Thật xui xẻo, suốt ngày, lưới kéo lên chỉ toàn rong rêu, không được lấy một con cá nhỏ.. Bác đánh cá mừng lắm, nghĩ bụng : "Cái bình này đem ra chợ bán cũng được khối tiền." Cầm chiết b
Trang 1Tuan 19:
Bác đónh có vò gõ hung thần
1 Ngày xưa, có một bác đánh cá tuổi đã cao Một hôm, bác ra biển quăng lưới Thật xui xẻo, suốt ngày, lưới kéo lên chỉ toàn rong rêu, không được lấy một con cá nhỏ Ngán ngẩm quá, bác định thả lưới lần cuối rồi về Thật may, trong mẻ lưới này có một chiếc bình to bằng đồng, miệng gắn chì kín mít
2 Bác đánh cá mừng lắm, nghĩ bụng : "Cái bình này đem ra chợ bán cũng được khối tiền." Cầm chiết bình lên thấy nặng, bác bèn lấy dao nạy nắp bình để xem bên trong có cái gì
3 Nắp vừa bật ra thì từ trong bình một làn khói đen kịt tuôn ra cao ngất tầng mây Bác đánh cá chưa hết kinh ngạc thì làn khói đã tụ lại, hiện thành một con quỷ, trông thật gớm ghiếc, dữ tợn Con quỷ ồm ồm nói :
— Ta bao cho nhà ngươi biết, nhà ngươi đã đến ngày tận số
Bác đánh cá lúng túng rồi kịp trấn tĩnh ngay, bác mắng lại con quỷ :
- Ta đã cứu ngươi ra khỏi cái bình kia, sao ngươi lại muốn giết ta ?
Con quỷ nói :
- Ta vốn là một hung thần, vì phạm tội, bị trời phạt hoá kiếp thành quỷ, nhốt vào cái bình này rồi vứt xuống biển Mấy trăm năm nằm dưới biển sâu, ta đã thề rằng ai cứu ta ra khỏi cái bình tối như hũ nút này, ta sẽ làm cho người ấy trở nên giàu sang, phú quý Chờ mãi chẳng thấy ai cứu, ta tức giận, đã đổi lời nguyền : "Kẻ nào cứu ta sẽ phải chết." Ta vừa dứt lời thì ngươi cứu ta Vậy nên ngươi phải chết
4 Nghe con quỷ nói năng láo xược như vậy, bác đánh cá nhanh trí bảo :
- Thôi được, chết cũng chẳng đáng sợ, nhưng trước khi chết, ta chỉ muốn biết một điều
- Điều gì ? - Con quỷ hỏi |
- Ngươi to lớn như thế làm sao chui lot cai binh bé ti nay ?
- Ngươi không tin ư 2
- Không thể tin được trừ khi ta thấy tận mắt chính ngươi chui vào trong bình
5 Con quỷ rùng mình một cái biến thành một cột khói đen Cột khói bay đến tận trời xanh, tụ lại rồi dần dần chui tuột vào bình Bác đánh cá nhanh tay lấy cái nắp bằng chì nút chặt miệng bình Con quỷ ra sức vùng vẫy, tìm cách chui ra Nhưng đã muộn mất rồi Bác đánh cá vứt cái bình trở lại biển sâu Thế là kẻ độc ác vĩnh viễn nằm lại dưới đáy biển
TRUYỆN DÂN GIAN A-RẬP () — Ngày tận số : ngày chết
~ Hung thần : thân độc ác, hung dữ
— Vĩnh viễn : mãi mãi
Tuần 22:
Trang 2Con vịt xếu xí
1 Sắp đến mùa đông, vợ chồng thiên nga cùng đứa con nhỏ xíu bay về phương Nam tránh rét Vì đứa con quá nhỏ và yếu ớt nên chúng phải nghỉ lại dọc đường May mắn, ở chỗ dừng chân, chúng gặp một cô vịt đang chuẩr: bị cho đàn con xuống ổ Hai vợ chồng liền nhờ cô chăm sóc giùm thiên nga con và hứa sang năm sẽ quay trở lại đón con
