Tôi chỉbiết nấc lên trong lòng, chỉ biết nói với tâm hồn rằng: "Mẹ là người vĩ đại nhấttrong lòng tôi và không ai có thể thay thế được người!" Tôi thích sà vào lòng mẹvào buổi tối đông đ
Trang 2Đề bài: Một người thân sáng mãi trong lòng em.
Trang 3mẹ, vị ngọt ấy còn đến từ tâm hồn, tình cảm của mẹ dành cho tôi Đối với tôi, mẹ làtất cả, mẹ là cuộc đời của tôi, là vòng tay ngập tràn niềm vui và hạnh phúc, lúc nàocũng dang rộng đón tôi.
Tôi yêu mẹ biết bao nhiêu, thương mẹ biết nhường nào! Mẹ yêu dấu của tôichỉ là người lao động một nắng hai sương, gắn bó với mảnh ruộng, miếng vườn vànhững con vật nuôi xinh xắn nên hiếm khi mẹ được rảnh rỗi Thời gian cứ thấmthoát trôi đi mà không hề lên tiếng, mẹ tôi cũng chẳng còn trẻ và đã gần bốn mươi.Trời ơi, cái tuổi mà các cụ bảo đã hết thanh xuân!
Cứ nghĩ đến điều này làm tôi phát rùng mình, lo sợ Tôi không muốn rời xa
mẹ dù chỉ là một giây một phút Chả trách gì, trên mái tóc mẹ đã thấm màu trắngcủa thời gian Tôi còn không tin và tự hỏi đi hỏi lại chính bản thân mình không biếtbao nhiêu lần: "Tóc mẹ bạc rồi ư? Bạc từ lúc nào không ai biết?" Mới ngày nào máitóc ấy đen kít, mượt mà đến ngang vai, tôi lon lon chạy quanh nghịch và nghịch.Vậy mà giờ đây Lần đó, tôi ốm nặng lắm, mẹ đã thức trắng đến sáng trông nomtừng hơi thở mệt nhọc của tôi Có lúc tôi thiếp đi, có lúc lại mơ mơ hồ hồ và giậtthót mình sợ hãi nhưng không, mẹ luôn bên tôi ôm ấp, vỗ về, đút cho tôi từng
miếng cháo, thìa cơm Khuôn mặt mẹ tái nhợt đi chẳng còn hồng hào nhưngày nào và dường như trên khóe mắt mẹ đang dâng trào nước mắt vì thương tôi
Ôi, tôi không đủ dũng khí để nói, không đủ để thốt lên những lời từ trái tim! Tôi chỉbiết nấc lên trong lòng, chỉ biết nói với tâm hồn rằng: "Mẹ là người vĩ đại nhấttrong lòng tôi và không ai có thể thay thế được người!" Tôi thích sà vào lòng mẹvào buổi tối đông để được mẹ ủ ấm và nghe mẹ kể chuyện Cái cảm giác ấy tuyệtvời lắm, tuyệt vời vô kể Mẹ đưa tay lên và chỉ vào mái tóc Tôi đoán ngay mẹ sẽnói cái gì và tôi ôm chầm lấy mẹ vừa khóc vừa nũng nịu: " Mẹ của con sẽ mãi mãibất tử như cô tiên cơ mẹ không được nghĩ thế." Đến tận giờ tôi mới biết, mỗi lần
mẹ chỉ tay lên mái đầu ấy, ẩn sau nó là một lời nhắc nhở đầy yêu thương của mẹđối với tôi khi tôi mắc lỗi, trên đầu mẹ sẽ có thêm một sợi bạc Tôi cứ nghĩ, nghĩ
Trang 4mãi mà chẳng ra: "Có khi nào tóc trắng trở thành màu đen? Chỉ có tóc đen hóathành tóc trắng mà thôi!" Đối với tôi thì có thể, đó là khi tôi biết làm cho sợi tócbạc ấy ánh lên niềm vui, nụ cười của mẹ, xóa nhòa đi những nỗi buồn sâu thẳmtrong lòng mẹ và đây chính là phép màu kì diệu nhất của thời gian
Tôi yêu bàn tay đảm đang, chu đáo của mẹ Tối nào ăn cơm xong, tôi đều ngồicạnh và sờ lên bàn tay mẹ chơi chi chi chành chành Bàn tay ấy đâu có trắng trẻo,tròn trịa mà ram ráp, thô thô, những ngón tay tròn và tù lại, nhưng trong những cái
đó tôi vẫn cảm nhận được sự mềm mại, mịn màng và ấm áp Mồi lần như vậy làmỗi lần trong lòng tôi lại có vết xước, một vết xước rất dài ! Nước da xám xịt,nhăn nheo, còn rõ những cáu vàng chua chua của ruộng đồng đọng lại mà khôngsao rửa hết Đâu chỉ có vậy mà xong, tôi trách ông trời nhiều lắm! Bàn tay mẹ tôi
đã không được ban cho sự trắng mịn, hồng hào như những bà mẹ khác mà phảinhận về mình nỗi thiệt thòi hơn bao giờ hết Hai mấu tay mẹ sưng mọng lên, đauđớn Mỗi khi trái gió trở trời, nó lại tấy lên, cơn đau thấu xương buốt tủy hoànhhành mẹ như cắt gan cắt ruột khiến mẹ không thể nào chợp mắt Tôi ngồi cạnh mẹ,xoa xoa đi cái nắng, cái gió, cái mưa, cái bùn, cái đất lấm trong tay mẹ Những giọtnước mắt đang mưa trong tâm hồn tôi và có khi nó đã mênh mông như biển nướctrong lòng không thể đo đếm được nữa
Tôi nhớ năm ngoái, vào dịp trưa hè tháng sáu nóng nực, oi bức Tôi lauchau cầm theo bình nước và chiếc khăn theo mẹ ra đồng trồng rau Bàn tay mẹ
cứ thoăn thoắt cuốc lên những luống rau ngay thẳng như con người mẹ vậy vàkhéo léo đập tơi những hòn đất còn khô cứng cho mầm rau xanh non nhú dần vàtươi tốt như mẹ là bệ phóng, nền tảng cho tôi bước lên để bay vào thế giới trànđầy những ước mơ tươi sáng mặc dù mẹ có thể hi sinh tất cả Tôi yêu mẹ biết baonhiêu, lòng tôi cứ quặn đau, xót xa nhìn những giọt mồ hôi lăn trên gò má, ướtđẫm lưng áo Tôi chạy lại, lau mồ hôi cho mẹ và rót nước mời mẹ uống Mẹ dịudàng đưa tay - bàn tay đã đỏ và phồng lên vuốt tóc tôi âu yếm kèm theo nụ cườitrên môi khiến tôi cảm thấy trong lòng rộn ràng như hoa nở
Trang 5Mẹ gắn liền với cuộc sống của tôi, nếu phải xa mẹ dù chỉ một ngày, tronglòng tôi đã nổi lên nỗi nhớ mẹ da diết Dù có bay đến phương trời nào, trong tâmtrí tôi, hình ảnh người mẹ luôn luôn hiện lên ôm ấp, che chở cho tôi khỏi mọisóng gió Mẹ sẽ luôn luôn sống mãi bên tôi và tôi sẽ cố gắng học tập thật tốt đểcho mẹ vui lòng.
