Ở phủ nhà họ Diệp, người có thực lực mạnh nhất đương nhiên là tộc trưởng bế quan kia, thứ hai là trưởng lão hộ tộc Diệp Kình, mà Di ệp Kình cũng không ở trong phủ, có nghĩa Đại trư ởng l
Trang 1Chương 9: Gặp nhau trên Sinh Tử Đài
Xung quanh yên tĩnh như có thể nghe thấy tiếng kim rơi
Khiêu chi ến!
Diệp Huyên khiêu chi ến Đại trư ởng lão!
Cả phủ nhà họ Diệp đều ngạc nhiên đến mức ngây người
Ở phủ nhà họ Diệp, người có thực lực mạnh nhất đương nhiên là tộc trưởng
bế quan kia, thứ hai là trưởng lão hộ tộc Diệp Kình, mà Di ệp Kình cũng không ở trong phủ, có nghĩa Đại trư ởng lão là ngư ời mạnh nhất
Mà bây gi ờ Diệp Huyên lại khiêu chi ến với Đại trưởng lão!
Không biết tự lượng sức mình?
Có vài người cảm thấy thế, nhưng cũng có người cảm thấy có khi Diệp Huyên thật sự có thể đánh một trận
Diệp Huyên từng là ngư ời được phủ nhà họ Diệp tập trung bồi dưỡng, hơn nữa hắn cũng không s ống thoải mái cả năm trong ph ủ nhà họ Diệp như Đại trưởng lão, gần như mỗi ngày hắn đều sống trên lưỡi dao Sự tàn nhẫn và hăng hái là thứ Đại trưởng lão không có
Ở trong mắt người nhà họ Diệp, tuy Diệp Huyên chỉ là Bất Tức Cảnh hạng năm, nhưng nếu liều mạng, hắn vẫn có chút phần thắng!
Đại trưởng lão ở đối diện nhìn chằm chằm Diệp Huyên, ông ta không ng ờ Diệp Huyên lại thách đấu mình!
Đồng ý hay không đây?
Không đồng ý, tin này truyền ra ngoài ông ta sẽ càng mất mặt hơn nữa!
Trang 2Chẳng những thế, uy danh của ông ta trong nhà h ọ Diệp cũng s ẽ giảm
nhiều, e rằng sau này sẽ có ngư ời không ph ục
Đồng ý?
Vừa nghĩ đ ến sức chiến đấu của Diệp Huyên, ông ta l ại hơi do dự Tuy cảnh giới của ông ta cao hơn Di ệp Huyên, nhưng đã r ất nhiều năm r ồi
không liều mạng với ngư ời khác, chỉ thỉnh tho ảng luận bàn với ngư ời trong phủ, nhưng những lúc ấy đều có chừng có mực! Mà Diệp Huyên này thì khác, mỗi một lần ở bên ngoài đ ều là trận chiến sinh tử
Ông ta hi ểu rõ điều này có nghĩa là gì!
Hơn nữa, dù thắng Diệp Huyên, người ngoài cũng chỉ có thể nói là ông ta ỷ lớn hiếp nhỏ, còn n ếu thua thì ch ẳng còn chút m ặt mũi nào nữa Khi đó, vị trí trưởng lão cũng khó giữ được!
Sắc mặt của Đại trư ởng lão vô cùng u ám!
Diệp Huyên vốn dĩ đang ở bước đư ờng cùng, nhưng lúc này, Di ệp Huyên lại đẩy ông ta đ ến bước đư ờng cùng!
Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên: “Không phải ta và ngươi còn có giao hẹn một tháng sao?”
Mọi ngư ời nhìn l ại, Di ệp Lang chậm rãi đi đến từ cách đó không xa!
Diệp Lang, bây gi ờ là Thế tử của phủ nhà họ Diệp!
Đại trưởng lão đang định lên tiếng thì chợt trợn tròn mắt, trong mắt đầy vẻ khó tin: “Diệp Lang… Cháu đã đến Khí Biến Cảnh rồi sao?”
Khí Biến cảnh!
Tất cả mọi ngư ời xung quanh đ ều thất thần
Trong ánh nhìn c ủa mọi ngư ời, Diệp Lang g ật nhẹ đầu: “Cháu b ất tài, c ần tận mư ời ngày m ới lên đư ợc Khí Biến Cảnh, có hơi ch ậm”
Trang 3Nghe vậy, mọi ngư ời hít một hơi khí l ạnh
Như thế mà còn chậm à?