2 Thiên nga con ở lại cùng đàn vịt Nó buồn lắm vì không có bạn Vịt mẹ thì bận bịu suốt ngày vì phải kiếm ăn, chăn dắt cả thiên nga con lẫn mười một đứa con vừa rời ổ Còn
dan vit con thì luôn tìm cách chành choẹ, bắt nạt, hắt hủi thiên nga Đối với chúng, thiên nga là một con vịt vô tích sự và vô cùng xấu xí : cái cổ thì dài ngoắng, thân hình gầy guộc, lại rất vụng về
Một năm sau, thiên nga bố mẹ trở lại tìm gặp vịt mẹ Cả hai vô cùng sung sướng khi thấy thiên nga con giờ đã cứng cáp, lớn khôn Thiên nga con gặp lại bố mẹ cũng vô cùng mừng rỡ Nó quên luôn những ngày tháng cô đơn, buồn tẻ trước đây, quên cả cách cư xử chẳng lấy gì làm thân thiện của đàn vịt con Nó chạy dén cam an vit me, va bin rin chia tay với các bạn vịt con để còn kịp theo bố mẹ lên đường, bay tới những chân trời xa
3 Mãi đến lúc này, đàn vịt con mới biết con vịt xấu xí mà chúng thường chê bai,
dè bỉu chính là thiên nga, loài chim đẹp nhất trong vương quốc của những loài có cánh, đ bằng hai chân Chúng rất xấu hổ và ân hận vì đã đối xử không phải với thiên nga
Theo AN-ĐÉC-XEN
Tuần 25:
Những chú bé không chết
1 Phát xít Đức ồ ạt đưa quân sang xâm lược Liên Xô Đến đâu, chúng cũng cướp phá, bắn giết hết sức tàn bạo Một buổi chiều, bọn phát xít bất ngờ xông vào làng nọ Khắp làng không một bóng người Không gặp sự chống cự của du kích, chúng tưởng được yên thân Nhưng trời vừa tối, tiếng súng đã nổ ran Bọn phát xít nhớn nhác hỏi nhau :
"Bắn ở đâu thế 2" Một tên lính hấp tấp từ ngoài chạy vào, nói : "Bắn nhau ở cánh rừng kia kìa ! Đã bắt được một tên du kích !"
2 Một lát sau, mấy tên lính dẫn một chú bé đến trước mặt tên chỉ huy Chú bé chừng mười ba, mười bốn tuổi, mặc áo sơ mi xanh có hàng cúc trắng Tên sĩ quan hỏi :
Chú bé kiêu hãnh trả lời :
- Tao là du kích !
Trang 3Tên sĩ quan quát :
- Đội du kích của chúng mày ở đâu ?
Chú bé trả lời, giọng khinh bỉ :
- Tao không biết !
Tên sĩ quan nổi giận, ra lệnh cho bọn lính hành hạ, tra tấn chú bé rất dã man, nhưng chú không nói nửa lời Gần sáng, bọn chúng đem chú ra bắn
3 Đêm hôm sau, du kích tấn công vào chính khu vực chúng đóng quân Kho tàng của bọn phát xít nổ tung Nhưng chúng cũng bắt được một em nhỏ
Tên sĩ quan kinh ngạc hỏi :
— Mày là ai 2
Chú bé kiêu hãnh trả lời :
- Tao là du kích !
Tên sĩ quan phát xít không còn tin ở mắt mình nữa Trước mặt hắn vẫn là chú bé mặc
áo sơ mi xanh có hàng cúc trắng mà hắn đã ra lệnh cho bọn lính bắn chết đêm qua Tên
sĩ quan rền rĩ :
—- Ôi lạy chúa ! Đất nước này thật là ma quỷ !
Rồi hắn gào lên :
- Treo cổ ! Treo cổ nó lên !
