Biển vắng Em ra biển tìm quên Chẳng may trời mưa suốt Sóng không người tắm mát Cát không người dạo chơi Gió lạnh đến tê người Sóng như là chạy trốn Biển mịt mù vắng tanh Không cánh buồm
Trang 1Hương
Hương TTTThầm hầm hầm
Thơ
Thơ
PHAN THỊ THANH NHÀN
Trang 2Hương thầm
Cửa sổ hai nhà cuối phố
Không hiểu vì sao không khép bao giờ Đôi bạn ngày xưa học cùng một lớp Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa
Giấu một chùm hoa sau chiếc khăn tay,
Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm, Bên ấy có người ngày mai ra trận
Họ ngồi im không biết nói năng chi Mắt chợt tìm nhau rồi lại quay đi, Nào ai đã một lần dám nói ?
Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối Anh không dám xin,
Cô gái chẳng dám trao
Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao Không dấu được cứ bay dịu nhẹ
Cô gái như chùm hoa lặng lẽ Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu
(Anh vô tình anh chẳng biết điều Tôi đã đến với anh rồi đấy )
Rồi theo từng hơi thở của anh Hương thơm ấy thấm sâu vào lồng ngực
Anh lên đường Hương thơm sẽ theo đi khắp
Họ chia tay Vẫn chẳng nói điều gì
Mà hương thầm thơm mãi bước người đi
Trang 3Bạn gái
Đâu những ngày xưa cũ Hai đứa mình thân nhau Bây giờ xa xôi quá
Nhi ơi mày ra sao?
"Vầng trăng như ô cửa" Câu thơ nào lung linh
Ngày chồng ta mất sớm Nhi hôm nào cũng thăm
Đạp xe đi Văn Điển
Nhiều bận Nhi đi cùng
Có chuyện gì cũng nói Những khóc cười bâng khuâng
Thế rồi xa biền biệt
Nhi đã lên chức bà
Tất cả như lắng lại
Tuổi trẻ mình đã xa
Tháng ngày qua nhàn nhạt Còn gì để nói đâu
Chỉ lòng ta thắt lại
Mỗi lần mình nhớ nhau
Ôi những ngày xưa cũ Thơm hoài như hương cau
Tạp chí văn nghệ, số 40 (5-10-2007)
Trang 4Bài thơ cuộc đời
Nếu anh thực yêu em sao anh không tặng hoa?
- Nếu anh thực yêu em Sao anh không giúp đỡ?
- Nếu anh thực yêu em Sao anh không bỏ vợ?
Nàng hỏi Chàng lặng im Rồi rụt rè bào chữa:
- Đến với nhau dã khó Anh thực lòng yêu thương
Nàng cúi đầu nức nở Chàng dịu dàng nhẹ ôm
Ôi mối tình trắc trở Bao nhiêu là đa đoan!
Dù thế nào đi nữa Vẫn đang là mùa xuân Không còn ai lừa gạt Mới thực là cô đơn
Trang 5Biển vắng
Em ra biển tìm quên Chẳng may trời mưa suốt Sóng không người tắm mát Cát không người dạo chơi
Gió lạnh đến tê người Sóng như là chạy trốn Biển mịt mù vắng tanh Không cánh buồm không bến
Em chìa tay hứng mưa Nghe lòng mình mặn chát Biết nhớ ai bây giờ? Anh đã cùng người khác! Muốn quên mà không được Mưa khóc hoài tên anh
Trang 6Giếng nước Bác Hồ
Làng con nghèo, ở ngoại ô
Một chiều vui được Bác Hồ tới thăm
Bác xem chỗ ở chỗ ăn
Đến bên giếng đất, ân cần Bác khuyên:
Làng ta rồi phải sạch hơn
Giữ cho đôi mắt như gương trong ngần
Bác về, gửi gạch tặng dân
Giếng đầu tiên ấy ở sân đình làng Tròn xoe dưới một tán bàng
Ôi gàu nước mát đầy tràn thương yêu Lòng Cha chia khắp xóm nghèo Thẳm sâu mạch nước trong veo giếng này
Cả làng đau mắt xưa nay
Bác về, như có bàn tay diệu kỳ
Tình thương lòng Bác chở che
Giếng sâu trong vắt bốn bề khơi lên Bác cho con gái mắt huyền
Cụ già mắt sáng trẻ em mắt tròn Tin đâu sét đánh làng con
Bác không còn? Bác không còn! Bác ơi!
