi còn nhớ mãi những lời ca não nuột của em béngây thơ hát dạo ở ven đường Nắm chiếc gậy tre em dắttheo một ông lão tật nguyền Em cất tiếng ca nghe buồnrười rượi

NHẠC Mưa rừng ơi mưa rừng,

Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên

Phải chăng mưa buồn vì tình đời,

Mưa sầu vì lòng người duyên kiếpkhông lâu

( Về vọng cổ ) Ôi buồn làm sao tiếng ca đầy thảm não

Ä Câu 2

Trang 24

Không ai bảo ai nhưng cả xe đều im lặng và ngheđâu đây có tiếng thở dài Gió lạnh từ xa như họa theokhúc nhạc u hoài Ông lão sửa dây đàn em bé cũng trởsang điệu khác.

NHẠC

Ai đang đi trên đường đê,

Ai có nghe vang câu hò đê mê

Vô đây em dù trời mưa anh vẫn đưa

em về

( Về vọng cổ ) Giữa trưa buồn nghe não ruột lòngai

NỐI LỐI Mưa lành lạnh bay theo ngọn gió, Gió trở chiều thổi nhẹ mưa sa

Buồn sao những tiếng nhạc lời ca, Tình nhân loại chan hòa tình đấtnước

VỌNG CỔ

Ä Câu 4

Những đường tơ như chùng theo mấy ngón taygầy guộc Đang run run bấm nhẹ mấy cung đàn Chiếcđàn long phím tang thương như một kiếp cơ hàn Đôi hốmắt sâu thăm thẳm như chứa đựng một nỗi niềm dĩ vãng

xa xăm

Xe đến rồi đi, kẻ xuống Hậu Giang người về đôthị Ai không nghe cõi lòng bâng khuâng với lời ca ngâythơ vụng dại, vang vang trong tiếng nhạc thâm trầm

Trang 25

Vui ca sang rồi đi tiễn binh ngoàingàn.

Người đi ngoài vạn lý quan san,

Người mong chờ trong bóng cô đơn.( Về vọng cổ ) Ôi buồn làm sao người đi kẻ ở, buồn làmsao rạn vỡ tâm hồn

Ä Câu 6

Bảng trắng đã lên rồi đoàn xe cũng từ từ chuyểnbánh, tôi nhìn lần cuối hình ảnh cha con người hát dạolòng bỗng dâng ngập một niềm thương, người ly hương tacũng ly hương Họ nhạc sĩ ta cũng là nhạc sĩ Đời của airày đây mai đó thì đời của ta cũng sương gió lâu rồi

NHẠC Mưa rừng ơi mưa rừng,

Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên

Phải chăng mưa buồn vì tình đời,

Mưa sầu vì lòng người duyên kiếpkhông lâu

LÁ TRẦU XANH

Trang 26

Soạn giả Viễn Châu

NỐI LỐI Thương nhau cau bổ làm đôi miếng, Một lá trầu xanh thắm nợ duyên

Cứ mỗi buổi chiều tan buổi chợ,

Em còn hoài vọng bóng ngườithương

VỌNG CỔ

Ä Câu 1

Anh hứa với em khi mình nên duyên nợ Thì một

lá trầu xanh cũng nên vợ nên chồng Cau thắm trầu xanhthêm đượm thêm hồng Cứ mỗi buổi sáng tinh sương emgánh trầu ra chợ trên con đường thoăn thoăùt đôi chân.Nhưng em không sợ nắng vàng làm héo lá trầu xanh màchỉ sợ người yêu chờ đợi buồn phiền Dõi mắt kiếm tìmgiữa buổi chợ tan lỡ chuyến hẹn hò tình duyên đôi lứa