Mệnh lệnh của hắn được thi hành ngay
4 Sang đêm thứ ba, bọn phát xít càng không được ngủ yên Đêm ấy, du kích đánh thẳng vào sở chỉ huy của chúng, còn chính tên sĩ quan thì bị bắt sống đem về khu du kích trong rừng Khi người ta mở băng bịt mắt, hắn nhìn thấy trước mặt là một người du kích đứng tuổi và bên cạnh bác ta lại là chú bé mặc áo sơ mi xanh có hàng cúc trắng Hắn quỳ phục xuống chân chú bé, lắm nhảm như một kẻ loạn trí :
- Xin tha tội cho tôi ! Tha tội cho tôi ! Tôi đâu biết Ngài có thể chết đi sống lại như phù thuỷ thế nay !
Nhưng người phiên dịch chỉ vào bác du kích đứng tuổi, bảo hắn :
- Đây là cha của hai đứa trẻ bị ngươi giết đêm hôm kia và đêm hôm qua Trước mặt ngươi là đứa con thứ ba của bác ấy
Tên sĩ quan phát xít kêu lên một tiếng rồi gục xuống sát đất, không dám ngang đầu lên
QUY-RA-XKÊ-VÍCH
() — Sĩ quan : quân nhân từ cấp bậc chuẩn uý trở lên Ở đây là tên chỉ huy lính phát xít tấn công
'vào làng của những chú bé du kích
— Tra tấn : đánh đập tàn nhãn bắt phải khai
— Phiên dịch : dịch từ tiếng nước này sang tiếng nước khác.
Trang 4Tuan 29:
Đôi cánh của Ngực Trắng
1 Ngày xưa, có một chú ngựa trắng, trắng nõn nà như một đám mây bồng bềnh trên nền trời xanh thắm Mẹ chú ta yêu chú ta nhất, lúc nào cũng dặn :
- Con phải ở cạnh mẹ đây Con hãy hí to lên khi mẹ gọi nhé !
Ngựa Mẹ gọi con suốt ngày Tiếng ngựa non hí thật đáng yêu Ngựa Mẹ sung sướng lắm nên thích dạy con tập hí hơn là luyện cho vó con phi dẻo dai hoặc da hau that mạnh mẽ
2 Gần nhà Ngựa có anh Đại Bàng Núi Đó là một con chim non nhưng sải cánh đã vững vàng Mỗi lúc nó liệng vòng, cánh không động, khẽ nghiêng bên nào là chao bên
ấy, bóng cứ loang loáng trên bãi cỏ
Ngựa Trắng mê quá, cứ ước ao được bay như Đại Bàng
- Anh Đại Bàng ơi ! Làm thế nào để có cánh như anh ?
— Phải đi tìm ! Cứ quanh quẩn cạnh mẹ, biết bao giờ mới có cánh !
3 Thế là Ngựa Trắng xin phép mẹ lên đường cùng Đại Bàng Thoáng cái đã xa lắm Chưa thấy "đôi cánh" đâu nhưng Ngựa ta đã gặp bao nhiêu là cảnh lạ Chỉ phiền là mỗi lúc trời một tối, và thấp thoáng đâu đây đã lấp lánh những đốm sao
4 Bỗng có tiếng "hú ú ú" vẳng lên mỗi lúc một gần Rồi từ trong bóng tối hiện
ra một con sói xám sừng sững ngáng đường Ngựa Trắng mếu máo gọi mẹ
Sói Xám cười man rợ và nhảy chồm đến
_ Ối I
Không phải tiếng Ngựa Trắng thét lên mà là tiếng Sói Xám rống to Một cái gì từ trên cao giáng rất mạnh xuống giữa trán Sói làm nó hốt hoảng cúp đuôi chạy mất Ngựa Trắng mở mắt thấy loang loáng bóng Đại Bàng Núi Thì ra đúng lúc Sói vồ Ngựa, Đại Bàng từ trên cao đã lao tới kịp thời
5 Ngựa Trắng lại khóc, gọi mẹ Đại Bàng Núi vỗ nhẹ cánh dỗ dành :
- Đừng khóc ! Anh đưa về với mẹ !
- Nhưng mà em không có cánh !
Đại Bàng cười, chỉ vào bốn chân Ngựa :
- Cánh của em đấy chứ đâu ! Nếu phi nước đại, em còn "bay" nhanh hơn cả anh nữa
ấy chứ !