Phải biết rằng trước khi Diệp Lang tỉnh lại, hắn ta mới chỉ là Kiêm Tu
Cảnh cấp bốn, mà lúc này m ới chỉ mười ngày ng ắn ngửi mà Diệp Lang này
đã đạt đến Khí Biến Cảnh rồi! Tốc độ tu luyện này có thể nói là chưa từng
có ở nhà họ Diệp!
Nghe thấy lời Diệp Lang, Đ ại trưởng lão b ỗng nhiên cười ha ha: “Tr ời phù
hộ nhà họ Diệp ta, ha ha…”
Mọi ngư ời trong ph ủ cũng vui mừng không thôi, v ới tốc độ tu luy ện này của Diệp Lang, tương lai ch ắc chắn nhà h ọ Diệp có thể trở thành gia t ộc lớn đương thời!
Diệp Lang nhìn về phía Diệp Huyên, cười nói: “Ngươi có tư cách gì khiêu chiến Đại trư ởng lão? Th ắng ta rồi, ngươi m ới có tư cách khiêu chi ến Giao hẹn sống chết của ta và ngươi ch ỉ còn chưa đ ến hai mươi ngày thôi, không phải sao?”
Diệp Huyên nhìn Di ệp Lang, cư ời nói: “Ngươi xem ta này, suýt quên m ất luôn rồi”
Nói xong, h ắn nhìn về phía Đại trư ởng lão: “Đ ại trư ởng lão, khi nãy đ ắc tội hơi nhiều Ừ, đợi ta luận võ với cháu của ông xong rồi thỉnh giáo ông sau nhé, tạm biệt!”
Nói xong, h ắn kéo Diệp Liên xoay ngư ời bỏ đi
“Đợi đã!”
Lúc này, Đại trưởng lão giận dữ nói: “Ngươi giết một trưởng lão, chẳng lẽ chuyện này…”
Diệp Huyên đột nhiên xoay ngư ời nhìn th ẳng vào ông ta: “Đ ại trưởng lão, hay là bây gi ờ chúng ta đấu đơn luôn đi? Ho ặc bây gi ờ cháu ông luận võ với ta cũng đư ợc, chẳng lẽ ông cháu các ngư ời sợ nên mới phái Diệp Khổ đến cố ý kiếm chuyện với ta, sau đó tìm cớ muốn đánh chết ta? Nếu là như
Trang 4thế, Đại trư ởng lão hoàn toàn khô ng cần tốn công như thế đâu, hai ngư ời
cứ cùng tấn công, chắc chắn Diệp Huyên ta s ẽ đánh không lại!”
“Ngươi!”, Đại trưởng lão tức giận đến mức xanh cả mặt
Lúc này, Di ệp Lang lạnh lùng nhìn Di ệp Huyên m ột cái: “Ngươi đi đi, hai mươi ngày sau, gặp nhau trên Sinh Tử Đài”
Diệp Huyên nhún vai m ột cái: “Đ ại trư ởng lão, vẫn là cháu ông hi ểu lý lẽ, ông đó, càng già càng lú l ẫn rồi!”
Nói xong, h ắn kéo Diệp Liên xoay ngư ời rời đi
Đại trưởng lão giận tím mặt, như nghĩ đến điều gì, ông ta nhìn về phía mấy người Lý Mộc: “Các ngươi đúng là đồ ăn hại, thấy trưởng lão bị đánh cũng không ra tay giúp đỡ, người đâu, kéo ra ngoài đánh đến chết cho ta!”
Nghe vậy, sắc mặt mấy ngư ời Lý Mộc trở nên trắng bệch
Đúng lúc này, Diệp Huyên cách đó không xa chợt dừng lại, hắn xoay người nhìn về phía Đại trưởng lão: “Đ ại trư ởng lão, nhắc nhở thân thiện một câu, mấy ngư ời Lý Mộc này là thân v ệ của tộc trư ởng, tuy ông là Đ ại trư ởng lão, nhưng tộc trưởng vẫn chưa chết, bây giờ ông động vào thân vệ của ông
ấy, chuyện này…”
Nói đến đây, hắn vờ giật mình: “Chẳng lẽ Đại trưởng lão muốn ra tay với tộc trưởng… Ông…”
“Nhảm nhí!”