Ä Câu 2

Nhưng rồi một hôm mưa buồn phố chợ, bênthúng trầu xanh em đợi bạn chung tình Mưa gió cáchngăn duyên kiếp đôi mình Chợ vắng thưa người sao anhkhông đến yêu nhau ngại vì lầy lội bước chân Để em quay

về trong nổi nhớ mong Trầu xanh nặng gánh là tình emthương nhớ Anh phụ em rồi anh không đến nữa, để phiênchợ buồn làm héo úa lá trầu xanh

MẠNH LỆ QUÂN

Trang 27

Hoa thu rụng rơi đầy bên bờ sông lạnh, em đếmbao lá rụng một ngày thu buồn hiu quạnh, khung trời mưabuồn hiu quạnh, ngỡ ngàng đứng bên cổng rào Nhà anhđang nói cười rộn ràng Em hỏi thăm hay được đây là ngàytân hôn Ngày vui mừng tân hôn của anh với người mếnthương, thôi rồi lỡ làng nợ duyên, má em lệ sầu ước mi.

Lỡ câu mong đợi hy vọng, còn đâu tiếng thề ái ân, cớ saoanh vội sai hẹn tình em nỡ đành lãng quên, lời đoan thệsao anh đành vội quên

VỌNG CỔ

Ä Câu 5

Trời ơi ! hai thúng trầu xanh còn nặng oằn trênđôi vai bé nhỏ Nhưng gánh tình chung đã gãy đỗ tự lâurồi Tiếng pháo rền vang lẩn tiếng vui cười Anh sắpsửa vui vầy duyên mới, em cũng bắt đầu làm kẽ cô đơn Muốn quay về để khỏi thấy cảnh gai mắt trái tai.Trời ơi chân muốn bước mà dạ còn mong ở lại Ai hiểuđược nổi khổ đau của người con gái, mười tám xuân xanh

đã mang khối tuyệt tình

Ä Câu 6

Trên đường dài lệ thắm ước chân mi, trên bến cũ

đò xưa nay vắng bóng Đò ơi sao mi không xót thươngngười vô vọng mà vội vàng rẽ lối qua sông Mưa thu hay

lệ rơi đầy trên má Gió quyện về từng xác pháo bay

Thu về rụng lá trầu xanh,

Trầu xanh rụng lá là tình anh hết rồi

Trang 28

Một gánh trầu còn oằn nặng trên vai Nhu gánhnặng u hoài muôn vạn kiếp.

Mưa thu lạnh buốt khung trời,

Anh phụ em rồi em còn biết tin ai

TÀU ĐÊM NĂM CỦÛ

Soạn giả Viễn Châu

NHẠC Tàu đêm dân tàn tôi đến sân ga đưa tiễn ngườitrai đi về ngàn Cầm chắc đôi tay ghi vào lòng tâm tư ngàynay Gió khuya ôi lạnh sao ướt nhẹ đôi tà áo Tàu xa dầnrồi thôi tiếc thương chi khi biết người ra đi vì đời Trở gótbâng khuâng tôi hỏi lòng đêm nay buồn không Chiếc xeđêm lạnh câm, để người yêu vừa lòng

Ä Câu 1

Tôi đứng lặng nghe gió lùa qua phố vắng khi trờikhuya đã tắt lặng ánh trăng ngà Một chuyến tàu đêmchia cách mấy quan hà Sương nam buồn trắng xóa, lẫnkhói tàu khuất nẻo trời xa Tàu đi rồi tôi vẫn còn đây.Lòng bâng khuâng thương nhớ một người Tôi thẫn thờđứng trước sân ga Khi gió lạnh về đùa muôn xác lá

Ä Câu 2

Anh đã ra đi miền viễn xứ đề viết lên trang sử oaihùng Một chuyến tàu đi trong đêm vắng lạnh lùng .Tiễn anh đi với đôi lời nhắn nhủ, chí anh hùng đâu ngại lẽ

Trang 29

tồn sinh, tàu đi rồi tôi mãi bâng khuâng, tai còn văng vẳnghẹn ngày anh trở lại, trên một con tàu rồi tay lại cầm tay.

