Ý nghĩa văn chương Người ta kể chuyện đời xưa, một nhà thi sĩ Ấn Độ trông thấy một con chim bị thương rơi xuống bên chân mình.Thi sĩ thương hại quá, khóc nấc lên, quả tim cùng hòa một
Trang 2Kiểm tra bài cũ:
1 Cho biết tác giả của văn bản “Đức tính giản dị của Bác Hồ”?
A.Phạm Văn Đồng C Tố Hữu
B.Đặng Thai Mai D Phan Bội Châu
2 Nêu ý nghĩa của văn bản “Đức tính giản dị của Bác Hồ”?
Trang 3Quê hương là chùm khế ngọt Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học Con về rợp bướm vàng bay Quê hương là con diều biếc Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người
Trang 4Quê hương là chùm khế ngọt Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học Con về rợp bướm vàng bay Quê hương là con diều biếc Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người
Hoài Thanh
Trang 5+ Hoài Thanh tên khai sinh là Nguyễn Đức Nguyên, sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo
+ Nhà phê bình văn học xuất sắc, tác giả
của cuốn Thi nhân Việt Nam (một công trình nghiên cứu về phong trào Thơ mới)
- Đã từng là hội viên Hội nhà văn Việt Nam, Tổng thư kí Hội Liên hiệp Văn học nghệ
thuật Việt Nam.
+ Năm 1927 gia nhập Tân Việt Cách mạng đảng Năm 1931 vào Huế đi dạy học, làm
báo, viết văn.
Trang 6đổi tên thành “Công dụng và ý
nghĩa văn chương”.
Trang 7Ý nghĩa văn chương
Người ta kể chuyện đời xưa, một nhà thi sĩ Ấn
Độ trông thấy một con chim bị thương rơi xuống bên chân mình.Thi sĩ thương hại quá, khóc nấc
lên, quả tim cùng hòa một nhịp với sự run rẩy của con chim sắp chết.Tiếng khóc ấy, dịp đau thương
ấy chính là nguồn gốc của thi ca.
Câu chuyện có lẽ chỉ là một câu chuyện hoang đường, song không phải là không có ý nghĩa
Nguồn gốc cốt yếu của văn chương là lòng
thương người và rộng ra thương cả muôn vật,
muôn loài.[…]
Trang 8
Văn chương sẽ là hình dung của sự sống muôn hình vạn
trạng Chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra cả sự
sống.[…]
Vậy thì, hoặc hình dung sự sống, hoặc sáng tạo sự sống,
nguồn gốc của văn chương đều là tình cảm, là lòng vị tha.Và
vì thế, công dụng của văn chương cũng là giúp cho tình cảm
và gợi lòng vị tha
Một người hằng ngày chỉ cặm cụi lo lắng vì mình, thế mà khi xem truyện hay ngâm thơ có thể vui, buồn, mừng, giận cùng những người ở đâu đâu, vì những chuyện ở đâu đâu, há chẳng phải là chứng cớ cho cái mãnh lực lạ lùng của văn chương hay sao?
Trang 9
Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có; cuộc đời phù phiếm và chật hẹp
của cá nhân vì văn chương mà trở nên thâm trầm và rộng rãi đến trăm nghìn lần
Có kẻ nói từ khi các thi sĩ ca tụng cảnh núi non, hoa cỏ, núi non, hoa cỏ trông mới đẹp; từ khi có người lấy tiếng chim
kêu, tiếng suối chảy làm đề ngâm vịnh, tiếng chim, tiếng suối nghe mới hay Lời ấy tưởng không có gì là quá đáng
[ ] Nếu trong pho lịch sử loài người xóa các thi nhân,văn
nhân và đồng thời trong tâm linh loài người xóa hết những
dấu vết họ còn lưu lại thì cái cảnh tượng nghèo nàn sẽ đến
bực nào!
(Hoài Thanh* trong Bình luận văn chương,
NXB Giáo dục, Hà Nội, 1998)
Trang 10Người ta kể chuyện đời xưa, một nhà thi sĩ Ấn Độ trông thấy một con chim bị thương rơi
xuống bên chân mình Thi sĩ thương hại quá, khóc nức lên, quả tim cùng hoà một nhịp với sự run rẩy của con chim sắp chết Tiếng khóc ấy, dịp đau thương ấy chính là nguồn gốc của thi ca.
Câu chuyện có lẽ chỉ là một câu chuyện hoang đường, song không phải không có ý nghĩa
Nguồn gốc cốt yếu của văn chương là lòng thương người và rộng ra là thương cả muôn vật, muôn loài.[…]
Vậy thì, hoặc hình dung sự sống, hoặc sáng tạo ra sự sống, nguồn gốc của văn
chương đều là tình cảm, là lòng vị tha Và vì thế, công dụng của văn chương cũng là
giúp cho tình cảm và gợi lòng vị tha.
Một người hằng ngày chỉ cặm cụi lo lắng vì mình, thế mà khi xem truyện hay ngâm thơ có thể vui, buồn, mừng, giận cùng những người ở đâu đâu, vì những chuyện ở đâu đâu, há chẳng phải là chứng cớ cho cái mãnh lực lạ lùng của văn chương hay sao?
Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có; cuộc đời phù phiếm và chật hẹp của cá nhân vì văn chương mà trở nên thâm trầm và rộng rãi đến trăm nghìn lần.
Có kẻ nói từ khi các thi sĩ ca tụng cảnh núi non, hoa cỏ, núi non trông mới đẹp; từ khi
có người lấy tiếng chim kêu, tiếng suối chảy làm đề ngâm vịnh, tiếng chim, tiếng suối nghe mới hay Lời ấy tưởng không có gì là quá đáng.
[…] Nếu trong pho lịch sử loài người xoá hết các thi nhân, văn nhân và đồng thời trong tâm linh loài người xoá hết những dấu vết họ còn lưu lại thì cái cảnh tượng nghèo nàn sẽ đến bực nào!
Văn chương sẽ là hình dung của sự sống muôn hình vạn trạng Chẳng những thể, văn chương còn sáng tạo ra sự sống.[…]
Phần 1: Nguồn gốc cốt yếu của văn chương
Nhiệm vụ của văn chương
Công dụng của văn chương
Phần 2
Trang 11Người ta kể chuyện đời xưa, một nhà thi sĩ Ấn Độ trông thấy một con chim
bị thương rơi xuống bên chân mình Thi sĩ thương hại quá, khóc nức lên, quả tim hoà cùng một nhịp với sự run rẩy của con chim sắp chết Tiếng khóc
ấy, dịp đau thương ấy chính là nguồn gốc cốt yếu của thi ca
Câu chuyện có lẽ chỉ là một câu
chuyện hoang đường song không phải
là không có ý nghĩa Nguồn gốc cốt yếu của văn chương là lòng thương người và rộng ra là thương cả muôn vật muôn loài
Trang 12Người ta kể chuyện đời xưa, một nhà thi sĩ Ấn
Độ trông thấy một con chim bị thương rơi xuống bên chân mình Thi sĩ thương hại quá, khóc nức lên, quả tim cùng hoà một nhịp với sự run rẩy của con chim sắp chết
Tiếng khóc ấy, dịp đau thương ấy chính là nguồn gốc của thi ca Câu chuyện có lẽ chỉ là một câu chuyện hoang đường, song không phải không có ý nghĩa
Trang 13Người ta kể chuyện đời xưa, một nhà thi sĩ
Ấn Độ trông thấy một con chim bị thương rơi
xuống bên chân mình Thi sĩ thương hại quá,
khóc nức lên, quả tim hoà cùng một nhịp với
sự run rẩy của con chim sắp chết Tiếng khóc
ấy, dịp đau thương ấy chính là nguồn gốc cốt
yếu của thi ca
Câu chuyện có lẽ chỉ là một câu chuyện
hoang đường song không phải là không có ý
nghĩa Nguồn gốc cốt yếu của văn chương là
lòng thương người và rộng ra là thương cả
muôn vật muôn loài
+ Văn chương xuất hiện khi con người có cảm xúc mãnh liệt trước một hiện tượng đời sống + Văn chương là niềm xót thương của con
người trước những điều đáng thương.
Trang 14Cuộc chia tay của những con búp bê
Trang 15Cổng trường mở ra
Trang 16Người ta kể chuyện đời xưa, một nhà thi sĩ Ấn Độ trông thấy một con chim bị thương rơi xuống bên
chân mình Thi sĩ thương hại quá, khóc nức lên, quả tim hoà cùng một nhịp với sự run rẩy của con chim sắp chết Tiếng khóc ấy, dịp đau thương ấy chính là nguồn gốc cốt yếu của thi ca
Câu chuyện có lẽ chỉ là một câu chuyện hoang
đường song không phải là không có ý nghĩa Nguồn gốc cốt yếu của văn chương là lòng thương người
và rộng ra là thương cả muôn vật muôn loài
Tình thương, lòng nhân ái, vị tha
Trang 17Trâu ơi, ta bảo trâu này.
Trâu ra ngoài ruộng, trâu cày với ta
Cày đồng đang buổi ban trưa
Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày
Ai ơi bưng bát cơm đầy Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần
Văn chương bắt nguồn từ
cuộc sống lao động.
Trang 18-> Văn chương bắt nguồn từ thực tế đấu tranh
bảo vệ Tổ quốc, chống giặc ngoại xâm.
Đêm nay Bác không ngủ.
Ngày Huế đổ máu
Trang 19-> Văn chương bắt nguồn từ văn hoá, lễ hội, trò chơi dân gian,
Trang 20Nguồn gốc của
văn chương
Tình thương, lòng nhân ái, vị tha
Cuộc sống lao động Cuộc sống chiến đấu
Lễ hội, trò chơi, phong tục truyền thống
Trang 21Ý nghĩa văn chương
Văn chương sẽ là hình dung của sự sống muôn hình vạn trạng
Chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra cả sự sống.[…]
Vậy thì, hoặc hình dung sự sống, hoặc sáng tạo sự sống, nguồn gốc của văn chương đều là tình cảm, là lòng vị tha.Và vì thế,công dụng của văn chương cũng là giúp cho tình cảm và gợi lòng vị tha.
Một người hằng ngày chỉ cặm cụi lo lắng vì mình, thế mà khi xem
truyện hay ngâm thơ có thể vui, buồn, mừng, giận cùng những người ở đâu đâu, vì những chuyện ở đâu đâu, há chẳng phải là chứng cớ cho cái mãnh lực lạ lùng của văn chương hay sao?
Trang 22
THẢO LUẬN NHÓM
Thời gian: 3 phút
• Hoài Thanh viết: “Văn chương sẽ là hình dung
của sự sống muôn hình vạn trạng Chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra sự sống…”
Trang 23Văn chương sẽ là hình dung của sự sống muôn hình vạn trạng Chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra sự sống [ ]
•
Hình ảnh, kết quả của sự phản
ánh, sự miêu tả cuộc sống trong
văn chương.
Trang 24 từ cuộc sống lao động.
Văn chương
là hình dung của sự sống
Cuộc sống chiến đấu
Trang 25Văn chương sẽ là hình dung của sự sống muôn hình vạn trạng.
Chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra sự sống [ ]
Cây bút thần
Phản ánh cuộc đấu tranh
giữa người lao động và
giai cấp bóc lột trong
xã hội phong kiến.
Mã Lương là hình ảnh nhân vật thể hiện ước mơ của nhân dân về tài năng thần kì của con người và tài năng đó được dùng để chống lại cái
ác và tạo dựng cuộc sống tốt đẹp cho người lao động.
Trang 26Văn chương sẽ là hình dung của sự sống muôn hình vạn
trạng Chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra cả sự
sống.[…]
Vậy thì, hoặc hình dung sự sống, hoặc sáng tạo sự sống,
nguồn gốc của văn chương đều là tình cảm, là lòng vị tha.Và
vì thế, công dụng của văn chương cũng là giúp cho tình cảm
và gợi lòng vị tha
Một người hằng ngày chỉ cặm cụi lo lắng vì mình, thế mà khi xem truyện hay ngâm thơ có thể vui, buồn, mừng, giận cùng những người ở đâu đâu, vì những chuyện ở đâu đâu, há chẳng phải là chứng cớ cho cái mãnh lực lạ lùng của văn chương hay sao?
Trang 27
Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có; cuộc đời phù phiếm và chật hẹp
của cá nhân vì văn chương mà trở nên thâm trầm và rộng rãi đến trăm nghìn lần
Có kẻ nói từ khi các thi sĩ ca tụng cảnh núi non, hoa cỏ, núi non, hoa cỏ trông mới đẹp; từ khi có người lấy tiếng chim
kêu, tiếng suối chảy làm đề ngâm vịnh, tiếng chim, tiếng suối nghe mới hay Lời ấy tưởng không có gì là quá đáng
[ ] Nếu trong pho lịch sử loài người xóa các thi nhân,văn
nhân và đồng thời trong tâm linh loài người xóa hết những
dấu vết họ còn lưu lại thì cái cảnh tượng nghèo nàn sẽ đến
bực nào!
(Hoài Thanh* trong Bình luận văn chương,
NXB Giáo dục, Hà Nội, 1998)
Trang 28Câu 1: Sau khi đọc xong truyện
những bài ca dao nói về công lao trời biển của cha mẹ, thì tình cảm
ấy trở nên như thế nào?
Văn chương gây cho ta những tình
cảm ta không có
Văn chương gây cho ta những tình
tình cảm ta sẵn có
Văn chương luyện cho ta những
tình cảm ta sẵn có
Sau khi đọc xong truyện cổ tích
“Tấm Cám”, em thấy cảm thông cho
nhân vật Tấm, và căm giận mẹ con
Cám.
Nhờ văn chương mà em có cảm
xúc đó Khi chưa đọc em không có
cảm xúc đó.
Chúng ta, chắc hẳn ai cũng đều yêu
thương và kính trọng cha mẹ Khi học xong văn bản ““Cổng trường mở ra” và những bài ca dao nói về công lao trời biển của cha mẹ thì tình cảm đó càng thêm sâu nặng hơn.
(Văn chương mở rộng tình cảm.) (Văn chương bồi đắp thêm tình cảm.) Văn chương mở rộng, bồi đắp và làm giàu đẹp thêm cho tình cảm cho con người.
Trang 29Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có; cuộc đời phù phiếm và chật hẹp
của cá nhân vì văn chương mà trở nên thâm trầm và rộng rãi đến trăm nghìn lần
Có kẻ nói từ khi các thi sĩ ca tụng cảnh núi non, hoa cỏ, núi non, hoa cỏ trông mới đẹp; từ khi có người lấy tiếng chim
kêu, tiếng suối chảy làm đề ngâm vịnh, tiếng chim, tiếng suối nghe mới hay Lời ấy tưởng không có gì là quá đáng
[ ] Nếu trong pho lịch sử loài người xóa các thi nhân,văn nhân và đồng thời trong tâm linh loài người xóa hết những dấu vết họ còn lưu lại thì cái cảnh tượng nghèo nàn sẽ đến
bực nào!
Trang 30
Ví dụ 1:
Một học sinh khoe với tôi: “Em mới được đi dã ngoại, được tận mắt
thấy cảnh núi non, hoa cỏ, được vào rừng nghe tiếng chim kêu, tiếng
suối chảy.”
Ví dụ 2:
a Núi Đại Huệ xanh thẫm một màu xanh xứ nghệ (Trần Hoàn)
b Cỏ non xanh tận chân trời
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa ( Nguyễn Du)
c Buổi sáng bình minh , tiếng chim râm ran như một bản nhạc hợp xướng tuyệt vời.( Trọng Tạo)
d Tiếng suối trong như tiếng hát xa ( Hồ Chí Minh)
Trang 31Ví dụ 1: Một học sinh khoe với tôi: “Em mới được đi dã ngoại, được tận
mắt thấy cảnh núi non , hoa cỏ , được vào rừng nghe tiếng chim kêu ,
tiếng suối chảy ”
Ví dụ 2:
a Núi Đại Huệ xanh thẫm một màu xanh xứ nghệ (Trần Hoàn)
b Cỏ non xanh tận chân trời
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa ( Nguyễn Du)
c Buổi sáng bình minh , tiếng chim râm ran như một bản nhạc hợp xướng tuyệt vời.( Trọng Tạo)
d Tiếng suối trong như tiếng hát xa ( Hồ Chí Minh)
Cảnh vật bình thường
Trang 32Ví dụ 1: Một học sinh khoe với tôi: “Em mới được đi dã ngoại, được tận
mắt thấy cảnh núi non , hoa cỏ , được vào rừng nghe tiếng chim kêu ,
tiếng suối chảy ”
Ví dụ 2:
a Núi Đại Huệ xanh thẫm một màu xanh xứ Nghệ (Trần Hoàn)
b Cỏ non xanh tận chân trời
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa ( Nguyễn Du)
c Buổi sáng bình minh , tiếng chim râm ran như một bản nhạc hợp xướng tuyệt
Trang 33Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có; cuộc đời phù phiếm và chật hẹp
của cá nhân vì văn chương mà trở nên thâm trầm và rộng rãi đến trăm nghìn lần
Có kẻ nói từ khi các thi sĩ ca tụng cảnh núi non, hoa cỏ, núi non, hoa cỏ trông mới đẹp; từ khi có người lấy tiếng chim
kêu, tiếng suối chảy làm đề ngâm vịnh, tiếng chim, tiếng suối nghe mới hay Lời ấy tưởng không có gì là quá đáng
[ ] Nếu trong pho lịch sử loài người xóa các thi nhân,văn
nhân và đồng thời trong tâm linh loài người xóa hết những dấu vết họ còn lưu lại thì cái cảnh tượng nghèo nàn sẽ đến
bực nào!
Văn chương làm đẹp và làm hay những thứ bình thường.
-> Văn chương làm giàu đẹp thêm cho cuộc sống.
Trang 34Sáng tạo
ra sự sống
Công dụng
Tình cảm và vị tha
Gây những tình cảm ta không có
Luyện những tình cảm
ta sẵn có
Ý NGHĨA VĂN CHƯƠNG
Trình bày vấn đề phức tạp một cách ngắn gọn, chặt chẽ, dễ hiểu, có lí lẽ, có cảm xúc, hình ảnh
Tâm hồn, cuộc sống con người giàu, đẹp hơn nhờ văn chương
Trang 35Bài học đường đời đầu tiên củaDế Mèn
Trang 38Ý nghĩa văn chương
Vậy thì, hoặc hình dung sự sống, hoặc sáng tạo sự sống,
nguồn gốc của văn chương đều là tình cảm, là lòng vị tha.Và
vì thế, công dụng của văn chương cũng là giúp cho tình cảm
và gợi lòng vị tha
Một người hằng ngày chỉ cặm cụi lo lắng vì mình, thế mà khi xem truyện hay ngâm thơ có thể vui, buồn, mừng, giận cùng những người ở đâu đâu, vì những chuyện ở đâu đâu, há chẳng phải là chứng cớ cho cái mãnh lực lạ lùng của văn chương hay sao?
Trang 39
Một người hằng ngày chỉ cặm cụi lo lắng vì mình, thế mà khi xem truyện hay ngâm thơ có thể vui, buồn, mừng, giận cùng những người ở đâu đâu, vì những chuyện ở đâu đâu, há chẳng phải là chứng cớ cho cái mãnh lực lạ lùng của văn chương hay sao ?
Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có; cuộc đời phù phiếm và chật hẹp của cá nhân vì văn chương mà trở nên thâm trầm và rộng rãi đến trăm nghìn lần.
Có kẻ nói từ khi các thi sĩ ca tụng cảnh núi non, hoa cỏ, núi non, hoa
cỏ trông mới đẹp; từ khi có người lấy tiếng chim kêu, tiếng suối chảy làm đề ngâm vịnh, tiếng chim, tiếng suối nghe mới hay. Văn chương làm đẹp và làm hay những thứ bình thường Nếu trong pho lịch sử loài người xóa các thi nhân, văn nhân và
đồng thời trong tâm linh loài người xóa hết những dấu vết họ còn
lưu lại thì cái cảnh tượng nghèo nàn sẽ đến bực nào !
Vậy thì, hoặc hình dung sự sống, hoặc sáng tạo ra sự sống, nguồn gốc của văn chương đều là tình cảm, là lòng vị tha Và vì thế, công dụng của văn chương cũng là giúp cho tình cảm và gợi lòng vị tha.
Văn chương làm giàu đẹp thêm cho cuộc sống.
Lập luận chặt chẽ, giàu lí lẽ và cảm xúc.