1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Nhung bai hat vong co 2 chua xac dinh

69 5 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Những Bài Hát Vọng Cổ Chưa Xác Định
Tác giả Quế Chi
Trường học Đại Học Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh
Chuyên ngành Âm nhạc và Văn học Việt Nam
Thể loại Bài luận văn
Năm xuất bản Không rõ
Thành phố Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 69
Dung lượng 198,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nhung bai hat Vong co 2 Quế Chi Bánh Bông Lan * Dân ca Viết Chung sưu tầm * * Vọng cổ Quế Chi * NHẠC NỮ Bông lan cánh trắng nhụy vàng, NAM Qua thương (í a) cô nàng bán bánh bông lan NỮ Xe đò lục tỉnh[.]

Trang 1

NHẠC:

_ NỮ: Bông lan cánh trắng nhụy vàng, _ NAM: Qua thương (í a) cô nàng bán bánh bông lan

_ NỮ: Xe đò lục tỉnh (mà) thênh thang, _ NAM: Quen hơi, nhớ miếng xuống đây tìm duyên

_ NỮ: Quen hơi, nhớ miếng xuống đây tìm duyên

1 _ NAM: Ủa, sao cô Hai nín thinh không nói một lời

Ông bà ta có bảo: “hễ có ăn thì có nói”, sao cô Hai hà tiện với tui

từng lời từng chữ vậy cô Hai?

_ NỮ: Dạ thưa đúng đó anh Ba “hễ có ăn thì có nói” nhưng từ sáng

tới giờ tui bán chứ hổng có ăn

_ NAM: Ủa, nói vậy từ sáng tới giờ tui ních gần cả chục cái bánhbông lan rồi hả? Thôi, cái điệu này chắc là tui phải ở đây nói hoài

cho tới tối

Trang 2

2 _ NỮ: Anh Ba à! Anh có ở thì tui cũng hổng dám mời, mà anh có

đi tui cũng không có hối!

_ NAM: Phải rồi, cô hối làm sao cho đành đoạn hả cô Hai! Cũng vìmấy cái bánh bông lan mà từ ở quê tui lặn lội xuống dưới này

_ NỮ: Ủa, hổng lẻ trên anh hổng có?

_ NAM: Ờ! Chắc tại người đánh bột khéo tay, nên tui mới nhớ hoài _ NỮ: Dạ, cám ơn anh Ba! Để về em nói lại, ba má ở nhà xay bột đổ

khuôn

_ NAM: Vậy chắc là nhờ tay nướng khéo

_ NỮ: Mèn ơi! Mấy đứa em tui ở nhà mà nghe được chắc tụi nó

mừng hết lớn đó anh Ba

_ NAM: Ủa, nói vậy cũng hổng phải ?! Mà nè cô Hai, cô ác chi

vậy?! Hổng lẻ tui nói tui xuống đây là tại vì tui nhớ

_ NỮ: Nhớ gì vậy anh Ba?

_ NAM: Nhớ Nhớ bánh bông lan!

để anh dùng

5 _ NAM: Có được mấy bữa đâu mà cô phải bận lòng

_ NỮ: Chứ tui biết làm sao cho anh vừa lòng vừa dạ? Hổng lẽ tui

Trang 3

cho anh mượn khuôn mượn lò để anh về nướng bánh anh ăn?! _ NAM: Cám ơn cô Hai! Nhưng nghề làm bánh này đâu phải ai làmcũng được, phải học hỏi cho đàng hoàng và phải khéo tay nữa _ NỮ: Vậy anh về rồi đưa chị Ba xuống, ba má tui hổng có xấu bụng

dấu nghề

6 _ NAM: Dạ cám ơn cô Hai! Nhưng ngặt nỗi là tui chưa có vợ

_ NỮ: Ủa, nói vậy là anh Ba chưa có vợ hả anh Ba!?

_ NAM: Dạ, từng tuổi này mà tui ở vậy có mình ên

_ NỮ: À, chắc tại anh Ba cũng lọc lừa kén chọn nên chưa có cô nào

vừa mắt hết phải hôn?

_ NAM: Thì, cũng có lọc lừa hay kén chọn gì đâu! Chỉ tại mùi vị củamấy cái bánh bông lan mà làm cho cả đời tui quên hổng được! _ NỮ: Hay là để tui làm mai cho anh cô bạn, làm bánh bông lan

khéo nhất nơi này?!

_ NAM: Dạ cám ơn cô Hai! Mà cô Hai nè, sao tui nói cái gì cô cũngbàn ra hết vậy? Thôi thì nói gần nói xa hổng qua nói thiệt, tui xuống

đây là tại vì tôi nhớ nhớ cô Hai /

Căn Nhà Màu Tím

Chiều nhìn ra đầu ngõ, dâng dâng niềm thương nhớ

dáng xinh xinh một người

Được nghỉ năm ngày phép, mất hai hôm làm quen,

em mới cho mình biết tên

Cuộc đời chinh chiến, quanh năm với bưng biền thì gót liễu mong manh, làm sao bước song hành

Anh chỉ e ngại gió lay nụ tầm xuân vừa hé

Chiều nào khi về đến, ngang căn nhà màu tím

biết em đang trộm nhìn

Vào mộng chưa tỏ lối, bến mơ đang chờ nơi

chưa thấy ai vừa ý thôi

Đời người con gái, mưa sa giữa lưng trời

Trang 4

hạt xuống giếng ngậm ngùi, hạt rơi luống hoa cười

Ai chẳng mong gặp bến trong khỏi hờn duyên má hồng.Trở lại thành đô sau những ngày dài nơi chuyến tuyến chợt nhìn

em qua căn nhà màu tím lòng bỗng nghe lưu luyến khôn cùng

Mơ ước bâng quơ dệt mộng tương phùng, làm quen em gần hếtnăm ngày phép em mới ngập ngừng e ngại nói tên Muốn nói tiếngyêu em nhưng chỉ sợ đời chinh chiến Năm tháng dài xuôi ngược

miền xa để lại phương này một mình em sầu khổ !

Chiều nào về qua đầu ngõ, chợt thấy anh tựa cửa trộm nhìn Cúimặt bâng khuâng chân bước ngập ngừng Tuổi vào yêu lòng ômnhiều mơ ước, nhưng chưa gặp người đẹp ý mà thôi Rồi gặp anhvới ánh mắt xa xôi vóc dáng phong trần dạng dày sương gió Chỉlặng nhìn nhau lời thương chưa ngỏ, sao nghe như mình đã hò hẹn

từ lâu !

