BÀI THO 1 5 NHƯ ÁNG MÂY HỒNG (THƠ) GIỚI THIỆU TẬP THƠ “NHƯ ÁNG MÂY HỒNG” CỦA HOA VĂN Lm Trần Cao Tường giới thiệu Trước khi xuất bản tập thơ “Như Áng Mây Hồng”, nhà thơ Hoa Văn đã gửi cho tôi được đọc[.]
Trang 2NHƯ ÁNG MÂY HỒNG (THƠ)GIỚI THIỆU TẬP THƠ “NHƯ ÁNG MÂY HỒNG”
CỦA HOA VĂN
Lm Trần Cao Tường giới thiệu
Trước khi xuất bản tập thơ “Như Áng Mây Hồng”, nhà thơ Hoa Văn đã gửi cho tôiđược đọc trước bản thảo đánh máy
Thật là hân hạnh và thú vị được nhâm nhi 105 bài thơ lục bát, chỉ toàn thơ lục bát, thậtđẹp, êm ả như lời ru ầu ơ của mẹ lúc ru con vào đời Những dòng thơ này không cầu kỳkhó hiểu, không trang điểm diêm dúa, nhưng chất chứa nhiều tâm tư sâu lắng, và đơn sơgần gũi như những vần ca dao là hơi thở của Việt tộc mình qua bao thăng trầm bầm dập
mà vẫn kiên trì chuyển diễn đi tới
Đức Phật ví cuộc đời đang qua đi như những cụm mây trắng Hoa Văn thì lại thấyđược “như áng mây hồng” Thì ra dù có nhận cuộc đời là vô thường và mầu nhiệm chưa
có câu trả lời cho quá nhiều chuyện oái oăm, Hoa Văn vẫn thấy được màu hồng qua những
nụ đời Thay vì giẫy giụa la hét thì Hoa Văn chỉ biết “bỏ thù hận riêng”, “gom ân góp nghĩa” ,
và vui với “ngày lên hoa lá gọi chào, nghe hương đất lạ thơm ngào ngạt bay.” Băn khoănthao thức có đó, mà vẫn gieo mầm cho dòng thơ ươm nụ như trong bài thơ mở đầu:
Về đâu nào biết về đâu?
Cõi trên cõi dưới vẫn mầu nhiệm chung
Mai - tôi như áng mây hồng
Tan đi như tuyết ngày đông lạnh đầy
Trăm năm ghé bến đời này
Trang 3Lời thơ xin được bỏ thù hận riêng
Tình nhau như đã trăm miền
Đêm thao thức nhớ vẹn nguyên nụ đời
Tôi đi giữa cõi vui người
Gom ân góp nghiã ngậm ngùi chiêm bao
Ngày lên hoa lá gọi chào
Nghe hương đất lạ thơm ngào ngọt bay
Mây hồng từng cụm hồng mây
Nương theo cánh gió vàng say bóng đời
Vì Hoa Văn xác tín và cảm nhận sâu xa:
Tôi còn tôi cõi đời này
Bước đi với trái tim đầy nhân sinh
Được dịp gặp Hoa Văn một vài lần ở Boston, tôi tự nhiên thấy cảm mến nhà thơ đônhậu này, với nụ cười luôn diễn tả một tâm hồn an nhiên thanh thản trước mọi nghịch cảnh
và bao dung cuộc đời, mặc dù đã trải qua những ngày tù đầy thảm khốc! Và khi đọc “NhưÁng Mây Hồng”, tôi có cảm tưởng như đang tìm gặp đâu đây những lời tâm sự của mộtnhà hiền triết hay một thiền sư ẩn dật
Tôi tìm một cõi bao dung
Để nghe từ ái giữa vùng khói sương
Rằng đâu mà chẳng đoạn trường
Đọc câu bác ái mở đường từ bi
Thì ra lời thơ của Hoa Văn nhiều đoạn ná ná như lời ru của người mẹ ru con trên võng,mang chất ủi an chữa lành bao nỗi oan khiên
Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học mẹ đi trường đời
(Ca Dao)
Bị xô tới đẩy lui như chiếc võng đong đưa mà con vẫn nằm ngủ an nhiên êm đềm, vìbiết mình đang được ủ ấp bởi tình thương yêu vời vợi của mẹ Người mẹ đây có thể làngười mẹ thể lý của mình, mà cũng có thể là người mẹ đất cha trời Người Việt mình tinvào ông Trời lắm Cho nên dù có băn khoăn trăn trở “Về đâu nào biết về đâu? Cõi trên cõidưới vẫn mầu nhiệm chung,” người mình cũng vẫn tin tưởng bước đi và ẩn nhẫn chấpđược cuộc sống Niềm tin này được nuôi dưỡng qua “tiếng chuông từ ái”:
Hôm nay tôi lại đến chùa
Trang 4Cúi đầu lễ Phật nhân mùa Vu Lan
Tiếng chuông từ ái dịu dàng
Như tâm Đức Phật vô vàn bao dung
Và ngay cả dù là một Phật tử, Hoa Văn cũng vượt qua phân ranh mà hướng tới Đấng
ở trên cao, là Ông Trời, là Thượng Đế cùng mang trái tim cảm thông từ ái và chia xẻ thânphận làm người:
Lâu lâu tôi đến giáo đường
Nhìn lên tượng Chúa tình thương ngập lòng
Lắng nghe lời giảng Kinh Mừng
Tôi tin Chúa ngự tột cùng trên cao
Vì thế mà trong bài thơ kết, Hoa Văn đã diễn lên được nhãn quan tuyệt vời mà nhiều
người đang cần ấp ủ: Cho giông bão cũng chẳng vơi chân tình.
