1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

truyện thơ ngư ông và cá nhỏ

6 197 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 6
Dung lượng 22,08 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Xưa ông lão sống cùng bà lão Ở ngay ven biển bão xanh lam Họ sống trong lều đất điêu tàn Tròn ba chục niên và ba năm Ông lão thì làm nghề đánh cá Còn bà già se sợi quay tơ. Một lần lão ra bờ quăng vó Vó cất lên chỉ có bùn đen. Lần khác lão lại đem lưới thả Lưới cất lên – rong đá, biển rêu Lần thứ ba lão liền cất vó Vó cất lên con cá nhỏ xanh Chẳng cá chơn, đích thị cá vàng Bỗng cá vàng cất vang giọng nói Tiếng ca nghe rất sõi tiếng người “hãy thả con về biển lão ơi Con xin trả ơn người đồ chuộc Lão ước gì con được hầu ngay” Ông lão sở, đứng ngây sửng sốt: Ba chục năm cất vó rồi Chưa hề nghe cá nói tiếng người Lão liền thả cá bơi về biển Giọng dịu êm, lão tiễn cá vàng “trời phù hộ con nàng tiên cá Ta đâu cần con trả ơn ta con bơi đi ra xa cồn sóng Hãy dạo chơi biển rộng, tung tăng.

Trang 1

TRUYỆN THƠ NGƯ ÔNG VÀ CON CÁ NHỎ

Xưa ông lão sống cùng bà lão

Ở ngay ven biển bão xanh lam

Họ sống trong lều đất điêu tàn

Tròn ba chục niên và ba năm

Ông lão thì làm nghề đánh cá

Còn bà già se sợi quay tơ

Một lần lão ra bờ quăng vó

Vó cất lên chỉ có bùn đen

Lần khác lão lại đem lưới thả

Lưới cất lên – rong đá, biển rêu

Lần thứ ba lão liền cất vó

Vó cất lên con cá nhỏ xanh

Chẳng cá chơn, đích thị cá vàng

Bỗng cá vàng cất vang giọng nói

Tiếng ca nghe rất sõi tiếng người

“hãy thả con về biển lão ơi

Con xin trả ơn người đồ chuộc

Lão ước gì con được hầu ngay”

Ông lão sở, đứng ngây sửng sốt:

Ba chục năm cất vó rồi

Chưa hề nghe cá nói tiếng người

Lão liền thả cá bơi về biển

Giọng dịu êm, lão tiễn cá vàng

“trời phù hộ con nàng tiên cá!

Ta đâu cần con trả ơn ta

con bơi đi ra xa cồn sóng

Hãy dạo chơi biển rộng, tung tăng

Ông lão về nhà với bà lão

Kể vợ nghe chuyện náo thiên cung

Tôi bữa nay khoanh vùng được cá

Chẳng cá chơn mà hóa cá vàng

Nói tiếng người sỏi sang lắm nhá

Nỉ non xin được thả về khơi

Hứa hậu tạ cho tôi vật quý

Tôi ước gì, nó hứa làm ngay

Trang 2

Tôi đâu dám hám say vật cống Thế là tôi thả bổng nó rồi

Bà lão vội kiếm lời chửi mắng

Ôi rõ ông là thằng ngốc nghết

Cá vàng cho không biết đường xin Giá ông ước cho mình chậu giặt Chậu nhà ta vỡ sẳn còn đâu.

Ông lão nghe rầu rầu ra biển

Thấy biển xanh khẽ chuyển sóng Lão cất tiếng gọi cá vàng tới

Cá bơi gần mới hỏi lão ông

Lão muốn gì hỡi lão ông ơi

Lão cúi chào cá rồi mới đáp

Cá cô nương xin cô làm phúc

Bà lão nhà ấm ức chửi ta

Thật chẳng yên với bà la sát

Bà ấy cần con ban chậu giặt

Chậu nhà ta vỡ hẳn thật rồi

Cá vàng nghe dứt lời mới đáp

Buồn làm chi lão cứ về đi

Bà ấy muốn chậu thì sẽ có

Ông lão về nhà với bà lão

Đã thấy ngay chậu gáo tinh tươm Nhưng bà lão nguýt lườm chửi dữ

Ôi ông là cái thứ bỏ đi

Ai lại ngu cần gì chậu giặt

Chậu gỗ kia có đắt tiền đâu

Ôi lão ngốc quay đầu ra biển Cúi lạy xin nó hiến ngôi nhà

Ông lão lại mò ra biển

(biển xôn xao sóng hiện đục ngầu) Lão cất tiếng gọi cầu cá tới

Cá bơi gần mới hỏi lão ông

Lão muốn gì hỡi lão ông ơi

Lão cúi chào cá rồi mới đáp

Cá cô nương xin cô làm phúc

Bà lão nhà mắng giục ra đây

Bà la sát tôi gầy rà quá

Trang 3

Nay lại tham xin cả ngôi nhà

Cá vàng nghe xong và khẽ đáp Buồn làm chi lão cứ về đi

Thôi được rồi nhà thì sẽ có

Ông lão lại lò dò về đó

Nhưng còn đâu dấu cỏ lều tranh Trước mặt lão: tòa sảnh, gác xép Ống khói cao, gạch xếp trắng vôi Với cánh cổng gỗ sồi bào nhẵn Lão bà ngồi trực sẵn bên lầu

Thấy lão mụ rầu rầu chửi đổng

Ôi lại ông làm hỏng việc rồi

Chỉ thằng ngu mới đòi nhà ở Hãy quay ra nói hộ cá vàng:

