TẬP THƠ LỚP 9A2 và 9A4 NHỚ MÃI MÁI TRƯỜNG Chín năm trời tôi gắn với mái trường Với thầy cô giáo đầy tình yêu thương Bạn bè tôi mỗi người một quê nhà Vậy mà giờ đây sắp phải chia xa..
Trang 1TẬP THƠ LỚP 9A2 và 9A4
NHỚ MÃI MÁI TRƯỜNG
Chín năm trời tôi gắn với mái trường
Với thầy cô giáo đầy tình yêu thương
Bạn bè tôi mỗi người một quê nhà
Vậy mà giờ đây sắp phải chia xa
Từng hàng cây êm ả tiếng chim ca
Nhìn cây bàng già như cũng xót xa
Từng lá, từng lá rụng rơi lả tả
Xoay, xoay tít theo từng ngọn gió xa
(Nguyễn Hậu)
ĐƯỜNG ĐI
Đường tới trường sương mù giăng phủ lối
Chim hót ran như dội thẳng vào lòng
Trong đâu xa lủng lẳng những tổ ong
Còn chúng em bước tới trường thong thả
(Thanh Thuỷ)
QUÊ HƯƠNG
Đường tới trường chim hót líu lo
Hàng tre xanh bóng rủ mát bến đò
Thoáng thấy ai nhịp nhàng đang cất vó
Trong xa xa lớp lớp những đàn cò
Yêu biết mấy đồng quê nội cỏ
(Thanh Thuỷ)
………
CUỘC ĐỜI
Bến tương lai đang chờ kẻ ham học Bờ vực thẳm đang chờ kẻ ham chơi Đời học sinh như chiếc thuyền xuôi ngược Vững tay chèo ta đến bến tương lai
(Đinh Tiến Dũng)
GIA ĐÌNH
“Gia đình” - hai chữ thiêng liêng quá !
Luôn bên em suốt cả một đời người Cũng là nơi em buồn vui chia sớt
Ba giúp em giảm bớt những ưu phiền Mẹ cho em niềm tin yêu cuộc sống
(Ngọc Hân)
XUÂN VỀ
Mùa đông đã qua, mùa xuân lại tới Trăm hoa đua nở cùng ánh mặt trời Chim ca ríu rít, ong bướm từng đàn Cầu chúc mọi nhà mạnh khoẻ, bình an
(Ngọc Hân)
Trang 2CÔ GIÁO EM
Cô giáo em người cho em tất cả
Như người mẹ dạy dỗ em nên người
Cô cho em từng trang kiến thức mới
Để cho em vững bước chân vào đời
Em sẽ cố gắng học hành chăm chỉ
Để xứng đáng là học trò của cô
(Hồng Vân)
KỈ NIỆM
Kĩ niệm xưa tưởng chừng như im bặt
Chợt hiện về nguyên vẹn ở trong tim
Nghe bâng khuâng xao xuyến muốn đi tìm
Tháng ngày qua tôi vẫn mong chờ đợi
Một thuở lấm lem màu mực tím
(Ngọc Tú)
KỈ NIỆM TRƯỜNG CŨ
Chiều thu này có nhớ về trường cũ
Có nhớ về hoa phượng nở đầy sân
Mỗi độ thu về lòng bồi hồi náo nức
Nhớ nôn nao những kỉ niệm học trò
(Nguyễn Điệp)
XUÂN VỀ
Đông qua xuân lại sang Muôn ngàn tia nắng mới Cũng bắt đầu chiếu rọi Nguồn ấm áp tràn về
Màu xanh khắp muôn nơi Từng đôi chim én liệng Bốn bề hoa nở rộ Toả hương thơm ngạt ngào
(Hồng Thương)
EM TÔI
Năm nay anh đã mười lăm Còn em đang học lớp mầm – chồi non
Nhưng em chỉ thích lon ton Chạy như cún nhỏ lăn tròn trong nia
Vở anh đã hết tới bìa Vở em chỉ viết mấy rìa đầu trang
Em tôi rất thích lang thang Đích thực là nhỏ Yến Loan dở người
(Minh Luân)
KÍ ỨC
Xuân về hoa mai rơi khắp ngõ
Xa ngôi trường lòng bở ngỡ không quên Nhớ những ngày cùng nhau chơi rượt bắt Sao hôm nay đã quá xa vời
(Tiến Sĩ)
Trang 3ĐÀ LẠT
Đứng trước Đà Lạt mơ