Lương Thị Giang Phương
Bài làm 2
Két két két két! Cánh cửa đôi mắt ngủ mơ mở ra Khí trời bình minh mớihấp dẫn lạ lùng! Tôi vươn vai, vén miệng hút lấy một chút sương "nóng" của buổisớm rồi dạo bước ra vườn Một cái nhắm mở ngẫu nhiên mà mắt tôi tách đượccảnh cây chuối to ngả đầu vào cây chuối non mới âu yếm quá Chợt! Một tia nghĩlóe lên trong đầu tôi tới mẹ - người tôi yêu nhất
Trang 6Mẹ tôi tuyệt vời lắm! Cái nỗi yêu mẹ đã ngấm vào dòng máu đỏ thắm chảy
trong người tôi rồi Tôi yêu mẹ, yêu cả cái răng, cái tóc, yêu cái vị da "đen đen" màyêu hơn cả vẫn là đôi mắt mẹ Đôi mắt mẹ gan trường lắm! Khi nhìn mục tiêu mẹngắm cứ trúng đồng tử, trực diện, không bao giờ ngả nghiêng, xiên xọ, bật ra ngoàiquỹ đạo đâu Cái nhìn ấy có thể đo bằng thước kẻ vì nó thẳng băng, cứng rắn,không né tránh bất cứ vật cản gì Nhưng lạ thay, cái nhìn ấy tuyệt nhiên thanh thản,dịu dàng mà êm như da em bé vậy: lòng ai nếu có bùng lửa dữ, thấy mắt này biếntrở phù sa thơm Bình thường, mắt mẹ vậy nhưng hễ tôi sai, tôi phạm lỗi lầm thì lạibiến chuyển thời tiết từ đới ôn hòa sang đới nóng Đôi mắt mẹ cứng như sắt thép,chắc như bê tông, mức sôi tới mấy tỉ độ rồi, sóng biển đã đập tan bờ đê kiên cố, laonhư gió, nhấn chìm mọi ngôi nhà Cái phút kinh hoàng ấy áp đến với tôi, đất dưới
Trang 7chân long sòng sọc, tôi đang chảy hết cả xương bàn chân Nhưng chỉ đúng mộtgiây, xong, mẹ quay gót bước vào phòng, ánh nhìn buồn vô bờ bến Trái tim tôi vỡtan, sóng sánh nước mắt Tôi buồn! Buồn ! Buồn Tôi hiểu rằng, tôi là kẻ tàn sátniềm vui của mẹ, trong lúc này đây Trông thế mà lạ! Một năm có xuân hạ thuđông thì mắt mẹ cũng có lúc buồn, vui, hờn, giận Khi vui á, mắt mẹ cứ như mặttrời ấy, chiếu ánh sáng vào tâm hồn tôi Đôi mắt nở hoa, đôi mắt tưng bừng, đôimắt ngụp lặn trong điệu cha-cha-cha tuổi tin mà vẫn giữ được làn thu thủy nét xuânsơn hôm nào Hồn nắng, hồn vui rợn ngợp lên trong mắt mẹ Đàn tôi gảy tưng tưng
để mắt mẹ nhảy điệu Ai Cập hay điệu nhảy sạp cổ truyền Đôi mắt mẹ ngọt quá,thắm quá đi thôi! Vài phút, mẹ lại trầm tư, cái vui ngủ ngon dưới hàng mi mùađông ấm “rượi" lòng Lúc ấy, mắt mẹ cứ như rừng rậm A-ma-dôn vậy: sâu thẳm, ýnhị, mà "dầm " hồn ai" vào một chất thơ mĩ miều Đôi mắt thanh thanh như ngọc,cao cao như trời, mà bí ẩn như một chiều hoàng hôn tím nhạt Yêu mắt mẹ lắmthôi!
Còn nhớ, hôm ấy, mẹ đi làm về, đã muộn Mẹ vội "sột soạt" bữa ăn cho tôi tớilớp đúng giờ Hoắng lên, mắm, muối, súp, tương ba chân bốn cẳng nhảy vào nồicanh con con Tôi ngồi đấy, bụng bảo dạ lấy dây buộc bụng để nỗi lo phun phì quamiệng Tôi phi ngay lập tức ra bếp, may quá, mẹ đã nấu xong, không thì Sột!Lưỡi tôi cứ liếm láp, chắc mẩm tơ tưởng, sắp được ăn của trời ban rồi, tuyệt! Aidè! Mới muôi đầu, cổ họng tôi móc hết mọi ngõ nghách, tìm cái xương cá đồ chơi
để lấy lí do đi nhả ngụm canh vừa húp Sao mà khiếp thế này? Tôi hút cạn canđảm, mới nói: "Món này tệ quá! Mẹ ơi" Mẹ vén môi cười một cái toét miệng, chỉbảo: "Mẹ vội quá, nên " Hai mẹ con được mẻ cười như để bom trong bụng
Nói thì nói vậy thôi Một lần, mẹ đi du lịch bảy ngày, căn nhà lạnh như chưabao giờ được lạnh Vẫn đủ đấy chứ : ông, bà, chị, bố nhưng còn mẹ đâu Sao sự cómặt của 4 người lại không lấp nổi chỗ trống của mẹ trong lòng tôi? Chỗ trống ấylúc này tuyết tan, gió mùa đông bắc tràn về làm tê buốt tâm hồn tôi rồi đấy Một
Trang 8ngày, hai ngày, ba ngày, tôi cứ hệt như con rối mộng mị, luôn nhớ mẹ "Mẹ tí nữa
là về” - bà an ủi tôi nhỏ nhẹ Ấy vậy mà, cái chăn tôi nằm ướt sũng, một "ĐôngHải" nước mắt của tôi Ngày 7 rồi! Mẹ về! Lòng tôi trở mình, biến thành cô tiênhạnh phúc Thế mới biết, xa mẹ, chẳng phải chỉ nhớ đôi mắt mà còn nhớ tiếngcười, mái tóc, giọng nói, thậm chí đến cả dáng đi của mẹ Thế mới ngấm cái nhớ
mẹ da diết mãi không thôi! Thế mới biết cái yêu mẹ đã ngấm vào dây thần kinhnão của tôi rồi!
