1. Trang chủ
  2. » Kinh Doanh - Tiếp Thị

Chinatown Pho Tau Thuan 88

13 8 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 13
Dung lượng 95,63 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nhưng với tôi, và có lẽ với những người viết khác muốn hướng đến những điều mới mẻ, cũng như muốn trở thành một nhà văn thực sự, thì Thuận là sự lựa chọn để đọc.. Theo tôi, nhà văn có [r]

Trang 1

Những tác phẩm của những nhà văn xa xứ Điểm nổi bật trong dòng văn học của những tác giả Việt kiều chính là cách nhìn cuộc sống già dặn, triết lý và ước vọng kiếm tìm những giá trị nhân sinh tiềm ẩn

Có một dòng chảy trầm trong dòng văn học Việt của những cây bút xa xứ và đã

có những tác phẩm ghi lại nhiều dấu ấn trong đó có những tác phẩm đoạt giải: Pasis 11 tháng 8 của Thuận đoạt giải thưởng văn học của Hội Nhà văn năm 2005

và tác phẩm Và khi tro bụi của nhà văn-đạo diễn Đoàn Minh Phượng vừa đoạt giải thưởng văn học của Hội Nhà văn 2007

Trong dòng chảy văn học Việt Nam, những tác phẩm của những người sống xa quê bao giờ cũng cồn cào một nỗi nhớ Dễ thấy điều này trong tác phẩm Chinatown của nhà văn Thuận Một người mẹ và một đứa con bị kẹt lại trên một chuyến tàu ở xứ người Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi (câu chuyện bắt đầu từ lúc kim đồng hồ chỉ số 10, và kết thúc lúc kim dừng ở con số 12),

Trang 2

người phụ nữ tha hương thả ký ức mình về những ngày còn đi học; về một chặng dài của cuộc đời không phẳng lặng

Các nhà văn không hẳn dựa vào ký ức để viết, nhưng ký ức là điểm tựa cho những ưu tư, suy ngẫm trước ngổn ngang sự đời Đôi lúc ký ức không hiển hiện nhưng lại là một dấu mốc ngầm để nhà văn so sánh với cuộc sống của hiện tại Hành trình của nhà văn Thuận trong văn học là các tác phẩm hình thành từ sự chuyển động, từ Made in Vietnam đến Chinatown, Paris 11 tháng 8, gần đây nhất

là T mất tích, nhưng dấu ấn của ký ức chỉ được nhà văn sống tại Pháp này thể

Có thể thấy một điểm nổi bật trong dòng văn học của những tác giả Việt kiều chính là cách nhìn cuộc sống già dặn, triết lý và ước vọng kiếm tìm những giá trị nhân sinh tiềm ẩn trong dòng chảy vô biên của cuộc đời

Nhà văn Thuận đã từng làm người đọc xót xa và ngỡ ngàng với tác phẩm T mất tích Nhân vật không có được một cái tên trọn vẹn, bởi T có thể là bất kỳ một ai

đó Con người hiện hữu nhưng đôi lúc lại là một sự hiện hữu vô thanh, vô sắc Thuận đã cho T mất tích vào một ngày bình thường Và cuộc sống vẫn diễn ra tuần tự mỗi ngày trên một sợi dây dài không chút gợn sóng T không xuất hiện trong tác phẩm nhưng lại tồn tại suốt chiều dài câu chuyện Cho đến cuối cùng, người đọc cũng không biết T là ai, nhưng nhân vật đã để lại một tiếng thở dài không bình lặng T không mất tích, mà chính là trốn chạy sự cô độc triền miên, trốn chạy cả cái vòng tuần hoàn của cuộc sống tưởng chừng êm đềm nhưng lại

hờ hững, dửng dưng đến tàn nhẫn Không có điện thoại, không kết nối Internet,

Trang 3

con người có thể dễ dàng bị lãng quên giữa dòng đời như chính nhân vật T trong truyện Nỗi trăn trở trong T mất tích chính là sự vong thân của con người trong thế giới hiện đại, con người có thể cô đơn cả trong thế giới loài người

