Imissyou Anyway 1 DOKKAI SHINKANZEN N1 DỊCH VÀ BIÊN SOẠN IMISSYOU ANYWAY (FACEBOOK) (BẢN DỊCH BỎ QUA NHỮNG BÀI SO SÁNH AB VÀ TÌM KIẾM THÔNG TIN) Các nguồn kiến thức tham khảo trên mạng để học đọc hiểu[.]
Trang 1DOKKAI SHINKANZEN N1
DỊCH VÀ BIÊN SOẠN: IMISSYOU ANYWAY (FACEBOOK)
(BẢN DỊCH BỎ QUA NHỮNG BÀI SO SÁNH AB VÀ TÌM KIẾM THÔNG TIN)
Các nguồn kiến thức tham khảo trên mạng để học đọc hiểu:
Kênh Youtube Riki Nihongo (cách dịch từ cơ bản đến nâng cao, mẹo làm đọc hiểu…)
Kênh Youtube Minato Ngọc Tiệp (lý thuyết đọc hiểu, cách dịch đọc hiểu)
Kênh Youtube Thảo Lê (rất nhiều nguồn kiến thức)
Kênh Youtube Hoàng Quang Minh SS (video cách dịch đọc hiểu từ cơ bản đến nâng cao)
Và cũng từ nhiều trung tâm, các trang nhóm, các sempai và bạn bè khác
Mình đã tìm hiểu, học cách dịch và tự dịch cuốn Shinkanzen N1 này theo trình độ và hiểu biết hiện tại nên có thể bản dịch còn nhiều chỗ chưa hay hoặc còn thiếu sót, mong mọi người góp ý
Vẫn khuyến khích các bạn muốn nâng cao trình độ ngoài việc tích cực tự học thì có thể vào các trung tâm để được các SS có kinh nghiệm truyền thụ cho những kiến thức từ cơ bản đến nâng cao và nhiều kiến thức bổ ích hơn nữa
Tuy đây chỉ là tài liệu cá nhân nhưng biết đâu với nhiều bạn kỹ năng dịch còn yếu sẽ có thể dùng để tham khảo được Hy vọng có ích cho mọi người
Chúc các bạn học tốt!
Trang 2MỘT VÀI DẠNG TỪ NỐI PHỔ BIẾN:
DẠNG 1: Mang nghĩa trái ngược, dịch là “Tuy nhiên, tuy vậy, nhưng, vậy mà”
が、だが、しかし、けど、だけど、けれども、けれども、ところが、それでも、それなのに、のに、にもかかわらず、だからといって。。。
DẠNG 2: Nguyên nhân, dịch là “Do đó, do vậy, vì vậy, vì thế”
だから、それで、そこで、そのため、その結果、なので、すると、したがって、ゆえに、によって、このように、なぜかというと~から。。。
DẠNG 3: Bổ sung thêm ý kiến cho câu trước, dịch là “Và, thêm vào đó, hơn nữa”
そして、それから、また、しかも、そのうえ、更に(さらに)、なお、もっとも、および、そればかりでなく。。。
DẠNG 4: Kết luận, giải thích lại, dịch là “Nói tóm lại, có nghĩa là, nói cách khác”
Trang 3PHẦN 1 Luyện tập nắm bắt ý nghĩa tổng thể của bài văn-hiểu cấu tạo của bài văn
Các câu hỏi sẽ được đưa ra như
1 Đáp án nào thích hợp nhất với nội dung của bài/đoạn văn
2 Điều tác giả muốn nói nhất trong bài văn là gì?
Nếu ta luôn ý thức tới việc “cấu tạo của đoạn văn như nào” rồi đọc thì có thể dễ dàng nắm bắt được ý nghĩa của tổng thể bài văn hơn và việc trả lời cho câu hỏi hỏi về nội dung tổng
thể bài cũng dễ dàng hơn Dưới đây là 4 gợi ý cho việc hiểu cấu tạo của bài văn:
1/ Dạng văn so sánh: So sánh với một vật/việc khác
2/ Dạng văn nói bằng một cách khác: Nói thay thế bằng một từ/cụm từ khác
3/ Dạng văn tỉ dụ: Ví von, so sánh với một vật/việc khác
4/ Dạng văn câu hỏi nghi vấn: Sử dụng câu hỏi nghi vấn rồi đưa ra các luận điểm
Tất nhiên 4 dạng trên không phải lúc nào cũng chuẩn chỉ 100% nhưng là các dạng thông thường hay được sử dụng Với các dạng bài này thứ tự làm bài như sau:
Bước 1: Nắm tổng thể bài văn: ① tìm từ khóa ② đoán chủ đề ③ sau đó chú trọng nhận dạng bài văn xem thuộc loại nào trong 4 loại trên (so sánh, nói cách khác, ẩn dụ, câu hỏi nghi vấn) ④ bám theo dòng chảy của bài để tóm tắt được tổng thể
Trang 4DẠNG 1 SO SÁNH 対比
ĐỊNH NGHĨA:
Là dạng văn nhằm làm nổi bật lên đặc trưng của một sự vật sự việc nào đó mà tác giả sẽ so sánh nó với một sự vật sự việc khác Nhiệm vụ của chúng ta là nắm bắt được rõ ràng tác giả đang so sánh cái gì với cái gì
Nêu lên 2 chủ thể A, B Sau đó lần lượt phân tích các chủ thể rồi so sánh, đối chiếu với nhau
THỨ TỰ LÀM BÀI:
Bước 1:
*Tìm keyword Từ keyword phán đoán chủ đề của bài văn
Bước 2:
*Chú trọng vào những từ/cụm từ mang tính chất so sánh: xưa và nay, châu Á với châu Âu,
cụ thể với trừu tượng, các địa điểm với nhau, thế hệ trước với thế hệ sau…
*Các liên từ mang tính so sánh đối chiếu cũng cần phải chú ý: それに対して、一方、反対に、しかし、だが、でも。。。
Bước 3:
*Tổng hợp lại tổng thể
*So sánh đối chiếu với đáp án đã cho để chọn
CHÚ Ý:
*Phải tìm được 2 chủ thể được đem ra so sánh
*Chú ý các liên từ mang ý nghĩa lập luận, so sánh
*Cuối đoạn văn thường bày tỏ quan điểm của tác giả
*Nhiều bài chỉ đơn giản so sánh A với B là xong thì đúng cũng chỉ đơn giản so sánh sự trái ngược hay chênh lệch của A B Nhưng có những bài sau khi so sánh A B còn đưa vào thêm nhận định, đánh giá của tác giả thì câu trả lời đúng cũng phải tương ứng đầy đủ các ý vừa có
so sánh A B vừa phải có nhận định của tác giả trong đó
*Câu trả lời phải bám sát vào nội dung của bài, dựa vào nội dung trong bài đã phân tích Trong bài không hề nhắc đến mà có trong đáp án thì không được chọn hay có nhắc đến thì xem nội dung đã đúng và đủ hay chưa
Trang 5*Chú ý các đáp án lừa:
1/ đáp án có nội dung không nằm trong bài
2/ đáp án có lời khuyên mà trong bài không hề đưa ra lời khuyên
3/ đáp án đúng nhưng chưa đủ >>> vì vậy phải đọc tất cả các đáp án để không bị sót hoặc không bị chọn nhầm vào đáp án đúng nhưng chưa đủ
DẠNG CÂU HỎI:
① この文章の内容として最も適切なものはどれか?(90%)
② この文章で筆者がもっとも言いたいことは何ですか?(10%)
Trang 6REIDAI1_DẠNG SO SÁNH (page 4)
Những thứ trước đây đã từng giới hạn chúng ta là đạo đức, quy chế hay những quyền lực lại
có thể nhìn thấy rõ ràng như tư tưởng quốc gia, chế độ phụ hệ (con theo họ cha hay nối dõi…) nhưng những thứ hiện nay đang chi phối chúng ta thì lại không thể thấy được rõ ràng như vậy Đằng sau mỹ từ được gọi là Chủ nghĩa cá nhân có một “Bàn tay vô hình” mang tên thông tin đang ngày càng mở rộng phạm vi một cách to lớn Thông tin được truyền qua sóng điện, được thể hiện qua sách báo và chúng ta bị điều khiển bởi những cái đó Hơn nữa, ngay cả việc bản thân đang bị điều khiển đến mức nào thì chúng ta cũng không thể nào tự mình xác nhận được Không có thời đại nào mà việc tạo nên quan điểm sống (thế giới quan) hay cá tính của bản thân lại khó khăn như hiện nay
(Bài văn viết về Thứ đang chi phối chúng ta So sánh giữa “かつて ngày xưa” và “今 ngày nay”)
Câu hỏi: đáp án nào thích hợp nhất với nội dung của bài văn?