Cả làng không hẹn không mời
Bước chân tụ lại một nơi - giếng đình Cúi đầu, tay nắm vòng quanh
Đỏ hoe bờ giếng ân tình, Bác ơi! Giếng đầy còn có khi vơi
Lòng dân nhớ Bác chẳng nguôi bao giờ
(Quảng An, 9-1969)
Trang 7Hà Nội mùa thu
Lâu lắm rồi mới ra đường buổi tối
Hà Nội vào thu quá dịu êm Gió rất nhẹ làm ánh đèn xao động
Và như xao động cả màn đêm
Đường phố vẫn đông người qua lại Những đôi lứa nắm nhẹ tay nhau Từng tốp em trai và em gái Dạo trên đường ríu rít bên nhau
Một vài quán nước ánh đèn xanh
Kê ghế ra hiên đón gió lành Vài bác về hưu ngồi đàm đạo Thoáng nhìn như cảnh ở trong tranh
Như chẳng hề suốt ngày bận rộn Những công trường xưởng máy lò hơi Như chẳng hề suốt ngày tất bật Trong bụi đường áo lấm mồ hôi
Buổi tối mùa thu êm dịu quá Hoa sữa thơm ngào ngạt khắp đường
Đã bao mùa đến rồi đi mất Vẫn ngỡ ngàng mùa thu quê hương
Trang 8Không đề (I)
Em ho làm nũng đấy
Việc gì mà anh lo
Ánh mắt nhìn xa xót
Em muốn đưa vào thơ
Để mai sau nếu ốm Không thuốc gì chữa lành
Trang giấy xưa giở lại
Ánh mắt nhìn của anh
Không đề năm 2007
Anh - người tuyên bố dịu dàng sẽ yêu em mãi
Mặc người này người nọ yêu em
Lời nói ấy đã chôn cùng với đất
Anh về trời để em sống lem nhem
Em cặp với người này, lấy người kia - rồi bỏ
Em đâu còn là em của anh xưa
Vậy mà em cứ tin mình còn chỗ dựa Tin có người yêu em và vẫn đợi chờ
Ôi tình yêu mù quáng như cõi chết
Mà kẻ sống là em cứ mãi ngu ngơ
Tạp chí văn nghệ, số 40 (5-10-2007)
Trang 9Một chút với lục bình
Có một loài hoa Vừa đi
Vừa nở
Em có chồng rồi Anh ở vậy thôi Nửa mai
Thương đứng
Nhớ ngồi
Biết loài hoa ấy Vừa trôi
Vừa buồn
Làm anh
Làm anh khó đấy Phải đâu chyện đùa Với em gái bé
Phải người lớn cơ
Khi em bé khóc Anh phải dỗ dành Nếu em bé ngã Anh nâng dịu dàng
Mẹ cho quà bánh Chia em phần hơn
Có đồ chơi đẹp Cũng nhường em luôn
Làm anh thật khó Nhưng mà thật vui
Ai yêu em bé
Thì làm được thôi
Trang 10Nàng tiên ốc
Xưa có một bà già nghèo Chuyên mò cua bắt ốc Một hôm bà bắt được Một con ốc xinh xinh
Vỏ nó biêng biếc xanh Không giống như ốc khác
Bà thương không muốn bán Bèn thả vào trong chum Rồi bà lại đi làm Đến khi về thấy lạ Sân nhà sao sạch quá Đàn lợn đã được ăn Cơm nước nấu tinh tươm Vườn rau tươi sạch cỏ
Bà già thấy chuyện lạ Bèn có ý rình xem Thì thấy một nàng tiên Bước ra từ chum nước
Bà già liền bí mật Đập vỡ vỏ ốc xanh Rồi ôm lấy nàng tiên Không cho chui vào nữa Hai mẹ con từ đó Rất là yêu thương nhau
Trang 11Núi, biển, em và anh
Ở một nơi núi thò chân xuống biển Khoảng trắng nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi Anh yêu núi còn em thì thích biển
Tự bao giờ núi và biển sánh đôi
Núi với biển cứ nhoài người ra mãi Biển xô vào nên sóng vỗ âm vang Anh yêu núi, anh ngồi ngăn sóng lại
Em dang tay, sợ núi lăn ra dần
Bãi cát ta ngồi nhỏ nhoi như vạt áo
Là đại dương của biển đấy em ơi
Là lũng thấp, đèo cao núi không leo nổi Biển kề bên mà chẳng thể ôm vào
Cái khoảng cách giữa hai ta cũng vậy Một gang tay dù vời vợi muôn trùng
Em xích lại hay chờ anh xích lại Biển xô vào sao núi cứ phân vân ?
