Bài làm Câu 2: HOA VẪN NỞ TRÊN NHỮNG NIỀM ĐAU “ Cuộc sống vất vả, có khi chết lúc nào mà cũng không biết ấy, nhưng có anh Học chị thấy vui hơn, đêm mà năm một mình là trằn trọc không ng
Trang 1Nguyễn Thị Huyền Trang Lớp: Báo chí 1
Mã SV: 57DBC01033
Môn: Phóng sự Báo chí
Đề bài Câu 1: Đối với bạn, thử thách lớn nhất khi thực hiện một tác phẩm phóng sự? Cho
ví dụ?
Câu 2: Thực hiện 1 tác phẩm phóng sự Mô tả về quá trình tác nghiệp PS đó.
Bài làm Câu 2:
HOA VẪN NỞ TRÊN NHỮNG NIỀM ĐAU
“ Cuộc sống vất vả, có khi chết lúc nào mà cũng không biết ấy, nhưng có anh Học chị thấy vui hơn, đêm mà năm một mình là trằn trọc không ngủ được” câu nói của chị Phương Thị Hoàng Anh làm tôi cảm thấy bồi hồi Hóa ra, bên cạnh những sự đau đớn mệt mỏi mà người ta vẫn thấy của những con người đang từng ngày vận lộn vì chạy thận, vẫn còn những sự lạc quan vào tình yêu, vào hạnh phúc
Một cuộc sống khác giữa lòng Hà Nội phồn hoa
Theo chân một nhóm thiện nguyện, tôi đến ngõ 121 Lê Thanh Nghị, Hà Nội nơi mà người ra vẫn gọi là “Xóm chạy thận” Tôi không khỏi ngỡ ngàng vì giữa lòng thủ đô hào nhoáng lại có một nơi xập xệ đến như vậy Nơi cưu mang những mảnh đời le lói, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc
“Xóm chạy thận” chật hẹp Cả xóm có vẻn vẹn 60 căn phòng cho hơn 100 người ở, mỗi phòng 2-3 người Tất cả hơn 100 bệnh nhân tứ xứ đã về đây từ khoảng những năm 1990 và họp thành “xóm chạy thận” Hàng ngày họ vẫn bám trụ dưới những
Trang 2căn phòng nhỏ bé như một nơi để nghỉ ngơi sau mỗi lần chạy thận Các căn phòng chỉ vẻn vẹn 9m vuông, chỉ kê vừa chiếc giường, tủ nhỏ và một chút đồ gia dụng
Trang 4Ở đây, người ta đã bầu ra một “tổ trưởng tổ dân phố” là bác Nguyễn Văn Tấn, cũng là người mắc bệnh nan y, bác sẽ thay mặt toàn xóm đứng ra để đón tiếp các đoàn hảo tâm đén giúp đỡ hay báo chí đến đưa tin Là người cùng cảnh ngộ, nên những con người ở đây hiểu nhau và thương nhau hơn bao giờ hết Toàn bộ người trong khu xóm trọ này đều là những người nông dân nghèo, đang lay lắt cố
bám trụ cuộc sống, vượt lên hoàn cảnh Bác Tấn chia sẻ “Mấy người ở đây thường
1 tuần phải ra Bệnh viện Bạch Mai chạy thận 3 lần, sau đó là những cuộc sống mưu sinh để chắt chiu tiền chữa bệnh Có người thì bán vé số, người rử bát thuê, hay bán khoai nướng ngay trước cổng bệnh viện, , chỉ để có được tiền chạy thận mỗi tuần.” Cơ cực nhất với họ là những ngày mùa hè nắng nóng, mỗi ki ngoài trời
nhiệt độ lên đến 40 độ C là các căn phòng không khác gì “chảo lửa”, mỗi phòng xịn nhất là có 2 chiếc quạt điện chạy ì ạch, mái lợp bờ lô xi măng, mái tôn cũ rích càng làm cho xóm trọ nóng bức hơn bảo giờ hết Đã cực khôt vì bệnh tật, tay chân nổi lên biết bao nhiêu cục lớn cục nhỏ vì chạy thận nhân tạo, những đau đớn sau mũi kim, về xóm trọ họ lại mất ăn mất ngủ vì điều kiện sống quá tồi tàn Có những