2 Ngày nay, thay thế cho quyền lực hay đạo đức thì chúng ta bị chi phối bởi thông tin, ngược lại cá tính hay quan điểm sống độc đáo lại trở nên khó mà có được
Trang 7RENSHUU1_DẠNG SO SÁNH (page 6)
Ở Nhật thì nói gì đến việc nhận được ưu đãi, ví dụ như trong những môn học của giáo dục phổ cập (môn học bắt buộc), thời gian dành cho môn Mỹ Thuật cũng đã không còn hoặc là đang bị cắt giảm đi Ở thời đại mà luôn ao ước những phát kiến khoa học với vai trò là chính sách quốc gia thì những từ như “Mỹ_Cái đẹp, nghệ thuật” bị coi là việc viển vông xa vời, và
Trang 8mọi người luôn có suy nghĩ rằng nếu có thể triệt để được việc giáo dục trực tiếp với máy tính là đủ, nhưng tôi lại không suy nghĩ như vậy Trong khoa học cũng vậy, nghệ thuật cũng vậy, việc cảm nhận “ cùng sáng tạo ra cái đẹp” và sự nỗ lực không ngừng nghỉ trở thành 2 bánh xe để mở ra một chân trời mới
(Bài văn viết về nghệ thuật, những người làm nghệ thuật So sánh “Liên Xô cũ và NewYork” với “Nhật Bản”)
Câu hỏi: điều tác giả muốn nói nhất trong đoạn văn là gì?
1 So với nước ngoài thì ở Nhật Bản nghệ thuật bị xem nhẹ nhưng việc nuôi dưỡng cảm nhận đối với “Mỹ” nhằm mục đích sáng tạo cái gì đó không chỉ giới hạn trong nghệ thuật là rất cần thiết
(đáp án 4 sai vì việc “Mỹ” là thứ cần thiết để làm phong phú trái tim của con người không được viết trong bài)
RENSHUU2_DẠNG SO SÁNH (page 7)
nhiên không nói lên lời
Trang 9暫し しばし trong thời gian ngắn
Trong mắt tôi luôn có cảm giác là Tokyo và Osaka trong vai trò là các đô thị thì tuy rằng có
sự khác biệt nhỏ nhưng về cơ bản là giống nhau, nhưng hàng ngày có vẻ như bằng cách này, khi mà cứ đi lại, sinh sống giữa Tokyo và Osaka thì đôi khi từ trong bộ phận “khác biệt nhỏ”
đó tôi lại có những phát hiện kinh ngạc không nói thành lời
Hôm trước, khi một tạp chí của Tokyo lập kế hoạch chụp ảnh phong cảnh thành phố theo phong cách đa chiều “mang đậm chất Osaka nhất”, và bản thân tôi sau khi tham gia bàn bạc xem chụp ở đâu thì được đã không hề ngần ngại chọn một trong những nơi là phong cảnh biển, cơ sở hạ tầng cảng biển và quần thể nhà máy đang phát triển rộng rãi tại bờ biển Osaka
Nhưng tôi đã kinh ngạc trước những điều kinh ngạc của những người quay phim và nhà biên tập của Tokyo Họ hỏi rằng là, tại sao những người dân bình thường trong thành phố cũng có thể ra đến cầu cảng (khối bê tông/tường/bờ kè được tạo ra từ bờ biển để thuyền có thể neo đậu và hạ hàng từ thuyền xuống), nhưng việc bị hỏi rằng “tại sao” làm cho tôi kinh ngạc Tại vì tôi đã nghĩ rằng việc được ra ngoài đó là chuyện đương nhiên và thực tế là vẫn
có những người câu cá ngoài đó
Tuy nhiên ở Tokyo thì việc tiếp cận với biển qua hình thức cầu cảng chỉ có ở các bến neo đậu của phà hay xe bus đường sông của các cầu tàu/bến tàu (làm bằng gỗ chạy từ bờ ra) Hinode hay Takeshiba mà thôi (tức là chỉ khi lên tàu, phà thì người dân bình thường mới được ra đây và lên tàu)
Lần này thì chính từ phía tôi lại mất một lúc chìm vào trong suy nghĩ Tokyo cũng vậy Osaka cũng vậy, đều có đường bờ biển dài giống nhau, đều có những kho bãi hay cơ sở hạ tầng bờ biển như nhau, rồi rất nhiều khu đất được hình thành bằng việc lấp biển hay sự tập trung đông đúc của các nhà máy, công xưởng Tất cả những nơi đó (Tokyo và Osaka) đều có cầu cảng dưới hình thức cầu tàu bằng gỗ hay bến cảng nhưng việc không thể ra được bất kỳ chỗ nào ở ngoài đó thì điều đó là nói dối hay sự thật?
Đây có vẻ như là một câu chuyện có thật Việc đường ven biển là đất quản lý của cục quản lý cảng biển, không phải tất cả đều là đất sở hữu riêng của doanh nghiệp thì cũng giống như ở
Trang 10Osaka nhưng điều khác nhau là có đóng cửa hay không Tokyo thì tất cả các cửa ra vào đều
bị đóng còn Osaka thì hầy hết là mở cửa tự do
(Bài văn viết về sự khác nhau giữa Osaka và Tokyo So sánh “Tokyo” và “Osaka”)
Câu hỏi: đáp án thích hợp nhất với nội dung của bài văn là gì?
4 Dù đều là thành phố lớn như nhau nhưng ở Osaka thì có thể tự do ra vào cầu cảng của đường ven biển còn ở Tokyo thì không thể
Trang 11需要 じゅよう nhu cầu
xưa (ngày xưa phải ninh xương mới có nước hầm)
Không biết từ lúc nào cụm từ “hương vị quê hương”, có lẽ đã được những người đàn ông trên thế giới tạo ra, để đáp ứng được nỗi nhớ nhà đó thì những cửa hàng như vậy cũng được mở ra, một cô gái như tôi cũng đã không biết bao lần tò mò nhòm vào trong thì thấy những thứ không có gì đặc biệt như khoai môn, thạch bún nưa, rong biển khô và đậu chiên nước sốt và rau cải xanh luộc…
Tóm lại thì đây là những món rau chế biến sẵn hết sức thông thường của ngày xưa, là món
ăn không chỉ riêng mẹ mà bà hàng xóm bên cạnh, hay cô hầu gái trong nhà cũng có thể dễ dàng chế biến, hoặc là tại những cửa hàng đồ ăn vặt trong đường phố cũng được bày bán, ngay cả bây giờ cũng vậy, chẳng phải là món ăn mà chỉ cần mở lời nhờ vợ một chút thôi là
có thể được ăn ngay tại nhà hay sao
Chỉ là, dù cho là nhìn bên ngoài có giống đi chăng nữa thì nếu cho phép tôi được nói thì nguyên liệu của những món ăn này ở hiện tại tưởng giống nhưng lại không phải hương vị ngày xưa có trong nỗi nhớ nhà, vì vậy ngay từ đầu tiên chỉ cần căn cứ theo hương vị của rau thì đã là một món ăn hoàn toàn khác rồi Trước thời chiến thì dù nhà nào và ở đâu đi chăng nữa cũng đã ăn rất nhiều rau củ, cùng với nhu cầu tiêu dùng thì nếu mà các đơn đặt hàng về chất lượng hương vị càng nhiều thì người làm nông cũng sẽ bằng tất cả nhiệt huyết sẽ tạo ra những rau củ thật ngon để đáp ứng lại điều đó
Trang 12Nhân tiện đây, một trong những nguyên nhân mà đàn ông họ khao khát hương vị quê nhà được cho rằng là do sự qua loa sơ sài việc nhà của người vợ làm nội trợ và thực đơn bữa ăn đều xoay quanh con cái nhưng nếu để cho tôi được nói, cũng với tư cách của một người phụ
nữ nội trợ sơ sài đó thì chẳng phải vị giác là thứ gì đó có thể nói là cực kỳ không ổn định và bao gồm sự ích kỷ hay sao Tóm lại trong tổng thể cuộc sống, nếu nói đến món ăn hợp với khẩu vị của những con người đang gắn bó mật thiết với thời điểm hiện tại thì đầu tiên phải
kể đến hương vị của hiện tại, chứ không phải hương vị của ngày xưa hay cũng có thể nói là không thể đòi hỏi những thứ mà hiện nay đã không có
Tìm đến bầu không khí hương vị của mẹ bằng món khoai môn đã mất vị và vỏ cũng trở nên cứng ngắc do được tẩy trắng mới được ninh nhừ cùng nước hầm thông thường được sử dụng hàng loạt trên toàn quốc thì cũng chỉ toàn là gặm nhấm sự nhạt nhẽo vô vị mà thôi
(Bài văn viết về Hương vị quê nhà, tức là loại rau chế biến sẵn được đàn ông ngày nay đang rất hoài niệm và tìm kiếm So sánh “Xưa” và “Nay”)
Câu hỏi: đáp án nào thích hợp nhất với nội dung của bài văn?