Nếu lỡ hẹn biển vẫn nằm nguyên đấy Sóng ra khơi, rồi sóng lại quay về Núi giận dỗi, núi chẳng đi đâu được Trói buộc rồi tình ái với nhiêu khê
Em yêu biển nhưng em không là biển Khi xa nhau đâu biết lối quay tìm Anh yêu núi và anh không là núi Bước chân nào đứng lại với thời gian
Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển Vẫn chừa ra một khoảng trắng ta ngồi Anh yêu núi còn em thì thích biển Vẫn để dành một nỗi nhớ chia đôi!
Trang 12Ngày tháng không quên
Cứ ngỡ mình lại yêu Khi gặp người nồng nhiệt Tay đã chạm tay rồi Chợt nghe lòng cách biệt
Cứ ngỡ lại sẽ yêu
Khi gặp người uyên bác Nhưng khi trò chuyện rồi Lại e người khinh bạc
Hay là yêu một chút Cho đỡ buồn rồi thôi Hay cưới xin nghiêm túc
Đỡ đần nhau suốt đời
Nghĩ ngược rồi nghĩ xuôi, Vẫn một mình cơ cực Hoá ra lòng chưa nguôi, Một tình yêu đích thực
Làm sao tìm lại được Ánh mắt nhìn vẹn nguyên ?
Và tháng ngày qua vội,
Và tháng ngày không yên
Trang 13Con đường
Nếu anh đi với người yêu
Chỉ mong anh nhớ một điều nhỏ thôi Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác em
Hàng cây nay đã lớn lên
Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau Hai ta không biết vì đâu
Hai con đường rẽ ra xa nhau hoài
Nếu cùng người mới dạo chơi
Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu
Không đề (II)
Đâu đây trong cuộc sống đời thường của em
Ngày tháng vui buồn có anh
Như niềm hy vọng mong manh
Cầm tay rồi lại hoá thành giấc mơ
Mặt trời đằm thắm thiết tha
Mà tia nắng ấm bên ta vô hình
Nghĩ về anh, nghĩ về anh
Mơ hay thực cũng không đành trong em
Chỉ khi buồn khổ yếu mềm
Nâng em dậy có lòng tin một người Anh là thực đấy anh ơi
Trong em sáng một mặt trời thân yêu
Ta như hai đứa trẻ nghèo
Quả ngon chỉ dám nâng niu ngắm nhìn Đừng bao giờ nhé, chín thêm
Sợ tan mất giấc mơ em một thời
Trang 14Không chắc chắn
Vắng anh tôi không khóc không buồn gặp anh tôi không thấy choáng váng nhưng xa lâu tôi thấy mình thiếu thốn tôi thấy mình mong nhớ ai
và lòng buồn tôi lại hỏi tôi
tình yêu hay tình bạn?
Anh đi xa tôi không nhớ ngay đâu nhưng thỉnh thoảng anh hiện về trong tâm trí
tôi băn khoăn suy nghĩ
bạn hay yêu?
Đôi khi tôi có chuyện khổ đau
tôi không nghĩ phải cùng anh thổ lộ chân cứ bước lang thang trên phố bỗng bất ngờ tới trước cửa nhà anh
cái gì với tôi đây bạn hay yêu đó?
