1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Các mô đun t mở rộng và môđun t baer

42 6 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Các mô đun t-mở rộng và môđun t-Baer
Tác giả Nguyễn Thúy Thi
Người hướng dẫn PGS. TS. Trương Công Quỳnh
Trường học Đại học Đà Nẵng
Chuyên ngành Đại số và Lý thuyết số
Thể loại Luận văn thạc sĩ
Năm xuất bản 2018
Thành phố Đà Nẵng
Định dạng
Số trang 42
Dung lượng 593,93 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Cấu trúc

  • LỜI CAM ĐOAN

  • TÓM TẮT ĐỀ TÀI

  • INFORMATIONPAGE OF MASTER THESIS

  • DANH MỤC CÁC KÝ HIỆU

  • MỤC LỤC

  • MỞ ĐẦU

  • KIẾN THỨC CHUẨN BỊ

    • Các khái niệm cơ bản

    • Các kết quả liên quan

  • MÔĐUN t-MỞ RỘNG

    • Môđun con t-cốt yếu và t-đóng

    • Môđun t-mở rộng

  • CÁC MÔĐUN t-BAER

    • Môđun t-Baer

    • Môđun t-đối không suy biến

    • Vành -t-mở rộng

  • KẾT LUẬN VÀ KIẾN NGHỊ

  • DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO

Nội dung

Các kết quả liên quan

Trình bày một số tính chất của môđun con t-cốt yếu, môđun con t-đóng và môđun t-mở rộng

2.1 Môđun con t-cốt yếu và t-đóng

Trình bày một số tính chất của môđun t-Baer, môđun t-đối không suy biến và vành P-t-mở rộng

3.2 Môđun t-đối không suy biến.

MÔĐUN t-MỞ RỘNG 7 2.1 Môđun con t-cốt yếu và t-đóng

Môđun t-mở rộng

Trình bày một số tính chất của môđun t-Baer, môđun t-đối không suy biến và vành P-t-mở rộng

3.2 Môđun t-đối không suy biến.

CHƯƠNG 1 KIẾN THỨC CHUẨN BỊ

Trong luận văn này, vành R được xác định là vành có đơn vị khác 0 và không nhất thiết phải giao hoán Tất cả các R-môđun được xem xét trong bài viết này đều là các R-môđun phải, trừ khi có giải thích khác Các kết quả của chương này chủ yếu được trích dẫn từ các tài liệu [1], [2], [3], [4], [7], [9], [10], [11].

1.1 Các khái niệm cơ bản Định nghĩa 1.1.1 ChoM R và N ≤ M N được gọi là hạng tử trực tiếp của

M nếu tồn tại môđun con P của M sao cho M = N ⊕ P Lúc đó P là môđun con phụ của N trong M. Định nghĩa 1.1.2 Một môđun con K của M là cốt yếu trong M, ký hiệu

K ≤ e M, trong đó nếu với mọi môđun con L ≤ M, K ∩ L = 0 thì suy ra L = 0 Định nghĩa 1.1.3 nêu rằng môđun U R được gọi là nội xạ theo M R (hay U là M-nội xạ) nếu với mọi đồng cấu f: K R → M R và mỗi đồng cấu v: K R → U R, tồn tại một R-đồng cấu v: M → U sao cho v = vf Định nghĩa 1.1.4 tiếp tục chỉ ra rằng môđun U R được gọi là xạ ảnh theo

M R (hay còn gọi là M-xạ ảnh) được định nghĩa là một cấu trúc mà với mọi toàn cấu g : M R → N R và mỗi đồng cấu v : U R → N R, luôn tồn tại một R-đồng cấu v : U → M thỏa mãn v = gv Theo định nghĩa, phần tử e trong vành R được gọi là lũy đẳng nếu e^2 = e Đối với M R và tập con X ⊆ M, linh hóa tử phải của X trong R được xác định bởi r R (X) = {r ∈ R | xr = 0, x ∈ X}.