3 Đàn ông luôn hoài niệm về hương vị của mẹ nhưng dù có chế biến món ăn giống nhau đi nữa thì bây giờ cũng không thể làm ra hương vị giống với ngày xưa
(đáp án 2 sai vì không phải những con người của hiện tại mà là tác giả có cảm giác tò mò với hương vị của mẹ)
Trang 13個人の裁量 こじんのさいりょう xử lý vấn đề theo suy nghĩ cá nhân
“Thuyết vai trò của sự lãnh đạo” hay sao?
Nơi này khoảng 10 năm trước, tôi cho rằng hầu hết các tổ chức trong đất nước này doanh nghiệp cũng vậy, nghiệp đoàn cũng vậy, các hệ thống hợp tác xã khu vực cũng vậy đã đi theo phương hướng “phá hủy” hoặc là “giải thể” những kết cấu đã được thống nhất thành một thể (cố định hóa) Những cụm từ như “sự tự do cá nhân” hay “tư tưởng cá nhân” dù sao
đi nữa cũng được coi là “tốt”, và ngược lại, việc bị bắt làm theo mệnh lệnh dưới hình thức cấp trên nói cấp dưới làm theo thì lại bị coi cứ như là một việc “xấu”
Tại rất nhiều các doanh nghiệp, “năng lực cá nhân” được coi trọng hơn “khả năng làm việc nhóm”, những từ ngữ như “sự ủy quyền” hay “xử lý vấn đề theo suy nghĩ cá nhân” được kêu gọi như một từ khóa Từ kiểu chế độ thâm niên tiến triển thành kiểu đánh giá qua kết quả,
về mặt tiền lương cũng vậy, những nơi chuyển từ “lương cố định” thành “lương thưởng theo năng lực” cũng liên tiếp xuất hiện
Trang 14Xu hướng này càng ở các tổ chức tiên tiến càng xuất hiện nổi bật, từ bỏ việc quản lý trói buộc, kêu gọi việc cùng nhau tạo ra môi trường có thể phát huy được năng lực cá nhân một cách tự do Tất nhiên, tình hình thực tế thì có lẽ việc “cá nhân hóa” hay “tự do hóa” không tiến triển đến mức như vậy nhưng sự nỗ lực quyết tâm đó được tán dương như là một trào lưu mới của xã hội
Vì xu hướng như này mà “Thuyết vai trò của sự lãnh đạo” cũng đã không còn thình hành trong một khoảng thời gian
Thế nhưng tại sao, đến ngày nay “Thuyết vai trò của sự lãnh đạo” lại được hâm nóng lại như vậy?
Một trong số những lý do đó chẳng phải là vì, dù cho trong sinh hoạt chung của xã hội, hay trong sự riêng tư cá nhân, vì sự tiến triển quá đà của việc “cá nhân hóa” mà lỗi là do sự thông tin hóa một cách cực độ nên rất nhiều người đã trở nên mơ hồ không biết nên làm thế nào thì tốt hay sao? Nói tóm lại, sự cô độc bị gây ra bởi việc trở nên tự do quá mức đã làm cho mọi việc khó khăn hơn
(Bài văn viết về Thuyết vai trò của sự lãnh đạo So sánh “10 năm trước” với “ngày nay”)
Câu hỏi: đáp án nào thích hợp nhất với nội dung của bài văn?
1 Cách đây 10 năm, mọi người phá hủy kết cấu cũ và coi trọng sự tự do hay ý tưởng cá nhân Tuy nhiên, kết quả là sự tự do hóa đi xa quá, bây giờ mọi người lại ngược lại đang bắt đầu tìm kiếm sự chi phối
Trang 15CHÚ Ý 1: ĐỪNG RƠI VÀO CÁI BẪY “KIẾN THỨC THÔNG THƯỜNG”
Kiến thức thông thường mà hầu hết ai cũng nghĩ như vậy Câu hỏi về chủ trương hay suy
nghĩ của tác giả TRONG BÀI THI SẼ KHÔNG RA DẠNG CÂU HỎI MÀ CÓ THỂ TRẢ LỜI THEO KIẾN THỨC THÔNG THƯỜNG MÀ AI CŨNG NGHĨ VẬY
Mọi người khi làm bài thi có nghiêm túc đọc bài không vậy Có lẽ ai cũng nghĩ “tất nhiên là đọc cẩn thận rồi”, thế nhưng có thực sự như vậy không?
Chúng ta hãy cùng đi đến 1 ví dụ sau
Đây là một bài viết với chủ đề “Sự nóng lên của trái đất” Vì đây là một vấn đề của toàn thế giới nên chắc ai cũng được nghe hoặc đọc về sự nóng lên rồi Câu hỏi được đưa ra như sau: Nguyên nhân của việc nóng lên của toàn cầu là gì?
1/ Do lượng khí thải CO2 tăng
2/ Do rừng nhiệt đới bị thu hẹp
3/ Do chu kỳ hoạt động của mặt trời
4/ Do mực nước biển tăng lên
Bạn A tự tin chọn đáp án 1 và nghĩ: câu hỏi thật đơn giản, vì theo kiến thức thông thường thì nguyên nhân là do lượng khí thải tăng lên
Thế nhưng đáp án chính xác lại là 3
Tác giả là người có suy nghĩ rằng “Điều mà mọi người đang suy nghĩ về việc nóng lên là sai lầm” Trong bài văn tác giả cũng đã trình bày “việc nóng lên của trái đất không phải CO2 mà
là do hoạt động của mặt trời” Nếu đọc kỹ có lẽ A san đã chọn chính xác
Thế nhưng điều cản trở bạn A chính là “Kiến thức thông thường_điều mà ai cũng nghĩ vậy”
A đã chọn đáp án phù hợp với kiến thức thông thường Nhưng đây là việc nhầm lẫn hay mắc phải Đặc biệt là trong bài Trường Văn hay các bài văn khó có nhiều từ vựng và chữ hán Câu hỏi về chủ trương hay suy nghĩ của tác giả trong bài thi sẽ KHÔNG RA DẠNG CÂU HỎI
MÀ CÓ THỂ TRẢ LỜI THEO KIẾN THỨC THÔNG THƯỜNG MÀ AI CŨNG NGHĨ VẬY
Càng với bài văn có chủ đề mà ai cũng biết thì càng phải chú ý
Trang 16*Tóm lược lại tổng thế của bài văn
*So sánh với các đáp án đã cho rồi chọn đáp án đúng nhất
CHÚ Ý:
1/ Chú ý các từ vựng đặc trưng: つまり、すなわち、要するに、A を B と言う・呼ぶ。。。Đằng sau những cụm từ này thường sẽ có cách nói thay thế
2/ Cần nắm bắt được điều tóm tắt mà tác giả muốn nói
3/ Là dạng văn khá phổ biến trong đề và sách Shinkanzen
4/ Nhiều trường hợp trong bài văn nói bằng cách khác có lồng ghép cả cách nói so sánh
DẠNG CÂU HỎI:
① この文章の内容として最も適切なものはどれか?(50%)
② この文章で筆者がもっとも言いたいことは何ですか?(50%)
Trang 17REIDAI2_NÓI CÁCH KHÁC (page 12)
Sự tồn tại của dạ dày thường được chúng ta để ý tới Có nhiều người bình thường hay nói
“dạ dày bị đau” hay “dạ dày không ổn” Mặc dù nói vậy nhưng điều đó không hẳn là sự thật Khi mà đầu ngón tay bị đau thì chúng ta có thể hiểu rất rõ Tại sao lại như vậy thì là do não
bộ có hẳn một bộ phận nhận thức tương ứng với các ngón tay Và ngược lại, nếu xảy ra điều
gì đó với bộ phận đó của não bộ, các phần quan trọng của ngón tay sẽ bằng cách nào đó làm cho chúng ta phán đoán rằng ngón tay bị đau, bị ngứa hay đã sờ vào cái gì đó Tóm lại liên quan đến phía bên ngoài của cơ thể thì chúng ra luôn có một bản đồ chỉ dẫn ở trong não Vì
bề mặt cơ thể là bộ phận phân chia cơ thể của chúng ta với thế giới bên ngoài Chỗ đó (bề mặt cơ thể) giống như là biên giới quốc gia, nếu có chuyện gì đó xảy ra tại biển giới này thì
bộ phận chỉ huy là não sẽ có thể nắm bắt một cách rất chính xác đã có việc gì xảy ra và tại phần nào của biên giới
Tuy nhiên, liên quan tới các bộ phận nội tạng thì có vẻ như não không có bản đồ đó Có lẽ đó
là các bộ phận được cho rằng chắc chắn từ trước giờ “luôn vận hành tốt” Chính vì vậy, liên quan tới chỗ đó (nội tạng) thì não đã không chuẩn bị một bản đồ chi tiết Nếu bản đồ được chuẩn bị thì khi mà bộ phận ở vị trí khoảng 1/3 dạ dày tính từ tâm vị của thành cong nhỏ dạ dày bị đau hay phần bắt đầu của hạ vị bị đau co thắt sẽ có thể khẳng định chắc chắn giống như là đã nhìn thấy nhưng tất nhiên điều đó là không thể
(Keyword: dạ dày, cơn đau, ngón tay, não, bản đồ chủ đề bộ phận cơ thể và cơn đau? Cách nói thay thế: Nội tạng = dạ dày, Bề mặt cơ thể = đầu ngón tay So sánh dạ
Trang 18dày với đầu ngón tay, tức là so sánh nội tạng với bề mặt cơ thể: không có bản đồ và có bản đồ trong não, không thể nắm bắt rõ ràng cơn đau và có thể hiểu rõ ràng)
Câu hỏi: đáp án nào thích hợp nhất với nội dung của bài văn?