Và một tối ngoài trời mưa gió
dưới ánh đèn ta trò chuyện lan man tôi tưởng mình chết đi trong sự dịu dàng nhưng trái tim đập dồn cho biết tôi còn sống
trái tim đập vang câu hỏi lớn
bạn hay yêu?
Trang 15Một người
Căn phòng vắng một người Bỗng trở nên trống vắng Không còn gì ấm cúng Không còn gì vui tươi
Bữa ăn vắng một người Tìm đâu ra mùi vị Khói cơm cay mắt thế Bây giờ em mới hay
Hun hút hai hàng cây Gió thổi dài ngơ ngác Thành phố vắng một người Đường không ai dạo chơi
Một người mang đi hết Bao nhiêu là thông minh Chẳng còn ai hóm hỉnh
Ai cũng đều nhạt tênh
Tấm ván nằm chông chênh Sao rơi như nước mắt Lòng em nghiêng về anh
Để tháng ngày vắng ngắt
Đi dọc dài đất nước Không còn ai đón đưa Không còn ai chờ đợi Không ai mà viết thư
Dẫu bao nhiêu bài thơ Chỉ mình em đau xót Một mình như trái đất
Em bây giờ không anh
Trang 16Rồi có thể
Rồi có thể ta nhìn nhau ngượng ngập
Anh đi cùng cô gái khác xinh tươi
Tôi cố để không rơi nước mắt
Còn ai đâu thương mến dỗ cho nguôi
Rồi có thể vợ và con ríu rít Anh nhẹ nhàng quên hết chuyện đôi ta
Anh hối hả đón cuộc đời hạnh phúc
Tôi bàng hoàng mãi chẳng hiểu ra
Rồi có thể đắng cay và đơn độc
Sao hôm nay tôi vẫn thấy yêu đời
Mỗi ngày sống có bao điều đẹp quá
Khi chiều về anh nháy mắt chào vui
Chỉ một phút sống cùng nhau như thế
Tôi đã mang theo đến trọn đời
Yêu đời
Có đôi lúc buồn Tôi đã định tự tử Sống làm chi khi bè bạn bon chen
Cơ quan quanh năm đấu đá Sống làm chi khi người yêu thành người lạ
ngày như đêm một mình Sống làm chi lương ba cọc ba đồng
viết báo làm thơ kiếm từng xu vẫn loay hoay không đủ Sống làm chi khi mọi tượng thần đều sụp đổ người ta tin yêu lại hoá tầm thường
Vậy mà tôi vẫn sống nhơn nhơn
vẫn cười nói họp hành trưng diện
vẫn hy vọng kiếm được một ông chồng đáng mến
(một người đã thông minh lại giàu)
Và tôi hiểu ra trong thăm thẳm niềm đau
Tôi vẫn còn yêu đời quá
Trang 17Tuyết
Ai như là mặt đất
Với cồn cào biển sâu
Với núi cao vực thẳm
Và bùn lầy đớn đau
Và ai như tuyết trắng
Cứ dịu dàng rơi rơi
Mặt đất thành thanh sạch
Trắng một màu tinh khôi
Anh có là tuyết ấy
Chở che em một đời
Trời và đất
Chiều nay chắc giận em ghê lắm Anh bực mình triết lý lung tung Hai đứa ta như trời với đất Tính tình sao xung khắc vô cùng
Vâng, trời đất chẳng hề thân thiết
Và tính tình có giống nhau đâu Trời vui buồn ồn ào lộ liễu Đất trầm tư suy nghĩ trước sau
Anh ơi! Nếu ví được cao xa như thế
Em cũng chẳng là trời đất gì đâu Nhưng anh có biết không? trời đất
Sẽ chẳng là gì nếu thiếu nhau
Nhưng trời đất dẫu cao xa lồng lộng Tính vẫn thường bồng bột đổi thay Khi giận dữ bão nghiêng đất lở Bão tan rồi trời xanh ngây thơ
Đất khiêm nhường màu xanh lay động
Và thẳm sâu lặng lẽ sinh sôi Trên mặt đất chính là cuộc sống
Có cần chi biện bạch nhiều lời