Mai về ở đậu trên ngàn
. Ôm thơ mà ngủ cho toàn phận thân
Tôi tìm trong cái phân vân
Cái vui mấy thuở cái đằm thắm qua
Từ điêu tàn giữa tuổi hoa
Chợt mơ đã mất chợt ca đã vàng
Đã trăm năm đã mơ màng
Đã bâng khuâng giữa địa đàng bước đi
Thì đi dẫu chẳng nên gì
Vẫn tôi thơ với đời nghi hoặc đời
Nghìn năm tôi vẫn là tôi
Cho giông bão cũng chẳng vơi chân tình
Trang 5Như Áng Mây Hồng
Thưa rằng dâu bể chuyển dời
Chuyển tình thơ chuyển hướng đời tôi điHỏi gì đất đá vô tri
Hỏi tôi tôi biết những gì mai sau
Về đâu nào biết về đâu?
Cõi trên cõi dưới vẫn mầu nhiệm chungMai - tôi như áng mây hồng
Tan đi như tuyết ngày đông lạnh đầyTrăm năm ghé bến đời này
Cõi nhân gian chuyện dở hay mịt mù
Gần hay xa cũng tạ từ
Lời thơ xin được bỏ thù hận riêng
Tình nhau như đã trăm miền
Đêm thao thức nhớ vẹn nguyên nụ đờiTôi đi giữa cõi buồn người
Gom ân góp nghĩa ngậm ngùi chiêm baoNgày lên hoa lá gọi chào
Nghe hưong đất lạ thơm ngào ngọt bayMây hồng từng cụm hồng mây
Nương theo vàng gió hồn say bóng đời
***
2
Còn Nhau Xin Hãy Thương Nhau
Còn nhau xin hãy thương nhau
Để tình không mất không đau không buồnĐừng vì nước đổ nguồn tuôn
Đừng vì nắng lửa mưa cuồng ngoài kiaĐừng vì bụi nóng đêm hè
Giọt sương giá buốt não nề ngày đôngCòn nhau xin hãy thương cùng
Trang 6Lầm kia lỗi nọ bao dung hiền hoàMai đời rồi cũng đi qua
Cái tình cái nghiã ta bà ầu ơ
Cuộc đời là một giấc mơ
Danh này lợi nọ cũng bờ tử sinh
Giàu nghèo nay quẩn mai quanh
Khó kia chẳng ngại áo manh chẳng sầuCòn nhau xin hãy thương nhau
Kẻo mai kẻ trước người sau - nỗi buồn
***
3
Trang 7Phủi Sao Cho Hết Bụi Đời
Em về lục lọi dung nhan
Mười lăm năm lá lạc ngàn rừng sươngThì thôi cũng một đoạn đường
Lòng như khói cuộn đôi phường phố đauChợt đi nghe bước rụng sầu
Cõi đời lưu lạc cúi đầu tưởng kinh
Đoạn trường mấy thuở vô thanh
Cái tâm vô tịnh vô tình dáng hoa
Chia nhau chút ở đời qua
Và thân cát bụi la đà chân đi
Trang 8Gõ Vào Xuân
Hôm nay nói chuyện bình minh
Ngày mai xin nói chuyện mình hoàng hôn
Có chi tiếc, có chi buồn
Tìm trong dĩ vãng xanh đường cỏ hoaNgày đi thơ lá nhạt nhoà
Chiều hoang xuống phủ mặt chia ngả đờiNghĩ trong hoài niệm ngậm ngùi
Lời ca dao vẫn ngọt bùi đong đưa
Cái mơ chữ nghĩa ơ thờ
Cái sầu nhân thế chẳng thua thiệt gìThế gian đầy những u mê
Rưng rưng tiếng gọi ở về thanh caoDẫu sao lời cũng ngọt ngào
Buồn vui năm tháng chạm vào hư không
Gõ vào xuân kiếm mơ hồng
Mà sao chỉ thấy thơ bồng bềnh trôi
Trang 9Tay Nâng Niu Chút Mộng Ngà
Tôi đi thơ cũng hao mòn
Trăm phương ngàn lối điệu buồn muôn nămCõi riêng thơ cũng phong trần
Co ro sông núi cát lầm biển khơi
Vui riêng đâu dám gọi mời
Đường đi dẫu chẳng hoa cười bướm bayHẹn hò chi nữa hôm nay
Còn đâu thang bậc mà vay trả đời
Câu ru ai tẻ nhạt lời
À ơi còn mất ngậm ngùi trên tay
Vàng xưa có hắt hiu bày
Thôi thì cũng thể những ngày cổ thi
