Hai chị em gái sống với ông bà ngoại đã ngoài thất thập, không có việc làm, ông lại suốt ngày chìm trong ma rượu, cả gia đình sống chờ vào nghề nhặt vỏ chai và rửa bát thuê của người bà
Trang 1Phòng giáo dục- đào tạo thành phố Hà Tĩnh
Trờng tiểu học Bắc Hà
-Câu chuyện trẻ em gái
bị thiệt thòi
Tháng 5 năm 2011
Trang 2
Bố mẹ đều lao vào vòng lao lí: Bố buôn bán và nghiện ma túy, lôi kéo
mẹ cùng sa vào vết xe đổ Cả hai vào tù, bố chết trong tù vì HIV- AIDS,
mẹ lãnh án tù chung thân Hai chị em gái sống với ông bà ngoại đã ngoài thất thập, không có việc làm, ông lại suốt ngày chìm trong ma rượu, cả gia đình sống chờ vào nghề nhặt vỏ chai và rửa bát thuê của người bà già yếu - một mảnh đời không thể thảm thương hơn!
Nằm giữa lòng thành phố, là một trường trung tâm giáo dục chất lượng cao, vừa mới nghĩ đến điều đó thôi hẳn ai cũng có suy nghĩ học sinh chúng tôi là những em gia đình khá giả, được chăm sóc nuông chiều tử tế hoặc chí
ít cũng là những em đủ ăn, đủ mặc Nhưng sự thật học sinh chúng tôi cũng
có không ít em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn Một trong số đó là em Trần Thị Hường, học sinh lớp 2C- em bé gái chịu nhiều thiệt thòi mà tôi muốn giới thiệu với bạn đọc gần xa
Lẽ thường vào ngày 1/8 hàng năm, khi được tin nhà trường tuyển sinh học sinh vào lớp 1 là phụ huynh đưa hồ sơ tề tựu đông đủ về trường Ai ai cũng mong cho con em mình được bước tiếp truyền thống trở thành học sinh Bắc Hà thì với em Hường lại hoàn toàn khác Giáo viên tuyển sinh phải đến tận nhà động viên ông bà cho em đi học từ lần này đến lượt khác mà đến ngày vào học vẫn không thấy em đâu
Và rồi, vào một ngày đầu tháng 9/2008, khi cả trường đã ổn định nề nếp học tập thì bà ngoại mới dắt em đến nhập học Ấn tượng đầu tiên của hội đồng giáo viên chúng tôi khi lần đầu gặp em là một em bé khoảng chừng lên
3 lên 4, tiều tụy, đáng thương, da men mét, đầu tóc bườm xườm Trong bộ quần áo úa màu em hiện rõ là một đứa trẻ thiếu bàn tay chăm sóc của bố mẹ Ngay buổi học đầu tiên, em đến trường tay không Biết được hoàn cảnh của em, cô Cẩm Hà đã mua tặng em một bộ đồng phục, cô chủ nhiệm cho sách vở, cặp, đồ dùng học tập còn phụ huynh của lớp góp tiền hỗ trợ để em
có điều kiện học tập Ngày đầu đến lớp không bạn nào dám ngồi với em vì dường như lâu ngày không được tắm rửa, em rất bẩn Một lần ông ngoại đến đón em, cô giáo chủ nhiệm có nhờ ông về tắm cho em, thay đồ đồng phục để
đi khai giảng, ông không nói gì với cô giáo ngoài câu: “ SOS tại gia đó cô ạ, cho thì học không thì về ” Nghe câu nói thoát ra từ người ông của em chúng tôi không khỏi xót xa Thương cho thân phận một em bé 6 tuổi thiệt thòi!
Nhưng may mắn thay, em đã được sống trong một tập thể tràn ngập tình yêu thương của nhà trường, thầy cô giáo, bạn bè và hội phụ huynh học sinh
Đã 3 năm học trôi qua, em không những được miễn toàn bộ các khoản đóng góp mà tiền ăn, tiền học buổi hai, tiền phục vụ hàng tháng cũng như sách vở em đều được nhà trường miễn hoàn toàn Tết Nguyên Đán, hội chữ
Trang 3thập đỏ của trường kêu gọi giáo viên và học sinh quyên góp ủng hộ giúp đỡ bạn nghèo ăn Tết, món quà mà chúng tôi nghĩ tới đầu tiên là em Thay bằng quà tết là tiền mặt như những em học sinh khác thì với em Hường ban giám hiệu nhà trường cùng tập thể giáo viên quyết định giao cho công đoàn mua gạo, quần áo mang tới tận nhà cho em Bởi một lẽ, tặng quà bằng tiền mặt chúng tôi sợ ông ngoại em lại nướng vào tiệc rượu của mình mà không lo đến cái tết cho người cháu đáng thương
Các bạn cùng lớp với Hường, có những em dù rất nhỏ tuổi nhưng vẫn rất giàu lòng nhân ái, như em Thanh Hiền, Lam Nhi, Khánh Ly khi mẹ mua sữa, mua bánh cho mình ăn sáng cũng đã biết nhắc mẹ mua thêm cho bạn Hường một phần Hay Hà Linh, Hiền Lê - lớp 5C ( các chị phụ trách được phân công hướng dẫn sinh hoạt ở lớp em Hường học) cảm thương trước hoàn cảnh éo le đã tự tổ chức quyên góp ngay trong lớp mình để ủng hộ em Hường Với số tiền gần 700 ngàn đồng thu được sau một ngày quyên góp các em đã cùng cô giáo chủ nhiệm mua áo ấm, dép, mũ giúp em đỡ lạnh lẽo trong mùa đông giá rét Cũng trong dịp Tết vừa rồi phụ huynh em Việt Nhân lớp 5C đã kêu gọi cho em một món quà tài trợ từ phía nhà hảo tâm người