Mẹ đã, đang và sẽ sống mãi trong lòng tôi, mãi, mãi, và mãi mãi
Nguyeãn Ngaân Phöông
Trang 9Nụ cười của mẹ khátươi tắn, không có vẻ gì làgượng gạo cả Tôi còn nhớhồi mình còn nhỏ, mỗi tối đihọc về là tôi lại sà vào lòng
mẹ, bô bô ba ba đủ thứchuyện ở trường, ở lớp Cónhững câu chuyện chẳng cóđầu có cuối nhưng tôi - lúc
đó - vẫn cười Nhìn tôi cười, mẹ cũng cười Nụ cười của mẹ thật phúc hậu, đẹp đẽ.Lần tôi khóc vì bị điểm thấp, hay đi thi không được giải cao, mẹ cũng ôm tôi vàcười Nụ cười của mẹ như muốn khích lệ, động viên tôi sẽ cố gắng hơn Những khitôi khóc hay cảm thấy buồn, tôi luôn tìm được ở mẹ sự đồng cảm bằng một nụcười
Tôi còn yêu cả đôi bàn tay của mẹ nữa Bàn tay ấy, không búp măng cũngkhông trắng trẻo cho lắm Nhưng đó là bàn tay ấm áp nhất Tay mẹ thô ráp, có chỗcòn chai sần nữa Nhưng tôi vẫn muốn áp bàn tay ấy lên má, thú vị lắm Tôi hiểurằng những vết chai đó là vì tôi, để tôi có một cuộc sống ấm no, đủ đầy Bàn tay đó
ấm đến nỗi tôi cảm thấy can đảm hơn, mạnh mẽ hơn khi được mẹ xiết chặt vàolòng Vòng tay đó - tôi biết - sẽ luôn dang rộng ra để chờ tôi, đợi đến khi tôi cần mẹnhất, đến khi tôi cảm thấy bất lực nhất - sẽ ôm tôi vào - một cách nhẹ nhàng, trìumến Tôi còn nhớ những tối mùa đông cuộn tròn trong chăn ôm lấy mẹ, thủ thỉ vàotai mẹ rằng:"Con yêu mẹ nhiều lắm!" Hơi ấm của mẹ ôm ấp tôi khiến tôi cảm thấybình yên đến lạ đến lùng và còn nhắc nhở tôi rằng hãy yêu mẹ nhiều hơn nữa Rồinhư một thói quen, mẹ sẽ lấy tay vuốt nhẹ lên mái tóc tôi, hôn tôi và nghĩ tôi vẫncòn là một đứa trẻ Có lẽ vì thế mà tôi luôn cảm thấy thật ấm áp cho dù khi đó vẫncòn là mùa đông
Trang 10Mẹ là giáo viên nên công việc chính của mẹ liên quan khá nhiều đến sổ sách.Nhớ cái dáng trầm tư bên bàn học, trông mẹ thật đôn hậu Nhớ cả những tối khi tôi
đã ngủ giấc dài, chợt tỉnh dậy mà vẫn thấy mẹ cặm cụi bên bàn làm việc Giá mà tôi
có thể làm thay mẹ Mẹ đã vất vả cả ngày rồi mà Việc học tập khiến tôi chẳng cóthời gian dành cho mẹ nữa Nhớ những tối tôi được ngủ cùng mẹ vì cả hai mẹ conđều phải thức khuya: mẹ thì soạn bài, còn tôi thì giải quyết đống bài tập Lâu lắmrồi tôi không ôm mẹ như thế Bao nhiêu là những mệt nhoài dường như tan biến hếtkhi được mẹ ôm vào lòng Rồi tôi lại nũng mẹ kể chuyện cho tôi nghe như ngàyxưa mặc dù tôi đã thuộc làu làu rồi Bao giờ xa mẹ có lẽ tôi sẽ nhớ những tối nhưthế này lắm cho coi Trong vòng tay ám áp của mẹ, tôi có cảm giác như mình vẫncòn nhỏ lắm, vẫn nũng nịu mẹ và cần mẹ che chở Mẹ sẽ mãi là chiếc ô lớn nhấtcủa tôi
Mấy hôm nay nhà vắng mẹ buồn thật "Mẹ à, con gái nhớ mẹ nhiều lắm!" Tôichỉ muốn nói với mẹ vậy thôi Tôi nghĩ mẹ sẽ hiểu tôi yêu mẹ đến nhường nào, mẹvẫn luôn là người hiểu tôi rõ nhất mà Nhà vắng nụ cười, bàn tay, hơi ấm của mẹhiu quạnh quá Cảm giác mẹ luôn chờ đợi tôi ở nhà để lắng nghe tôi thủ thỉ làm tôitrống trải Buổi tối, cái bàn làm việc cũng trở nên trống vắng hơn Thiếu bóng mẹ,bàn ghế cũng buồn, chúng im lặng ở góc nhà Tôi biết chắc mẹ cũng nhớ tôi lắm, cókhi còn nhiều hơn tôi nhớ mẹ ấy chứ! Cũng đến lúc tôi cần trưởng thành hơn rồi.Phải quen với việc xa mẹ thôi, tôi cũng đâu còn là con nít nữa, nhưng tôi chợt hiểurằng, mẹ quan trọng với tôi lắm lắm Vậy mà đã có lúc tôi vô tình không trân trọngnhững ngày có mẹ, không nghe lời mẹ, làm mẹ buồn "Con xin lỗi mẹ nhiều!" Giờthì tôi đã biết, ngày có mẹ là ngày hạnh phúc nhất Hãy trân trọng những phút giây
có mẹ, bên mẹ, cuộc sống sẽ chẳng còn ý nghĩa gì cả khi không có mẹ nữa
Mẹ đã, đang và vẫn mãi chiếm trọn một phần lớn trong trái tim tôi Cả ơn vìtôi đã có mẹ để yêu thương Mong mẹ sẽ luôn mạnh khoe để dìu dắt tôi trên chặngđường phía trước Tôi sẽ cố gắng học tập thật tốt để không làm mắt mẹ phải buồn
Trang 11Tơi chỉ muốn nĩi với mẹ rằng: "Mẹ thân yêu, con yêu mẹ nhiều lắm!"
Đỗ Hồng Tâm
Bài làm 4:
Buổi sáng của con gắn liền với một nụ cười Buổi trưa của con lớn khơn nhờ
cĩ một bàn tay dìu dắt Buổi chiều, cĩ một cái ơm luơn sưởi ấm cho con Giấc mơthần tiên đến với con cũng bắt đầu bằng nụ hơn trên vầng trán Hạnh phúc biết bao,khi cả cuộc đời con luơn cĩ mẹ
Mẹ luơn luơn và mãi mãi đẹp trong con, mẹ ạ Với mái tĩc đen mượt mà vàkhuơn mặt trịn phúc hậu, trơng mẹ thật duyên dáng đến nhường nào Con cĩ thểthấy tình thương của mẹ long lanh trong từng đơi mắt Là đơi mắt hạnh phúc khicon khơn lớn và cũng là đơi mắt khích lệ động viên mỗi khi con phạm sai lầm Conyêu nhất là nụ cười của mẹ Nụ cười dịu dàng của mẹ đã trao con từ khi mới lọtlịng, trùm lên con một tấm chăn ấm của tình yêu thương bất diệt Nụ cười của mẹ
Trang 12tiếp cho con thêm sức mạnh để bật lên tiếng nói đầu tiên Nụ cười của mẹ nâng đỡkhi con gục ngã, cổ vũ cho con với từng bước đi chập chững vào đời Con đườnglàng ngày xưa đã in sâu dấu chân của con Và nụ cười của mẹ Nụ cười của mẹ cókhi nở ra cùng với những giọt nước mắt Con yêu nụ cười ấy nhiều lắm, thầmnguyện ước cho nụ cười ấy mãi mãi ở bên con.