Trên cao nguyên lộng gió
Tiếng thông reo vi vu
Hoà vào làn sương mù
Langbiang hùng vĩ
Thác cam Ly rì rào
Hồ Xuân Hương huyền thoại
Và thung lũng tình yêu
Ôi! yêu sao Đà Lạt
Thàng phố của ngàn hoa
Với bao nhiêu màu sắc
Toả rực khắp đất trời
(Lê Thủy)
CHA TÔI
Cha ! Người cho con tất cả
Cho con người mẹ hiền
Sinh con ra vất vả
Cho con đẹp như tiên
Với nụ cười hồn nhiên
Cho con sự ấm áp
Của hạnh phúc gia đình
Thật ra là cha đã
Cho con cuộc đời mình
Kim Ngân – 9/1/2006
HƯƠNG XUÂN
Năm cũ qua đi năm mới về
Nắng hồng lan toả khắp làng quê
Trăm hoa đua nhau khoe áo mới
Mọi người đón xuân vui phơi phới
Kim Ngân – 9/1/2006
KỈ NIỆM
Muốn khắc tên lên trên bàn học cũ Chỗ ngồi quen thuộc mỗi buổi ban mai Và khung cửa trắng cành bông sứ Hãy giữ lại cho nhau chút mộng dài
Hãy nhớ lại những kỉ niệm đã qua Giữa thầy cô và bạn bè yêu dấu Ngôi trường cũ mà ta sắp rời xa Những nỗi niềm trong cõi lòng ai thấu
Ngày hai mươi tháng mười một đã đến Những nỗi niềm hạnh phúc lại dâng trào Những điểm chín, điểm mười em đang có Kính dâng lên tất cả các thầy cô
Nguyễn Thị Dạ Thảo – 9/1/2006
KÍ ỨC
Đà Lạt ơi ! Cao chi mà lạnh lẽo?
Như hành tinh trơ trọi cuối trời xa
Để hôm ấy tháng ngày thơ lẫn tránh Những ưu phiền, đau khổ với buồn lo Nguyễn Thị Dạ Thảo – 9/1/2006
THẦY TÔI
Nhớ ngày xưa, khi tôi còn rất nhỏ Thầy đã hết lòng dạy dỗ chúng tôi Dạy tôi đánh vần, dạy tôi đọc chữ Nét chữ đầu đời, nét chữ thân thương Lê Bá Hảo – 9/1/2006
Trang 4TÌNH XƯA
(8/1/2006) Gặp lại quê hương như con gặp lại mẹ
Ngắm phong cảnh trong lòng con sáng ngời
Như đứa trẻ thơ quấn quanh gối mẹ
Tiếng hát ngừng bỗng lại vang lên
Nguyễn Thu Trang
ÉN VỚI MÁ
(6/1/2006)
Én mếu máo khóc lóc tiếng ới ới
Én vúng vắng tránh lấy bát, chúa dối
Má nó đánh nó mấy phát bốp bốp
Én nó đứng híc híc khóc tức tối
Nguyễn Thu Trang
KỈ NIỆM TUỔI THƠ
Bốn năm đời ở chung trường trung học
Bạn bè ta cùng cắp sách đến trường
Cười rộn rã trong những tiết học Hoạ
Hay căng thẳng như tiết Toán của cô
Dù khó khăn hay gian nan vất vả
Bạn bè ta phải cố gắng vượt qua
Trường Ninh Gia như ngôi nhà nhỏ
Thầy và cô như người mẹ thứ hai
Vẫn dõi theo những đứa học trò cũ
Với hi vọng con sẽ thành công
Nay xa trường lòng biết bao nhung nhớ
Tán là bàng hay hàng phượng đỏ kia
Sẽ ra sao nếu chúng tôi xa vắng
Tuổi học trò sẽ lặng lẽ ra đi
Nhớ mãi tiếng cô, thầy vẫn còn đó
Rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua
Có ai biết công thầy cô to lớn
Chỉ bản thân mới tự lòng hiểu được
Cô là người đã dạy dỗ nuôi em
GIA ĐÌNH
Gia đình là tổ ấm Nơi gửi gắm tình thương Như là một ngôi trường Nuôi dưỡng em khôn lớn
Lê Bá Hảo – 9/1/2006
NỖI LÒNG
Sao ba đi mãi mà không trở về, Để nhà trống trải mẹ sầu héo hon?