Đại Bàng Núi sải cánh Ngựa Trắng chồm lên và thấy bốn chân mình thật sự bay như Đại Bàng
Theo THY NGOC
Trang 5Tuan 32:
Khót vọng sống
1 Giôn và Bin khập khénh đi xuống bờ suối Mỗi người mang một khẩu súng trường
và một bó chăn trên vai Cả hai đều mệt mỏi sau những ngày gian khổ dài đằng đắng Giôn bỗng trượt chân suýt ngã Anh thốt lên một tiếng kêu đau đớn :
~ Bin, mình bị trật khớp rồi
Bin vẫn lảo đảo lội qua dòng nước Giôn lại gọi, tiếng gọi như lời van vỉ của một người tuyệt vọng Nhưng Bin không quay đầu lại Giôn nhìn Bin mãi cho đến khi anh ta vượt qua đỉnh đồi, rồi mất hút
2 Giên nén đau trèo lên đỉnh đồi Đã mấy ngày nay anh chẳng có gì để án Thỉnh thoảng, anh cúi xuống hái những quả dại nhét vào miệng, nhai, nuốt Đêm đến, khi không
lê bước nổi nữa, anh mới dừng lại để ngủ
Một sáng, khi cái đói cào xé ruột gan khiến đầu óc anh mụ mẫm, tình cờ, anh bò gần một con chim đang ngủ quên Nó giật mình lao vút lên, đâm vào mặt anh Một vài lần, anh may bắt được một vài con cá nhỏ trong vũng nước Anh nhai chúng rất cẩn thận vì biết rằng phải cố ăn để mà sống
3 Một ngày kia, khi đang lê bước, anh đột nhiên nhảy lùi lại Trước mắt anh là một con gấu lớn Anh vừa đưa khẩu súng lên vai thì sực nhớ là súng đã hết đạn Anh hạ súng, rút con dao săn, mắt chằm chằm nhìn con vật Con gấu bật ra một tiếng gầm thăm dò Nếu con người bỏ chạy, nó sẽ đuổi theo Nhưng Giôn không chạy Anh đứng im như một pho tượng cho đến lúc cơn nguy hiểm đã qua
4 Vào một ngày, Giôn nằm bất động trên một mỏm đá, chậm rãi đưa mắt nhìn theo dòng sông đang uốn khúc đổ ra một vùng biển rực rỡ nắng vàng Anh chợt thấy một con tàu đang buông neo Đúng lúc đó, có tiếng thở phì phò phía sau Anh nhận ra cái đầu của một con sói Đầu nó rũ xuống Hình như nó bị bệnh Nó thở phì phò và húng hắng ho Mặc dù đã quá yếu, anh vẫn cố bình tĩnh tiếp tục chuyến đi khủng khiếp để tìm tới con tàu Giờ thì anh không thể đứng dậy được nữa hn bắt đầu bò bằng hai tay và
đầu gối
5 Một lần, sau một cơn ngất, anh tỉnh lại bởi tiếng khò khè sát bên tai Anh cảm thấy cái lưỡi của con sói đang quệt trên bàn tay anh Những cái nanh ép nhè nhẹ, rồi mạnh dần Con sói nỗ lực dùng chút sức lực cuối cùng cắm răng vào tảng thức ăn mà nó đã chờ đợi từ lâu Nhưng con người cũng đã đợi lâu rồi, một rồi cả hai bàn tay giập nát của con người đã bóp lấy hàm nó Con sói chống lại một cách yếu ớt Mấy phút sau, toàn bộ sức nặng của cơ thể con người đã đè lên trên mình con sói |
6 Trên boong tàu có một nhóm người nhìn thấy một vật lạ ở trên bờ đang chuyển động ra phía biển Họ trèo lên một chiếc thuyền nhỏ để vào bờ xem Giôn đã được cứu sống khi anh chỉ còn biết vặn mình bò trên mặt đất như một con sâu khổng lồ
Bây giờ, Giôn đang nằm trên giường, nước mắt chảy ròng ròng trên hai gò má gầy guộc Anh kể lại bằng những lời rời rạc về lai lịch của mình, về những chuyện đã trải qua
Theo LON-DON