Thơ buồn thơ cũng lưu ly
Tình buồn tình cũng vụng về giấy hoaTay nâng niu chút mộng ngà
Cho thơm hương đủ mặn mà tuổi chia.6
Trang 10Sông Mê
Lên chùa bậc thấp bậc cao
Thấy nhà sư nhẹ gót vào hư khôngTôi nghe từ cõi vô cùng
Thuyền ai đang tách khỏi dòng sông mê
***
7
Trang 11Tình Cũng Rong Chơi
Mưa hiu quạnh xuống đêm hồng
Giọt nghiêng giọt thẳng tôi lòng vắng hoeNgười đi trăm bến sông về
Ôm câu lục bát say mê cùng đời
Tình nào tình cũng rong chơi
Nghĩ vơ vẩn đã rã rời hiện sinh
Mưa còn rơi nhớ còn xanh
Gió chia chút ấm tình trăm nỗi niềm
Nhìn thu vàng hững hờ im
Đắng môi đời những im lìm trắng phơiTôi riêng xin một góc rời
Thơ cùng tôi trả nợ đời mai sau
Già non cũng đủ tuổi sầu
Trăm nghìn cho một sương đầu ngả nghiêngCho mai lòng bộn bề thêm
Vui này trộn với buồn thiên cổ người
Cứ ta hoan hỉ cùng đời
Để nghe vang vọng tiếng cười tồn sinh
***
8
Trang 12Hư Ảo
Làm thơ chắc hẳn là vui
Vắt tim nặn óc tìm lời đặt câu
Yên bình hay lúc bể dâu
Cười khà một tiếng tủi sầu mang theo
Ít nhiều đời cũng hắt hiu
Coi như muôn sự một điều đục trongNhìn trời ta hỏi hư không
Dang tay đâu nắm được lòng ở điLàm thơ dẫu chẳng mong gì
Cũng đưa được tiếng thầm thì cho maiCuộc đi ai biết ngắn dài
Có không tình cũng lỡ chai đá lờiDẫu không để được cho đời
Thì trong vô niệm cũng phơi phận tằmTiếng oà hay chỉ vô âm
Có chi lời lỗ cho thân phận ngườiHồn thơ khép mở nụ cười
Đời như đã ảo hư rồi-buồn chi!
***
9
Tôi Yêu Tôi Một Kiếp Người
Bận chi cái được cái thua
Cái danh cái lợi nghìn thu cũng rồiTôi yêu tôi một kiếp người
Tôi vui với cái mà đời đã cho
Cái danh nghĩ cũng mơ hồ
Và trong cái lợi hững hờ dửng dưngƯớc mong vẫn ước mong hồng
Tôi yêu cái có với lòng thản nhiên
Trang 13Tôi nhìn muôn cái phù vân
Cái trong tôi ước: Ân cần tình nhauCái buồn cũng chẳng mai sau
Cái vui rồi cũng qua cầu sương phaKhói mây hay cát bụi nhoà
Nắng mưa cũng một lần qua chốn nàyThu nào còn đọng trên tay
Xuân nào hò hẹn tỉnh say cuộc ngườiLối nào cũng tới mà thôi
Cứ thanh thản bước giữa đời hoa bay
***
10
Trang 14Chào Nhau Với Trái Tim Người
Gió vô tư thổi vẫn bình minh ra
Từ ngàn năm trước sương sa
Thì ngàn năm nữa vẫn là nguyệt câmTuổi tên năm tháng ngại ngần
Hư vô danh phận trầm luân bóng mờTình nào tình cũng ngu ngơ
Bỏ u mê giữa nương nhờ thế gian
Chúc nhau hạnh phúc huy hoàng
Trang 15Ngày Mai
Đường mình bước chậm bước mauNghe tâm tư có nát nhàu cũng vui
Ngày mai cỏ mục mưa vùi
Nghĩ chi vinh nhục lỗ lời riêng chungNgày mai nắng có quạnh lòng
Gió hiu hắt có đến từng phút giây
Nhìn lên Thượng Đế lòng này
Căn nguyên thân phận tháng ngày xót xaĐêm đi theo bóng nhạt nhoà
Ngày lên như thể tinh hoa bổng trầm
Đón hi vọng đón trăm năm
Lời riêng cho cứ vui thầm một hai
Cuộc đi ngày tháng năm dài
Quẩn quanh cũng chỉ lá bài ngựa xeCũng trong thân thế vụng về