1 Cách nắm bắt cơn đau liên quan tới bộ phận bề mặt cơ thể và cơn đau liên quan đến nội tạng của não là khác nhau
RENSHUU5_NÓI CÁCH KHÁC (page 14)
Trang 19Tại trường mẫu giáo mà tôi đã từng học, có một cánh cửa địa ngục với chiều rộng khoảng 20cm
Cánh cửa đó là bộ phận nằm ở sàn nhà ngay dưới cửa đi vào căn phòng vẫn được gọi là
“Phòng Cơm Hộp” và không hiểu sao chỉ ở chỗ đó thì màu của gạch lát có sự khác biệt với chỗ khác, nghe nói là nếu dẫm vào chỗ đó sẽ bị rơi xuống địa ngục
Theo chân lý mặc định của hầu hết số trẻ mẫu giáo thì bị rơi theo kiểu như nào không một
ai có thể biết nhưng chúng nghĩ rằng tại khoảnh khắc dẫm vào đó thì mặt đất bị xé toang ra, toàn bộ cơ thể sẽ bị hút vào một hố sâu vô tận (không đáy) Mỗi ngày vào buổi trưa mọi người đều phải đi lấy cơm hộp trong phòng cơm hộp nên cứ mỗi lần như vậy tất cả đều chuẩn bị sẵn sàng quyết tâm cho việc bước qua “Địa Ngục”
(Bài văn viết về kỉ niệm thời học mẫu giáo của tác giả Nói cách khác của: Địa Ngục = Một phần sàn nhà ngay dưới cánh cửa của phòng được gọi là Phòng cơm hộp của Trường Mẫu Giáo, và chỉ tại phần đó thôi có màu gạch khác với chỗ khác)
Câu hỏi: đáp án nào thích hợp nhất với nội dung của bài văn?
4 Bọn trẻ của trường mẫu giáo mà tác giả đã từng học luôn nghĩ rằng một bộ phận của sàn nhà ở trường mẫu giáo là lối ra vào “địa ngục” và đã luôn cố gắng tuyệt đối không bước vào chỗ đó
RENSHUU6_NÓI CÁCH KHÁC (page 15)
揃う そろう ① được chuẩn bị, sắp xếp:書類が揃っている tài liệu được chuẩn bị đầy
đủ ② đông đủ: 家族揃って cả gia đình、一家そろって cả gia đình
Trang 20慎ましい つつましい nhún nhường, giản dị, khiêm tốn
Người dân của niên đại Shouwa những năm 40 có thú vui vào ngày chủ nhật là cả gia đình
sẽ cùng nhau đi đến Trung Tâm Thương Mại (Ở thời Heisei ngày nay thì chỉ đơn giản là đi mua sắm chứ không được gọi là thú vui đúng không?)
Ngày chủ nhật như vậy, trẻ con gọi là “Việc đi ra ngoài” và từ trong tuần trước đó đã rất hào hứng cho “Chủ Nhật sắp tới”, sẽ chưng diện những bộ đồ khác với ngày thường vẫn mặc để
đi ra khỏi nhà Mang theo túi xách tay, đội mũ, đi những đôi giày có đính đai sáng bóng chứ không phải giày vận động thường ngày
Trung tâm thương mại niên đại Shouwa những năm 40 cũng vậy, là nơi mà cả người lớn cả trẻ con đều ăn mặc lộng lẫy theo kiểu để đến đây rồi mới ra khỏi nhà Cảm nhận về sự hạnh phúc giản dị và nhỏ bé này, tôi nghĩ rằng những người đã từng lớn lên kể từ sau thời kỳ bong bóng sẽ hoàn toàn không được truyền dạy Khải niệm về ăn diện đối với phần lớn những người của niên đại Shouwa những năm 40 là đồ trắng thì phải trắng muốt, đồ cần đánh bóng sẽ đánh bóng, những vết nhăn trên quần áo cũng dùng bàn là để làm phẳng, sẽ luôn duỗi thẳng lưng những khi cần tạo hình dáng đẹp, chứ không phải việc chưng diện bằng những món đồ xa xỉ
(Bài văn viết về thú vui của người dân niên đại Shouwa những năm 40 là việc cả gia đình cùng đi đến Trung Tâm thương mại Nói thay thế: cả gia đình ra ngoài đi đến trung tâm thương mại = thú vui ngày chủ nhật = Việc đi ra ngoài)
Câu hỏi: đáp án nào thích hợp nhất với nội dung của bài văn?
3 Vào niên đại Shouwa những năm 40, việc chính đốn ngoại hình chỉn chu rồi cùng cả gia đình ra ngoài đến trung tâm thương mại là một thú vui
Trang 21パニック trạng thái hỗn loạn do thảm họa hoặc tai nạn
念頭 ねんとう tâm niệm, quan niệm, trong đầu luôn nghĩ đến
Chắc hẳn là sẽ không có người nào phản đối về quan điểm cho rằng vốn dĩ Y học hay Y Tế được sinh ra và phát triển là để đem lại hạnh phúc cho con người, và mọi người cũng sẽ tán thành với tôi về việc “sức khỏe” có được từ ân huệ của Y học Y tế không phải là mục đích của con người Tóm lại, mọi người nên suy nghĩ rằng Y học Y tế là cơ sở hạ tầng để đem lại hạnh phúc Thông thường với một cơ sở hạ tầng thì cần có nền tảng là việc “được cung cấp ổn định để có thể yên tâm” (tức là Cơ sở hạ tầng là thứ cần phải được cung cấp ổn định) Nếu vặn vòi nước thì nước chảy ra, điện thường xuyên được thắp sáng, điện thoại lúc nào cũng được kết nối Nếu mà những việc này bị hư hại tổn thất thì người dân sẽ rơi vào trạng thái hỗn loạn Khi suy nghĩ về các chính sách Y tế, hay học về Y tế rồi muốn đưa vào thực tiễn thì nên hành động với quan niệm trong đầu rằng “Y tế là để mang lại Hạnh Phúc”
(Bài văn nói về Y học và Y tế Nói thay thế: Y học Y tế = Cơ sở hạ tầng để đem lại hạnh phúc,
Cơ sở hạ tầng = Thứ cần phải được cung cấp ổn định)
Câu hỏi: điều tác giả muốn nói nhất trong bài văn là gì?