Đêm khuya vắng mẹ soạn bài hiu quạnh Nước mắt rơi, đêm nhạt nhoà, đông lạnh
Ba vẫn chưa về khi đêm tàn, sương tan! Mẹ thân yêu ơi ! Đừng đợi đừng chờ Nơi xa ấy, ba nhìn về phía mẹ Trái tim con từ giờ đây run thật khẽ Cho dù khuya lạnh đừng buồn mẹ nghe!
Mai Sương
BUỒN
Tháng đông buồn tối tối lại ngắm trăng Thấy gốc đa, chú Cuội và chị Hằng Cùng dòng sông tà tà trôi phẳng lặng Với làn gió xào xạc rặng phi lao Tiếng lòng ta khẽ nấc nhẹ thì thào Vang đâu xa nốt cung trầm xao xuyến Cho lòng ta càng thêm niềm luyến tiếc Ngày tháng trôi lãng phí biết bao nhiêu Minh Tuấn
Trang 5Mỹ Thanh
Xứ sở sương mù - đó là Đà Lạt
Cung điện hoa với đầy đủ sắc màu
Nhưng về khuya ánh đèn đã tắt hẳn
Nhìn rõ hơn đó chính là sương đêm
Những giọt sương lấp lánh nụ hoa hồng
Hoa hé cười đón chào một ngày mới
Dã quỳ kia, sao phải đứng bên đường?
Chịu sương đêm ướt đẫm trên cành lá
Sáng tinh mơ, sương đêm vẫn còn đó
Lướt nhẹ trên những tấm lá ướt mềm
Ánh mặt trời soi khắp các nẻo đường
Và ngày mới bắt đầu bằng nắng ấm
Mỹ Thanh
ĐÔI BẠN
Xuân nay Én về miền Nam đón Tết
Để mình Nhím lủi thủi buồn thiu
Én chỉ trở về khi mùa xuân hết
Nhím ngồi chờ bạn thấy đáng yêu
Hôm nay Nhím nghe tin Én đã chết
Én bỏ lại trần gian mình Nhím thôi
Ôi! Đôi bạn đã từng sống vui tươi
Cớ sao đời nỡ chia cắt nụ cười
Phạm Hải Việt
BIẾT ƠN
Công cha rộng bao la Tình mẹ như biển cả Xốn xang mà khó tả Cuộc đời ta
Cơm ấm gạo tiền khỏi lo xa Cha mẹ đã vất vả
Giúp con vượt qua Chặng đường phong ba
Minh Tuấn
ĐÀ LẠT BUỒN
Đà Lạt buồn em ngồi trong ngõ vắng Trước sân vườn tia nắng rọi chao nghiêng Những chú chim ríu rít hót bên hiên Như xoá đi cái phiền của Đà Lạt
Minh Tuấn
XUÂN
Sương bay bay Gió heo may Nô nức tiếng cười ta cùng vỗ tay Chuông ngân vang
Đón xuân sang Pháo hoa nổ khiến ta bàng hoàng Con tim ta muốn bay xa
Muốn bay đến những miền đất lạ Giao thừa tới
Lòng phấp phới Cùng nhau hát những bài ca mới Minh Tuấn
Trang 6NỖI LÒNG TUỔI HỌC TRÒ
Những lần hoa phượng nở
Là sắp phải xa trường
Xa thầy, xa cô, xa bạn bè
Xa những hàng phượng đỏ thân thương
Xa những hàng ghế đánằm ở gốc cây bàng
Nhớ những ngày cùng bạn ngồi đây
Lấy hoa phượng ép làm quà cho nhau
Giờ này sắp phải chia tay
Bạn ơi hãy nhớ những ngày ở đây
Chớ quên trường cũ đó nghe!
