Phần 2: Tác phẩm Phóng sự Phát thanh cá nhân Sứ mệnh của ông “Vua xích lô” Hà thành …Loong koong…loong koong…loong koong…loong koong…. “Tiếng xích lô loong koong gọi hồn phố cổ Xa lạ quá rồi ba mươi sáu phố phường ơi”… Người đạp xích lô già hoài niệm trong chiều đông giá. Ông kể cho tôi nghe về những tháng ngày cơ cực mưu sinh, về ông “Vua xích lô” Hà thành, người đã hai lần giúp hồi sinh xích lô phố cổ… Chiếc xích lô chở tôi đến số nhà 50 ngõ Phát Lộc, trong góc phố Hàng Bạc. Đây chính là văn phòng công ty xích lô “Sans Souci –Không lo âu” nổi tiếng nhất Hà Nội. Trước khi kết thúc hành trình, chiếc xích lô nọ gặp bạn nghề. Họ chào nhau niềm nở và không quên chia sẻ: “Ông Thư là người cứu vớt lại xích lô Hà Nội, kiến tạo cuộc sống của anh em xích lô lao động. Có ông Thư thì mới có xích lô tồn tại như ngày hôm nay. Tính cách của ông Thư thì rất điềm đạm, ông không bao giờ có vấn đề gì to tiếng với ai. Ông ấy là người lúc nào cũng lên cấp trên cầu cứu cho sự tồn tại xích lô Hà Nội.” Trong ánh mắt họ là sự yêu quý, cảm phục và biết ơn. Điều đó càng khiến tôi tò mò về ông “Vua xích lô” Đỗ Anh Thư. Con hẻm nhỏ dẫn tôi đến căn phòng chỉ vẻn vẹn khoảng chục mét vuông. Tiếp đón tôi là một người đàn ông giản dị, chân phương và dễ gần. Mái đầu húi cua ngả bạc, vầng trán cao hằn những nếp nhăn, chiếc áo khoác tối màu đã cũ sờn… tất cả khiến ông giống một lão nông chất phác hơn một người Tràng An lịch lãm. Và có lẽ chỉ nhìn qua thôi thì khó có thể nhận ra đây chính là một trong mười người vượt khó thành công nhất Việt Nam, một vị giám đốc nổi danh với thương hiệu độc nhất vô nhị: “Xích lô không lo âu”. Ông cũng là chủ sở hữu của nhiều giải thưởng danh giá như các cúp “Sản phẩm dịch vụ xuất sắc 2008”, “Hào khí Trường Sơn trên mặt trận kinh tế”, “Trang vàng du lịch Việt Nam 2010”…
Trang 1Khoa Phát thanh –Truyền hình
Trang 22 MC: Xin chào quý vị và các bạn đến với chương trình “Nhịp sống trẻ”
MC nam: Tôi là Hải Quân
MC nữ: Tôi là Thu Hòa.
(Nhạc xen)
MC nam: Rất vui được gặp lại quý vị và các bạn trong chương trình “Nhịp
sống trẻ”
MC nữ: Bây giờ tôi có một câu hỏi dành cho quý vị và các bạn đây ạ Bạn
biết gì về những kỳ quan thế giới mà chúng ta đang có?