Nẻo đời muôn vạn lối, yêu nhau vì lời nói

mến nhau qua mụ cười

Dặn dò thêm lần cuối, sách trao cho bầy em

lưu bút ghi vài đứa quen

Ngày lành hăm sáu, hai mươi chiếc xe màu Chờ đám cưới cô dâu, cài hoa trắng trên đầu

Ta nhìn nhau tia mắt trao một nụ hôn ban đầu

Ngày đó tay trong tay mình dìu nhau vào lối mộng căn nhà màutím ngày xưa giờ đây hồng muôn xác pháo Hoa trắng cài lên màu

áo mới em giã từ đời con gái để sang cầu

Nhẹ bước bên anh em khép nép cúi đầu Nghe trong tim tưng bừng

nhã nhạc mơ ước đây rồi hạnh phúc đăng quang

Anh vuốt tóc em nhắc chuyện tình ngày đó Em thẹn thùng má ửngđào yêu Em đã chọn áo cưới màu hoa tím, màu tình yêu lưu luyến

buổi ban đầu

Trang 5

Hai ngày cưới, năm ngày hạnh phúc tâm sự chưa tròn đã hết phépanh đi Từ hôm nay nơi chiến tuyến xa xôi Đêm gối súng mơ vềngười vợ hiền mới cưới Gió Cao Nguyên lạnh lòng người viễn xứ

mưa Sài Gòn có lạnh kẻ chờ mong

Mưa nắng đô thành làm dài nỗi chờ mong Dài thương nhớ tronglòng người cô phụ Em cô đơn trong căn nhà màu tím, tựa cửa nhìn

xa hoài vọng cánh chim trời

Cánh chim cao không mang tin người chinh chiến cho kẻ quê nhàmỏi mắt đợi mong Mỗi khi trời trở gió đông nhìn về phương đó chờ

mong một người

Chiều

(Nhạc)Trên đường về nhớ đầy, Chiều chậm đưa chân ngày, Tiếng buồn vang trong mây, Tiếng buồn vang trong mây

Chim rừng quên cất cánh, Gió say tình ngây ngây,

Có phải sầu vạn cổ, Chất trong hồn chiều nay, Chất trong hồn chiều nay

(Vọng cổ)

Chiều mộng mơ nhưng cũng nhiều suy nghĩ, không mấy khi lòngđược ung dung ngắm mây bay, nhìn chim lưỡn lờ giỡn gió theo bướcchân ai về đâu vội vã để bóng ngã nghiêng nghiêng tha thướt dángyêu kiều Đợi nhé, cô em mình ơi, chung bước đường đời.Hương lúa đồng xa đậu trên tóc dài yểu điệu, khiến lòng này xaoxuyến nỗi niềm riêng Én đa tình chao liệng làm duyên, mặt nướcsông xanh nhăn mặt thẫn thờ Thong thả cánh cò ấp trứng cành

cao, sót lại vườn ai giọt nắng chiều chấp chới

Trang 6

Người lữ khách nhớ nhà ngồi châm điếu thuốc, khói huyền bay bay,lòng thương nhớ dâng đầy Khói bếp nhà ai toả hương mảnh đồngquyến rũ, bông điệp làm duyên trên lưng cô gái giặt áo nơi châncầu Không nói mà thương làn tóc mai mướt mịn, tươi thắm nụ cười,bịn rịn bóng hoàng hôn Ước vọng dâng đầy tím đỏ không gian,người xa quê về đây bước ngập ngừng trên từng kỷ niệm thế gianbao la, quê hương bất tận, đất thắm tình người luôn mở rộng vòng

tay

(Nhạc)Trên đường về nhớ đầy, Chiều chậm đưa chân ngày, Tiếng buồn vang trong mây, Tiếng buồn vang trong mây

Chim rừng quên cất cánh, Gió say tình ngây ngây,

Có phải sầu vạn cổ, Chất trong hồn chiều nay, Chất trong hồn chiều nay

(Vọng cổ)

Phải vậy không em? Chỉ một buổi chiều cũng làm ta say đắm, tìnhquê ấy trong anh, trong em đã chín đỏ ước mơ nhớ tím cả thu này Lấp ló trăng lên, chiều xuống chân đồi Ba vác tảng, taycầm xâu cá, mẹ tươi cười tựa cửa đón ba Áo khâu quàng đường chỉnghiêng nghiêng, tấc lòng mẹ đó, tình ba thắt chặt Chiều, chiều êmtrôi, bâng khuâng người ly xứ, chiếc lá khô rơi khơi giòng lệ thương

thầm

Màu chiều nhuộm tím hoàng hôn, bâng khuâng ta ngỡ hồn mình làmây Khói huyền lơ lửng ngàn cây, chiều hôm ngã bóng cho dài nhờthương Chầm chậm chiều ơi để lòng ta mộng mơ suy tưởng, choluỹ tre làng còn rám đỏ nhuộm hồn thơ, cho dáng ai đó tôi thươngvẫn ngồi giặt áo, tiếng kẻng lan hoài tan buổi dần trong Đất mênh

Trang 7

mông, lòng người sâu thẳm, nói sao hết nhớ nhung, chiều tắt kiarồi Trái tim anh là buổi chiều xứ sở, tấm lòng em là hoa lá vấnvương Dù đi trăm chốn nghìn phương, lòng ta vẫn hướng đường về

cố hương

Dạ Cổ Hoài Lang

Mấy cánh mai vàng gởi gió xuân Đường xa đã mỏi gót phong trần Bâng khuâng dạo bản đàn năm cũ Một chút ân tình gởi cố nhân

Đêm gặp nhau nơi bến nước năm xưa khi trăng khuya bắt đầu ngả

bóng Bến Tầm Dương một đêm sương lạnh rượu Hoàng Hoa nhắp cạn

dưới khoang đò

Trăng đã lên cao trong giờ phút hẹn hò

Em hãy chờ tôi so dây nắn phím, để em ca bài "Dạ cổ hoài lang"

Từ là từ phu tướng Bảo kiếm sắc phong lên đàng Vào ra luống trông tin chàng Năm canh mơ màng

Em luống trông tin chàng

Ôi gan vàng quặn đau í a

Như chim trời lẻ bạn , chim bay về nơi vô định

Trời xa đất lạ, trong mây khói mịt mùng

Kiếp giang hồ mỏi gót phong sương Một chiều qua bến lạnh, bỗng nhớ tới một người

"Đường dù xa ong bướm Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang Ðêm luống trông tin bạn Ngày mỏi mòn như đá vọng phu

Trang 8

Vọng phu vọng luống trong tin chàng

Lòng xin chớ phũ phàng

Chàng là chàng có hay Đêm thiếp nằm luống những sầu tây

Bao thuở đó đây sum vầy Duyên sắc cầm đừng lạt phai í a"

Thiếu phụ nhìn tôi rưng rưng đôi mắt lệ

Ôi cô gái năm xưa tay bế tay bồng Nhìn con đò trên sông nước mênh mông Tôi nghe dao cắt những mảnh tình tan vỡ

Người yêu nay đã theo chồng Vẫn nhớ bên lòng này dạ cổ hoài lang !

Trang 9

ĐỂ ôm sầu thiên thu (xg).

7- Nếu Trẫm không nhậm lời thuộc hạ (xự) Thì lấy ai hộ giá lúc nguy nàn (hò)

8- Và mai sau khôi phục cơ đồ (xàng) Dẹp tan phường loạn quân (liu).

II

9- Thái Chân (xg) ( -)

Nức nỡ (xảng). dòng châu lai láng (xảng) 10- Nàng cam đành hy sinh (xg). Cho vừa lòng tướng binh (xg).

11- Ôi tim gan như ai xé tơi bời (lịu) Oan nghiệt thay một dãy lụa đào (hò) 12- Nàng kết liểu cuộc đời (xàng). Uất nghẹn trời tang thương (xg). 13- Ôi đoạn trường sanh ly tử biệt (xảng) Trẫm cơ hồ phách lạc hồn tan (xg)

14- Nhìn vóc ngọc thân vàng (xàng).

Đã khép làn thu ba (xg).