Đại trưởng lão giận dữ hét: “Diệp Huyên, ngươi mà nói thêm câu nào n ữa, hôm nay dù lão phu có li ều mạng cũng mu ốn giết chết ngươi!”
Diệp Huyên cười nói: “Đại trưởng lão bớt giận, ta chỉ nhắc nhở thôi, đừng tức giận ảnh hư ởng đến sức khỏe, nếu không ta sẽ vui vẻ lắm, à không đúng, là đau lòng lắm”
Nói xong, h ắn kéo Diệp Liên b ỏ đi
Trang 5Mấy ngư ời Lý Mộc nhìn Di ệp Huyên, trong m ắt đầy vẻ biết ơn, n ếu không nhờ một câu của Diệp Huyên, e rằng hôm nay mấy ngư ời họ chết chắc Đại trưởng lão tức đến mức cả người đều run rẩy, người xung quanh hoàn toàn không dám nói m ột câu
Như nghĩ đến điều gì đó, Đại trưởng lão đột nhiên nhìn về phía Diệp Lang:
“Sao khi nãy không lập tức luận võ với cậu ta? Cần gì phải kéo dài đến hai mươi ngày sau?”
Diệp Lang nhìn đại trư ởng lão, nói kh ẽ: “Vì cháu s ắp đột phá lên Ngự Khí Cảnh rồi!”
Nghe vậy, Đại trư ởng lão sửng sốt, sau đó, ông ta kích đ ộng hỏi: “Thật ư?”
Diệp Lang g ật nhẹ đầu: “Sắp đột phát rồi, nếu không khi nãy cháu đã gi ết chết hắn Bây gi ờ không ph ải lúc thích h ợp để ra tay, không th ể vì một nhân vật nhỏ bé mà làm hỏng đến việc cháu đột phá được”
Đại trưởng lão vội gật đầu: “Đúng thế đúng thế, cứ để Diệp Huyên này sống thêm m ấy ngày nữa đi, dù gì tên này cũng đã tr ở thành m ột phế nhân rồi!”
Diệp Lang g ật nhẹ đầu: “Bây giờ hắn đã là chó cùng r ứt giậu, kho ảng thời gian này không nên ki ếm chuyện với hắn, tránh ngư ời khác nói Diệp Lang cháu sợ hắn, cố ý cho m ọi ngư ời đến tìm hắn gây sự, sau đó giết hắn!”
Đại trưởng lão nói với giọng điệu nặng nề: “Lần này là ta suy nghĩ không chu đáo, yên tâm, trong vòng hai mươi ngày, ta s ẽ không cho người đến gây sự với hắn nữa”
Diệp Lang g ật đầu: “Đúng r ồi, lần này cháu tu luy ện có lẽ sẽ cần rất nhiều linh thạch”
Đại trưởng lão hơi khó xử, linh thạch là một loại tinh thạch quý giá, bên trong có linh khí, nhà h ọ Diệp cũng không có bao nhiêu Không nh ững thế, linh thạch bình thư ờng chỉ cho tộc trư ởng và Th ế tử sử dụng, nhưng Diệp Huyên chưa từng dùng linh thạch, đương nhiên là vì bọn họ chặn lại
“Có vấn đề gì sao?”, Diệp Lang hỏi
Trang 6Đại trưởng lão lắc đầu: “Không thành vấn đề, nhưng e rằng không còn
nhiều linh thạch nữa”
Chương 10: Cảnh giới ẩn
Diệp Lang cư ời nói: “Yên tâm, ch ỉ là Ngự Khí Cảnh thôi, cũng không c ần bao nhiêu linh th ạch”
Nghe vậy, Đại trư ởng lão th ở phào nhẹ nhõm: “Thế thì tốt!”