Chào nhau tiếng gọi lời khe khẽ buồnNghe đời đôi chút vuông tròn
Xuân Thu vẫn chuyện mất còn bụi bayNgập ngừng tuổi đá hồn ngây
Gọi bâng khuâng để cho ngày nở thơ
***
12
Mấy Độ Xuân Gầy
Nhìn ra cửa sổ đời đi
Bánh xe nhật nguyệt vẫn ì ạch quayĐời qua mấy thuở xuân gầy
Ta còn như nắng những ngày gió đôngMốt mai thơ có lạc dòng
Còn đưa còn đón còn trông còn chờLạnh lùng tìm ấm mà hơ
Trang 16Kiếm vui mà nắm kiếm bờ mà qua
Có đi mới thấy mù loà
Có suy mới thấy trầm kha cuộc đời
Ta yêu ta, cũng yêu người
Chữ không chữ có cũng nguôi ngoai tình
Ở về vẫn chuyện tử sinh
Ngó quanh vẫn thấy tâm thành sắt sonCầm trong tay cái mất còn
Coi như đời một vết son lạc loài
Thương bồng bế gọi cho mai
Ôm lời ru cái u hoài thế gian
Bước đi bóng xế chiều tàn
Trăm phương ngàn lối hương tràn thơm bay
Trang 17Tuổi Khuya
Tóc Thu tôi độ thu tàn
Tim tôi không hiểu đã hoàng hôn chưaCái vui còn chút mộng thừa
Cái sầu sao vẫn đong đưa tháng ngàyTưởng đời đã lạc lầm đây
Nhưng không tình vẫn sáng đầy tuổi khuyaMong mai rực rỡ cõi về
Dẫu hôm nay vẫn bốn bề quạnh hiu
Qua sông lòng ngỏ gió chiều
Tuổi em vàng rụng những điều khó khănThôi thì núi cách sông ngăn
Sao qua nổi được cõi băng giá đời
Nhớ quên chữ nghĩa gọi mời
Lòng ta trải rộng một trời thơ mưa
Tình em xuân hạ gió đùa
Ta thu tàn đã thôi mùa ước mong
Thơ em lịm ngọt qua lòng
Tạ ơn nhau chút bọt bòng.Thế thôi
***
14
Trang 18Tình Tha Hương Vẫn Ấm Lòng
Khi không lại nghĩ về rừng
Đêm thăm thẳm nhớ ngày lòng cũng hoa
Em hương phấn lụa tơ nhoà
Khuya sương mấy đoạn tóc pha bụi đờiTồn sinh một cõi chia đôi
Gió hư vô vẫn đụng hoài hư không
Xưa đi ngày cũ dửng dưng
Nắng lung linh ngả nghiêng lòng bước xaTình xưa đã đủ trăng tà
Hoa thời gian vẫn mặn mà lá sươngMặc cho nắng gió bụi đường
Áo lưu vong đã rách bươm cuộc bàyChiều vơi để luyến lưu ngày
Chút trầm tư cũng trời mây ngập ngừngLối xa nghe cội nguồn mừng
Tình quê hương vẫn ấm từng bước quen
Trang 19Tình Em Đẹp Tựa Bài Thơ
Tình người đẹp tựa lời ca
Tình em đẹp tựa bài thơ tuyệt trầnXuân nghe như tuổi đá trầm
Đời như dỗ giấc mộng câm chập chùng
Ta còn vui với đời nhưng
Mấy cơn hồng thủy đã rừng lá trơ
Con tim đã chín cuộc chờ
Xa xa mấy nẻo mịt mờ sương đauNgập lời trong những bể dâu
Sầu đông sầu bắc sầu nào thiên di
Đã rằng trăm hướng chân đi
Chẳng qua một lối cũng về đường chungTâm tư đã chịu nắng rừng
Cho đêm cằn cỗi lời rung ngọt bùi
Buồn nào buồn cũng qua thôi
Thì vui chừng cũng lá đời về sông
Vẫn xanh tuổi nhớ tôi cùng
Tình em trang điểm chút bừng sáng thơ.11
Trang 20Ngày Mai
Đường mình bước chậm bước mauNghe tâm tư có nát nhàu cũng vui
Ngày mai cỏ mục mưa vùi
Nghĩ chi vinh nhục lỗ lời riêng chungNgày mai nắng có quạnh lòng
Gió hiu hắt có đến từng phút giây
Nhìn lên Thượng Đế lòng này
Căn nguyên thân phận tháng ngày xót xaĐêm đi theo bóng nhạt nhoà