NỐI LỐI

Đông trở lại khi lòng tôi vẫn lạnh,

Lá thay màu rơi rụng trước sân ga Vẳng đâu đây heo hút mấy canh gà, Đêm sắp hết gần xa sương điểmtrắng

THƠ Sương xuống lâu rồi nhạt bóng xa, Nghe từ xa lắm một con tàu

Con tàu năm cũ hay xa lạ,

Ghé ở ga này hay đến đâu

NHẠC

Dù xa vời vợi tôi vẫn tin anh qua đường thahương còn dài Nợ nước đôi vai khi người tình tương laiđời trai Nhớ thư anh hẹn tôi sẽ về thăm làng cũ Ngàytháng đợi chờ tôi đến sân ga nơi tiễn người trai đi ngày

Trang 30

nào Tàu cũ năm xưa mang người tình biên cương về chưa.Trắng đêm tôi chờ nghe chuyến tàu đêm tìm về.

( Về vọng cổ ) Thức trắng đêm nay chờ con tàu nămcũ,

Viết vạn tình thương ấp ủ trong lòng Tôi chờ anh trước cửa sân ga khi ngọn gió thanhbình trở lại

Sân ga lỡ hướng sai rồi,

Tàu đêm năm cũ gọi người xa xăm

NHỚ MẸ

Trang 31

Soạn giả Viễn Châu

Không cha không mẹ,

Hò ơi, không cha không mẹ như đàn đứt dây

VỌNG CỔ

Ä Câu 1

Rão bước qua mấy nhịp cầu tre trở về nơi mái lá,con mới hay tin mẹ đã qua đời Mẹ ơi lòng con tan náttơi bời Trên bàn thờ cũ kỹ con chỉ thấy lạnh lùng vớichiếc nhện giăng tơ

Mẹ ơi tuổi già nua mẹ chịu đói no sau trước mộtmình, còn con thì trên bước lãng du Bốn phương trời phảilàm thân viễn xứ

Ä Câu 2

Mẹ đã bắt ốc hái rau tảo tần hôm sớm Nào cóquản chi tấm thân góa bụa cơ hàn Còn con, con nhớngày cha con vĩnh biệt cõi dương trần Một mình mẹ lo

ma chay, tống táng, nhờ láng giềng cô bác cũng thương

Kẻ gạo người tiền đua nhau giúp đỡ Mẹ cũng được an ủi

Trang 32

đôi phần trong cảnh góa bụa con côi Sau khi chôn cất charồi, đêm đêm không ngủ mẹ ngồi thở than.

NỐI LỐI

Nhớ một buổi về bên quê ngoại,

Khắp bốn bề lửa cháy tràn lan

Mẹ với con đi ngang đến cổng làng, Con lưu luyến mái tranh nghèo bênxóm nhỏ

VỌNG CỔ

Ä Câu 4

Trong lúc tản cư mẹ sống nhờ bên ngoại Mẹ bántừng lon gạo để nuôi con trong cơn khói lửa điêu tàn Babốn năm dư mẹ con ta quen sống trong cảnh cơ hàn Bàngoại đã lưng cồng tóc bạc, thêm bệnh già nay ốm maiđau

Khi ngoại tắt hơi chỉ có mẹ với con đầu đội chiếckhăn tang, lủi thủi theo sau quan tài của ngoại Ôi có chibuồn hơn một đám ma nghèo

Ä Câu 5

Năm năm sau khi lửa chiến binh lan tràn vào xómnhỏ, mẹ mới chua xót bảo con ơi nên tìm chốn bôn đào.Con cất bước ra đi mà lệ đổ tuôn trào

Con đò từ từ xa bến, con ngoảnh lại mẹ vẫn cònđứng dưới hàng cau

Từng chiếc lá sầu đâu gió cuốn tả tơi Dòng lệ mẹròng ròng tuôn chảy Một người mẹ sống trong đau khổ

Từ thuở xuân xanh cho đến tuổi bạc đầu

Trang 33

Ä Câu 6.