Cho A ⊆ R Linh hóa tử trái của A trong M là: l M (A) = {x ∈ M | xa = 0, a ∈ A}

Khi X = {x} hay A = {a}, ta viết r R (x) hay l M (A) Với những linh hóa tử trên R, nếu không có gì nhầm lẫn, người ta có thể bỏ ký hiệu R trong l R , r R mà chỉ viết l, r. Định nghĩa 1.1.7 Một phần tử x của vành R được gọi là phần tử chính quy nếu∃a ∈ R sao cho x = xax.

Một môđun A trên vành R được gọi là chia được nếu với mọi phần tử chính quy x ∈ R, điều kiện Ax = A được thỏa mãn Định nghĩa 1.1.8 nêu rõ rằng môđun con suy biến của môđun M, ký hiệu Z(M), là tập hợp các phần tử liên quan.

Z(M ) = {m ∈ M : r R (m) ≤ e R R } hayZ (M) = {m ∈ M | mI = 0 với I ≤ e R R nào đó}. Định nghĩa 1.1.9 Môđun con suy biến cấp hai (hay là xoắn Goldie) Z 2 (M ) là một môđun con củaM được xác định bởi

Nếu A là một môđun con của M, thì Z(M ) ∩ A = Z(A), do đó,

Một môđunM được gọi là môđun suy biến nếu Z(M ) = M và không suy biến nếuZ (M) = 0.

Một môđun M được gọi là Z2-xoắn nếu Z2(M) = M, và mọi môđun suy biến đều là môđun Z2-xoắn Đối với môđun con A của M, A là môđun Z2-xoắn khi và chỉ khi A là một môđun con của Z2(M) Môđun con N được xem là đóng trong M nếu với mọi môđun con K của M mà N ≤ eK thì K = N Cuối cùng, một môđun con N của M được gọi là phần bù (theo giao) của môđun con K của M nếu N là môđun con cực đại của M với tính chất nhất định.

Môđun M được coi là môđun mở rộng nếu mọi môđun con đóng là một hạng tử trực tiếp, tương đương với việc mọi môđun con là môđun cốt yếu trong một hạng tử trực tiếp Hơn nữa, một R-môđun được gọi là môđun Baer nếu nó đáp ứng các điều kiện nhất định.

∀N ≤ M, l S (N ) = Se với e 2 = e ∈ S nào đó Tương đương,

Trong bài viết này, chúng ta xem xét các khái niệm liên quan đến môđun và vành trong đại số Đầu tiên, nếu ∀I ≤ S, r M(I) = eM với mỗi e 2 = e ∈ S, thì môđun con N của M có l S(N) = 0, điều này cho thấy N là cốt yếu trong M Tiếp theo, môđun M được định nghĩa là có tính chất SSIP nếu giao của mọi hạng tử trực tiếp của M là một hạng tử trực tiếp Cuối cùng, vành R được gọi là vành P-mở rộng nếu mọi yếu tố trong vành này đều thỏa mãn điều kiện nhất định.

R-môđun tự do là môđun mở rộng (theo [9]). Định nghĩa 1.1.17 Môđun B được gọi là A-xạ nếu mọi phần bù giao của

B trong A ⊕ B là một hạng tử trực tiếp (theo [8]).

1.2 Các kết quả liên quan

Bổ đề Zorn khẳng định rằng nếu S là một tập không rỗng được sắp thứ tự, và mọi tập con được sắp toàn phần của S đều có một chặn trên trong S, thì S sẽ chứa ít nhất một phần tử cực đại.

Bổ đề 1.2.2 (10, Bổ đề 2.14) Mọi môđun mở rộng không suy biến là môđun Baer.

Nếu R là vành mở rộng, mọi R-môđun xiclic không suy biến đều là môđun mở rộng Định lý 1.2.4 khẳng định rằng R là vành không suy biến, và M là một môđun tương ứng.

R-môđun phải bất kỳ Khi đó, Z (M/Z(M )) = 0.