Mẹ bận rộn với công việc nhưng chẳng bao giờ công việc lại được xếp trướcgia đình Với mẹ, gia đình là tất cả Mẹ luôn là một người vợ đảm đang, yêu thươngchồng hết mực Và là người mẹ tuyệt vời nhất của hai đứa quỷ sứ này, mẹ ạ Cónhiều lúc con ghen tị với bé Cún, nó được lăn vào vòng tay của mẹ mỗi tối, được
mẹ hát ru, được ngụp lặn trong ánh mắt yêu thương của mẹ Nhưng con cũng chợtnhận ra, bé ấy cũng đang ganh ghé với những cốc sữa nóng mẹ pha cho con mỗiđêm con thức để ôn bài; với những lời khen mà con nhận được từ mẹ; với cả mộtđống độc quyền của con khi bé không ở nhà; với cả những lần con được mẹ chămsóc khi bị ốm " Hè vui nhất là tắm mưa mà mẹ!" - con luôn bao biện như thế mỗikhi bị cảm lạnh, rồi đau đầu mà thiếp đi luôn Con chỉ kịp thấy bàn tay ấm áp của
mẹ nhẹ nhàng ôm lấy con Khi con thức dậy với một cái đầu đau như búa bổ, conthấy mẹ gật gù ngồi bên Con ân hận quá Mẹ ơi, con xin lỗi, xin lỗi vì con đã làmđôi mắt mẹ buồn, cầu xin đôi mắt ấy tha lỗi cho con, mẹ nhé!
Mẹ cũng là người dạy con bao bài học của cuộc sống Dạy con hai cách đểnhìn nhận sự việc: bằng đôi mắt và bằng tâm hồn Giờ đây, con biết rằng mẹ làngười hiểu con nhất, có lẽ còn hơn con hiểu chính mình Tình yêu của mẹ bao trùmlên con như đại dương bao quanh một hòn đảo nhỏ Và mỗi khi mẹ vắng nhà, hònđảo con thấy trống trải như đại dương kiệt nước Mẹ vắng, con không được thấy mẹcười, mẹ vui, mẹ hát Nhưng con biết chắc rằng mẹ cũng đang nhớ con da diết, mẹnhỉ Nghĩ vậy con hết buồn Mẹ đi vắng nhưng tình yêu của mẹ thì không bao giờ
xa con
Mẹ ơi, mẹ có biết, điều quý giá nhất, có giá trị nhất trong cuộc đời con chính
Trang 13là tình yêu thương bất diệt, sự dịu dàng và luơn khao khát mong con khơn lớn mà
mẹ dành cho con Mẹ ơi, con luơn cần mẹ và luơn cần cĩ mẹ Nếu cho con mộtkhoảng thời gian dài, con ước được dành trọn thời gian đĩ ở bên mẹ và chứng minhrằng: Khơng một khoảnh khắc nào, trái tim con khơng cĩ mẹ Mẹ ơi, con yêu mẹrất nhiều
Trịnh Ngọc Thủy
Đề bài: Lồi hoa (hoặc lồi cây) em yêu.
Trang 14Bài làm 1:
Tôi thích cái cảm giác đi trên con đường rợp bóng dừa với một cuốn sáchhay Tôi có thể suýt xoa cùng tấm áo khoác mỏng về cái lạnh bất chợt của mùađông năm nay hay nhấm nháp cái mùi hương da diết đọng lại trong khắp khônggian này Tôi thích cả cái cảm giác ôm lấy một thân cây để cho hàng ngàn vì saotrắng muốt, thơm ngọt ngào bay đến đậu trên mái tóc, thích một cái cây cho tôithêm nắng trong ngày đông- cây hoa sữa thân yêu của tôi
Đã bao lần tôi ngắm cây hoa sữa, trải qua bao cơn gió buốt mà cây vẫn đẹp lạthường Tán vươn rộng trùm một khoảng sân nhà, che cho tôi những cơn mưa lạnhcăm căm hay những đạt rét đột ngột Màu xanh của lá dường như là một ngọn nếnnon , thắp cho cả không gian một sức sống kì diệu Và đã bao lần tôi ôm lây thâncây, từng lớp vỏ xù xì như chiếc áo rách mỏng manh trong ngày đông lạnh Áy vậy
mà hoa sữa đâu có để ý Nó mải lo mọi người ốm, mọi người rét mà chẳng bận thânmình Trông dáng cây khẳng khiu như đang run run , suýt xoa trong cái lạnh- tôivừa thương mà lại vừa yêu hoa sữa nhiều hơn
Mỗi buổi sáng đến trường, từng bước chân tôi được ủ ấm bởi hoa sữa Hoasữa từng bông nhỏ nhoi, trắng mà vẫn thấp thoáng xanh, xoay tròn theo gió, rải đềunhư sao sa trên mỗi con đường Hoa sữa mỏng manh lắm nhưng luôn muốn bay xa,
Trang 15bay cao khỏi thân mẹ mà phiêu du nhiều bầu ười, làm đẹp cho nhiều mùa đôngbằng hương thơm của mình Có lẽ ai cũng biết hương thơm của hoa sữa Loài cây
kì diệu này hoa vào không gian một mùi hương huyền ảo, lắng đọng, từng giọt lănvào cái lạnh, cái rét, cuốn chúng nhạt nhòa đi Hoa sữa thân yêu của tôi- là ngườibạn luôn đông hành cùng tôi trên môi con đường, người bạn luôn chia hơi âm chotôi, an ủi tôi và làm tôi ngày càng yêu quý mùa đông hơn - tuy giá lạnh nhưng vẫncho cuộc sống những tia nắng huyền diệu nhất như hoa sữa vậy
Ngày hôm nay có lẽ bạn buồn hay trách cái lạnh sao đến đột ngột thế, có lẽmong muốn mãi mãi được cuộn tròn trong chăn bông mà đánh một giấc ngon lành.Nhưng biết đâu, đến một ngày, hãy bước ra khỏi căn nhà ấm áp, bước trên conđường mùa đông và tự bắt lại cho mình một tia nắng nhỏ - cũng giống như tôi - bêntôi luôn có hoa sữa
Trịnh Ngọc Thủy
Bài làm 2:
Trang 16Thời gian chạy Hè qua Tôi cứ nghĩ hè chỉ tạm thời nghỉ ngơi thôi nhưng haingày, ba ngày, rồi một tuần, tìm mãi vẫn không thấy sự nóng bức và những ngàynắng chói chang, mà thay vào đó là tiết trời se se lạnh đầu thu, tôi chợt nhận ra: hè
đã tạm xa lũ học trò chúng tôi rồi Có lẽ hè cũng mệt, một vì một mùa chói chang,một mùa làm trái chín vàng ươm Nhưng tôi nghĩ hè sẽ buồn lắm khi phải tạm xa
"cô sứ giả hoa phượng"! Không buồn sao được, đã gắn bó với nhau đến ba thángtrời chứ ít ỏi gì Như cả tôi nữa, tôi cũng nhớ mùa hoa rực rỡ lắm, vì cây phượngvốn là loài cây tôi yêu thích nhất mà Nó đã gắn bó với tôi cả một tuổi thơ bình yênđấy
Cây phượng có vẻ đẹp cuốn hút tôi đến lạ Phượng có vẻ gì đó rất riêng nhưngcũng rất gần gũi Tôi thích ngắm những chùm quả phượng lủng lẳng Trông chúng
Trang 17như những trái bồ kết xanh khổng lồ vậy Chúng bắt đầu chín, mà tôi cũng chẳngbiết nữa, chỉ biết là sau thời kì thanh xuân là lúc chúng lột xác với bộ quần áo đen
xì Hay là chúng già nhỉ? Đấy, tôi chính là yêu cái bí ẩn của phượng đó Nhưngđiều làm tôi chú ý nhất và cũng gây được ấn tượng nhất có lẽ phải kể đến hoaphượng Hoa là bộ phận thiết yếu để tạo nên vẻ đẹp rực rỡ của cây phượng Tôithích những chùm hoa phượng e ấp với sắc đỏ còn non, núp ngại ngùng trong màu
lá phượng xanh mát Mùa nào cũng vậy, vẫn là sự thẹn thùng đến đỏ cả hoa đó Rồithích nhất là khi cây phượng phô bày nhan sắc, thời kì huy hoàng nhất trong chuỗicuộc đời của nó Chẳng giấu giếm, cũng chẳng e sợ nữa, phượng vĩ bung tỏa đếnđột ngột Mới qua, chỉ có vài bông hoa "cầm đèn chạy trước ô tô" thế mà giờ đã là
"cả một loạt, một góc phố, một rừng phượng" rồi Phượng vĩ được chú ý bởi sự bấtngờ đó chăng? Đội quân hoa phượng hùng hậu là thế nhưng vẫn bị thất trận dướitay chị gió Hơi thở nhẹ nhàng của chị làm mấy cánh hoa phượng rơi, rơi Phượngrơi là để an ủi chị gió đấy Phượng xoa dịu nỗi buồn trong gió, để gió cảm thấy luôn
có phượng bên cạnh, để gió chẳng bao giờ cảm thấy cô đơn Phượng là nhà tâm lí,
là người bạn vạn vật chăng?