15- Thái Chân ơi, oanh yến chia lìa (lịu) Nửa chừng xuân rụng cánh hoa đào (hò) 16- Nàng bạc phận má hồng (xàng) Còn Trẫm đành lưu vong (liu).

III

17- Vương mang (xg) ( -)

Thãm não (xể). hồ lệ cạn nguồn (hò) 18- Dạn dày phong sương (xg).

Qua đất Thục lánh nàn (hò).

19- Đến ngày sóng lặng gió yên (xg) Trẫm hồi trào trong tấc dạ bi ai (xg) 20- Dừng chân bên nấm mộ nàng (xàng).

Trang 10

Đổ lệ sầu tiếc thương (xg).

21- Hoàng cung (xg) thăm thẳm (xảng). Tiếng dế ngâm nghe chạnh cơn sầu (hò) 22- Vầng trăng quấn mây tang (fan).

U hoài suốt canh thâu (fan).

23- Phù dung trướng rũ năm xưa (liu) Cũng không ngăn được hơi băng (liu) 24- Chăn phỉ thúy vẫn lạnh lùng (xàng)

Vì thiếu nàng chung chăn (liu).

IV

25- Hiên tây (xg) ( -)

Rơi (liu). xào xạc lá ngô đồng (xàng) 26- Đom đóm lập loè (xàng).

Trong khoảng vắng đêm thu (xg)

27- Trống trở canh từ xa vọng lại (lịu) Trẫm cô đơn dưới ngọn đèn tàn (hò) 28- Mong dỗ an một giấc mộng vàng (xàng)

Để gặp người Trẫm yêu (liu).

Lớp Mái Ai I

1- Ôi bẽ bàng (xàng) duyên phận (xệ) Đình trầm hương cúc rũ hoa tàn (xàng) 2- Lời hẹn ước tương phùng (xề). Chờ đến kiếp lai sinh (fan).

3- Còn đâu quốc sắc thiên hương (liu) Phù dung như diện liễu như mi (liu) 4- Dù đem đổi ngai vàng (xàng). Cũng không được nàng Dương phi (liu). 5- Ngẫn ngơ (xg) đứng lặng (xể). Bên dòng nước bạc Ôn tuyền (xàng) 6- Trẫm tưởng bóng thương hình (xàng).

Trang 11

Trong nắng nhạt hoàng hôn (liu).

7- Xiêm y (xg) giở lại (xệ) Mong còn đọng chút hương thừa (xàng) 8- Gương bạc nhìn vào (hò). Sầu đổ lệ đơn côi (xg). Lớp Mái Ai II (còn gọi là Mái Chạy)

9- Hoa xuân (fan) vẫn còn đây (fan) Xuân nồng (xề). vàng tía đua chen (fan) 10- Nhưng (liu). vắng nàng (xề). Hoa vẫn thẹn sắc hương (fan). 11- Nàng về nơi chốn non tiên (liu)

Có nhớ lời hải thệ sơn minh (liu) 12- Nguyện làm cây liền cành (xàng). Làm chim trời chung đôi (liu). 13- Hết mong (xg) tái hợp (xệ) Lòng mang nặng mối hận trường (xàng) 14- Ôi băng giá long sàng (xàng). Tóc Trẫm điểm màu sương (liu). 15- Mây mù (xàng) giăng điện ngọc (xệ) Khối sầu tư trĩu nặng tâm hồn (xàng)

Duyên Nghèo

M: Hò ơ thân nhà nông ruộng đồng khuya sớm

Mưa nắng đêm ngày mặt nám tay chai

Phận nghèo nào nghĩ đến ai Chữ duyên chữ nợ

Hò ơ chữ duyên chữ nợ biết ngày nào nên

F (nói): "Ủa anh Hai mặt trời lên đã cao Sao không ra ruộng ngồi ở đây

M (nói): Dạ, cô Duyện Tôi tôi đang chờ

F: Chờ cái gì (?)

Trang 12

M: Dạ, tôi đang chợ F: Chờ cái gì (?) "

Tân Nhạc:

M: Tôi đang chờ tôi đang chờ đợi ai Dáng thướt tha tóc mây buông dài Ngày đêm tôi ra vào như người mất trí Ngồi đứng không yên chỉ mong gặp mặt Sao thấy lòng băn khoăn không dám tỏ cùng ai

F: Tôi hiểu rồi anh đang sầu tương tư Bóng giai nhân khiến anh thẩn thờ Ruộng mương không màng để lúa vàng héo khô

Người đó nơi đâu cô ấy quen hay lạ Không tỏ lời trao duyên ai biết lòng anh Hai

Vọng Cổ:

M: Dạ, hỏng nói giấu gì cô tôi thầm thương một người con gái

Chung xóm cùng thôn ra vào chạm mặt tháng lại ngày qua tình yêuchớm nở muốn ngỏ cùng ai bao lời thương nhớ nhưng dạ băn khoănlòng nhiều lo sợ vì người ta cứ hờ hững vô tư khiến cho tôi ngày nhớ

đêm mong thắp thỏm ra vào

F: Anh đã thầm thương ai cô Hồng Cúc hay Đào

Cứ nói ra đi nếu giúp được thì tôi giúp Chứ để đàn ông con trai gì mà Nhút nhát quá vậy anh Hai (?)

M (nói): "Cô nhìn tôi đây nè đôi vai này từng đội nắng dầm mưa

Rắn rít cọp beo tôi nào đâu có sợ"

Chỉ sợ mình nghèo tóc cháy da ngăm

Trang 13

Sợ trao duyên thầm e miệng đời mai mỉa

F (nói) : Thôi tôi hiểu rồi Chắc tại anh mê say thích ngắm nhìn những tiểu thơ đài cát

Áo lụa quần là má thắm môi son Rồi thấy mình nghèo không thể trèo cao Đành ôm nỗi thương đau cho mối tình câm nín

Phải hôn (?) "

M (Nói): "Cô Duyên, cô đừng có nói như vậng mà tội nghiệp cho tôi"

Phận hàng di đâu dám nghĩ xa vời

"Mẹ Cha tôi bạc phần nên mất sớm"

Chỉ có một thân dài dạng giữa cuộc đời Tôi cũng hiểu mình nên an phận Đâu dám đua đòi mơ mộng cao sang

F (Nói): "Anh Hai ơi bà con quê mình ruộng sớm đồng trưa

Dầu dãi nắng mưa nên thiệt thà ngay thẳn"

Anh chớ ngại chi tiếng đời mai mỉa Anh chân chất hiền hòa ai nấy cũng đều khen

M (Nói): "Thiệt vậy hả cô Duyên

F : Tôi nói thiệt mà

M: À vậy thì nói gần nói xa hỏng qua nói thiệt Người mà tôi ngày đêm thầm thương trộm nhớ

Người ấy là F: Là ai là ai M: Dạ, là

F: Là ai

Trang 14

Tân Nhạc:

M: Là cô Duyên hiền ngoan nhất xóm Hiếu thảo siêng năng bao người mến thương ngợi khen

F: Ý anh Hai xin đừng trêu nữa kẻo Duyên thẹn thùng

Tình anh trao tim lòng xuyến xao Nhưng hiếu ân chưa đền xong Đâu dám nào ước mơ đến chuyện tình duyên

Vọng Cổ:

