1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

Bai lam van Co giao day van cua toi

4 4 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 4
Dung lượng 264,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nhöng sau ñoù, khi coâ taâm söï vôùi lôùp toâi raèng coâ laø moät ngöôøi laõng maïn, raát yeâu quyù hoïc sinh, coâ mong raèng khi coâng taùc ôû ñaây, coâ seõ tìm thaáy ñöôïc nhöõng hoïc [r]

Trang 1

Cô giáo dạy Văn của tôi…

“Cô thấy hài lòng và ấn tượng về cách hành văn của em Em đã rất thành công ở việc bày tỏ tình cảm (biểu cảm) và kể chuyện…

…Với đề văn này, em nên tập trung kể một sự việc tiêu biểu bằng các chi tiết tiêu biểu, từ đó rút ra bài học cho bản thân (Xen kẽ quá trình kể, em có thể miêu tả về người, cảnh, để bài văn thêm sinh động)

Nếu khắc phục được hạn chế trên, chắc chắn bài văn của em sẽ rất tốt

Cô muốn nói rằng: Em thực sự có khả năng cảm nhận những rung động của cuộc sống (tinh tế) Chắc chắn em sẽ thành công!

Cô giáo: Hồ Thị Duyên.”

Những dòng viết trên là những lời nhận xét của cô Duyên –

GV dạy văn của tôi, cô viết nhận xét khi tôi làm văn với đề bài là :

“Hãy kể lại một câu chuyện trong cuộc sống đã để lại cho em bài học sâu sắc”

Với đề bài đó, bài viết của tôi được 8 điểm Với bài làm văn thì điểm 8 đối với tôi là sự thành công rồi Khi nhận bài viết, tôi cảm thấy rất vui mừng và đặc việt là “ngạc nhienâ” vô cùng khi lật sang trang giấy bên kia là thấy những dòng chữ viết màu đỏ, mực còn tươi thắm với những ý kiến nhận xét của cô giáo Đây là bài viết văn đầu tiên từ khi tôi đi học đến giờ mà có những dòng nhận xét của giáo viên dành nguyên một trang giấy để phê bài

Trang 2

Khi đọc những lời nhận xét của cô, tự nhiên trong tôi có cảm giác lạ lạ, như chưa từng có trong tôi Cái cảm giác ấy vùa vui lại nghẹn ngào, bồ hồi Tôi cứ đọc đi đọc lại những dòng chữ ấy, vừa đọc, trong tôi lại càng nghĩ và nhớ đến cô

Cô là giáo viên mới về trường tôi công tác Hồi trước, cô là giáo viên của trường THPT tại Eakar – Dak Lak Khi cô bước vào lớp tôi và dạy chúng tôi tiết học văn đầu tiên, trong tôi thật sự chưa có ấn tượng sâu sắc nào về cô cả Nhưng sau đó, khi cô tâm sự với lớp tôi rằng cô là một người lãng mạn, rất yêu quý học sinh, cô mong rằng khi công tác ở đây, cô sẽ tìm thấy được những học sinh thực sự hiểu mình, thực sự gần gũi, luôn quan tâm và chia sẻ với mình bất cứ líc nào, bất cú chuyện gì…Khi nghe cô nói đến đấy, lòng tôi chợt bồi hồi, xao xuyến như se lại, tôi nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, một ánh mắt dịu dàng, dễ gần, phúc hậu và trìu mến thì trong tôi có suy nghĩ rằng: có khi nào mình sẽ nằm trong số những học sinh ấy không nhỉ… thực sự, từ hôm đó khi thấy cô, trong tôi luôn có cảm giác gần gũi, thân quen, nhiều lúc có những chuyện muốn chia sẻ tôi luôn muốn tìm đến cô đẻ tâm sự…

Cô là một giáo viên – đối với tôi là một người “đặc biệt”- biết quan tâm, chia sẻ với học sinh, là người có lẽ là hiểu học sinh…Vì có lần, cô vào lớp tôi, cô nói: Người biết quan tâm, chia sẻ với hoàn cảnh của người khác là người đáng quý Để tìm được người học trò hiểu mình, biết quan tâm chia sẻ với mình thì cần có thời gian lâu dài,

Trang 3

nhưng coo mong rằng cô và các em sẽ có thể gần gũi nhau hơn, hiểu nhau hơn Vì khi cô có tâm sự với các em thì để gửi gắm những suy nghĩ, tình cảm của mình thôi, vì các em đang ở tuổi mới lớn, chưa hiểu được hết những suy nghĩ của “người lớn” Nhưng khi các em tâm sự, chia sẻ với cô thì tất nhiên phần nào đó cô cũng sẽ hiểu được tâm trạng của các em vì cô cũng đã trải qua tuổi học trò đẹp đẽ ngày nào…Khi nghe cô nói như vậy, tôi cảm thấy khoảng cách giữa cô – trò ngày càng rút ngắn lại, tôi càng yêu quý và kính trọng cô hơn

Có những tiết, cô vào lớp tôi dạy, cô còn hát bài hát “Điều giản dị”, còn đọc thơ cho chúng tôi nghe Qua những lời hát, lời thơ “giản dị” mà sâu lắng, lãng mạn của cô đã cho chúng tôi thêm hiểu về cô hơn, thêm yêu mến cô hơn, và nhờ đó, tôi cảm thấy cứ đến tiết học văn, lớp tôi lại càng thêm thích thú, hào hứng, luôn chuẩn bị tinh thần bất cúa lúc nào để nghe cô kể chuyện, nghe cô hát, đọc thơ cho chúng tôi nghe

Nhưng nhiều lúc, lớp tôi lại rất “hư”, học tập rất trầm, đến tiết của cô, cô đặt câu hỏi cho cả lớp trả lời, thì ngoài tôi, My và bạn

Bí thư ra thì cả lớp chẳng có ai hăng hái phát biểu xây dựng bài Lúc ấy, trông vẻ mặt của cô buồn rười rượi, cô hỏi lớp tôi rằng cô dạy lớp không hiểu bài àh, hay cô nói không rõ hay vì lí do gì mà lớp tôi học tập trầm hản xuống (Vì bình thường, lớp tôi học tập rất trầm, được mỗi tiết văn là thấy đỡ, nhưng hai tuần trở lại đây, lớp tôi học văn phải nói là rất “kém”) Lúc ấy, tôi cảm thấy rất thương cô vì tôi hiểu,

Trang 4

đối với người giáo viên thì khi lên lớp mà học sinh hăng say phát biểu bài, học tập tốt là một thành công lớn của mình…, nhưng lớp tôi lại làm cô thất vọng Và tôi cũng cảm thấy rất buồn vì lớp tôi Với tư cách là một lớp trưởng, mà tôi không quản lớp học tập tốt được, tôi cảm thấy rất áy náy, xấu hổ với cô Nhưng tôi nghĩa rằng, cô sẽ thông cảm và hiểu được “nỗi lòng” của tôi

Tôi cảm thấy rất vui và hạnh phúc khi được học tập dứoi sự giảng dạy của cô Tôi mong rằng mình sẽ được học tập, gắn bó với cô lâu dài hơn, chỉ đơn giản là vì cô là người mà tôi kính trọng và yêu quý…

Nay Lynh

Ngày đăng: 16/05/2021, 09:45

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w