Nguyễn Thế Hậu
CON GÁI
Con gái chẳng phải con trai
Con gái dễ thương như nai trong rừng
Con gái vốn thích tưng bừng
Mỗi khi có hội mặt mừng vui tươi
Con gái vốn thích hay cười
Vui chơi số một chẳng lười đâu nha
Con gái chẳng thích ở nhà
Thích nơi nhộn nhịp như nơi chợ chiều
Con gái dễ ghét dễ yêu
Dễ quên dễ giận dễ liều dễ vui
Những khi con gái gặp xui
Khóc cho sưng mắt sưng mùi (mũi) thấy thương
Con gái rất thích văn chương
Tính tình ương bướng, thất thường nắng mưa
Con gái thích chuyện ngày xưa
Có người kể chuyện ăn trưa chẳng thèm
Con gái rất thích ăn kem
Xoài, me, cóc, ổi nhem nhèm con trai
Con gái để ý tóc tai Làm điệu một chút cho ai mê liền
MÙA THI
Mùa thi đã sắp về rồi Lòng nghe bối rối bồi hồi xót xa Ngày sang đêm đến đi qua Bài thi dày cộm, ngủ gà gật – say! Ven đường phượng báo chia tay Trổ bông lác đác lá bay trong chiều Ngày thi em mơ ước nhiều Điểm cao lên lớp như điều mẹ mong Đền ơn cha đã dày công Cho con áo trắng tuổi hồng ngát hương
Phạm Thị Bích Ngân
LAO ĐỘNG VÙNG BIỂN
Khi bầu trời sương mờ giăng dày đặc Những chiếc thuyền hăng hái lại ra khơi Với câu ca nô nức dội vang trời
Dân đánh cá cùng nhau khua mẻ mới
Nguyễn Thị Băng Tâm
HƯƠNG XUÂN
Trời chuyển xuân gió heo may lại nổi Cây bàng già đứng trước trường đong đưa Lá bàng đỏ vi vu theo gió thổi
Đón cái xuân lành lạnh khắp đất trời
Nguyễn Thị Băng Tâm
TẦM XUÂN
Nụ tầm xuân bên tường đang nảy lộc Hương gió xuân se lạnh cả bờ vai Xuân ơi xuân sao mày đến nhanh thế Mới đây thôi tao lại thêm tuổi rồi
Nguyễn Thị Băng Tâm
Trang 7Nguyễn Ngọc Phương Uyên
CON TRAI
Con trai thô lỗ, cọc cằn
Mỗi khi tức giận, mặt nhăn như mèo
Con trai tính thích nói leo
Ngồi trong lớp học nheo nheo nói hoài
Con trai cũng thích ăn xoài
Xoài xanh xoài sống, hoài hoài ăn luôn
Con trai tính hay nói suông
Hứa không thực hiện làm buồn người ta
Con trai rất thích đi xa
Cộng thêm cái tính la cà quán ăn
Con trai là chúa kiêu căng
Tuy vậy nhưng cũng lăng xăng giúp nàng
Con trai là chúa ăn hàng
Quán nào cũng có mặt chàng ở đây
Nguyễn Ngọc Phương Uyên
MEÏ Mẹ sinh con ra trong khổ đau khó nhọc
Cả đời mẹ lận đận để nuôi con
Bao yêu thương hạnh phúc mẹ cho con
Mẹ nhận vào mình bao nhiêu bất hạnh
Một mình mẹ thức trong đêm khuya lạnh
Để cho con giấc ngủ rất no tròn
Nay con lớn con đã hiểu Mẹ ơi!