Mệnh đề 1.2.5 (9, Mệnh đề 6.32) Bất kỳ môđun con C ≤ M, các khẳng định sau tương đương:

(1) C là môđun (cốt yếu) đóng trong M

C = X ∩ M, với X là hạng tử trực tiếp của bao nội xạ E(M) Định nghĩa môđun con N của M, và N ∗ là môđun con của M chứa N sao cho N ∗ /N = Z(M/N) Quá trình này được lặp lại để định nghĩa N ∗∗ và N ∗∗∗, trong đó 0 ∗ là Z(M) Định lý cho biết rằng với bất kỳ môđun N ⊂ M, N ∗∗∗ = N ∗∗, và M/N ∗ có thể không phải là không suy biến, trong khi M/N ∗∗ luôn không suy biến.

Mệnh đề 1.2.8 (10, Định lý 2.12) Môđun M là mở rộng và K-không suy biến nếu và chỉ nếu M là một môđun Baer và K -đối không suy biến.

Môđun K-không suy biến mở rộng M được xác định là một môđun Baer theo Bổ đề 1.2.9 Nếu M là một môđun Baer, thì mọi hạng tử trực tiếp N của M cũng sẽ là một môđun Baer, như được nêu trong Định lý 1.2.10 Ngoài ra, theo Định lý 1.2.11, trong một vành R, các khẳng định liên quan đến môđun Baer là tương đương.

(1) Mọi R-môđun nội xạ (phải) là môđun Baer.

(2) Mọi R-môđun (phải) là môđun Baer.

CÁC MÔĐUN t-BAER 16 3.1 Môđun t-Baer

Vành P -t-mở rộng

CHƯƠNG 1 KIẾN THỨC CHUẨN BỊ

Trong luận văn này, vành R được định nghĩa là vành có đơn vị khác 0 và không nhất thiết phải giao hoán Tất cả các R-môđun được xem xét đều là các R-môđun phải, trừ khi có giải thích khác Các kết quả trong chương này chủ yếu được trích dẫn từ các tài liệu [1], [2], [3], [4], [7], [9], [10], [11].

1.1 Các khái niệm cơ bản Định nghĩa 1.1.1 ChoM R và N ≤ M N được gọi là hạng tử trực tiếp của

M nếu tồn tại môđun con P của M sao cho M = N ⊕ P Lúc đó P là môđun con phụ của N trong M. Định nghĩa 1.1.2 Một môđun con K của M là cốt yếu trong M, ký hiệu

K ≤ e M, trong đó nếu mọi môđun con L ≤ M và K ∩ L = 0, thì suy ra L = 0 Định nghĩa 1.1.3: Môđun U R được gọi là nội xạ theo M R (hay U là M-nội xạ) nếu với mọi đồng cấu f: K R → M R và mỗi đồng cấu v: K R → U R, tồn tại một R-đồng cấu v: M → U sao cho v = vf Định nghĩa 1.1.4: Môđun U R được gọi là xạ ảnh theo

M R (hay còn gọi là M-xạ ảnh) được định nghĩa là một cấu trúc mà với mọi đồng cấu g : M R → N R và mỗi đồng cấu v : U R → N R, tồn tại một R-đồng cấu v : U → M sao cho v = gv Phần tử e của vành R được gọi là lũy đẳng nếu thỏa mãn điều kiện e^2 = e Đối với M R và tập hợp X ⊆ M, linh hóa tử phải của X trong R được xác định bởi r R (X) = {r ∈ R | xr = 0, x ∈ X}.

Cho A ⊆ R Linh hóa tử trái của A trong M là: l M (A) = {x ∈ M | xa = 0, a ∈ A}

Khi X = {x} hay A = {a}, ta viết r R (x) hay l M (A) Với những linh hóa tử trên R, nếu không có gì nhầm lẫn, người ta có thể bỏ ký hiệu R trong l R , r R mà chỉ viết l, r. Định nghĩa 1.1.7 Một phần tử x của vành R được gọi là phần tử chính quy nếu∃a ∈ R sao cho x = xax.

Một môđun A trên vành R được coi là chia được nếu với mọi phần tử chính quy x ∈ R, ta có Ax = A Định nghĩa 1.1.8 cho biết môđun con suy biến của môđun M, được ký hiệu là Z(M), là tập hợp các phần tử thỏa mãn điều kiện này.

Z(M ) = {m ∈ M : r R (m) ≤ e R R } hayZ (M) = {m ∈ M | mI = 0 với I ≤ e R R nào đó}. Định nghĩa 1.1.9 Môđun con suy biến cấp hai (hay là xoắn Goldie) Z 2 (M ) là một môđun con củaM được xác định bởi

Nếu A là một môđun con của M, thì Z(M ) ∩ A = Z(A), do đó,

Một môđunM được gọi là môđun suy biến nếu Z(M ) = M và không suy biến nếuZ (M) = 0.

Môđun M được coi là Z 2 -xoắn nếu Z 2 (M) = M, và mọi môđun suy biến đều là môđun Z 2 -xoắn Đối với môđun con A của M, A là môđun Z 2 -xoắn nếu và chỉ nếu A là môđun con của Z 2 (M) Môđun con N được gọi là đóng trong M nếu với mọi môđun con K của M mà N ≤ e K thì K phải bằng N Ngoài ra, một môđun con N của M được gọi là phần bù (theo giao) của môđun con K của M nếu N là môđun con cực đại của M với tính chất này.

Môđun M được gọi là môđun mở rộng nếu mọi môđun con đóng là một hạng tử trực tiếp, hoặc tương đương, mọi môđun con là môđun cốt yếu trong một hạng tử trực tiếp Một R-môđun phải được gọi là môđun Baer nếu N ∩ K = 0.

∀N ≤ M, l S (N ) = Se với e 2 = e ∈ S nào đó Tương đương,

Trong lý thuyết môđun, nếu ∀I ≤ S, r M(I) = eM với mỗi e2 = e ∈ S, thì N là môđun con của M và lS(N) = 0, suy ra N là cốt yếu trong M Môđun M được gọi là có tính chất SSIP nếu giao của mọi hạng tử trực tiếp của M là một hạng tử trực tiếp Đồng thời, một vành R được xem là vành P-mở rộng nếu mọi

R-môđun tự do là môđun mở rộng (theo [9]). Định nghĩa 1.1.17 Môđun B được gọi là A-xạ nếu mọi phần bù giao của

B trong A ⊕ B là một hạng tử trực tiếp (theo [8]).

1.2 Các kết quả liên quan

Bổ đề 1.2.1, hay còn gọi là Bổ đề Zorn, khẳng định rằng nếu S là một tập không rỗng được sắp thứ tự và mọi tập con được sắp toàn phần trong S đều có một chặn trên, thì trong S tồn tại ít nhất một phần tử cực đại.

Bổ đề 1.2.2 (10, Bổ đề 2.14) Mọi môđun mở rộng không suy biến là môđun Baer.

Nếu R là vành mở rộng, thì mọi R-môđun xiclic không suy biến đều là môđun mở rộng Định lý 1.2.4 khẳng định rằng R phải là vành không suy biến và M là môđun tương ứng.

R-môđun phải bất kỳ Khi đó, Z (M/Z(M )) = 0.

Mệnh đề 1.2.5 (9, Mệnh đề 6.32) Bất kỳ môđun con C ≤ M, các khẳng định sau tương đương:

(1) C là môđun (cốt yếu) đóng trong M

C = X ∩ M, với X là hạng tử trực tiếp của bao nội xạ E(M) Định nghĩa môđun con N bất kỳ trong M, ta có N ∗ là môđun con của M chứa N sao cho N ∗ /N = Z(M/N) Quá trình này lặp lại để định nghĩa N ∗∗ và N ∗∗∗, trong đó 0 ∗ là Z(M) Theo định lý, với bất kỳ môđun N ⊂ M, ta có N ∗∗∗ = N ∗∗ M/N ∗ có thể không phải là không suy biến, trong khi M/N ∗∗ luôn không suy biến.

Mệnh đề 1.2.8 (10, Định lý 2.12) Môđun M là mở rộng và K-không suy biến nếu và chỉ nếu M là một môđun Baer và K -đối không suy biến.

Bổ đề 1.2.9 khẳng định rằng một môđun K-không suy biến mở rộng M là một môđun Baer Theo Định lý 1.2.10, nếu M là một môđun Baer, thì mọi hạng tử trực tiếp N của M cũng sẽ là môđun Baer Cuối cùng, Định lý 1.2.11 chỉ ra rằng trong ngữ cảnh của vành R, các khẳng định liên quan đến môđun Baer là tương đương với nhau.

(1) Mọi R-môđun nội xạ (phải) là môđun Baer.

(2) Mọi R-môđun (phải) là môđun Baer.

Trong chương này sẽ nghiên cứu khái niệm và tính chất của môđun con t-cốt yếu, t-đóng và môđun t-mở rộng, theo [4].

2.1 Môđun con t-cốt yếu và t-đóng Định nghĩa 2.1.1 Một môđun con A của M được gọi là môđun con t-cốt yếu trong M (viết là A ≤ tes M) nếu với mỗi môđun con B củaM,

Rõ ràng, nếu Alà môđun con của một môđun không suy biến thì A là môđun t-cốt yếu trong M khi và chỉ khi A là môđun cốt yếu trong M.

Mệnh đề 2.1.2 Các khẳng định sau đây là tương đương đối với một môđun con A của môđun M:

(1) A là môđun con t-cốt yếu trong M;

(2) (A + Z 2 (M ))/Z 2 (M ) là môđun cốt yếu trong M/Z 2 (M);

(3) A + Z 2 (M ) là môđun cốt yếu trong M;

Chứng minh (1) ⇒ (2) Gọi A là môđun con t-cốt yếu trong M, khi đó, tồn tại một môđun conB của M sao cho A ⊕ B là môđun cốt yếu trong M.

Vì B ≤ Z 2 (M) nên A + Z 2 (M ) là môđun cốt yếu trong M, và Z 2 (M ) là một môđun con đóng của M Do đó, (A + Z 2 (M ))/Z 2 (M ) là môđun cốt yếu trong M/Z 2 (M ).

(2) ⇒ (3) Vì (A + Z 2 (M ))/Z 2 (M ) là môđun cốt yếu trong M/Z 2 (M ) nên (A + Z 2 (M )) là môđun cốt yếu trong M.

Theo giả thiết, M/(A + Z 2 (M )) là môđun suy biến và cũng là môđun Z 2 -xoắn Đồng thời, (A + Z 2 (M ))/A là môđun đẳng cấu với một môđun thương của Z 2 (M ), từ đó khẳng định rằng nó cũng là môđun Z 2 -xoắn.

(4)⇒ (1) VìM/Alà môđunZ 2 -xoắn nên[M/A]/[Z(M/A)]là môđun suy biến. Tuy nhiên, [M/A]/[Z(M/A)] là đẳng cấu với M/A ∗ , trong đó A ∗ /A = Z (M/A), do đó, M/A ∗ là môđun suy biến.

Giả sử A ∩ B ≤ Z 2 (M ) với B là một môđun con nào đó của M, và b ∈ B.

M/A ∗ là môđun suy biến, với một iđêan cốt yếu I của R thỏa mãn điều kiện bI ≤ A ∗ Đối với mỗi x ∈ I, tồn tại một iđêan cốt yếu K của R sao cho bxK ≤ A Do đó, ta có bxK ≤ A ∩ B ≤ Z 2 (M ), dẫn đến bx + Z 2 (M ) ∈ Z (M/Z 2 (M)) = 0 Từ đó, suy ra bI ≤ Z 2 (M), và kết luận rằng b + Z 2 (M) ∈ Z(M/Z 2 (M)) = 0, tức là b ∈ Z 2 (M) Cuối cùng, ta có B ≤ Z 2 (M).

Theo Mệnh đề 2.1.2, mọi môđun con cốt yếu của M và mọi phần bù của Z2(M) đều là t-cốt yếu Lớp các môđun con t-cốt yếu của M trùng với lớp các môđun con cốt yếu của M nếu và chỉ nếu M không suy biến.

Ví dụ sau chứng tỏ môđun con t-cốt yếu không là cốt yếu.

Ví dụ 2.1.4 Xét môđunM =Q p∈P Z p trong đó,P là tập hợp các số nguyên tố Khi đó, Z 2 (M ) = ⊕ p Zp 6= 0.

Ngày đăng: 12/05/2021, 20:31

Nguồn tham khảo

Tài liệu tham khảo Loại Chi tiết
[1] Nguyễn Hữu Việt Hưng (1999), Đại số đại cương, NXB Giáo dục Sách, tạp chí
Tiêu đề: Đại số đại cương
Tác giả: Nguyễn Hữu Việt Hưng
Nhà XB: NXB Giáo dục
Năm: 1999
[3] Lê Văn Thuyết, Lê Đức Thoang (2017), Giáo trình vành với điều kiện hữu hạn, Nhà xuất bản Đại học Huế.Tiếng Anh Sách, tạp chí
Tiêu đề: Giáo trình vành với điều kiện hữu hạn
Tác giả: Lê Văn Thuyết, Lê Đức Thoang
Nhà XB: Nhà xuất bản Đại học Huế
Năm: 2017
[4] Asgari, Sh., Haghany, A. (2011), t-Extending Modules and t-Baer Modules, Comunications in Algebra, 39:5, 1605-1623 Sách, tạp chí
Tiêu đề: t-Extending Modules and t-Baer Modules
Tác giả: Sh. Asgari, A. Haghany
Nhà XB: Comunications in Algebra
Năm: 2011
[5] Birkenmeier, G. F., Park, J. K., Rizvi, S. T. (2002), Modules with fully in- variant submodules essential in fully invariant summands. Comm. Algebra 30:1833- 1852 Sách, tạp chí
Tiêu đề: Modules with fully in- variant submodules essential in fully invariant summands
Tác giả: Birkenmeier, G. F., Park, J. K., Rizvi, S. T
Nhà XB: Comm. Algebra
Năm: 2002
[6] Dogru¨ oz, S., Smith, P. F. (1998), Modules which are extending relative to module classes. Comm. Algebra 26:1699–1721 Sách, tạp chí
Tiêu đề: Modules which are extending relative to module classes
Tác giả: Dogru¨ oz, S., Smith, P. F
Nhà XB: Comm. Algebra
Năm: 1998
[8] Kamal, M. A., Sayed, A, (2007),On generalized extending modules. Acta Math. Univ, Comenianae LXXVI:193-200 Sách, tạp chí
Tiêu đề: On generalized extending modules
Tác giả: Kamal, M. A., Sayed, A
Nhà XB: Acta Math. Univ, Comenianae
Năm: 2007
[9] Lam, T. Y. (1998). Lectures on Modules and Rings. Graduate Texts in Mathematics, Vol. 189. New York/Berlin: Springer-Verlag Sách, tạp chí
Tiêu đề: Lectures on Modules and Rings
Tác giả: T. Y. Lam
Nhà XB: Springer-Verlag
Năm: 1998
[10] Rizvi, S. T., Roman, C. S. (2004), Baer and quasi-Baer modules. Comm.Algebra 32:103–123 Sách, tạp chí
Tiêu đề: Baer and quasi-Baer modules
Tác giả: Rizvi, S. T., Roman, C. S
Nhà XB: Comm.Algebra
Năm: 2004
[11] Rizvi, S. T., Roman, C. S. (2007), On K-nonsingular modules and appli- cations. Comm. Algebra 35:2960–2982 Sách, tạp chí
Tiêu đề: On K-nonsingular modules and applications
Tác giả: Rizvi, S. T., Roman, C. S
Nhà XB: Comm. Algebra
Năm: 2007
[12] Rizvi, S. T., Roman C. S. (2009), On direct sums of Baer modules. J.Algebra, 321:682-696 Sách, tạp chí
Tiêu đề: On direct sums of Baer modules
Tác giả: Rizvi, S. T., Roman C. S
Nhà XB: J.Algebra
Năm: 2009
[2] Trương Công Quỳnh, Lê Văn Thuyết (2013), Giáo trình Lý thuyết vành và môđun, Nhà xuất bản Đại học Huế Khác
[7] Dung, N. V., Huynh, D. V., Smith, P. F., Wisbauer, R. (1994), Extending modules. Pitman Research Notes in Mathematics 313. Harlow: Longman Khác

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w