Còn trong tác phẩm Và khi tro bụi của nhà văn Đoàn Minh Phượng, người đọc không bước qua một cánh cửa, không đi theo một đường thẳng mà cứ bị dẫn dắt qua bao lối rẽ Người đàn bà đi tìm cái chết, nhưng rồi cuối cùng chính chị phải tìm cách ngăn lại một cái chết khác Mỗi người được sinh ra không phải để đi tìm cho mình một dấu chấm hết, mà là một mắt xích tạo nên dòng đời Cho dù cuộc đời chỉ được ghi nhận bằng dòng chữ ngắn ngủi “Tôi là một đứa trẻ mồ côi Tôi đến từ một đất nước có chiến tranh”, thì cuộc đời mình không phải là

Nỗi ưu tư chảy trong dòng văn học của những người xa xứ còn gợn lên trong trang viết của cả những cây bút trẻ Cây bút thuộc thế hệ 8X Trương Quế Chi để lại trong thơ mình nhiều suy ngẫm già dặn hơn chính tuổi thật của mình Sinh năm 1987, nhưng những dòng thơ của Trương Quế Chi lại là những ưu tư nặng lòng: “Cô gái 16 tuổi-Ngạc nhiên vì những lỗi lầm không bao giờ hết Cô gái 16 tuổi, thích giống người đàn bà mặc áo đen tự sự –ngạc nhiên vì thấy mình không thể lớn nổi nhờ một bộ quần áo” và cả những điều “ngạc nhiên nhiều đến mức

Nhân vật trong các tác phẩm của những nhà văn nữ thường là phái yếu, nhưng

họ lại rất mạnh mẽ khi đối mặt cuộc sống Dường như chính những lo toan thường nhật và đôi lúc trực diện với nỗi đau đã làm nên tính cách của các nhân

Trang 4

vật nữ chính Mạnh mẽ để tồn tại giữa bôn ba đời người, bản lĩnh để nhận ra giá trị đích thực của mỗi cuộc đời Những trang viết của Đoàn Minh Phượng luôn để lại một nỗi xót xa ngân dài trong lòng người đọc

Nếu Và khi tro bụi đằng đẵng những giọt đắng bằng hình ảnh người đàn bà mang dấu chấm thiên di, thì trong tác phẩm Mưa ở kiếp sau (NXB Văn học, 2007), tác giả lại đưa người đọc bước vào một thế giới ma mị, một thế giới loài người đầy rẫy tội ác, lừa gạt Một câu chuyện dài nhiều tủi nhục, đắng cay, và thấm thía với những triết lý về cuộc sống “Người ta cần một dòng sông, để thò tay chạm được trăng Và trăng chỉ chạm được khi nó vỡ”- cuộc sống là một sự đánh đổi, lắm khi nghiệt ngã Một cuộc đời bị xô nhào vào cạm bẫy và những toan tính Ý chí của cô gái 22 tuổi trong Mưa ở kiếp sau bị thách thức tới cùng khi đứng trước lằn ranh giữa đạo đức và lòng thù hận Và lại một lần nữa, tính cách mạnh mẽ của nhân vật nữ chính lại được bộc lộ

Có một dòng chảy trầm, buồn trong trang viết của những cây bút thiên di Ở đó, người đọc nhìn thấy được những ước vọng sống mãnh liệt của con người

(Theo nld.com)

tahiti

02-11-2007, 08:50 AM

Những nhận xét trên đây là rất xác đáng Những nhà văn nữ họ có cái nhìn rất sâu sắc chính vì thế mà những trang viết của họ để lại những ấn tượng đậm nét

Trang 5

Nhân vật trong các tác phẩm của những nhà văn nữ thường là phái yếu, nhưng

họ lại rất mạnh mẽ khi đối mặt cuộc sống Dường như chính những lo toan thường nhật và đôi lúc trực diện với nỗi đau đã làm nên tính cách của các nhân vật nữ chính Mạnh mẽ để tồn tại giữa bôn ba đời người, bản lĩnh để nhận ra

Điều này rất dễ thấy qua một loạt các tác phẩm của các nhà văn này mà tiêu biểu

là T mất tích của Thuận

mrhua

06-11-2007, 04:47 AM

Hiện nay, trong thời đại gọi là bình đẳng thì nhiều cây bút nữ đã mạnh dạn và táo bạo hơn với ngòi bút của mình để viết về số phận, về con người của giới mình

Đó chính là sự trải lòng mà không ai có thể phủ nhận Tuy nhiên, nhiều qua điểm bảo thủ vẫn chưa được đập phá 1 cách triệt để

vitdilac

06-11-2007, 08:04 AM

Hiện nay, trong thời đại gọi là bình đẳng thì nhiều cây bút nữ đã mạnh dạn và táo bạo hơn với ngòi bút của mình để viết về số phận, về con người của giới mình