Nhắc đến hoa phượng đỏ là phải nhớ về thành phố Cảng - cũng là quê hươngtôi Ở mảnh đất này, phượng có nhiều họ hàng, bạn bè lắm Dọc đường thành phốCảng nơi đâu cũng có thể bắt gặp những hàng phượng vĩ chạy dài Mùa hạ, câyphượng là những cô kiều nữ tô sắc cho đường
phố để thành phổ sáng rực lên, cháy lên màu đỏ
của hoa phượng Còn mùa đông, phượng là
những anh chàng ngự lâm canh gác cho quê
hương Cây phượng, hoa phượng đã đi vào trái
tim, vào tiềm thức của người dân xứ này Đi
đâu chúng tôi cũng có thể tự hào mà nói rằng:
"Tôi là người con của thành phố Hoa phượng
Trang 18Khi phượng chớm nở cũng là lúc bước vào mùa thi Lũ học trò nôn nao, lolắng Vậy mà phượng vĩ vẫn rực rỡ trên sân trường, ngoài đường phố, chẳng nhẽphượng vô tâm đến thế sao khi thản nhiên tỏa sắc đẹp đẽ, vui tươi trước sự lo âucủa học trò Chúng nó phải thức ngày thức đêm để ôn thi, có khi ăn cũng chẳng đủbữa Trưa, ngước lên thấy hoa phượng, chiều vẫn thế và cả tối nữa Nhưng chẳngnhẽ phượng không ngủ sao mà đến sáng hôm sau, từ tờ mờ đã lại thấy sắc đỏ ấy rồi.Phượng thức đêm để nguyện cầu cho lũ áo trắng thi tốt sao? Rồi đến ngày báođiểm, đa phần trong chúng nó là đỗ, một phần có lẽ là nhờ sự thành tâm cầu nguyệncủa phượng Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc phải kết thúc và ngày chia tay nhauđang đến rất gần rồi Có thể sau này, mỗi đứa một ngả sẽ khó gặp nhau lắm Họctrò buồn, đến lúc phải tạm biệt thầy cô - những người cha, người mẹ đã truyền chochúng tri thức; tạm biệt trường học - nơi in dấu biết bao kỉ niệm thân thương; tạmbiệt những người bạn tâm giao mà rất lâu nữa mới gặp lại; tạm biệt cả những lờichào thân thiết vào mỗi buổi sáng bạn bè trao tặng nhau sao có thể vui được đây.Tựa vào vai nhau, cùng hát những câu hát quen thuộc:
Ngày mai chia tay nhau bạn ơi có thấy buồn không?
Ngày mai chia tay nhau chợt nghe quyến luyến trong lòng
Tinh bạn thân thiết không bao giờ nhạt phai
Tình bạn mang đến cho ta nhiều niềm vui
Tình bạn thân thiết dẫu xa muôn trùng
Tình bạn mãi mãi trong tim bạn và tôi
(Bạn thân),Chúng nó muốn ôm tất cả vào lòng Lũ áo trắng buồn, rồi khóc, chúng đã thútthít bao đêm khi nghĩ về quãng thần tiên đó Phượng đã vô tình chấm hết vào trangnhật kí tuổi thơ của chúng rồi Chúng muốn muốn được là con nít mãi mã để
Trang 19không phải chia tay mọi thứ êm đềm của tuổi thơ thế này Chúng muốn muốnngồi bên lũ bạn mãi mãi Và rồi chúng còn thơ dại nữa đâu khi muốn thời gian quaytrở lại chứ!
Mùa phượng nào với tôicũng vô cùng đặc biệt Tôivẫn còn nhớ mãi mùaphượng đó Bọn trẻ chúngtôi đã reo lên khi nhìn thấyhoa phượng Tôi và lũ bạndành những chùm hoaphượng đỏ rực đầu mùa để
ép vào vở, đợi đến ngày chiatay sẽ làm quà tặng nhau Rồi ngày đó cũng đến, phượng trao tay bỗng đâu ùa vềnhững dòng kí ức tuổi thơ đã chìm dần, đi vào năm tháng Trong vòng tay ôm chậtlấy nhau, tôi nhớ những lần chơi chọi gà bằng hoa phượng, nhớ những chiếc vòngnguyệt quế được kết từ hoa phượng, nhớ cả những bài hát về hoa phượng ngânvang trong buổi chiều hè Tôi không muốn khóc để kí ức về ngày hôm đó được trọnvẹn nhưng không hiểu sao nước mắt cứ chảy từng dòng khó ngăn lại Tôi biết đóchỉ là nước mắt của trẻ con nhưng dù sao chúng tôi cũng biết khóc vì những tìnhcảm đẹp, trong sáng của tình bạn Ngày cuối cùng của năm học đó, tôi đến bên bácphượng già và thủ thỉ với bác rằng: "Cháu phải đi rồi Bác ở lại mạnh khỏe nha! Códịp cháu sẽ lại về thăm trường" Nhưng học hành bận rộn, nên đến giờ tôi vẫn là kẻthất hứa Có lẽ bác vẫn khỏe, vì đã có thế hệ học trò sau chăm sóc rồi Bọn nhỏchắc cũng yêu quý bác như chúng tôi ngày đó thôi!