Mẹ ơi bàn thờ mẹ nhện đã bủa lưới Lòng con sầunhư mối nhện giăng tơ Mấy năm qua khi về đến quê xưa,thì thân xác mẹ đã vùi sâu dưới ba tấc đất, giữa tấm phêntre con còn trông thấy chiếc áo vá quàng của mẹ lờ mờ bụibám nắng soi, manh áo năm xưa gợi lại hình ảnh dướitrăng Mẹ ngồi sàng gạo còn con ngồi nũng nịu lên trên vạt

áo của mẹ hiền

Năm nay con lớn khôn rồi,

Trở về quê cũ mẹ thời còn đâu

Mẹ đã khuất bóng ngàn dâu,

Biết ai lau lệ dòng châu thâm tình

GÁNH NƯỚC ĐÊM TRĂNG

Soạn giả Viễn Châu

Sương thu lạnh bao trùm khắp nẻo,

Trăng đêm nay dìu dịu cả không gian

Tôi với em đi gánh nước cạnh đình làng,

Mùi cỏ dại mơ màng trong đêm vắng

Ä Câu 1

Nước giếng trong giữa đồi cát mịn, ánh nguyệt mờ soiđôi bóng giao kề Dưới trăng khuya tôi với em quảygánh ra về Giữa không trung tiếng sáo diều khoan nhặt,như tiếng hẹn hò của đôi mảnh tình quê Em trước tôi sauhai đứa bước mau trên quãng đường mòn, đôi ta vẫn còn

Trang 34

lưu luyến bên nhau khi đến ngã ba đường là chỗ chia tay

để trở về xóm nhỏ

Ä Câu 2

Cuối năm ấy tôi phải ra đi làm ăn nơi miền rừngsâu núi thẳm, trước khi ra đi em còn căn dặn tôi rằng

Em có thương tôi thì đừng vội lấy chồng

Tôi sẽ ra đi miền viễn xứ,

Quê người vẫn giữ dạ chờ mong

Gìn lòng hai chữ thủy chung,

Yêu ai yêu chỉ một lần mà thôi

Em cười em bảo với tôi,

Thề có đất trời không vong phụ anhđâu

Ä Câu 3

Đêm hôm sau chờ em đi gánh nước tôi đứng tại ngã

ba đường dưới rặng mù u, tôi chưa nói được nữa câu vìtoan mỡ lời từ biệt thì đôi mắt em đã rưng rưng đôi dòng

lệ Tôi vội lấy khăn tay ra lau nước mắt và gánh hộ cho emmột đỗi đường để gọi là lần cuối cùng mình giúp đỡ chonhau

Khăn tay tôi cất đem theo,

Còn in nước mắt bạn nghèo năm xưa

Quê nghèo dãi nắng dầm mưa,

Làm sao quên kẻ sớm trưa đợi chờ

NỐI LỐI

Tôi trở về đây với giếng xưa,

Trang 35

Trời cao vằng vặc bóng trăng thề.

đã nhô lên khỏi đầu khóm trúc Tôi ngồi lặng yên bên đôigàu nước lòng bâng khuâng chưa vội bước chân về

Ä Câu 5

Giếng nước sâu như mối tình trong trắng, tự ngàn xưathề chẳng phai mờ Cớ sao em vội bước sang ngang màkhông đợi không chờ Chồng của em ở miền đô thị lại làngười tốt mã lại giàu sang Còn tôi mặt nám da đen bởimưa nắng của miền rừng sâu núi thẳm Ba năm sau tôi trở

về quê cũ, gánh nước đêm trăng để tìm lại kẻ chung tình

Ä Câu 6

Hò ơ ai phụ tôi có đất trời chứng giám,

Phận tôi nghèo đâu xứng đáng cùng ai

Tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài,

Hay đâu giếng cạn tôi tiếc hoài sợi dây

Trăng ơi trăng sáng làm sao trông khi lòng tôi đang utối Giếng nước sâu trong vắt sao tình của ai kia vẩn đụcnhư giọt nước trong bùn