Đó chính là sự trải lòng mà không ai có thể phủ nhận Tuy nhiên, nhiều qua điểm bảo thủ vẫn chưa được đập phá 1 cách triệt để

Bảo thù ở chỗ nào hả bạn Mình thấy cây bút nữ bây giờ có con mắt nhìn rất sắc sảo Trong mỗi trang viết của họ đều có sự trải nghiệm về cuộc sống thậm chí

họ còn rất táo bạo trong cách thể hiện tình yêu con người Nói chúng đội ngũ nhà văn nữ bây giờ khá đông đảo và hùng hậu

Trang 6

Những dấu tích nhỏ nhoi của phận người

“T mất tích” là cuốn tiểu thuyết mới nhất của nhà

văn Thuận, sau hai cuốn tiểu thuyết được đánh giá

khá thành công “Chinatown-Phố Tàu” và “Paris

ngày 11 tháng 8” Tính cả “T mất tích” thì ba cuốn

tiểu thuyết của Thuận đều được in ở “nội địa”,

mặc dù tác giả hiện đang sống và viết ở Paris

“T mất tích” - đúng như tên gọi của nó là một sự

mất tích bất ngờ của nhân vật nữ tên T Cũng có

thể làm một phép đoán định rằng T là cái tôi cá

thể, là Thuận - nhà văn Nhưng, quả tình, tôi

không thích làm phép đoán định như thế, dù biết

cũng có thể đúng với “ý đồ” của tác giả

T là ai? Với tôi, đơn giản đấy là một nhân vật nữ tên T, thế thôi Như cách đặt tên của cuốn tiểu thuyết thì T là nhân vật chính, tuy nhiên suốt cả mấy trăm trang sách,

T xuất hiện rất nhạt nhòa, thậm chí có thể nói là không tồn tại Mà cũng phải, T đã mất tích ngay từ đầu, đã đột nhiên biến mất khỏi đời sống này; T đi đâu, làm gì, vì sao lại rời bỏ gia đình có đứa con nhỏ của mình?! Không ai biết, không thể nào biết, trừ T Nhưng T đã không nói điều gì, không để lại bất cứ điều nhắn gửi nào, ngoài việc âm thầm thu xếp hành lý “chuồn” khỏi nhà và sau đó gửi vào tài khoản của người chồng 10.000 euro Số tiền ấy, tạm thời xem như số tiền T gửi cho người chồng để anh ta nuôi con, đồng thời ngầm thông báo rằng đấy là số tiền dùng để

“mua chuộc” sự ra đi vĩnh viễn của mình “Đừng tìm tôi trong cuộc đời này Xin hãy để tôi yên” -T ra đi không nói gì cả, nhưng câu nói (hình dung) ấy cuối cùng

L

ư u đ ể đ ọ c sau Email bài này

In trang này

In bài này

Ý ki ế n c ủ a b ạ n Liên h ệ đăng l ạ i bài 10

bài đ ượ c đ ọ c nhi ề u nh ấ t

Trang 7

dường như cũng đến được với người chồng Và, anh ta hiểu Hay là vẫn chưa hiểu

gì cả

Cuốn sách đã đọc đến trang cuối mà như vẫn chưa thể kết thúc T mất tích T là ai?;

vì sao T mất tích?; T không hài lòng điều gì ở đời sống? T có rơi vào tình cảnh oái

ăm, éo le nào chăng? T đi về đâu? v.v… Những câu hỏi như thế cứ dồn dập, day trở người đọc, đặt trước mặt, đẩy vào bên trong chúng ta những “công án” tu tập của đời sống(!)…

T mất tích là kết thúc hay chỉ mới bắt đầu Với T, với Thuận có thể là kết thúc, chấm hết, không muốn nói thêm, lôi thôi gì nữa Nhưng, với nhân vật anh chồng của T thì cuộc sống như đang bắt đầu những điều mới Anh ta hốt hoảng, rối loạn không phải vì sự cố T mất tích mà vì những trục trặc nho nhỏ của đời sống hằng ngày Một cuộc chất vấn bình thường của người cảnh sát cũng làm anh ta lo lắng, nhấp nhổm không yên Nhìn hình vẽ những vòng lò xo của đồng nghiệp khi nghe điện thoại anh ta cũng liên tưởng liên miên những điều kỳ dị T mất tích nhưng anh