Ngày lên như thể tinh hoa bổng trầm
Đón hi vọng đón trăm năm
Lời riêng cho cứ vui thầm một hai
Cuộc đi ngày tháng năm dài
Quẩn quanh cũng chỉ lá bài ngựa xeCũng trong thân thế vụng về
Chào nhau tiếng gọi lời khe khẽ buồnNghe đời đôi chút vuông tròn
Xuân Thu vẫn chuyện mất còn bụi bayNgập ngừng tuổi đá hồn ngây
Gọi bâng khuâng để cho ngày nở thơ
***
12
Mấy Độ Xuân Gầy
Nhìn ra cửa sổ đời đi
Bánh xe nhật nguyệt vẫn ì ạch quayĐời qua mấy thuở xuân gầy
Ta còn như nắng những ngày gió đôngMốt mai thơ có lạc dòng
Trang 21Kiếm vui mà nắm kiếm bờ mà qua
Có đi mới thấy mù loà
Có suy mới thấy trầm kha cuộc đời
Ta yêu ta, cũng yêu người
Chữ không chữ có cũng nguôi ngoai tình
Ở về vẫn chuyện tử sinh
Ngó quanh vẫn thấy tâm thành sắt sonCầm trong tay cái mất còn
Coi như đời một vết son lạc loài
Thương bồng bế gọi cho mai
Ôm lời ru cái u hoài thế gian
Bước đi bóng xế chiều tàn
Trăm phương ngàn lối hương tràn thơm bay
***
13
Trang 22Tuổi Khuya
Tóc Thu tôi độ thu tàn
Tim tôi không hiểu đã hoàng hôn chưaCái vui còn chút mộng thừa
Cái sầu sao vẫn đong đưa tháng ngàyTưởng đời đã lạc lầm đây
Nhưng không tình vẫn sáng đầy tuổi khuyaMong mai rực rỡ cõi về
Dẫu hôm nay vẫn bốn bề quạnh hiu
Qua sông lòng ngỏ gió chiều
Tuổi em vàng rụng những điều khó khănThôi thì núi cách sông ngăn
Sao qua nổi được cõi băng giá đời
Nhớ quên chữ nghĩa gọi mời
Lòng ta trải rộng một trời thơ mưa
Tình em xuân hạ gió đùa
Ta thu tàn đã thôi mùa ước mong
Thơ em lịm ngọt qua lòng
Tạ ơn nhau chút bọt bòng.Thế thôi
Trang 23Tình Tha Hương Vẫn Ấm Lòng
Khi không lại nghĩ về rừng
Đêm thăm thẳm nhớ ngày lòng cũng hoa
Em hương phấn lụa tơ nhoà
Khuya sương mấy đoạn tóc pha bụi đờiTồn sinh một cõi chia đôi
Gió hư vô vẫn đụng hoài hư không
Xưa đi ngày cũ dửng dưng
Nắng lung linh ngả nghiêng lòng bước xaTình xưa đã đủ trăng tà
Hoa thời gian vẫn mặn mà lá sươngMặc cho nắng gió bụi đường
Áo lưu vong đã rách bươm cuộc bàyChiều vơi để luyến lưu ngày
Chút trầm tư cũng trời mây ngập ngừngLối xa nghe cội nguồn mừng
Tình quê hương vẫn ấm từng bước quen
***
15
Trang 24Tình Em Đẹp Tựa Bài Thơ
Tình người đẹp tựa lời ca
Tình em đẹp tựa bài thơ tuyệt trầnXuân nghe như tuổi đá trầm
Đời như dỗ giấc mộng câm chập chùng
Ta còn vui với đời nhưng
Mấy cơn hồng thủy đã rừng lá trơ
Con tim đã chín cuộc chờ
Xa xa mấy nẻo mịt mờ sương đauNgập lời trong những bể dâu
Sầu đông sầu bắc sầu nào thiên di
Đã rằng trăm hướng chân đi
Chẳng qua một lối cũng về đường chungTâm tư đã chịu nắng rừng
Cho đêm cằn cỗi lời rung ngọt bùi
Buồn nào buồn cũng qua thôi
Thì vui chừng cũng lá đời về sông
Vẫn xanh tuổi nhớ tôi cùng
Trang 25Ru Đời Vào Thơ
Này em Lục Bát tôi người
Xin cho vần điệu ru đời vào thơ
Giấc mơ đầy mộng tình cờ
Trăm năm hò hẹn đến từ hư khôngCuộc đi thương tận nhớ cùng
Dụm dành dĩ vãng mở lòng tương laiLối mê nào cũng miệt mài