4 Y học Y tế là cơ bản của cuộc sống hạnh phúc, những lúc cần thiết cần phải được cung cấp đầy
đủ (đáp án 2 sai vì bài viết không nhấn mạnh về sự phát triển mà nhấn mạnh về việc cung cấp
ổn định, đầy đủ)
Trang 23Tôi vừa ngâm mình vào nước nóng vừa ngắm nhìn sự đa dạng của rất nhiều cơ thể ở đó, khi nhìn vào trẻ mới sinh tôi đã nghĩ “tôi cũng đã có lúc như vậy”, hay khi nhìn vào cơ thể có bộ ngực đẫy đà chắc chắn thì tâm trạng tôi lại trở nên phúc tạp với suy nghĩ “sắp tới liệu mình cũng
nở nang như vậy không nhỉ?”, rồi khi nhìn cơ thể của bà lão mà ở thời thơ ấu năng lực tưởng tượng của tôi không thể nào nghĩ tới thì tôi lại có cảm giác thấm thía sâu sắc “một ngày nào đó, nếu mà đúng với lẽ thường tình thì đây là cơ thể của tôi trong tương lai”, và rồi như vậy, mặc
dù tôi đang mang một cơ thể không thể thay thế đang thay đổi hàng ngày nhưng việc có thể suy nghĩ kết nối rằng rất nhiều cơ thể ở đó cũng chính là cơ thể của mình làm tôi thấy hết sức kỳ lạ
Có thể nói là những ảo giác như vậy, đôi khi cũng bị cảm nhận thực tế tấn công Đó cũng là tôi, đây cũng là tôi, kiểu kiểu như vậy
Hóa ra là như vậy, mỗi cá nhân là một cơ thể độc lập, sống một cuộc đời nào đó, mặc dù chỉ vào
đó và nói “đây là tôi” nhưng kết quả của việc cảm nhận rằng tất cả đều là “tôi” nên bị biến thành cảm xúc giống như kiểu cơ thể gọi là “tôi bây giờ” rốt cuộc cũng chỉ là một khoảnh khắc của một thứ gì đó rất to lớn vượt quá một cá thể thông thường
(Bài văn viết về cảm nhận của tác giả tại nhà tắm công cộng
Tác giả khi nhìn các cơ thể trần truồng của rất nhiều thế hệ trong nhà tắm công cộng đã cảm nhận được rằng bản thân mình cũng chỉ là một khoảnh khắc nào đó của một tổng thế to lớn)
Câu hỏi: khi tác giả đến nhà tắm công cộng đã nói mình có cảm giác như nào?
3 Khi nhìn cơ thể trần truồng của nhiều thế hệ khác nhau đã cảm giác rằng “bản thân cũng chỉ là một khoảnh khắc của một thứ gì đó rất to lớn”
Trang 24“Cười rồi! Cười rồi!” Tất nhiên rằng em bé chắc chắn không thể hiểu được phản ứng của bố mẹ nhưng tôi đang muốn giải thích rằng nụ cười này liệu có phải là lời chào hỏi đầu tiên gửi đến bố
mẹ rằng em bé đã xuất hiện trên thế giới này hay không Liệu rằng đây có phải là dấu hiệu làm cho bố mẹ vui và thay cho lời nói “rất mong được sự giúp đỡ của mọi người” không nhỉ Con người không thể sống một mình, em bé vừa mới sinh không một chút sức lực, là một sự tồn tại
mà nếu không có sự chăm sóc của bố mẹ thì không thể sống được Chính vì vậy, nụ cười là để gửi đến bố mẹ Tôi đang có suy nghĩ rằng cơ chế này đã được gắn vào gen di truyền của con người Tôi cho rằng “năng lực của nụ cười” mà con người được trang bị từ lúc mới sinh ra, sẽ được hiện thực hóa mà trước hết được thể hiện rõ từ nụ cười của trẻ sơ sinh Nụ cười đó, tôi cho rằng là nụ cười đặt ra vị trí đầu tiên trong mối quan hệ con người
Việc mỉm cười này của trẻ sơ sinh, tùy vào từng người nhưng cũng có người nói đây chỉ là một loại co giật vật lý, hoàn toàn không mang lại điều gì Khi tôi hỏi một người hộ sinh rằng: bạn thấy nụ cười của em bé được xem là một việc như thế nào thì người đó trả lời: tôi đã được các sempai dạy rằng “Thần linh đang làm cho em bé cười”, và chưa từng nghĩ rằng đây là hiện tượng kiểu như co giật Cách nói “Thần linh làm cho em bé cười” quả thật là một cách nói rất hay
(Bài văn viết về Nụ cười của em bé mới sinh
Cách nói thay thế: nụ cười đầu tiên cho mọi người xem sau khi ra đời= nụ cười thiên thần= lời chào hỏi đầu tiên đến bố mẹ= chữ ký, dấu hiệu nhờ giúp đỡ= nụ cười trẻ sơ sinh Tóm lại việc em bé cười là vì cần sự chăm sóc của bố mẹ để có thể sống
Tác giả nghĩ rằng đây là một loại năng lực bẩm sinh của con người= được di truyền vào gen di truyền của con người)
Trang 25Câu hỏi: điều tác giả muốn nói nhất trong bài văn là gì?
2 Nụ cười thiên thần thể hiện năng lực của con người là thông qua nụ cười tạo mối quan hệ tốt với người khác
RENSHUU10_NÓI CÁCH KHÁC (page 19)
夥しい おびただしい nhiều, vô số
足並み あしなみ bước đều
足並みを乱す làm rối loạn hàng ngũ, làm rối loạn nhịp bước
要因 よういん nguyên nhân chủ yếu
目を背ける めをそむける tránh mặt làm ngơ
軽々 けいけい nhẹ nhàng, dễ dàng、軽々しい かるがるしい cẩu thả, nông nổi, khinh suất
率直 そっちょく ngay thẳng
異動 いどう điều chuyển nhân sự
打診 だしん thăm dò, hỏi dò, yêu cầu
Việc tất cả các thành viên trong một Team cùng thực hiện một việc nào đó thật sự rất thú vị nhưng cũng có đôi khi cả Team không được thống nhất, có một thành viên nào đó trở thành nguyên nhân chủ yếu nhiều lần gây rối loạn hàng ngũ Thật hết sức đáng tiếc nhưng nếu xảy ra chuyện đó thì người dẫn dắt Team sẽ tuyệt đối không thể tránh mặt làm ngơ khỏi hiện thực
Về người mà bị tất cả các thành viên khác chỉ trích rồi nói KHÔNG, nếu người đó dù làm thế nào
đi nữa cũng không thể thay đổi thì đôi khi bạn cần phải có dũng khí đưa ra quyết định loại bỏ (người đó) khỏi Team
Tuy nhiên không được có sự nhầm lẫn Việc quyết định loại bỏ, tuyệt đối không phải việc có thể xem nhẹ Vốn dĩ, có rất nhiều trường hợp trong Team có người không hề ăn khớp với các thành
Trang 26viên xung quanh Đó là trạng thái mà vẫn còn chỗ cho việc thay đổi người được nhắn đến, trước tiên bạn có thể thử thay đổi người đó cũng được
Ví dụ như bản thân tôi cũng cố gắng nói chuyện trao đổi 1 đối 1 rất nhiều lần với người mà nhận được phản ứng không được tốt từ các thành viên khác Trong trường hợp đó, tôi đã trực tiếp truyền đạt việc “mọi người xung quanh đang có cảm giác bất mãn như này như này này”, trao đổi như vậy cũng làm cho thành viên (đó) hiểu được vấn đề Hơn nữa, nếu sau vài tháng nữa mà mối quan hệ với những người xung quanh không được cải thiện thì sẽ yêu cầu người đó rời đi Như vậy, nếu có dẫn tới một kết quả đáng tiếc thì tôi nghĩ những thành viên xung quanh cũng sẽ hiểu và dễ dàng chấp nhận Nói tóm lại, nếu mà loại bỏ thành viên nào đó ra khỏi Team,
để cho chính người đó và người xung quanh đều hiểu được “sức nặng” của quyết định loại bỏ, việc trước tiên là bạn cần phải đối diện và tác động nhiều lần lên người đó
(Bài văn viết về người Leader_Quản lý Team Leader cần có dũng khí loại bỏ ai đó (người bị các thành viên khác nói NO) ra khỏi team Tuy nhiên, không được hành động cẩu thả Trước tiên hãy thay đổi người đó (người không ăn khớp với xung quanh) Nói chuyện trao đổi với người đó nhiều lần, nếu vẫn không cải thiện thì loại bỏ Tóm lại, trước hết cần phải tác động nhiều lần đến người đó)
Câu hỏi: điều tác giả muốn nói nhất trong bài văn là gì?