MC nam: Sau đây là những ý kiến mà chúng tôi nhận được từ một số bạn
trẻ
Khán giả:
- Lúc mà mình đứng trước cái gì to lớn thì đó là kỳ quan
- Kỳ quan thế giới thì phải thực sự độc đáo và có sức sáng tạo lớn Qúa trình xây dựng nó thì phải rất công phu
- Những công trình kiến trúc nổi tiếng của những nhân vật nổi tiếng, vẻ đẹp đặc trưng của từng đất nước
- Em biết về vườn treo Babilon với cả vịnh Hạ Long, Kim tự tháp ở Ai Cập
- Với cả tháp Effel của Pháp
- Em thì không quan niệm lắm về cái kỳ quan ở trong danh sách kỳ quan mà mình vẫn biết Cái gì đó mà mình cảm thấy choáng ngợp, nó để lại ấn tượng sâu sắc cho mình thì nó là kỳ quan
- Theo em, người phụ nữ quá đẹp cũng là một kỳ quan
Trang 3MC nữ: Vâng rất đúng Thưa quý vị và các bạn, nhưng mà cuộc sống còn
rất nhiều những kỳ quan khác mà chúng ta không cho rằng đó là kỳ quan
MC nam: Sẽ có một tình huống được bàn đến trong một lớp học Và nhân
vật Thu Hương trong câu chuyện của nhóm phóng viên Hằng Nga, Nguyễn Hằng và Hồng Nhung sẽ nói về điều đó
(Tiếng trống trường)
MC nam: Trước hết, chúng ta cùng tham gia vào một tiết học về giá trị của
cuộc sống của học sinh lớp 5A4, trường tiểu học Xuân La, một ngôi trường nằm bên cạnh Hồ Tây nổi tiếng của thủ đô Hà Nội
Cô giáo: Xin chào các con Hôm nay thì chúng ta hãy cùng nghe một câu chuyện Và trong câu chuyện này sẽ đặt ra tình huống mà chúng ta sẽ thảo luận Các con cùng chú ý nghe cô kể nhé Này, các con chú ý này Trong một tiết học, cô giáo cho các bạn học sinh kể theo ý thích của mình về các
kỳ quan trên thế giới Các em học sinh trong lớp đó ngồi ríu rít bàn luận rằng
là những công trình nào là các kỳ quan trên thế giới Những công trình được các bạn kể ra là vườn treo Babilon này, Kim tự tháp Ai Cập này, hải đăng Alexan Andrea này…đều được lựa chọn Đến cuối giờ thì có một cô bé cứ…cứ…cứ băn khoăn và để cái tờ giấy trắng ấy đấy Cô giáo mới lại gần hỏi:
“Thế tại sao con chưa nộp bài?” Cô bé mới ngập ngừng bảo là: “Thưa cô, con vẫn chưa liệt kê ra các kỳ quan trên thế giới ạ bởi vì các lỳ quan ấy nhiều quá.” Thế là cô giáo mới khuyến khích là: “Vậy thì con hãy liệt kê để
cô và các bạn nghe nào.” Cô bé mới kể ra rằng: “Các kỳ quan trên thế giới là: xúc giác, vị giác, thính giác, thị giác, khả năng đi lại được, nụ cười và tình yêu thương” Bây giờ tính huống đặt ra nhé là nếu đặt các con vào vị trí của cô bé thì con hãy giải thích vì sao các kỳ quan của thế giới lại là: xúc giác, vị giác, thính giác, thị giác, khả năng đi lại được, nụ cười và tình yêu thương? Bây giờ nhé, các con hãy hình dung xem là nếu mà tự nhiên các con
Trang 4không nhìn thấy gì cả, tự nhiên các con không nghe thấy gì cả, tự nhiên không nói được, không nhận được sự yêu thương của mọi người thì các con
sẽ phản ứng như thế nào hoặc là các con sẽ thể hiện điều đó ra như thế nào nào? Bắt đầu nào!
- Cậu cho tớ đi chơi cùng với
- Thực ra là con cũng ở trong những tình huống như thế À, tại vì là trong lớp con thấy là con hơi nói to Thế là các bạn nghĩ là con…Các bạn nghĩ con…là con…Con mít ướt… Con không giống các bạn khác Và thế là… các bạn tẩy chay con ạ… (Khóc nghẹn ngào)
Cô giáo: Thế thì bây giờ cô muốn nói với Đức thế này nhé Đúng rồi là bây
giờ lớp mình đã yêu thương bạn Đức hơn rồi đúng không nào Vì bạn đã ngoan này, trong lớp thì bạn đã không nói to như bạn vừa nhận nữa Rồi là bạn đã biết yêu thương, nhường nhịn các bạn rồi Và các bạn cũng đã yêu thương bạn Đức hơn rồi Thế các bạn đã thấy đấy là dạo này bạn Đức học rất chăm và rất hăng hái phát biểu ý kiến trong buổi học này đúng không? Bây giờ chúng ta lại tiếp tục cùng đến với một câu hỏi nữa của cô giáo này Các con có đồng ý với bạn gái ở trong câu chuyện mà cô vừa kể, khi mà bạn ấy cho rằng xúc giác, vị giác, thính giác, thị giác, khả năng đi lại được, nụ cười
và tình yêu thương là những kỳ quan của thế giới không nào? Nào, các con
có đồng ý không nào?
Học sinh: “Có ạ”
Trang 5Cô giáo: Vì sao, nào, bây giờ vận dụng khả năng giải thích nào!
Học sinh 1: Thưa cô bởi vì là khi mà bình thường chúng ta sống trong cuộc
sống hằng ngày, chẳng ai nghĩ rằng xúc giác, vị giác, thính giác, thị giác, khả năng đi lại được, nụ cười và tình yêu thương là những kỳ quan thế giới Bởi vì những thứ ấy với chúng ta là những thứ sinh ra đã có nên chúng ta đã coi rằng cái đấy ai cũng có nên không coi trọng Nhưng mà đến khi cô bé này nói như thế thì con mới ngẫm lại và con nghĩ rằng nếu không có những thứ như cô ấy nói là xúc giác, vị giác, thính giác, thị giác, khả năng đi lại được, nụ cười và tình yêu thương thì làm sao mà chúng ta có thể cảm nhận được mọi thứ bình thường trong cuộc sống ạ
Học sinh 2: Theo con thì là cô ấy biết đặt mình vào vị trí của người khác ạ
Nếu như mà chúng ta thiếu đi tất cả những thứ như thế này thì chúng ta sẽ cảm thấy vô cùng sợ hãi và luôn luôn là phải sống cuộc sống phụ thuộc vào những người xung quanh và cuộc sống sẽ vô cùng khó khăn ạ
MC nữ: Vâng, nhưng đó mới chỉ là những khó khăn chung chung trong
tưởng tượng của các em học sinh lớp 5A4 của trường tiểu học Xuân La Còn với những người khuyết tật thì những khó khăn ấy cụ thể như thế nào Chúng ta hãy cùng chia sẻ với họ
Nhân vật 1: Em tên là Nguyễn Thị Thương Thương Em bị mắc bệnh xưng
thủy tinh Nếu như người ngoài nhìn vào thì bảo em bị khuyết tật vận động bởi vì em không đi, không đứng, không ngồi, chỉ nằm thôi Ban đầu thì đi học nghề thủ công thì rất là vất vả Một tuần thì em chỉ dám đến đấy có một lần Cứ đi xong hôm nay thì không biết mai có đi đến đấy để học được không nên mỗi lần đến em phải cố gắng học, học, học thật nhiều, thật nhiều càng tốt
Trang 6Nhân vật 2: Tôi là Vũ Anh Tuấn, phóng viên viết báo tự do đang sống ở Hà
Nội Tôi bị khuyết tật từ nhỏ Nhiều cái việc chúng ta muốn làm nhưng mà luôn phải nhờ đến sự giúp đỡ của người khác
Nhân vật 3: Mình là Cẩm Nhung Khi bố mẹ mình sinh ra mình thì rất là
bình thường Mình đã không may bị một bệnh hiếm gặp vào năm mình lên 7 tuổi, đã bị bệnh viêm tủy cột sống Cuộc sống của mình bó hẹp trong chiếc giường và chiếc xe lăn Mình nhận thấy rằng càng lớn càng có nhiều khó khăn hơn Mình đều phải nhờ sự trợ giúp của bố mẹ
(Tiếng đàn Oóc –gan)
MC nam: Chúng ta đang nghe tiếng đàn của Đào Thu Hương Các bạn thích
tiếng đàn này chứ ạ? Và các bạn có hiểu là cô đang muốn nói gì hay không?
À nhưng có lẽ chắc các bạn không biết rằng Thu Hương đang đàn trong bóng tối Đôi mắt của Hương bị dị tật bẩm sinh ngay từ khi mới chào đời và
đã không còn nhìn thấy ánh sáng khi vừa 9 tuổi
(Tiếng đọc tiếng Anh)
MC nữ: Giờ đây chiếc máy tính cài phần mềm hỗ trợ âm thanh đã trở thành
một tài sản bất ly thân với cô gái khiếm thị Đào Thu Hương Cô gái 28 tuổi vừa tốt nghiệp Đại học Sư phạm Ngoại Ngữ Hà Nội này hiện đang là phiên dịch và biên dịch viên tiếng Anh của Tổ chức phi chính phủ Sound American Poor
Đào Thu Hương: Máy tính là một công cụ rất tốt hỗ trợ cho mình trong
công việc và học tập Khi mà sử dụng máy tính thì đây là một người bạn thân thiết giúp mình đọc tất cả những thông tin trên màn hình Đó là một phần mềm dành cho người khiếm thị Bên cạnh đó thì phần mềm này cũng giúp mình học tiếng Anh bằng cách là mình nghe phần mềm đọc và biết cách phát âm Đồng thời thì trong quá trình học, mình cũng lên mạng để tìm các chương trình học tiếng Anh, các diễn đàn để trao đổi với các người bạn
Trang 7nước ngoài Và thông qua các bài tập được gửi vào email hàng tuần thì mình cũng có thể rèn luyện được tiếng Anh
MC nam: Các bạn có biết không, ngày cuối cùng Hương nhìn thấy ánh sáng
là ngày đầu tiên Hương bước vào lớp 4 trên thang 12 lớp của Việt Nam Nhưng mà không nản chí, Hương bền bỉ trên hành trình đến với ánh sáng tri thức
Đào Thu Hương: Trường tiểu học Quang Trung là một ấn tượng sẽ không
bao giờ phai trong trí nhớ của mình Đó là ngôi trường đầu tiên khi mà mình biết đến con chữ Và lúc đó thì mình vẫn còn nhìn được một chút những cái ánh nắng xuyên qua đám lá bàng rồi những dòng phấn trắng trên bảng đen
Đó là những ấn tượng Mặc dù bây giờ mình không còn nhìn được chữ sáng nữa nhưng mà mình sẽ không bao giờ quên những nét chữ đó
MC nữ: Hương này, những ngày đầu làm quen với bóng tối, cuộc sống của
em chắc chắn là có rất nhiều xáo trộn phải không?
Đào Thu Hương: Đúng là đối với một người khiếm thị thì xác định phương
hướng là rất khó mà đối với một người đang nhìn thấy lại trở thành một người khiếm thị lại càng khó hơn Đối với mình thì lúc đầu cái môn định hướng di chuyển ở trong trường một phần của chương trình phục hồi chức năng là cái mình cảm thấy khó nhất Đặc biệt trong những tiết học ví dụ như
là cô giáo tung chìa khóa và mình phải định hướng theo âm thanh đó đi tìm chiếc chìa khóa đó thì thực sự môn này mình rất kém
MC nam: Và em đã vượt qua khó khăn đó như thế nào nhỉ?
Đào Thu Hương: Vâng, dù sao thì trong cuộc đời của tất cả mọi người đều
gặp những cái khó khăn riêng Và đấy là khó khăn bước đầu của em khi trở thành một người, thực sự là một người khiếm thị Thì không có gì hơn ngoài
sự cố gắng Trong những lúc mà hơi nản lòng khi mà mình không đọc được
Trang 8chữ nổi bằng tay và vẫn có thói quen cố gắng để nhìn thì lúc đó rất là nhức mắt Em tự động viên là mình sẽ phải cố gắng vượt qua cái khó khăn đó
MC nữ: Thưa các bạn, chữ nổi mà Hương vừa nói đến đấy ạ, chính là loại
chữ mà người khiếm thị có thể đọc được bằng tay Và bằng cách này, Hương tiếp tục nhìn thấy ánh sáng của tri thức
Đào Thu Hương: Một trong những câu nói mà em ưa thích nhất đấy là
“Mất đi ánh nhìn nhưng không bao giờ mất đi tầm nhìn” Và em luôn tin rằng tất cả những người khiếm thị nói riêng và người khuyết tật nói chung đều có những tầm nhìn của riêng mình, đều có những mơ ước, đều có những thế mạnh Nhưng để phát huy được những thế mạnh đó thì những người khuyết tật cần được quan tâm, đào tạo để họ phát triển bản thân, đóng góp những thế mạnh của mình cho sự phát triển của xã hội
(Tiếng trao đổi rôm rả trong lớp học)
MC nam: Thưa quý vị, thưa các bạn, trở lại với các em học sinh tại lớp
5A4, trường tiểu học Xuân La Các em đang tiếp tục thảo luận về những kỳ quan ngay bên cạnh mình và ngay chính trên cơ thể của mình
Học sinh 1: Con thưa cô, theo con là thông điệp mà câu chuyện muốn gửi
đến là những kỳ quan thiên nhiên không chỉ là những công trình kiến trúc to lớn mà nó cũng chỉ nhỏ bé ở bên cạnh chúng ta, là những bộ phận của chúng
ta và những điều chúng ta cảm nhận được
Học sinh 2: Nếu như không có những kỳ quan như là Vạn lý trường thành,
tháp nghiêng Pizza, tháp Effel hay kim tự tháp Ai Cập thì chúng ta vẫn có thể sống vui vẻ được Còn nếu như không có xúc giác, vị giác, thị giác, khả năng đi lại được, nụ cười và sự yêu thương thì chúng ta cảm thấy như là cả thế giới tươi đẹp mà chúng ta đang sống đã bị mất đi một phần nào đó Và nếu như thế thì bản thân mỗi người bình thường sinh ra đã là một kỳ quan thế giới rồi
Trang 9Cô giáo: Đúng rồi đấy, như các con nói Những điều mà bạn nữ sinh đưa ra
trong câu chuyện nó đơn giản quá đúng không nào, thậm chí nó như điều hiển nhiên vậy vì hầu hết con người sinh ra đều đã là như thế rồi nên chẳng mấy ai để ý cả Và chỉ đến khi cô bé ấy phát hiện ra rằng vị giác, xúc giác, thị giác, thính giác, khả năng đi lại được, nụ cười và sự yêu thương thì mọi người mới nhận thấy rằng đó mới thực sự là những điều kỳ diệu mà con người đang có
(Nhạc nền)
MC nam: Còn với Đào Thu Hương thì…
MC nữ: Sau khi học xong THPT, Hương được tuyển đặc cách vào khoa
tiếng Anh, Đại học Sư phạm Ngoại Ngữ Hà Nội và trở thành thủ khoa khoa tiếng Anh của trường này
MC nam: Và khi học năm thứ 2 Đại học, thì tập đoàn phần mềm hàng đầu
thế giới là Microsoft đã vinh danh Đào Thu Hương là anh hùng thầm lặng vì
sự phấn đấu không ngừng nghỉ trên con đường học tập và những nỗ lực vượt qua số phận
MC nữ: Các bạn có biết không, ngay từ khi chưa ra trường thì Thu Hương
đã được tổ chức phi Chính phủ Sound American Poor nhận làm phiên dịch
và biên dịch viên
MC nam: Không những học giỏi mà Hương còn biết chơi đàn Óoc –gan, vẽ
tranh và có năng khiếu dẫn chương trình Nhiều bức tranh của Hương đã được mang triển lãm ở nước ngoài Nào, bây giờ xin mời quý vị và các bạn hãy cùng phóng viên Hằng Nga đến thăm nhà của Hương nhé
(Tiếng xe cộ, đường phố)
MC nữ: Thưa quý vị và các bạn, chúng tôi phải đi vào một con ngõ nhỏ ở
phố Khâm Thiên của quận Đống Đa, Hà Nội và phải rẽ trái, rẽ phải 2,3 lần thì mới tới được ngôi nhà nhỏ của Đào Thu Hương
Trang 10(Tiếng gõ bàn phím, đọc tiếng Anh)
MC nữ: Và một chiều chủ nhật, Hương đang dạy thêm tiếng Anh cho một
học sinh tiểu học và em cũng bị khiếm thị
(Tiếng đọc tiếng Anh)
MC nữ: Không sôi động như những buổi học tiếng Anh ở các Trung tâm
đào tạo Lớp học của hai cô trò Hương là một không gian nhỏ trong phòng khách, không có bảng phấn, không bút viết, chỉ là những tập sách tiếng Anh chữ nổi cùng bộ dụng cụ viết chữ nổi Không có những ánh mắt nhìn nhau của cô và trò mà đôi bàn tay chính là đôi mắt Tay cô cầm tay trò lướt trên những dòng chữ nổi Nhẹ nhàng, Thu Hương truyền cho học trò của mình không chỉ là những kiến thức mình có, mà đó còn là tình yêu, là niềm tin vào cuộc sống, vào tương lai
Đào Thu Hương: Em muốn khai thác cái mà mình được học, được biết để
chia sẻ cùng các bạn Thì đĩa CD là sản phẩm đầu tiên em làm xong và em gửi lại trường Nguyễn Đình Chiểu Thì đấy cũng là những niềm vui đối với
em Vừa rồi em có viết, biên soạn lại từ các tài liệu mà em có Biên soạn giáo trình hướng dẫn kỹ năng trực tổng đài để triển khai tại trường Nguyễn Đình Chiểu Hy vọng là tương lai, các bạn sẽ tìm được công việc mới
(Nhạc xen)
(Tiếng ồn ào lớp học)
Cô giáo: Nào các con nào (vỗ tay) chúng ta tiếp tục đặt mình vào vị trí của
bạn học sinh trong câu chuyện nào Bây giờ các con đã ý thức hơn về giá trị của mắt này, của tai này, của lưỡi này, của khả năng đi lại được, của nụ cười
và sự yêu thương Đó là những kỳ quan Vậy thì các con phải làm hành động như thế nào nhỉ để bảo vệ bản thân mình và yêu thương những người xung quanh?
Trang 11Học sinh 1: Đầu tiên con muốn làm đấy là chia sẻ những điều mà mình
đang có với các bạn bị khuyết đi một trong các kỳ quan này ạ Ví dụ như là
bị mù hay bị điếc ạ Và ủng hộ các bạn một phần nào đấy
Học sinh 2: Hành động đầu tiên con muốn làm đó là sẽ yêu thương hơn em
trai của mình ạ
Học sinh 3: Bình thường con ngồi học thì con cúi rất gần nên là bây giờ sẽ
điều chỉnh lại tư thế ngồi và sẽ học ở nơi có nhiều ánh sáng hơn và không có kiểu nằm bò ra sàn học nữa ạ
Học sinh 4: Con rất muốn cảm ơn mẹ con vì đã sinh ra con khỏe mạnh, lành
lặn
Học sinh 5: Con phải đi ngay ngắn, không được chuệch choạc ra đường để
đỡ bị vấp xong rồi chảy máu, gãy chân
Học sinh 6: Con thưa cô là mẹ con đang có em bé trong bụng Con sẽ cố
gắng tự giác học bài, giúp mẹ những công việc mà con có thể làm được để
mẹ con có thời gian nghỉ ngơi, để em bé trong bụng mẹ luôn khỏe mạnh
Học sinh 7: Con thưa cô là con sẽ, khi con bị đau tai thì con sẽ nhỏ thuốc
vào tai và lấy bông để rửa tai Nếu mà con thấy đau hơn thì con sẽ nhờ mẹ đưa đi khám ạ
Cô giáo: À, đó là những câu chuyện, những hành động rất thiết thực cho bản
thân mỗi người Các con nói rất là đúng Các con đang có những kỳ quan rất quý giá Những điều kỳ diệu nhất trong cuộc sống đang trong tay các con Đúng không nào? Các con có thể nhìn được các sắc màu, tất cả những sắc màu tuyệt vời nhất của cuộc sống; các con có khả năng nghe tất cả những
âm thanh kỳ diệu của cuộc sống, các con có khả năng cảm nhận tất cả những cung bậc yêu thương của cuộc sống Các con có khả năng đi được tất cả những nơi mà mình muốn để khám phá những điều mới lạ trên thế giới Vậy thì làm sao? Ở đây, cô muốn gợi cho các con một suy nghĩ về đánh thức