Hoa hương mấy độ tình dài ngắn cho
Có lìa chia cũng ban sơ
Tâm hư lá đọng sương mờ mịt bayTiếc chi bạc tối vàng ngày
Ngựa năm xe tháng gió ngây bụi hồngĐất trời xuân hạ thu đông
Thì êm ả bước hồng trong bóng đời
***
22
Trang 26Ngọc Nắng Vàng Thơ
Vàng chiều gọi nắng vào thơ
Bước hư vô bước cơ hồ đã như
Nói ra tâm thức đau nhừ
Bởi trong vô thức đôi bờ lá bay
Lời cho giọt mật khôn ngày
Mà sao vị đắng ủ đầy khuya tôi
Gìn vàng giữ ngọc chẳng rồi
Còn hôm nay cũng chân trời xa đưa
Lá hoa chín nửa mùa thừa
Bóng gương thuở trước cuối bờ xôn xao
Mỏi mong sưởi ấm ưu phiền
Ôm mùa xuân trải tình riêng mỏng dàyLòng đi nguyên vẹn xưa nay
Hồn trăng sao đọng trên tay rụng vàng
Trang 27Tôi Đem Thơ Trả Nợ Đời
Tôi đem thơ trả nợ đời
Tình kia nghĩa nọ và người thân thươngLàm sao-cuộc sống vô thường
Ở đi một thoáng lệ vương mấy hồi
Làm sao che được mưa đời
Làm sao hết được sương rơi trong lòngNợ-tôi xin trả thế nhưng
Trả sao cho đủ lượng cùng trăm đi
Tình về tình gọi lưu ly
Cũng trăm năm đó từ khuya khoắt lời
Người đi người ở ngậm ngùi
Kẻ trông người ngóng giữa bồi hồi đauChút tình riêng chút tình nhau
Tưởng như đã mất từ sau buổi về
Nỗi buồn nào chẳng lê thê
Tôi ôm thơ với lời thề nước non
Mai kia núi khuất sông còn
Lòng không trắng cũng hao mòn bước tôiMai kia cũng đổi cũng dời
Cành thơm lá mộng ru đời chiếu chăn
***
24
Đếm Mùa Thu
Ta ngồi đây đếm mùa Thu
Nghe từ cõi nhớ hồn mù tuổì câm
Nghĩ xanh vàng úa chiều thâm
Chẳng rơi cũng rụng thì thầm lá buôngLối đi cũng lắm mê cuồng
Nẻo về cũng đủ lòng sương não nềChào nhau đời cũng chẳng chi
Trang 28Cái vui giữ với sầu về trăm năm
Rồi trong nhật nguyệt chiếu nằm
Gió đêm thân phận buồn đăm chiêu nhìn
Gương đời cũng ngả nghiêng in
Còn trong còn đục còn phiền não tâmCòn mê còn tỉnh còn lầm
Nào đâu một chốn dung thân thế màXin chào ngã bẩy ngã ba
Xin chào tất cả đường ra đường vàoCòn đây mây gió trăng sao
Hồn xanh xao có lẽ nào chẳng trongNúi sông chẳng thẹn với lòng
Và ta trước mặt vui cùng bước đi
Trang 29Thơ Vẫn Che Đời Mưa Bay
Chốn nhân gian lắm ưu phiền
Những đau thương những nỗi niềm đầy tayXuống đêm rồi lại xuống ngày
Bước trầm luân giữa tỉnh say cuộc ngườiThôi thì giữ lấy nụ cười
Biết sao cho đủ phận ngôi vuông tìnhBên trời lời kệ tiếng kinh
Xa xôi mấy thuở bồng bềnh một mai
Bình minh chưa vẹn hình hài
Mà hoàng hôn đã buông dài lá sương
Nghe đêm mộng tưởng cùng đường
Cõi riêng thơ đã vô thường thế thân
Khuya trầm tiếng vọng khuya âm
Rải nhung nhớ xuống nghìn năm mộng chờNỗi buồn trong tiếng xa đưa
Nhìn quanh quẩn chỉ chuỗi mơ nồng nànMai kia còn đó hoàng lan
Bóng xưa tà áo hai hàng hoa rơi
Chưa đi muốn bể dâu rồi
Thì Thơ Nay Vẫn Che Đời Mưa Bay
Trang 30Chào nhau đại lộ chân trời
Rừng hoa ngát nở rực lời đón đưaThăm nhau đôi chút cũng vừa