1 Người lãnh đạo Team, trước khi loại bỏ thành viên làm nhiễu loạn Team nên tác động nhiều lần tới người đó
Trang 27DẠNG 3 ẨN DỤ 比喩
ĐỊNH NGHĨA:
Là dạng bài mà khi muốn trình bày một sự việc nào đó sẽ dùng cách nói thay thế hay ví von bằng một câu chuyện khác để trình bày Cái gì được ví von bởi cái gì, hãy nắm bắt một cách chắc chắn
Mượn những ví dụ đơn giản dễ hiểu dễ hình dung gần gũi với cuộc sống để nói về những triết lý, lý lẽ sống và các quan điểm trừu tượng
THỨ TỰ LÀM BÀI:
Bước 1: tìm keyword rồi phỏng đoán chủ đề của bài văn
Bước 2:
*Chú ý vào cách nói ví von, ẩn dụ: nắm bắt xem cái gì (A) đang được ví von với cái gì (B)?
*Trong câu chuyện nói về A, tìm cách nói tương ứng sang câu chuyện được nói trong B Tìm các cụm, các chủ thể đang được nói tương ứng, thay thế cho nhau
Bước 3:
*Nắm bắt lại tổng thể bài văn
*So sánh với các đáp án đã cho và chọn đáp án đúng nhất
Trang 28REIDAI3_CÁCH NÓI ẨN DỤ (page 20)
vang danh, làm nổi cái tên nào đó
Đương nhiên, trong cuộc đời mỗi con người ít nhiều đều có những chuyện đau khổ nên tùy vào hoàn cảnh mà chọn cách làm sao cho phù hợp cũng tốt Leo núi đương nhiên cũng sẽ đổ
mồ hôi Tuy nhiên, bản thân tôi lại thích việc mặc dù đổ mồ hôi nhưng thưởng thức được chỗ này chỗ kia trên đường leo núi hơn là việc chỉ luôn suy nghĩ rằng leo núi là phải nhắm tới đỉnh núi Dẫu có tưởng tượng đến (đưa suy nghĩ tới) những làn mây trắng trên đỉnh núi
đi chăng nữa thì điều đó cũng chỉ là để tô điểm thêm cho giấc mơ, còn chính đường leo núi của hiện tại mới thực sự là niềm vui, là tận hưởng
Chỉ được thỏa mãn khi hướng tới đỉnh núi rồi đặt chân lên đỉnh núi thì việc leo núi không
có gì là thú vị Huống chi, cuộc đời lại không phải là việc leo núi Không hề có cái gì gọi là đỉnh núi (của cuộc đời) cả
(Bài văn viết về chủ đề cuộc đời Cách nói ví von: cuộc đời= việc leo núi, chuyện khó khăn= việc đổ mồ hôi)
Câu hỏi: điều tác giả muốn nói nhất trong bài văn là gì?
2 Đừng chỉ toàn suy nghĩ đến việc đạt được những mục tiêu của cuộc đời, nên tận hưởng cuộc sống hiện tại
RENSHUU11_CÁCH NÓI ẨN DỤ (page 22)
Trang 29Tuy nhiên, chính những con người đang tỏa sáng đó cũng đang phải chịu một sức nóng không thể nào chịu nổi
Các ngôi sao cũng vậy, nếu nhìn từ trái đất cách xa hàng nghìn năm ánh sáng sẽ là một sự tồn tại tuyệt đẹp đang tỏa sáng lấp lánh
“Tuyệt vời quá Tôi muốn tỏa sáng như ngôi sao kia”
Có lẽ con người sẽ nói như vậy thế nhưng lại không thể nào chịu đựng được như ngôi sao
đó Nó đang bốc cháy với nhiệt độ lên đến hàng tỷ độ C Hơn nữa, (ngôi sao đó) phải tỏa sáng như vậy cho đến khi bị thiêu rụi
Điều này nếu nghiêm túc mà nói thì là một việc hết sức đau khổ
Không hẳn là chỉ có vẻ bề ngoài hào nhoáng Khi bản thân mình thử trở thành như vậy sẽ có thể cảm nhận được một cách thực tế
(Bài văn nói về những vất vả khổ cực mà người thành công phải chịu đựng Cách nói
ví von: người thành công= các ngôi sao đang tỏa sáng)
Câu hỏi: điều tác giả muốn nói nhất trong bài văn là gì?
2 Con người luôn ghen tị (ngưỡng mộ) với những người thành công nhưng bản thân những người thành công đó vẫn đang phải tiếp tục chịu những đắng cay khổ cực
RENSHUU12_CÁCH NÓI ẨN DỤ (page 22)
Trang 30Mũi là bộ phần giống như là người gác cửa cho ngôi nhà nhỏ được tạo ra phía trên của miệng Kiểm tra từng li từng tí một những thứ có ý định xâm nhập vào trong hệ tiêu hóa quan trọng của mỗi sinh mệnh tại cửa ra vào, sau đó nếu phát hiện thấy những thứ dù chỉ hơi đáng nghi chút thôi cũng sẽ ngay lập tức cự tuyệt
Cùng với sự phát triển về văn hóa của loài người, thì chúng ta thường có xu hướng quên đi vai trò quan trọng này của người gác cửa, việc chỉ chú ý đến vẻ đẹp bên ngoài về kiến trúc của ngôi nhà nhỏ có vẻ như sẽ trở thành vấn đề, nhưng dù có vậy đi chăng nữa thì vẫn không cần thiết phải lo lắng về việc người gác cửa sẽ mất đi công việc vốn có Ngay cả các nhà khoa học bỏ qua các cơ quan cảm giác đôi khi cũng phải phân biệt vật chất bằng mùi
(Bài văn viết về vai trò của mũi
Cách nói ẩn dụ: mũi= người gác cửa, vẻ đẹp ngoại hình của mũi= mỹ quan bên ngoài của ngôi nhà nhỏ, lo lắng về việc người gác cổng mất việc= lo lắng về việc đánh mất vai trò của mũi)
Câu hỏi: điều tác giả muốn nói nhất trong bài văn là gì?
1 Vai trò phân biệt mọi thứ bằng mùi của mũi sẽ không bị mất đi (đáp án 2, 3 cũng là ý đúng những không phải điều tác giả muốn nói nhất, không phải ý chính của bài)
Trang 31RENSHUU13_CÁCH NÓI ẨN DỤ (page 23)
“Được thư giãn thả lỏng” là một trong những từ vựng mà tôi yêu thích, về cảm nhận đối với
từ vựng đó hay những lúc thong thả ghi từ đó bằng chữ Hiragane đều thú vị Tất nhiên, tôi cũng rất thích cả trạng thái được thư giãn thả lỏng nữa
Và việc mà tôi muốn nhanh chóng làm để thư giãn nhất đó là ngủ tại suối nước nóng
Hakone, nơi có thể đi trong khoảng 1 tiếng
Tại khách sạn P vẫn hay trọ, ngắm nhìn phong cảnh đậm màu xanh của lá, chỉ cần dang chân dang tay một cách thong dong thỏa mái trong nước nóng thôi thì mọi căng thẳng trong ngày
sẽ được nới lỏng ngay lập tức, gỡ bỏ, cuốn trôi và tan biến mất
Tuy nhiên, trong vòng 1 năm nay thì điều đó (việc thư giãn tại Hakone) đã trở nên không thể
Việc lúc nào cũng cùng với vợ đi đến Hakone đã trở nên không thể, vì ngay khi vừa lọt vào mắt tôi, cả tòa nhà của khách sạn đã nói chuyện
Cửa, rồi khu tiền sảnh, thang máy, hành lang và đương nhiên, căn phòng mà tôi luôn chọn cũng vậy
Trang 32Cánh cửa đó, cái bàn, ghế sofa, tất cả đều kể chuyện Câu chuyện về vợ tôi, câu chuyện về người vợ đã không còn…
(Bài văn viết về việc Tsukurogu tại Hakone
Cách nói ẩn dụ: “Tòa nhà nói chuyện”, “cánh cửa, hành lang…kể chuyện”= ví với con người, “nói chuyện”, “kể chuyện”= truyền đạt đến tác giả rằng vợ ông đã mất)
Câu hỏi: đáp án thích hợp nhất với nội dung của bài văn là gì?