Tấm lòng mẹ rất khoan dung độ lượng
Tình mẹ cho con to lớn bao la
Con yêu mẹ yêu mẹ rất thiết tha
Cảm ơn mẹ sinh ra con trên đời
Giữa cuộc sống vui tươi và kì lạ
Nguyễn Ngọc Phương Uyên
CHUYỆN CỦA TỔ 4
Ở lớp tôi cụ thể là tổ bốn Có Minh Tuấn người rất mực khiêm tốn Có Kim Ngân ngày nào cũng bận rộn
Lo cho tổ cùng gắng sức đi lên
Cao Nhất Vũ ngày nào cũng đi trễ Hơi một tí là lại rên ề ề
Việc của tổ chẳng bao giờ ngó tới Cứ ung dung vừa học lại vừa chơi
Chị Băng Tâm điệu là điệu nhất trời Chẳng ngày nào chị không diện đồ mới
Đi đến đâu cũng hênh hênh cái mặt Rằng ta đây là nàng điệu trong đời
Cả tổ bốn ai cũng có khuyết điểm Nhưng ưu điểm lại là chiếm phần hơn Cả tổ cùng hăng hái gắng chăm học Để thành tích của tổ được vươn xa
Nguyễn Thị Băng Tâm
MỪNG XUÂN
Xuân đến xuân đi xuân vẫn tuần hoàn Người người nhà nhà cùng đón xuân sang Trẻ em ríu rít cung chúc ông bà
Ngoài trời tưng bừng đốt pháo hoa
Mai Nhi Hoàng
Trang 8PHƯỢNG BUỒN
Mùa hè mùa hè khi hoa phượng nở
Trên sân trường em rực rỡ đỏ tươi
Nhắc lại ngày xưa rộn rã tiếng cười
Và mọi người lại cùng nhau hớn hở
Lắng nghe lời nhắc nhở của thầy cô
Mà giờ đây chỉ còn tiếng lá khô
Cùng với tiếng ve sầu kêu rộn rã
Nguyễn Phạm Huyền Trang
SINH NHẬT ĐẾN
Sinh nhật đến
Buồn hay vui?
Hãy vui vì ta mỗi ngày lớn khôn
Chín chắn hơn trong đời
Hãy buồn vì ta thành người lớn mất
Hết ăn hàng, hết nghịch, hết ngây thơ
Nguyễn Phạm Huyền Trang
CÔ GIÁO MÙA XUÂN
Lúc em mới đến trường
Lần đầu tiên đi học
Cô giáo như mùa xuân
Mang niềm tin cho em
Như hoa phượng mới nở
Đón chào em vào lớp
Ha Gút
CỔNG TRƯỜNG
Cổng trường làng thôn sáu
Lần đầu tiên mở trường
Láo nháo học sinh đến
Chạy thoắt nhanh đến trường
Như bầy cáo săn mồi
BÉ NGỦ
Một khung màn xanh Một chiếc mền nhỏ Gió khẽ quạt vào Bé nằm bé ngủ
Mắt đen môi đỏ Tóc mượt như tơ Nhịp nhàng hơi thở Chìm vào giấc mơ
Ba đi rón rén Chị khẽ thầm thì Chỉ còn có mẹ Đang ngồi hát ru
Đặng Thị Thu Hồng
KÍ ỨC
Khi thời gian đi qua Để lại bao kỷ niệm Một cuộc đời dĩ vãng Đã xoá nhoà trong tim Chỉ nhớ vài kỉ niệm Tình thầy cô thân thương Chỉ nhớ cái mùi hương Thoang thoảng trong sân trường
Lê Gia Tân
CON ĐƯỜNG
Nhớ làm sao con đường dài đến lớp Hai bên đường đồng lúa bát ngát xanh
Trang 9Ha Gút
NGẮM HOA HỒNG
Em ngắm hoa hồng
Tốt tươi bỡ ngỡ
Cánh hoa mới nở
Màu đỏ rung rinh
Màu đẹp hơn trăng
Càng nhìn càng yêu
Như màu của nắng