Mỹ gốc Việt Hội phụ huynh lớp em Hường học cũng đã mua chăn, gạo, quần áo đưa đến tận nhà cho em với mong muốn sẻ chia hơi ấm tình cảm, vỗ
về cho em những ngày thơ ấu thiếu đi tình yêu cũng như sự chăm lo của bố mẹ
Xuất thân là một đứa trẻ bị ảnh hưởng của ma túy từ trong bào thai lại không được chăm sóc đến nơi đến chốn, vào lớp 1 em chỉ mới như đứa trẻ lên 3, lên 4 Suốt nửa đầu năm học lớp 1 em không nói nửa lời với bạn bè và
cô giáo Sang học kì II, , em bắt đầu biết phát âm nhưng không rõ, làm toán không qua phạm vi 10 mặc dù cô Lan Hương - giáo viên chủ nhiệm cùng ban giám hiệu nhà trường hết lòng quan tâm, dạy dỗ Và rồi không thể làm khác, cô giáo quyết định cho em học lại lớp 1 một năm nữa Ở lớp, ngày nào
cô Hương cũng trò chuyện với em, kèm cặp em cách đánh vần, đọc, viết và làm toán Mỗi ngày một ít, hai cô trò cùng học, cùng làm bạn với nhau Cuối cùng, công lao mà cô giáo Lan Hương dày công đã được đền đáp, em học tập ngày một tiến bộ hơn Sau năm học đó, dù chưa mạnh dạn giao lưu với bạn nhưng em cũng đã khá hơn nhiều trong học tập Những bữa cơm tình thương ở trường cộng với sự quan tâm, ưu ái của bạn bè, thầy cô dường như
đã giúp em lớn khôn hơn cả về nhận thức lẫn sức khỏe Cuối năm lớp 1, em
đã đọc thông viết thạo và đạt danh hiệu học sinh tiên tiến
Năm học này em đã là học sinh lớp 2, cũng như cô Lan Hương, cô Huệ ngày ngày, trong mỗi tiết học đã chăm lo cho em từng li từng tí Có những bài văn, bài toán cô phải hướng dẫn tới 4- 5 lần em mới hiểu Cô Huệ tâm sự: “ Chị xem Hường như con như cháu, thương cháu sớm mồ côi cha, mẹ
Trang 4lại ngồi tù nên chị dành cho cháu sự quan tâm đặc biệt Không chỉ trong học hành mà đến chia cơm chị cũng dành cho cháu phần hơn Nhìn cháu ăn ngon lành có khi chị không cầm được nước mắt, thương lắm!”
Cũng nhờ sự dạy dỗ, tình thương yêu đó, đến nay em đã tự tin hơn trong giao tiếp với cô, với bạn, tự giác trong học tập Trò chuyện với tôi em nói rất rành rọt từng câu chữ Khi tôi hỏi về điều em mong muốn nhất bây giờ là
gì, không phải suy nghĩ lâu em trả lời tôi ngay: “Cháu muốn mẹ được về !” Muốn được mẹ ôm ấp, gần gũi - chắc có lẽ đây chính là điều mà bất kì đứa trẻ nào cũng đều mong mỏi Tâm sự với em, tôi có nhã ý muốn tặng em món quà Tôi cứ nghĩ chắc em sẽ muốn bộ quần áo thật đẹp không ngờ em chỉ thích một chiếc vòng Lấy làm lạ tôi hỏi em thì em nói rất ngây thơ nhưng khiến tôi mủi lòng “ các bạn gái ai cũng có vòng chỉ mình cháu không có còn quần áo cháu có rồi“ Cô giáo chủ nhiệm rất vui kể rằng: “Bây giờ, em
đã chơi với các bạn trong lớp, biết viết văn kể về cô, về mẹ, về Bác Hồ kính yêu, biết làm những bài toán cơ bản, biết giữ gìn sách vở, quần áo Nhìn chung, em đã giỏi lên nhiều lắm rồi!”
Không còn chờ đợi gì ở tình yêu và sự chăm sóc của cả bố và mẹ, ông bà rồi cũng già đi và không còn bên cạnh để chăm lo cho em mãi nhưng sống trong một tập thể giàu lòng nhân ái, được sự dạy dỗ đến nơi đến chốn của các thầy cô giáo, tôi hi vọng rằng cuộc đời sẽ bù đắp cho em, truyền cho em nghị lực phi thường, em sẽ nỗ lực hơn nữa để vươn lên trong cuộc sống dù cuộc sống trước mắt em bộ bề những khó khăn, thiếu thốn và thiệt thòi Tôi viết câu chuyện đời thực việc thực này với mong muốn mỗi một chúng ta hãy dành một chút trắc ẩn, sự cảm thương với những đứa trẻ -những mần non trương lai của đất nước ở đâu đó đang bị thiệt thòi Những việc làm hết sức bình thường mà ai cũng có thể làm được chỉ cần chúng ta
có một tấm lòng độ lượng, bao dung Mỗi người chỉ cố gắng hơn một chút thôi sẽ đem lại niềm vui, nụ cười và hạnh phúc cho những đứa trẻ Và đó cũng chính là niềm hạnh phúc của mỗi một chúng ta “Hãy cứ sẽ chia dù chỉ
là lòng thương cảm bạn sẽ được nhận lại rất nhiều!”
Bắc Hà, ngày 15 tháng 5 năm 2011
Người viết:
Trương Thị Phương