Diệp Lang ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nở nụ cười châm chọc, thầm nói trong lòng: “Thâm sơn cùng c ốc… Nhưng tạm thời lợi dụng cũng
được…”
…
Diệp Huyên kéo Di ệp Liên v ề trạch viện của mình, vừa đến thì mấy ngư ời
Lý Mộc cũng đã ch ạy tới
Diệp Huyên nhìn b ọn họ: “Đến chỗ ta lúc này s ẽ không có lợi với các
ngươi”
Từ sau khi h ắn bị phế chức Thế tử, những huynh đệ từng vào sinh ra t ử với hắn trước đây gần như đ ều biến mất Vì những ngư ời kia đều hiểu rõ chủ nhân tương lai của nhà họ Diệp sẽ không là Diệp Huyên hắn, mà là Diệp Lang kia
Lý Mộc chắp tay với Diệp Huyên: “Di ệp ca, c ảm ơn chuy ện khi nãy”
Diệp Huyên gật nhẹ đầu: “Các ngươi không ra tay, ph ải là ta c ảm ơn các ngươi mới đúng, về đi, nếu bị người của Đại trưởng lão nhìn thấy thì các ngươi sẽ gặp phiền phức đấy”
Lý Mộc chần chừ một lát, sau đó nói: “Di ệp ca, sau này có c ần gì cứ dặn
dò một tiếng, huynh đ ệ chúng ta sẽ không chối từ”
Trang 7Nói xong, h ắn ta dẫn mấy thị vệ xoay người rời đi
Diệp Huyên lắc đầu, thấy hắn lắc đầu, Diệp Liên ôm lấy cánh tay h ắn, nhẹ giọng hỏi: “Ca, huynh không tin tư ởng bọn họ sao?”
Diệp Huyên cười nói: “Nếu ca ca c ủa muội mạnh, lời bọn họ nói khi nãy mới là thật, còn n ếu yếu, không có cơ h ội vươn mình, như v ậy mọi thứ đều
là giả thôi”
Diệp Liên nhìn Diệp Huyên, cực kỳ nghiêm túc nói: “Muội là thật, muội sẽ mãi mãi đứng về phía ca ca!”
Diệp Huyên cười ha ha, kéo Di ệp Liên đi vào tr ạch viện của mình, vừa bước vào, người của Diệp Liên đã bắt đầu run rẩy dữ dội, không những thế, trên người còn có khí lạnh tản ra!
Diệp Huyên ho ảng hốt, hắn vội bế Diệp Liên lên giư ờng, sau đó lấy một cái bình bạch ngọc, đổ một viên đan dư ợc màu trắng ra cho cô bé ăn vào, sau khi ăn đan dược, sắc mặt của Diệp Liên mới tốt hơn được một chút
Diệp Liên từ từ mở mắt, tay ph ải của cô bé nắm chặt lấy tay Di ệp Huyên, giọng nói nhỏ như mu ỗi: “Ca ca, muội Muội cảm thấy có lẽ mình không sống đư ợc bao lâu nữa Nếu… Nếu muội chết rồi, huynh mang tro c ốt của muội theo bên ngư ời có được không? Mu ội muốn ở mãi bên cạnh huynh, huynh…”
“Không được nói bậy!”
Diệp Huyên đột nhiên quát lên, h ắn trừng Diệp Liên một cái: “Mu ội không được chết, huynh chắc chắn sẽ không để muội chết, tin tưởng huynh, huynh nhất định sẽ chữa khỏi cho muội! Đợi huynh đ ạt đến Ngự Khí Cảnh, huynh
sẽ dẫn muội đi Đế Đô, có được không?”
Nói đến đây, giọng nói của hắn dần dịu dàng hơn: “Huynh chỉ có một
người thân là muội thôi, coi như vì huynh, muội phải cố gắng sống tiếp, có được không?”
Diệp Liên nhìn Diệp Huyên, nước mắt của cô bé cứ thế tuôn rơi
Trang 8Diệp Huyên nh ẹ nhàng lau nư ớc mắt trên mặt cô bé: “Đừng khóc, khóc mãi xấu lắm, sau này còn ph ải lấy chồng nữa!”
Diệp Liên l ắc đầu: “Không lấy chồng, mu ội chỉ thích mỗi ca ca thôi!”
Diệp Huyên cười bảo: “Đồ ngốc Nào, để ta kể chuyện cho mu ội nghe… Lúc trước có một ngọn núi, trên núi có một ngôi miếu…”
Mười lăm phút sau, Diệp Liên ngủ thiếp đi
Nhìn Diệp Liên trên giư ờng, sắc mặt Diệp Huyên rất nặng nề, vì gần đây thời gian cô bé ng ủ ngày càng dài Hơn n ữa, đan dư ợc trong bình ng ọc của hắn cũng ch ỉ còn chưa đến ba viên!