4 Vì luôn nhớ về người vợ mỗi khi nhìn bất kỳ thứ gì đó nếu đi đến Hakone nên bây giờ đã không thể thư giãn tại Hakone
RENSHUU14_CÁCH NÓI ẨN DỤ (page 24)
Trang 33救い上げる すくいあげる cứu vớt, múc lên, vớt lên
Khi tình cờ gặp được một cuốn tiểu thuyết ngắn tuyệt vời, tôi lại có ý định muốn giữ nó làm vật báu cho riêng mình Cất nó vào hộp đựng vật báu có chế tạo tuy rằng nhỏ nhưng vừa vặn, và giấu ở một nơi mà không một ai khác có thể biết được
Nếu mà là tiểu thuyết dài/dài tập thì không thể làm như thế được Vì nó trải dài khắp thế giới giống như là sông và biển vậy, nên chắc chắn không thể cất giấu ở đâu đó được, rất nhiều người lúc nào cũng có thể tự do chiêm ngưỡng, hoặc bơi lội, hoặc có thể trôi nổi lênh đênh trong nó
Tôi cho rằng mối quan hệ của tôi với cuốn tiểu thuyết ngắn đã giống như một bí mật nhỏ Khi đang đọc sách giữa chừng, khi mà trái tim bị rung động thì tôi sẽ thường cất lên những
âm thanh thể hiện sự cảm động như “Cái gì vậy, việc này…”, nhưng giọng điệu này trong trường hợp của tiểu thuyết ngắn sẽ có phần mờ nhạt hơn so với tiểu thuyết dài Không phải
là việc đập tay xuống bàn rồi gào thét khí thế, mà vừa rất thận trọng như kiểu không muốn
bị ai nghe trộm vừa thì thầm với riêng bản thân mình thôi Khi đọc xong lại cất vào trong hộp đựng vật báu, khóa lại, lén lút thả chìm xuống đáy của dòng xuối đang chảy tại góc vườn sau nhà
Khi mệt mỏi kiệt sức đến nối không thể vượt qua bởi một tình cảnh nào đó, hay khi rơi vào hoàn cảnh dù đã rất cố gắng nhưng vẫn không thể bơi đến gần bờ sông hay bờ biển, thì vật báu được cất giấu ở vườn của bản thân sẽ phát huy tác dụng Nhúng tay vào dòng suối, vớt chiếc hộp lên, mặc dù chỉ là trong thế giới nhỏ như cho vừa lòng bàn tay thôi, nếu có thể đảm bảo chắc chắn rằng công việc và cuộc sống của con người vẫn đang ngập tràn trong đó thì chỉ cần như vậy thôi cũng đủ an tâm Bản thân mình có thể cảm nhận chính xác được việc không phải là đang bị bỏ lại một mình tại nơi hoang dã mà đang được bảo vệ bởi hơi
ấm của một ai đó
(Bài văn viết về suy nghĩ của tác giả đối với tiểu thuyết ngắn Cách nói ẩn dụ: vật báu= cuốn tiểu thuyết ngắn tuyệt vời)
Câu hỏi: điều tác giả muốn nói nhất trong bài văn này là gì?
3 Cuốn tiểu thuyết ngắn tuyệt vời được coi như một sự tồn tại rất quan trọng, khi đọc lại nó những lúc khó khăn có thể thấy yên lòng
Trang 34CHÚ Ý 2: Ý KIẾN CỦA NGƯỜI ĐỌC, NGƯỜI LÀM BÀI THI VÀ Ý KIẾN CỦA TÁC GIẢ
Trong kỳ thi, khi chọn đáp án cần phải chú ý một điều là “KHÔNG ĐƯA Ý KIẾN CỦA BẢN THÂN VÀO BÀI THI”
Cùng suy nghĩ với ví dụ dưới đây Bài văn với chủ đề “con người”
Câu hỏi: điều tác giả muốn nói nhất trong bài văn là gì?
1/ Khi còn trẻ nên làm việc để lúc về già (có tuổi) sẽ không gặp khó khăn
2/ Khi còn trẻ nên trải nghiệm nhiều thứ vì khi về già sẽ không thể làm
3/ Việc sau khi về già thì lúc trẻ không thể hiểu hết được
4/ Việc sau khi về già, khi còn trẻ có suy nghĩ nhiều cũng không giải quyết được gì
Suy nghĩ của A: nếu lúc trẻ không cố gắng làm việc thì sau sẽ khó khăn chọn đáp án 1 Suy nghĩ của B: kinh nghiệm lúc trẻ là quan trọng hơn bất kỳ thứ gìchọn đáp án 2
Và đáp án của bài là 4 Vì nội dung của bài văn có viết “toàn là lo lắng cho tuổi già cũng chả giải quyết vấn đề gì Vì ngày mai có thể chết bất cứ lúc nào Dù làm thế nào cũng không thể biết đc chuyện của tương lai”
A và B đã chanto đọc bài văn, và cũng đã hiểu nội dung của bài văn Tuy nhiên, ở bước chọn đáp án thì lại RƠI VÀO TÌNH TRẠNG DÙNG Ý KIẾN/SUY LUẬN CỦA BẢN THÂN CHỨ
KHÔNG PHẢI Ý KIẾN CỦA TÁC GIẢ Đây là một trong những kiểu sai lầm mà trong thực tế rất hay gặp phải
Trong bài thi, sẽ không hỏi những câu hỏi về ý kiến của bản thân người đọc Câu hỏi đưa ra
sẽ là “NỘI DUNG ĐƯỢC VIẾT TRONG BÀI VĂN” hoặc “Ý KIẾN CỦA TÁC GIẢ”
Tất nhiên, việc suy nghĩ như nào về ý kiến của tác giả hay nội dung của bài văn là tự do của người đọc Khi phát sinh suy nghĩ của bản thân, hãy nói chuyện với những người xung quanh Nếu thấy có hứng thú, có thể đọc sách của tác giả đó Tuy nhiên, đó là câu chuyện sau kỳ thi
Trang 35DẠNG 4 CÂU HỎI NGHI VẤN 疑問提示文
ĐỊNH NGHĨA:
Trong dạng bài đưa ra câu hỏi nghi vấn, sẽ hỏi người đọc những câu kiểu như “なぜか_tại sao?”, rất nhiều trường hợp câu hỏi về luận điểm của bài văn (tác giả đang muốn trình bày điều gì) sẽ được đưa ra Hãy chú ý tới “câu hỏi nghi vấn” và nắm bắt luận điểm
Trong bài, tác giả sẽ tự đặt ra những câu hỏi như “A là gì”, “có thật sự sẽ là”, hay “liệu hạnh phúc là khi có tiền”…rồi sau đó bày tỏ quan điểm, lập luận của cá nhân để thể hiện tán thành hay bác bỏ điều đó Chúng ta cần nắm bắt được điều này
THỨ TỰ LÀM BÀI:
Bước 1: tìm keyword, phỏng đoán chủ đề của bài văn
Bước 2:
*Chú ý vào câu hỏi nghi vấn được đưa ra
*Đọc hiểu nội dung xung quanh phần có chứa câu trả lời cho câu hỏi nghi vấn
DẠNG CÂU HỎI:
① この文章の内容として最も適切なものはどれか?(5%)
② この文章で筆者がもっとも言いたいことは何か?(95%)
Trang 36REIDAI4_CÂU HỎI NGHI VẤN (page 26)
Những năm 20 của thời Minh Trị, về mặt lịch sử văn học cận đại của Nhật Bản, là thời đại bắt đầu của những nữ tác gia Trong dòng chảy đó của lịch sử, thời đại Minh Trị, đặc biệt là những năm 20 được coi như một bước ngoặt lớn, tại sao lại trở nên xuất hiện liên tiếp các
nữ tác gia như vậy?