ta cũng không thể bỏ việc một ngày, vì nếu như thế thì sẽ bị tống cổ khỏi công ty Sau khi T mất tích, lần đầu tiên sau sáu năm chung sống với nhau, anh ta rơi vào một cuộc ngoại tình “bất đắc dĩ” với cô y tá từng chính là nhân tình của ông bố Nói tóm lại, T mất tích nhưng mọi người thì vẫn sống Thậm chí, nếu T có chết đi thì cũng không phải là điều gì ghê gớm cả Cuốn tiểu thuyết với tiết tấu nhanh, như

cứ cuốn đi, mà nhiều khi lại như dừng lại ở những khúc quặn thắt nỗi buồn Mỗi một con người, dù cuộc sống có “hoành tráng” đến đâu, cuối cùng vẫn chỉ còn lại những dấu tích nhỏ nhoi của phận người(!)

So với hai cuốn tiểu thuyết trước “Chinatown - Phố Tàu” và “Paris ngày 11 tháng 8” thì có thể nói “T mất tích” là một bước tiến vững chắc của Thuận ở đây, tính chất và tư chất một nhà văn - một cây bút tiểu thuyết đã dần đầy và tràn sáng trên trang viết của Thuận Vẫn lối viết khai thác về đời sống thị dân, với “cái nhìn kỹ” trộn lẫn với sự chiêm nghiệm mang tính hiểu biết và khám phá Vẫn lối viết “lạnh”

Trang 8

nhiều khi như dửng dưng và xen lẫn sự cười cợt Tuy nhiên, có thể thấy trong “T mất tích” cái nhìn kỹ của Thuận được tiết chế, chọn lọc gần như đến mức tối đa; còn cái cười cợt nhiều khi mang tính chất “gài độ” đã dần bỏ qua để hướng đến một

“cái cười” lớn hơn của đời sống

Nếu nói về cái chưa “đạt yêu cầu” của cuốn tiểu thuyết này, thì nói như Cao Việt Dũng: “Thuận chưa tìm được lối viết tối ưu để diễn đạt điều muốn diễn đạt” Tôi cũng đồng ý với nhận xét này Khi T mất tích ngay từ trang sách đầu tiên, thì nhân vật tôi không phải là T nữa mà là anh chàng kế toán-chồng T Diễn biến cốt truyện, cái nhìn tác giả, từ đó “quán chiếu” theo anh chàng kế toán kia Tuy nhiên, trong nhân vật tôi - đàn ông này, nhiều khi Thuận đã không kiểm soát được, đã vô tình biến thành một nhân vật tôi-phụ nữ Nói như vậy, để thấy khi cho T mất tích ngay

từ đầu, Thuận bắt đầu một thử thách lớn chưa từng có Do vậy, cuốn tiểu thuyết có chỗ chưa hoàn hảo, dù vẫn khiến người đọc bị mê hoặc và tìm thấy sự giao cảm sẻ chia

Nhà văn Lê Văn Thảo: “Tôi thích cách viết của Thuận”

Tôi đang đọc cuốn “T mất tích” Đọc chưa xong, nên không bình luận gì được nhiều Nhưng, có thể nói, tôi thích cách viết của Thuận Trước đây, vì ở trong Ban giám khảo xét giải thưởng hằng năm của Hội Nhà văn, nên tôi

có dịp đọc Thuận một cách kỹ lưỡng hơn Tôi thích cuốn

“Paris ngày 11 tháng 8” nên bỏ phiếu cho cuốn đó Nhiều nhà văn khác cũng thích cuốn này, nhưng có người lại bảo: “Thuận đang ở nước ngoài, nên ưu tiên trong nước” Với tôi thì không nghĩ như vậy Thuận ở Pháp, tiếp cận lối viết hiện đại, nhưng nói chung vẫn là cách nghĩ, tâm hồn người Việt

Trở lại cuốn “T mất tích”, tôi thấy đây là cuốn đọc rất lôi cuốn, lối viết thông minh,

dí dỏm Cuốn sách này đã tạo được văn phong tiểu thuyết chứ không phải là

“truyện kéo dài” Rõ ràng, các nhà văn trẻ hôm nay viết rất có nghề Họ không ôm

Trang 9

đồm nhiều thứ trong một tác phẩm, không đặt ra ngổn ngang nhân vật; mà mỗi tác phẩm chỉ vài nhân vật, giải quyết rốt ráo một vấn đề Đấy là con đường đi đúng của tiểu thuyết, vì nhà văn cũng nên biết giới hạn của mình, biết phát huy mình… Theo tôi Thuận là cây bút tiểu thuyết đáng chú ý hiện nay!

