ĐỒNG KHÁNH-HUYỀN TRÂN XƯA Trần Kiêm Đoàn Tôi nhớ mãi một "mai tê" Đồng Khánh Một mai tê.... dễ sợ: Lạnh xa mù Mai tê rồi bóng xế trăng lu "Con ve kêu mùa Hạ, biết mấy thu gặp chàng!"
Trang 1ĐỒNG KHÁNH-HUYỀN TRÂN XƯA ( Trần Kiêm Đoàn )
Tôi nhớ mãi một "mai tê" Đồng Khánh
Một mai tê dễ sợ: Lạnh xa mù
Mai tê rồi bóng xế trăng lu
"Con ve kêu mùa Hạ, biết mấy thu gặp chàng!"
Huế có già mô mà níu kéo thời gian
Lo chi rứa nỗi đá mòn sông cạn
Bảy trăm năm những mùa trăng ly tán
Tuổi quỳnh dao đành "cho thiếp đi cùng!"
Điệu Hời ca bơ phờ đòi đoạn
Trang 2Sên phách vô tình để lạnh dòng sông
Có phai cũ khi nửa đời xa Huế
Ngõ sau nhìn, quê mẹ có vời trông?
Tôi, Đồng Khánh, mai tê thời son trẻ
Đã xa quê từ dâu bể mưa nguồn
Hái niềm vui tan tác giữa cơn buồn
Nhớ rưng rức nỗi tha phương dồn tụ
Nhiều tang thương nên Huế đẹp vô cùng
Sông, nước, biển, trời nơi mô cũng có
Khi ở Huế thấy Huế buồn chi lạ
Trong nỗi nhớ một cũng là tất cả
Khi thương yêu tất cả sẽ vô cùng
Trang 3O ĐỒNG KHÁNH -(Đồng Di Đỗ Hà)
Sáng ni gặp em mặc áo dài tím Huế
Rứa tình xưa anh đã lỡ nhịp chèo
Hoa sứ ép khô ai mơ tình trang vỡ
Mất em rồi sao oán hận trời xanh
Sáng ni gặp em mặc áo dài tím Huế
Trái tim xao nhớ nhịp guốc qua cầu
Tóc thề em xõa dài vai bé bỏng
Liếc nhìn chi để thấy nón nghiêng đầu
Sáng ni gặp em mặc áo dài tím Huế
Tình đã câm sao nói được yêu người
Tóc mô xanh mà hồn anh run rẩy
Anh đã say màu tím Huế đọa đày
Chút hương thừa gió thoảng phút đầu xuân
Anh gửi lại một cành hoa sứ tím
Trang 4Tạ ơn đời em mãi Huế trong anh