Đi về ngõ nhỏ gặp mưa cuối ngàyNghe lòng chùng xuống chiều nayTrong mơ ước có gió mây luân hồiLối xưa vắng cả tiếng người
Thì coi như đã ngậm ngùi xót xaThăm nhau về - nhớ quê nhàBỗng dưng tim sắt se và rưng rưng
***
27
Trang 31Dấu Chỉ
Đừng như tôi thẩn với thơ
Đời thơ thẩn vẫn chẳng hờ hững hoaGặp nhau lòng cũng hải hà
Đêm vô lượng nhớ thơ và văn chươngDẫu mơ xanh, dẫu mộng hườngCõi nhân thế cũng nghe tuồng tỉnh sayTưởng đêm mà lại thành ngày
Giọt sương ngọt vị cũng cay đắng lòngNghĩ trong một thoáng vô cùng
Sông nào lạnh bến nào trong cũng đời
Tôi còn chỉ một cơ ngơi
Thẩn thơ thơ thẩn nhìn đời nhố nhăngRồi mai cũng đến sông hằng
Bay mưa chùn gió cuối trăng đêm cònBốn phương cũng hắt hiu buồn
Mà trong lưu luyến lại bồn chồn mâyGọi tình dấu chỉ trên tay
Lên cao đỉnh mộng tràn đầy vực mơVẫn còn bạn vẫn còn thơ
Cứ vui như thể đợi chờ nắng hoa
***
28
Trang 32Niềm Kia Nỗi Nọ
Từ khi ở Boston này
Đã đêm với tuyết đã ngày với sương
Đã hoa lá đã phố phường
Đã bề bộn tuổi đã nương náu tình
Cuộc đời cũng nhục cũng vinh
Đã quen rồi lạ quẩn quanh cuộc người
Khi buồn lấy nhớ ra phơi
Lấy vui mà đếm lấy cười mà quên
Bóng đời còn nắng che nghiêng
Chẳng mơ cũng mộng chẳng phiền cũng xong
Đã người người cũng rêu rong
Lỡ chân phương để nẻo hồng hạc bay
Cũng đau nỗi tủi lạc bầy
Niềm kia nỗi nọ loay hoay ở về
Sầu còn chất nặng lê thê
Và ta còn một nẻo về xa xăm
Trong mơ đã thoáng chỗ nằm
Trăm năm hò hẹn buồn câm lá vàng
Trang 33Cũng Đời
Rồi mai xa bến sông này
Bận chi thua được tỉnh say cuộc cờ
Giữ gìn cho đẹp ngày mơ
Nửa văn là lụa nửa thơ hương trầm
Nửa tình ngào ngọt cao thâm
Giữa nơi thế tục cũng cần nụ vui
Nửa thương bạn nửa thương đời
Nửa đau hiện tại nửa ngùi ngậm xưa
Nửa đời nắng nửa đời mưa
Tuổi dài tuổi ngắn vẫn mơ thiên đường
Nửa ta chưa mãn đoạn trường
Chẳng hoang vu cũng nhiễu nhương ngặt nghèo
Đôi khi đời cũng nuông chiều
Ngựa xe mòn mỏi chẳng chiu chắt gì
Bước đi còn nặng như chì
Mà thơ không đủ tình che nửa vùng
Bỏ ngày nắng lửa sau lưng
Mưa sương gió tuyết chừng đông cũng đời
***
30
Trang 34Áo Chẻ Đôi Tà
Xưa em áo chẻ đôi tà
Lên trăng là lụa tóc và mây bay
Đến đây lòng đã vơi ngày
Hồn thu chớm đụng lá đầy buổi sươngNửa đời cùng với quê hương
Buồn trong cách lối ngăn đường nước non
Ở hay đi cũng héo mòn
Đời sa sút mỏi vẫn còn hôm qua
Dẫu cho mất nước mất nhà
Trang 35Bài Thơ Còn Dở Dang Vần
Bài thơ còn dở dang vần
Nên chưa gửi, sợ cội tâm sợi chùng
Nói chi lời cũng thu đông
Đời sương phố thị còn hồng phố mây
Buổi đi chưa đủ trăng đầy
Buổi về chẳng hẹn hò ngày sớm hôm
Đã lơi tiếng giận lời hờn
Cõi xa chín cuộc vuông tròn tử sinh
Đó đây cay xót thế tình
Tưởng như nắng ngả nghiêng mình giọt mai
Thơ trên giấy ngắn tình dài
Mà nhiên hậu cũng hồn phai bóng cùngMai đi thưa gửi ngại ngùng
Quanh co trời đất lạnh lùng cõi mê
Thoáng quên thoáng nhớ trở về
Câu thơ còn trở trăn nề nếp xưa