M (Nói): "Cô à, ủa em nói như vậy có nghĩa là"

F: Nghĩa là nghĩa là em cũng quý cũng thương anh nhiều lắm Thương dáng phong sương làng da sãm nắng áo đẫm mồ hôi dầy

dạng tháng năm dài

Em mến em thương nhưng đâu dám mở lời

"Tía Ba bên nhà, vẫn thường hay nhắc nhở

Cái thằng Hai con anh Tư Cà đó Thấy vậy đó mà nó thiệt là dễ thương

Ba Mẹ qua đời khi nó mới có mười lăm à Thân côi cút bơ vơ vậy mà nó giỏi dan hiền lành lễ phép hết sức vậy

đó"

Em quay mặt đi cố ngăn giòng xúc cảm Đang trào dâng từ tận đáy tâm hồn

M (Nói): "Trời ơi, như vậy là con được vợ rồi

Xin cám ơn Ông Địa

Kỳ này cúng ông Địa nãi chuối à nghen

Em ơi, vậy cuối mùa gặt này anh nhờ mai mốt Đem cau trầu đến xin hỏi cưới em nghe Chu cha ơi cái TẾT năm này thiệt là vui

Trang 15

Ba Má ơi, Ba Má sắp có được dâu hiền dâu thảo rồi"

F (Nói): "Anh Hai, anh làm cái gì mà như con lực đực (?) vậy (?)

Coi chừng cô bác họ thấy được

Họ cười cho chết đó"

M (Nói): "Em ơi, anh tính như vầy nha Đám cưới của mình anh không mặc áo khăn đống giống dám bạn

anh đâu Anh sẽ để dành tiền nè, Mua một bộ đồ vớt (Vết) thắt cái cà ta quách

Giống như Ba cái thằng cha gì mà ca bài liên khúc Nghèo đó

Em thấy có được không (?)"

F (nói): " Anh Hai, anh nói cái gì mà kỳ cục vậy

Tục lệ ông bà không có thể quên đi được

Nghe em nói nè

"Muốn được vợ thì đừng làm phật lòng Ba Má vợ"

Học đòi làm chi kẻo thiên hạ chê cười

M: Anh cũng biết vậy rồi Yêu em anh chẳng ngại chi Trèo non lội suối quảng gì gian nan

F: Chồng hiền cưới được vợ ngoan Cha Mẹ rở ràng cùng lối xóm bà con

Hán Đế Biệt Chiêu Quân

(trình bày: Ngọc Hương & Thanh hải)

(TH)

Ái Khanh ơi, Buổi đưa tiễn thêm ngỡ ngàng dạ Trẫm, Vạt cẩm bào ướt đẫm lệ Quân Vương

Trang 16

Nén tim đau Khanh cất bước lên đường,

Ôm đoạn thảm Trẫm ngày thương đêm nhớ !

(NH) Hớn hồ đôi ngã tình dang dở, Duyên kiếp ngàn năm cách biệt rồi

Mấy tiếng tỳ bà bao ngấn lệ, Bên bờ biển thẳm gió chơi vơi

(Vọng cổ / TH)

Ái Khanh ơi, Nhạn Môn Quan chia tay đầy nước mắt Trẫm xót đaunhư ai cắt đoạn can (ư+++) tràng Nhìn mặt Khanh, Trầm càngthêm tủi thẹn với chiếc ngai vàng Mấy thu qua mỏi mòn trong cunglạnh, Trẫm để cho nàng vò võ kiếp hồng nhan Năm canh sầu mộng,sáu khắc tư lương, đốt nén trầm hương soi lại dung nhan gầy héo

võ vàng khi nghe tiếng trống canh liên hồi khởi điểm (ơ++)

Trẫm đã vô tâm phụ phàng một bông hoa thắm để cho đóa hoaxuân phải rã cánh phai tàn Khúc nhạc ái ân đã dở dang bán phượngcầu hoàng Có nhiều đêm Trẫm nghe từ xa vọng lại những tiếng tỳ

bà réo rắt nỉ non Trẫm cứ ngỡ đó là nhạc điệu sầu thương của mộtcung phi đã tàn phai hương sắc, chớ có ngờ đâu đó là tiếng lòng

thổn thức của kẻ vô phần sớm lỡ một đời hoa (ơ++)

* (Thơ / NH) Quân Vương ơi, xin đừng nói những lời tha thiết,

Tiếng ân tình như muối xát dạ Chiêu Quân

Buổi trước kia đầ ruồng rẫy một dung nhan, Nay nhắc chuyện đá vàng thêm thẹn tủi

(Thơ / TH) Chia tay duyên thắm tình tê tái, Nhấp chén ly bôi dạ rã rời

Trang 17

Người ngọc đi rồi ta ở lại, Nỗi niềm tâm sự tỏ cùng ai

Đường tơ thôi đã dứt, Đầy vơi lệ cảm hoài

Chiêng trống vang vang sầu viễn cách,

Lá vàng ải nhạn gió tung bay

(Nhạc / NH) Nhạn Môn Quan, đây ngày chia ly, đây ngày chia lỵ

Dưới mưa rơi tiếng tỳ bà vắng bóng bê tha Mây nước bao la, chia rẽ tình ta

(Nhạc / TH) Thôi Khanh ôi, cầm hiểm nguy đành lẻ loi, Duyên đôi ta như khói mây bèo nước trôi

(Nhạc / NH)

Vì non nước tấm thân này có ngại bao, Nếu Quân Vương vẫn nặng tình khi nhớ nhau

(NH) Ban ơn cha yếu mẹ già, thành hôn quãng dưỡng hải hà nặng mang

(Thơ /TH) Trống chiêng giục giã lời ly biệt,

Trang 18

Cây cỏ còn đau nỗi đoạn trường

Một thuở ra đi sầu vạn kiếp, Hoa lòng héo hắt mộng lòng tan

Tỳ bà bặt tiếng tình ly cách, Một dãi sông xanh lệ mấy hàng

Sương khói chiều nay mờ ải vắng,

Lệ tình ướt đẫm Nhạn Môn Quan

(Vọng Cổ / NH) Quân Vương ơi, phút chia ly giọt châu rơi tầm tã trong khi tiếngtrống chiêng rộn rã đổ liên (ư++) hồi Từ nay hồ hỡn đôi ta vĩnhbiệt nhau rồi Bến chia ly đượm một màu tan tóc và tiêu điều ảiNhạn Môn Quan Mấy dặm trường đình chứng kiến cảnh ly tan, bệ

hạ đối với thiếp thần đã tròn đạo nghĩạ Kìa sương lam phủ giăng cây

cỏ, xin Quân Vương hãy trở lại xe rồng (ơ++)

Từ đây có gặp gỡ nhau chăng, hãy chờ khi nghe tiếng trống điểmtàn canh, lầu Tây nghiêng bóng nguyệt, hồn thần thiếp sẽ hiện vềtrong giấc mộng để giây phút cận kề gần gũi lệnh thiên nhan QuânVương ơi, hãy lau dòng lệ chia ly, quay mặt đi đừng nhìn theo chiếcthuyền loan từ từ tách bến mà thiếp đây thêm tê tái tâm hồn Buồm

đã căng lên đón gió trùng dương và đưa Chiêu Quân về miền xa lạ,mang theo một tâm sự não nùng với tiếng tơ đồng giữa Nhạn Môn