cụ 50-60 tuổi, cái tuổi nhẽ ra phải được ở nhà để con cháu phụng dưỡng thì vẫn phải cơ cực ngoài đường bán thêm cái tăm, vé số, đêm về mất ngủ vì căn phòng nóng nực, bữa cơm qua loa với vài món đơn giản, có khi còn là vài chiếc bánh mì khô cho qua bữa, để chắt chiu cho lần chạy thận tiếp theo Trung bình một lần chạy thận của họ là 7-8 triệu mỗi tháng, mặc dù có những nhà hảo tâm có quyên góp gúp đỡ, có những người còn có bảo hiểm y tế, nhưng vẫn không thấm vào đâu khi ngày qua ngày các chi phí cứ tăng lên, cuộc sống đắt đỏ nơi thị thành càng làm
cơ cực nối tiếp những cơ cực
Với họ, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, nên những người nơi đay luôn chân quý từng phút giây bên nhau Những bà con xóm trọ sống với nhau chân thành quá! Họ san sẻ cả những bữa cơm đến mũi kim sợi chỉ, họ coi nhau như anh
em trong nhà Chẳng ai khỏe mạnh, nhưng họ mang trong mình sức mạnh của niềm tin Khác với cảm giác lo lắng lúc đến, tôi hoàn toàn bất ngờ khi tiếp xúc với người dân xóm trọ, họ chân thành, chấc phác đúng phong cách của những người nhà quê chân chất Việt Nam Tôi được được bà con xóm trọ chia sẻ nhiệt tình về cuộc sống của họ Có những người vì túng quẫn quá mà tìm đến cái chết, gánh nặng về kinh tế, gánh nặng về tâm lý đã làm cho người ta không tìm được lối ra
Có những cái chết bất ngờ trong chính những căn phòng trọ này “ Hồi tháng trước
Trang 5phòng bên có anh Hải người Phú Thọ, vì gia đình không đủ điều kiện để chu cấp, anh cũng không thể làm gì hơn để kiếm được tiền cho việc tuần 3 lần chạy thận ở Bệnh viện, nên anh đã tự vẫn ngay chính trong căn phòng của mình” – chị Hương,
một bệnh nhân cũng sống trong căn phòng trọ chia sẻ
Hạnh phúc nhen nhóm bên những khổ đau
Chắc hẳn trong suy nghĩ của nhiều người, ở đây nỗi buồn về bệnh tật sẽ không có chỗ cho niềm vui Nhưng thực tế, nơi này lại giúp người ta cảm nhận rõ rệt thế nào là tình người, tình yêu Đó là câu chuyện của anh Trần Văn Học và chị Phương Thị Hoàng Anh, họ mắc căn bệnh nan y và gặp nhau, tình yêu chớm nở trong lúc không một ai còn tia hy vọng vào cuộc đời
Chị Hoàng Anh, 22 tuổi chị phát hiện mình bị viêm cầu thận Khi bắc sĩ thông báo chị bị bệnh, cả gia đình vô cùng sốc Chị kể bố chị già đi trông thấy, tóc bạc trắng cả đầu, lúc đó chị phải bỏ bê việc học trung cấp mầm non để lên Hà Nội chạy thận Bệnh tật đã làm cho người con gái độ xuân xanh nhất phải từ bỏ giấc
mơ đứng trên bụ giảng của mình mà phải vất vả, lam lũ nơi đất khách quê người để kiếm từng đồng chạy chữa Khi được hỏi chị có tuyệt vọng khi mắc căn bệnh này không, chị Hoàng Anh chân thành : “Với chị tuyệt vọng nhất là lúc mới biết mình