Ta chẳng muốn làm dân đen nữa

Ta muốn thành bá tước cao sang

Ông lão lại lang thang ra biển

(biển động, xô sóng liếm bãi bờ) Lão cất tiếng gọi chờ cá tới

Cá vàng bơi gần hỏi lão ông

Lão muốn gì hở lão ông ơi

Lão cúi chào cá rồi mới đáp

Cá cô nương xin cô làm phúc

Bà nhà ta mỗi lúc tệ hơn

Chẳng để yên chẳng thương thân lão Làm nông dân mụ bảo ớn rồi

Mụ muốn có cuộc đời bá tước

Cá vàng nghe đến lượt đáp ngay Buồn làm chi lão cứ về đi

Lão về nhà thấy gì trước mắt

Tòa lâu đài mái tháp vươn cao

Bà lão đứng trên lầu vênh váo

Kháo áo lông chồn cáo mới tinh Đầu đội mũ dệt hình kim tuyến Quanh cổ ôm nặng chiếc dây chuyền Trên đôi tay vòng viền vàng óng Hai chân đi bốt đỏ oai phong

Đám nô hầu long tong rối rít

Trang 4

Bà cầm roi quất đít, véo tay

Lão ông vội nhúng vai cất giọng Xin chào bà quý tộc của tôi

Ước vọng bà toại rồi đấy nhá

Lão bà liền miệng há quát to

Sai lão ông đi lo chuồng ngựa

Hết tuần này, tuần nữa trôi qua

Bà lão càng cẩm ca, cáu kỉnh

Bắt ông lão đi trình cá nhỏ

Ông đi đi xin xỏ cá vàng

Nói rằng ta chán làm quý tộc

Ta muốn lên ngôi một nữ hoàng

Lão ông nghe phát hoãng nài van

Ôi bà điên nói càn đấy hả

Xem ra thì bà chả ra sao

Rồi thiên hạ cười và mũi đó

Bà lão càng nổi cơn thịnh nộ

Tát má chồng, đẩu mỏ kêu la

A thằng nông dân dám cãi ta

Đường đường đây cũng bà bá tước

Có xéo không biết đường ra biển Bằng không ngươi cứ liệu ngồi tù

Ông lão lại lù rù ra biển

(trên biển xanh bổng hiện mây đen) Lão cất giọng dịu êm gọi cá

Cá bơi gần vồn vã hỏi ông

Lão muốn gì hỡi lão ông ơi

Lão cúi chào cá rồi mới đáp

Cá cô nương xin cô làm phúc

Bà nhà ta đến lúc loạn rồi

Bà ấy chán cái ngôi quý tộc

Nay lại mơ thành một nữ hoàng

Cá vàng nghe vội vàng khẽ đáp Buồn làm chi lão cứ về đi

Bà lão nhà ước gì chẳng được

Trang 5

Lão ông về báo trước lão bà

Cái gì kia hóa ra lầu tía

Của hoàng gia tứ phía nguy nga Ngồi sau bàn – bà già của lão

Đám quan quân nhốn nháo bài mâm Rượu ngoại bang rót tràn li cốc

Bà hoàng sơi bánh ngọt nổi hình Tốp lính gác đứng im dữ tợn

Những cây rìu bóng lộn trên tay Lão ông nhìn hồn bay khiếp vía Phủ phục ngay dưới phía chân bà Chào bà hoàng trông mã oai ghê Giờ thì bà hả hê rồi chứ

Nhưng mụ già mắt lừ, lơ láo

Ới ba quân tống lão khỏi đây

Lũ quân hầu bủa vây túm cổ

Đẩy lão ông ngã đổ trước sân

Tốp lính gác tiến gần, rìu giáng Suýt nữa làm tôi mạng lão ông Rồi tiếng cười đám đông vang rộ: Cho đáng đời lão bố ngu si

Từ nay chừa: cái sĩ hám quan

Chớ thấy sang bắt quàng làm họ

Hết tuần này tuần nọ trôi qua

Bà lão càng cẩm ca, cáu kỉnh

Sai tay chân khắp tỉnh đi tìm

Đưa ông lão về trình bà lớn

Rồi mụ ta nói với lão ông

Ông đi đi lấy lòng ả cá

Bảo rằng ta chẳng thá làm vua Làm thủy vươn ta ưa chức đó Dưới thủy cung sống ở ôkian Bắt chính ả cá vàng hầu thị

Để cho ta thỏa chí tang bồng.

Trang 6

Ông lão đâu dám hòng mở miệng Lão làm sao nghĩ đến cải chày

Rồi lão liền đi ngay ra biển

Thấy biển xanh đang chuyển bão đen Những cột sống nổi lên giận dữ

Sóng trào xô, gào rú liên hồi

Lão lãi cất tiếng gọi cá tới

Cá vàng bơi gần hỏi lão ông

Lão muốn gì hỡi ông lão ơi

Lão cúi chào cá rồi mới đáp

Cá cô nương xin cô làm phúc

Nói giúp ta cách xử bà già

Đáng ghét kia rầy rà quá mức

Mụ chán rồi cái chức nữ hoàng

Nay lại mơ muốn làm chúa biển

Sống dưới cung điện ôkian

Và bắt con – cá vàng hầu hạ

Cá nghe vậy chẳng hé nữa lời

Chỉ quẩy duôi, lẩn rời ra biển

Đoạn thủng thẳng bơi miết ra khơi Ông lão đứng ngây người đợi mãi

Cứ đợi hoài; trở lại lão bà

Trước mặt lão vẫn là lều đất

Bà lão ngồi bệt trước thềm gianh Chiếc chậu giặt vỡ thành bao mảnh.

Ngày đăng: 02/03/2018, 15:35

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w