Bố cục : 4 phần - Ven chõn nỳi trờn một cao nguyờn rộng - Phớa trờn làng tụi, giữa một ngọn đồi - Hai cõy phong như những ngọn hải đăng đặt trờn nỳi => Hai cõy phong là tớn hiệu của là
Trang 1Kiểm tra bài cũ
1 Giôn - xi đã được cứu sống nhờ vào điều gì?
A Bác sĩ đã kịp thời cho cô uống loại thuốc tốt,
đắt tiền
B Xiu đã chăm sóc rất chu đáo
C Nhờ có thuốc, sự chăm sóc của Xiu và chủ
yếu là nhờ chiếc lá không rụng
D Chỉ nhờ may mắn và nhờ ở sức trẻ của chính bản thân người nữ hoạ sĩ
2 Vì sao nói bức tranh “Chiếc là cuối cùng” là một kiệt tác?
Trang 2Ngữ văn Tiết 33
Văn bản : Hai cây phong
Trích: “Người thầy đầu tiên”- Ai – ma - tốp
Trang 3- Tsin-ghiz Ai-ma-tốp sinh
năm 1928 quê vùng thung lũng Ta-lax, làng Sê-ke-rơ, huyện Ki-rốp, là nhà văn Cư-rơ-gư-xtan - một nước Cộng Hoà ở Trung Á, thuộc Liên
Xô trước đây
- Ông viết văn bằng tiếng
Nga và tiếng mẹ đẻ với thể loại chủ yếu là truyện vừa và tiểu thuyết Ông được trao giải thưởng Lê-nin và nhận danh hiệu “Giáo sư danh dự”
I Giới thiệu chung
1 Tác giả
Trang 52 Tác phẩm.
- Đoạn trích nằm ở phần đầu truyện “Người thầy đầu tiên”
II Đọc - hiểu văn bản
1 Đọc
2 Chú thích
Trang 61 Cao nguyên:
Vùng đất bằng phẳng, rộng lớn và cao, xung quanh có sườn dốc rõ rệt.
Trang 72.Thung lũng:
Dải đất trũng xuống và kéo dài nằm giữữaa hai sư
ờn núi
Trang 83 Thảo nguyên:
Vùng đất rộng lớn chỉ có cỏ mọc do khí hậu khô,
ít mưa
Trang 94 Phong: một loại cây to, thân cao và thẳng, mọc ở vùng ôn đới, bắc bán cầu
Trang 10Phần 1: Từ đầu đến “phía tây” => Giới thiệu chung về vị trí làng quê Phần 2: Tiếp đến “thần xanh”=> Nhớ về hỡnh ảnh hai cõy phong Phần 3: Tiếp đến “biờng biếc kia” => Nhớ về tuổi thơ
Phần 4: Cũn lại => Nhớ về người trồng hai cõy phong gắn liền với trường
4 Phõn tớch
a Hỡnh ảnh hai cõy phong
3 Bố cục : 4 phần
- Ven chõn nỳi trờn một cao nguyờn rộng
- Phớa trờn làng tụi, giữa một ngọn đồi
- Hai cõy phong như những ngọn hải đăng đặt trờn nỳi
=> Hai cõy phong là tớn hiệu của làng
Trang 11“Trong làng tôi không thiếu gì các loại cây, nhưng hai cây
phong này khác hẳn – chúng có tiếng nói riêng và hẳn phải
có một tâm hồn riêng, chan chứa những lời ca êm dịu Dù ta tới đây vào lúc nào, ban ngày hay ban đêm, chúng cũng vẫn nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành, không ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau Có khi tưởng chừng như một làn sóng thuỷ triều dâng lên vỗ vào bãi cát, có khi lại
nghe như một tiếng thì thầm thiết tha nồng thắm truyền qua lá cành như một đốm lửa vô hình, có khi hai cây phong bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc người nào Và khi mây đen kéo đến cùng với bão dông, xô gẫy cành, tỉa trụi lá, hai cây phong nghiêng ngả tấm thân dẻo dai và reo vù vù như một ngọn lửa bốc cháy
rừng rực.”
=> Hai cây phong gắn bó thân thuộc gần gũi với
con người
Trang 12=> Hai cây phong có sức sống mãnh liệt
Nghệ thuật:
- So sánh, nhân hoá cao độ hết sức sinh động
- Phương thức biểu đạt: Kể xen tả qua con mắt nhìn của người hoạ sĩ rất phong phú về âm thanh
Trang 13Vào năm học cuối cùng lũ trẻ ào lên phá tổ chim,
đàn chim chao đi chao lại trên đầu Và từ trên những cành cao ngất, cao đến ngang tầm cánh chim bay,
bỗng như có một phép thần thông nào vụt mở ra trước mắt chúng tôi cả một thế giới đẹp đẽ vô ngần của
không gian bao la và ánh sáng Chúng tôi nép mình ngồi trên các cành cây suy nghĩ: đã phải đấy là nơi tận cùng thế giới chưa, hay phía sau vẫn còn có bầu trời như thế này, những đám mây, những đồng cỏ và sông ngòi như thế này?
=> Hai cây phong là nơi tụ hội niềm vui tuổi thơ, nơi
mở rộng chân trời hiểu biết
Trang 14Thuở ấy chỉ có một điều tôi chưa hề nghĩ đến: Ai là người đã chồng hai cây phong trên đồi này? Người
vô danh ấy đã ước mơ gì, đã nói những gì khi vùi hai gốc cây xuống đất, người đấy đã ấp ủ những
niềm hi vọng gì khi vun xới chúng nơi đây, trên đỉnh đồi cao này?
Quả đồi có hai cây phong ấy, không biết vì sao ở
làng tôi họ gọi là “Trường Đuy-sen”
=> Hai cây phong là nơi ghi khắc biến cố của làng
đó là thầy Đuy-sen
Trang 15Ti u k t: ể ế
- So sánh, nhân hoá cao độ sinh động
- Kể xen tả bằng trí tưởng tượng tâm hồn nghệ sĩ, con mắt của người hoạ sĩ.
- Hai cây phong:
+ Là tín hiệu của làng
+ Gắn bó thân thuộc gần gũi với con người
+ Có sức sống riêng
+ Nơi tụ hội niềm vui tuổi thơ
+ Nơi ghi khắc những biến cố của làng, đó là trường Đuy-sen
a Nghệ thuật:
b Nội dung
Trang 16Bài tập củng cố.
1 Trong tác phẩm “Hai cây phong”, người kể giới thiệu mình làm nghề gì trong các nghề sau:
A: Nhà văn B: Nhạc sĩ
C: Nhà báo D: Hoạ sĩ
2 Hai cây phong khác với các cây khác trong làng ở đặc điểm nào?
A: Chúng mọc ở trên đồi cao phía trên làng và vô cùng xanh tốt
B: Chúng không cần người ta chăm sóc, tưới tắm vẫn vươn cao kiêu hãnh
C: Chúng có tiếng nói riêng, có một tâm hồn riêng, chan chứa những lời ca êm dịu
D: Chúng là loài cây quý hiếm nhất trong vùng