Đêm nay dưới ánh trăng khuya tôi lại thẫn thờ ra đigánh nước

Trang 36

Ngồi bên bờ giếng một mình,

Có ai hiểu thấu chân tình của tôi

QUÁN NỬA KHUYA

Soạn giả Viễn Châu

NHẠC

Quán nữa khuya đèn mờ theo hơi khói Trút tâm

tư vào đêm vắng canh dài Quán đời tôi tàu đêm vắngkhông người vẫn lặng trôi Tôi là người tha phương đi bốnphương, anh là người quân nhân vui gió sương, câuchuyện tâm tình vui theo khói bay, tay cầm tay

Nói bạn nghe từ khi say viễn xứ gót chân đi ngànmuôn lối sông hồ Áo sờn vai tìm đôi mắt u hoài bónghình ai Hoa nào mà không phôi phai sắc hương Ân tìnhnào mà không gây vấn vương Lê đôi gót trên khắp chốnngàn phương để tìm vui

VỌNG CỔ

Ä Câu 1

Tôi người viễn khách cô đơn dừng lại quánkhuya giữa canh buồn hiu hắt ngoảnh mặt nhìn xa sươngrơi mờ mịt Quán lạnh về khuya vàng vọt ánh trăng gầy Chén rượu từ ly theo ánh lửa vơi đầy Mang tâm sự kiếpgiang hồ lận đận, nữa cuộc đời vay mượn nổi sầu riêng

Có phải anh vì quê hương đất nước, trải qua bao mùachinh chiến đau thương Máu hồng nào nhuộm đỏ cảHương giang, cho trường sơn quặn đau tình sông núi

Trang 37

Ä Câu 2.

Anh từng xuôi ngược quê hương qua những dòngsông đầy thác lũ Có dừng chân bên những quán trọ tànkhuya le lói ngọn đèn vàng Tôi đã phiêu bạt lang thangtrên khắp nẻo đường làng Thương Cà Mau rừng tràmxanh tiếp biển, nhớ Bạc Liêu cò trắng rợp bờ tre

Anh có về qua miền Trung nghèo khổ, mưatrường sơn sùi sụt suốt mùa đông Từ giới tuyến cách ngăntrời quê cũ, bếp lửa nghèo tắt lịm giữa trời sương

NHẠC Quán nữa khuya đèn mờ theo hơi khói Trút tâm

tư vào đêm vắng canh dài Quán đời tôi tàu đêm vắngkhông người vẫn lặng trôi Tôi là người tha phương đi bốnphương, anh là người quân nhân vui gió sương, câuchuyện tâm tình vui theo khói bay, tay cầm tay

Nói bạn nghe từ khi say viễn xứ gót chân đi ngànmuôn lối sông hồ Áo sờn vai tìm đôi mắt u hoài bónghình ai Hoa nào mà không phôi phai sắc hương Ân tìnhnào mà không gây vấn vương Lê đôi gót trên khắp chốnngàn phương để tìm vui

VỌNG CỔ

Ä Câu 5

Bến cũ ngày xưa người đi không một lời từ giã,anh nhớ Cửu Long nước sông buồn man mát tôi yêu hoànghôn Đà Lạt phủ sương mờ Quán lạnh về khuya vàngnhạt ánh trăng sầu Tôi và anh cùng mang chung tâm sự.Thương quê nghèo sau những ngày tháng loạn ly

Trang 38

Trăng nước Hậu Giang thương về xứ Huế, mưabão miền Trung đẫm lệ trời Nam Anh thương anh nhớHậu Giang, tôi buồn tôi vọng Quãng Nam Ngự Bình.