Thật may mắn vì tôi vẫn còn là trẻ con, vẫn còn ở cái tuổi được đắm chìmtrong hạnh phúc tuổi thơ cùng cây phượng Tôi sẽ nâng niu những khoảnh khắcnày, vì tuổi thơ của một người con đất Cảng mà thiếu bóng phượng vĩ thì còn gì là
Trang 20kì diệu của nó Điều đặc biệt trên mình cô khoác chiếc áo trắng đục như màu nướcgạo mà lóng lánh lung linh trong ánh nắng ban mai, len lỏi và giấu kín mình trongcánh trắng tinh khiết còn ướt đẫm sương đêm mà ngự trên đài lá lộng lẫy như viênngọc quý Ôi, ôi, ôi, tuyệt quá, tuyệt quá! Nhìn mà xem, nhị chúng đan lại nhưchiếc cốc vàng, Trong chiếc cốc ấy rót ra mật ngọt vẫy gọi ong bướm, rót ra hươngthơm, rót ra phấn vàng cho tôi thưởng thức, cho khu vườn đắm hương Tôi cầm, tôiuống những tách mật ngọt như ong lấy về Tôi yêu biết mấy những giọt hương đangrơi trên tay nặng trĩu, một mùi thơm đặc khịt cứ quẩn quanh bên khoang mũi, níukéo tôi lại gần hoa hơn Chà, chà, mới trang trọng và tiện nghi làm sao, giữa mộtbiển tràn đầy hoa thơm mật ngọt tha hồ cho lũ ong tắm mát lại còn có cả bé nhuỵchăm chỉ trội mình tỏa ra xung quanh như chiếc ô tròn che nắng Thỉnh thoảng lại
Trang 21quay tít thò lò theo gió như muốn trêu đùa hay khoe hương sắc?
Mỗi lần hoa nở là mỗi lần dâng lên cho cuộc đời một niềm vui, một niềm hạnhphúc không thể nào tả nổi Nó xóa đi mọi sầu lo trong lòng ai mỗi khi ngẩng caođầu nhìn lên màu trắng tinh khiết, trong sạch của bông hoa thanh long Từng cánhhoa đan xen, se chặt khiến tôi liên tưởng tới tình cảm gắn bó keo sơn, thân thiếtkhông thể tách rời giữa anh và em Chẳng những thế, vẻ đẹp của bông hoa đã để lạitrong lòng tôi biết bao ấn tượng sâu sắc để mỗi khi xa quê mà nhớ đến quê nhà vớikhu vườn và vẻ đẹp duyên dáng của hoa thanh long góc vườn Nó về bung nởhương thắm như trao thêm sức sống, khơi dậy niềm vui cho khu vườn, cho mộtngày mới tươi vui
Ôi, với vẻ đẹp không lộng lẫy, kiêu sa như hồng nhung mà cũng chẳng e ấp,rụt rè như hoa na hoa bưởi, thanh long có một vẻ đẹp tinh tế, độc đáo, khó cây bútnào lột tả hết Ước gì ngày nào tôi cũng được chiêm ngưỡng vẻ đẹp tuyệt diệu củanó
Trang 22Lương Thị Giang Phương Bài làm 4:
Giữa vùng đồng quê đất cằn cỗi có một ngôi nhà vô cùng hạnh phúc, với một
cô con gái xinh đẹp Ngôi nhà ấy là màu xanh cây lá, cô thiếu nữ ấy là một loài hoa
Sự yêu quý của tôi đã muốn mở cửa trái tim để nói cho các bạn rồi Cây thảothiên
"Thảo thiên" cái tên lạ lắm phải không? Nhưng các bạn đâu biết nó lại thânthuộc với tôi, như dán chặt vào trái tim tôi rồi Thảo thiên là cái tên tôi đặt cho nó.Thảo là cỏ, thiên là trời Có thể mọi người sẽ nói tôi lập dị khi yêu quý một loài cỏdại Mọi người đều có niềm tự hào về loài cây mình yêu và tôi cũng vậy chứ.Nhưng tất cả những điều này có lẽ chỉ mình tôi cảm nhận được Mỗi sáng chủ nhậttôi rảo bước trên đám cỏ xanh, êm kín cả đường ruộng, như nhung thảm của vuachúa đón khách quý xa xưa Cứ êm ả cho tới đỉnh núi tự tạo, vuông những mảnhđất hồ, đỉnh chót vót, đỉnh lè tè dưới chân Đứng lại, tôi nghĩ rằng mình là con cá,
Trang 23hương gió sữa thoảng ướp ngâm trong từng thớ thịt Đỉnh núi này, làm tôi trượt ténhiều lần Con đường đến với Thảo thiên cũng lại vô cùng trắc trở, nhưng trái timtôi vẫn luôn nhắc nhở: Cố lên, cố lên Và đây rồi, ngôi nhà ấy vẫn cứ xanh Nhữngchiếc lá thon dài mỏng manh tỏa một vùng tròn sát đất nâng niu lấy cô con gáimình Cây ơi, đất bạc thân hình gầy guộc, mà sao sinh ra cô thiếu nữ đẹp như vậy.Tôi cứ ngỡ rằng cây là cha Dẫu đất chẳng có màu nhưng rễ vẫn chắc, bám sâu,chắt chiu từng giọt màu của đất để nuôi Thảo Thiên Và có lẽ mệt mỏi đến đâu, khicây thấy cô con gái mình chẳng thua ai thì cây vui lắm chứ "Cây là người cha tuyệtvời" Tôi cũng biết Thảo Thiên, người cha ấy cũng hiểu rằng, được sống trong thiênnhiên là hạnh phúc hơn muôn vàn loài phô trương khác, hưởng hương gió sữa đồngnội, hưởng cái ngọt dịu của mưa hè hưởng cái ấm áp nắng mai vì tôi thấy trên cáimàu áo mỏng manh những giọt sương tròn cứ lấp lánh mãi mỗi sáng, hình như chắtchiu lại để làm vòng ngọc cho cô con gái tuổi trăng tròn, để chứng tỏ rằng con mìnhchẳng thua kém ai Và có thể, cô con gái Thảo thiên cũng thương cha lắm Cô giản
dị nhưng quyến rũ lạ kì Cô làm duyên cho cha vui, nghiêng mình bên dòng nướctựa nàng tiên nữ giáng trần, tuôn dài mớ tóc mây gội đầu Thân mình dài và cũngmỏng manh vậy, không một mùi hương, những cánh mà chỉ đơn thuần là những hạttím dính trên nhưng sao tôi cứ bị cuốn trong cơn mộng Con gái quê đây mà Tôibiết, rồi một ngày không xa, những nhúm lông tím tựa mực bút sẽ không bay xa, đểcha cô vui và Thảo thiên cũng vậy Con đường trang trọng êm ả rồi tiếp đến là trắctrở khó khăn chỉ để ngắm một cô thiếu nữ thì biết cô ta đẹp đến mê hồn là thế nào,đài các thế nào