Một lát sau, Diệp Huyên cất bình ngọc đi, h ắn nhẹ nhàng đắp kín chăn cho Diệp Liên, sau đó ti ến vào tháp Gi ới Ngục
Tuy luyện!
Việc hắn cần làm bây gi ờ là nhanh chóng nâng cao th ực lực của mình, mau chóng đạt đến Ngự Khí Cảnh, sau đó dẫn Diệp Liên đến Đế Đô Ngoài ra phủ nhà họ Diệp cũng muốn giết hắn, hai mươi ngày sau là lu ận võ sinh tử, không chỉ có mình phải chết mà muội muội cũng phải chết
Diệp Huyên đang đ ịnh tìm cái bóng kia đ ể luyện tập, lúc này, gi ọng nói c ủa
cô gái bí ẩn đột nhiên vang lên: “Ngươi có th ể tu luyện cảnh giới ẩn rồi” Diệp Huyên ngơ ngác: “C ảnh giới ẩn? Cảnh giới ẩn gì?”
Cô gái đáp: “Nhục Thân Cảnh chia làm cấp một đến cấp sáu, nhưng rất nhiều người đều không biết sau Khí Bi ến Cảnh cấp sáu còn có một cảnh là Kim Thân Cảnh, sau Kim Thân C ảnh mới là Tiên Thi ên Ngự Khí Cảnh”
Diệp Huyên hơi nhíu mày: “Kim Thân C ảnh? Tiền bối, sao ta chưa t ừng nghe nói th ế?”
Nàng ta h ờ hững trả lời: “Đã nói là cảnh giới ẩn rồi, ngư ời bình thư ờng hoàn toàn không bi ết Nếu ngươi đạt đến Kim Thân C ảnh, thực lực tổng hợp của ngươi ít nh ất tăng gấp đôi, luy ện không? N ếu không luyện, sau này
Trang 9đi tìm linh kiếm cũng có thể vượt qua cảnh giới này, bước thẳng vào Tiên Thiên Ngự Khí cảnh luôn”
Diệp Huyên hưng ph ấn hỏi: “Thực lực tăng lên gấp đôi? Thật sao?”
Cô gái bí ẩn đáp: “Đương nhi ên!’
Diệp Huyên vội nói: “Luyện, ta luy ện!”
Cô gái bí ẩn giảng giải: “Trong ngư ời ngươi đã có ki ếm khí, tuy ngươi không thể truyền cái khí này ra ngoài, nhưng có th ể sử dụng nó kích thích kinh mạch và ngũ t ạng trong ngư ời Lúc trư ớc thân thể ngươi là ngoại tu, bây giờ là nội tu, nội ngoại cùng tu m ới là hoàn hảo Nhưng sẽ hơi đau đ ớn đấy”
Diệp Huyên vung tay, s ảng khoái nói: “M ột chút đau đ ớn đã là gì, ta b ắt đầu đây”
Cô gái nói: “Được, rất đơn giản, chỉ cần thôi thúc những kiếm khí kia, để chúng nó tự động lan ra kh ắp người ngươi là đư ợc”
Diệp Huyên nghe theo, v ừa ngồi xuống, hai mắt hắn đã tr ợn to lên: “A…”
Lúc này, Di ệp Huyên cảm thấy trong ngư ời mình như b ị mấy chục nghìn cây kim đâm vào vậy, suýt ngất đi
“Tiền bối, đây mà là một chút đau đớn ư!”
“Đau lắm à? Ta còn tưởng chỉ đau một chút thôi…”
“Tiền bối, đừng nói là chưa từng có ai tu luyện cảnh giới ẩn này nhé!”
“Rất lâu trước đây có một người từng tu luyện, nhưng lúc đó chẳng mấy chốc hắn đã chết, ta cho r ằng là nguyên nhân khác…”
“Ta…”
“Thấy ngơi đau đớn như thế, mà ta lại không thể giúp gì cho ngươi, chỉ có thể dùng nụ cười để bày tỏ sự áy náy c ủa mình thôi Hi hi hi…”
Trang 10Diệp Huyên: “…”