Quan

Hận Trương Chi

Ca Lý con Sáo (mỗi câu 2 nhịp 32):

Trăng lên cao Chênh chếch qua rèm song thưa Vọng nguyệt lầu quạnh quẻ sớm trưa

Mỵ Nương đang khoắc khoải chờ mong

Trang 19

Thuyền ai hờ hững xuôi dòng Nghe thương nhớ ngập lòng. - Gió lên rồi đưa cung tiêu réo rắt Đến lầu son sưởi ấm tim ai

Mà nơi nầy lòng ta hiu hắt Mối tình câm muôn thuở không phai

Vọng cổ :

1- Mỵ Nương ơi, ta biết mình mặt nám tay chai không thể gần bênngười ngọc nên đành mượn tiếng gió nhạc rừng dương để bày giảinỗi u tình Lần diện kiến dung nhan sao quá đổi ngỡ ngàng.Nàng nhìn ta bàng hoàng kinh hãi, như Trương Chi nầy là ác quỷgiữa thế gian, hay chỉ là một gã cuồng đồ với lưng bầu rượu ngấtnghểu lang thang, mà có ai là bạn tri âm ngoài mấy cung tiêu sầu

nức nở

2- Ta những tưởng đời Trương Chi trải dài năm tháng trên từng bướcphiêu du khắp nẻo sông hồ Mượn mấy cung tiêu để giải toả cơnsầu Nào hay đâu nợ tiền khiên còn dung ruổi để điệu nhạc sầuvọng đến cung son Mỵ Nương ơi, nàng tìm đến ta làm chi để đời

ta phong ba bão nổi, nàng âm thầm vở mộng, còn ta ôm khối tuyệt

tình muôn thuở không tan

Trang 20

5- Nhưng ta quá bé nhỏ trước khoảng trời cao lồng lộng đành nuốt

lệ cô đơn nghe lịm chết mảnh linh hồn Dòng tâm tư như máu đãcạn nguồn Gượng chút tàn hơi ta trổi lên cung sầu vĩnh biệt, ta chết

để tình mình sống mãi với thế nhân Mỵ Nương ơi, nếu không đượcyêu nàng bằng sức sống của con tim, ta nguyện sẽ hiến nó chonàng mãi mãi Dẫu thời gian có cạn sông mòn núi, nhưng tình ta

vẫn sống muôn đời

6- Dưới ngọn bạch lạp lờ mờ như đổ lệ sầu thương, Mỵ Nương đauxót bên chun trà thủy bích, trên sông xưa chiếc đò ngang đà vắngbóng người nghệ sĩ với điệu tơ sầu đã vĩnh biệt trần gian Nhưng kìadưới đáy chén lưu ly, bóng Trương Chi với con đò ngang vừa hiểnhiện, điệu nhạc thê lương như oán than trách móc, hỡi ai kia sao lại

quá lạnh lùng

Lệ ngọc đầm đìa trên má phấn Mỵ Nương khóc thương người nghệ

sĩ tài hoa, chén ngọc lưu ly bỗng vở tan trong gương nước như khối

tình đã trọn điệu tri âm

Hiệp Sĩ Say Giải Nghệ

Hiu hiu gió thổi đầu non Mấy thằng cha uống rượu là con củaNgọc Hoàng Ngọc Hoàng ngự tại đền vàng, mấy con uống rượu haihàng lụy rơi, tưởng rằng con uống con vui, nào ngờ con uống con

chui vô nhị tì

1:Bởi vậy người ta thường nói uống rượu nhiều thì hư đời hại nết,việc làm thì bê bết, bộ đồ lòng hư chắc chết còn tôi thì chẳngghiền gẫm chi hết, chỉ có lai rai đi giải muộn tiêu ơ sầu

Ngày 1, ngày 2, ngày 3, khg có rượu thì tôi thấy đau lưng, sổ mũinhức đầu Mấy bà, mấy cô khg biết uống rượu nên bày điều chuyệnghét rượu, chứ mấy bả ăn trầu, ăn bánh thì ai có nói gì đâu, ông bàkhen đáo khen để, văn chương chữ nghĩa để lại cả chồng, cả chồng,

Trang 21

nào là vô tửu bất thành lễ, nam vô tửu như kỳ vô phong, tửu nhậptâm như hổ nhập tâm, còn thời đại ta thì biểu dương nó phát mệt.Rượu nếp gọi là nước mắt quê hương, nó còn quan trọng hơn mấy

dì dượng nên gọi là là kế kế

(Nhạc dạo) Chữ nho có dạy rằng: Chim khôn chọn cây rành mà đậu, còn gáikhôn lựa mấy thằng chồng nhậu mà nhờ, cho nên "_", là tổ nấurượu, còn lưu linh là 1 tay uống rượu xếp sòng Nói thì nhiều uốngchẳng bao nhiêu, sáng nhiểu nhiểu hết ly, trưa sương sương hết ly,chiều lai rai i lết, nếu có mồi ngon cũng được, nếu không trái medòn thì cũng đủ nhắm sơ sơ Còn nói gì nội trợ, tôi số đách 1 cây,nào canh tu lương, cá tra tương tương, bò tái dấm, thịt tiết canh,nấu lẩu ngon chưa? Đi chầu du lịch âm ty, trổ tài nấu nướng thì biểu

dương quỷ sứ a tì thì chắc cũng xài ư

Có lần má tui khuyên bỏ rượu thì tui cãi, chớ má ăn trầu ai mà nói,

ba tui rày tui nói: ba hút thuốc ai can, nhưng có 1 buổi nọ nhắc càn,mắc cở kỷ niệm này làm lỗ mất cái hàm răng Là 1 hôm tui vuiquá, tui mò đi ăn đám cưới ở bên nhà bạn mình, no nê, 1 chầu mìnhthấy chưa vừa làm thêm, rượu này, rượu này ngon quá xin mời haichú bạn, mình chơi riết, xin đừng từ chối Kỳ này anh hùng gặp

nhau

Đến Long An đụng khuya Sài Gòn, tửu phùng tri kỷ khg cần mồi, rót

cho đầy nè uống

Khi ra về, trời ơi Thiên Lôi bổ cái rầm, trời ơi máu, máu ra nhiều như

1 dĩa tiết canh, mặt xanh mét như bò tái dấm, còn ba sườn như aichặt khúc nấu cari Đến đây thì trời tối đen thăm thẳm, tai chỉ còn

nghe thần men Lâm Ly thốt lên 1 tiếng kêu Trời

Rượu chẳng bổ tim gan mà bổ nhằm góc cây, nên hàm răng đi dulịch, còn lỗ mũi ăn trầu Chứ khg phải Thiên Lôi đâu, vì thằng chảđâu dám xuống đây nữa Mới tháng trước thằng chả lè phè xuốngđến tôi, tôi hối lộ cho 1 chầu nên về trên say mẹt, nên về trển rớt