Mỗi khi có chuyện buồn, tôi chán nản lắm Tôi như con rô-bốt hết pin nhưng
lạ thay cứ mỗi lần đến với Thảo thiên, rô-bốt tôi lại được sạc no đầy Thôi vậy, lầnnày tôi đã căng pin rồi Tạm biệt Thảo thiên Tôi cứ nhẹ chân bước về, những nhúmhạt tím cứ xoay tít xa hoa với tiếng sáo xế chiều trong hương gió sữa đồng nội
Vũ Thị Kiều Trinh
Trang 24Đề bài: Một bài thơ đáng yêu đáng nhớ
Bài làm 1
Mùa hè của tôi tuyệt diệu nhất là được về với vòng tay lam lũ mà hiền từ của
bà ngoại, về với làng quê thanh bình "cục tác cục ta" tiếng gà mộc mạc Bất chợttrong tôi lại ngân lên những câu từ thôn quê yên ả của bài thơ "Tiếng gà trưa" do nữ
sĩ trứ danh Xuân Quỳnh sáng tác Đây luôn là bài thơ để lại trong tôi những ấntượng không thể phai
"Trên đường hành quân xaDừng chân bên xóm nhỏTiếng gà ai nhảy ổ
Cục cực tác cục taNghe xao động nắng trưaNghe bàn chân đỡ mỏiNghe gọi về tuổi thơ"
Trang 25Đọc khổ thơ đầu, trước mắt tôi hiện lên bóng dáng một người chiến sĩ Cáibóng phả ra mùi mồ hôi quyện với bụi mù khi băng qua những con đường mòn đất
đỏ Người chiến sĩ đã dừng lại sau vạn dặm hành quân, đang lắng nghe và cố nắmlại cái âm thanh kì diệu vang vọng cả không gian này "Cục cục tác, cục ta "- âmthanh thô ráp của thôn quê đang tỏa ra một sức mạnh kì lạ "
Cục cục tác cục ta" - tiếng gà báo hiệu một mầm sống mới ra đời "Cục cục tác cục ta " - âm thanh có phép màu nhiệm gì mà đến cái nắng trưa hè đặcquánh cũng phải xao động, khiến cái mệt mỏi cuốn bay đâu mất và gọi về đây cảmột miền ấu thơ Nữ sĩ Xuân Quỳnh cũng đã thật tài tình khi đưa vào bài thơ điệpngữ cách quãng "nghe" Nghe nghe nghe - Nghe cái tiếng gà trưa vang vọng, kếtđọng lại trong không gian Người chiến sĩ có lẽ cũng đang xúc động lắng nghe –bằng đôi tai và cả tâm hồn mình
Ở khổ thơ tiếp theo, với những lời thơ nhịp nhàng, tác giả đã cho tôi có baocảm xúc thật kì diệu Lúc thì ấm áp, thân thuộc với hình ảnh ổ rơm hồng và cácchị mái vàng, mái mơ Có lẽ ổ rơm hồng của các chị là ngôi nhà ôm ấp, che chở
Trang 26cho những đứa con, với trẻ con chúng tôi thì cũng thật bình yên khi trở thành cáinôi nâng niu những giấc mơ nhỏ Những vần thơ tiếp theo lại là tiếng cười thơ dạicủa trẻ nhỏ, là những kỉ niệm bên bà Ôi ! người bà của tác giả thật thánh thiệnbiết bao Người bà chắt chiu, hi sinh mọi thứ vì cháu, vì những mong ước tuổi thơ
bé nhỏ Đối với người cháu - tác giả Xuân Quỳnh - thì cái quần chéo go, cái áocánh trúc bâu hay những món đồ dành dụm từ tiền bán gà con là những món quà
kì diệu Và hơn thế nữa, tình yêu thương của bà dành cho tác giả chính là món quà
kì diệu nhất Tác giả thật may mắn khi được lớn lên trong vòng tay của người bàyêu dấu Cụm từ “Tiếng gà trưa" được đặt ở đầu mỗi đoạn vừa như một bản lề mở
ra những kỉ niệm tươi sáng, vừa như một cầu nối nhịp nhàng xâu chuỗi những hìnhảnh, tạo cho người đọc cảm giác như được lắng nghe một bản nhạc cất lên từ tâmhồn
Khổ thơ cuối cùng đã khẳng định tình yêu quê hương của tác giả :
" Cháu chiến đấu hôm nay
Vì tình yêu Tổ Quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ rơm hồng tuổi thơ"
Tình yêu tha thiết, sâu đậm với quê hương cùa tác giả phải chăng được vút bay
từ tình yêu với những kỉ niệm, hình ảnh bình dị nhất, được vút bay từ tổ ấm thânyêu, có bà và ổ trứng hồng bé nhỏ ? Tình yêu của Xuân Quỳnh như cùng hòa vớitiếng nói trăm năm đọng mãi trong tôi của I-li-a E-ren-bua: " Suối đổ ra sông, sông
đổ vào dải trường giang Vôn-ga, con sông Vôn-ga đi ra bể Tình yêu làng xóm, yêuquê hương trở nên lòng yêu Tổ Quốc" Hai con người, hai dân tộc, hai quốc gia ấyvậy mà về tình yêu nước lại hòa vào làm một Quả thật, với tất cả mọi người, tìnhyêu lớn lao nhất là Tổ quốc, là đất nước đều bắt nguồn từ những điều nhỏ bé, đơn
Trang 27sơ, như ổ rơm hồng tuổi thơ và tiếng gà trưa cục tác
Đắm chìm trong suy nghĩ của bài thơ, chợt tiếng gà vang lên làm tôi như bước
ra khỏi giấc mộng Tôi mỉm cười và thấy yêu những chị gà này quá, và yêu thươngsâu sắc hơn là bà ngoại, người bà thánh thiện, yêu tôi vô bờ bến Tôi chợt nhận ratrái tim mình đang xao động với nhịp đập của quê hương, đất nước Cám ơn "Tiếng gà trưa" - tiếng gọi của những tình yêu bao la nhất !
Trịnh Ngọc Thủy
Bài làm 2:
(Bài ca nhà tranh bị gió thu phá)
Trang 28Thần gió mùa đông buốt giá hơn cả đá cứ ào ào từng trận hú đông rít tây làmcho mấy cành lá xanh tươi cuối cùng phải lìa thân mẹ, khiến cho tôi cảm thấy rùngmình nổi gai ốc Nó lại khiến tôi nhớ về trận gió thu cách đây hàng ngàn năm mànhà thơ Đỗ Phủ cùng nhân dân Trung Quốc đã trải qua, để rồi ông viết lại một cáchthấm thìa bài thơ "Mao ốc vị thu phong sở phá ca" Bài ca ấy cứ lắng đọng và văngvẳng mãi trong tâm trí tôi.