Nhà văn Phong Điệp: “Giọng văn tinh tế mà hài hước”

Tôi thường được nhà văn Thuận “chia sẻ” các bản thảo

mới gần như ngay khi chúng vừa được hoàn thành Và

mỗi khi đọc chúng, trước đây là “Paris ngày 11 tháng 8”

và bây giờ là “T mất tích”, tôi luôn nhìn thấy ở đằng sau

chúng một sự vận động không ngơi nghỉ của người cầm

bút

Chính điều ấy khiến tôi luôn hào hứng khi đọc một tác phẩm mới của chị “T mất tích” cũng không nằm ngoài cảm xúc ấy Nhân vật chính trong “T mất tích” thậm chí không có được một cái tên cho đàng hoàng Mọi thông tin cũng chỉ ở dạng phỏng đoán Câu chuyện cứ thế mà hình thành Và cuốn sách đã thực sự lôi cuốn người đọc bởi các vấn đề đặt ra trong đó, bởi giọng văn tinh tế mà hài hước, bởi sự chuyển động của các tuyến nhân vật, bởi thể loại tâm lý hình sự mà lần đầu tiên chị thử sức đã tạo ra những thú vị nhất định cho cho tác phẩm Đây cũng là lần đầu tiên nhà văn Thuận sử dụng người Pháp làm nhân vật chính và xã hội Pháp làm toàn bộ bối cảnh của tiểu thuyết

Tôi nhớ trong một cuộc trò chuyện, nhà văn Thuận tâm sự: “Quả thực, tôi mong độc giả quên đi một Thuận ngày trước “T mất tích” hay Thuận mất tích, xin đừng mất công tìm kiếm bởi cả T lẫn Thuận đều đã tình nguyện bỏ đi.” Điều này chẳng phải đáng để người cầm bút chúng ta phải suy nghĩ ư?

Nhà văn Phan Hồn Nhiên: “Viết như Thuận rất vất vả ”

Trang 10

Tôi đã đọc Thuận từ “Chinatown - Phố Tàu, đến Paris ngày 11 tháng 8”… Theo tôi Thuận là một trong số ít nhà văn Việt Nam có ý thức đưa những thủ pháp hiện đại vào trang viết Những đề tài của Thuận, với những “độc giả bình thường” có lẽ là không được hấp dẫn lắm và cũng không phải là sự lựa chọn tốt nhất Thuận là một cây bút kén độc giả Thuận không theo một đề tài hấp dẫn số đông thông thường, mà theo một “dải cá nhân” rất cô độc, ráo riết Nhưng với tôi, và có lẽ với những người viết khác muốn hướng đến những điều mới mẻ, cũng như muốn trở thành một nhà văn thực sự, thì Thuận là sự lựa chọn để đọc

Theo tôi, nhà văn có hai dạng Một dạng viết theo kiểu “bức xúc”, để cho cảm xúc dâng trào với muôn vàn nhân vật Dạng khác có ý tưởng, với những hoạch định cụ thể, và dùng chi tiết để “phục vụ” ý tưởng đó Thuận là dạng nhà văn thứ hai Tuy nhiên, văn của Thuận thú vị không phải ở chỗ triết luận “lên gân” mà đưa vào đó cái trực giác cảm quan rất sắc sảo cùng với nhiều chi tiết phong phú Khi chi tiết

“đầy lên” thì nó nói hộ tâm tình, tư tưởng của tác giả chứ không cần biện giải nhiều Viết như Thuận quả thật rất vất vả, nhưng tôi nghĩ cũng rất sảng khoái

Tôi đã có cuốn “T mất tích” trong tay, và chắc chắn là tôi sẽ thu xếp để đọc nó ngay trong thời gian tới

Trần Nhã Thụy - Việt Trần

http://vnca.cand.com.vn/vi-VN/doisongvanhoa/2007/1/51684.cand

Một cuốn sách mỏng - 227 trang, bìa có vẻ hơi lòe loẹt nếu nhìn qua, mang cái tên

đơn giản đậm màu hướng dẫn du lịch: China Town - Phố Tàu, với tên tác giả cụt

lủn: Thuận

Ngày đăng: 10/04/2021, 21:58

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w