bị bệnh, lúc ấy tưởng như thế giới hoàn toàn sụp đổ, còn bây giờ đã dần quen với hoàn cảnh Nhưng nỗi tuyệt vọng lớn nhất bây giờ lại là về kinh tế Khi mình chưa làm ra tiền, lại sống dựa vào bố mẹ, lại phải xin tiền bố mẹ, lắm lúc nghĩ thấy thương bố mẹ mình quá vì đã nuôi mình bao nhiêu năm mà không nhờ được gì” Những giọt nước mắt đã lăn dài trên má của cô gái đang đứng giữa thanh xuân làm tôi không khỏi xúc động
Trang 6Còn anh Học – bạn đời của chị Hoàng Anh, căn bệnh suy thận đã deo bám anh ở cái tuổi thanh niên với biết bao ước mơ, hoài bão của một chàng trai trẻ Anh
đã phải lên Hà Nội chạy chữa đến nay đã được 7 năm Số mũi kim để chạy thận nhân tạo cho anh đã không đếm nổi, một bên cánh tay của anh dường như sắp bị tê liệt và nổi đầy những cục do truyền quá nhiều Hàng ngày, sau những lần lên bệnh viện chạy thận, anh vẫn bươm chải cuộc sống bằng công việc đánh giày quen thuộc
Trang 7Thế nhưng, tình yêu đích thực vẫn đến vào lúc cuộc đời tối tăm nhất “chị gặp anh cách đây hơn 4 năm, trước khi chị ở khu khác, nhưng có bạn chạy thận ở cùng xóm này, dẫn nhau đi chơi thì gặp nhau, nói chuyện thấy vui vẻ, hợp nhau thì đến với nhau” chị Hoàng Anh vui vẻ chia sẻ Mắt chị ánh lên niềm hạnh phúc khi nhắc đến người bạn đời của mình, có lẽ những nụ cười ấy, đã xóa đi biết bao nhiêu đau đớn, mệt mỏi sau những giờ trên giường bệnh
Mối quan hệ của hai anh chị đều được hai bên gia đình đồng thuận, và cả xóm trọ đều biết về cuộc tình này, họ coi đây như một cái duyên giữa những trái tim đang “lăm le” bên bờ bực của tử thần Họ quan tâm nhau, yêu thương nhau
từng chút một trong cuộc sống “Anh quan tâm chị lắm, khi chị mệt thì đi chợ, nấu
cơm Mua bao nhiêu thứ chỉ sợ chị không ăn được cái này, không ăn được cái kia”.
Nói về chị Hoàng Anh, anh Học chia sẻ: “Khi mà mấy hôm chị về quên thăm nhà
chị không ngủ nổi, anh ở đây một mình anh cũng không ngủ được Có 1 cái gì đấy
nó gọi là quen hơi, không có cảm thấy tiếu thiếu” Dường như có một tình yêu quá
lớn đang hiện hữu trong cái xóm chạy thận nhỏ bé này, nó làm cho người ta quên
đi những mệt mỏi đời thường, và làm cho cuộc sống trở nên kỳ diệu hơn bao giờ hết Xa nhau là nhưng nhớ, quan tâm nhau mỗi khi bệnh tật, bữa cơm đạm bạc của
Trang 82 người vẫn luôn tràn ngập niềm vui Tôi hiểu ra rằng, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào chúng ta vẫn có thể tìm thấy một thứ tình cảm ấm áp hòa trong cuộc sống này, bởi lẽ hoa vẫn nở trên những niềm đau
Huyền Trang
Câu 1: Những khó khăn lớn nhất khi thực hiện tác phẩm phóng sự, cho Ví dụ?
(Lý do em muốn là câu 2 trước bởi em muốn từ ví dụ thực tiễn khi đi làm phóng sự trên, em đã có được những trải nghiệm, bài học và thấy được khó khăn trong quá trình tác nghiệp)
Thứ nhất, Trong quá trình thực hiện tác phẩm phóng sự, việc khó khăn trước
nhất mà em tin tất cả các bạn sinh viên đều gặp phải đó là việc lựa chọn đề tài.