Thứ nhất, do việc ảnh hưởng bởi tư tưởng phương Tây dẫn đến các bối cảnh xung quanh phụ nữ cũng có nhiều thay đổi Tầng lớp trí thức tiêu biểu cho thời kì đầu của Minh Trị như Fukuzawa Yukichi, Nakamura Masanao, Moriari Nori đã tiếp nhận ảnh hưởng của tư tưởng Phương Tây, nhận thức được rằng việc cải thiện vị trí hay khai sáng/thức tỉnh về mặt xã hội
Trang 37cho những người phụ nữ có ý nghĩa rất quan trọng trong thời kỳ cận đại hóa của Nhật Bản,
sử dụng các phương tiện truyền thông kiểu như tạp chí để thuyết minh giải thích về tầm quan trọng của việc nâng cao vị trí xã hội cho phụ nữ Trong vấn đề triển khai những luận điểm rõ ràng về phụ nữ được hiện bởi những người chấp nhận đóng vai trò chỉ đạo/đứng đầu trong thời đại mới, vùng đất mang tính tinh thần đón nhận việc tiến ra xã hội của người phụ nữ mặc dù vẫn chưa đủ nhưng đang dần dần được chuẩn bị
Và tiếp theo, điều cần nhấn mạnh hơn tất cả chính là việc thành lập giáo dục cho nữ giới Thế hệ đầu tiên của những nữ tác gia thời Minh Trị, rất nhiều trong số đó là những người đã được tiếp cận với nền giáo dục mới tại các trường học nữ Việc thành lập rất nhiều trường học nữ xung quanh những năm thứ 10 của thời Minh Trị đã sản sinh ra tầng lớp mới gọi là
“Nữ học sinh” mà tính đến thời điểm đó ở Nhật chưa từng tồn tại Nếu số lượng học sinh nữ tăng lên, thì những tạp chí hướng đến các đối tượng là nữ giới cũng sẽ liên tiếp được xuất bản Sự thức tỉnh/khai sáng bên trong chính bản thân những người phụ nữ cũng sẽ được thúc đẩy từ cả 2 mặt là điều kiện bên ngoài và bên trong Trong số đó, những người phụ nữ
có ý định làm chủ thể tự bản thân mình kể chuyện đã bắt đầu xuất hiện trong giới văn học
(Keyword: Thời Minh Trị, phụ nữ, tác giả chủ đề bài văn: Các nữ tác gia thời Minh Trị?
Câu hỏi nghi vấn: tại sao lại lần lượt xuất hiện các nữ tác gia như vậy?
Liệt kê lý do: Thứ nhất là ~, và sau đó ~)
Câu hỏi: đâu là đáp án thích hợp nhất với nội dung của bài văn?
3 Việc xuất hiện những nữ tác gia vào những năm 20 thời Minh Trị là do có chỗ cho việc chấp nhận việc bước ra xã hội của phụ nữ và việc giáo dục cho phụ nữ được thành lập
RENSHUU15_CÂU HỎI NGHI VẤN (page 28)
Trang 38人間たる にんげんたる nếu đã là con người
Vậy rút cuộc thì, sự khác nhau mang tính quyết định giữa con người và động vật nằm ở điểm nào nếu nhìn từ khía cạnh đồ trang sức?
Về vấn đề này, có người đã nêu ý kiến hết sức thú vị đó là ErikGil, người đã viết ra “Thuyết trang phục” nổi tiếng Theo quan điểm của Gil, sự khác nhau giữa người và động vật không phải ở chỗ con người mặc quần áo, mà đúng hơn là ở chỗ con người có thể cởi được quần
áo
Ở động vật cũng có rất nhiều loài khoác lên mình những trang phục lộng lẫy nhưng, lý do
mà con người đã là con người chính là ở chỗ có tự do để có thể thay ra mặc vào bộ trang phục tùy thích theo ý chí của bản thân, và có tự do để có thể nhanh chóng cởi ra thay bộ đồ mới nếu thấy không hợp với mình Nói tóm lại, việc con người mặc quần áo là để thỏa mãn bản thân, còn động vật thì không có được sự tự do đó Ý nghĩa là như vậy
Hóa ra là vậy, nếu bị nói như vậy thì chắc chắn rằng như đã nói, đây chẳng phải là một chuyện đương nhiên đến mức quá đương nhiên hay sao? Chỉ là, cách đặt điểm mấu chốt vào việc “cởi quần áo” khá là thú vị, quan điểm như này được gọi là ngược đời
Không chỉ riêng chuyện quần áo Trong trang trí nội thất, hay nhà ở, trang sức, kiểu tóc hay trang điểm cũng vậy, con người có thể tùy theo sở thích của bản thân mà tự do sử dụng hoặc bỏ đi sự tự do này (điều này) Đó là lý do tại sao con người có thể vui vẻ Nếu trong trường hợp giao lưu kết bạn với người khác giới mà nói những điều như này thì có lẽ sẽ bị
ăn mắng (nói về việc cởi quần áo)
(Chủ đề: sự khác nhau giữa người và động vật nhìn từ khía cạnh trang sức
Câu hỏi nghỉ vấn: điểm khác biệt quyết định giữa người và động vật nằm ở điểm nào?)
Câu hỏi: điều tác giả muốn nói nhất trong bài văn là gì?
3 Sự khác nhau giữa người và động vật là ở việc có thể tự do lựa chọn dùng hay bỏ trang sức
Trang 39RENSHUU16_CÂU HỎI NGHI VẤN (page 29)
捉える とらえる ① bắt giữ, chiếm lấy ② nắm được, hiểu, xem như là
Tông thường thì Tự Do được hiểu như thế nào?
Khi quan sát cách mà từ ngữ được sử dụng, ví dụ như tự do hành động, tự do về thời gian, thì các trường hợp này đang biểu thị một trạng thái không có kế hoạch cụ thể hay được quyết định sẵn Có lẽ rất nhiều người đang tưởng tượng rằng tự do là tình trạng rảnh rỗi hoặc không có việc gì làm
Cũng không phải lúc nào cụm từ Tự Do cũng được sử dụng với ý nghĩa quá hoành tráng Khi bận ngập đầu trong công việc hay học tập, thì vô tình chúng ta lại muốn nghỉ ngơi một cách thong thả Phần nào đó trở nên lười biếng hơn Và có nhiều trường hợp, ham muốn kiểu
“muốn ngủ cả ngày” cũng là một nguyện vọng cá nhân được liên tưởng từ sự Tự Do
Vậy có chắc rằng đây chính là Tự Do đích thực?
Tất nhiên không có gì sai khi nói Tự Do là việc “được giải phóng khỏi sự chi phối” Tuy nhiên, đối với nhiều người thì chính bản thân việc được giải phóng lại trở thành giá trị của
sự Tự Do Có thể thấy rằng những người này không hề có suy nghĩ đến việc “Tận dụng được
sự Tự Do”, như kiểu tự hỏi rằng có thể làm gì nhờ vào việc đã được giải phóng (Ý tác giả muốn nói rằng Tự Do không phải là được giải phóng, mà Tự Do phải là sau khi giải phóng sẽ
có thể làm gì)
(Bài văn viết về Tự Do
Câu hỏi nghi vấn: thông thường thì Tự Do được hiểu như nào? Có chắc rằng đây là Tự
Do đích thực?)
Trang 40Câu hỏi: điều tác giả muốn nói nhất trong bài văn là gì?
4 Nhiều người chỉ hiểu Tự Do là được giải phóng nhưng điều quan trọng là sau khi được giải phóng sẽ làm gì?
(Đáp án 1 sai vì theo tác giả không hẳn Tự Do lúc nào cũng phải là thứ có giá trị
Đáp án 2 sai vì: đây là cách suy nghĩ thông thường của nhiều người)
RENSHUU17_CÂU HỎI NGHI VẤN (page 30)
Tại sao lại có những việc ví dụ như, dù rằng quyết tâm muốn bỏ thuốc lá vì có hại cho sức khỏe đi chăng nữa thì cũng mãi mà không bỏ được, hay dẫu có quyết định bỏ bữa ăn vặt vì
đã quyết ý giảm cân mà khi bánh ngọt được bày ra trước mắt lại không chịu được mà lỡ ăn mất
Câu trả lời của rất nhiều người: là do “ý chí kém cỏi” Hoặc là, để có thể lĩnh hội được cách giao tiếp bằng tiếng Anh, đã đưa ra quyết định hàng ngày sẽ xem chương trình tiếng Anh trên tivi vậy mà không thể tiếp tục nổi 3 ngày Họ nghĩ rằng là vì “dù thế nào không có đủ động lực” hay vì “không thật lòng muốn học” Hoặc cũng có những người tự cảm thấy bực