Trang 22

cái lưỡi tầm thét giờ nào hỏng có ai hết Bị Ngọc Hoàng bắt ThiênLôi ra phê bình kiểm điểm Tội nghiệp thằng chả buồn, gởi thơxuống tôi nói: Bạn à, bạn ơi, rượu vào, khg phải lời ra lời ra thì ít,

mà bị bà con la thì nhiều

Có 1 bữa nọ, tôi và thằng bạn bỏ cơ quan đi uống rượu từ sáng chotới túi thui, rượu vào tay chân tui nó ngứa ngáy cho nên đấm mẹ nóthằng pilot hân hạnh được Công An mời đi, bỗng lệ tui rớt lâm ly,nghe đâu chúc anh đài bị xào nấu có ít tỏi mỡ, khi về đồn bịgiảng moran là tự kiểm bỏ thoái say sưa Còn nghe đâu thằng bạntôi nó bị toi mạng ở nhà thương, bác sĩ nói ruột của nó bị rượu đóngnên khg cứu nổi đó chứ bệnh này tui ở lứa ngọt vàng tươi Lỗi lầm

làm chín lưu linh lồng lẹo lái luôn lỡ lời

Từ ngày bỏ thoái ăn chơi, tôi đi làm lại cuộc đời con trai, giã từ nghềhiệp sĩ say hôm nay là ngày tôi bỏ rượu là ngày tôi đăng triều

::: ( Tân Cổ ) :::

Lời: Tân nhạc: Trần Thiện Thanh

Hoa Trinh Nữ

Xưa thật là xưa nhớ mấy cho vừa nhớ mẹ kể đêm mưa

Có ông vua trẻ xuất binh qua rừng dẹp quân xâm lấn

Khi vua kéo quân về tình cờ gặp một giai nhân Vua xao xuyến tâm hồn vời nàng về chốn hoàng cung

Truyền cho khắp nhân gian đem lụa là đến cho nàng

Trên ngôi cao chín tầng hoàng hậu đẹp hơn ánh sao

Trên ngôi cao chín tầng hoàng hậu đẹp hơn ánh sao

Kể nữa đi anh! Kể nữa đi anh rồi đi về với lầu hồng gác phượng;Người con gái kia có được quân vương suốt đời thương yêu chiềuchuộng ? Hay tháng dài năm rộng chôn chặt đời hoa trong điện

ngọc cung vàng ? Giữa nhung gấm kiêu sa mà cô độc lạnh lùng! Rồi đến đêm nhìntrăng treo lầu Vọng Nguyệt, nghe Hoàng Thành khắc khoải trống

điểm canh

Trang 23

Vén tay dắt và rón rén bước qua mành, như sợ đánh thức mộthoàng cung hoang lạc Cơn gió vô tình làm chao ngọn đèn khuya,

người cung nữ chạnh lòng nhớ thương về quê cũ

Dù được quân vương hết cả yêu thương hay hững hờ quên lãng, thì

cả một đời hoa cũng vùi chôn trong cung điện lạnh lùng!

Ngự Uyển kiêu sa nhưng cây cỏ thiếu linh hồn Tường cao vây hãm nên khung trời chật hẹp núi phẳng cây trồng

nên sung cũng kém tươi Hoa rừng sâu thầm lặng nở giữa hoang vu, nhưng chúng cũng tìm

đến dập dìu ong bướm Còn gởi thân nơi hoàng cung vàng son rực rỡ, chắc nhung gấm lụa

là làm vướng bận bước chân son

Tôi không phải là vua nên mộng ước thật bình thường

Như yêu một loài hoa trên vùng đá sỏi buồn phiền

Loài hoa không hương sắc màu nhưng loài hoa biết xếp lá ngây thơ

Tôi không phải là vua nên nào biết đến xa hoa Không ngọc ngà kiệu hoa, không nệm gấm không cung son Tôi chỉ là người lính phong trần, thấy hoa nhớ người yêu rất xa

Nâng nhẹ một cây lá xếp trong tay lá ngủ thật mê say

Ngỡ đôi mi gầy khép đêm trăng đầy cài then cung ái

Tôi nghe thoáng qua hồn mình vừa thành một quân vương Quân vương giữa hoa rừng lòng bàng hoàng nhớ người thương

Và mong ước mai sau khi tan giặc nước vua về Cho giai nhân ngóng đợi chỉ một cành Trinh Nữ thôi

Cho giai nhân ngóng đợi chỉ một cành Trinh Nữ thôi

Anh không phải đấng quân vương anh không có vàng son rực rỡ,anh chỉ tặng cho người yêu đang mong đợi một cành trinh nữ trổhoa trên vùng đá sỏi khô cằn Anh không phải là vua nên mộng ước

Trang 24

thật bình thường

Em cũng không ước cung son cũng không mơ ngôi hoàng hậu Chỉ

mong được trọn đời kề cạnh anh thôi!

Một chiều nào qua vùng đất hoang vu, anh nhẹ duỗi tay hái mộtcành trinh nữ Lá xếp trong tay lá êm đềm say ngủ, anh nhớ mi em

khép kín mộng đêm nào

Em bỗng thấy anh thành một đấng quân vương, không đến đâyrước em về cung cấm, mà vua sẽ bỏ ngai vàng điện ngọc, để cholòng sống trọn với tình yêu Ngự Uyển hoang vu có hoa nở muônmàu, đỉnh núi ngất cao thay cho lầu Vọng Nguyệt Rồi đêm đêm emngả mình trên nệm có nghe anh kể chuyện ngày xưa xưa lắm tự lâu

Con con ơi !

Đã bao năm trường mẹ gian truân

Kiếp phiêu bồng phai nhạt tuổi xuân

Mang trái ngang đau khổ chất chồng

Lòng ước mơ lo lắng phập phồng

Vì đời mẹ còn lắm long đong

Nhưng mẹ mãi đợi và hằng mong

Mong con mình được tươi sáng ngày mai

Dù đời mẹ có trăm đắng ngàn cay

Trang 25

Vọng Cổ

1-) Các con ơi ! Mẹ cầu mong các con sẽ được nhiều tương lai maymắn, vì đời của mẹ lắm bận gian truân theo những bước thăng trầm Nghĩ thương con mà lòng mẹ khóc âm thầm Rồi đây conphải va chạm với đời, sẽ gặp biết bao điều cay đắng trái ngang.Ngày qua tháng lại năm tàn, mẹ sẽ già nua theo thời gian định luật,

mà tạo hóa đã sẳn dành, vì trên cõi đời không môt ai tránh khỏi

2-) Sống giữa trường đời, nếu chẳng may gặp cảnh cơ hàn chớ cúilòn nịnh bợ, được sang giàu chẳng rẻ khinh ai Nên giữ lòng chođược mãi công bình Sống làm sao cho trọn nghĩa ân tình Giữgìn trên hòa dưới thuận, nhường trẻ kính già đó là lời của mẹ

khuyên con

Ở đời khó lắm con ơi ! Sống sao tâm não thảnh thơi an nhàn

Rủi thay gặp cảnh phũ phàng, Hận thù con hãy sẳn sàng thứ tha

Ngâm sa mạc

"Công cha như núi Thái Sơn,

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha, Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con "

được lợi, mà gây biết bao khổ lụy cho người

6-) Các con ráng nghe mấy lời mẹ dạy, ví như đó là kho tàng mẹ để

Trang 26

lại cho các con, hãy chấp nhận thăng trầm trong cuộc sống Biếtrằng đời thường thay đen đổi trắng, con nên mở lòng rộng lượngthứ tha, nếu có lỗi thì phải sửa đổi ăn năn, vì thế gian không có ai

mà hoàn toàn tuyệt đối, vậy các con hãy lo ráng giữ gìn

Nhân sinh đạp đất đội trời Sống sao phải đạo làm người nghe con

Dù cho biển cạn, núi mòn, Hiếu - trung - lễ - nghĩa mãi còn trong tim

Đã có chồng chưa, được mấy con?