Dẫu biết trong cuộc sống có vô vàn thứ có thể xây dựng thành một đề tài phóng sự, nhưng chọn đề tài như thế nà, viết chúng ra sao để hấp dẫn thu hút bạn đọc, tiếp cận vấn đề ra sao cũng là việc gây nhiều khó dễ Chính vì vậy chỉ ngay đến sát giờ nộp phóng sự 1 hôm, em mới có thể chốt được nội dung đề tài mình lựa chọn để viết là gì
Thứ 2, Khó khăn trong quá trình tác nghiệp, đó là cách tiếp cận nhân vật
trong tác phẩm phóng sự Không phải ngẫu nhiên mà người ta có thể thoải mái chia
sẻ chuyện đời tư của họ với chính mình, phải biết tạo niềm tin, sự chân thành thì mới có thể khai thác vấn đề ở mức độ sâu nhất Như trên phóng sự trên, để tìm hiểu được chuyện tình có 1-0-2 giữa xóm trọ ấy, em đã tốn không ít thời gian ở đó, và không phải lúc nào đến là cũng có thể gặp được nhân vật mà mình định khai thác,
ví dụ như bác tổ trưởng tổ dân phố, để phỏng vấn được bác, em đã phải chờ đợi tới tối muộn
Thứ 3, Khó khăn trong việc viết bài, khai thác vấn đề Bởi nội dung này đã
được báo chí lên rất nhiều, nhưng làm sao để có thể khai thác cùng một vấn đề nhưng thấy được nó ở những điểm khác, góc mới để đem tới cái nhìn nhiều chiều cho người đọc, đây cũng là một khó khăn không hề nhỏ
Trang 9Thứ 4, những tình huống bất ngờ xảy ra Trong quá trình tác nghiệp, không
may chiếc điện thoại của em bị hỏng, không thể tiếp tục chụp ảnh cũng như ghi âm phỏng vấn nhân vật được, và chỉ đi có một mình nên em không thể nhờ được ai để mượn công cụ hỗ trợ Em chỉ kịp ghi âm 3 cuộc phỏng vấn đầu với chị Phương Anh, anh Học, còn lại đều phải ghi nhanh bằng giấy bút Bên cạnh đó, do điện thoại không chụp được nữa nên em phải nhờ chính những chiếc điện thoại của người dân trong xóm trọ để tác nghiệp Vì điện thoại có độ phân giải thấp nên hình ảnh cũng không đạt được chất lượng cao, bên cạnh đó, việc gửi ảnh cũng gặp rất nhiều khó khăn khi tại khu trọ không hề có wifi hay 3G Chiếc điện thoại của những người dân nơi đây chỉ có thể giúp họ nghe gọi về gia đình hoặc để nghe đài
FM những lúc nhàn rỗi Tuy nhiên từ sự cố bất ngời này mà em có điều kiện để tiếp cận nhiều người hơn để xin giúp đỡ, và có thể khai thác được ở họ rất nhiều về cuộc sống tại xóm chạy thận này
Mặc dù khó khăn rất nhiều, nhưng thật sự đây là một trải nghiệm đáng giá
và rất thú vị trong quãng đời sinh viên Bài tập thực tế và làm cá nhân đã giúp em
tự động chủ động hơn trong công việc của mình, hạn chế tình trạng “cha chung không ai khóc” khi làm việc nhóm trong sinh viên hiện nay Em có thể tự mình chọn đề tài, tự mình phỏng vấn, lên ý tưởng và viết bài và thể hiện hết tâm huyết của mình trong bài phóng sự này Em xin được cảm ơn thầy đã mang đến cho em cũng như các bạn trong lớp một bài tập hết sức thú vị và thực tế Nhờ bài tập này
mà em đã được trải nghiệm rất nhiều, tiếp xúc với nhiều người và hiểu hơn về những mảnh đời còn chưa được may mắn trong cuộc sống, học được cách thấu cảm yêu thương và biết trân trọng cuộc sống của mình hơn!
Em xin cảm ơn ạ