Như màu của mưa
Dịu dàng non tơ
Yêu hoa đẹp thế
Bạn đừng quên rễ
Sần sùi xoè ra
Như tay lắm đốt
Bám vào sỏi cát
Bám vào nắng rát
Bám vào mưa dầm
Làm lụng âm thầm
Cần cù dưới đất
Chẳng nhìn thấy đâu
Chính chùm rễ ấy
Làm nên sắc màu
Lê Nguyễn An Khương
Bông lúa mới toả hương thơm phảng phất Đường đến trường, quyện chặt vị đồng quê
Cao Nhất Vũ
MÙA THU SÂN TRƯỜNG
Tháng chín thu sang, hoa rụng khắp trường Hằng ngày đi trên con đường lá rơi
Lá xoay, bay, bay tít khắp mọi nơi Chầm chậm ghé bên thềm ô cửa nhỏ
Trống đã điểm, âm thanh vang vọng lại Lá mùa thu như đếm bước thời gian
Ta nâng niu bàn chân trên lá vàng Sợ đánh thức giấc ngủ vừa chợt đến
Đặng Thị Khánh
Trang 11TUỔI HỌC TRÒ
Tuổi học trò có hai lần để nhớ
Bước chân ngập ngừng bỡ ngỡ đầu tiên
Đã trải qua những giấc mộng thần tiên
Nghe luyến tiếc ngại ngùng mãi sách vở
Đã bao lần hoa học trò đã nở
Mà bây giờ là lần cuối trong tay
Ta còn đó trong trường ấy hôm nay
Mai xa cách bạn bè người mỗi ngã
Ta không nói mà lòng nghe khó tả
Ngôn ngữ nào diễn tả được đây
Hãy nhìn nhau trong phút giây từ biệt
Vì ánh mắt linh hồn ta trong đó
Bao năm rồi ta đã biết thân quen
Buổi đầu tiên cũng như buổi cuối cùng
Ghi lại đây những tuổi học trò tươi đẹp
Phạm Thị Mỹ Thuận
XUÂN VỀ
Cánh én chao chao đào đổi màu lá
Nhạt nhạt mai vàng ngây ngất hương xuân
Giấy đỏ mực đen đôi chữ tàu nhỏ
Rạo rực ngày xuân bướm ong quay quần
Ngọc Hoà
ĐÃ VỀ
Ai đã về Gọi sang mé bờ sông
Gọi sương ngủ mơ hồ trên phiến đá
Gọi mây về Rồi quên khung trời lạ
Gọi hoàng hôn Quấn quýt thơm chiều
Ai đã về Gọi thất bậc cung rêu
ƠN THẦY CÔ
Ơn thầy như biển rộng sông dài Công dạy dỗ sánh bằng công tái tạo
Ơn đức ấy suốt đời em nhớ mãi Gắng học hành để đạt được điểm cao Hoàng Ân
MÁI TRƯỜNG
Mái trường cấp một xinh xinh Với hàng bàng thắm lung linh nắng vàng
Đón đưa từng lớp từng đàn Học sinh mới cũ muôn vàn yêu thương Hoàng ân
TẠM BIỆT MÁI TRƯỜNG
Tạm biệt nhé mái trường cấp hai Bạn bè thân yêu thầy giáo cũ Tạm biệt nhé, thôi tạm biệt nhé
Xa thật rồi mái trường tôi ơi!
Dương Hoàng Aân
CÔ GIÁO
Tôi yêu nghề của cô nghề trồng người Ươm mầm non chọn hạt giống tương lai Cho đất nước thêm phồn vinh thịnh vượng Cho trẻ thơ tôi thành những nhân tài Trần Hồng Điệp
QUÊ TÔI
Xin mời bạn đến thăm quê tôi Đại Ninh đổi mới đẹp tuyệt vời! Nhà cửa xây lên như phố thị Người người đông đúc lắm bạn ơi!
Trần Hồng Điệp.