Tôi ở Tây Hồ bán chiếu gon Hơi chi ông hỏi hết hay còn Xuân thu tuổi mới trăng tròn lẻ Chồng còn chưa có, có chi con

(Vọng cổ) Một cuộc đối đáp văn chương quân tử thuyền quyên tao ngộ Thị Lộcùng Nguyễn Trãi nên kim cãi duyên (ư+++) nồng Duyên thơcàng vương vít càng khắn khít tơ hồng Rồi nơi côn sơn trúc mọcđầy gò lá xanh bóng lợp tha hồ tiêu dao, cùng xướng hoạ thi thơ Ôithú vị dưới trăng tơ nhẹ tỏa thạch bàn, màu tình men rượu lâng lâng

dâng đôi hồn lên chín từng mây khói (ơ+++)

Trang 27

Nhan sắc văn tài nàng vang tám hướng, thấu tai Lê Thái Tôn tuổi độxuân thờị Nguyễn Trãi cắn răng dâng người đẹp cho lệnh biển trờịRồi thuỵ vũ thấm nhuần hoa thuợc dược, rồi một đêm tối trời tại LệChi Viên Sáng hôm sau Thánh Hoàng băng giá, Thị Lộ bị kết án thíquân, quan hành khiến đành liên luỵ, vườn Lệ Chi ghi một hận sữ

đau thương

*

Ai gian khổ giúp Lê Lợi hồi nguy khốn? Nguyễn Trãi

Ai khiến quân Minh tán đởm kinh tâm? Nguyễn Trãi

Ai nâng vua Lê dưng chiếc ngai vàng? Nguyễn Trãi

Đại thần ấy được hưởng gì là ân huệ?

(Vọng cổ) Được hưởng 3 tiếng phèn la vọng lạc, và được đao phủ triều Lê vớtđầu rơi trên cỏ, máu trung can bắn đỏ san (ư++) hà Trời gầm đấtchuyển khóc tiếc một nhân tàị Câu "Quân xử thần tử " bất công vôđạo, vua cướp vợ tôi mà tôi phải thác oan Người trông cây mongngày ăn trái, ngài làm tướng chỉ mong khôi phục giang san Khi câyvinh quang đơm bông cùng khắp thì ngài xin ẩn dật chốn sơn cùng

Những tưởng nơi côn sơn có nước trong, cơm rau, nước lã giữ anthân già Nào hay đâu giống gương Hàn Tín, giúp Lưu Bang rồi chếtbởi Lưu Bang Chết vì bọn sũng nịnh tham gian, hợp với mụ Tuyên

Từ Thái Hậu giết Nguyễn Trãi để không ai ngăn tấu con của mụ lênchiếc ngai vua Biết bao giờ hết gian hết nịnh, biết bao giờ hết áchết tham, biết bao giờ kẻ trung can khỏi dèm bởi lũ tiểu nhân vô

tàn

Nguyễn Trãi chết đau lòng non nước Lữa thù cháy dạ bậc trung can

Hò hè nhau chém giết bọn gian tà , chém giết !

Để rửa hờn gia tộc Nguyễn tiên sinh Máu hồng oanh , máu hùng anh, diệt trừ và tiêu trừ gian manh !

Trang 28

Lương Sơn Bá

Tân Nhạc:

Đường Nam Sơn cũ ta cùng trọn câu kết giao Tình nghĩa kim bằng thề ước có nhau Dẫu cho non mòn biển cạn khó phai Nhưng nay đành chia phôi Kim Lang thành uyên ương

Ai xui tình đôi nơi ai xui tình "ChucLương" trái ngang sầu thương

Vọng Cổ:

Biệt Ân sư ta vội vàng quay bước Trở về quê thưa từ mẫu ngọn nguồn Lúc dặm ngàn tìm đến Chúc gia trang Trước thăm bạn sau ngỏ lời hôn ước Phút tương ngộ hôm nay nỗi mừng vui chưa vơi cạn sau phút chốc

bỗng rưng rưng đôi giòng lệ khóc .chia .lìa

Từ tạ Chúc gia trang ta quay bước trở về Mang theo nỗi xót xa từng dâu bể Khăn trắng chan hòa máu lệ tuôn rơi

Ơi hỡi Anh Đài nàng có hiểu cho ta

Kẻ được mộng mơ nay đành cam vỡ mộng Lời thề ước năm xưa giờ đây thôi đã lỡ

Vì lần chia tay là lần vĩnh biệt nhau rồi

Anh Đài ơi làm sao ta quên được

kỷ niệm đầu nơi tiểu lộ Nam Sơn Kết giao thề trời đất có chứng tri Cành Liễu tha nhan đôi đầu sâm thể ước Thế rồi mai này em thành người họ Mã Thôi còn gì mơ ước nữa nàng ơi Tình nghĩa "Chúc - Lương" từ nay thôi ly cách

Này Ngọc Trâm ta trao lại cho nàng

Trang 29

Chúc nương ơi hỡi chúc Nương

Từ đây âm cảnh đôi đường chia phôi

Quan mồ giá lạnh đơn côi Ghi khắc dấu muôn đời nơi tiểu lộ Nam Sơn

Lý Chim Quyên

Tân Nhạc :

- Gái: Chim Quyên quầy ăn trái quay nhãn lồng này

Nhãn lồng ơi anh bạn mình ơi

Ơi anh bạn mình ơi

- Trai: Chim ơi chim xa rừng Thì chim thương núi nhớ non Người cách xa người người cách người

Ôi đâu còn có gì buồn hơn ôi đâu còn có gì buồn hơn

- Gái: Ôi đâu còn có gì buồn hơn

- Gái: Lia thia còn quen chậu

Mà đôi bạn tâm đồng sao kẻ Bắc người Đông

- Trai: Cô Bác họ đồn đôi ba bữa nữa

"Bậu" phải theo chồng cách mấy sông sâu Sông sâu còn bắt được nhịp cầu

Chớ hai đứa mình sầu biết cùng ai sang sẻ

Trang 30

- Gái: Chim Quyên lẻ bạn than thở một mình

Tụi mình lẻ bạn một mình thở than Một mai Én bắt nhãn Nam

Xa nhau đâu chỉ mấy năm mà chờ

- Trai: Xa nhau xa đến một đời

- Gái: Tai tôi nghe lời anh than anh thở

Đêm nằm ngẫm nghĩ mà ruột thắt đường tơ

- Trai: Uổng công mình đợi mình chờ

Mình mơ mình tưởng bây giờ đành xa nhau

- Gái: Chắc là không nỡ cùng nhau Thì thôi lấp thảm khoây sầu bạn tình ơi

Tân Nhạc :

- Trai: Lia thia quầy quen chậu quay

Vợ chồng vợ chồng ơi cô bạn mình ơi,

Ơi cô bạn mình ơi

- Gái: Chim ơi chim xa rừng Thì chim thương núi nhớ non Người cách xa cội nguồn là người cách xa cội nguồn

Ôi đâu còn có gì buồn hơn ôi đâu còn có gì buồn hơn

-Trai: Ôi đâu còn có gì buồn hơn

Vọng Cổ :