Chiều quay quắt đợi thu mùa
Hương bay ngày nọ vẫn chừa bụi sươngTình như ngọn đuốc soi đường
Đời đi đời lại đoạn trườngvẫn vui
***
32
Trang 36Tôi Và Bông Hồng Cài Áo
Tạ ơn Thượng Đế đã cho
Cho con một cuộc đời thơ một người
Từ con tiếng khóc đầu đời
Ơn cha nghiã mẹ dưỡng nuôi đủ đầyChẳng còn bông trắng hôm nay
Đã không hồng thắm từ ngày ra đi
Từ ngày vận nước phân ly
Cũng phân chia cả đôi bờ tình riêng
Từ ngày sông núi nối liền
Lại ngăn cách đậm mấy miền nước nonChia từ những cuộc tình con
Chia từ một cuộc đời hơn thiệt đờiĐau lòng đất nước đôi vai
Ưu phiền chưa rụng còn hoài trên tayThời gian hết tối lại ngày
Đời vui đôi chút lại loay hoay buồn
Mẹ Cha nay cũng chẳng còn
Cần chi hồng thắm trên cồn áo tang
Trang 37Xa Mãi Quê Mẹ
Cũng là đây giọt ngàn năm
Giọt trăm năm cũng một ngần ấy quaCũng sau cũng trước cũng là
Chẳng đi phải chịu nắng loà triền miênĐời chăng cát bụi sầu nên
Đá đau chiếu cuộc tuổi mềm đẩy đưaNgày về sụp bóng thu xưa
Cõi trăng đã lạnh hồn thơ ngập lòng
Mai này tìm chút hương trong
Tặng nhau đủ bốn mùa hồng cho đêmChắc chi đời chẳng dấu hèn
Vàng chiêm bao để ngoảnh nhìn ấu thơBước thanh niên trắng Tây hồ
Năm mươi năm phải bỏ đò bỏ sông
Xa rồi quê Mẹ nhớ mong
Chẳng nơi tiếng khóc lọt lòng cũng thương
***
34
Ngại Ngùng Dấu Chân
Tôi còn quê nội tôi không
Hay tình đã mất từ đông đến đoài
Ở đây quê ngoại tôi ngoài
Dẫu cho nước mượn cơm vay cũng lòngMai này biết nhớ hay mong
Nhớ qua nhớ lại lưng lưng ý đời
Ở đây dẫu lạ quê người
Gặp nhau ta vẫn nụ cười gửi trao
Ngày mai ồ biết thế nào
Ta còn ngài ngại hư hao nỗi mình
Còn gì đâu sắc mà xanh
Trăng xưa vẫn đọng bên tình vu vơ
Trang 38Nhìn sâu nghe lắng nỗi chờ
Vào đêm vô thức hồn thơ lửa hồng
Lòng đi phút nhớ chẳng cùng
Tang thương mấy thuở ngại ngùng dấu chân
***
35
Trang 39Ngồi Đây Mà Đếm Lá Vàng
Ngồi đây mà đếm lá vàng
Đếm sao cho hết cùng ngàn mây xa
Ngồi đây mà đếm tình qua
Mùa Thu trời đất tôi và thu tôi
Mai đây người có chung ngồi
Hồn thiên cổ cũng dại lời cuồng mê
Đi về đời cũng mưa che
Buồn khuya khoắt gọi đã nghe thu hồngTrăm nghìn cái có cái không
Trong ca dao cũng ngọt từng âm vơi
Đi tìm cõi nhớ mà ngùi
Bụi hoa phấn cũ đêm hồi tưởng đau
Mai người mai nghĩ mai sau
Hồn thơ còn đủ đầy sầu tro than
Thôi thì tháng lụn năm tàn
Chẳng quên cũng bỏ mù tan lối đời 36
Trang 40Nụ Cười Gửi Trao
Tôi đi gần hết cuộc đời
Buồn đôi vai nhỏ ngủ vùi trong thơ
Tôi còn tôi của bây giờ
Của hôm qua với lá cờ vàng bay
Tôi còn tôi cõi đời này
Bước đi với trái tim đầy nhân sinh
Yêu thơ yêu bạn yêu mình
Tôi như huyền thoại bồng bềnh cõi xa
Nhạc còn réo rắt cung la
Lối xưa về muộn cũng hoa hương còn
Nhạc đời lên cuối cung son
Tuổi đi đã tới bóng tròn trăm năm
Một mai lá rụng bờ nằm
Đồi thiên thu có buồn câm hương trời
Ngày mai cũng thế mà thôi
Trong thơ thẩn có nụ cười gửi trao