Tôi đã cất tiếng gọi ấy với mức decibelcó thể rung chuyển cả nóc nhà.Vì công việc của bố nên tôi phải chuyển đến Học viện Mỹ Lan.Đây là một trường cấp ba nổi tiếng với quần áođồng phục r
Trang 2Thông tin ebook:
Tên sách: Cô nàng hotboy
Nxb Văn Học hợp tác với Công ty sách Văn ViệtTác giả: Ngải Khả Lạc
Trang 3Lời mở đầu
Bạn sẽ gặp bao nhiêu chuyện hoang đường trongcuộc đời mình?Rõ ràng là con gái nhưng lạikhông cẩn thận đi vào phòng vệ sinh nam?Rõràng là bác sĩ thú y nhưng lại bị bắt đi phẫu thuậtcho người?Rõ ràng là chuột xám nhưng lại bị đưavào phòng thí nghiệm?Rõ ràng là đầu bếp nhưnglại bị bắt ép làm giáo viên mầm non?Rõ ràng là…
Bây giờ bạn hãy nhắm mắt lại, để đôi cánh tưởngtượng của mình thả sức tung bay và bắt đầutưởng tượng những chuyện hoang đường, quáquắt nhất mà bạn có thể nghĩ tới.Ví dụ, rõ ràng làcon gái nhưng lại bị nói là con trai, lại còn bị đưađến trường học của nam sinh?
Không đúng, không đúng, vẫn chưa đủ hoangđường Vậy thì nếu là con gái đóng giả là con trai
để vào trường học nam sinh trong trường hợp bịebook hoàng hà linh 123doc
Trang 4bắt ép thì sao?No! no! no! Tất cả đều chưa đủhoang đường Để tôi nói cho bạn biết cái gì mới
là hoang đường nhất, trên thế giới này không cóchuyện nào hoang đường hơn
Chuyện hoang đường nhất đó chính là bố củamình và hiệu trưởng trường mà mình mới nhậphọc đã bàn bạc và đi đến thống nhất đưa con gáivào trường với thân phận một cậu học sinh namchỉ với một tấm vé của vòng đấu quần vợt thếgiới
Điều đó có nghĩa là bố của mình đã bán mình vìmột tấm vé của vòng đấu quần vợt thế giới.Chắcchắn bạn sẽ không thể tin rằng trên thế giới này lạixuất hiện chuyện hoang đường như thế, đúngkhông? Nếu là trước đây thì tôi cũng sẽ khôngtin Nhưng khi chuyện này xảy ra với chính bảnthân mình thì tôi không thể không tin được….Vàomột buổi chiều vốn rất yên bình
Trang 5“Bố…” Tôi đã cất tiếng gọi ấy với mức decibel
có thể rung chuyển cả nóc nhà.Vì công việc của
bố nên tôi phải chuyển đến Học viện Mỹ Lan.Đây là một trường cấp ba nổi tiếng với quần áođồng phục rất đáng yêu Nhưng khi tôi mở chiếchộp đựng quần áo đồng phục thì lại phát hiệntrong đó là bộ đồng phục không nữ tính chút nào
Vì sao bộ quần áo ấy lại là đồng phục của họcsinh nam?
“Con gái ngoan! Đừng có kích động như thế mà.Con hét to như thế hàng xóm xung quanh sẽ nghethấy hết đấy Con cũng biết chúng ta vừa mớichuyển đến đây Nếu làm phiền người ta thì sẽ đểlại ấn tượng không tốt Vì thế con phải bình tĩnh,bình tĩnh, bình tĩnh một chút”
Bố mỉm cười nói với tôi.Nhìn khuôn mặt rạngngời của bố, trong lòng tôi càng thấy lo lắng
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 6Thay vì nói lo lắng, chi bằng nói là thấp tha thấpthỏm Sáng sớm ngày hôm nay đã có con quạbay đi bay lại trên đầu tôi Vốn dĩ cũng chẳng có
gì, nhưng bây giờ quạ mà gắn với nét mặt của bốlúc này thì quả là khiến người ta rùng mình
“Sao con có thể không kích động được? Bố nhìnxem đây là cái gì? Quần áo đồng phục của namsinh? Bố nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?”
Tôi bực tức nói.Từ ngày hôm qua, khi mà bố làm
ra vẻ thần bí nói giúp tôi làm thủ tục nhập học, lẽ
ra tôi nên sớm biết, một người lười đến mức xuấtthần như bố lại chủ động giúp mình đăng ký học,nhất định là có ý đồ xấu xa
“Thực ra, thực ra cũng chẳng có gì Chỉ là, chỉ làđổi giới tính đến trường học thôi mà”
Bố cười híp cả mắt lại
Trang 7“Ồ, chỉ đổi giới tính… Cái gì? Cái gì là chỉ đổigiới tính?”.