- Gái: Hò ơ hai đứa mình có duyên mà không nợ

- Trai: Người ta có tiền nên người ta có nợ lẫn duyên

- Gái: Lòng riêng đã nặng ưu phiền sao còn cay đắng

Trang 31

Hò ơ sao còn cay đắng cho thêm buồn lòng

- Trai: Buồn hay không rồi "Bậu" cũng theo chồng

- Gái: Gái có chồng rồi như chim lồng cá chậu Nhớ cửa nhớ nhà tôi nghĩ cũng lâu lắm mơi về thăm

Nè tôi nhờ cái này nha

" Cha Mẹ già cô quạnh sớm hôm Xin nhờ bạn sáng thăm tối viếng "

- Trai: Không đi làm rễ mà người ta được vợ

Bè bạn hát ngạo tôi " xúc tép nuôi cò "

Thôi thì nói thì nói vậy Chớ "Bậu" đi lấy chồng xa

Ba Mẹ bên nhà để đó tôi lo liệu Thế nào người ta cũng khen

"Cái thằng rễ hụt mà nó có hiếu Tát nước be bờ làm cỏ chai tay "

- Gái: Anh mỉa mai tôi mà chi vậy Tôi đâu phải tôi chê bạn xấu bạn nghèo thương họ bảnh trai Chỉ gặp ông mai chớ đâu có biết mặt mày chàng rễ

Cha Mẹ đặt đâu thì xin ngồi đó Trong bụng không thương cũng phải chiều ý Cha Mẹ già

-Trai: Tháng rộng năm dài rồi mặn mà tình nghĩa

Rồi con rồi cái rồi ái rồi ân Như chim Quyên nọ quen lồng Lia thia quen chậu còn " vợ chồng quen hơi "

Mục Liên Tìm Mẹ (Trình bày: Phương Quang)

Trang 32

Cõi Thiên Trúc miền Tây phương lạc cảnh, Chùa Lôi Âm vang vọng mấy hồi chuông

Một nhà sư trong lớp áo nâu sòng, Đang kính cẩn quỳ dưới chân Phật Tổ

Vọng cổ

“Đệ tử là Mục Kiền Liên xin cúi đầu đảnh lễ, trước đấng từ bi thầnthông quảng đại, đệ tử xin thành tâm phủ phục trước liên đài Trải mấy ngày đêm với muôn dặm đường dài Cúi xin Phật Tổban tràng phan tích trượng để đệ tử tìm đường xuống tận âm cung

Kể từ ngày xa cách mẫu thân, nay âm dương cách biệt đôi đường,nay đệ tử quyết lòng xuống điện Minh Vương để được báo đền tình

thâm mẫu tử.”

Đức Như Lai phán rằng: “Nhữ mẫu tội căn thâm khuyết, nhất nhữnhất nhơn nhật sở hại hà.” Mục Kiền Liên vội vã phân qua mà dòng

lệ chan hoà “Đệ tử xin nguyện trì trai, giới sát, quyết trọn đời sớm

kệ chiều kinh Mượn đuốc tuệ cửa thiền soi sáng nẻo u minh, nhờthuyền bát nhã đưa sang bờ khổ ải Cho hồn tăng mẫu sớm thoátvòng oan trái, đáp nghĩa sinh thành và trọn đạo làm con.”

Sau khi nhận lãnh bảo vật của Như Lai Phật Tổ, Mục Kiền Liên cúiđầu bái biệt dời chân, theo gót quỷ vô thường xuống điện âm cung,đường về thập điện vô cùng hiểm trở Kìa điện Tần Quảng Vương uynghi rực rỡ, mã diện, ngưu đầu rộn rịp lao xao Một nhà sư tay cầmtràng phan, tay nương tích trượng bỡ ngỡ bước vào trước điện Xiêm

La, xin vào yết kiến Diêm Vương, trình qua sau trước nguồn cơn sự

Trang 33

Vọng cổ

“Trăm lạy Đức Diêm Vương cho bần tăng qua mười cửa ngục để tìmmẫu thân cho thỏa lòng mong nhớ, kẻo âm dương cách biệt mấynăm trường.” Đức Tần Quảng Vương liền cho quỷ dạ xoa đưaMục Liên vội vã lên đường Khi nghe những tiếng khóc than củanhững oan hồn, uổng tử, khiến kẻ tu hành thêm xúc động lòngnhân Nào là biển lửa, vạc dầu, nào là kiếm thọ, đao xương, nhữnghình phạt vô cùng thảm khốc Nỗi nhớ mẫu thân, nỗi sầu oan

nghiệt, Mục Kiền Liên thêm nát dạ can trường

tu hành để đáp trả, phận làm người hiếu nghĩa di tiên Con dùngthiên nhãn soi khắp nhân thiên, ở các cõi bình yên không có bóng

mẹ già, chợt nhìn vào cõi địa ngục u minh thì hỡi ơi mẹ đang bị

hành hình đau đớn ơ ơ

Câu 2:

Mẹ ơi ! Ai nỡ đan tay làm cho thân mẫu mắt mờ tai điếc, miệng lại

Trang 34

câm và tiều tụy hình hài Chắc mẹ đã bị khổ đau đói khát bao ngày.Cơm nè mẹ cơm mới ngon thơm ăn đi mẹ Kìa ! Trời ơi cơm đãhoá lửa thành tro Chắc con phải cậy pháp lực thần thông vì hiếuthảo con phải phá tan địa ngục Sao lạ thay phá tan rồi oàn y trở lại,

đầu vẫn đội chậu máu ngồi hiền giữa bàn chông

Nam Xuân :

Mẹ! Mẹ ơi Con mới tu đắc đạo mắt nhìn thấy xa

Cảm thông thương thân mẹ đau lòng Mục Liên

Quyết tâm phá ngục a tỳ Thần thông quét sạch xong rồi

Ngục quan ơi, cớ sao như vậy?

Phá tan rồi nó hoàn lại y nguyên

Dính liền da thịt, không rời hào ly Chậu máu kia và bàn chông vẫn dính hoài không sao tháo gỡ

Đã tận tình dùng phép thần thông cũng như búa dao bén nhọn

Chặt nước, nước lành lại

Ôi oan nghiệp quá nặng,

Ti biết phải làm sao đây, cứu cho thân mẫu khỏi dòng khổ đau

Thần thông chẳng cứu được rồi Lòng Mục Liên tan nát tơi bời

Câu 3 :

Mẹ ơi ! Từ bấy lâu nay con hiểu lầm sai tu đắc lục thông nên tài cứu

mẹ nhưng thân mẫu ơi hi vọng của con giờ đây như lá rụngbên đàng Con đã quên câu phước huê song thu trong đời sốngđạo vàng Con nghĩ rằng con muốn giúp người chìm đắm trước phảitập cho mình bơi lội lần quen Con chuyên tu được chứng đắc Phậtkhen mà khi mẹ khổ thì con chưa giúp được Hỡi Ngục quan ơi, hỡiNgưu đầu Mã diện Mẹ ta khổ đau sao ta nỡ đứng mà nhìn

Câu 4 :

Mẹ ơi ! 9 tháng cưu mang, 3 năm bồng ẳm thuốc thang, công lao ấylàm sao con đền đáp Con theo Phật học tu hành chánh pháp mong

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:44

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w