Ngay câu thơ đầu tiên "Tháng tám thu cao gió thét già" tác giả đã mang đếncho chúng ta một cảm giác lạnh tê người Giữa trời thu tháng tám, cái rét cắt da cắtthịt đã thi nhau tràn về kéo theo hàng nghìn đội quân vô hình là những trận gió thétgià Dường như nó được nhân lên gấp bội sức mạnh khủng khiếp, ghê gớm, mãnhliệt mà gào thét, rú rít qua từng vòm cây, kẽ lá, khác hẳn với làn gió nhẹ nhàng củamùa hạ mà vẫn mát rượi Đúng là một trận cuồng phong điên khùng! Nó làm máinhà tranh mong manh, yếu ớt, bé nhỏ của nhà thơ Đỗ Phủ bị tốc, bay tan tác mọinơi:
Tranh bay sang sông rải khắp bờ Mảnh cao treo tót ngọn rừng xa Mảnh thấp quay lộn vào mương sa Chúng bị phong thần đưa đi chu du khắp nẻo: mảnh rải bên bờ sông, có khi bịtreo tít trên ngọn cây cao trên rừng và chổng gọng giữa dòng mương lạnh hơn Bắccực Dưới ngòi bút tinh tế của mình, Đỗ Phủ đã tái hiện lên một bức tranh xơ xác,tiêu điều và tiều tụy Nhưng trong tâm trạng ông ngập tràn nỗi tiêc nuối, bất lực,tuyệt vọng trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên Bỗng trong tim tôi nhói đau và ùa vềbiết bao nồi niềm cảm xúc xót xa, đồng cảm với nhà thơ trước cảnh tượng nhà tranh
Trang 29Nỡ nhè trước mặt xô cướp giật Cắp tranh đi tuốt vào lũy tre"
Trời ơi, mảnh tranh chẳng đáng giá là gì, có chăng ta thu lượm lại chỉ làm rơmrác, chất đốt hay thức ăn cho những chú trâu con bò mà thôi Nhưng điều đặc biệt là
nó lại biến thành một thứ tài sản vô giá quý hơn kim cương bị tranh giành Nhữngđứa trẻ con cắp mảnh tranh một cách trắng trợn, trơ tráo, ngang nhiên ngay trướcmắt chủ nhân của nó, chạy thẳng một mạch về nhà mà bù đắp lại chỗ hổng to tướngtrong ngôi nhà nát rách vì gió thu, trái ngược với sự gào thét của tác giả:
"Môi khô miệng cháy gào chẳng được"
Dù tác giả có dùng hết sức lực, tâm trí, cố níu giữ lại cho mái nhà trống tuếchtrống toác của mình, dù tác giả có gào bỏng họng, rát cổ cũng vô ích trước nhữngđứa trẻ tràn trề sự táo tợn Đồng thời phơi bày một sự thực rằng: trong xã hội củanhà thơ thì ngôi nhà bị gió phá đã trở thành phổ biến và cũng thật đáng thương chonhững đứa trẻ kia đang phải sống trong ngôi nhà xác xơ, ọp ẹp bị gió phá Khôngkìm được cảm xúc đang trào dâng trong lòng mình, tác giả đã diễn tả hết sức hàmsúc, cô đọng qua câu thơ cuối khổ: "Quay về, chống gậy lòng ấm ức!" Ở đây, nhàthơ Đỗ Phủ ấm ức chẳng phải vì không giữ được mảnh tranh mà vì một thế sự đentối đang phơi bày ra trước mắt Trong binh biến An Lộc Sơn, cả đất nước TrungQuốc đang gặp khó khăn chồng chất khó khăn, hàng triệu con người lâm vào tìnhcảnh giống như nhà thơ Đáng sợ hơn thế nữa, đến nỗi nhà thơ phải dùng ngòi bútcủa mình tố cáo rất quyết liệt thực trạng xã hội lúc bấy giờ đã làm biến đổi nhâncách của trẻ em, của tương lai đất nước Từ một tâm hồn trong sáng hơn ngọc, naybỗng nhuộm một màu đen tối đến không ngờ
Trang 30Bên cạnh đó, tất cả nỗi cơ cực, đắng cay, tủi khổ của nhà thơ được dồn đọng
và chất chứa trong khổ thơ thứ ba:
Giây lát gió lặng mây tối mựcTrời thu mịt mịt đêm đen đặcMền vải lâu năm lạnh tựa sắtCon nằm xấu nết đạp lót nátĐầu giường nhà dột chẳng chừa đâu Dày hạt mưa, mưa, mưa chẳng dứt Thực sự cả gia đình ai ai cũng phải sống trong đêm tối như đổ mực được diễn
tả qua hai từ "đen đặc" và "mịt mịt" Không những thế, cái lạnh, cái nghèo, cái rét
cứ nối tiếp nhau giáng vào mái đầu những đứa trẻ hay những mái nhà tồi tàn kia.Nào là mền vải mỏng dính, lạnh tựa sắt, nào là những đứa con quấy khóc vì lạnh, là
cả mái nhà tranh dột chẳng chừa chỗ nào cộng với mưa gió dập vùi khiến cái lạnhthấu xương buốt tủy được nhân lên gấp bội lần Điều đó khiến cho tôi cảm thấy đauđớn và xót thương đến tột cùng với nhà thơ và biết bao người dân Trung Quốc đồng
Trang 31cảnh ngộ Và nhà thơ đã phải thốt lên :
"Từ trải cơn loạn ít ngủ nghêĐêm dài ướt át sao cho trót?"
Đỗ Phủ mất ngủ không chỉ vì bệnh tật, đói rét mà còn mang nặng trong mìnhnỗi lo với vận nước, vận dân Nhà thơ mong đêm dài buốt giá trôi đi thật nhanh Nókhông chỉ là đêm dài của gia đình Đỗ Phủ mà còn là đêm dài trường kì của cả dântộc Trung Hoa Có lẽ nhà thơ đang sống thực sự trong thế giới nội tâm của mình.Nỗi mong mỏi ấy của nhà thơ đến thiết tha, cháy bỏng mà không cái độ dài nào cóthể đo hết được Nhà thơ trăn trở, trằn trọc, nhà thơ khắc khoải, mong chờ khổ đau
vì xót xa trước hiện thực đất nước ngày một u ám, xám xịt mà mình thì bất lựcchẳng thể làm gì
Với bút pháp hiện thực, tác giả đã tái hiện một bức tranh xã hội đương thời hếtsức sống động, tự nhiên lại chân thực làm phông nền để từ đó vút lên ước mơ caođẹp từ nỗi khổ cùng cực của chính mình:
Ước được nhà rộng muôn ngàn gian Che khắp thiên hạ kẻ sĩ nghèo đều hân hoan Gió mưa chẳng núng vững vàng như thạch bàn"
Chao ôi, sao ước mơ lại lớn lao đến thế nhưng vô cùng thiết thực cho cả dântộc Ước mơ ấy sáng chói lọi, rực cháy trong lòng tác giả và bầu trời Trung Quốc,xua tan đi mây tối, làm tan màn đêm u ám Có người cho rằng đây là một ước mơviển vông, hão huyền nhưng đối với tôi thì nó sẽ trở thành hiện thực khi thiên hạthái bình đồng thời ước mơ ấy còn đạt đến độ xả thân, thánh thiện và cao thượng:
Than ôi! Bao giờ nhà ấy sừng sững dựng trước mắtRiêng lều ta nát chịu chết rét cũng được
Dầu cho mình có thể hi sinh tính mạng để thực hiện được mơ ước ấy thì tácgiả cũng bằng lòng Qua đây, ta thấy toát lên tấm lòng nhân đạo thương người hơn
cả thương thân của nhà thơ Đỗ Phủ Nếu như Lí Bạch được mệnh danh là "Thi tiên"