Tôi sắp phát điên lên mất Con gái của bố sẽkhông bao giờ nghĩ đến tình huống này – bố củamình nói với mình đổi giới tính, hơn nữa lại “chỉlà”
“Cái đó… cái đó, Hiểu Ưu à! Con bình tĩnh mộtchút có được không Chúng ta sẽ nói chuyện nàysau”
Bố lùi từng bước ra sau, định bỏ chạy.“Bình tĩnh?Lúc này mà bố còn bảo con bình tĩnh sao?”
Tôi tiến từng bước về phía bố, tuyệt đối không
để cho ông có cơ hội bỏ chạy
“Hiểu Ưu! Tội giết người nặng lắm Nếu mưu sát
bố của mình thì tội danh sẽ càng lớn hơn đấy”
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 8Khuôn mặt của bố chuyển từ rạng rỡ sang sợ hãi.Chắc chắn dáng vẻ của tôi lúc ấy vô cùng đángsợ.
“Thật sao? Nhưng sao con lại nghĩ con làm nhưvậy là để tự vệ nhỉ?”
Tôi tức giận nói
“Hiểu Ưu, cái, cái đó…”
Đúng lúc nỗi tức giận của tôi đạt đến đỉnh điểmthì đột nhiên bố quỳ xuống.Bây giờ làm thế nàođây? Nhìn thấy bố đang quỳ trước mặt mình, nỗitức giận của tôi có phần giảm đi, thay vào đó lànỗi sợ hãi
“Bố, bố…”
Bởi vì nỗi tức giận bỗng chốc giảm đi đột ngộtnên tôi không biết phải nói thế nào
Trang 9“Hiểu Ưu à Bố rất xin lỗi con Nhưng, nhưng, bốcũng có nỗi khổ của mình” Nói xong, bố lại cònrớt hai hàng nước mắt một cách thái quá.“Bố, bố,sao bố lại khóc?”.
Rõ ràng biết tôi sợ nhất là nhìn thấy người kháckhóc mà lại còn giở trò này
“Con hãy tha thứ cho bố, có được không?”
Giọng bố run run.Bỗng chốc, tôi thấy mình giốngnhư một kẻ xấu xa đã bắt bố quỳ trước mặtmình, hơn nữa lại còn nước mắt ròng ròng, rát cổbỏng họng cầu xin mình Liệu đây có phải là quábất hiếu không?
“Cái đó, bố, bố đứng dậy đi đã Có gì thì chúng
ta từ từ nói”
Tôi hầm hầm muốn kéo bố dậy
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 10“Con hãy hứa với bố là con không tức giận thì bốmới đứng dậy”.
Bố làm ra vẻ nhất định không chịu đứng dậy.Lạthật, rõ ràng không phải là lỗi của mình! Vì saobây giờ lại thành ra mình làm sai vậy? Tôi ấm ứcnhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt của bố
“Thôi được, thôi được, con không tức Chỉ cóđiều, rốt cuộc là chuyện gì?”
Tôi bực tức hỏi Bố từ từ đứng dậy, sau đó chậmrãi nói:
“Mấy hôm trước, khi con vừa mới làm thủ tụcchuyển trường thì đột nhiên thầy hiệu trưởng củaHọc viện Mỹ Lan tìm bố Ông ấy nói rất hứng thúvới khả năng quần vợt của con, hy vọng con cóthể tham gia vào đội quần vợt nam của họ
Con cũng biết đấy, ngoài đồng phục trường rất
Trang 11đáng yêu thì trường Mỹ Lan nổi tiếng nhất là quầnvợt nam Hơn nữa do quần vợt nữ của trườngnày hơi yếu, vì vậy không có câu lạc bộ quần vợt
nữ Họ hy vọng con có thể giúp đội quần vợt của
họ ngày càng xuất sắc hơn (có nghĩa là dùng con
để đạt được cái hư danh là tất cả các thành viêntrong câu lạc bộ quần vợt đều giành giải nhấttrong giải quần vợt toàn quốc)”
Bố chau mày nói tiếp,
“Vốn dĩ bố không đồng ý, nghĩ đi nghĩ lại bố thấychuyện này quá hoang đường Nhưng ông ta lạilấy ra cái này Vé của giải đấu quần vợt thế giới
đã bán hết rồi Đây là tấm vé mà có bao nhiêutiền cũng không mua được”
Nói đến đây, bố còn đưa tấm vé ấy ra trước mặttôi rồi vẫy đi vẫy lại.Tôi hận một nỗi không thể xénát tấm vé ấy ra thành nghìn mảnh, vậy mà bố lại
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 12còn giơ ra trước mặt tôi.
“Bố, bố, vì một tấm vé vào cửa của giải đấu quầnvợt thế giới mà bố bán rẻ con gái mình?”
Tôi thực sự phát điên lên
“Hiểu Ưu à, con đừng nói những lời phũ phàngnhư thế mà Cái gì mà bán với không bán Chỉ làtrao đổi một cách hợp lý thôi mà Hơn nữa conchỉ cần đóng giả làm con trai đến khi tốt nghiệpcấp ba là xong mà”
Cái dáng vẻ thản nhiên như không của bố khiếntôi muốn đập đầu vào tường chết đi cho rồi
“Trao đổi? Lại còn hợp lý? Toàn là những thứ lộnxộn gì đây? Con mặc kệ, con không làm Bố lậptức trả lại tấm vé của giải đấu quần vợt thế giớichết tiệt này đi”
Trang 13Tôi giận dữ nói.
“Không được”
Bố vừa nghe đến chuyện trả lại tấm vé này lậptức ném hai chữ ấy vào mặt tôi
“Bố không đi con đi”
Tôi giật lấy tấm vé trong tay bố, chuẩn bị đi đếnHọc viện Mỹ Lan Cái lúc mà tôi còn chưa kịp đixong giày thì một câu nói của bố khiến tôi sữngngười lại
“Nhưng, bố đã ký hợp đồng với hiệu trưởng Họcviện Mỹ Lan rồi”
Khi câu nói này đập vào tai tôi, qua nhiều vònggấp khúc đi vào trung khu thần kinh ở não bộ củatôi, tôi bước nhanh về phía bố
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 14“Hợp đồng gì?” Tôi tức giận nhìn bố.
“Chính… chính là Nếu con không làm theo thìchúng ta sẽ phải bồi thường hai triệu nhân dân tệcho Học viện Mỹ Lan”
Bố run rẩy nói
Hai triệu nhân dân tệ?Một, mười, trăm, nghìn,chục nghìn, trăm nghìn, triệu?
Trong đầu tôi xuất hiện bảy con số Hai triệu nhândân tệ, rốt cuộc là bao nhiêu tiền đây? Bỗng chốctôi chợt nhận ra rằng số phận bi thảm của mìnhsắp bắt đầu Vì tấm vé của giải đấu quần vợt thếgiới, vì hai triệu nhân dân tệ, những tưởng chuyểntrường có thể từ biệt với quần vợt
Những tưởng sang trường mới có thể tìm một anhchàng đẹp trai hẹn hò, yêu đương Những tưởng
có thể làm bao nhiêu việc, bao nhiêu việc…
Trang 15nhưng tất cả đã tan thành mây khói Bởi vì bắtđầu từ ngày hôm nay, tôi là nam sinh.Huhuhu…Cuộc sống cấp ba thê thảm của Minh Hiểu Ưutôi bắt đầu từ đây Phần mở màn xuất sắc của tôi.
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 16Chương 1
Bạn có biết chuyện bi thảm nhất trên cái thế giớinày là gì không? Đó chính là rõ ràng là con gáinhưng lại bị một đám nữ sinh vây quanh và gọi
“anh đẹp trai, anh đẹp trai”
Có lẽ trường hợp này quả thực không nhiều,nhưng bây giờ… chính tôi lại đang trải qua cáichuyện hiếm thấy ấy.Tôi, Minh Hiểu Ưu, một côgái mười bảy tuổi, xinh đẹp như hoa lại bị mộtđám nữ sinh vây quanh gọi là anh đẹp trai Điều
đó có chấp nhận được không? Chỉ mặc đồngphục nam sinh, cắt tóc ngắn lại biến thành anhđẹp trai? Haizzz… rốt cuộc cái thế giới này là thếnào đây
Tôi không còn cách nào khác, chỉ muốn thoát rakhỏi đám nữ sinh này
Trang 17“Xin lỗi, xin tránh đường”.
Tôi cố gắng thuyết phục bản thân là phải bìnhtĩnh, bình tĩnh, mặc dù nỗi phẫn nộ của tôi đã đạtđến đỉnh điểm
“Anh, em là Lâm Tịch Quang của lớp 10B.Chúng ta làm bạn được không anh?”
Đúng lúc tôi cố gắng thoát khỏi đám đông thì một
nữ sinh rất đáng yêu đứng chắn trước mặt tôi.Một cô gái mới đáng yêu làm sao! Trong bộ đồngphục xinh đẹp của Học viện Mỹ Lan, quả thực làhoàn mỹ không thể chê vào đâu được
Ôi, ngưỡng mộ chết đi được, muốn mặc nó quá
“Anh ơi, anh học lớp nào?”
“Trước đây chưa từng gặp anh Anh mới đếnđúng không?”
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 18“Anh học lớp mười một hay mười hai?”
.“Anh ơi, số điện thoại của anh là bao nhiêu?…”
“Anh ơi, anh thích mẫu con gái như thế nào?”
.“Anh ơi, anh thấy em thế nào?”
Nhân lúc đám nữ sinh trước mắt không để ý, tôichen ra khỏi đám đông, co cẳng chạy thật
nhanh.Dù gì thì tôi cũng được mệnh danh là thiêntài quần vợt, đứng số một trong đội quần vợt nữhồi cấp ba Đối với tôi, chạy chỉ là việc cỏn con
Trang 19Chỉ có điều, sức chịu đựng của đám nữ sinh kiađúng là số một Chạy lâu như vậy rồi mà vẫn cònbám riết không chịu buông tha Ai nói nữ sinh cấp
ba của Học viện Mỹ Lan không giỏi thể dục? Tôithấy họ rất cừ.Đúng lúc tôi ngoảnh đầu lại nhìnđám nữ sinh sống chết không chịu buông tha thìđột nhiên… tôi va vào một thứ gì đó giống nhưbức tường
“Oa”
Dường như đầu tôi có phản ứng trước, sau đótoàn thân tôi lùi ra sau.Vào cái lúc mà cơ thể củatôi cùng mặt đất hợp thành một góc bốn mươinhăm độ thì một luồng sức mạnh đã kéo tôi về,
để tôi và mặt đất lại một lần nữa về với vị trí chínmươi độ tiêu chuẩn
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 20“Hù hù hù…” Tôi thở hổn hển để bớt căng thẳng
vì vừa thoát ra khỏi nguy hiểm Vốn dĩ cứ tưởngrằng mình sẽ đi theo tiếng gọi của đất mẹ kínhyêu, cùng đất mẹ “tiếp xúc” thân mật ở khoảngcách là zero
“Cám…” Tôi tỏ ra rất lễ phép, định bày tỏ lòngbiết ơn với người đã kéo tay tôi, giúp tôi thoátkhỏi tình huống khó khăn Nhưng khi tôi ngướcnhìn về phía trước.Chuyện gì đang xảy ra vậy?Đối diện với ánh mắt của tôi là chiếc áo sơ mitrắng?
Tôi từ từ ngước mắt lên, nhìn thấy… oa, đôi môicăng mọng Rất tuyệt, đôi môi này có thể chochín mươi điểm Hướng ánh mắt lên, phía trên đôimôi gợi cảm ấy là cái mũi rất cao, giống với cáimũi của bức tượng điêu khắc nhà âm nhạc nướcngoài trong phòng nhạc
Trang 21Cao thẳng nhưng vẫn mang lại cho người ta cảmgiác tao nhã Từ từ hướng lên trên, một đôi mắtsáng, đôi mắt có thể phát ra ánh sáng lấp lánhtrong đêm tối, trắng đen rõ nét, không nhiễm mộtchút tạp chất Đẹp quá! Hướng ánh mắt lên trênmột chút, đôi lông mày thật đẹp Đôi mắt ấy cầnkết hợp với đôi lông mày như thế Sau khi đãngắm nghía từng đường nét, bây giờ là lúc ngắmnghía cả khuôn mặt.
Đường nét rõ ràng, giống như được đo sẵn vậy,hơn nữa lại được điêu khắc một cách tinh xảo.Kết hợp với đôi môi, cái mũi, đôi mắt, đôi lôngmày không chê vào đâu được.A… đẹp traiquá!Nhưng lúc mà tôi vẫn chưa kịp thốt lên thìchàng đẹp trai trước mặt chuyển từ khuôn mặtkhông chút biểu cảm sang có chút gì đó… nói thếnào nhỉ?
Có phải có chút gì đó của hung thần ác sát?ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 22Không đúng, từ này không hợp với anh chàngđẹp trai trước mặt chút nào Tuy rằng nét mặt củaanh ấy có chút gì đó rất hung dữ Nói đến hung
dữ, có phải là bây giờ tôi không nên nhìn anh ấynhư thế này không nhỉ?
Tuy người trước mặt là một anh chàng đẹp trainhưng sắc mặt của anh ta không được tốt cholắm
“Cái này…”
Vì sao sắc mặt của anh ta lại khó coi như vậy?Đúng lúc tôi vẫn đang suy ngẫm vấn đề này thìđám nữ sinh vây quanh tôi lúc nãy lại chạy tới.Phải làm thế nào bây giờ?
“Anh ơi, anh ơi…”
Người thì chưa đến mà tiếng thì đã đến trướcrồi.Chạy đi ư? Nhưng tôi vẫn muốn nói thêm vài
Trang 23lời với anh chàng đẹp trai ấy.Nhưng, anh chàngđẹp trai quan trọng hay là tính mạng của tôi quantrọng đây?
Haizzz… thời gian còn dài, còn rất nhiều anhchàng đẹp trai, mình phải chạy thoát thân trướcđã.Vậy là tôi đã bỏ chạy dưới ánh mắt gườmgườm của anh ta Theo đuôi tôi là một đám đồngtính Dường như không đúng lắm, họ cũng khôngbiết tôi là nữ sinh mà Vậy thì nên nói họ là fancủa tôi? Dường như cũng kỳ kỳ thế nào ấy
Vì sao đám nữ sinh ấy không dừng chân trướcanh chàng vô cùng đẹp trai kia nhỉ? Đúng là mộttrường học kỳ lạ.Sau một hồi chạy bán sống bánchết, tôi đến ký túc xá nam Haizzz… cuối cùngcũng đến một nơi khá là an toàn May mà hành lýcủa tôi tương đối ít, chỉ có một cái túi xách màthôi
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 24Nếu không thì chạy suốt một quãng đường dàinhư thế, không ngã gục mới là lạ.Chỉ có điều, rốtcuộc phòng 748 ở đâu nhỉ? Tôi nghi ngờ nhìn tờgiấy sơ đồ ký túc trên tay.Không biết vì sao, lúcnào tôi cũng cảm thấy dường như cái phòng này
có vấn đề gì đó 748, 749, nghe cứ như là “đichết đi”, “đi chết đi” ấy
Lúc nào cũng cảm thấy có một cái gì đó đen đủisắp xảy ra Mặc kệ, để xem nó còn có thể bithảm đến mức nào được nữa? Dù gì thì bây giờtôi cũng đã thê thảm lắm rồi
“Cậu mới đến à?”
Lúc tôi vẫn đang vừa tìm phòng vừa nghĩ lungtung thì đột nhiên một âm thanh vang lên sau lưngtôi.Giọng nói bất thình lình ấy khiến tôi giật nảymình Tôi lập tức ngoảnh đầu lại, nhìn thấy… số8? Đây là cái gì vậy, giống như một chiếc áo của
Trang 25đội quần vợt Vừa nãy đột nhiên vô duyên vô cớxuất hiện một giọng nói phía sau lưng, bây giờ thìlại xuất hiện một chiếc áo trắng có in số “8”?
Không đúng, không đúng, phía trên chiếc áo ấyvẫn còn cái gì đó.Tôi ngẩng đầu nhìn lên trên, mộtcái cằm dài và hẹp mang theo một vết sẹo dàinhư con sâu róm, lên trên một chút là đôi môi nởnang hơi quá cỡ và cái mũi hoàn toàn không gợicảm chút nào
Tiếp tục nhìn lên trên là một đôi mắt khiến bạnliên tưởng đến mắt của Ngưu Ma Vương và mộtđôi lông mày rậm đến nỗi cảm giác giống nhưphết một lớp xi đánh giày vậy Ack… nhữngđường nét này kết hợp lại với nhau chỉ khiếnngười ta liên tưởng đến một từ hai chữ, đó chínhlà: thô kệch.Ack… thì ra là một anh chàng tocao
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 26Người ở đây ăn gì mà to cao thế nhỉ? Sao ai cũngcao thế không biết?
“Cái đó… à! Tôi là học sinh mới chuyển đến”
Ngớ người một lúc lâu, cuối cùng tôi cũng nhớ racâu hỏi lúc nãy
“Tôi là Hưu Tư, quản lý ký túc nam Đồng thờicũng là hội trưởng của câu lạc bộ quần vợt Cậu
có thể gọi tôi là Hưu”
Hưu! Cảm giác giống như chỉ có người rất đẹptrai mới có cái tên như thế Vì sao tôi không thểliên tưởng người trước mặt mình với hai từ “đẹptrai” được nhỉ? Cảm giác người này giống nhưđội trưởng “đười ươi” trong “Slam Dunk”
“Đúng rồi, nếu tôi nhớ không nhầm thì cậu cũngđến đăng ký tham gia câu lạc bộ quần vợt Đúnglúc tôi đang định đến câu lạc bộ Cậu thu dọn đồ
Trang 27đi rồi đi cùng tôi”
Anh ta tỏ ra rất thân thiện.Nghe giọng nói củangười này, bạn sẽ thấy rằng giọng nói của anh takhá là hợp với cái tên của mình
“Ok Nhưng, tôi không tìm thấy phòng củamình”
Tôi buồn rầu nói
“Số phòng của cậu là?”.“Chính là đi chết đi”
Lúc trước đang nghĩ lung tung nên tôi buột miệngnói luôn.“Hả?”
Anh ta hoảng hốt nhìn tôi
“À, không phải, không phải, là 748”
“Ấy… phòng mà cậu tìm chẳng phải ở bên tay
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 28phải của cậu sao?”.
Khuôn mặt thô kệch của anh ta ẩn chứa một vẻ
gì đó không thể hiểu nổi.“Hả? Thì ra là vậy”
Tôi ngượng ngùng gãi đầu.Mắt hướng về bên tayphải, chỉ thấy ba số “748” to đùng đập thẳng vàomắt Ngày mai tôi có nên đến chỗ bác sĩ khámmắt không nhỉ?Tôi cầm chiếc chìa khóa đã đượcphân sẵn mở cửa phòng Ký túc nam của Họcviện Mỹ Lan hai người một phòng Tuy không cóphòng đơn nhưng như vậy đã là tốt lắm rồi
Tối thiểu thì cũng chỉ có một bạn cùng phòngkhác giới mà thôi Nếu là phòng sáu bảy người,mỗi ngày phải nhìn thấy một lũ con trai… ack,ack, đúng là một cảnh tượng đáng sợ.Vì có ngườiđợi nên tôi chỉ đặt hành lý trong phòng, không kịpnhìn căn phòng mà mình sẽ phải ở trong vòng hơnhai năm.Chỉ có điều, vẫn còn có thời gian hai năm
Trang 29để mà ngắm nghía, vì vậy không việc gì phải vội.
***
Không hổ là trường nổi tiếng về quần vợt Nhìncái sân quần vợt của trường mới lộng lẫy làm sao.Sân tập ngoài trời của trường trước đây mà tôihọc so với sân tập trong phòng với điều hòa ởgiữa thì đúng là cách một trời một vực.Nhìn mức
độ đồng đều của các vận động viên đang vungvợt trước lưới, cảm giác như đã từng tham giavào câu lạc bộ khiêu vũ vậy Khuôn mặt của họtoát lên vẻ nghiêm túc và say mê, trông rất khíthế
“Minh Hiểu Ưu, trước đây cậu chưa chơi quầnvợt sao?”
Đột nhiên, hội trưởng với khuôn mặt thô kệch,không đúng, nên nói là hội trưởng Hưu Tư nói
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 30“Thôi xin, làm gì có chuyện chưa từng chơi? Tôi
là nữ…”
Tôi định nói tôi là quán quân trong giải quần vợt
nữ toàn quốc Nhưng đột nhiên nhớ tới thân phậnhiện tại của mình lại vội dừng lại Haizzz, khi nàotôi mới có thể thích ứng với thân phận nam sinhnày được đây?Tôi là nam sinh! Tôi là nam sinh!Tôi là nam sinh! Tôi thầm nhắc đi nhắc lại trongđầu đúng một trăm lần
“Sao lại không chơi chứ? Quần vợt mà”
Tôi ngượng ngùng tóm lấy mái tóc ngắn của mình
“Vậy à! Vậy thì lát nữa luyện tập, cho tôi xemthực lực của cậu thế nào”
Khuôn mặt thô kệch của hội trưởng Hưu Tư lắc
lư trước mắt…Tôi nghĩ vốn dĩ anh ta muốn để lộ
nụ cười thân thiện của mình Chỉ có điều, anh ta
Trang 31đã quên mất tướng mạo của mình Vì vậy, khi anh
ta cười, không hề có chút cảm giác thân thiệnnào
“Ồ”
Tôi vừa đáp lại vừa liếc nhìn cái sân quần vợtnày.Nhìn những thành viên chạy đi chạy lại khắpsân, bỗng nhiên tôi thấy dường như mình đã lạcvào vương quốc khổng lồ Xem ra chiều cao củanam sinh và chiều cao của nữ sinh cách biệt quálớn
Nói thế nào đi nữa thì chiều cao một mét bảy haicủa tôi cũng thuộc loại cao trong đội quần vợt nữrồi Nhưng ở đây, cảm giác như tôi thấp hơn bọn
họ rất nhiều.Nói đến cao, anh chàng đẹp trai đãcứu tôi ngày hôm nay cũng rất cao Liệu anh ấy
có phải là người của câu lạc bộ quần vợt khôngnhỉ?
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 32Nếu đúng thì có nên suy nghĩ đến chuyện pháttriển tình cảm không nhỉ? Nếu cùng trong một độithì cơ hội tiếp cận với anh ấy sẽ…Không đúng!Thân phận hiện tại của mình là nam sinh!…
Thôi đi, mình nên chuyên tâm chơi quần vợt thì tốthơn.Chỉ có điều, tuy nói như vậy nhưng có thểnhìn anh ấy nhiều hơn cũng là chuyện tốt.Tôi liếc
đi liếc lại, không bỏ qua một mục tiêu nào, nhưngkhông thấy anh chàng đẹp trai ấy đâu
Haizzz! Xem ra không phải là cao thì nhất định sẽchơi quần vợt, cũng có thể chơi bóng rổ
“Xin lỗi, tôi đến muộn”
Đúng lúc tôi đang than thở vì không nhìn thấy anhchàng đẹp trai mà mình muốn gặp thì phía sauvang lên một giọng nói tràn đầy sức sống.Khôngbiết vì sao, nghe thấy giọng nói ấy, tôi rất muốn
Trang 33nhìn mặt người này.Sau khi tôi quay vụt ngườilại…
Anh đẹp trai, anh đẹp trai, anh đẹp trai…Hai mắttôi sáng rực lên.Đúng là duyên phận Người màvừa nãy muốn gặp không gặp được thì đột nhiênlại xuất hiện trước mắt Chắc là bình thường tôilàm quá nhiều việc tốt nên thượng đế mới ưu áitôi như vậy
Lúc mà tôi say đắm nhìn anh chàng đẹp trai trướcmắt thì dường như anh ấy cũng chú ý đến sự tồntại của tôi Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, tôi
có thể cảm nhận được một dòng điện đang chạyqua người mình
Trang 34mày hỏi.
“Đây là thành viên mới gia nhập vào câu lạcbộ…”
Hội trưởng Hưu Tư giới thiệu
“Xin chào, tôi là Minh Hiểu Ưu Sau này mongcậu chỉ bảo thêm”
Trang 35.Anh ta đang chửi tôi sao? Nói tôi là đồ nấm lùnthì không nói làm gì, lại còn nói tôi là vẻ mặt nguđộn? Cái đồ đáng chết này, đẹp trai thì có cáiquái gì chứ? Tôi mà hóa trang thì cũng là anh đẹptrai đấy ạ Nhìn những nữ sinh đuổi theo tôi sángnay thì biết.
“Quần vợt không tồn tại vì thu hút nữ sinh Quầnvợt ở đây không phải chơi vớ vẩn là xong Tôikhuyên cậu từ bỏ sớm đi, hãy quay về mà nóichuyện yêu đương với các nữ sinh kia đi”
Anh ta nói với khuôn mặt không chút biểu
cảm.Đúng là cái đồ đáng chết Nếu tôi nhớ khôngnhầm thì đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với anh
ta Buổi sáng chỉ nhìn mặt nhau mà thôi Rõ ràng
là lần đầu tiên nói chuyện, vì sao anh ta lại caynghiệt như thế nhỉ?
“Cậu…”
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 36.Đúng lúc tôi chuẩn bị bật lại thì anh ta bỏ đi,không thèm ngoảnh đầu lại.Đúng là một kẻ ngạomạn Vậy mà lúc trước tôi còn thấy anh ta rấtđẹp trai Nhưng bây giờ thì những lời nói của anh
ta khiến tôi thấy anh ta là tên khốn kiếp trong cái
vỏ bọc của một gã đẹp trai.Lại còn nói tôi đánhquần vợt vì muốn thu hút nữ sinh, nói chuyện yêuđương Tôi không phải là đồng tính Việc gì phảithu hút nhiều nữ sinh như thế?
“Được rồi, bây giờ bắt đầu luyện tập theo nhóm.Bạn Minh Hiểu Ưu mới đến hôm nay sẽ cùngnhóm với bạn Nam”
Đúng lúc mà tôi vừa muốn dùng ánh mắt giết chếtcái gã ngạo mạn kia vừa tỏ ra rất bất bình thì độtnhiên hội trưởng Hưu Tư tuyên bố.Bạn Nam? Làbạn nào?Lúc tôi liếc tìm khắp sân tập thì độtnhiên thấy anh chàng đẹp trai ngạo mạn kia,không đúng, bây giờ là cái gã khốn kiếp kia
Trang 37dường như cũng không còn đẹp trai nữa.Gã ấy điđến cạnh tôi, khuôn mặt của anh ta thối hoắc đếnnỗi có thể hun chết tất cả mọi người trong đội.
“Thật là xui xẻo, lại phải ở cùng nhóm với loạingười như cậu”
Anh ta đến trước mặt tôi, ném vào mặt tôi mộtcâu nói đáng ghét như thế.Thật là xui xẻo?
“Loại người như cậu”?
Vì sao cái gã này chỉ dùng một câu mà khiếnmình tức điên lên thế nhỉ?
“Cái gì? Cậu… đến lúc ấy cậu đừng có mà làmvướng chân tôi”
Tôi tức giận nói.Hứ, cái đồ ngạo mạn đáng chết.Hôm nay tôi sẽ cho anh chiêm ngưỡng kỹ thuậtchơi quần vợt của tôi Chỉ chơi vớ vẩn? Tôi sẽebook hoàng hà linh 123doc
Trang 38cho anh thấy thế nào là thực lực của quán quân!
Hứ…Cùng với tiếng còi, buổi luyện tập theonhóm hai hai bắt đầu.Thật không thể ngờ, khảnăng khống chế bóng của anh ta cũng rất được.Chỉ có điều, tôi cũng không kém chút nào Nghĩvậy, tôi đi đến trước vợt
“Tôi đã nói rồi mà, người thấp như thế kia thì chỉ
có thể chơi ở sau thôi”
Anh ta vừa đánh theo tôi vừa cằn nhằn.Cái đồđáng ghét, lúc tôi đang tức giận thì đối thủ tungmột cú đập mạnh Xin người, đập bóng ở cạnhtay người khác, rốt cuộc là đã chơi quần vợt baogiờ chưa vậy?Tôi lật tay lại, đánh quả bóng rơixuống bên cạnh vợt của tôi
“Đừng có đứng đó mà khúm núm, đồ nhím lùn”
.Nhím lùn? Thật không thể ngờ rằng tôi đang bận
Trang 39rộn đỡ bóng vậy mà vẫn nghĩ ra được hình tượng
ví von như vậy Càng ngày tôi càng thấy khâmphục bản thân mình Hahaha
“Cằn nhằn nhiều quá rồi đấy, đồ bí đao”
Anh ta vừa nói vừa chạy trước lưới.Bí đao? Gãnày lại còn… Trên thế giới này tôi ghét nhất là bíđao
“Mau về bụi cỏ của mình đi, đồ nhím lùn” Nóixong tôi lại đỡ cú đập bóng của đối thủ
“Cái gì mà nhím lùn?”
Nghe tôi nói vậy, vẻ phẫn nộ trên khuôn mặtcủa anh ta ngày càng rõ rệt.Không biết vì sao,nhìn thấy vẻ phẫn nộ của người trước mặt mình,đột nhiên tôi thấy rất hả hê Đúng lúc mà tôi chưa
hả hê được bao nhiêu thì đột nhiên anh ta lại mởmiệng:
ebook hoàng hà linh 123doc
Trang 40“Hứ, với chiều cao như cậu, không đủ tiêu chuẩnvào đội quần vợt Mỹ Lan”
.Cái đồ chết tiệt này sao cứ lấy chiều cao ra đểdọa người khác thế nhỉ? Lẽ nào không thể nói cáikhác được sao?
“Cậu là cái đồ thiểu năng, chiều cao, chiều cao,chán chết đi được Hôm nay tôi sẽ cho cậu thấynấm lùn cũng có thể chơi quần vợt”
…Tôi hét lên một tiếng, bước một bước, giẫm lênlưng của con nhím lùn ấy, dựa vào lưng của anh
ta để tăng thêm lực đàn hồi, đánh một quả vôcùng đẹp mắt.Tôi có thể nghe thấy tiếng trầm trồngạc nhiên của những người xung quanh.Hahaha!Mọi người xung quanh đều bị chấn động trước cúphản công thiên hạ vô địch của tôi.Tuy nhiên, sautiếng trầm trồ ấy là tiếng thở hổn hển của con bò