Ä Câu 6

Hỡi người bạn miền Trung đất nghèo sỏi đá.Bỗng nhiên mình lại hạnh ngộ giữa đêm nay Trao nhauvài mẩu chuyện tâm tình thân ái Rồi mai này mỗi kẻ mộtphương xa Anh về Nha Trang với thùy dương cát trắng,tôi trở lại Long Hồ để thăm chợ Trường An

Sông Mỹ Thuận lục bình trôi tảnmạn,

Bến Văn Lâu trăng ngập cả khoan đò Thôi anh ơi đêm vừa tàn rượu vừa cạn chén, quánkhuya buồn hai kẻ sắp chia tay

Bao giờ ? Bao giờ tôi gặp lại anh lầnnữa,

Thuở ấy thanh bình đã nở hoa

Trang 39

tháng qua Ai nở để ngàn sầu cho ta, nhớ thương bao lệnhòa Ngoài hiên nghiêng bóng trăng tà.

VỌNG CỔ

Ä Câu 1

Tôi với em là gió là mây là hoa là bướm, gió thoảngmây trôi hoa tàn bướm rũ, mới yêu nhau em đã phụ nhaurồi Lỡ ván cờ yêu tôi biết khóc hay cười Đời tôi làcon thuyền không định hướng, nên lượn sóng đời cứ vùidập nỗi trôi Đến khi tỉnh giấc mơ thì ảo ảnh quanh tôi mấtrồi, mất danh vọng, mất tiền tài, mất luôn cả người yêuthường nói với tôi những lời ân ái

Ä Câu 2

Em ơi nếu hết yêu nhau thì xin hãy vì tôi mà thảnnhiên câm lặng, đừng để cho chữ ân lại hóa ra thù Tôiđếm thời gian qua ngưỡng cửa lao tù Tim của tôi hơnmột lần dày dạn, khóe mắt lại một lần đẫm lệ sầu tư

• Biết nhau gần một năm dư

• Ngày mai hoa mộng đợi chờ đôi ta

• Ngờ đâu trời nỗi phong ba

• Đang buổi đậm đà em lại phụ tình anh

NỐI LỐI

• Chứng kiến đời tôi cảnh hợp tan,

• Mấy khoen tròn khuyết ánh trăng vàng

• Đêm nay giữa bức tường lao lý,

• Trăng lặng lâu rồi lệ chưa tan

Ä Câu 4

Trang 40

Còn gì buồn hơn nỗi lòng cô quạnh với kẻ ngồi thaothức suốt canh khuya với đêm lạnh trong tù Qua chắnsong thưa gió thổi vụt vù Gió đêm nay có lẽ lạnh hơnnhiều đêm trước, thuở chúng mình còn nói chuyện ngànsau.

• Đầu tiên biết nói tiếng yêu,

• Nhìn em tôi thấy mỹ miều làm sao

• Đến khi đã hết yêu nhau,

• Chữ thương đổi lại bằng câu giận hờn

NHẠCBao nhiêu bóng hình trở về tim tôi Đời tàn buồn lạnhtheo năm tháng qua Nghe nhung nhớ lòng sầu chưa nguôi.Xót xa thêm ngậm ngùi Bài thơ không viết nên lời

Ä Câu 5

Mấy cánh thư đi rồi cũng trả lại cho mình Thơ củatôi là những lời đoạn tuyệt, em chớ hiểu lầm tôi năn nỉ cầuxin Nửa bản nhạc tình cũ từ buổi đầu tiên, em hãy dạo lạicho muôn người thưởng thức Đời của tôi đã mất đi nguồnhạnh phúc, kể từ khi tôi nếm chữ lao tù

Ä Câu 6

Nữa khuya thức giấc nhìn sao, qua song sắt của đề laotâm tối, sao rụng từ lâu ngoài không gian giá buốt Thế màtôi vẫn còn thao thức mộng về em Em ơi ! đừng tự giày

vò cho tan nát con tim, bởi lòng anh đã rắn lại sau nhữngcơn dông bão Vì từ khi anh biết nếm qua mùi lao lý, thìhình bóng em nay đối với anh cũng đã phai mờ

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:44

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN