Nhng coi chõng chóng ta thêng cã thãi quen t«n vinh theo qu¸n tÝnh cña thêi gian, chóng ta t«n vinh theo qu¸n tÝnh cña th¬ v¨n, t«n vinh theo qu¸n tÝnh cña ng- êi nµy t«n vinh ngêi kh¸[r]
Trang 1Ngoại khoá: “ biết ơn thầy cô giáo”
Kính tha quí vị đại biểu, kính tha qúi thầy cô giáo cùng toàn thể các
em học sinh thân mến!
Lời nói đầu tiên cho phép tôi gửi đến quí vị đó là tinh thần của ngày 20/11 bất diệt
Tháng 11 đến rồi, tháng gợi nhớ, gợi thơng, tháng gợi lên những tâm
sự, hoài vọng, những trắc ẩn,tri ân trong tâm hồn, thầy cô là ngời biến chúng
ta từ không thành có, từ có đến trởng thành, chắp cho chúng ta đôi cánh bay vào thế giới của ngàn hoa, thầy cô là hơi thở ấm áp luôn ở bên ta, cung đàn tình thầy, khúc hát của cô mãi mãi là những giọt sữa ngọt ngào để mỗi một chúng ta ngày thêm khôn và lớn
Kính tha quí vị đại biểu, kính tha qúi thầy cô giáo cùng toàn thể các
em học sinh thân mến!
Đề tài hôm nay chúng tôi muốn gửi đến qúi vị đại biểu, qúi thầy cô và các em là một đề tài xa xa, cũ kĩ ; dờng nh từ khi con ngời hiện hữu trên thế gian này thì nó đã có rồi nhng nói hoài không bao giờ hết đợc bởi có ngời cho rằng: ngôn ngữ trần gian là cái túi rách chứa không đủ hai chữ thầy và cô Nói nh vậy hơi quá đi nhng phải xem lại trong tâm chúng ta.Đừng đổ thừa cho ngôn ngữ trần gian là cái túi rách, phải xem lại ở trong lòng mình, những báo hiếu, những tri ân Thầy cô đến với chúng ta từ thuở ban đầu, vắt cạn nhựa sống để tạo cho chúng ta một tơng lai, để mái tóc xanh trở nên muối tiêu rồi sớm bạc, đa chúng ta qua một đoạn đờng dài trong cuộc sống
“ Bao giọt mồ hôi, bao vấn vơng Bao nhiêu nớc mắt đọng bên đờng Bao giọt ma rơi, bao giọt mặn
Là bao giọt sữa giữa đời thờng”
Đề tài hôm nay, chúng tôi xin gửi đến các em sẽ là: “ giọt sữa giữa
đời thờng”.
Có lẽ trong mỗi một chúng ta, ai ai cũng tôn vinh thầy cô giáo Nhng coi chừng chúng ta thờng có thói quen tôn vinh theo quán tính của thời gian, chúng ta tôn vinh theo quán tính của thơ văn, tôn vinh theo quán tính của
ng-ời này tôn vinh ngng-ời khác tôn vinh theo Cái quan trọng ở đây là chúng ta nhắc lại ân tình của thầy cô không phải để chúng ta khóc, các em phải nhớ một điều khi chúng ta nhắc về thầy cô giữa ngày này không phải để chúng ta khóc giữa sân trờng THCS Hải Tân này mà quan trọng là chúng ta cảm nhận
đợc chứ không phải để chúng ta khóc, giọt nớc mắt chúng ta khóc tại thời
điểm này các em hãy để nó chảy ngợc lại trong trái tim biến thành những viên kim cơng từ tận trái tim của mình để dâng lên thầy cô Đừng nên khóc,
và nếu các em có khóc thì hãy khóc thật nhiều, bởi lẽ chỉ có những giọt nớc mắt đợc tuôn ra nh thế mới làm chúng ta nhẹ lại, những giọt nớc mắt có khả năng thanh lọc hoá tâm hồn Chúng ta ngồi ở đây( kể cả thầy cô và các em)
đều là những học sinh có tội bởi trong đời hơn một lần chúng ta làm thầy cô rơi lệ, sự hoá thân của thầy cô chính là sự hoá thân thành giọt sữa Còn một
điều quan trọng, giữa đời thờng thầy cô đã bơn chải để hoá thân thành vị ngọt của quê hơng nữa
Nghe để cảm nhận chứ không phải để mũi lòng ở đây, mọi ngời đều hiếu tâm, hiếu hạnh Tất cả chúng ta đều biết ơn, không có ai là vô ơn, chỉ có
điều nó bị ngủ quên Hôm nay, chúng ta tập trung ở đây để đánh thức nó dậy,
và nên nhớ, đã đánh thức thì đừng bao giờ ngủ quên nữa Tất cả chúng ta ở
đây đều là những đứa con đã gây cho thầy cô những u phiền, đau thơng, hờn
Trang 2tủi Khi nhắc đến ngày 20/ 11, chúng ta xin nguyện đem tâm linh của mình
để gửi đến quí thầy cô giáo
Thế là sau những nỗ lực chống chọi với sự hoành hành của những cơn
lũ, đất trời tháng 11 trở lại xanh tơi, lòng ngời miền Trung đã ấm lại bởi sự chia sẻ của đồng bào và chiến sĩ cả nớc Tháng11 luôn gợi lên cho ta bao nỗi nhớ, bao kỉ niệm buồn vui Tháng 11 cũng ghi nhận một sự kiện quan trọng trong đời sống của mỗi một con ngời Việt Nam: đó là sự ra đời, cống hiến và trởng thành của Ngày Nhà giáo Việt Nam
Ngày 20/11/1982 đã đi vào lịch sử dân tộc, hơn nửa thế kỉ đã trôi qua, với hạt nhân chính trị và chức năng của mình, sự nghiệp GD và ĐT đã thu
đ-ợc những kết quả hết sức to lớn, ghi đậm dấu ấn về lòng quả cảm, ý thức
cách mạng kiên cờng với tinh thần xung phong Lên đàng“ ”, hát tiếp
“Hành khúc ngày và đêm” của các thế hệ nhà giáo Việt Nam Đợc Đảng và
Bác Hồ trực tiếp tổ chức và lãnh đạo, ngày 20/11/1982, Hội đồng bộ trởng ( nay là Chính phủ) kí quyết định thành lập Ngày Nhà giáo Việt Nam và ngày 20/11 hằng năm trở thành ngày truyền thống Nhà giáo Việt Nam
26 năm qua, với vai trò nòng cốt của mình, nhà giáo VN luôn đóng góp một phần không nhỏ trong công cuộc giải phóng, thống nhất nớc nhà Các thế hệ nhà giáo VN đã cùng với cả dân tộc làm nên những chiến thắng
vẻ vang, giành lại độc lập dân tộc, thống nhất nớc nhà, xứng đáng là “ Thế
hệ anh hùng của một dân tộc anh hùng ”
Không phải ngẫu nhiên mà sau khi CMT8 thành công, một trong những nhiệm vụ đặt ra cho Đảng và chính phủ là tiêu diệt “ giặc dốt” Một thân thể dù khoẻ mạnh, cờng tráng nhng không có trí tuệ thì con ngời ấy cũng không làm đợc gì Một dân tộc ngu dốt thì dân tộc đó luôn bị lệ thuộc vào các cờng quốc khác Đó là chân lí hiển nhiên mà lịch sử đã chứng minh
Chúng ta còn nhớ về hình ảnh của Bác Hồ Ngời đặc biệt coi trọng và kịp thời động viên khuyến khích phát triển kiểu đào tạo vừa học vừa làm, khẳng định đây là phơng thức giáo dục đúng đắn, có hiệu quả, giúp cho thanh niên, cán bộ vừa có văn hoá, vừa có kĩ thuật, vừa giỏi lao động, Bác khuyên thanh niên, cán bộ phải có tinh thần cầu tiến, hiếu học, có tinh thần chủ động và tinh thần học tập không mệt mỏi, học suốt đời, học ở khắp mọi nơi và bằng nhiều hình thức phong phú, đa dạng, phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh cụ thể của từng ngời để nắm đợc kho tàng tri thức của nhân loại, làm giàu tri thức của mình, biến tri thức thành niềm tin và hành động cụ thể trong cuộc sống hằng ngày
Bác đánh giá rất cao vai trò, vị trí của cán bộ, giáo viên trên mặt trận
giáo dục Bác tặng họ danh hiệu cao qúi “ vô danh anh hùng” và dành cho
họ những tình cảm đằm thắm, giao cho họ trách nhiệm vẻ vang “ Các cô, các chú có nhiệm vụ giúp đỡ cho đồng bào cha biết chữ phải biết chữ, rồi lại học thêm Vậy các cô, các chú phải học thêm nữa để dạy thêm nữa Dân tộc tiến lên, cán bộ cũng phải tiến lên Cán bộ phải tiến lên trớc để đa dân tộc tiến lên mãi ”
Từ những trải nghiệm của công việc giảng dạy, huấn luyện cán bộ, từ cuộc đời tự học để vơn lên đỉnh cao học vấn, từ những lần ghé thăm thầy trò các lớp, Bác đã trao đổi kinh nghiệm của bản thân về việc dạy và việc học
Bác nhắc nhở phải biết thực hiện những lời dạy quý báu của tiền nhân: “ Học không biết chán, dạy không biết mỏi”, “ Học, học nữa, học mãi! ,” làm cho mỗi một ngời, phần tốt nảy nở nh hoa mùa xuân và phần xấu mất dần đi, để
trở thành ngời lao động XHCN Bác căn dặn: Dạy và học phải thiết thực,
Trang 3chu đáo, tổ chức trờng lớp phải có kế hoạch, phải biết hợp lí hoá, phải ra sức làm, nhng không đợc vội vàng, bôi bác.
Kính tha quí vị đại biểu, kính tha qúi thầy cô giáo cùng toàn thể các
em học sinh thân mến!
Nói tới nhà giáo đích thực tức là chúng ta nhận ra ở con ngời ấy trí tuệ, tài năng, đức độ và lòng nhân ái, là con ngời có văn hoá, lối sống lành mạnh, phong độ chững chạc, đàng hoàng và th thái Nói tới vị trí và vai trò của nhà
giáo, vị anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi- ngời đã từng viết nên áng “ Bình Ngô đại cáo” bấy hủ, ngời từng giúp Lê Lợi làm nên sự nghiệp vẻ vang thời hậu Lê - đã từng viết: “ Ngời thầy giáo không những dạy chữ mà còn dạy
đạo lí làm ngời” Đó là đào luyện tâm hồn, đào tạo lớp lớp thế hệ trẻ, lớp sau
kế tiếp lớp trớc bớc vào đời để xây dựng và bảo vệ tổ quốc Cũng nói về vấn
đề này, Ta-go- nhà hiền triết và thi hào vĩ đại của Ân Độ, ngòi đã từng đạt
giải Nô-ben về Văn học đã viết: Giáo dục một ng“ ời đàn ông thì đợc một con ngời, giáo dục một ngời đàn bà thì đợc một gia đình, giáo dục một
ng-ời thầy giáo thì đợc một thế hệ” Có lẽ câu nói này đúng với mọi dân tộc, mọi thời đại, còn đối với dân tộc VN- nơi xứ sở của truyền thống “ tôn s trọng đạo” thì điều đó lại có ý nghĩa hết sức to lớn vì nó đã đi vào lòng mỗi
một quần chúng, đi vào thơ ca, vào ca dao, thành ngữ, tục ngữ, đi vào những
lời ru ngột ngào của mẹ thành dòng sữa nuôi ta từ tấm bé: “ Qua sông thì bắc cầu Kiều- Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy ”
Ca ngợi về nghề dạy học Cô-men-xki đã viết: “ Dới ánh mặt trời không có nghề nào cao quí hơn nghề dạy học” Cố thủ tớng Phạm Văn
Đồng cũng từng nói: “ Nghề dạy học là nghề cao quí nhất trong những nghề cao quí, nghề sáng tạo nhất trong những nghề sáng tạo”.Ngời thầy
có vinh dự càng lớn thì trách nhiệm lại càng nặng nề, tính chuẩn mực mô
phạm đòi hỏi càng cao, ngời thầy phải là “ khuôn vàng, thớc ngọc”, là “ tấm gơng sáng cho HS noi theo”, ngời thầy giáo là “ kĩ s tâm hồn” có lòng nhân
ái cứu chữa những con ngời tha hoá , biến chất thành những con ngời có ích trong cuộc sống, làm cho tâm hồn họ trong sạch và phong phú hơn Dù thế giới có quay đầu với các em thì đối với các em thầy cô là cả một thế giới!
Kính tha quí vị đại biểu, kính tha quí thầy cô giáo cùng các em học sinh!
Ngời thầy giáo muôn đời trớc hết vẫn là ngời thầy đúng với ý nghĩa chân chính của từ này, muốn đào tạo con ngời, trớc hết thầy cô phải là con ngời viết hoa! Mà điều đó là không dễ Mọi thiết bị, máy móc dù có hiện đại bao nhiêu cũng không thể thay thế đợc tâm hồn, tình cảm của ngời thầy
Ng-ời thầy vĩnh viễn vẫn đồng hành cùng với HS, với sự phát triển của dân tộc, thời đại Ngời thầy, đứng trớc con ngời biết vỗ về, an ủi, động viên, biết khơi dậy những tình cảm, khát vọng, nhen lên trong lòng HS ớc mơ, hoài bão, thắp sáng trong họ khát khao trí tuệ, vỗ về, an ủi họ khi vấp ngã, một nụ cời, một câu nói, một ánh mắt tin cậy, một lời khích lệ đúng lúc sẽ chiếm lĩnh
đợc trái tim của học trò Hãy biết chia sẻ và có trái tim của một ngời cha,
ng-ời mẹ, ngng-ời bạn với học trò Đó là một trong những bí quyết để giúp thầy cô trở thành thiên sứ của trí tuệ và yêu thơng Ngời thầy hiện đại nhng rất
truyền thống vẫn là một niềm mơ ớc
Chúng ta còn nhớ về hình tợng thầy giáo Đuy-sen trong văn học Nga Một con ngời đã gửi gắm biết bao tâm sự của mình khi trồng hai cây phong trên đỉnh đồi làng Ku-ku-rêu với lời nhắn nhủ chân tình: “ Hai cây phong này thầy mang về cho em đấy Chúng ta sẽ cùng trồng Và khi chúng lớn lên, ngày một thêm sức sống, em cũng sẽ trởng thành, em sẽ là một ngời tốt Em
Trang 4bây giờ trẻ măng nh một thân cây nôn, nh hai cây phong nhỏ này và mong sao em sẽ tìm they hạnh phúc trong học tập, ngôi sao nhỏ trong sáng của thầy Hai cây phong sẽ đứng trên đỉnh đồi này Và những ngời làng sẽ thấy lòng vui lên khi nhìn thấy chúng Đến khi ấy, cuộc sống cũng sẽ khác trớc Tất cả những gì đẹp nhất hãy còn ở phía trớc ”
( Trích: “ Ngời thầy đầu tiên”- Ai-ma-tốp, trang 249-250)
Kính tha quí vị đại biểu, kính tha qúi thầy cô giáo cùng toàn thể các em học sinh thân mến!
Trong cuộc sống, ai cũng thơng mẹ nhiều, 9 tháng 10 ngày nằm trong bụng mẹ, uống sữa mẹ nhiều, chúng ta hay nhắc đến tình yêu của mẹ, giọt sữa đó đợc tạo bằng cái gì? Trong chúng ta, ai uống đợc sữa của thầy cô? Nếu cha uống đợc thì chúng ta đã để cho hiếu hạnh và hiếu tâm của chúng ta ngủ quên nữa rồi Thầy khẳng định rằng: chúng ta đã từng uống giọt sữa của thầy cô Sữa mẹ là giọt sữa trực tiếp trong cơ thể, sữa thầy cô là giọt sữa gián tiếp đợc hoá thân giữa đời thờng
“ Hai giọt mặn hoá thành hai nửa Nửa mồ hôi thành giọt sữa đời thờng Nửa lệ buồn thành hơng vị yêu thơng Thầy cô đó mãi vấn vơng muôn thuở”
Thầy cô cho chúng ta những giọt sữa, giọt sữa đó một nửa là mồ hôi, một nửa là lệ buồn Đó là hai giọt mặn
Thầy xin kể với các em một số câu chuyện nhỏ đã từng diễn ra giữa
đời thờng:
Có một thầy giáo về hu sớm, phải đi đạp xích lô để kiếm thêm tiền trang trải cho cuộc sống Một ngày nọ, ông chở hai mẹ con đến trờng để dự
lễ 20/11 Hai mẹ con đi vào sân trờng, ông dỡ mui xe lấy nón rơm che mặt lại, chiếc áo ca ki sờn vai, đôi dép lào mỏng léc Khi hai mẹ con dự xong buổi lễ long trọng, mẹ đợc cô con gái cài cho một bông hồng, con đợc mẹ cài cho một bông hồng mà quên cài hoa cho cha vì cô chỉ chuẩn bị có hai bông Chợt sực nhớ cha mình cũng là một thầy giáo, nó nhìn quanh và chạy đến
đám cỏ (gần bu điện Huế bây giờ) và ngắt một bông hoa cỏ dại màu tím Cô
bé nói:- Th“ a cha, hôm nay ngày 20/11, con cài cho cha một nụ hoa dại”
14 năm rồi bây giờ nó mới cài hoa cho cha Ông già lặng im không nói, ông
dỡ cái mũ rơm ra cho con cài hoa lên túi áo ca ki ông già bật khóc, ý ông là
14 năm rồi bây giờ con mới nhớ cài hoa cho cha, một ngời đàn ông tự nhiên khóc, ông không trách con Từ câu chuyện cảm động ấy mới có bài thơ rằng:
14 mùa 20
“
14 mùa thu qua Con bất hiếu đã quên lãng tình cha Con có tội cha cài hoa cho cha khi mùa thu đến
Cổ họng nghẹn ngào con khóc thật nhiều
Mùa này con tròn 21 tuổi Nhng lần đầu con cài cành hoa dại cho cha Cha không trách, cha chỉ nhìn con mà mắt cha ớt lệ
Con cúi đầu rơi xuống đất những giọt mặn ăn năn”
Và trong giây phút này thầy sẽ dành cho các em một thời gian để kiếm những bông hoa dại cắm lên ngực áo của quí thầy cô giáo Các em có đồng ý không?
Thầy mong rằng các em đi vào đời phải bằng đôi chân, sẽ tung cánh giữa bầu trời bằng đôi cánh của mình Đi vào đời bằng một chân thì đâu có
đợc Một con chim bay trên bầu trời không thể bằng một cánh Các em vào
Trang 5đời phải bằng đôi cánh thiên thần mà thầy cô đã ban Cũng nh trong cuộc sống chúng ta có cả cha và mẹ:
“ Ngời ta nói mẹ hiền cao cả nhất Tôi xin tha, tôi chấp nhận từ đầu Nhng đợc phép tôi thêm vào một chút Nghĩa tình cha chẳng khác mẹ hiền đâu”
Cha và mẹ là hai vị thần giữa cuộc đời mà ta tôn thờ.Thầy cô cũng vậy, quên lãng tình cha mẹ, thầy cô là điều đau khổ vô cùng
Có một thầy giáo vợ qua đời, đứa con bại liệt nằm một chỗ, ông sống cảnh gà trống nuôi con, ngày ngày thầy địu đứa con trên vai đi nhặt từng cùi
sứ trắng xâu thành chuỗi đem bán mua sữa cho con uống ( bán cho những quầy thuốc bắc, những tiệm thuốc nam, những ngời bệnh) Lớn lên, hàng xóm thấy hòan cảnh nh vậy nên mua cho nó một chiếc xe lăn Hằng ngày hai cha con đẩy xe đi kiếm những bông sứ trắng nhng lần này để đổi gạo nấu cháo Một ngày kia, tuổi già sức yếu, lẻo khoẻo ông ngả qụi bên đờng Đứa con chờ lâu, cố lăn xe đi tìm theo côn đờng quen thuộc thì thấy cha mình đã chết mà trên tay vẫn cầm bông sứ trắng
Có đôi khi, mình đã để nửa trái tim bên đây héo úa, khô đi; nửa trái tim bên này hồng tơi Vậy phải làm sao cho nửa trái tim bên đây ớt lại:
“Khép cửa cha đi sáng tinh sơng Nhặt từng hoa sứ rụng bên đờng Xâu từng hoa lại cha đem bán
Đổi sữa nuôi con cảnh đoạn trờng
* Thời gian chậm buồn lặng lẽ trôi Nắng ma điểm trắng tóc cha tôi
Âm thầm cha nhặt bông sứ trắng
Đổi gạo nuôi con cả cuộc đời
* Rồi có một chiều cha nhặt hoa Tuổi già ngã quị bên đờng kia Trên tay cha vẫn cầm sứ trắng Hoa sứ còn đây con mất cha
* Giọt sữa hoá thân trong cánh hoa Trong hoa thoáng hiện bóng cha già Con ngồi trên chiếc xe lăn nhỏ Nhặt từng giọt sữa của tình cha”
*
Nh vậy: giọt sữa của thầy cô đã hoá thân trong cánh hoa, giọt sữa của thầy cô đã hoá thân bên vệ đờng, giọt sữa của thầy cô có mặt khắp nơi trong cuộc sống đời thờng này
Có một đứa con bị chất độc màu da cam, một thầy giáo mù ở vậy nuôi con:
Con chào đời mang trong mình dị tật
“
Cha bồng con lúc mở mắt chào đời Con bây giờ tuổi đã ngoài 40 Bảy chục tuổi cha vẫn bồng con tắm”
Trang 6Đứa con sống cuộc đời thực vật, nó không mù mà vẫn nh mù, vậy mà ngời thầy giáo ấy vẫn sẵn sàng sống với nó, hi sinh vì nó, vẫn lần mò từng
b-ớc chân trong căn phòng quen thuộc ấy đến giờng sờ mò để bồng con đi tắm
Thầy cô là những ngời đợc xã hội phân công làm công tác giáo dục Những qui định của gia phong, lễ giáo, mô phạm đôi khi khiến các em thấy lạnh, thấy khó gần Trên lớp, đôi khi chúng ta có những suy nghĩ không đúng
về thầy cô và các em đâm ra thành kiến Điều đó đôi khi khiến chúng ta khó gặp nhau ở lối sống Và các em cứ dần dần xa lánh, trở nên lầm lì đối với thầy cô giáo
Lỗi ở đâu? ở chúng ta Trái tim chúng ta nằm ở đâu? Tại sao chúng ta không lấy trái tim mình làm trái tim thầy cô ấm lại? Đôi khi chúng ta đâm ra
tự trách, nghĩa là tần số của trái tim chúng ta cha bắt gặp lẫn nhau Cũng
giống nh ở nhà các em gần mẹ nhiều hơn cha Mẹ là mật ngọt, là đờng mía lau, là nải chuối, buồng cau, là bầu trời, là biển Đông, là ngọn đuốc soi đ-ờng, là ánh sáng trăng sao ngay cả kì quan thứ 8 của thế giới vẫn là trái
tim ngời mẹ Vậy chẳng lẽ ngời cha không có trái tim? Chỉ có điều tần số của trái tim cha cao quá chúng ta khó bắt gặp bởi lẽ chúng ta cha thực sự có
sự cảm thông
Cuộc sống và công việc của thầy cô giáo gói gọn trong môi trờng s phạm Công việc ấy âm thầm, lặng lẽ nh chiếc lá mà những ai vô tình rất dễ
lãng quên Chúng ta cần chú ý rằng: trần gian là điểm hẹn của những ân
tình mà chúng ta lên xuống, xuống lên để trao gửi cho nhau những ân tình! Tóc càng bạc tình yêu càng sâu đậm! Cũng giống nh cha mẹ các em ở
nhà: khi còn trẻ thì gọi nhau bằng anh em, thêm chút nữa thì gọi nhau bằng mình, về già thì gọi nhau bằng ông mụ Tình cảm lắm!
Có một học sinh khoảng 13-14 tuổi, bạn bè hỏi mẹ bạn làm gì? Bạn bè xin đến nhà chơi là chú không dám, sợ mẹ mình hằng ngày đi bán bún dạo,
sợ mẹ mình nghèo, tiều tuỵ bạn bè chê trách Một ngày nọ, đám bạn tò mò tìm đợc đến nhà Đang ngồi tiếp bạn thì mẹ về, chú bé chạy ra cửa và đa tay khoát khoát: Bà đi đi, bạn tôi đang ngồi chơi ở trong nhà Bụng đói con mình giận, thôi đành chiều con, bà đi lang thang ngoài đờng trời nắng chang chang Bạn bè về, chú bé giật mình sao giờ này mẹ mình cha về, đến bây giờ
dáng chiều nghiêng bóng mẹ Một ông già đạp xe đến báo: mẹ mày xỉu
ngoài đờng, đói nên xỉu chứ không bệnh gì ngời ta đang xức dầu gió ở vệ đ-ờng Có cái nhà định về nghỉ ngơi, nấu cơm hai mẹ con ăn thì con bảo đi đi Sau này chú bé lớn lên , các em biết chú bé ấy là ai không? Là thầy bây giờ
Hồi ấy, suy nghĩ còn non trẻ đến bây giờ gần 20 năm rồi, nó vẫn cứ
ám ảnh, sám hối hoài, cứ tự nhũ với lòng mình đừng bao giờ có thái độ xua
đuổi tình yêu của mẹ Trong xã hội không có nghề nào thấp kém nhng tự nhiên lúc đó làm sao mình sỉ diện mà để tuột khỏi cái chân tình của mẹ Mong rằng các em đừng một lần lầm lỗi nh thế
14 tuổi mà làm vậy, hơi buồn, hối hận lắm Lựa một ngày nào đó thật
đẹp trời, đến bên mẹ để nói một câu thiệt bụng: “ Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm” Thiệt bụng chứ không phải nói chơi
Hôm nay, đứng trên bục giảng này mà nói về thầy cô thì hổ thẹn vô cùng vì bản thân của mình trong đời đã không trọn vẹn, hiếu nghĩa, nhiều lúc làm cho thầy cô phiền lòng thì khi nói về công ơn của thầy cô bản thân cảm they hổ thẹn dữ lắm Đến lúc đợc BGH phân công tổ chức buổi ngoại khoá thì run lắm bởi nói chuyện gì thì cũng nói đợc chứ nói về thầy cô thì run bởi vì mình có lỗi nhiều nên run Nhiều khi sám hối, nhng một mình mình biết, một mình mình hay chứ làm sao sám hối đợc với thầy cô Sau này mới nhận
Trang 7ra một điều này: Chất liệu của thầy cô là chất liệu của yêu thơng, chất
liệu của cho mà không cần trả lại.
Nh vậy: Mùa của thầy cô là tháng mấy? Không phải là mùa thu, không phải là mùa xuân, không phải là mùa đông, không phải là mùa hè mà
là cả bốn mùa Nói chính xác đó là hai mùa ma nắng Thầy cô đội nắng đội
ma để đến trờng cho nên đó là hiện thân của hai mùa ma nắng Hơng vị trong mùa của thầy cô đó là hơng vị gì? Đó là hơng vị ngọt ngào của giọt sữa giữa
đời thờng Biểu tợng của thầy cô là gì? Đó là những đoá hoa Những năm sau, các em nhớ chuẩn bị cho mình 2 bông hoa: 1 bông tặng cho thầy cô và một bông tặng cho bố mẹ Phải luôn nhớ trong đầu mình là đôi hồng mãi nở! Màu trong mùa của thầy cô không phải là màu xanh, đỏ, tím, vàng của những đoá hoa mà là màu của những sợi tóc trắng nh màu mây bay qua bầu trời Mỗi mùa 20 các em nhìn lên xem tóc thầy cô có bạc thêm không?
Nhân ngày 20/11 này, thầy không nhắc đến những thầy cô giáo đã thành danh đợc cả xã hội, cả dân tộc tôn vinh mà chỉ điểm qua một số hình
ảnh về một số thầy cô trong cuộc sống đời thờng và những kỉ niệm về một thời thơ ấu mà thầy cô đã từng trải qua, đã từng cảm nhận để các em cùng hiểu thêm tấm lòng của những nhà giáo Không chỉ là giọt sữa giữa đời th-ờng, mà còn thăng hoa thành núi sông, nối liền hai bờ Nam-Bắc Từ vị ngọt
yêu thơng đã hoá thành hồn thiêng sông núi Có thể nói: họ đã, đang và sẽ
tiếp tục là những ngời đi nối bản đồ để tạo nên hình chữ S trên đất nớc Việt Nam chúng ta.
Một lần nữa xin cám ơn quí vị đại biểu, quí thầy cô giáo và các em đã lắng nghe Chúng ta hãy nhớ rằng: Đừng bao giờ để lòng mình rơi xuống đất những giọt mặn ăn năn Hãy để trái tim của mình mãi mãi hồng tơi để luôn luôn cảm nhận những ân tình cao cả của thầy cô Thầy xin gửi những tâm sự này đến những trái tim đồng cảm ở đây một mùa 20/11 bất diệt Xin chúc tất cả chúng ta một ngày thật hạnh phúc Xin cảm ơn!
Hải Tân, ngày 19/11/ 2008
Tổ trởng tổ xã hội
Lê Đức Diệu
Trang 8Lu ý:
- 01 b¶n göi chuyªn m«n
- 01 b¶n lu hå s¬ tæ